Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết

Hán việt: Ái ngươi trong lòng khó khai Tác giả: Tử Liễm Edit + Beta: Yin Yang's House Bìa: Lumière Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, HE, Tình cảm, ngọt sủng, song hướng yêu thầm, cưới trước yêu sau, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, ấm áp, duyên trời tác hợp, 1v1,.. Văn án Lộ Phân Phân nghi ngờ chồng cô ấy là một con robot. Kết hôn nửa năm, cuộc sống vợ chồng vẫn luôn hoạt động theo lịch trình: —-7:30 sáng – moah moah. —-12:30 trưa – Đi ăn trưa. —-21:30 tối – Trong sáng đắp chăn bông ngủ. Mỗi tháng vào ngày 15 âm lịch – trong thẻ cô sẽ có thêm 100.000 nhân dân tệ(~352.229.000VNĐ). Người đàn ông cứng nhắc này, quý trọng lời nói hơn cả vàng, không hiểu phong tình, không bao giờ nổi giận với cô, chịu thương chịu khó, khả năng kiếm tiền số một, trông như một thành phẩm AI được bán ngoài thị trường. Lộ Phân Phân càng nhìn càng thấy ngũ quan của chồng mình giống như một nhân vật được điêu khắc nhân tạo, tinh xảo quá mức, hơn nữa tính cách cũng rất lãnh đạm không giống như con người. Mấy tháng sau… Lộ Phân Phân nhìn thấy kết quả của que thử thai rồi vô cùng sửng sốt: Người máy này thực sự đã làm cô mang thai!!! Minh Thì Tiết đỡ trán, khẽ nhíu mày: Anh thực sự nhạt nhẽo như vậy sao? Một câu tóm tắt: Chồng tôi chỉ biết nạp tiền vào thẻ tôi thì phải làm sao đây? Hàm ý: Gieo nhân nào gặt quả đấy. *** Reviewer: AI_Anh Đào Designer: AI_Trường Xuân Thể loại: Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Sạch, Sủng Ngọt, Nhẹ nhàng, HE Độ dài: 37 Tình trạng: Hoàn edit Văn án: Lộ Phân Phân nghi ngờ chồng cô ấy là một con robot. Kết hôn nửa năm, cuộc sống vợ chồng vẫn luôn hoạt động theo lịch trình: —-7:30 sáng – moah moah. —-12:30 trưa – Đi ăn trưa. —-21:30 tối – Trong sáng đắp chăn bông ngủ. Mỗi tháng vào ngày 15 âm lịch – trong thẻ cô sẽ có thêm 100.000 nhân dân tệ (~352.229.000VNĐ). Người đàn ông cứng nhắc này, quý trọng lời nói hơn cả vàng, không hiểu phong tình, không bao giờ nổi giận với cô, chịu thương chịu khó, khả năng kiếm tiền số một, trông như một thành phẩm AI được bán ngoài thị trường. Lộ Phân Phân càng nhìn càng thấy ngũ quan của chồng mình giống như một nhân vật được điêu khắc nhân tạo, tinh xảo quá mức, hơn nữa tính cách cũng rất lãnh đạm không giống như con người. Mấy tháng sau… Lộ Phân Phân nhìn thấy kết quả của que thử thai rồi vô cùng sửng sốt: Người máy này thực sự đã làm cô mang thai!!! Minh Thì Tiết đỡ trán, khẽ nhíu mày: Anh thực sự nhạt nhẽo như vậy sao? *** Lộ Phân Phân không ngờ rằng, sẽ có một ngày miếng mồi béo bở như thế lại rơi trúng đầu mình. Sau bao nhiêu lần xem mắt thất bại, bỗng nhiên cô được một người đàn ông đẹp trai, giàu có ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Trên đời không bao giờ có chuyện tình cờ nhận được miếng bánh ngon, lại còn là loại cực phẩm hiếm có khó tìm như vậy. Cô buộc phải đi xem mắt vì lý do bất đắc dĩ, còn anh chàng kia vội vàng muốn kết hôn, chẳng phải cũng do có nguyên nhân sâu xa nào đó hay sao? Ví dụ như, xem cô là kẻ thế thân chẳng hạn? Lộ Phân Phân nhìn giấy chứng nhận kết hôn trong tay, không biết nên vui hay nên buồn. Kể từ ngày hôm nay cô chính thức theo chồng bỏ cuộc chơi, với một người đàn ông mà ngay cả chính cô cũng không hề biết rõ. Dẫu biết rằng anh xem cô là kẻ thế thân, nhưng chính anh đã cứu lấy cô trong lúc cô đang cùng đường bí lối. Một người đàn ông vừa có gia thế và ngoại hình, vừa hào phóng lại quân tử như anh, trên thế gian này có được mấy người đâu? Lộ Phân Phân tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng đối xử với anh thật tốt, đáp ứng những yêu cầu của anh, hai người sẽ sống một cuộc sống vợ chồng hòa hợp, dù rằng cô không phải là cô gái ấy. Câu chuyện này giống hệt như một giấc mơ, nhưng là giấc mơ đẹp mà cô chẳng bao giờ muốn tỉnh lại. … Minh Thì Tiết là một người chồng trông có cảm giác hơi giống “robot”, làm việc và nghỉ ngơi rất có kỷ luật. Lúc đầu Lộ Phân Phân không thể theo kịp đồng hồ sinh học của anh, nhưng dần dà lại bị anh tập cho thành thói quen từ lúc nào chẳng biết. Chẳng những vậy, sống với nhau lâu, cô còn phát hiện ra thêm nhiều điểm tốt của người chồng hoàn mỹ này. Anh quá đỗi dịu dàng, đối xử với cô quá tốt, khiến cô cứ ngỡ như anh thật sự yêu mình chứ không phải mình chỉ là một kẻ thế thân. Trái tim của Lộ Phân Phân đã đóng chặt, rất khó mở lòng ra với ai, nhưng người đàn ông này luôn có thể nhìn thấu được tất cả. Tuy biết anh không thực sự yêu cô mà chỉ xem cô như chỗ dựa tinh thần, nhưng đó giờ cô bị đối xử khắc nghiệt, đột nhiên xuất hiện một người chăm sóc tận tình cho mình, cho dù chỉ là thế thân thôi cô cũng vừa mừng vừa lo. Rồi theo thời gian trôi, cảm giác bất an ấy càng tăng lên, kèm theo một loại tình cảm khác không thể nói thành lời. Mỗi lần chạm vào anh, trái tim cô bắt đầu trở nên mất khống chế. Từ trước đến nay cô chưa từng yêu đương với ai, kết hôn với Minh Thì Tiết cũng là do bất đắc dĩ, cô chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ rung động trước một người nào đó. Trước đây cô vô cùng tự tin, là một nàng công chúa nhỏ thích gì làm nấy. Nhưng kể từ ngày công chúa bị mất đi lãnh thổ, cô đã không còn cảm giác an toàn nữa, không dám bộc lộ hết cảm xúc thật của bản thân, chậm rãi học được cách kiềm chế, cách nuốt cơn giận vào lòng. Lộ Phân Phân nhận ra, từ khi gặp Minh Thì Tiết, cuộc đời của cô đã bắt đầu thay đổi. Có anh bên cạnh khiến cô dần dần tự tin hơn, đôi lúc không tự chủ được bộc lộ ra cảm xúc thật của mình. Cô biết mình phải lòng anh mất rồi, nhưng chẳng rõ trong lòng anh thật sự có cô, hay cô vẫn chỉ là cái bóng của người khác? Nhưng Lộ Phân Phân không hay biết rằng, Minh Thì Tiết chưa bao giờ xem cô là thế thân. Trong lòng anh từ trước đến nay chỉ yêu mỗi một người mà thôi, kể từ cái ngày anh được cô gái đó cứu giúp. Thật ra giữa hai người có một câu chuyện xưa. Chuyện một “chị đại” xinh đẹp giàu có đã dang tay ra cứu lấy một nam sinh mập mạp bị đánh đến bầm dập. Kể từ đó, hình bóng cô gái đã khắc sâu trong tim chàng trai kia, anh đã âm thầm dõi theo cô trên một quãng đường dài. Cuối cùng, ông trời cũng cho anh cơ hội đến gần người con gái anh yêu. Những chuyện đau lòng cô đã trải qua, anh sẽ cố gắng dùng tình yêu của mình bù đắp lại tất cả. “Em không cần cố tình lấy lòng bất cứ người nào, kể cả anh. Em muốn khóc cứ khóc, muốn cười cứ cười, hãy cứ là chính mình. Em chính là người tốt nhất.” “Anh không chỉ thích Lộ Phân Phân tuổi 16, cũng không chỉ thích mỗi Lộ Phân Phân tuổi 25. Người anh thích, là toàn bộ Lộ Phân Phân.” Anh yêu em, một lời khó nói hết! … “Yêu em một lời khó nói hết” là một bộ truyện tuy không quá dài nhưng có nội dung khá hay và sâu sắc. Lộ Phân Phân là một cô gái vì biến cố gia đình nên không có cảm giác an toàn, luôn thu mình lại trong một lớp vỏ bọc, nhờ tình yêu chân thành và sự thâm tình của Minh Thì Tiết khiến cô dần lấy lại tự tin, từ từ mở lòng mình và bước đến bên anh. Mặc dù ban đầu nam chính Minh Thì Tiết không khiến mình quá ấn tượng, nhưng càng về sau anh lại làm mình khá ưng ý. Anh thuộc trường phái hành động, dù không nói quá nhiều, nhưng những cử chỉ ân cần cùng sự dịu dàng của anh sẽ khiến tim bạn thực sự tan chảy đấy :3 Nếu bạn thích những câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào không quá sóng gió, nếu bạn thích truyện yêu thầm, vậy thì đây chính là bộ truyện mình nhiệt liệt đề cử đến bạn nhé :”> Lọt hố ngay thôi nào bạn ơi!!! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Yin Yang’s House *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Hôm nay ánh nắng mặt trời rất tốt, gió cũng rất tốt, tâm trạng cũng rất tốt. Lộ Phân Phân nhìn giấy chứng nhận kết hôn trong tay, ngược lại không biết đây là tốt hay không tốt? Cô đã kết hôn. Về đối tượng kết hôn cô không hiểu rõ. Chỉ biết tên đối phương qua hai ba lần đi xem mắt, cô và người đàn ông xa lạ kia đã nên duyên vợ chồng. Nó giống như một giấc mơ. Tuy nhiên, đây là một giấc mơ đẹp khiến cô không bao giờ muốn tỉnh mộng. Mười ba ngày trước, Mãn Hồng Ngọc đến đòi nợ Lộ Phân Phân, đe dọa sẽ phá nát cái cửa hàng của cô, vì vậy cô buộc phải đi xem mắt. Ngày đầu tiên, cô đã gặp “nam thần” mới nổi trong giới trò chơi, khinh thường cô trong livestream có hai mươi người hâm mộ, bởi vì anh ta có hai mươi vạn fan. Lộ Phân Phân mặc một chiếc sườn xám thêu màu xanh trắng, tóc đen dài ngang eo, khuôn mặt tuyệt đẹp, đuôi mắt lạnh lùng quyến rũ. Đối phương có vẻ rất thích thú với vẻ ngoài của cô, hỏi cô có chấp nhận anh ta có nhiều “nữ thần” trong game hay không? Lộ Phân Phân kêu anh ta cút đi. Ngày thứ hai, người đàn ông đến xem mắt là người có nghề nghiệp ổn định, một phú nhị đại, có nhà có xe, mắt cao hơn đầu, nói chuyện quanh co, là một bậc thầy khéo đưa đẩy. Sợ cô không tốt nghiệp từ một trường đại học hàng đầu thế giới, hỏi cô có thích làm việc nhà không. Lộ Phân Phân khuyên anh ta nên đi tìm bảo mẫu. Ngày thứ ba, người cô gặp là giám đốc điều hành của một công ty đa quốc gia. Mức lương trung bình hàng năm lên tới hàng triệu đô la, anh ta lái xe BMW, trên tay đeo chiếc đồng hồ Omega năm vạn. “Cô Lộ, cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, không còn là một thiếu nữ mười tám tuổi, không phải là cô đang ảo tưởng tìm được một người đàn ông vừa đẹp trai lại giàu có chứ?” Vẻ ngoài của Lộ Phân Phân giống như một bình hoa di động không não, rất xinh đẹp nhưng lại vô cùng khó chiều. Người đàn ông đi BMW này từng qua lại với rất nhiều phụ nữ. Đối với loại phụ nữ như vậy, những đàn ông theo đuổi chắc chắn sẽ không tệ, lâu dần nhất định sẽ sinh ra vẻ đạo đức giả. Nhận thấy loại phụ nữ này đã quen bám víu đàn ông, anh ta liền thay đổi thái độ lạnh lùng, nói chuyện không khách khí. “Giống như ông chủ lớn của tôi. Anh ta mang dòng máu lai Trung Anh, hậu duệ của dòng dõi quý tộc, giàu có, đẹp trai. Có hàng tá tài sản đứng tên anh ta, còn sở hữu khu Phú Nghênh Đình Uyển. Nhưng mà người ta muốn kết hôn hay hẹn hò cũng phải tìm thiên kim tiểu thư ở các gia đình quý tộc hay là các cô gái môn đăng hộ đối, chắc cũng sẽ không tìm một cô gái bình thường như cô đúng không?” Đôi mắt đẹp của Lộ Phân Phân tỏ ra không nhiều cảm xúc: “Tôi có thể thanh toán không?” Người đàn ông BMW cho rằng mình đã nghe nhầm: “Cái gì?” Lô Phân Phân: “Đã hết mười phút rồi.” Người đàn ông BMW cảm thấy không thể tin được: “Như vậy là cô có việc cần đi sao?” Đôi mắt Lô Phân Phân biến đổi không ngừng. Ánh mắt toát lên vẻ nuối tiếc, khuôn mặt mỉm cười vô cùng nhẹ nhàng: “Là tôi cảm thấy không xứng với anh. Tôi chỉ lái chiếc Volkswagen Bora được trả trước 40.000 USD. Nhưng đối với chiếc BMW thì thật sự khác một trời một vực.” Người đàn ông BMW nghe vậy cười đắc ý, vẻ mặt tràn đầy sự tự tin trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài bình thường của anh ta. “Đại khái, tôi cũng rất thích kiểu phụ nữ đơn giản như cô Lộ. Nếu không có vấn đề gì, cô có thể chuyển đến nhà tôi sống. À khu tôi sống là Phú Nghênh Đình Uyển, bên đấy tương đối thuận tiện. ” Phú Nghênh Đình Uyển là một khu nhà giàu nổi tiếng. “Những chuyện khác, sau này chúng ta có thể từ từ tìm hiểu” Lô Phân Phân giật giật khóe miệng, thần sắc vô cùng mệt mỏi: “Cảm ơn, nhưng tôi sống ở phố cũ đã quen rồi.” Nhân viên phục vụ bước ra, dọn dẹp đồ ăn. “Người này trông có vẻ đàng hoàng nhưng thật ra lại rất đê tiện. Mới gặp mặt lần đầu đã muốn lên giường với con gái nhà người ta. Phi! Anh ta cũng không biết một chiếc túi của chị đã mua đủ 10 chiếc xe của anh ta!” Lộ Phân Phân không tiếp lời. Ba phút sau. Người đàn ông BMW quay lại, bước chân có vẻ vội vàng, ánh mắt nhìn cô tỏ ra vô cùng sợ hãi. Anh ta tiến đến một cách vội vã, hỏi: “Xin lỗi, cô có thời gian không?” Lộ Phân Phân cảm thấy bối rối với vẻ mặt hoảng sợ của anh ta, nhưng cô cũng quá lười để ứng phó: “Xin lỗi, tôi đang vội.” Giọng nói của người đàn ông BMW xen lẫn những âm thanh run rẩy: “Cô Lộ, vừa rồi tôi nói những lời hơi quá khích, mong cô đừng để trong lòng.” Lộ Phân Phân chống khuỷu tay lên mặt bàn, tự hỏi tại sao người đàn ông trung niên cao béo lúc nào cũng tỏ vẻ cao thượng này lại trở nên khiêm nhường như vậy. Cô không tin trên thế giới này lại có liếm cẩu*. Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Hai vệ sĩ áo đen đứng ngoài cửa, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest giày da đi vào. Người đàn ông này rất cao, nhìn cũng gần một mét chín, ngũ quan lập thể, đường nét tinh xảo. Đó là một khuôn mặt lai vô cùng hoàn hảo. Anh đứng ngược sáng nên cơ thể cao lớn được bao phủ bởi ánh sáng. Lộ Phân Phân có chút thất thần. Người đàn ông BMW nhìn thấy người đàn ông đó tiến lên nghênh đón giống như một con ngựa chờ chủ: “Tổng giám đốc Minh, cô Lộ hình như không có thời gian …”. “Tôi rảnh.” Lộ Phân Phân chống cằm quay đầu, cố ý làm trái ý người đàn ông BMW kia: “Có việc gì?” “Xin chào.” Giọng nói của người đàn ông này rất dễ nhận biết, giọng nam trầm, âm trầm rất đặc biệt. “Xin chào.” Người đàn ông khẽ hỏi: “Tôi có thể ngồi đây không?” Hình như không quá lưu loát tiếng phổ thông Trung Quốc. Tuy rằng là anh chủ động bắt chuyện, nhưng lại không có tỏ vẻ tùy tiện, cử chỉ cũng rất chững chạc. Lộ Phân Phân rút tay lại rồi ngồi xuống: “Xin mời.” Nhân viên đứng bên cạnh cũng nhìn đến ngơ ngác, thiếu chút nữa đã quên đưa menu đồ ăn. Bởi vì cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy mà còn chạy đi xem mắt. “Xin chào, tiên sinh cần gọi món gì?” Người đàn ông giơ tay lên, ra hiệu cho nhân viên đưa menu thức ăn cho Lộ Phân Phân. Lộ Phân Phân gọi món, tuy đã ngồi cả một buổi chiều nhưng cô vẫn chưa ăn gì. Món ăn ở đây rất đắt tiền, cho dù theo lễ nghĩa đã chia AA nhưng vẫn rất đắt, xem như thử thách một chút, Lộ Phân Phân gọi món cơm chiên rẻ nhất, sau đó đưa menu cho người đàn ông đối diện. Hy vọng anh có thể trò chuyện với cô lâu một chút, cùng nhau ăn cơm chiên. Người đàn ông cúi đầu nhìn vài lần trên menu sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Phân Phân. Lộ Phân Phân ngước mặt tiếp nhận ánh mắt của anh. Đôi mắt anh thâm trầm, đáy mắt sâu thẳm khiến cô không nhìn ra được anh đang nghĩ gì. Cho nên cô không có cách nào xác định được bên trong anh có đang che giấu điều gì dưới vẻ ngoài cao quý đó không? Người đàn ông đứng dậy, lòng bàn tay áp sát bộ đồ, nghiêng người đưa menu cho cô rất nhẹ nhàng. “Nhìn xem, còn cần thêm chút gì nữa không?” Anh nói chuyện rất nhẹ nhàng, mang lại cảm giác ôn nhu không thể giải thích được. Khoảng cách giữa hai người lập tức bị rút gọn, Lộ Phân Phân chỉ nhìn anh một cái sau đó liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Trong lòng cô có chút khác thường, cô luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô rất kỳ lạ. Không biết có phải cô bị ảo giác hay không? Cô cảm giác anh dường như đang nhìn chằm chằm vào cô không hề rời mắt. Điều này không phù hợp với khí chất của một quý ông có vẻ ngoài lạnh lùng như vậy. Lúc anh đưa menu cho cô, Lộ Phân Phân đã thấy chiếc đồng hồ xa xỉ trên cổ tay anh. Cô có con mắt nhìn thấu các mặt hàng cao cấp trên thế giới, giá của chiếc đồng hồ này có thể mua được hai căn phòng. Lộ Phân Phân cúi đầu thất thần xem menu, vốn định gọi thêm tôm nướng phomai nữa, nhưng thấy anh đã đặt. Lộ Phân Phân có chút ngạc nhiên, không ngờ người đàn ông này có khẩu vị hợp với cô như vậy. Đều thích ăn các món đắt tiền nhưng số lượng của chúng trên đĩa rất ít, hầu như không đủ ăn. Nếu như là vài năm trước, Lộ Phân Phân chi tiền cho những thứ này đều không chớp mắt, nhưng bây giờ nợ nần chồng chất, cô không dám lãng phí nhiều như vậy. Cô ngẩng đầu lên: “Gọi ngài như thế nào?” “Minh Thì Tiết.” “Lộ Phân Phân.” Cô chậm rãi nâng ly nước lên, lặng lẽ quan sát người đàn ông trước mắt. Toàn thân anh là những sản phẩm phiên bản giới hạn. Nếu nghĩ rằng Minh Thì Tiết giàu có không thôi thì đây chắc chắn là một sự xúc phạm đến anh. Khí chất ngông cuồng, quý tộc bẩm sinh của người đàn ông này mấy tên phú nhị đại mới nổi không thể có được. “Ngài là ông chủ của Lưu tiên sinh sao?” Cô hỏi lại. Minh Thì Tiết nhìn cô chăm chú, ánh nến đung đưa nhẹ nhàng, lông mi dài của anh ngả bóng bên cạnh sống mũi cao: “Đúng vậy.” Lộ Phân Phân trong lòng thở dài, không ngờ cô lại mời nhiều ông chủ giàu có trong một buổi xem mắt nhàm chán này. Cô nên giả vờ bị ép buộc đi hay là giả vờ kém cỏi nhỉ? Ông chủ thì chủ yếu là bảo vệ cấp dưới của mình, tốt nhất là nên giả vờ kém cỏi. “Minh tiên sinh, nhà tôi hiện tại là như thế này. Đã nghèo lại còn nợ một khoản rất lớn…” Minh Thì Tiết: “Bao nhiêu?” “ … ” Lộ Phân Phân chỉ muốn biểu đạt là cô không xứng với nhân tài đắc lực của anh và nể mặt là ông chủ lớn, cô cũng không có ý định vạch trần một người xa lạ. Mời các bạn mượn đọc sách Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết của tác giả Tử Liễm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngạn Thiếu Truy Thê
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Ngạn Thiếu Truy Thê của tác giả Rosepea:  Bạn đang tìm đến câu chuyện Ngạn Thiếu Truy Thê do tác giả Rosepea sáng tác. Năm Sơ Sênh còn chỉ mới 10 tuổi, một cơn bão biển ập đến và biến đổi hoàn toàn cuộc sống của cô, khiến cô trở thành một đứa trẻ mồ côi có nơi nương tựa. Nhưng may mắn thay, cô được Ngạn Bách Ngôn nhận nuôi và chăm sóc như một con gái đích thực. Tuy nhiên, Ngạn Bách Ngôn luôn kiểm soát Sơ Sênh, không cho cô tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác. Mỗi lần cô gặp gỡ một người đàn ông, anh ta sẵn sàng đánh đập và khiến cho người đó suy sụp. Ánh mắt của cha nuôi không còn chứa đựng tình cảm của một người cha dành cho con gái, mà thay vào đó là sự chiếm đoạt và lấn áp đáng ngại! Anh ta muốn định đoạt Sơ Sênh và tuyên bố cô là người phụ nữ của mình, không ai có thể cướp cô gái này khỏi tay của anh được! Sơ Sênh, em là người phụ nữ của tôi! *** Tóm tắt: Ngạn Thiếu Truy Thê là một câu chuyện ngôn tình ngược tâm, kể về mối tình giữa Sơ Sênh và Ngạn Bách Ngôn. Sơ Sênh là một cô gái mồ côi, được Ngạn Bách Ngôn nhận nuôi. Tuy nhiên, Ngạn Bách Ngôn lại không yêu thương Sơ Sênh như một người cha, mà chỉ coi cô như một món đồ chiếm hữu. Anh ta luôn kiểm soát Sơ Sênh, không cho cô tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác. Mỗi lần cô gặp gỡ một người đàn ông, anh ta sẵn sàng đánh đập và khiến cho người đó suy sụp. Review: Nội dung: Ngạn Thiếu Truy Thê có nội dung khá hấp dẫn, với những tình tiết ngược tâm, kịch tính. Truyện kể về hành trình của Sơ Sênh từ một cô gái ngây thơ, vô tư trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường. Cô đã vượt qua mọi khó khăn để giành lấy tự do và hạnh phúc cho mình. Nhân vật: Sơ Sênh là một cô gái đáng thương, bị Ngạn Bách Ngôn chiếm đoạt và chà đạp. Cô ấy mạnh mẽ và kiên cường, nhưng cũng rất yếu đuối và dễ tổn thương. Ngạn Bách Ngôn là một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn, luôn muốn chiếm hữu Sơ Sênh. Anh ta là một nhân vật phản diện điển hình, khiến người đọc cảm thấy căm ghét và phẫn nộ. Cốt truyện: Cốt truyện của Ngạn Thiếu Truy Thê khá hấp dẫn, với những tình tiết ngược tâm, kịch tính. Truyện có nhiều tình huống gây bất ngờ và cảm động. Đánh giá: Ngạn Thiếu Truy Thê là một câu chuyện ngôn tình ngược tâm đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Tuy nhiên, truyện có một số tình tiết hơi phi logic và không thực tế. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Ngạn Thiếu Truy Thê là một câu chuyện ngôn tình ngược tâm rất hay. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Mình rất thích cách Sơ Sênh vượt qua mọi khó khăn để giành lấy tự do và hạnh phúc cho mình." Ý kiến 2: "Mình thấy Ngạn Thiếu Truy Thê có một số tình tiết hơi phi logic và không thực tế. Tuy nhiên, nhìn chung truyện vẫn rất đáng đọc." Ý kiến 3: "Mình không thích Ngạn Bách Ngôn, anh ta là một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn. Mình thích Sơ Sênh, cô ấy là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường." Trên đây là tóm tắt, review và đánh giá sách Ngạn Thiếu Truy Thê của tác giả Rosepea. ***   Trước khi vào truyện, mình có lưu ý nho nhỏ: Mọi nhân vật, sự kiện, chức vụ, hành động của các nhân vật đều là HƯ CẤU, không có mục đích cổ súy, khích bác, đả kích bất kì cá nhân, ngành nghề, tệ nạn,...!nào. ________________________________________________ - Sơ Sênh, con phải sống, nhất định phải sống! Trong dòng nước ngập tràn mùi bùn đất tanh tưởi, từng đợt sóng vỗ như muốn xé xác toàn bộ những ngư dân trên đảo, người mẹ khắc khổ không ngừng hét lớn về phía đứa con gái yêu mới chừng mười tuổi. Sơ Sênh được mẹ đặt trên một tấm ván lớn, không ngừng trôi nổi, dập dềnh trên mặt nước, vì sợ hãi hoảng loạn mà nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt bờ môi nứt nẻ. Cha mẹ cô bé nhìn theo bóng hình con gái, nước mắt lưng tròng, sau đó ôm chặt nhau, dần dần chìm sâu xuống lòng biển lạnh lẽo. Chiếc thuyền mưu sinh cuối cùng của gia đình ông Sơ cứ như thế bị chìm dần vào trong quên lãng. Sơ Sênh nhìn theo tàn dư của chiếc thuyền đánh cá, miệng không ngừng gọi cha mẹ. Cuối cùng, vì mệt mỏi quá độ, cô bé thiếp đi. Giữa dòng biển cô quạnh, chỉ có duy nhất một bé gái nhỏ nhắn, khắp người ướt nhẹp, nằm trên tấm ván vỡ nát, tưởng chừng như đã chết. Những con diều hâu gầy gò vẫn không ngừng bay lượn trên cao, sải cánh chao qua chao lại. Dường như chúng đang chờ đợi thời cơ, chỉ cần cô bé nằm trên tấm ván kia không còn dấu hiệu của sự sống là chúng sẽ lập tức sà xuống. Bầu trời u ám cô đặc vần vũ trong tiếng gió biển, liên tục thét gào. Sự sống của cô bé cũng trở nên mong manh hơn. Ù...!ù... - Thiếu gia, phía trước hình như có người! Trưởng tàu dùng ống nhòm, phát hiện trên mặt biển gần đó, có một bé gái đang nằm trên ván, trôi lềnh bềnh giữa dòng biển khơi. Nghe báo cáo, vị thiếu gia kia đưa tay giật lấy ống nhòm, cẩn thận quan sát một lượt. Ngay sau đó, anh liền phẩy tay ra hiệu, trưởng tàu lập tức gật đầu, đánh lái tiến dần đến hướng nằm của cô bé. - Con nhóc đó còn sống hay đã chết? Vị thiếu gia nhàn nhạt lên tiếng, trên tay còn cầm một ly Champa đỏ rượu, rất biết thưởng thức mà uống một ngụm. Thuộc hạ của anh nhanh nhẹn ném xuống một chiếc xuồng cứu sinh, đoạn nhảy phốc xuống, với tay kéo Sơ Sênh lên trên mạn tàu. - Thưa thiếu gia, cô bé này vẫn còn sống. Chỉ đáng tiếc nhịp tim rất yếu, xem chừng không trụ được lâu. Vương Chính vội vàng báo cáo, bàn tay không quên ấn ấn lên ngực Sơ Sênh, hòng giúp cô bé hít thở thêm chút oxy. Cô bé này một thân một mình trôi dạt trên biển. Biển lớn gấp hàng ngàn, hàng vạn lần cơ thể của cô, vậy mà cô vẫn có thể sống sót một cách thần kỳ. Quả là trường hợp hiếm gặp. Nghe Vương Chính trình bày, vị thiếu gia kia khẽ nghiêng nghiêng đầu, đưa tay chạm nhẹ lên mạch cổ của Sơ Sênh: - Không sao! Con nhóc không chết được đâu. Mau đem vào khoang giữ ấm cơ thể, khoảng độ một tiếng nữa sẽ tỉnh! - Tuân lệnh! Người đàn ông thu tay, đứng thẳng trên boong, ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy sâu vào vùng biển lạnh lẽo. Anh ta chính là Ngạn Bách Ngôn- bác sĩ ngoại quốc mang hai dòng máu lai giữa Nhật Bản và Mỹ, là vị bác sĩ đứng đầu trong bệnh viên quốc tế xuyên quốc gia. Tài năng của Ngạn Bách Ngôn không phải hạng tầm thường, dễ chọc. Tên tuổi và địa vị của anh đã vươn tầm thế giới. Mười năm sau... - Tiểu thư Sơ Sênh, ông chủ có báo tối nay người sẽ về muộn, nhắc cô ở nhà không cần phải đợi cơm! Nữ quản gia Ngải Hiên nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Sơ Sênh, không quên truyền tải lại toàn bộ những lời mà ông chủ của bà đã ra lệnh. Vừa nghe nói Ngạn Bách Ngôn sẽ về trễ, trong lòng Sơ Sênh bỗng cảm thấy hết sức thoải mái. Cô thở phào một tiếng, vui vẻ nhảy nhót, đánh chân sáo chạy thẳng lên trên lầu. Sơ Sênh không hiểu vì sao, mỗi khi đối mặt với người đàn ông lạnh lùng này, thâm tâm cô đều cảm thấy không rét mà run. Thứ cảm giác sợ hãi không ngừng len lỏi vào từng cơ mạch của cô, khiến Sơ Sênh không dám mở lời với cha nuôi quá mười câu mỗi ngày. Cô gọi anh là cha nuôi, nhưng Ngạn Bách Ngôn chưa bao giờ thừa nhận Sơ Sênh là con nuôi của mình. Có lần, Sơ Sênh buột miệng gọi Ngạn Bách Ngôn là cha liền bị anh trừng mắt đe dọa. - Tôi và cô bé không có chung bất kỳ dòng dõi huyết thống nào cả. Tôi chỉ cứu vớt và đem cháu về sống trong cái nhà này. Vì vậy, không được phép gọi tôi là "cha". Thế nhưng, vì quen miệng, Sơ Sênh vẫn gọi Ngạn Bách Ngôn là cha. Dần dần, anh cũng không bắt bẻ cô nữa, nhưng sẽ có lúc chỉnh đốn lại cách ăn nói, xưng hô của Sơ Sênh khiến cô sợ chết khiếp. Thái độ vui vẻ, phấn khích của Sơ Sênh đã hoàn toàn bị thu gọn lại trên màn hình máy tính của Ngạn Bách Ngôn. Anh tựa lưng ra ghế xoay, bàn tay gõ gõ di chuyển hướng camera, khóe môi bắt đầu cong nhẹ.. Mời các bạn mượn đọc sách Ngạn Thiếu Truy Thê của tác giả Rosepea.
Hậu Cung 3000 Mỹ Nam
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Hậu Cung 3000 Mỹ Nam của tác giả Nhất Chỉ Tiểu Lương Lương: Nàng đột nhiên xuyên qua trở thành nữ vương đại nhân, hậu cung có đến 3000 mỹ nam. Nhưng đáng tiếc, nàng chỉ có thể ở bên duy nhất một người. Bởi vì nam nhân của nàng cũng xuyên qua. *** Tóm tắt: Lục Ninh là một cô gái hiện đại bình thường, bỗng nhiên xuyên không đến một nữ tôn quốc. Tại đây, cô trở thành nữ vương đại nhân, có đến 3000 mỹ nam trong hậu cung. Tuy nhiên, cô chỉ có thể ở bên duy nhất một người, đó là nam nhân của mình, Nghiêu Viễn. Review: Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện hài hước, ngọt ngào về tình yêu giữa Lục Ninh và Nghiêu Viễn. Lục Ninh là một cô gái mạnh mẽ, độc lập, nhưng cô cũng rất ngốc nghếch và dễ thương. Nghiêu Viễn là một người đàn ông tài giỏi, mạnh mẽ, nhưng anh cũng rất dịu dàng và yêu thương Lục Ninh. Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn, với những tình huống hài hước và lãng mạn. Truyện có nhiều tình tiết ghen tuông, đấu đá, nhưng cuối cùng, tình yêu của Lục Ninh và Nghiêu Viễn vẫn chiến thắng tất cả. Đánh giá: Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện đáng đọc cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình sủng ngọt ngào. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện rất hay và đáng đọc. Truyện có nội dung hài hước, ngọt ngào, và nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Lục Ninh và Nghiêu Viễn yêu nhau. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 2: "Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện rất thú vị. Truyện có nhiều tình huống hài hước và lãng mạn. Mình rất thích cách tác giả xây dựng nhân vật Lục Ninh. Cô ấy rất ngốc nghếch và đáng yêu." Ý kiến 3: "Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện khá hay. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu, nhưng cũng có một số tình tiết hơi phi logic." Nhìn chung, Hậu Cung 3000 Mỹ Nam là một câu chuyện đáng đọc cho những bạn yêu thích thể loại ngôn tình sủng ngọt ngào. *** Ta nghĩ rằng, có thể là do ta thành tâm hương khói cho tổ tiên, tám đời đều tu được công đức vô lượng nên mới gặp được chuyện còn hiếm thấy hơn trúng độc đắc đó chính là xuyên không. Huống chi, không những xuyên không, mà còn xuyên đến một nữ tôn quốc, cả triều văn võ bá quan cũng hoàn toàn là nữ nhân. Nữ nhân ở đây có thể tam phu tứ thiếp, ra vào thanh lâu. Ta là Lục Ninh, đột nhiên xuyên đến nữ tôn quốc, còn trở thành người đứng đầu. Không sai, chính là nữ vương đại nhân. Nếu nữ nhân bình thường đều có thể tam phu tứ thiếp, thì riêng nữ vương đại nhân như ta lại có đến 3000 mỹ nam ở hậu cung. Hơn nữa ngạo kiều, cao lãnh, khả ái, kiều mị quyến rũ, muốn loại nào liền có loại đó. Nhưng ta còn chưa kịp cao hứng thì liền phải đón nhận một tin tức không được tốt lắm. Nam nhân của ta ―Nghiêu Viễn. Cũng xuyên đến đây. Nhưng nếu không có đối lập thì sẽ không có tổn thương. Ta trừ bỏ tên tuổi, kỳ thật cũng chả làm được cái mẹ gì, vậy mà từ khi đến đây mỗi ngày ta đều phải xử lý triều chính, lại còn phải đề phòng cấp dưới tạo phản. Duy chỉ có phúc lợi nho nhỏ là 3000 mỹ nam ở hậu cung kia, nhưng cũng bị tước đi từ sau khi Nghiêu Viễn tới. Dù nói như vậy nhưng ta vẫn chưa đến mức cùng bọn họ làm loại chuyện không thể miêu tả kia.... Khụ khụ khụ. Khi xuyên đến đây, ta cũng không có kí ức của nguyên thân, sau khi tiếp thu thân phận, ngày nào ta cũng đều phải xử lí triều chính, bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến ta mệt chết, nào có thời gian để nhúng chàm 3000 mỹ nam ở hậu cung kia. Sau khi chờ đợi vất vả, ta bỗng như cá gặp được, tranh thủ được một chút cơ hội, định đến hậu cung tìm chút thú vui, vậy mà lại đụng trúng nguyên thân mà Nghiêu Viễn xuyên đến. Sau đó, hai ta liền nhận ra nhau. Vì sao dễ dàng nhận ra như vậy à? Rất đơn giản, tuy rằng linh hồn xuyên đến, nhưng ngũ quan vẫn giống nhau như đúc. Vì vậy đối lập với Nghiêu Viễn, ta mẹ nó chính là cặn bã. Nếu nói ta tu được tám đời công đức, thì Nghiêu Viễn chính là tám ngàn đời. Khi Nghiêu Viễn xuyên đến đây, không những có được ký ức của nguyên thân, còn sở hữu một bàn tay vàng, không những có một thân võ công xuất chúng, mà còn là Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng dưới 1 người trên vạn người, diện mạo lại vô cùng hoàn mỹ! Ở hiện thực bị Nghiêu Viễn quản thúc, thật vất vả lắm ta mới xuyên đến đây, ta còn cho rằng có thể tự do tự tại bay nhảy khắp nơi. Nhưng nào ngờ...... Nhưng bất quá cũng tốt, có Nghiêu Viễn ở đây, ta đã trở nên nhàn rỗi hơn không ít. Hiện tại tấu chương, trên cơ bản đều là do Nghiêu Viễn xử lý. Cũng không biết Nghiêu Viễn có cảm thấy ghét bỏ ta hay không. Tuy rằng hiện tại trên danh nghĩa hắn là nam nhân của ta, nhưng bọn ta thật sự không có gì. Huống chi, vào năm ba đại học, ta còn mặt dày không biết xấu hổ theo đuổi hắn, vào ngày lễ tốt nghiệp, ta đã lấy hết dũng cảm để thổ lộ, cuối cùng cũng thành công. Mà hắn...... Vào thời điểm ta đang miên man suy nghĩ, giọng nói của Nghiêu Viễn bỗng vang lên: "Mệt thì đi ngủ đi, tấu chương còn lại cứ để ta xử lí." Ta ngẩng đầu, nhìn mái tóc đen như mực đang xoã dài của hắn, gương mặt hắn vẫn hệt như lúc chưa xuyên đến, vẫn vô cùng thanh tú, trên người hắn mặc một bộ y phục màu trắng bạc, trong tay cầm bút lông, đang nhìn ta. Thấy ta nhìn hắn, hắn bỗng nhiên cười khẽ một tiếng. "Sao vậy?" Hắn ôn nhu hỏi. Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng loạn, Nghiêu Viễn vào thời khắc này đặc biệt mê người. Ta nhịn không được, hôn lên má hắn một cái, sau đó chạy đi. Chạy đến cửa, ta quay đầu trộm ngắm hắn một cái. Trên mặt hắn vẫn nở nụ cười ấm áp, ánh mắt nhu hòa. Mặt ta có chút nóng lên, tim đập cũng bắt đầu đập không có quy luật. Ta bụm mặt, chạy trối chết. Mời các bạn mượn đọc sách Hậu Cung 3000 Mỹ Nam của tác giả Nhất Chỉ Tiểu Lương Lương.
Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây của tác giả Vũ Kha Kha: Hãy cùng khám phá câu chuyện “Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây” của tác giả Vũ Kha Kha. 12 năm về trước, Âu Dực may mắn được cứu sống bởi một bé gái trong lúc bị bắt cóc. Và 12 năm sau đó, anh không ngừng tìm kiếm để tìm lại bé đó, nhưng lại phát hiện ra người mình tìm không phải là cô bé đó mà là chị gái của cô - Lạc Mạn. Câu trả lời của Lạc Mạn khiến Âu Dực nổi giận: “Em đúng là đồ không có lương tâm, bắt anh chờ đợi suốt 5 năm". Tuy nhiên, Âu Dực lại nhắc lại rằng, chị gái của cô bé còn chờ đợi anh suốt 12 năm. Anh xin lỗi và hy vọng có được sự tha thứ từ Lạc Mạn. Nếu bạn đam mê truyện ngôn tình, hãy đọc thử Lục Yên, Anh Yêu Em hoặc Hậu Duệ Kiếm Thần để có những giây phút thư giãn đầy ngọt ngào. *** Tóm tắt: Âu Dực là một tổng tài lạnh lùng, kiêu ngạo. Anh có một bí mật, đó là anh bị bắt cóc khi còn nhỏ và được một bé gái cứu sống. 12 năm sau, anh quyết tâm tìm lại cô bé đó. Lạc Mạn là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang. Cô là chị gái của bé gái đã cứu Âu Dực. 12 năm qua, Lạc Mạn luôn day dứt vì đã không bảo vệ được em gái mình. Khi Âu Dực tìm thấy Lạc Mạn, anh đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tuy nhiên, Lạc Mạn lại không tin tưởng anh và luôn đề phòng anh. Âu Dực phải làm thế nào để chứng minh tình yêu của mình với Lạc Mạn? Liệu họ có vượt qua được những hiểu lầm và trở thành một đôi? Review: Nội dung: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, hấp dẫn. Truyện có nội dung nhẹ nhàng, dễ đọc, phù hợp với nhiều đối tượng độc giả. Truyện kể về hành trình tìm kiếm tình yêu của Âu Dực và Lạc Mạn. Âu Dực là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán. Anh yêu Lạc Mạn ngay từ cái nhìn đầu tiên và luôn kiên nhẫn theo đuổi cô. Lạc Mạn là một cô gái độc lập, mạnh mẽ. Cô luôn đề phòng Âu Dực vì những tổn thương trong quá khứ. Trải qua nhiều hiểu lầm và thử thách, Âu Dực và Lạc Mạn đã vượt qua tất cả và trở thành một đôi. Cuối cùng, họ đã tìm thấy hạnh phúc bên nhau. Nhân vật: Âu Dực là một nhân vật nam chính điển hình trong truyện ngôn tình. Anh là một người đàn ông đẹp trai, giàu có, thông minh và mạnh mẽ. Anh yêu Lạc Mạn hết mực và luôn sẵn sàng bảo vệ cô. Lạc Mạn là một nhân vật nữ chính mạnh mẽ, độc lập. Cô là một người có bản lĩnh và không dễ dàng bị lay động. Tuy nhiên, cô cũng là một người có trái tim ấm áp và dễ bị tổn thương. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn. Truyện có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Âu Dực theo đuổi Lạc Mạn. Anh ấy rất kiên nhẫn và chân thành." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Âu Dực và Lạc Mạn. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện ngôn tình sủng ngọt ngào." Kết luận: Âu Tổng, Em Vẫn Ở Đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Nếu bạn là fan của thể loại ngôn tình sủng, thì đây là một câu chuyện mà bạn không nên bỏ qua.   *** Đôi chân Lạc Yên đang rảo bước trên đường, lúc này, khuôn mặt cô bị rượu làm cho ửng hồng, bước chân cũng vì men say mà lảo đảo. Đêm đã khuya, Lạc Yên đang không biết nên đi về bằng cách nào thì bên tai cô truyền đến tiếng động cơ xe ô tô, đôi mắt hạnh xinh đẹp hơi liếc sang theo hướng âm thanh phát ra, cô nhìn thấy một chiếc taxi, khẽ đưa tay vẫy gọi. Chiếc taxi dừng lại, bác tài xế ló đầu ra. "Đi đâu?" Tài xế hỏi. "Ông đưa tôi đến dưới chung cư A là được rồi." Lạc Yên mệt mỏi trả lời. Tài xế làm dấu tay "OK", sau đó đưa cô đi. Ngồi trên xe, Lạc Yên tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Tửu lượng của cô rất kém, lại bị đám bạn ép uống hơn 4 ly rượu, không nghi ngờ gì nữa, cô thật sự đã say rồi. Trong cơn say, đầu óc cô mông lung, mơ hồ, đoạn kí ức đẹp đẽ giữa cô và chàng thiếu niên năm đó lại ùa về. Chuyện phải kể đến vào 12 năm trước... Lúc bấy giờ, Lạc Yên còn đang là một bé gái 10 tuổi, gia đình của cô bé cũng xem như thuộc dạng khá giả trong khu vực xung quanh, nhưng quần áo trên người cô thì hoàn toàn ngược lại. Bộ quần áo cũ của chị gái, rộng thùng thình, trên vải đã xuất hiện đầy vết sờn rách, màu sắc ban đầu của nó là màu trắng nhưng lại bị bùn đất làm cho đổi màu, trở thành màu cà phê loang lổ. Trên vai cô mang một chiếc balo nặng trịch, trong balo không chỉ là sách vở mà còn là hai quả cân của bố do chị gái ác ý bỏ vào. Lạc Yên không dám vứt hai quả cân không phù hợp với sức lực của cô này, bởi vì nếu vứt đi, khi về nhà bố tìm không thấy, nhất định sẽ đánh cô bé một trận. Dưới ánh nắng mặt trời, thân thể gầy yếu với bước đi xiêu vẹo, trên khuôn mặt thanh tú xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng. Đi được một đoạn lại nhận được một ánh mắt thương hại của người đi đường, Lạc Yên sớm đã quen với những ánh mắt này, cô bé không để trong lòng, đôi chân vẫn tiếp tục bước. Đột nhiên trước mắt Lạc Yên xuất hiện một bóng người, sau đó thì cô bé bị va vào. Vì bữa trưa không được ăn cơm nên Lạc Yên không chống đỡ nổi, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống, người kia cũng ngã theo. Đau đớn ập đến, trên thân bị đè rất nặng nề, Lạc Yên còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã nhanh chóng đứng dậy, lạnh lùng nhìn cô như đang nhìn một vật cản đường. Người vừa ngã vào cô là một thiếu niên trạc tuổi 15, dù ở tuổi đang phát triển nhưng đường nét trên khuôn mặt anh đã vô cùng rõ ràng, sắc bén như dao, trong đôi mắt kia chứa đựng vẻ lạnh lùng không phù hợp với lứa tuổi. Xa xa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, trong mắt thiếu niên hiện lên tia khẩn trương, ánh mắt này chỉ mới thoáng qua nhưng nhanh chóng bị Lạc Yên bắt gặp. Từ nhỏ, Lạc Yên đã học được cách nhẫn nhịn, cũng học được cách đọc cảm xúc qua ánh mắt của người khác, tia khẩn trương vừa thoáng qua trong mắt thiếu niên phối hợp với tiếng bước chân dồn dập ở phía xa, làm cô bé nghĩ ngay đến cụm từ: Bắt cóc tống tiền. Thật ra trong thôn đã xảy ra rất nhiều vụ bắt cóc tống tiền, Lạc Yên lại thông minh như vậy, đoán ra là chuyện sớm muộn. Không biết cô bé nghĩ gì, nhân lúc thiếu niên còn đang luống cuống thì kéo lấy tay anh chạy như bay. Chạy đến một căn nhà hoang cũ nát, Lạc Yên đưa tay xoay cái bát đang cố định ở trên bàn, một căn hầm bí mật lập tức mở ra. Lạc Yên cầm tay anh, lần mò đi xuống dưới, sau đó lại xoay một cái bát khác ở dưới kia, cửa hầm lập tức đóng lại, bóng tối bao trùm lấy hai người. Quả nhiên một lúc sau, trên nhà truyền đến tiếng bước chân của nhiều người, bọn họ lục lọi trong căn nhà hoang hồi lâu vẫn không thấy người đâu, cất giọng mắng chửi, thanh âm tục tĩu của một gã đàn ông lọt vào tai Lạc Yên và người thiếu niên kia. "Mẹ kiếp, rõ ràng tao thấy có một con nhóc dẫn thằng ranh kia chạy theo hướng này, sao bây giờ lại mất dấu? Kiểu này thì báo cáo với Trương gia thế nào đây?" "Đại ca, anh bình tĩnh, có lẽ nó đã chạy mất rồi." "Bình tĩnh là bình tĩnh thế nào? Mày bình tĩnh tao xem?" "Đại ca..." Đột nhiên, gã đàn ông nhìn xuống cái chén trên bàn, đôi mắt hắn hơi nheo lại, hắn nói: "Cái bát này..." Chỉ vỏn vẹn ba chữ nhưng lại khiến trái tim Lạc Yên đập liên hồi, cả người cô bé run rẩy, lo sợ bị bọn chúng phát hiện ra căn hầm bí mật. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên: "Đại ca, cái bát này làm sao ạ?" "Cái bát này...!không phải là đồ cổ. Vừa nãy tao nhìn nhầm, tưởng là đồ cổ nên định đem về, hoá ra chỉ là một cái bát sứt." "Vậy bây giờ...!làm thế nào hả đại ca?" "Còn làm thế nào nữa? Đương nhiên là đi tìm tiếp, anh em, đi, đừng để thằng ranh đó chạy xa." Tiếng bước chân lại vang lên, ngày càng nhỏ dần, cho đến khi tiếng động hoàn toàn biến mất, Lạc Yên mới dám xoay chiếc bát, sau đó cầm tay thiếu niên trèo lên. Thiếu niên vẫn không tin được rằng anh đã thoát khỏi đám bắt cóc kia, anh đưa mắt nhìn cô bé gầy gò bên cạnh, trong mắt anh không còn sự lạnh lùng ban nãy nữa, chỉ có cảm kích và...!rung động. Thiếu niên 15 tuổi, đang tuổi dậy thì, lần đầu tiên rung động với một bé gái, mà bé gái ấy chỉ mới 10 tuổi. Tình cảm chớm nở, anh âm thầm đưa ra quyết định, sau này nhất định phải có được cô bé này. Nghĩ là làm, vì là lần đầu tán tỉnh con gái, anh hơi dè dặt, thanh âm trầm ấm nói với Lạc Yên: "Sau này lớn lên, anh nhất định sẽ cưới em làm vợ. Nói cho anh biết tên của em đi." Lạc Yên hơi bất ngờ, cô còn nhớ rõ, lúc nãy người này rất hung dữ, sao bây giờ lại dịu dàng vậy nhỉ? Là vì cô bé đã cứu anh sao? Mặc dù trong đầu nghĩ rất nhiều, nhưng bên ngoài Lạc Yên vẫn bình tĩnh, hai má hơi ửng đỏ, giọng nói ngọt ngào đáp lời thiếu niên: "Em tên Lạc..." Cô bé còn chưa nói xong thì đã ngất xỉu vì kiệt sức, dù sao trưa nay cô bé cũng chưa có gì để cho vào bụng. Thiếu niên hoảng hốt đỡ thân thể Lạc Yên dậy, động tác của anh khiến cho vai áo rộng thùng thình tuột xuống, phần thân trên của cô bé lộ ra, một vết bớt ở lồng ngực đập vào mắt anh. Anh còn chưa kịp giúp cô bé tỉnh lại thì bên ngoài đã truyền đến một loạt tiếng xe ô tô, sau đó, một đoàn người áo đen xuất hiện. Trên mặt bọn họ không có biểu cảm, bọn họ bước chân vào căn nhà hoang kia, giọng nói không chút chập chùng: "Thiếu gia, vô cùng xin lỗi vì chúng tôi đã đến trễ, mời ngài trở về cùng chúng tôi." Nói xong, bọn họ cũng không chờ thiếu niên đáp lời đã bước đến, cưỡng ép dẫn cậu rời đi. Một thiếu niên 15 tuổi không có cách nào giãy dụa khỏi mười mấy người đàn ông trưởng thành, anh bất lực quay đầu nhìn kĩ cô bé nằm trên mặt đất, âm thầm ghi nhớ vết bớt ở ngực, cùng nốt ruồi ở khoé mắt cô. Mà Lạc Yên, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy đoạn đối thoại giữa anh và một người đàn ông khác. "Chú Bạch, chú có thể cử một người đến đưa cô bé ấy về nhà không? Nằm trên mặt đất sẽ rất nguy hiểm." "Xin lỗi thiếu gia, bọn họ đến là để hộ tống cậu về nhà, không phải để đưa một người xa lạ về nhà." "Cô bé ấy không phải là người xa lạ, cô bé ấy đã cứu tôi." "Xin lỗi thiếu gia, mong cậu đừng càn quấy nữa, nếu không tôi sẽ dùng biện pháp đặc biệt." Trong lòng thiếu niên vô cùng khổ sở, người ta ngưỡng mộ anh vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, nào có biết anh đã mất đi tự do như thế nào. Để sau này có thể tìm lại cô bé ấy, anh đành âm thầm khắc sâu vào trong đầu những manh mối ít ỏi về cô. Vết bớt ở ngực, nốt ruồi ở khoé mắt, họ Lạc. Tất cả những chi tiết này, anh sẽ nhớ kĩ không quên. Còn Lạc Yên, có lẽ đây là lần đầu tiên có người quan tâm đến sức khoẻ của cô bé, khiến trong lòng cô cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhớ đến lời hứa của thiếu niên kia, cô không khỏi chờ mong. Thiếu niên ấy nói, sau này nhất định anh ấy sẽ cưới cô. Vậy thì em sẽ chờ anh đến thực hiện lời hứa..   Mời các bạn mượn đọc sách Âu Tổng Em Vẫn Ở Đây của tác giả Vũ Kha Kha.
Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên của tác giả Nguyệt Công Tử: Truyện "Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên" của tác giả Nguyệt Công Tử đang được bạn đọc yêu thích. Khiết Anh, chủ một cửa hàng hoa tươi, xuyên vào một tiểu thuyết có kết thúc không đẹp. Cô quyết tâm thay đổi số phận của nhân vật chính bằng cách thế Nguyệt Lão để cải mệnh nhân duyên cho họ. Nhưng liệu cô có thành công và vượt qua bàn tay vàng của tác giả? Trong một ngày bình thường, Khiết Anh đang trở về nhà sau giờ làm việc thì bỗng nhiên trải qua một trải nghiệm kỳ lạ. Cảnh vật trước mắt cô dần trở nên mờ đen và ánh sáng chiếu vào khiến cô rất giật mình. Một giọng nữ nhân dịu dàng vang lên gọi tên Khiết Anh và cô lập tức hỏi ngược lại. Liệu giải đáp sẽ là gì?. Nếu bạn là fan của thể loại ngôn tình, các truyện "Bác Sĩ, Giúp Em" hay "Yêu Em Trọn Kiếp Này" cũng là những lựa chọn tuyệt vời để đọc thêm.  *** Tóm tắt: Khiết Anh, một cô gái hiện đại, là chủ một cửa hàng hoa tươi. Một ngày nọ, cô xuyên không vào một tiểu thuyết có kết thúc không đẹp. Trong tiểu thuyết, nam chính và nữ chính yêu nhau nhưng cuối cùng lại chia tay. Khiết Anh quyết tâm thay đổi số phận của họ bằng cách thế Nguyệt Lão để cải mệnh nhân duyên cho họ. Review: Nội dung: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào với những tình tiết hài hước và hấp dẫn. Truyện kể về hành trình của Khiết Anh từ một cô gái hiện đại trở thành một Nguyệt Lão trong thế giới tiểu thuyết. Cô đã không ngừng nỗ lực để thay đổi số phận của nam chính và nữ chính, giúp họ đến được với nhau. Nhân vật: Khiết Anh là một cô gái thông minh, kiên cường và tốt bụng. Cô luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, kể cả khi đó là những người xa lạ. Nam chính và nữ chính là những người có tính cách trái ngược nhau nhưng lại rất hợp nhau. Họ yêu nhau sâu đậm nhưng lại phải trải qua nhiều thử thách và trắc trở. Cốt truyện: Cốt truyện của truyện khá hấp dẫn với những tình tiết bất ngờ và kịch tính. Truyện có nhiều tình huống hài hước, giúp người đọc giải trí. Đánh giá: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Một số ý kiến đánh giá khác: Ý kiến 1: "Truyện rất hay, nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu. Mình rất thích cách Khiết Anh thay đổi số phận cho nam chính và nữ chính. Cô ấy rất thông minh và kiên cường." Ý kiến 2: "Truyện khá sến nhưng cũng rất ngọt ngào. Mình thích nhất là mối tình của Khiết Anh và nam chính. Họ rất xứng đôi vừa lứa." Ý kiến 3: "Truyện có một số tình tiết hơi phi logic nhưng nhìn chung vẫn rất đáng đọc. Mình sẽ recommend truyện này cho những bạn thích truyện ngôn tình sủng ngọt ngào." Kết luận: Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào, đáng đọc. Truyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và cốt truyện lôi cuốn. Nếu bạn là fan của thể loại này thì đừng bỏ qua truyện này nhé. *** Khiết Anh là bà chủ của một cửa hàng hoa tươi lớn ở thành phố X, như mọi ngày sau khi xong việc cô lại lái xe trở về nhà. Đang lúc ngồi thư giãn trên ghế đột nhiên cô thấy khung cảnh trước mắt mờ dần và chìm ngập trong một màu đen tối. Bỗng nhiên chợt có một thứ ánh sáng chiếu thẳng vào mắt khiến cô giật mình vội giơ tay che đi ánh sáng ấy. Cùng lúc ấy bỗng nhiên có một tiếng nói nữ nhân với chất giọng dịu dàng vang vọng bên tai cô: “Khiết Anh! Khiết Anh!” Ánh sáng nhạt dần, cô hạ tay xuống rồi nhìn xung quanh vừa tìm kiếm giọng nói ấy vừa cất tiếng hỏi: “Ai? Ai đang gọi mình vậy? Không phải là Hắc Bạch Vô Thường đó chứ?” Cô khẽ rùng mình. Một cô gái xuất hiện, làn da trắng hồng, mi mục như họa, mắt to long lanh, sóng mũi cao vút kèm với đôi môi như cánh hoa đào rực rỡ, trên người khoát bộ quần áo kỳ lạ như trong phim cổ trang mà cô hay xem. Cô ấy cất giọng cười tựa như suối chảy róc rách rồi cất tiếng trấn an: “Cô nương yên tâm, tôi không phải Hắc Bạch Vô Thường đâu. Tôi tên Cao Khiết Anh vốn là đại tiểu thư của Cao tướng quân. Từ nhỏ tôi đã mang bệnh trong người, tháng trước tôi đi bái phật cầu an thì trụ trì nơi đó nói tôi mạng sắp phải đoạn nhưng sẽ có người thay tôi sống hết kiếp này. Có lẽ tôi và cô cùng tên và vong mạng cùng giờ nên trời xui khiến cô đến đây thay tôi chăm sóc cho phụ mẫu và muội muội." Khiết Anh không thể tin hỏi: "Thay...thay cô? Vậy nghĩa là tôi chết rồi sao? Không những vậy còn như trong truyện xuyên không đến cổ đại á?" Cô ấy gật đầu: "Đúng vậy!" Khiết Anh ngồi sụp xuống đất nói: "Không thể nào! Tôi không bị tai nạn, không bị va đập, không bị bệnh gì hết mà. Sao tôi lại chết được chứ?" Cô ấy có chút khó xử nói: "Cô là bị triệu hồi về chứ không phải số đoản mệnh!" Khiết Anh ngước lên nhìn cô với ánh mắt có chút hy vọng: "Nói vậy là tôi có thể trở về sao? Đúng không?" Cô ấy lạnh lùng lắc đầu: "Tôi và cô có một sợi dây vô hình gắn chặt sinh mệnh với nhau, vì vậy khi tôi không may đoản mệnh thì cô tức khắc sẽ bị thiên địa triệu hồi linh hồn về và ẩn trong thân xác của tôi để tiếp tục thay tôi sống tiếp quảng đời còn lại." Khiết Anh một lần nữa rơi vào vô vọng: "Không thể quay về nữa sao?" Cô ấy gật đầu: "Tôi vốn là người đoản mệnh, nay gặp được cô tôi có một nguyện vọng mong cô chấp thuận." Khiết Anh đứng lên nhìn cô nói: "Cô muốn tôi thay cô chăm sóc cho gia đình của cô?" Cô ấy khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên đôi gò má xinh đẹp: "Phụ mẫu tôi rất thương yêu tôi, muội muội tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện. Tôi vốn rất muốn làm nhiều chuyện cho họ nhưng giờ số mệnh đã vậy, hơn nữa thời gian của tôi không còn nhiều, tôi xin cô hãy hứa với tôi cố gắng thay tôi báo hiếu phụ mẫu và yêu thương muội muội tôi.” Khiết Anh chần chừ một chút rồi gật đầu: "Cũng tốt, ở đấy tôi không còn người thân. Một mình như vậy cũng đủ lâu rồi, tôi đồng ý thay cô sống tiếp, thay cô chăm sóc thật tốt cho họ. Cô hãy yên tâm." Khiết Anh mỉm cười, nước mắt vẫn rơi lã chã, cô nắm lấy tay Khiết Anh và nói: "Đa tạ cô, đa tạ cô Khiết Anh. Cô là một cô gái tốt, rồi cô sẽ có hạnh phúc của mình. Chúc cô luôn vui vẻ." Nói rồi cô ấy xoay lưng lại đi về phía ánh sáng và dần biết mất. Hóa ra cô ấy cũng tên là Cao Khiết Anh, mười lăm tuổi, là đại tiểu thư cao quý của Cao phủ, tính tình ôn nhu hiền lành, thông thạo các loại cầm phổ, cha mẹ tên là Cao Nghiêm Trung tuy lạnh lùng nghiêm nghị nhưng luôn yêu thương thê nhi hết mực và Liễu Túc Trân là một người dịu dàng, chu đáo, bao dung, em gái tên Cao Khiết An, mười hai tuổi, nhị tiểu thư Cao phủ thông minh lanh lợi, rất yêu thương tỷ tỷ, lại tinh thông về văn thao võ lược. Quả thật là một gia đình đúng chuẩn nhà người ta luôn. "Ưm...."- Giọng nói nhẹ nhàng khẽ cất lên, xung quanh có tiếng vài nữ nhân khác xôn xao: "Đại tiểu thư đã tỉnh rồi! Mau báo cho tướng quân và phu nhân!" Tiếng bước chân cùng tiếng mở cửa nhanh chóng vang lên rồi lại yên lặng. Đôi mi dày cong vút khẽ chớp, cô từ từ mở đôi mắt to tròn long lanh ra nhìn cảnh vật xung quanh. Bỗng nhiên có hai gương mặt đưa sát lại gần mặt cô, theo phản xạ cô vội la lên: "Á!!! Ma..........a!!!!" Khiến hai người kia hoảng hồn la lên theo và ngã người ra phía sau, còn cô cố dùng hết sức lê thân xác đầy mệt mỏi ngồi nhỏm dậy. Cả hai kia dường như là chị em song sinh, mái tóc được búi qua hai bên đính trên đó vài cánh hoa, làn da trắng cùng với ngũ quan khả ái kết hợp với bộ quần áo màu cam nhạt càng toát lên vẻ ngây thơ, đáng yêu giống nhau. Và ba người cứ như thế nhìn nhau cả một buổi trời luôn..   Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Về Thay Nguyệt Lão Se Duyên của tác giả Nguyệt Công Tử.