Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn. Văn án: Thẩm Vọng Tân ra mắt công chúng năm năm, gương mặt mang nét hiền hòa tươi sáng, tính tình được công nhận tốt, vừa hợp tác cùng với người mới Tô Tinh Dã trong bộ "Quyền mưu" đã trở thành cặp đôi màn ảnh được chào đón nồng nhiệt nhất, “CP Vọng Tinh” của hai người phá đảo đất trời. Trong một lần phỏng vấn, Tô Tinh Dã được phóng viên hỏi về ấn tượng với Thẩm Vọng Tân. Tô Tinh Dã nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn nói: “Thầy Thẩm là người đi trước, rất biết cách chăm sóc người khác cũng giống như người anh trai.” Sau khi kết thúc phỏng vấn, Tô Tinh Dã về nhà đèn còn chưa bật sáng đã bị một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó bị ấn lên vách tường hơi lạnh, cô cảm nhận được hơi thở ấm nồng của người ấy, cô nghe thấy giọng nói có chút ám ách của anh, “Ngoan, gọi lại một lần nữa.” Yên tĩnh được hai giây, cô bật cười đỡ trán anh, bờ môi đỏ mọng hé mở: “Gọi cái gì chứ?” Văn án 2: Khí chất Tô Tinh Dã lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng người hâm mộ, mãi cho đến khi có một ngày đột nhiên đăng một dòng Weibo: Tô Tinh Dã S: Trở thành một fan sự nghiệp đạt tiêu chuẩn(*) của anh trai!! Anh ơi cố lên!! Đính kèm là một tấm hình phiếu thanh toán mua hàng thành công được cắt ra, phía trên hiện rõ chói lọi ID Weibo: Muốn làm Tinh Tinh của anh trai. Mãn Thiên Tinh: Má nó!! Tinh Bảo cắt sai nick rồi?!! Lượng Tân Tân: Cái khí phách ngút trời quen thuộc này!! Cái ID quen thuộc này!! Má nó!!! Dân cư mạng: Má ôi!!! Tài khoản phụ bị phát hiện tại chỗ!!! Chấn động cả nhà!!!! (*)Fan sự nghiệp: Cực kì quan tâm đến đường hướng phát triển, con đường sự nghiệp của idol. Rất chú ý đến công ty/đoàn đội, tài nguyên, số liệu và doanh thu. Những fans thuộc nhóm này thường thích những idol/nhóm nhạc có sự nghiệp thành công hoặc tìm mọi cách để phổ biến tên tuổi của idol đến mọi người nếu thần tượng của họ chưa nổi tiếng lắm (ST) *** 2019.09.15 Buổi chiều giữa mùa hè, nắng tắt dần, ráng chiều vàng rực rỡ chiếu qua ô cửa kính trong veo soi rọi vào bên trong, lưu lại lấm tấm trên sàn gỗ tối màu những chấm sáng lấp lánh. Một hồi lâu sau, tiếng nhạc trong phòng luyện tập cũng dần ngừng vang, người con gái ngồi dưới sàn toàn thân mặc một bộ đồ khiêu vũ màu đen, khuôn mặt trắng nõn, dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài được búi cao, đang khom khom người chỉnh lại giày khiêu vũ. “Tinh Dã?” một giọng nữ nhẹ nhàng từ ngoài cửa truyền vào  Tô Tinh Dã nghe tiếng vô thức quay người lại, là giáo viên dạy khiêu vũ của bọn họ, Ôn Viện, “Cô Ôn?” Ôn Viện mỉm cười tiến về phía cô, “Tinh Dã, việc mà cô nói với em lần trước em suy nghĩ thế nào rồi?”  Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhắc đến chuyện này thì phải bắt đầu từ tháng trước, một người họ hàng của Ôn Viện tên Triệu Hoa, là một vị đạo diễn, hiện tại đang quay một phim cổ trang chuyển thể đặc sắc, nhưng trong phim có một nhân vật mãi vẫn chưa chọn được người phù hợp. Vừa hay nhận được lời mời của Ôn Viện đến xem biểu diễn văn nghệ tại trường của bọn họ, rất khéo là Triệu Hoa vừa thấy đã ưng diễn viên múa chính trên sàn diễn lúc đó là Tô Tinh Dã. Bộ phim mà Triệu Hoa hiện đang quay tên là Triều Dương Công Chúa, trong phim có một vai nữ thứ n là Tiên Lạc cô nương, vũ đạo cao siêu, tuy đất diễn không nhiều, nhưng lại là một vai diễn vô cùng đặc sắc, là một nhân vật nữ được khắc họa đẹp nhất trong nguyên tác, lần đầu tiên xuất hiện được miêu tả như thế này: “Da trắng hơn tuyết, dung mạo thanh tú, tựa như thần tiên, một thân áo trắng váy dài, eo thon nhỏ nhắn, khi xoay vòng, váy tung bay tựa hoa sen trong gió, nhất là cái ngoảnh đầu nhoẻn cười, hết thảy phong tình đượm quanh khóe mắt...” Chính vì đoạn miêu tả này đã khiến cho trong đầu Triệu Hoa luôn ẩn hiện một bóng hình mỹ nhân, nhưng đã gần nửa tháng kể từ khi khai máy đến giờ, ông ta mãi vẫn chưa tìm được Tiên Lạc cô nương như mong muốn, cho đến khi nhìn thấy Tô Tinh Dã trên sàn diễn, dung mạo của mỹ nhân trong tưởng tượng lập tức hiện lên rõ nét. Tô Viện nhận lời nhờ vả của ông ta mà đi khuyên Tô Tinh Dã nhận lấy vai thứ Tiên Lạc cô nương. Tô Tinh Dã hé miệng nói rằng: “Cô Ôn, nhưng em không được đào tạo qua trường lớp, thật sự không sao chứ ạ?” Ôn Viện nỗ lực thuyết phục, “Những cảnh xuất hiện của vai diễn này chủ yếu đều là nhảy múa, lời thoại không hề nhiều, điều này em không phải bận tâm.” Thật ra Ôn Viện vẫn có điều còn chưa nói, đó chính là Tiên Lạc thuộc kiểu mỹ nhân lạnh lùng, ở điểm này, Tô Tinh Dã lại có nét tương đồng. Bà làm giáo viên vũ đạo của cô hai năm, cô lãnh đạm thờ ơ không tranh không đấu, như thể vĩnh viễn không có chuyện gì có thể làm ảnh hưởng đến cô, nói quá một chút, thực tế chính là lạnh lùng. Tô Tinh Dã rũ nhẹ đuôi mắt, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ, vài giây sau, cô mới nói với Ôn Viện: “Được, em sẽ cố gắng hết sức ạ.” Sau khi về đến kí túc xá, Triệu Hoa liền ở trên Wechat liên hệ với cô. Triệu Hoa: Tiểu Tô, tôi nghe Tiểu Viện nói, cô thật sự đồng ý diễn vai phụ Tiên Lạc cô nương này hả? Tô Tinh Dã: Vâng, nếu tôi làm chưa đủ tốt, thì hi vọng đạo diễn Triệu rộng lượng bỏ qua cho. Triệu Hoa: Không vấn đề gì, không vấn đề gì, bình thường cô múa như thế nào thì cứ làm theo như thế là được rồi. Triệu Hoa: À, trường của các cô sắp nghỉ hè rồi nhỉ? Cô xem sau thượng tuần (*) tháng 7 có thể gia nhập tổ quay không? (*) thượng tuần: khoảng thời gian mười ngày đầu trong tháng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bây giờ đã là đầu tháng 7 rồi, trường của họ ngày 13 tháng 7 nghỉ hè, trung tuần có thể liền gia nhập tổ, thế là cô trả lời: Có thể ạ.   *** Thế là bên này ngày 13 tháng 7 sau khi nhà trường nghỉ hè, Tô Tinh Dã gọi xe đi tới sân bay, trên xe cô đặc biệt gọi về nhà báo một tiếng.   “Tinh Tinh, sao em lại không báo trước cho chị một tiếng hả, chị thấy hay là chị cùng đi Hoành Điếm với em nhỉ?” “Chị Vân, chị không cần lo cho em, em không còn là đứa trẻ nữa.” Dương Vân là quản gia sinh hoạt của Tô Tinh Dã, cuộc sống của cô luôn do chị ấy sắp xếp, dần dà tình cảm gắn bó, cũng khó trách tại sao chị ấy lại muốn cùng đi Hàng Châu với cô, “Nhưng mà…” Tô Tinh Dã ngắt lời của chị ấy, “Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, huống hồ cũng chỉ có một tuần thôi mà.” Dương Vân cũng biết tính khí của cô, xem ra chỉ có thể dặn dò kỹ càng hết một lượt, rồi sau đó liền hỏi: “Tinh Tinh, chuyện này phải nói qua với ông chủ chứ?”  Tô Tinh Dã nghĩ một hồi, “Thôi đừng nói.” Dương Vân bên đầu kia điện thoại trầm lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng “Haiz”. Lúc đến sân bay đã là hơn 9 giờ tối, Triệu Hoa sợ cô không tìm được đường, còn đặc biệt cử một người trong đoàn phim đến đón cô. Nhân viên đã nhìn qua hình của Tô Tinh Dã, vì thế vừa nhìn đã nhận ra cô giữa đám đông người. Cô ấy cảm thấy so với trong hình cô còn đẹp hơn gấp bội, thân hình mỹ miều này, thật không hổ là người học múa, khó trách đạo diễn Triệu vô cùng kiên trì mời cô đóng phim. Ngẩn ra vài giây cô ấy mới sực tỉnh, vội vàng vẫy tay về phía cô, “Chị Tô, chị Tô.” Tô Tinh Dã nhìn thấy một cô gái đang ra sức vẫy tay, vừa vẫy vừa chạy về phía cô.   “Xin chào chị Tô, em là Tiểu Mặc nhân viên của đoàn phim Triều Dương, đây là thẻ nhân viên của em, đạo diễn Triệu sai em đến đón chị.” Tiểu Mặc vừa nói vừa đưa thẻ nhân viên cho Tô Tinh Dã xem.  Tô Tinh Dã xác nhận thẻ nhân viên của cô ấy xong rồi gật nhẹ đầu. Tiểu Mặc dang tay ra định đón lấy hành lý của cô, Tô Tinh Dã lịch sự từ chối, “Không sao, chị tự lo được.” Lúc ra khỏi sân bay, Tiểu Mặc âm thầm đánh giá cô đến mấy lần. Thật ra cô ấy vào ngành này không phải ngày một ngày hai, cũng từng thấy rất nhiều nghệ sĩ nữ vô cùng xinh đẹp, bởi vậy mới nói Tô Tinh Dã tuyệt đối không phải cô gái đẹp nhất trong số những người cô ấy từng thấy, nhưng tuyệt đối là người có khí chất nhất, khí chất này khó mà dùng ngôn từ nào để hình dung, thanh lệ thoát tục, đại khái là kiểu người như vậy. Tiểu Mặc đưa cô đến khách sạn mà đoàn làm phim đang ở, đến khách sạn đã là mười giờ hơn rồi, “Chị Tô, bên em đã lấy danh nghĩa đoàn làm phim thuê cho chị một phòng, đạo diễn Triệu bọn họ vẫn còn ở đoàn làm phim, sáng sớm mai sáu giờ em sẽ đến gọi chị, chúng ta sáu giờ rưỡi xuất phát, em sẽ đưa chị đi nhập đoàn, hôm nay khuya quá rồi, vâỵ chị nghỉ sớm đi nhé?” Tô Tinh Dã gật đầu với Tiểu Mặc, “Được, vậy thì phiền em nhé.”  “Không phiền, không phiền ạ.”     * Sáng sớm sáu giờ ngày hôm sau, Tiểu Mặc đúng giờ qua gõ cửa phòng của Tinh Dã, nhưng gõ vài tiếng rồi mà không có phản hồi, không phải do trong lòng còn đắn đo chần chừ hay lẽ nào vẫn còn chưa ngủ dậy? Đúng lúc cô ấy đang thấy phiền não vì tối qua không lưu số điện thoại hay Wechat của Tinh Dã, đột nhiên ngoài hành lang truyền tới tiếng bước chân, cô ấy vô thức nghiêng người nhìn qua, thì chính là người mà cô ấy cho rằng vẫn chưa ngủ dậy, Tô Tinh Dã. Cô lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao màu trắng sữa, tóc đen dài được cột sau đầu, không thoa phấn son, cứ thế phô bày mặt mộc. Tiểu Mặc nhìn cô, âm thầm nuốt xuống vài ngụm, làm sao đây? Hình như cô ấy bị một người con gái mê hoặc mất rồi?! “Chị Tô, chị đi chạy bộ buổi sáng đấy ạ?”  Tô Tinh Dã đã bước tới trước mặt, cô nhẹ nhàng gật đầu với cô ấy, “Ừ, đúng vậy.” Tiểu Mặc trầm ngâm, hèn gì dáng người đẹp đến thế, người học múa còn tự giác kỷ luật, không đẹp mới lạ! “Ngại quá, đợi chị mấy phút nhé, chị tắm nhanh một cái thay bộ đồ là xong ngay.” Tô Tinh Dã nói với Tiểu Mặc. Tiểu Mặc gật đầu lia lịa, “Được được, không vội.”  Khoảng mười phút sau, Tô Tinh Dã bước ra, bộ đồ thể thao được thay bằng áo thun trắng, quần jean cạp cao, giày đế bằng, tóc dài sấy khô được vắt ra sau, không trang điểm, mặt mày trắng trẻo, ngũ quan tinh tế, răng trắng môi hồng, Tiểu Mặc cảm thấy ngoài khí chất mỹ nhân ra, cô còn có thể có thêm cái danh hiệu mỹ nhân mặt mộc! Phim trường này có không ít đoàn làm phim, xuống xe xong đi theo Tiểu Mặc lòng vòng cả buổi mới tới được đoàn làm phim “Triều Dương công chúa” của bọn họ.     *** Trì Hủ trông thấy một bóng dáng cao gầy từ xa, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, đánh tiếng chào người trợ lý ở bên cạnh rồi nhanh chân đi về phía đó. Cậu ta quàng lấy vai của Thẩm Vọng Tân, hí hửng cười nói: “Anh, chào buổi sáng.” Thẩm Vọng Tân bị cậu ta bá vai thì hơi khom người xuống, nghiêng đầu liếc nhìn cậu ta một cái, “Ừ, chào buổi sáng.”  Thật ra đây là lần đầu tiên bọn họ hợp tác với nhau, bởi vì mọi người tuổi tác tương đồng, hơn nữa Trì Hủ luôn cảm thấy trên người Thẩm Vọng Tân có một sức hút kì lạ, vì thế đặc biệt thấy hợp gu với anh.  “Phải rồi, em nói với anh một chuyện.”  “Nói.” “Đó là cái vai Tiên Lạc trong phim của chúng ta, em vừa mới nghe nhân viên nói là đã chốt diễn viên rồi, sáng nay nhập đoàn, sinh viên học viện múa Bắc Kinh, nghe nói đẹp hết sảy.” Thẩm Vọng Tân gật đầu “ờ” một tiếng. Trì Hủ, “Anh ờ thế thôi hả?” “Không thì phải thế nào?” “Ai dà, anh hai ơi, anh nhạt nhẽo như vậy luôn hả?” Trì Hủ có chút chán nản, bọn họ quen biết cũng được một thời gian, nhưng cậu ta thật sự cảm thấy Thẩm Vọng Tân đã phát huy chủ nghĩa không gần nữ sắc lên đến cực đại rồi. Trên đường đi đến phòng hóa trang, Trì Hủ bất ngờ níu lấy cánh tay Thẩm Vọng Tân, “Từ từ từ từ… anh xem anh xem, anh xem người đi cùng Tiểu Mặc đằng kia có phải là Tiên Lạc không?” Thẩm Vọng Tân theo hướng tay Trì Hủ chỉ mà nhìn qua, quả nhiên trông thấy đứng bên cạnh Tiểu Mặc là một cô gái có vóc dáng mảnh dẻ, quay lưng về phía bọn họ. “Lẽ nào thân hình của dân học múa đều ưu tú như vậy sao?” Cô gái vươn thẳng lưng, tóc dài ngang eo, áo thun trắng đóng thùng trong quần jeans đen. “Chỉ nhìn bóng lưng thôi mà đã biết nhất định là rất xinh đẹp.” Trì Hủ nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Anh, anh nói xem có nên qua đó chào hỏi một tiếng không?”  Thẩm Vọng Tân liếc cậu ta một cái, “Để tôi xem cậu có bị đạo diễn Triệu mắng té tát không.”   Trì Hủ: “……” Thôi được rồi, vừa nghĩ tới đạo diễn Triệu là rùng mình rồi, chung quy là vừa nhập đoàn được một tháng, cậu ta đã bị đạo diễn Triệu mắng đến mức tinh thần tổn thương sâu sắc lại còn ám ảnh tâm lý nữa. Mời các bạn mượn đọc sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ
Lục Tiêu Nhiên xuyên qua đến Huyền Huyễn thế giới, làm sao Cẩu Hệ Thống chậm chạp không có kích hoạt. Không có biện pháp Lục Tiêu Nhiên, chỉ có thể chính mình điệu thấp tu luyện, vững vàng phát dục. Nhưng mà , chờ đến Lục Tiêu Nhiên đã trở thành toàn bộ tông môn mạnh nhất tồn tại về sau, Cẩu Hệ Thống đột nhiên kích hoạt. Lục Tiêu Nhiên: Cẩu Hệ Thống, ta đã dựa vào chính mình tu luyện thành một cái đỉnh cấp cao thủ, ngươi có khả năng xéo đi. Hệ thống: Đỉnh cấp cao thủ? Ngươi thành Đại Đế rồi? Ngươi thành chí cao rồi? Ngươi thành tiên? Vẫn là thành thánh rồi? Vẫn là biến thành sáng thế Chí Tôn rồi? Lục Tiêu Nhiên: . . . . Cảnh giới: Đoán Thể, Hậu Thiên, Tiên Thiên, Tông Sư, Linh cảnh, Sơn Hải, Luyện Thần, Phản Hư, Tạo Hóa, Phá Vọng, Kham Ly, Vương Cảnh, Hoàng Cảnh, Tôn Cảnh, Thánh Cảnh, Đế Cảnh *** ‘Bụp~!’ Khi những tia nắng đầu tiên trong ngày xuyên qua đám mây, một tiếng vang hùng hậu truyền đến từ đan điền của Lục Tiêu Nhiên. Hắn mở hai mắt ra, hai tia sáng màu tím như tia sét lóe lên trong mắt rồi biến mất. Khóe miệng hắn cong lên. “Phù ~! Rốt cuộc ta đã đột phá Vô Vọng cảnh. Nghe nói tông chủ cũng mới chỉ ở Tạo Hóa cảnh, mà ta đã đột phá đến Vô Vọng cảnh rồi, có lẽ cũng coi như người mạnh nhất Thiên Ma Tông rồi chứ?” Lục Tiêu Nhiên vốn không phải người của thế giới này. Mười năm trước, hắn xuyên tới thế giới huyền huyễn đầy kỳ lạ và ly kỳ, người mạnh làm vua này, trở thành một trưởng lão nội môn của Thiên Ma Tông, đồng thời thu được một hệ thống. Hắn vốn cho rằng mình sẽ đi lên đỉnh cao của nhân sinh, Đại Đế là người hầu, Nữ Đế bóp chân. Kết quả, tốc độ tải xuống của cái hệ thống này quá chậm. Đã mười năm rồi, mà đến giờ nó vẫn chưa tải xong. Hết cách rồi, Lục Tiêu Nhiên chỉ có thể dựa vào bản thân. Mười năm qua, hắn chỉ đóng cửa ru rú trong phòng, không ra ngoài được vài lần, lặng lẽ tu luyện, phát triển vững vàng, đồng thời kiêm tu trận pháp, luyện đan, luyện khí… các nghề phụ có liên quan tới tu hành. Rốt cuộc, vào hôm nay, tu vi của hắn đột phá Vô Vọng cảnh, trở thành người có tu vi cao nhất trong Thiên Ma Tông. Tuy bên ngoài Thiên Ma Tông có nhiều người càng mạnh mẽ hơn, nhưng mấy đại lão kia còn nấp sâu hơn cả hắn nữa, tùy tiện bế quan một lần là hơn trăm ngàn năm đi qua, cơ bản là không có việc trọng đại thì sẽ không xuất hiện. Cho nên, ở trên vùng đất nhỏ Thiên Ma Tông này, hắn có thể yên ổn sống qua ngày. “Đinh, tiến độ tải xuống hệ thống là trăm phần trăm, có đồng ý kích hoạt không?” “Hệ thống?” Lục Tiêu Nhiên khẽ giật mình, chợt mở miệng nói: “Ngươi đã tới chậm rồi, ta đã tu luyện tới Phá Vọng cảnh, trở thành một cao thủ đỉnh cấp rồi.” “Phá Vọng cảnh chính là cao thủ đỉnh cấp? Vậy Đại Đế tính là gì?” Lục Tiêu Nhiên: “...” “Còn chí cao nữa.” Lục Tiêu Nhiên: “...” “Đã trải nghiệm độ kiếp thành Tiên chưa?” Lục Tiêu Nhiên: “...” “Nghe nói tới Thánh Nhân bao giờ chưa?” Lục Tiêu Nhiên: “Hệ thống ngươi đừng nói nữa, kích hoạt đi.” “Kích hoạt thành công, chúc mừng kí chủ buộc định Hệ thống Sư Tôn Vô Địch Mạnh Nhất.” Lục Tiêu Nhiên nâng cằm. “Vô địch mạnh nhất, nghe có vẻ rất lợi hại, vậy, hệ thống, đánh dấu cho ta.” “Bản hệ thống không biết đánh dấu.” “Là kiểu rút thẻ sao? Vậy ta muốn rút, cho ta phần thưởng cấp SSS gì đó, tư chất Đại Đế hay Hoang Cổ Thánh Thể đại thành đều được. Ta cũng có thể chấp nhận Thần khí.” “Bản hệ thống không biết rút thẻ.” Lục Tiêu Nhiên im lặng. “Vậy ngươi có ích lợi gì?” “Bản hệ thống là Hệ thống Sư Tôn Vô Địch Mạnh Nhất, nhiệm vụ chính là thu đồ đệ.” “Giờ ta thoát thì còn kịp không?” “Một khi đã buộc định bản hệ thống, thì buộc định cả đời, không thể cởi được.” “Mẹ ngươi chứ!” Lục Tiêu Nhiên tức giận đến có chút sụp đổ, cái hệ thống này quá chó rồi. Đùa gì thế? Hắn từng bước từng bước đi đến hôm nay không phải để trở thành công cụ hình người, đi dạy dỗ đồ đệ. Dường như cảm thấy sự phẫn nộ của Lục Tiêu Nhiên, hệ thống đáp lại lần nữa. “Nhiệm vụ của bản hệ thống là thu đồ đệ, tu vi của đồ đệ tăng lên, tương ứng tu vi của kí chủ cũng sẽ tăng theo. Công pháp đồ đệ lĩnh ngộ được, kí chủ cũng sẽ tự lĩnh ngộ được công pháp đó.” “Trời ạ ~!” Lục Tiêu Nhiên lập tức thấy tê dại da đầu. Nghe lời giải thích như vậy, cuối cùng hắn cũng hiểu hàm nghĩa của từ mạnh nhất vô địch. Chuyện này quả thực quá yêu nghiệt rồi. Nếu mình thu một đồ đệ, bất kể hắn tu luyện thế nào, mình cũng có thể đạt được thành quả giống như thế. Cứ như vậy, mình còn cần tu luyện làm gì? Chỉ cần không ngừng thu đồ đệ, để những đồ đệ công cụ hình người này tu luyện, chính mình nằm thu hoạch tu vi và độ thuần thục công pháp là được rồi. Nếu mình thu một tỉ đồ đệ, dù cho bọn chúng đều là người thường, chỉ cần tu vi tăng chút xíu thôi, góp gió thành bão, mình cũng có thể đạt được tu vi to lớn trong nháy mắt. Phải biết rằng, một người tu luyện thành Đại Đế khó như lên trời, ngoại trừ tư chất vạn năm có một ra thì còn cần vận may rất lớn nữa. Thế nhưng, một người tu luyện tăng tu vi lên một chút, lại là một việc vô cùng đơn giản. Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Lục Tiêu Nhiên một lần nữa, hệ thống lại nhắc nhở. “Bản hệ thống không nhận rác rưởi, chỉ thu nhận đồ đệ cấp S trở lên.” “Cấp bậc thế nào thì mới được đánh giá là S?” “Từ tư chất Đại Đế trở lên.” “Phiền ngươi cởi trói giúp ta đi.” Tư chất Đại Đế? Đùa gì thế? Trong thiên hạ, có thể có bao nhiêu người có tư chất Đại Đế? Đừng nói là mười ngàn người, dù trong trăm ngàn người hay một triệu người thì cũng chưa chắc có được một người nữa. Ta muốn hệ thống này để làm gì? Hệ thống vội vàng mở miệng nói: “Hệ thống sẽ tự động tìm kiếm thiên tài cấp S, kí chủ chỉ cần thu đồ đệ. Bây giờ ở chân núi của Thiên Ma Tông có một vị thiên tài cấp S.” “Như vậy thì còn được.” Lục Tiêu Nhiên miễn cưỡng coi như chấp nhận hệ thống này. Dù sao với tư chất của hắn và tài nguyên của Thiên Ma Tông, muốn đắp nên một Đại Đế thì đúng là mơ mộng hão huyền. Lợi dụng hệ thống này, bồi dưỡng một vài đồ đệ là công cụ hình người, để bọn họ tu luyện, tu vi của mình cũng có thể tăng lên như nhau. Lúc này ở chân núi có một vị thiên tài cấp S, đi thu hắn trước rồi nói tiếp. Nghĩ đến đây, Lục Tiêu Nhiên vừa suy nghĩ, đã lập tức biến mất tại chỗ. Không lâu sau, người đã đi tới chân núi Thiên Ma Tông. Hôm nay là ngày Thiên Ma Tông tuyển chọn đệ tử. Dưới chân núi tụ tập một số lượng lớn người mới võ đạo, muốn trở thành đệ tử của Thiên Ma Tông. Dù sao, Thiên Ma Tông là tông môn số một số hai trong Đại Chu, tài nguyên trong đó khiến nhiều người phải đỏ mắt. “Ngươi không hợp cách.” Lục Tiêu Nhiên vừa xuất hiện ở cửa sơn môn liền nghe thấy giọng nói lạnh lùng vô tình trưởng lão khảo hạch. Hắn nhìn sang theo ánh mắt của đối phương, nhìn thấy một nam tử mặc đồ đen, sắc mặt trắng bệch, kinh mạch đứt đoạn. “Đây là…?” Hai mắt Lục Tiêu Nhiên khẽ động. Làm cường giả Vô Vọng cảnh, hắn đương nhiên liếc mắt đã nhìn ra kinh mạch của đối phương rõ ràng là bị người đánh gãy. Suốt đời hắn đều không còn cách nào bước vào võ đạo được nữa. Nhưng! Trên trán của hắn, lại có một chữ S thật to. Điều này làm Lục Tiêu Nhiên lập tức cảm thấy đau trứng. Lẽ nào hệ thống sai rồi? Mời các bạn đón đọc Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ của tác giả Thánh Hoàng Tại Thượng.
Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Sảng văn Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia của tác giả Bát Nguyệt Phi Ưng. Xuyên qua rồi, cũng có một cái hệ thống, nhưng Lâm Phong áp lực lớn như núi. Hệ thống nhiệm vụ chính tuyến: Lâm Phong khai sơn lập phái, thành lập trong lịch sử đệ nhất đại tông môn, Lâm Phong bản thân trở thành đệ nhất tổ sư. Liền vì trở thành trong lịch sử đệ nhất tổ sư gia, Lâm Phong bắt đầu phấn đấu. "Ngươi gọi Thạch Thiên Hạo? Trời sinh chí tôn, lại bị tộc huynh mưu đoạt, hiện tại bị cha đẻ gởi nuôi ở một cái sơn thôn nhỏ bên trong? Đến đến đến, cùng sư phụ đi, chúng ta để những người kia biết một thoáng, ghi nợ công đạo, nhất định phải trả!" "Ngươi gọi Tiêu Diễm? Ngày xưa thiên tài, hiện tại vô dụng, vị hôn thê của ngươi trả lại môn làm mất mặt từ hôn? Đến đến đến, cùng sư phụ đi, chúng ta để nha đầu kia biết một thoáng, cái gì gọi là chớ khinh thiếu niên nghèo!" "Ngươi gọi Chu Dịch? Hầu phủ con thứ, bị phụ thân áp chế, mẫu thân là ngày xưa thánh nữ lại bị người hại chết? Đến đến đến, cùng sư phụ đi, chúng ta để cha ngươi biết một thoáng, cái gì gọi là trời đất bao la, nắm đấm tối... Không đúng, là đạo lý to lớn nhất!" *** Review Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia Tác Giả: Bát Nguyệt Phi Ưng Reviewer: Búp Bê Chiqu (Chiqudoll)​ Chiqu dạo vòng vòng tìm mấy cuốn thể loại tiên hiệp, tông môn, sư đồ, vô CP thì mò ra bộ này. Truyện đã hoàn, 1485 chương + 3 phiên ngoại, chỉ là Chiqu chưa đọc xong, hì hì. Chiqu mới đọc đến khoảng 350+ chương thôi, tạm review cho đến khúc này. Bối cảnh truyện tu tiên, nam chính Lâm Phong xuyên qua có mang hệ thống, nhiệm vụ là khai tông lập phái trở thành tổ sư gia. Nói đến tông môn thì phải nhắc đến sư tôn rồi đồ đệ. Lâm Phong hiện tại thu sáu vị đồ đệ thân truyền, đều là thiên chi kiều tử cả. Chiqu đọc truyện dạng tông môn sư đồ thế này thích nhất quan sát đám đồ đệ của nam chính. Dàn đệ tử càng "ngầu lòi" thì nam chính càng khỏe, vì xu hướng chung trong các truyện sư đồ kiểu này thì sư tôn đều thuộc dạng "cùi bắp", "gà mờ", trong mắt người ngoài tu vi của sư tôn là đại lão đỉnh của đỉnh, thực tế thì yếu xìu, suốt ngày phải cosplay cao thủ, trang bức thôi. Trong truyện này, tu vi của Lâm Phong cũng lẹt đẹt thấy mồ, chỉ nhỉnh hơn các đồ đệ chút xíu. Đồ đệ của anh toàn là chân mệnh thiên tử, khí vận chi tử, không sớm thì muộn cũng ngạo chúng quần hùng. Lâm Phong nhanh chân tìm đến và "lừa dối" thu mấy vị nào vào dưới trướng lúc mấy "chồi non" này còn đang ở thung lũng kỳ. Tạm thời thì mình chưa có ấn tượng đặc biệt với bất kỳ vị đệ tử nào trong dàn sáu vị đệ tử cả. Tác giả xây dựng thân thế, tính cách của bọn họ không có sáng ý cho lắm. Quá trình nổi danh của sư đồ cũng khá "xuôi chèo mát mái". Mình có thiên hướng, nếu tác giả viết nó trầy trụa, khó khăn thêm chút thì truyện thú vị hơn rồi. Dàn đồ đệ bên này thua xa mấy vị bên truyện "Ta đồ đệ đều là đại vai ác", sư tôn thì năng lực cao hơn Sở Duyên của "Sẽ Không Thực Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Đi" nhưng tính cách không thú vị bằng Sở ca. Tổng thể màn tương tác, hỗ động giữa thầy trò không "đậu bỉ" hài hước như Lục ca trong "Ta Như Vậy Thiên Tài Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ". Đại khái là sau hơn 350 chương thì mình thấy văn phong của vị này khá lan man, nhiều đoạn dẫn truyện lằng nhằng, mình toàn đọc lướt lướt mấy đoạn ấy. Nghe nói đây là tác phẩm đầu tay của tác giả, thôi thì viết vậy thì cũng tạm ổn rồi. Cuốn đầu tay mà viết hơn ngàn chương, không bỏ văn giữa đường là cũng trâu bò lắm đó. Thêm nữa là Chiqu mới đọc được gần ¼ nội dung truyện thôi, phát biểu chắc ăn quá thì phần sau sợ bị vả mặt. Hì hì. Bạn nào thích đọc sư đồ, tiên hiệp, vô couple thì cứ nhảy hố thoải mái. Tác giả viết khoản đánh đấm rất tốt, chiêu nào ra chiêu đó khá chi tiết, cảm giác tác giả cực có đầu tư cho mấy phân đoạn này. Tại Chiqu không quá hứng thú với chiến đấu nên phần này không thể ghi điểm trong mắt mình thôi. Nhưng với bạn nào thích phân cảnh đánh nhau thì đảm bảo thu hút nhá. Mình khoái âm mưu, đào "hố" hại người, các thế lực tranh giành, tính kế nhau ngươi chết ta sống, càng loạn càng tốt. Khoản này thì truyện đáp ứng khá ổn, các thế lực trong truyện nhìn sơ thì nhận ra ngay chả có bên nào chính nghĩa cả. Nhân tộc đấu với yêu tộc, đồng thời nhân tộc và yêu tộc đều nội đấu, đâm sau lưng nhau không thương tiếc. Có một điểm mình không thích lắm là sự xuất hiện của triều đình trong truyện tông môn. Truyện này triều đình là một trong ba thế lực hàng đầu giới tu chân. Oài, đọc thấy vụ này là thở dài chán chán rồi. Triều đình quản người thường, tông môn quản người tu hành, triều đình còn lấn một chân vào đấu đá với tông môn nữa thì lập môn phái luôn cho rồi, còn khoác áo choàng vương triều này nọ gì nữa. Thật sự là mình chưa đọc được truyện tiên hiệp nào, có sự hiện diện của triều đình mà thế lực đó được miêu tả ra dáng ra hồn hết á. Người tu hành theo đuổi trường sinh, phi thăng tiên giới, cắt đứt duyên phàm. Triều đình lưng đeo sự thịnh thế hay suy vong của bá tánh khắp thiên hạ, các vị cái này phải quản, cái kia cũng phải chịu trách nhiệm, một đống sự vụ quấn thân rồi còn tu hành cái quỷ gì. Đọc tiên hiệp rồi mà thấy tông môn với triều đình tranh quyền đoạt thế là truyện đó bị mình trừ điểm rồi. Bất quá đây chỉ là yêu ghét cá nhân, không đáng lải nhải nhiều. Ha ha. Căn bản thì truyện này thuộc dòng sảng văn, đánh đâu thắng đó nha. Ai dị ứng, chán ngán vô địch lưu thì né ra nhé, không lại dẫm lôi tức không có chỗ trút giận à. Chiqu lải nhải trước mấy điểm như vậy thôi, để đọc thêm xem có cái gì hay ho thì lại viết tiếp. *** Nhận xét chung Tác phẩm "Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia" của tác giả Bát Nguyệt Phi Ưng thuộc thể loại tiên hiệp, sư đồ, vô CP. Truyện xoay quanh hành trình khai sơn lập phái, trở thành tổ sư gia của nam chính Lâm Phong. Ưu điểm Truyện có nội dung phong phú, hấp dẫn, lôi cuốn người đọc từ đầu đến cuối. Các trận chiến được tác giả miêu tả chi tiết, gay cấn, hồi hộp, mang lại cho người đọc những trải nghiệm thú vị. Các nhân vật được xây dựng đa dạng, có cá tính riêng, tạo được thiện cảm cho người đọc. Truyện có nhiều tình tiết hài hước, giải trí, giúp người đọc thư giãn sau những giờ làm việc, học tập căng thẳng. Nhược điểm Một số đoạn dẫn truyện lằng nhằng, khiến người đọc dễ bỏ qua. Một số nhân vật được xây dựng chưa có chiều sâu, tính cách còn khá đơn giản. Sự xuất hiện của triều đình trong truyện chưa được thuyết phục, gây cảm giác phi logic. Kết luận Nhìn chung, "Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia" là một tác phẩm tiên hiệp đáng đọc, phù hợp với những bạn yêu thích thể loại này. Truyện có nội dung hấp dẫn, các trận chiến gay cấn, hài hước, giải trí. Tuy nhiên, truyện vẫn còn một số hạn chế cần được khắc phục. Lời khuyên cho người đọc Nếu bạn là người yêu thích thể loại tiên hiệp, sư đồ, vô CP thì đây là một tác phẩm đáng để bạn thử. Nếu bạn là người khó tính, yêu cầu cao về chất lượng truyện thì có thể cân nhắc trước khi đọc. Bạn nên đọc từ từ, chậm rãi để cảm nhận hết những tinh hoa của truyện. Mời các bạn đón đọc Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia của tác giả Bát Nguyệt Phi Ưng.
Tây Du Chi Đại Giải Trí Gia
Bộ truyện với đề tài vô cùng mới mẻ, nhân vật chính về lại thời Tây Du để viết sách, quay phim...mỗi bộ truyện đều mang theo những thứ liên quan đến thời đại từ Hồng Hoang đến Tây Du của TQ. Nếu bạn đọc thích gặp các nhân vật nổi tiếng thuở hồng hoang TQ như các vị thánh nhân, thập nhị tổ vu, các vị tiên nổi tiên của Phong Thần hay cả Tây Phương giáo thì không thể bỏ lỡ. *** Trương Minh Hiên đứng giữa đường lớn vẻ mặt ngơ ngác, không biết phải làm sao nhìn dòng người qua lại tấp nập, không nghĩ ra tại sao ban nãy mình còn đang ở trong phòng ngủ phát sầu lên vì chuyện việc làm, thế mà chỉ trong nháy mắt lại xuất hiện ở trên đường lớn. Đây là xuyên không ư? Lại còn là cổ đại? Trương Minh Hiên lặng lẽ bước qua một góc ven đường, ngồi sụp xuống góc tường, quan sát cái thế giới xa lạ này, lặng lẽ rơi lệ trong lòng, xuyên không hoàn toàn không đẹp đẽ như trong sách viết, cổ đại thì thực nguy hiểm a! Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong lòng: " Hệ thống đại gia! Ngón tay vàng! Mau xuất hiện đi!" Một lúc lâu sau, Trương Minh Hiên không thể không thừa nhận một sự thật tàn khốc, hắn hoàn toàn không có những thứ kiểu như ngón tay vàng, cũng chính là nói hắn hoàn toàn không phải nhân vật chính, như này thì nghiêm trọng thật rồi, không phải nhân vật chính thì sẽ không có kiểu định luật nhân vật chính sẽ không chết. Trương Minh Hiên xoa cái bụng đang đói sôi sùng sục, thở dài đau khổ, bây giờ tới việc lấp cho no cái bụng cũng đã là vấn đề. Trương Minh Hiên đứng dậy, xoa xoa cái chân tê, rồi chen lẫn vào dòng người qua lại. Hai bên đường lớn bày bán đầy rẫy thương phẩm, những người bán hàng rong nhiệt tình rao hàng, phía trong các quán ở hai bên đường khách đông như mắc cửi, thật là một cảnh tượng phồn hoa hưng thịnh. Trương Minh Hiên lẩm bẩm:"Kiểu hưng thịnh này đói chết người mất!” Bản thân hắn cũng không chắc chắn liệu đây có phải cổ đại hay không. Trương Minh Hiên nhìn phía trước có quán rượu lớn. Hắn chần chừ một lát rồi bước vào bên trong. Lập tức tiểu nhị mặt mày niềm nở bước ra nghênh đón: “Khách quan, ngài đi mấy người?” Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: “Ta không tới ăn cơm, xin hỏi các người có cần người làm không?” Tên tiểu nhị thu lại gương mặt niềm nở ban nãy, ánh mắt vẻ dò xét: “Ngươi là đầu bếp?” Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không phải!” Ngành học trước đây của bản thân vốn chẳng liên quan gì đến khoa đạo diễn điện ảnh với đầu bếp cả. Tiểu nhị xòe hai tay nói: “Vậy thì chẳng còn cách nào, chỗ chúng ta không tuyển người, mau ra ngoài.” Trương Minh Hiên không cam lòng nói: “Ngươi không vào hỏi ông chủ sao?” Tên tiểu nhị cười khà khà: “Ông chủ là cậu của ta, ta nói là được, mau ra ngoài! Ra ngoài!” Tiểu Nhị liền đuổi Trương Minh Hiên ra ngoài. Trương Minh Hiên đứng ở bên ngoài khóc không ra nước mắt, cảm nhận người bên cạnh đang nhìn mình, tìm công việc ở đây so với trái đất còn khó hơn nhiều, đạo diễn làm được cái con khỉ gì! Ban đầu chi bằng học ở Tân Đông Phương cho rồi! Trương Minh Hiên lại tiếp tục kiếp tìm việc của mình. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Trương Minh Hiên không nhịn nổi đói khát, lau mồ hôi trên trán, bước vào quán thứ hai. Trương Minh Hiên bước vào mới phát hiện ra đây là một thư điếm, không ồn ào giống như bên ngoài. Trong quán hết sức thanh tịnh, chỉ có vài nho sinh vẫn đang lưu luyến chỗ mấy giá sách. Trương Minh Hiên đảo mắt một lượt, bắt gặp một đôi mắt xinh đẹp, trong trẻo, dịu dàng. Chủ nhân của đôi mắt lập tức chuyển ánh nhìn ra chỗ khác, gương mặt ửng đỏ. Trương Minh Hiên cũng phản ứng lại, hình như cảm thấy bản thân có chút thất lễ rồi. Trương Minh Hiên hắng giọng một cái, bước mấy bước tới trước quầy hàng, lần này có thể nhìn rõ gương mặt nữ tử đó. Nước da trắng treo, ngũ quan tinh tế sắc sảo, đôi mắt chứa vẻ dịu dàng của làn nước mùa thu, lông mày cong tựa lá liễu. Cho dù Trương Minh Hiên đã nhìn quen mỹ nữ nhưng trong nháy mắt cũng phải thất thần. Nữ tử mặc trên mình bộ váy dài màu xanh lơ, trong lòng ôm một đứa trẻ còn đang mặc tã, hỏi Trương Minh Hiên: “Công tử, người có việc gì?” Mấy nho sinh cũng đưa ánh mắt khó hiểu về phía Trương Minh Hiên, nhìn hắn với ánh mắt cảnh cáo. Quả nhiên mỹ nữ ở thời đại nào cũng là đối tượng mà đám nam nhân tranh nhau theo đuổi. Trương Minh Nhiên không nhìn thẳng ánh mắt của bọn họ, ta cũng sắp chết đói tới nơi rồi, ai mà thèm quan tâm ánh mắt cảnh cáo của các ngươi. Trương Minh Hiên học được một tư thế trên tivi, chắp tay cúi đầu nói với nữ tử: “Tiểu thư, ta tới đây tìm việc!” Nữ tử bỏ qua tư thế của Trương Minh Hiên, ngờ vực hỏi: “Tìm việc?” Trương Minh Hiên xoa bụng, mặt đầy đau khổ nói: “Không giấu gì tiểu thư, tại hạ đã ba ngày nay chưa được ăn cơm rồi, ở nhà mất mùa, tại hạ chạy nạn tới đây, lạ nước lạ cái, xin tiểu thư cho tại hạ bát cơm ăn!” Trương Minh Hiên vừa nói xong, bụng lại phát ra tiếng kêu. Trương Minh Hiên nghĩ bụng: “Đúng lúc thật! Cái bụng này đúng là không chịu thua kém!” Nữ tử nghe Trương Minh Hiên nói, ngờ vực hỏi: “Nạn đói! Chưa từng nghe nói ở trong Đại Đường có nạn đói” Trương Minh Hiên bắt đúng được từ “Đại Đường”, hóa ra đây là Triều đại nhà Đường! Trương Minh Hiên đành phải giải thích: “Vùng nhỏ thôi, chỗ chúng tôi là một thôn nhỏ.” Nữ tử gật đầu, không tra hỏi thêm nữa, nếu không Trương Minh Hiên cũng không biết phải bịa ra thế nào. Nữ tử cúi đầu nhìn đứa trẻ: “Chỗ ta làm ăn cũng không tốt, nếu ngươi không ngại có thể ở lại.” Trương Minh Hiên gật đầu không ngớt nói: “Không ngại, không ngại!” Nữ tử khẽ mỉm cười nói: “Ta tên Lý Thanh Nhã, có thể xưng hô với ngươi thế nào?” “Trương Minh Hiên, ngươi có thể gọi ta là Minh Hiên.” Lý Thanh Nhã đứng dậy nói: “Ngươi nếu đã bằng lòng ở lại đây, thì giúp ta trông coi quán đi! Có chuyện gì thì gọi ta.” Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói: “Hiểu rồi! Ta biết rồi!” Lý Thanh Nhã gật đầu mỉm cười, ôm đứa trẻ, chân bước nhẹ nhàng đi vào cửa sau của thư điếm. Lý Thanh Nhã vừa rời đi, đám nho sinh lập tức vây tới. Một người trong đó vẻ mặt dữ tợn không giống thư sinh, đập một phát vào cái bàn trước mặt Trương Minh Hiên, tức giận nói: “Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?” Trương Minh Hiên nhìn hắn cao hơn mình một cái đầu, MD cao là có thể dọa người hay sao? Ngươi hung dữ với ta thì ta sẽ sợ ngươi sao? Trương Minh Hiên cũng trừng mắt nhìn hắn, chỉ một lát sau liền cúi đầu xuống, không còn cách nào khác tại bọn họ đông người! Trương Minh Hiên nhìn bọn họ ai ai cũng trợn tròn mắt, sắn tay áo, giơ sẵn nắm đấm, liền lùi về phía sau hai bước, mạnh miệng nói: “Các … các ngươi đừng có mà kích động! Ta là người của Thanh Nhã tỷ tỷ!” “Thanh Nhã tỷ tỷ!” Tất cả bọn họ đều nghiến răng nhìn Trương Minh Hiên. Trương Minh Hiên sợ run một cái, cười theo nói: "Ta chỉ là một kẻ thấp kém, các người tranh hơn thua với một kẻ thấp kém như ta làm gì ? Kẻ hèn mọn như ta sao có thể uy hiếp các người được.” Một người trong đó vẻ thanh tú như thư sinh suy tư một lát rồi gật đầu nói: “Nghe cũng có lý.” Trương Minh Hiên liên tục gật đầu, nhìn bọn họ bằng ánh mắt tha thiết. Các thư sinh nhìn nhau, nếu nói muốn đánh Trương Minh Hiên một trận thì không ai dám hạ thủ. Ra tay ở chỗ của Lý tiểu thư, lại còn đánh người của Lý tiểu thư, trừ khi không muốn sống nữa, nàng ta họ Lý, thiên hạ này vốn là của Lý gia.” Tên thư sinh mặt mày hung dữ lầm bầm câu gì không nghe rõ, chắc cũng không phải câu hay ho gì, vỗ vai Trương Minh Hiên một cái nói: “MD! Đi thôi!” Trương Minh Hiên ngã sụp xuống đất, vẻ mặt thống khổ. Tên thư sinh mặt mày hung dữ cũng ngây người, tay vẫn ở trên không trung. Các thư sinh lập tức đứng cách xa tên thư sinh mặt mày hung dữ, một thư sinh không tin nổi nói: “Lão Trình! Ngươi dám động thủ sao!” Tên thư sinh họ Trình vội vã rút tay về giải thích: “Không phải, không phải ta, ta không có dùng sức!” Tên thư sinh họ Trình lo lắng nhìn bọn họ, bọn họ nhìn Trương Minh Hiên đang nằm rạp trên đất, liền nhìn tên thư sinh họ Trình bằng ánh mắt “ngươi xem như ta bị mù hay sao”. Tên thư sinh họ Trình lo lắng nói: “Ây da! Các ngươi sao có thể không tin ta chứ!” Một tên thư sinh mặt mũi tuấn tú nhíu mày nói với tên thư sinh họ Trình: “Trước tiên đỡ hắn đứng lên đã.” Tên thư sinh họ trình vội vàng gật đầu nói: “Đúng! Đúng!”, vội vàng luống cuống đỡ Trương Minh Hiên dậy, Trương Minh Hiên ôm vai, hít một hơi khí lạnh. Tên thư sinh họ Trình nói với tên thư sinh mặt mũi tuấn tú ban nãy: “Đỗ Hà, sau đó phải làm thế nào?” Đỗ Hà nói: “Có bệnh trị bệnh, bị thương thì trị thương a!” Trương Minh Hiên nghe được một cái tên quen thuộc, Đỗ Hà, đó không phải là đứa con thích đùa giỡn ba mình sao?Trương Minh Hiên lén nhìn Đỗ Hà, vẻ ngoài không tệ thảo nào có thể làm phò mã, thế nhưng không có não!Tên thư sinh họ Trình lấy trong lồng ngực ra một bình ngọc, đổ ra một viên linh đan, không thèm để ý tới sự phản đối của Trương Minh Hiên, trực tiếp vỗ tay vào miệng Trương Minh Hiên. Mời các bạn đón đọc Tây Du Chi Đại Giải Trí Gia của tác giả Thanh Phong Tiểu Đạo Đồng.
Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh
Một truyện mới được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần. Giới thiệu truyện: Một thư sinh nghèo bỗng trở nên không tầm thường, linh hồn của hắn dã thay đổi. Trong cơ thể này là Lý Dịch, một thanh niên thế kỉ 21. Trở về cổ đại, Lý Dịch còn có một thư viện trong đầu, từ nay không gì không biết. Vì vậy chí hướng của hắn cũng trở nên to lớn hơn. Cho dù không thể phong hầu bái tướng, ít ra cũng phải thử làm đại quan xem sao nha!? *** Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. Chang Read more posts by this author. CHANG 19 TH02 2020 • 3 MIN READ Review Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh: Siêu Phẩm Lịch Sử Quân Sự Đáng Đọc Của Vinh Tiểu Vinh Bạn có yêu thích thể loại lịch sử, quân sự không? Bạn có yêu thích những câu chuyện hài hước, thậm chí là hài-người-lớn một chút nhưng lại không quá mức phản cảm không? Bạn có thích một nhân vật chính thông minh, láu lỉnh, hành xử linh hoạt mà không cứng nhắc, đặc biệt không đụng chút là chém chém giết giết? Nếu câu trả lời đều là "có", vậy thì Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của Vinh Tiểu Vinh chính là tác phẩm dành cho bạn! TIÊU DAO TIỂU THƯ SINH Tác giả: Vinh Tiểu Vinh Thể loại: Lịch sử, xuyên không, trọng sinh Văn án: Một thanh niên ngành kỹ thuật thế kỷ 21 xuyên không về cổ đại trở thành một thư sinh nghèo. Trong đại não thế mà chứa một cái thư viện, các loại tri thức cái gì cần có đều có! Đời này không nói Phong Hầu Bái Tướng, làm sao cũng phải thử cảm giác làm đại quan a? Đón ánh mặt trời mới mọc, Lý Dịch phát ra ý nguyện. ..... "Đứng lại!" Phía trên một con ngựa cao to, một tuyệt sắc nữ tử tinh tế dò xét một phen, nhẹ vẫy tay: "Trói!" Đám sơn tặc hung ác sau lưng xông lên. . . ..... Đêm động phòng hoa chúc, nhìn thấy tuyệt sắc nữ tử đẩy cửa phòng tiến vào. . . ý nguyện của Lý Dịch phát sinh cải biến. Nhất phẩm quan nhân tính là gì? Phong Hầu Bái Tướng, không có ý nghĩa! Ta muốn trở thành nam nhân của sơn tặc Vương a! Nếu bạn từng ấn tượng với lối viết hài hước, dí dỏm nhưng vẫn sâu sắc và có phần hiểu rõ sở thích của cánh đàn ông trong hai tác phẩm nổi bật của Vinh Tiểu Vinh là Như Ý Tiểu Lang Quân và Học Tỷ Của Ta Biết Ma Pháp, vậy thì yên tâm là phong cách đặc trưng đó đã được lưu truyền từ tác phẩm đầu tay Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh này của cô. Và nếu bạn yêu thích hình tượng "Mr Biết Tuốt" nhưng lại thích 'dựa hơi' nữ tử của anh chàng Lâm Vãn Vinh trong siêu phẩm Cực Phẩm Gia Đinh, vậy thì chắc chắn bạn cũng sẽ phát cuồng với anh chàng Lý Dịch - một nhất phẩm đại quan lắm mưu nhiều kế, tinh thông đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng lại chỉ có tiền đồ muốn trở thành người đàn ông của tặc vương đại mỹ nữ. *** Lông mi run run mấy lần, hai mắt bỗng nhiên mở ra, Lý Dịch bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.  Điều đầu tiên hắn làm sau khi thức dậy là cúi đầu nhìn xem thân thể của mình... Cánh tay vẫn còn, chân vẫn còn, những bộ phận cần có đều còn tốt, không có thiếu khuyết cái gì.  Kiểm tra từ trên xuống dưới một lần, thậm chí thằng em trong đũng quần cũng được ngắm vài lần, Lý Dịch mới dài thở phào một hơi.  Ai biết thư viện to như vậy mà hệ thống phòng cháy si đa quá, trời 38 độ quá oi bức, Lý Dịch chỉ muốn đi vào thư viện tận hưởng điều hoà không khí một chút, thuận tiện tìm một quyển sách nào đó hay hay mà đọc, không ngờ ngủ quên, chờ đến hắn cảm thấy xung quanh nóng bức mới tỉnh dậy, bên người đã không còn ai.  Nhưng nơi ánh mắt hắn có thể nhìn thấy đều là lửa, lửa lớn thậm chí đã lan tràn đến giá sách bên cạnh, nếu hắn không phải bị sức nóng đề tỉnh lại trong thời khắc nguy cấp, tin tức đầu đề sáng mai chắn chắn là "Thư viện XX ngoài ý muốn bị cháy, một nam thanh niên táng thân trong biển lửa...”  Lý Dịch kịp phản ứng, đương nhiên lập tức chạy trốn, bất quá ngay tại thời điểm hắn đứng lên chạy về hướng lối ra thì giá sách to bên cạnh ngã xuống, mắt tối sầm lại, sau đó Lý Dịch không có bất kỳ ý thức gì...  Dưới tình huống như vậy thế mà mình không chết, thân thể cũng không có bất kỳ vết thương nào, Lý Dịch thầm đánh giá nhân viên chữa cháy 10 điểm cho chất lượng.  Nói như vậy, nơi này hẳn là bệnh viện?  Không biết là bệnh viện nào, ván giường thế mà rất cứng, nằm phía trên cấn nhức cả lưng, trong không khí thế mà còn lan tràn mùi nấm mốc nhàn nhạt, không biết chăn niệm bao lâu rồi không được giặt... Lý Dịch quyết định sau khi xuất viện, sẽ đánh giá cho bệnh viện 1 sao, thật sự quá kém.  Nhìn xung quanh, hai tấm ván gỗ tạo thành một cái giường thô sơ, một cái bàn thấp cũ nát không ra dáng, trên bàn để mấy quyển sách rách rưới... ngay cả TV cũng không có, bệnh viện này xác thực cũ nát, a... chờ một chút? Góc bàn là vật gì, đèn dầu sao?  Bệnh viện này làm sao mà bần thế... Má ơi, nơi này là bệnh viện sao?!  Lý Dịch vừa mới tỉnh lại, phản ứng còn hơi chậm chạp, cho tới bây giờ mới ý thức tới, nơi này không giống như bệnh viện!  Mình dù sao cũng là bệnh nhân, thế mà bị đối xử như vậy, Lý Dịch giận dữ, nhảy xuống từ trên giường, ngay cả giày cũng không kịp mang đã đi chân trần ra ngoài.  Lý Dịch đứng bên dòng suối nhỏ thanh tịnh, biểu lộ trên mặt rất khó tin.  Nước suối rất trong, bóng dáng một người trẻ tuổi phản chiếu trong nước, như đang chơi đùa cùng với cá.  Người trẻ tuổi trong nước mày kiếm mắt sáng, phong thần ngọc lãng, da thịt trắng nõn, mặc một bộ nho bào màu xanh nhạt, búi tóc vén lên thật cao, quả thực là một thiếu niên cute, người đẹp trai như thế không biết sẽ để bao nhiêu cô gái hoài xuân đây.  Ngay cả Lý Dịch cũng không thể không thừa nhận gia hỏa này rất đẹp trai, Lý Dịch đứng ở chỗ này nhìn nửa giờ, cảm thấy mình có xu thế bị uốn cong.  Nhưng vấn đề là hắn không biết trai đẹp phía trước là ai!  Điều này còn không phải nghiêm trọng nhất.  Nghiêm trọng hơn là, gia hỏa này rõ ràng là bóng dáng của chính mình!  Lý Dịch vỗ vỗ mặt, người trẻ tuổi trong nước cũng vỗ vỗ mặt mình, Lý Dịch nhíu mày, người trẻ tuổi trong nước nhăn mày, Lý Dịch hiện vẻ khó tin, người trẻ tuổi trong nước cũng hiện ra vẻ khó tin giống như hắn...  - Ha ha, ta biết, đây là mộng, ta nhất định đang nằm mơ!  Lý Dịch cười ha ha, hung hăng quất một bàn tay vào trên mặt mình, cảm giác đau đớn nóng rất để hắn muốn khóc.  Một lão giả tóc hoa râm chắp tay sau lưng đi qua bên cạnh Lý Dịch dừng lại, mặt lão lộ vẻ chấn kinh nhìn hắn tự đánh mình, Lý Dịch cười ha ha, biểu hiện trên mặt có chút hoảng sợ.  - Tiểu tử Lý gia này…  - Chẳng lẽ đọc sách đến ngốc, nên bị điên luôn rồi?  Lý Dịch hiện tại không đếm xỉa tới lão đầu tử này, trên thực tế thì hắn vẫn còn đang trong trạng thái chấn kinh cực độ nên cũng không thấy được lão đầu, thử đánh mình mấy bạt tay cũng không thể tỉnh mộng, hai chân Lý Dịch rốt cục mềm nhũn ngồi phịch bên bờ sông.  Không lâu sau đó, Lý Dịch ngồi bên bờ sông, một tay nâng cằm, hai mắt vô thần, ngơ ngác nhìn mặt nước.  Giờ phút này, hắn rất giống một nhà triết học.  - Ta là ai?  - Ta từ đâu tới đây?  - Ta muốn đi đâu?  Từng vấn đề thâm ảo phức tạp bắt đầu hiện ra trong đầu hắn, trong lúc đó chợt suy nghĩ đến một vấn đề "Sinh tồn hay hủy diệt", Lý Dịch rốt cục tỉnh táo lại.  Đến từ Thế Kỷ 21, xem qua không ít những bộ phim cổ trang, hắn tỉnh táo lại suy nghĩ một hồi, trong nội tâm đã có suy đoán ngay cả mình cũng không tin được.  Bất quá, hắn cần phải chứng thực một chút.  Cúi đầu, lần nữa nhìn bóng trong nước một cái, thấy không phải gương mặt mà mình đã thấy suốt hai mươi năm qua, Lý Dịch thật có một loại cảm giác quái dị nói không nên lời.  - Phi, mặt trắng nhỏ!  Xem thường nhìn người trẻ tuổi trong nước một cái, sau đó hung hăng phun ra một ngụm nước miếng.  Lão giả sau lưng Lý Dịch thấy cảnh này, biểu hiện trên mặt càng thêm hoảng sợ.  Đời này sống mấy chục năm, lão giả còn lần đầu tiên gặp qua một người lúc cười ha ha, lúc tự đánh mình, mà còn tự nhổ nước miếng với cái bóng của mình trong nước nữa...  - Tiểu tử Lý gia này sẽ không phải điên thật chứ?  Lý Dịch đang định tìm người hỏi tình huống một chút, vừa quay đầu đã thấy một lão đầu tử râu tóc đều bạc trắng đứng trên đường nhỏ lưng sau hắn, lão đang dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn.  Lý Dịch thấy thế trong lòng vui vẻ, cuối cùng cũng nhìn thấy người sống!  Trên mặt lộ ra một nụ cười tự cho là rất hòa thuận, chậm rãi đi đến bên người lão giả, hỏi.  - Đại gia, xin hỏi hiện tại là năm nào, nơi này là địa phương nào?  Lý Dịch vừa mở miệng, sắc mặt lão giả lần nữa biến đổi.  Xong xong, xem ra tiểu từ Lý gia đây thật bị điên rồi, ngay cả mình cũng không nhận ra, nói chuyện càng hồ ngôn loạn ngữ, lão giả hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì.  Lý Dịch thấy biểu hiện trên mặt lão giả còn tưởng rằng hắn không nghe mình nói, dù sao, những người già rất thường bị lãng tai, vừa muốn mở miệng, giống như nghĩ đến cái gì, sau khi suy nghĩ một chút, mới mở miệng hỏi lần nữa.  - Xin hỏi... Lão nhân gia, bây giờ là năm nào tháng nào, nơi đây lại là chỗ nào?  Lần này, lão giả rốt cục nghe hiểu lời Lý Dịch nói.  Thở dài một hơi não nề, biểu hiện trên mặt lão giả vô cùng tiếc hận.  Thật nghĩ không ra, tiểu tử thông minh, bộ dáng cũng vô cùng anh tuấn này lại đọc sách đến ngu ngốc, ngay cả những điều này cũng quên...  Vốn cho rằng về sau hắn sẽ có tiền đồ, không chừng về sau còn có thể áo gấm về làng, Lý gia thôn cũng vinh quang theo, mình còn muốn gả cháu gái cho hắn, nhưng bây giờ aiii, ông trời ơi, đây là tạo nghiệt gì a!  Nhìn thấy hai tráng hán đang khiêng cuốc đi tới, lão giả vội vàng vẫy tay, la lớn.  - Đại Tráng, hai huynh đệ các ngươi mau chạy tới đây, tiểu tử Lý gia sợ rằng đã bị điên, đừng để hắn chạy loạn, mau đưa bắt hắn lại!     Mời các bạn đón đọc Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh của tác giả Vinh Tiểu Vinh.