Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đẹp Trong Tay

Vừa đầu hè, sau một cơn mưa rào nhẹ làm cho không khí có mùi ẩm và bụi, còn có chút cổ xưa được hong khô bởi ánh nắng chiều tà.  “Cắt!” Lục Xuyên ngồi trước máy quay hô: “Dừng tại đây.”  Mọi người thở phào nhẹ nhõm, bỗng một người từ phía sau máy quay bật dậy nói: “Tôi đi báo giáo viên là chúng ta đã quay xong!”  Trần Điệp lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị chụp ảnh đóng máy.  Nói là đóng máy, nhưng thực tế không phải vậy.  Bởi vì đây không phải là một bộ phim chính thức, mà chỉ là một bộ phim ngắn tuyên truyền nhân dịp kỷ niệm tám mươi năm thành lập Học viện Điện ảnh. Còn Trần Điệp là hoa khôi của trường nên được mời đóng vai chính.  Bộ phim này nhận được sự chú ý rất lớn từ cấp trên nên kinh phí làm phim cũng được đầu tư rất hào phóng, thậm chí còn mời đạo diễn Lục Xuyên đến.  Lục Xuyên là người có yêu cầu quay rất cao. Có đoạn bay sang Châu Âu chỉ để lấy một cảnh quay, mà hai ngày sau khi về nước đã quay xong bộ phim ngắn này rồi.  “Lại đây nào, nữ chính đứng ở giữa!” Một đàn em đẩy cô đến vị trí chính giữa.  Trần Điệp mặc một chiếc váy đen. Tuy trông cô mảnh mai nhưng chỗ nào cần có thịt thì đều có, bắp đùi không có một tí thịt dư thừa nào. Xương quai xanh tinh xảo, làn da trắng nõn mịn màng, như một viên dạ minh châu không tì vết.  Mỹ nhân trời sinh.  Giáo viên của cô từng nói, một gương mặt không có góc chết như cô, hơn nữa còn có phong cách cá nhân rất gây ấn tượng, sinh ra rất thích hợp để đóng phim điện ảnh.  Nhận định này quả thật không khoa trương. Khi ở trường đại học, thứ không thiếu nhất chính là mỹ nam và mỹ nhân. Chọn bừa một người xinh đẹp thì rất dễ dàng, nhưng người có phong cách đánh dấu cá nhân thì rất ít. Trần Điệp là một trong số ít đó.  Khí chất thanh lãnh, vô cùng cứng cỏi, nhưng cũng mơ hồ có nét kiều mị quyến rũ. Một cái giơ tay nhấc chân thôi cũng đã bộc lộ ra.  Chụp xong cảnh đóng máy, mọi người đều chuẩn bị sắp xếp đồ đạc trở về Yển Thành.  Trần Điệp vào nhà vệ sinh thay lại quần áo của mình, rồi kéo theo vali xuống bậc thang.  Lục Xuyên đang đứng ở ngoài xe kiểm tra nhân số, nghiêng đầu thấy cô đang kéo chiếc vali liền nhanh chân đi qua, ga lăng nói: “Để tôi giúp cô.”  “Không cần đâu, cũng không nặng lắm.”  Trần Điệp vừa nói xong thì nghe phía sau có một giọng nữ: “Đàn anh.”  Mặc dù Trần Điệp đưa lưng về phía giọng nói đó, nhưng vẫn biết là ai. Cô trợn tròn mắt, ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Xuyên.  Đáy mắt Lục Xuyên gợn lên chút ý cười trêu chọc. Trần Điệp ngừng lại một lát, híp mắt cười rồi đem vali trên tay đưa qua: “Cảm ơn đàn anh, tôi lên xe trước đây.”  Cô chọn một chỗ ngồi, ném balo xuống dưới chân. Ngay sau đó có thông báo tin nhắn tới, nhận được hai tin nhắn. Là Hạ Anh – bạn tốt của cô gửi:  [Nghe nói bộ phim tuyên truyền trường mình xong rồi hả?]  [Buổi tối tới chơi đi. Cậu đi Châu Âu nửa tháng trời, người ta nhớ muốn chết à!]  Trần Điệp cong môi, lại nghe tiếng mấy người ở trong xe đang bàn khi nào trở về Yển Thành thì đi ăn mừng. Vì thế cô trả lời tin nhắn:  [Có thể buổi tối sẽ đi bar, cậu cũng tham gia đi.]  [Ok, gửi địa chỉ cho tớ.]  [Thế mà cậu vẫn muốn đi ăn mừng. Tớ còn tưởng lão đại nhà cậu phải lập tức hốt cậu về nhà “thị tẩm” chứ.]  Trần Điệp giật giật mí mắt, tay bấm “Lăn đi”, nhưng một lát nhau thì xóa, ghi lại:  [Cãi nhau rồi. Tẩm cái gì mà tẩm, đã bị tống vào lãnh cung.]  Hạ Anh cảm thấy rất ngạc nhiên, vì thế thu âm luôn giọng nói gửi qua: “Hai người không phải đang rất hòa thuận sao? Chỉ quay phim tuyên truyền thôi mà cũng giận nhau, đã thế còn không dỗ cậu! Người không biết quý trọng mỹ nữ của chúng ta đều là đồ khốn nạn.”  Trần Điệp vừa lấy tai nghe để nghe điện thoại xong thì thấy Trần Thư Viện ôm cánh tay của Lục Xuyên bước lên xe.  “Đàn anh, chúng ta ngồi ở chỗ này đi.” Trần Thư Viện chỉ vào một chỗ.  Lục Xuyên thờ ơ đáp ứng, bước vào ngồi trước. Trần Thư Viện còn không quên quay lại trừng cô một cái.  Trần Điệp bị trừng nhưng vẫn rất vui vẻ. Cô thu hồi tầm mắt, trả lời tin nhắn:   [Cậu nói đúng, cho nên tớ đang định chia tay.]  Hạ Anh sửng sốt, nhất thời không rõ rằng cô nói chia tay nghiêm túc hay là đang đùa, vừa định hỏi lại thì Trần Điệp đã gửi tin nhắn đến:  [Tớ ngủ một lát.]  Trần Điệp ngủ một giấc trực tiếp thẳng đến Yển Thành. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen, xe đang đậu bên cạnh một quán bar tên “Dã”.  Đi xuống xe liền thấy Hạ Anh đang nhảy nhót chạy về phía cô, vẫy vẫy tay.  Trần Điệp nhanh chóng xuống xe, kéo theo chiếc vali, chạy đến trước mặt Hạ Anh: “Cậu hỏi người khác địa chỉ hả?”  Hạ Anh đấm nhẹ Trần Điệp: “Chứ sao! Lấy mông nghĩ cũng biết đợi đến lúc cậu tỉnh ngủ thì mình chắc chắn đã đến muộn.”  Quán bar ồn ào, ánh sáng lập lòe sặc sỡ. Một dàn mỹ nam, mỹ nữ bước vào lập tức hấp dẫn tất cả ánh mắt của mọi người bên trong.  “Làm thế nào mà Trần Thư Viện quen được Lục Xuyên vậy?” Hạ Anh nhíu mày, vẻ mặt chán ghét.  Lục Xuyên lớn hơn cô ba tuổi, cùng học khoa đạo diễn với Trần Thư Viện. Vào năm cuối của đại học, anh có làm đạo diễn cho một bộ IP* đạt doanh thu phòng vé rất tốt. Sau khi tốt nghiệp, ba năm liên tiếp anh đạt được giải đạo diễn xuất sắc nhất, cứ thế ngày càng nổi tiếng trong giới showbiz.  (*IP: Dự án phim chuyển thể)  Cô cong môi định nói gì đó, chợt tầm mắt rơi vào khu vực băng ghế dài nơi có tầm nhìn trong bar.  Đó là một nhóm người nhìn không giàu thì cũng có quyền trong tay, ngồi ở khu vực ghế dài khá rộng, còn có không ít phụ nữ lượn lờ ở đó. Mà ánh mắt của bọn họ ai nấy đều như có như không nhìn người đàn ông đang ngồi ngạo nghễ phía trung tâm kia.  Người đó tùy ý dựa vào ghế sô pha, trong miệng ngậm điếu thuốc.  Đôi mắt hẹp, sắc bén như chim ưng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nét mặt cương nghị, lông mày đậm. Nhưng lại có một vết sẹo kéo dài trên đuôi chân mày đậm đó.   Khí chất khác biệt với người thường, đem đến cảm giác áp bức mọi người xung quanh.  Trần Điệp thu hồi ánh mắt, không nhìn thêm nữa.  Cô đi theo mọi người đến chỗ ngồi tốt đã được đặt trước. Lục Xuyên thì bị mọi người đẩy đi phát biểu vài câu.  Mấy năm nay Lục Xuyên đạt được rất nhiều giải thưởng, lớn có nhỏ có, cầm đến mỏi tay. Anh kể bằng giọng lạnh nhạt, không mấy quan tâm. Trần Điệp nghe câu được câu không, mà Trần Thư Viện lại chống cằm, ánh mắt lấp lánh.  “Xin chào.”  Bên cạnh truyền đến một giọng nam, Trần Điệp nghiêng đầu quay qua.  Một nam sinh đang cầm ly rượu, bộ dạng hơi ngượng ngùng: “Xin hỏi có thể cùng cậu uống một ly không?”  Tổ nhiếp ảnh sôi nổi nhìn qua. Mặc dù ngỏ lời với hoa khôi là chuyện bình thường, nhưng dù sao cũng là chủ đề rất hấp dẫn à nha.  Nam sinh đó càng đỏ mặt hơn.  Trần Điệp nghiêng người, ánh mắt lướt qua vai người nam sinh, nhìn bàn cách đó không xa có một nam sinh tuổi cũng xấp xỉ mang vẻ mặt vui mừng. Thật là một cảnh tượng nhàm chán.  “Được thôi!”  Trần Điệp vừa đáp liền lấy một cái ly không ra, lấy bình đổ rượu khoảng nửa ly rồi chủ động nâng ly lên cụng, sảng khoái uống hết.  Hai bên tai nam sinh đỏ rực, một lát sau ngửa đầu uống cạn, lắp bắp nói cảm ơn rồi về chỗ, không dám quay lại nhìn cô.  Bị chen ngang lúc đang nói, Lục Xuyên cũng không tức giận, hòa nhã trêu chọc: “Đàn em vẫn rất được hoan nghênh nha.”  Một người khác phụ họa: “Các bạn học từ năm nhất đến năm tư đều rất ngưỡng mộ chị.”  Bên kia sắc mặt Trần Thư Viện lạnh lẽo, mỉa mai nói: “Bạn trai cô có biết cô uống rượu với người đàn ông khác hay không?”  Trần Điệp không thay đổi sắc mặt đập cái ly trên tay xuống bàn một phát, âm thanh không to cũng không hề nhỏ.  Xung quanh ngay lập tức rơi vào yên tĩnh.  Mâu thuẫn giữa hai người mọi người đều biết.  Ánh sáng bên trong sàn nhảy quét qua Trần Điệp, phản chiếu đôi mắt của cô sáng đến rực rỡ lung linh, đuôi mắt nhếch lên. Đêm nay cô mặc một bộ váy hai dây, màu đen, lộ ra xương quai xanh tinh xảo và nước da trắng bóc mịn màng như em bé.  Cô hơi nâng cằm, ánh mắt không chút để ý quét qua mặt Trần Thư Viện, nghiêng đầu nhàn nhạt xùy một tiếng.  Sau đó rút điện thoại ra, lướt liên tục, tìm tên của một người rồi ném qua người Trần Thư Viện, từ từ nói: “Vậy cô báo cho anh ấy giúp tôi một tiếng”.  Mọi người: “…”  Mỹ nữ so với tiểu nhân thì tính là cái rắm gì.  Thôi thua.  Trần Thư Viện tức giận trừng mắt, vừa định lên tiếng thì Lục Xuyên đã đứng ra hòa giải: “Thôi thôi, hai người đúng là oan gia. Từ hồi còn ở hội học sinh đã thấy hai người cãi nhau rồi.”  Trần Điệp vốn lười phản ứng.  Nghe thấy Trần Thư Viện nũng nịu oán giận Trần Điệp khi dễ mình với Lục Xuyên, mắt cô trợn ngược, quay đầu nói chuyện phiếm với Hạ Anh.  Nói một hồi, Hạ Anh vỗ vỗ lên ghế sô pha, trầm trồ nói: “Cậu mau xem, hướng 45 độ, đẹp trai thật!”  Trần Điệp nhàn nhạt lướt mắt qua, giả vờ: “Không thấy rõ”.  “Cậu không mang theo kính sao?”  ‘Đúng rồi. Quay xong còn mang làm gì nữa, khó chịu”. Trần Điệp nói.  “Vậy cậu không gặp may rồi. Người đó cực kì đẹp trai luôn, không xem một tí thì thật có lỗi với bản thân đấy!” Hạ Anh vừa nói vừa lấy điện thoại ra: “Mình chụp rồi phóng to lên cho cậu xem hehe.”  “Không cần đâu.” Trần Điệp chụp lấy điện thoại: “Mặc kệ đi, dù sao cũng không hợp khẩu vị của tớ.”  “Không hợp khẩu vị?” Hạ Anh cảm thấy ánh mắt của mỹ nữ quả thật cao xa, mà kẻ phàm phu tục tử không thể nào với tới: “Vậy bạn trai của cậu hẳn là đẹp trai hơn nhiều, thế mà tớ còn chưa gặp qua anh ấy đấy.”  Người đàn ông ngồi bên kia đang được các người đẹp vây quanh bỗng ngước mắt nhìn qua chỗ các cô. Trần Điệp bắt được ánh mắt của anh, liền dời đi: “Anh ấy bận đi công tác rồi.”  “Lúc nào cậu cũng nói vậy.” Hạ Anh không tin, lại nhịn không được quay đầu nhìn lại.  Nói như thế nào nhỉ?  Tuy người đàn ông này mặc âu phục trên người, nhưng lại làm người nhìn không thấy được nửa điểm quý ông nào.  Vai rộng, chân dài, eo thon, cả người toát lên vẻ quý phái. Nhưng mà Hạ Anh lại cảm thấy trên người anh ta có sự nguy hiểm. Trong đám người đó, anh ta như một con sói đơn độc mà ngạo mạn.  Cuồng vọng, lại ngang ngạnh.  Một loạt cảm xúc không thể nói nên lời. Hạ Anh định nghiêm túc nghiên cứu, thì Trần Điệp bên cạnh bỗng đứng dậy nói: “Tớ đi WC đây.”  Từ phòng WC đi ra, cô rửa tay rồi nhìn vào gương.  Son môi có hơi nhạt vì khi nãy uống rượu, Trần Điệp lấy son trong trong túi ra, cẩn thận tô lại.  Mấy ngày nay đi quay với đoàn phim, Lục Xuyên đúng là một người cuồng làm việc. Trần Điệp quay liên tục mấy ngày, thật sự mệt đến rã người.  Cô đang đứng dưới chùm đèn vàng, ánh đèn chiếu lên người làm nổi bật làn da trắng nõn nà như đậu hũ. Cô chậm rãi vươn người, rồi lấy tay xoa xoa cổ.  Phía sau chợt vang lên tiếng cười.  Âm thanh khàn khàn, trầm thấp.  Trần Điệp quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen nhánh cùng với gương mặt góc cạnh rõ ràng.  Cô không nói chuyện, làm bộ như không quen biết.  Người đàn ông ngậm điếu thuốc lá, dựa vào vách tường, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, thật lâu sau mới mở miệng nói một chữ: “Váy.”  Trần Điệp phát hiện ra váy bị mắc, cô chỉnh sửa lại rồi quay đi về hướng hành lang.  Mắt cô nhìn thẳng băng, làm như không thấy anh.  Văn Lương bất mãn khi thấy thái độ này của cô, kéo cô đến trước mặt: “Về nước khi nào vậy?”  Lực nắm của anh rất lớn nhưng có lẽ anh không cảm nhận được. Cổ của cô bắt đầu thấy đau đau.  “Hôm trước.” Trần Điệp nói.  “Tại sao không nói với tôi để tôi về nhà đợi em.”  Văn Lương có rất nhiều bất động sản. Anh đưa căn biệt thự Tây Giao cho cô ở, đa số thời gian anh cũng ở đấy. Thỉnh thoảng Trần Điệp về kí túc xá ngủ thì anh sẽ ngủ ở chung cư công ty.  Anh đã nhầm là cô đã về Yển Thành từ hôm trước.  Trần Điệp bị anh nắm đến phát đau, có lẽ đã đỏ cả một mảng. Cô có hơi tức giận, lại nhớ đến cảnh vừa nãy, cong môi châm chọc: “Tôi sợ chậm trễ chuyện tốt của Văn tổng.”  Văn Lương rất khó chịu với thái độ này của cô, tăng thêm lực ở tay, rũ mắt cảnh cáo cô: “Nói chuyện dễ nghe chút.” Mời các bạn đón đọc Người Đẹp Trong Tay của tác giả Điềm Thố Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vinh Hoa Phú Quý
 Phủ Thiên là một tác giả có nhiều tác phẩm dài nhưng viết cực chắc tay, vừa sáng tác được ngôn tình cho nữ vừa viết được truyện lịch sử cho nam, được xếp hạng Đại thần trên trang Khởi Điểm. Phủ Thiên chăm chút cho từng chương truyện, có những chương viết như thể truyện trong truyện khi đầy đủ mở đầu, diễn giải, kết thúc như một truyện ngắn độc lập, độc thoại nội tâm hay, tình cảm mùi mẫn, tình tiết hợp tình hợp lý, khó chê được điểm gì.  Vinh hoa phú quý mở đầu bằng cảnh Cố phu nhân, vợ tri phủ Quy Đức Trương Xương Ung đang trăn trối dặn dò hai đứa con gái Trương Du và Chương Hàm. Gia đình bà này phải gọi là nồi nào úp vung nấy, cực phẩm gặp cực phẩm. Cố phu nhân là con gái út phủ Hầu, xuất thân hiển hách, chồng là Thám hoa lang nhưng ngặt nỗi kém tài làm quan, lăn lộn bao nhiêu năm vẫn chỉ là tri phủ, khó lòng lên kinh nhậm chức. Bà ta ốm yếu quanh năm, thêm đứa con gái duy nhất cũng lắm bệnh từ nhỏ, một lần tình cờ con gái được nữ chính Chương Hàm cứu giúp, đồng thời cũng bất hạnh thay khi nữ chính lọt vào mắt xanh của bà ta. Bà ta thường xuyên mời nữ chính qua lại trong phủ, dần dà nhận nàng làm con nuôi, lợi dụng tiền đồ của cha, anh nàng đang trong quân ngũ để giữ nàng ở lại phủ, lấy cớ làm bạn với con gái bà ta nhưng thực chất âm mưu nuôi dạy nữ chính thành thiếp thất đạt tiêu chuẩn phò tá con bé đó trong tương lai. Đáng tiếc bà ta mất công mất sức xây dựng nên kế hoạch bao nhiêu thì đứa con gái ngu ngốc và ông chồng tham lam lại phá hoại bấy nhiêu. Chồng Cố phu nhân tức Trương Xương Ung, vợ vừa mới nằm xuống thây cốt còn chưa lạnh mà đã nhăm nhe nhúng chàm đứa con gái nuôi, phải nói là ông này ao ước nữ chính từ lâu, lại bị bà vợ lấy thế đè người bao năm nên vợ vừa qua đời là lộ ra bản chất thực sự luôn. Ông ta bắt cóc mẹ và em trai nữ chính nhốt vào thôn trang, buông lời đe dọa nữ chính phải hầu hạ mình, nữ chính suýt thì nguy hiểm nếu không tình cờ có Trương Du và Trương Kỳ phát hiện gây rối. Trương Du căm ghét nữ chính vì nghĩ nàng mê hoặc mẹ nó, con gái ruột thì không quan tâm ngược lại dốc lòng dạy dỗ con gái nuôi, bởi vậy nó mặc kệ nữ chính sống chết và còn đe dọa ngược lại người cha rằng nếu không trả cho nó tài sản riêng của mẹ thì sẽ công khai chuyện này. Tám lạng gặp nửa cân, dưới cơn giận dữ, hai cha con nhà này lao vào nhau cấu xé rồi ngã xuống hồ. Trương Du vì thân thể ốm yếu sẵn nên cảm lạnh chết, còn Trương Xương Ung thì sợ rằng vợ đã chết, con cũng chết theo sẽ làm cho đại diện nhà vợ chuẩn bị đến viếng nghi ngờ nên nảy sinh một kế, bắt đứa con thứ Trương Kỳ giả làm con cả. Cũng nhờ cơ hội này, để thoát khỏi nanh vuốt lão ta, Chương Hàm giả vờ ngọt nhạt lá mặt lá trái, thuyết phục lão cho lên kinh giúp đỡ Trương Kỳ giấu diếm qua mặt nhà họ Cố, giả vờ tìm cách nịnh nọt nhà họ để ông ta được điều về kinh thành.  Lên kinh thành, Chương Hàm và Trương Kỳ cũng không dễ dàng hơn là mấy khi phải từng bước giành lấy niềm tin của nhà họ Cố, vừa phải khéo léo thoát khỏi sự kìm kẹp từ xa của lão Trương, Chương Hàm còn khó khăn hơn một bậc khi còn phải tìm đường giải thoát cho mẹ và em trai. Quá trình này hai cô gái 14, 15 tuổi nơm nớp sống trong lo sợ, không dám đi sai bước nhầm một chút nào, bởi chỉ cần sự tình bại lộ thì hậu quả khó lòng tưởng tượng, họ không những lại rơi vào tay lão Trương mà còn có thể bị nhà họ Cố trừng phạt vì tội lừa dối. Chương Hàm gặp phải Cố phu nhân hiển nhiên là đen đủi, phải xa nhà từ nhỏ, gia đình nàng thì hết bị quản chế lại đến bị bắt cóc nhốt lại, nhưng không thể không công nhận rằng, chính 6 năm vất vả học tập, rèn luyện ở phủ Cố đã mài giũa nàng trở thành người chững chạc, khéo léo, giỏi giang hơn tuổi. Khi bị lão Trương đe doạ, nàng bình tĩnh mở đường máu, thuyết phục lão cho lên kinh cùng với Trương Kỳ. Khi đối diện với nhà họ Cố, nàng bày mưu tính kế hỗ trợ Trương Kỳ giành lấy sự tin tưởng của nhà họ, thoát khỏi sự khống chế của lão Trương. Hơn thế nữa, nàng còn nỗ lực nâng cao khả năng, tăng lên giá trị bản thân để tránh trở thành quân cờ bị kẻ cầm quyền như nhà họ Cố vứt bỏ. Nàng nỗ lực không chỉ vì nàng mà còn vì cha mẹ, anh em trai của mình, muốn khống chế được vận mệnh bản thân thì không còn cách nào khác ngoài đề cao sức nặng trong lời nói của mình; và bước đầu tiên chính là hợp tác trao đổi thông tin với nam chính, trao đổi thông tin ở đây không phải là kiểu nàng tuồn thông tin nghe lỏm được từ nhà họ Cố cho chàng, mà là trao đổi những gì mà nàng suy đoán được thông qua hành động xã giao qua lại với các thế gia khác của nhà họ.  Nhắc tới nam chính, chàng là quận vương, cháu vua hẳn hoi đấy nhưng phải sống không khác gì con tin, bởi cha chàng là hoàng tử con vua nhưng tay nắm trọng binh một cõi. Nam chính sống một mình trong kinh từ nhỏ, tính cách giả heo ăn thịt hổ, hình tượng bên ngoài của chàng là con mọt sách suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào đống sách vở tranh vẽ, xử sự cố chấp ngốc nghếch. Nhưng trên thực tế thì chàng rất xảo trá, xảo trá ở thủ đoạn chứ không phải tính cách. Chàng giếm tài năng kín kẽ giữa mấy chục người con, người cháu của đương kim hoàng thượng, là người cháu được vua yêu quý nhất nhưng tránh được bị đố kỵ, ghen ghét. Trước mặt vua chàng là con mọt sách nghiêm túc, trước mặt Chương Hàm chàng là đồ tham ăn, trước mặt cha thì biến thành người con gương mẫu, nhưng bản tâm thì vẫn là người chính trực nhân nghĩa. Chàng để ý tới nàng mới đầu chỉ vì tò mò vì biểu hiện quyết tuyệt của nàng khi bị một tên quận vương đê tiện hãm hại, tiếp đến vì vị trí của nàng trong nhà họ Cố mà biến thành quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, thế rồi bắt đầu nảy sinh đồng cảm vì hoàn cảnh tương tự nhau, đều phải xa gia đình, người thân từ khi còn nhỏ, có cha mẹ nhưng không được vui vầy dưới gối, có anh em nhưng không được bên nhau hàng ngày, sống lăn lộn một thân một mình, phải đề phòng công kích ngấm ngầm hoặc công khai, chịu đựng cô đơn bất lực. Tiếp đến là thưởng thức, cảm mến bén duyên rồi hứa hẹn bên nhau. Tình cảm giữa họ mang lại cảm giác rất êm đềm, trân trọng, trải qua bao thăng trầm, tình cảm ấy càng trở nên nồng đượm hơn và gắn bó keo sơn hơn, dù cho sau này họ có là thái tử - thái tử phi hay hoàng đế - hoàng hậu đi chăng nữa. Cách hành xử của họ với kẻ dưới hay bề trên đều luôn tôn trọng, ôn hoà, lấy đức thu phục lòng người.  Đối với mình, để đánh giá một quyển truyện hay hay không thì ngoài không khí bối cảnh, tình tiết, sự tương tác giữa nam nữ chính ra thì các nhân vật phụ cũng là một khía cạnh quan trọng. Trong truyện có rất nhiều nhân vật phụ đáng nhớ, đó là hoàng đế, ông là người sáng lập ra triều đại mới, xứng danh minh quân, có vô vàn con cháu nhưng lại đau đáu trong lòng về cái chết của người vợ cả và con trai đầu lòng, bởi vậy càng coi trọng tình cảm chân thành, hoạn nạn nâng đỡ; đó là Vương Lăng, một tiểu thư con nhà võ chính trực hào sảng, luôn hết lòng vì chồng và gia đình nhà chồng, sẵn sàng ủng hộ và sát cánh bên chồng kể cả trong việc giành ngôi báu nhưng ghét cay ghét đắng khi chồng qua lại với những kẻ đặt điều, xúi giục chia rẽ tình anh em; đó là Vương phu nhân, người chủ mẫu truyền thống nhưng cách đối xử với tập đoàn con thứ thì quá phi truyền thống; đó là Cố Minh, dù đã biết thân phận thật sự của Trương Kỳ nhưng vẫn yêu nàng bởi nàng là chính nàng chứ không bận tâm danh phận; đó là Trương Kỳ, một cô gái yếu đuối, tưởng chừng như mọi việc đều phải dựa vào Chương Hàm nhưng trong lúc mấu chốt nhất lại dũng cảm đứng ra gánh vác trách nhiệm...  Tựu chung lại thì, đây là một truyện điền văn mô tả cuộc đời bước đường trưởng thành của nữ chính điển hình, tình thân là thứ mình ấn tượng nhất khi đọc xong bộ này, bất kể là tình chị em cùng chung hoạn nạn giữa Chương Hàm với Trương Kỳ, tình cảm gia đình quan tâm lẫn nhau của nhà nữ chính hay tình yêu bền chặt giữa nam nữ chính. Bên cạnh đó mặt quyền mưu, cung đấu, gia đấu cũng rất ấn tượng, thịt thì thôi đi, điền văn vốn nổi tiếng là thể loại ít thịt mà ???? Nhược điểm duy nhất của truyện có lẽ là độ dài, vì truyện dài và giọng văn chính kịch nên cần tập trung cao khi đọc, tốn nhiều nơ ron thần kinh ???? Rate: 4.5/5 Mời các bạn đón đọc Vinh Hoa Phú Quý của tác giả Phủ Thiên.
Cứ Quyết Định Vậy Nhé - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Anh từng cho rằng bản thân chỉ có thể cuồng nhiệt với bóng đá. Mãi đến khi gặp cô. Một kẻ nhất kiến chung tình, bắt đầu cho câu chuyện tình chị em không ngơi nghỉ. Một đoạn tình yêu có chút đen tối giữa chân sút lưu manh và tiểu biên tập trầm tĩnh. Đây không phải là bài viết về bóng đá, mà chỉ là một câu chuyện tình yêu. *** Nội dung: Ngọt ngào, thi đấu thể thao. Nhân vật chính: Khâu Thiên, Kim Đa Bảo. *** Lời nhắn của Blue: Nam chính rất bạo :v Nếu bạn từng đọc truyện tranh Namaikizakari sẽ thấy nam chính trong truyện này khá giống Naruse Shou. Cả hai đều nhỏ tuổi hơn nữ chính, giỏi thể thao, và biết cách chơi đểu người khác =v= *** Thể loại: Hiện đại, thể thao (nam9 là cầu thủ bóng đá), hài, 2S, nhẹ nhàng ấm áp, HE Độ dài: 53 chương + 1PN Tình trạng: Hoàn edit Link onl: https://ngoilangcuagio1211.wordpress.com/cu-quyet-dinh-vay…/ ____________ Nếu người yêu bạn là một cầu thủ bóng đá nổi tiếng, bạn sẽ làm gì? OK, có vẻ như câu hỏi này hơi khó trả lời nhỉ, bởi vì may mắn đâu có dễ dàng rơi vào đầu chúng mình như thế, phải tu mới được đấy. TT.TT Nữ chính trong truyện có cái tên khá là dễ nhớ, Kim Đa Bảo, là người làm trong ngành xuất bản, ngày ngày phải căng da mặt đi đòi các bạn tác giả trả nợ bản thảo. Với bối cảnh như vậy thì hiển nhiên hiểu biết của bạn Bảo về thể thao mà cụ thể là bóng đá chỉ bằng con số 0. Cho nên mới có chuyện dở khóc dở cười là bạn Bảo đặt tượng đội bóng của nam chính trong nhà mà không hề biết cái thằng nhóc đang đứng cạnh mình cũng là một cầu thủ nổi tiếng trong đội. Chuyện phải kể từ đầu, vào một ngày nắng đẹp trời, bạn Bảo xách hai chiếc vali hì hục leo mấy tầng lầu thì gặp một cậu nhóc đẹp trai cao ráo không nói hai lời đã giúp bạn Bảo một tay. Cuối cùng hoá ra cậu nhóc là hàng xóm của nhà bạn Bảo, tên Khâu Thiên. Trưa hôm ấy, cậu nhóc ra ngoài quên khoá nên bị nhốt ngoài cửa, Kim Đa Bảo tốt bụng mời cậu vào nhà uống miếng nước ăn miếng bánh, mà cậu nhóc còn ăn luôn nửa suất cơm ít ỏi của chủ nhà. Tiễn được “nam thần” nhà bên về, chiều đó, tâm huyết dâng trào thế nào mà bạn Bảo lang thang đến sân bóng gần nhà và được chiêm ngưỡng cậu nhóc hàng xóm đá bóng. Từ hôm ấy, bạn Bảo bỗng nhiên phát hiện thì ra bóng đá cũng không quá nhàm chán, ít ra thì cậu nhóc nhà bên cũng đá rất hay. ---------- “Thấy tôi đá có hay không?” “Hay vô cùng.” “Cô xem hiểu không?” “Đã lỡ nói là cậu đá hay rồi, cho nên cũng không tệ.” (*) ---------- Sau đó nữa thì cậu nhóc nhà bên phải trở về đội luyện tập, không thường xuyên ở nhà, nhưng mà chả hiểu sao hai người cứ hay đụng mặt nhau lúc thì trên xe bus, lúc thì trước cửa (hoặc là do có người nào đó cố ý hihi). Tuy nhiên hai con người ở hai thế giới trái ngược nhau, Khâu Thiên thì chỉ biết thi đấu và luyện tập, còn Kim Đa Bảo lúc nào cũng có chữ nghĩa bay trong đầu. Vậy mà hai người bằng một cách thần kì nào đấy đã kết nối tâm hồn được với nhau. Kim Đa Bảo dạy Khâu Thiên cách suy nghĩ như một người đàn ông trưởng thành, còn Khâu Thiên cũng dạy cô cách thả lỏng và hài lòng với bản thân. Từ những lần gặp mặt “tình cờ” khi Khâu Thiên luôn trêu chọc cô nàng Kim Bảo Bảo của chúng ta, hai người nhanh chóng đáp chuyến bay chiến lược vèo cái tới vạch đích hẹn hò luôn. “Khâu Thiên lấy điện thoại di động, tìm một dãy số trong danh bạ, sau đó gửi tin nhắn: “Bàn chuyện yêu đương không?” Kim Đa Bảo đang ngâm chân, đắp mặt nạ, nghe tiếng điện thoại rung bèn cầm xem thử. Một số máy lạ, và một tin nhắn quái dị? Cô nhìn số điện thoại đó hồi lâu nhưng vẫn không biết ai đang trêu chọc mình, do dự nửa ngày bèn gửi tin nhắn trả lời: “Xin hỏi bạn là ai vậy?” Một lúc lâu sau, đối phương đáp lại: “Bán bảo hiểm.” (*) Quá trình hai người hẹn hò cũng đầy chuyện dở khóc dở cười. Tuy Kim Đa Bảo hơn Khâu Thiên 2 tuổi nhưng về tuổi tinh thần thì hai người chẳng lệch nhau là mấy, vì thế mới có chuyện buổi hẹn đầu tiên hai đứa vào khu trò chơi tiêu hết xèng để gắp thú nhồi bông, rồi Kim Bảo Bảo bị nam sắc làm mù mắt, bị ướt hết quần áo. Thế là hai người lại dắt nhau vào nhà nghỉ để… hong khô đồ. Trong quá trình yêu đương cũng có lúc thấy tủi thân bởi hai người gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều. Bởi tính chất nghề nghiệp, Khâu Thiên thường phải đi thi đấu khắp nơi, về đến nhà thì lại phải nghỉ ngơi rồi lao vào luyện tập cho mùa giải mới. Mỗi lần hai bạn trẻ ôn lại tình cảm chỉ vỏn vẹn một hai ngày. Tuy nhiên bé Khâu Thiên cũng rất ngoan khi từ chối mọi cuộc vui nơi xứ người sau trận bóng để nằm nhà nhắn tin yêu đương với Kim Đa Bảo. Trích đoạn Khâu Thiên và Kim Đa Bảo nói chuyện sau khi “yêu”: Khâu Thiên nghiêm túc hỏi: “Em không thích làm vậy hả?” “Không thể nào, em thích anh như vậy, sao mà không thích được.” “…” “Quên đi. Bây giờ chuyện gì có thể khiến em vui?” “Muốn xem phim, ăn kem li nữa.” “Được, sau này mỗi lần ‘làm’ xong anh sẽ xem phim và ăn kem li với em, em sẽ luyện thành phản xạ có điều kiện, trong lúc ‘làm’ cứ nghĩ: sau khi kết thúc có chuyện vui, thế là thích làm ngay.” “Anh học cái này ở đâu thế?” “Tự nghĩ, chẳng phải huấn luyện chó đều như vậy sao?” Khâu Thiên xuống giường lấy kem li, “Chờ chút nha chó Bảo.” (*) Cuối truyện là một cảnh siêu siêu lãng mạn khi anh chàng cầu thủ Khâu Thiên tỏ tình trực tiếp với Kim Đa Bảo trên sóng truyền hình. Và tiếp theo là gì, là các bạn phải đọc truyện ngay và luôn đi để biết thêm chi tiết nhé. :v Bởi đây là một câu chuyện hết sức hài hước và đáng yêu đảm bảo sẽ thoả mãn được tâm hồn fangirl bé bỏng của các gái. Nam chính trẻ tuổi lại đá bóng giỏi, đẹp trai, thích trêu chọc bạn gái cơ mà cũng chiều người yêu ra phết. Thi thoảng bạn Bảo không hiểu ý đồng đội là bạn Khâu Thiên lại dỗi như cún con ý. Còn nữ chính thì thông minh trên lí thuyết và ngốc nghếch khi yêu đương thực tế, thi thoảng bị bạn Khâu thả ít thính là đã chết ngất đứ đừ như chị em chết vì U23 rồi. Lời cuối, chúc các chị em đọc truyện vui vẻ và đón valentine thật rực rỡ nha. :* ____________ (*): Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Thể loại: Hiện đại, cầu thủ bóng đá, biên tập viên Tình trạng: Hoàn Review bởi: Mai Quế Ngân - fb/hoinhieuchu  Mình đã trở lại cùng một bộ truyện ngọt ngào vui vẻ nữa đây 
Công Tắc Tình Yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Diễn Chiếu từng khắc cho Chu Tiểu Manh một đôi giày gỗ, dưới đế ghi bốn chữ “trọn đời bên nhau”. Anh đã ở bên cô suốt những năm tháng tuổi thơ, cùng cô trèo cây chuồn ra ngoài chơi, đèo cô phóng xe như bay trên những con đường ở thành Nam Duyệt, thậm chí, còn định theo cô trốn ra nước ngoài, thoát khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ để `trọn đời bên nhau`. Anh cũng đã giữ cô bên mình, để cô giương mắt nhìn anh quen biết, yêu đương, chung sống, rồi đính hôn với người con gái khác. Là yêu thương hay căm hận, là che chở hay giày vò, là không nỡ rời xa hay là sống không bằng chết, có lẽ chính hai người cũng không phân rõ được. Tình cảm ấy vô vọng mà cố chấp, điên cuồng mà yếu đuối như đóa hoa bừng nở giữa đêm đen, sẽ tan tác theo gió, hay sẽ kết thành trái độc? *** Thể loại: Hiện đại, ngược, SE Review written by Ngón chân cái của Yoochun --- Trong tác phẩm Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, nhân vật nữ chính Triệu Mai từng nói: “ Thời còn trẻ chúng ta không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi” Câu chuyện tình yêu của Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, họ thắng được bản thân, lại không tài nào vượt qua số phận.. Chu Tiểu Manh và mẹ bước vào nhà họ Chu sau khi cha cô qua đời, mẹ cô đi bước nữa, người đàn ông ấy chính là cha của Chu Diễn Chiếu, lúc đó cô mới hai tuổi. Thời gian đầu, lúc nào Chu Diễn Chiếu cũng chán ghét cô em gái của mình, bảo cô là đồ con hoang. Nhưng rồi sau một lần mẹ Chu Tiểu Manh đỡ chiếc bình sứ từ tay ông Chu Bân Lễ ném về phía Chu Diễn Chiếu, khiến bà phải đi bệnh viện may mười mấy mũi, thái độ của Chu Diễn Chiếu đối với hai mẹ con cô bắt đầu đổi khác.. Năm tháng qua đi, cậu bé Chu Diễn Chiếu ngày nào giờ đã trở thành một người thiếu niên sáng sủa cao ráo, mà cô em gái Chu Tiểu Manh cũng trở thành một người thiếu nữ xinh đẹp. Và ở độ tuổi đẹp nhất ấy, hai con người sớm chiều bên nhau đã nảy sinh một tình yêu vượt ra ngoài mọi khuôn phép. Chu Diễn Chiếu yêu Chu Tiểu Manh bằng một tình yêu nồng nàn sâu đậm Chu Tiểu Manh yêu Chu Diễn Chiếu bằng một tình yêu thiết tha không màng lí lẽ. Khi người ta còn trẻ, trong lòng luôn ấp ủ bao ảo mộng về tình yêu, tưởng rằng chỉ cần tìm được người thật lòng yêu mình, mà bản thân cũng yêu người đó. Thì có thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau. Nhưng thời gian trôi qua, chúng ta mới có thể nhận ra một sự thật đau lòng, đôi khi số phận trêu ngươi, khắc trước còn tình nồng ý đậm, giây sau đã trở mặt thành thù. Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu quyết định bỏ nhà ra đi, đến Canada làm lại từ đầu. Hai người đến Bắc Kinh, chuẩn bị bước lên chuyến bay cuộc đời. Ai ngờ đâu sóng gió ập đến. Chu Diễn Chiếu nhận được điện thoại từ Tiểu Quang, người anh em giang hồ của anh, thông báo rằng cha anh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, mong anh về gấp. Vì không muốn Chu Tiểu Manh lo lắng, Chu Diễn Chiếu giấu đi mọi chuyện, bảo cô hãy đến Canada trước, anh sẽ sang sau. Chu Tiểu Manh ở lại Bắc Kinh hai ngày, lòng lo lắng khôn nguôi, không biết gia đình đã xảy ra chuyện gì, thế rồi quyết định hoãn chuyến bay, chờ Chu Diễn Chiếu. Đúng lúc đó, cô nhận được điện thoại từ anh, anh bảo cô mau quay về. Tiểu Manh đâu biết, ngay lúc này đây, cô đã vĩnh viễn không thể nào nhìn thấy Chu Diễn Chiếu dịu dàng mà cô yêu như trước nữa.. Lúc trở về thành phố Nam Duyệt, trở về ngôi nhà thân yêu nơi anh và cô lớn lên, Chu Tiểu Manh mới biết cha dượng của cô giờ đây nửa mê nửa tỉnh, trí nhớ và hồi ức bị đình trệ, quãng đời còn lại sẽ sống trong trạng thái như một đứa trẻ. Còn mẹ cô, mãi mãi nằm trên giường bệnh, mạng sống nương nhờ vào máy thở oxi, không bao giờ tỉnh lại. Đớn đau hơn cả, người đàn ông mà cô yêu nhất, nhìn cô bằng ánh mắt dành cho kẻ thù, và anh ta cũng chính là người gây ra tất cả thương tổn cho mẹ cô, bởi vì mẹ cô chính là tội phạm khiến cha dượng cô thành ra như bây giờ. Bà Diệp Tư Dung đã mướn một sát thủ bắn tỉa, một phát bắn vào đầu ông Chu Bân Lễ, Chu Diễn Chiếu cũng dùng một phát đạn đấy, trả lại vào đầu mẹ của người mình yêu nhất. n ân oán oán, vì đâu nên nỗi. Từ đó về sau, hai con người yêu nhau tha thiết lại phải sống bên nhau trong dằn vặt giữa yêu thương sâu sắc và đớn đau thù hận. Anh bắt cô phải sống bên anh, không được rời đi, giày vò cô khiến cô đau khổ. Cả câu chuyện dài, rất ít khi nhìn thấy Chu Diễn Chiếu thể hiện hành động yêu thương dành cho Tiểu Manh. Cho dù là lúc ân ái, cũng chỉ nói lên sự tức giận của anh và sự đau thương của cô. Họ gây bao vết thương cho nhau, làm đối phương đớn đau về cả thể xác lẫn tinh thần. Dù vậy, lại cho người khác cảm giác họ đang dùng cách ấy để nói cho đối phương biết tình yêu sâu đậm của mình cùng với sự bất lực vì không thể đường đường chính chính ở bên nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc trọn đời Nhưng có một chi tiết, là đoạn đối thoại của Chu Diễn Chiếu và Tiểu Quang, khi biết người mình yêu đang gặp nguy hiểm, đại ca phía Tây – Tưởng Khánh Thành đe dọa sẽ làm hại đến Tiểu Manh, Chu Diễn Chiếu bảo “ Nếu người ta gửi đến một ngón tay của cô ấy, chắc tôi chỉ còn cách tự bắn vào đầu mình thôi, cậu cũng không muốn sự thể thành ra như thế phải không?”. Mấy năm trước, cô bạn gái của Chu Diễn Chiếu, tên Tô Bắc Bắc cũng từng bị bắt cóc nhằm đe dọa buộc Chu Diễn Chiếu xuất hiện, nhưng anh không đến, lũ bắt cóc cứ một ngày thì chặt hai ngón tay của Bắc Bắc gửi đến cho anh, mãi đến ngày thứ ba anh mới ra mặt, rút súng bắn chết cô bạn gái của mình. Con người Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, ngoài bản thân ra không màng gì cả, vậy mà có một thứ anh ấy còn yêu hơn bản thân, chính là Chu Tiểu Manh, anh thà rút súng bắn vào đầu mình, cũng không nỡ nhìn thấy Chu Tiểu Manh mất đi một ngón tay. Ngoài anh ra, không ai được phép làm thương tổn người anh yêu. Có lẽ ngay từ lúc bắt, số phận đã sớm định đoạt hai con người này mãi mãi không thể bước chung đường, dẫu cho trái tim đập cùng một nhịp. Chu Tiểu Manh lúc nào cũng luôn miệng hỏi Chu Diễn Chiếu có yêu cô không, chẳng lẽ trước giờ chưa từng thật lòng yêu cô sao. Nhưng chưa lần nào anh thừa nhận tình yêu của mình. Anh yêu cô, nhưng lại không thể nói ra, cho dù thời gian trôi đi, việc làm mà mẹ cô gây ra cho cha anh năm ấy, mãi mãi không thể nhạt nhòa. Và tội ác mà chính anh gây ra cho mẹ cô, cho dù dưới đạo nghĩa một người con trả thù cho cha đi nữa, Chu Tiểu Manh cũng không sao chấp nhận được. Dù cho cô cũng yêu anh tha thiết: “Chu Diễn Chiếu, điều em muốn nhất, kì thực là lắp một cái công tắc ở trong trái tim mình, có thể bật tắc bất cứ lúc nào. Như thế, khi nào em muốn yêu anh thì sẽ yêu anh, khi không muốn yêu anh, thì sẽ không muốn yêu anh nữa..” Thế rồi cô đã có một quyết định, nhất định phải khiến anh trả cho mẹ con cô tự do, phải khiến anh vào tù. Việc diễn ra sau đó như thế nào, uẩn khúc đằng sau hành động của mẹ Chu Tiểu Manh là gì, đọc giả có thể từ từ tìm hiểu. Chỉ biết là đến cuối cùng, hai con người yêu nhau sâu sắc đó, cũng không có được một hạnh phúc trọn vẹn. Đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Chu Diễn Chiếu cũng muốn dành để bảo vệ người anh yêu nhất ấy. Anh chết cũng được, chỉ cần cô có thể sống tiếp. Cái kết của chuyện tình này, có thể bạn đọc sẽ thấy đó là một cái kết đầy bi thương nước mắt khi cả hai nhân vật chính đều qua đời, nhưng biết đâu đối với Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh, đây là một khởi đầu hoàn toàn khác? “Nghĩa địa dưới ánh chiều tà không một bóng người, chỉ có từng hàng thông xanh lắc lư trong gió bầu bạn với những tấm bia mộ ngay ngắn thẳng hàng, sắc trời tối dần, lũ chim bay về, càng làm toát lên vẻ thê lương tịch mịch. Vị trí đặt mộ rất chật hẹp, mộ huyệt của Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh đặt cạnh nhau, vì khoảng cách rất gần nên hai tấm bia mộ chừng như chập vào làm một. Trước bia mộ đặt một chậu hành, lá hành mọc rất dài, trên ngọn còn vương giọt nước như vừa được tưới tắm. Bên cạnh còn có hai mẩu gỗ, Tiêu Tư Trí cúi xuống cầm lên, nhìn một lúc lâu mới nhận ra đấy là một đôi giày gỗ, làm rất tinh xảo, không biết tại sao lại bị người ta dùng khoan điện chọc thủng lỗ chỗ khắp nơi, dưới đế hai chiếc giày đều có chữ, nhưng cũng bị mài đi gần hết, anh ta vất vả lắm mới đọc được, thì ra là “Suốt đời bên nhau.” Khi còn sống ở cạnh nhau, luôn phải dằn vặt giữa yêu thương và thù hận. Đến lúc có được hạnh phúc vẹn tròn, thì chỉ còn lại mộ tàn xương lạnh. Liệu thế gian này có tồn tại kiếp sau không? Nếu như có kiếp sau, biết đâu hai người sẽ quên hết mọi khổ đau kiếp này, có thể tiếp tục ở bên cạnh nhau, sống lại những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp ấy. Lúc mà Chu Diễn Chiếu còn là một cậu thiếu niên quậy phá nghịch ngợm, trong lòng chỉ thương nhớ duy nhất một bóng hình. Lúc mà Chu Tiểu Manh đơn giản ngây thơ nhất, khi yêu là sẽ yêu hết mình. Nếu có kiếp sau, hai người sẽ chỉ là những con người bình thường, không phải sống trong dằn vặt khổ đau mà đời trước để lại. Có thể cùng nhau xây dựng mái ấm, ở trong một căn nhà nhỏ, trồng một cái cây to, cao đến cửa sổ tầng hai. Thỉnh thoảng Diễn Chiếu sẽ giống như khi trước, trèo lên cái cây cao đó, để đến được căn phòng của Tiểu Manh, đưa cho cô bọc bánh cuốn mà cô yêu thích nhất. Kiếp sau ấy, chỉ còn vui vẻ hạnh phúc, đầm ấm đoàn viên. “Suốt đời bên nhau, cuối cùng vẫn làm được rồi.” ***   Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Công Tắc Tình Yêu của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Con Gái Gian Thần - Ngã Tưởng Cật Nhục
Văn án Trịnh Diễm cho rằng, xuyên không, sống một cuộc sống xa lạ, thật ra cũng không quá khó khăn. Từ khi phổ biến đến nay, các kiểu xuyên không nhiều vô kể, xem như là đủ thể loại. Xuyên không mang lại rất nhiều hạnh phúc, chỉ cần bạn có thể được xuyên không, thì hầu như đã sẵn kinh nghiệm để tham khảo của đàn anh đàn chị đi trước cả rồi – cứ làm theo là được. Nhưng mà đó chỉ là hầu như. Bạn nhỏ Trịnh vui vẻ đến bảy tuổi, mới phát hiện rằng – cha bé là một gian thần! Lại còn là một gian thần làm không ít chuyện xấu, đắc tội chẳng ít người. Đàn anh đàn chị nào có lời nào nói cho bạn nhỏ biết, nên làm gì bây giờ đây? *** Với một người lười như mình thì ‘đánh đu’ với một điền văn hơn 250 chương thì có lẽ cũng hơi quá sức. Tuy mình biết có bạn đã và đang làm, nhưng mình vẫn quyết định biên tập vì sở thích riêng. Xưng hô trong truyện, tuy là truyện cổ trang, nhưng mình vẫn không thể chuyển về ta – ngươi được, đây là sở thích riêng, (có lẽ bị ảnh hưởng nhiều do đọc Hoa Tư Dẫn  ( ´ ▽ ` )), đành tùy vào quan hệ giữa nhân vật mà điều chỉnh phù hợp. Hi vọng nhận được lời góp ý thẳng thắn của các bạn để tác phẩm được hoàn thiện hơn, rất cảm ơn các bạn. Thân, Nguyên. *Ghi chú: Như những truyện khác mình biên tập, trong truyện CHỈ CÓ những chữ in nghiêng có màu XÁM, đặt trong ngoặc thì là chú thích của mình trong quá trình biên tập, còn những chữ in nghiêng, đặt trong ngoặc còn lại đều là của tác giả. Không phải mình bình luận xen vào. Bản thân mình khi đọc truyện rất không thích truyện có quá nhiều chú thích, nên khi biên tập, sẽ hạn chế đến mức thấp nhất, như viết tắt, viết số, điển tích điển cố xa lạ hoặc không cần thiết… mình sẽ chuyển trực tiếp về tiếng Việt nhiều nhất có thể. Vì thế nên cũng có thể sẽ hơi thoát ý, mong các bạn thông cảm. *** Thể loại: Xuyên không, Điền văn, HE Tình trạng: Hoàn convert. Hoàn edit. Review bởi: Thu Thu từ Hội Nhiều Chữ ----- Đây là một bộ điền văn hơn 200 chương. Điền văn dĩ nhiên là tình tiết truyện từ từ thong thả, nhưng mà đọc hoài đọc mãi đang đọc dở phải đi xin pass không thể chần chừ (mình rất lười xin pass. Được cái chị Nguyên siu dễ, siu cute. Pass cũng rất dễ hahaa). Nói sơ vậy chắc mọi người cũng biết là mình rất thích bộ này. Nữ chính của chúng ta xuyên không từ khi còn bé xíu bế ngửa, có thể nói là bắt đầu thích nghi một cuộc sống mới hoàn toàn. Cuộc sống trôi qua êm đềm hạnh phúc, có một lô lốc các anh trai yêu thương em gái, thậm chí là các cháu trai hơn tuổi để trêu đùa. Sinh ra khi cả cha và mẹ đều đã nhiều tuổi, được cưng chiều lớn lên, còn có phong hàm huyện quân dù không phải vương tôn quý tộc. Vui vẻ hưởng thụ tới năm 7 tuổi thì cô nàng phát hiện ra cha mình là "gian thần", bị người người phỉ nhổ, viễn cảnh tương lai có thể bị tịch thu tài sản, chém đầu cả nhà. Nơm nớp lo sợ với điều đó, cô gái xuyên không của chúng ta dần lớn lên với những toan tính về một tương lai tốt đẹp cho mình. Nữ chính Trịnh Diễm: nữ chính xuyên không luôn có những tài cán nổi bật đó là lẽ dĩ nhiên, nhưng bộ này tác giả xây dựng nữ chính hoàn toàn hợp lý. Vì xuyên không vào một em bé bế ngửa, nên có rất nhiều cái ở cuộc sống hiện đại cô ấy không nhớ được. Cũng có lúc vì mang tư tưởng của người hiện đại mà xảy ra những sai lầm. Nhưng gia đình nhà này là gia đình có truyền thống bao che từ trên xuống dưới =)))). Trải qua cuộc sống êm ả, sống ở cổ đại mà gia đình không có thiếp thất phức tạp nhưng luôn luôn phòng bị cho những gập ghềnh trong tương lai. Dù thông minh và cực kỳ có tài cán chính trị, thậm chí là hơn cả các anh trai nhưng bạn nhỏ Trịnh Diễm trong mắt cha thì là đứa dễ chuốc rắc rối lại còn mềm lòng, trong mắt mẹ lại là đứa khó gả. Nhưng không, ngay từ bé đã lọt vào mắt xanh của nam chính nhà chúng ta. Nam chính Trì Tu Chi: nam chính trong truyện được miêu tả siêu đẹp trai, công chúa mê nằng nặc đòi cướp về làm chồng, thế tử hay vương gia gì đó (chi tiết này bạn hơi quên) xàm xỡ. Nhưng lại là người có số phận đáng thương. Gia tộc thịnh vượng trăm năm sau chiến tranh tiêu điều xơ xác, của cải cũng không còn bao nhiêu, thứ duy nhất còn nhiều là những bản sách cổ được truyền lại. Thế gia nửa đáng coi trọng nửa không, có người cha bất tài vô dụng, người mẹ đảm đang đoản mệnh, người thân duy nhất còn sống là bà ngoại cao tuổi. Mang trong mình trách nhiệm nặng nề chấn hưng gia tộc. Cuộc sống của chàng trai trẻ khó khăn là có thể hiểu được, nhưng không vì điều đó làm mất đi bản chất lưu manh của cậu =))). Nam chính truyện này được xây dựng khá hay, biết phấn đấu, nhưng nắm bắt cơ hội chuẩn xác, không hề ngại ngùng tự cao tự đại bỏ lỡ bất kỳ cú ngon ăn nào. Mà đặc biệt nhất đó là được kén làm rể của Tể tướng – tức chồng bạn Trịnh Diễm. Kiên định từ tình cảm tới phong cách làm việc. Tình cảm nam nữ chính được xác định từ tấm bé khá hay, rất dễ thương. Boss xuyên suốt câu truyện, gian thần trong miệng người đời, cha của nữ chính – tể tướng đương triều Trịnh Tĩnh Nghiệp. Ôi dồi ôi, đọc truyện này chỉ có thể nói là quá phục, boss của chúng ta đi từ anh thư sinh nghèo, cha mất sớm, mang mẹ vứt bỏ gia tộc tự mình mưu sinh. Cầu học danh sư vì nghèo lại không có tiếng danh sư đâu chịu, ông dùng khổ nhục kế cuối cùng được như nguyện, dưới sự giúp đỡ của sư huynh, cuộc sống cuộc đời của ông xuôi chèo mát mái hơn một chút, tất cả là nhỡ sự nỗ lực của bản thân. Nhưng chưa bao giờ ông quên sự giúp đỡ đó. Là người trọng tình, trọng nghĩa nhưng cũng thù dai nhớ lâu hahaa. Là Tể tướng, lại còn là gian thần, nhưng hết lòng được vua tin yêu. Làm việc khôn khéo, luôn tính toán hết mọi nẻo khi tiến hành sự việc. Các con trai không được như ý cũng đều sắp xếp con đường sau khi mình nhắm mắt xuối tay. Phe phái bè cánh không quan trọng, lợi ích là số 1. Nhưng không vì thế mà ông thao túng triều chính bỏ mặc dân chúng đâu nhé. Mình rất thích nhân vật này, review tàm tạm thế thôi để mọi người đọc và cảm nhận. Tuyến nhân vật trong truyện rất nhiều, mà mình đọc cũng lâu rồi không nhớ hết. Truyện xây dựng hoàn toàn hợp lý, chị Nguyên edit xuất sắc, làm mình mần bộ này đâu có 20 ngày hoặc hơn 1 chút là xong, toàn đọc tới 3-4h sáng thôi ))). Nhân vật đáng thương nhất cả bộ truyện có lẽ là hoàng thượng, không hiểu sao mình ấn tượng với nhân vật này dã man. Con không nên nết, vợ luôn mưu toan quyền lợi, tuy là người đứng đầu nhưng luôn mang trong mình áy náy với trung thần bỏ mình vì những lý tưởng xây dựng đất nước. Người thật lòng thương xót khi ông ra đi có lẽ chỉ có Trịnh Diễm. Viết đã dài, cũng có lẽ hơi lung tung. Nhưng chốt một câu đây là một bộ đáng đọc. Điểm: 8.5/10 hehee. Cám ơn chị Nguyên đã hoàn thành bộ hay như này, tuy chị Nguyên nói có thể văn phong không hợp với nhiều người nhưng em rất thích. Cám ơn chị  *** Thể loại: Cổ đại, xuyên không, hài, triều đấu, điền văn, sạch sủng, HE Độ dài: 255 chương + 12 PN Tình trạng: Hoàn edit _________ Một sớm tỉnh dậy, nữ chính của chúng ta đã xuyên không đến gia đình nhà họ Trịnh, trở thành thất tiểu thư Trịnh Diễm. Nhưng khác với các nữ chính xuyên không khác, gia thế của Trịnh Diễm hơi “đặc biệt” một chút. Cha nàng là tể tướng, quyền khuynh thiên hạ, cũng chính là một gian thần hàng thật giá thật, còn là loại cao cấp nhất trong các loại cao cấp. Kéo bè kết phái, hãm hại trung thần, thao túng quyền lực, Trịnh tể tướng cái nào cũng có phần. Sống trong đống nước bọt khinh bỉ của nhân dân, cả nhà họ Trịnh mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ sung sướng. Cũng vì vậy, nữ chính ngay từ lúc còn bé xíu đã toát mồ hôi hột mỗi khi nghe nói vị đại thần này bị giáng chức, vị kia bị lưu đày... Chính là do người cha đáng kính của nàng diệt trừ chứ sao. Cái việc hãm hại trung thần này Trịnh tể tướng càng làm càng thuận tay, mặc cho dân chúng thường xuyên chửi mắng khắp đường to ngõ nhỏ. Nhưng có đạo lí, leo càng cao ngã càng đau. Trịnh Diễm nhớ lại những tấm gương “gian thần” trong lịch sử, không một ai thoát khỏi kết cục nhà cửa tan nát, đến mạng cũng chẳng còn. Lo lắng cho tương lai của chính mình, nàng ngay lập tức xốc lại tinh thần, nhất quyết tìm cách kéo cha già Trịnh ra khỏi con đường tà đạo ngay trước khi quá muộn. Nàng không muốn chết sớm như vậy đâu! Khốn nỗi, lão hoàng đế đã già, thái tử đương tuổi tráng niên lại ghét phe Trịnh tể tướng ra mặt. Lý tưởng cao đẹp của Trịnh Diễm vỡ vụn khi nàng nhận ra: người không vì mình, trời tru đất diệt. Thù hận của thái tử với nhà họ Trịnh đã đến mức một mất một còn. Trịnh Diễm buông tha cho ý định trở thành “trung thần”, tiếp bước con đường của cha mình, giúp Trịnh tể tướng lên kế hoạch phế thái tử, với tôn chỉ "làm thì làm cho tới, diệt cỏ phải tận gốc". Cũng trong đoạn đường trưởng thành này, Trịnh Diễm đã gặp được nửa còn lại của mình - Trì Tu Chi. Ngày đó, Trịnh Diễm tiện tay cứu giúp một “cô gái” bị khinh bạc giữa đường, lại tình cờ tạo một mối nhân duyên. Trì Tu Chi vốn là hậu nhân duy nhất của một thế gia đã xuống dốc, có sắc đẹp kinh diễm, thường xuyên bị nhầm thành nữ nhân. Vì vậy chàng luôn ngưỡng mộ Trịnh Tĩnh Nghiệp, người ta cũng là thư sinh trắng trẻo, đi lên từ hai bàn tay trắng mà chẳng ai dám khinh nhờn! Trì Tu Chi định đến phủ tể tướng xin làm môn sinh, ai ngờ nửa đường nhảy ra con gái của tể tướng, mọi dự định của chàng thành ra hỏng bét. Lần đầu gặp mặt rồi sẽ có lần hai, lần ba…, chàng càng ngày càng lún sâu vào tình yêu đơn phương với tiểu cô nương nhà tể tướng. Nhưng Trịnh Diễm là ai chứ - nàng như hòn ngọc quý của Trịnh phủ, thông minh, đảm đang lại xinh đẹp, muốn có được nàng không phải đơn giản dạng thường. Trì Tu Chi biết rằng phải đi cửa sau mới thành, nên cắp sách đến học cùng với nữ chính, âm thầm gây dựng quan hệ, đánh dấu chủ quyền. Chờ đến khi cả nhà họ Trịnh ngớ người ra, thì hai đứa trẻ đã say đắm lắm rồi. Vậy là Trịnh Diễm đành phải gả. Truyện có tuyến nhân vật phải nói là rất đồ sộ. Nam chính Trì Tu Chi muốn tài có tài, muốn sắc có sắc, lại đội thê tử lên đầu, chỉ sợ nàng không chịu gả. Nam phúc hắc kết hợp với nữ gian xảo tạo thành một tổ hợp cực kì đáng sợ. Trịnh tể tướng vốn đã “gian”, con rể tương lai của ngài lại là “nịnh thần”. Đúng là cha truyền con nối! Đây là cuốn truyện đầu tiên tôi đọc mà nhân vật chính đứng ở vai “phản diện” nhưng không gây ác cảm. Thời đại trong truyện vốn coi trọng các thế gia lớn, kể cả hoàng gia cũng có địa vị không bằng. Trịnh tể tướng đi lên từ tầng lớp thấp kém, căm ghét sự giả dối của thế gia. Ông tuy là tham quan nhưng cũng rất có “đạo đức”, không hại dân và luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn đám quan lại “thanh liêm” nhưng thực chất chỉ bo bo giữ mình. Rốt cuộc, “gian” hay “không gian” cũng chẳng quá quan trọng nữa. Truyện mang hướng điền văn nhưng muốn đấu trí có đấu trí, muốn hài có hài nốt, cảnh nóng thì... xin lỗi không có gì nhiều đâu, đừng mong chờ, nữ chính là mầm non cơ mà! Tóm lại, đặt yếu tố giải trí có logic lên hàng đầu thì không thể bỏ qua "Con gái gian thần". Bạn không tin hả, thử đọc trích đoạn dưới đây xem: Tân Thái tử Tiêu Lệnh Tiên biết Trì Tu Chi muốn cưới Trịnh Diễm, cực kì lo lắng, tìm cơ hội nói chuyện với chàng: “Tuy Trịnh thị là con gái Tể tướng, nhưng cậu cũng là thần tử Thiên tử, nghìn vạn lần cũng phải nhớ đạo làm chồng, không được sợ vợ!” Trì Tu Chi tiều tụy đi nhiều, khẽ mỉm cười, Tiêu Lệnh Tiên nhìn thấy mà lòng khẽ run, ôi ôi, đập chai vđ! Giọng điệu của Tiêu Lệnh Tiên đã mềm mại đi tám trăm lần: “Phụ nữ thời nay ghen dữ lắm, cậu không được để bọn họ được tùy tiện. Nếu cô ta dám bày trò, cậu… cứ nói cho ta biết! Ta sẽ làm chủ giúp.” “Điện hạ.” “Hử?” “Vợ của thần rất ôn nhu đáng yêu.” “…” (*) _______ (*) Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần Bìa: #Hy Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   Mời các bạn đón đọc Con Gái Gian Thần của tác giả Ngã Tưởng Cật Nhục.