Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu

Ân Ân là một đứa trẻ bị vứt bỏ nên từ nhỏ đã chịu đủ loại ức hiếp. Cho đến ngày cô được Ân Lưu Tô nhận nuôi thì mới có được một gia đình, dù giản đơn nhưng rất ấm áp.  Ân Lưu Tô sống trong một con hẻm nhỏ, xung quanh đều là những gia đình nghèo khổ, thu nhập chỉ dựa vào việc đi đưa cơm hộp. Khuôn mặt già nua, thu nhập ít ỏi, chỉ dựa vào tính cách mạnh mẽ mà xây nên một khoảng trời cho Ân Ân. Ân Ân rất yêu mẹ, cô cứ tưởng mình có thể vĩnh viễn ở cạnh bà. Nhưng mà sau đó Ân Lưu Tô lại mất tích một cách thần bí, không còn thấy xuất hiện nữa.... *** Nhiều năm sau này, Ân Ân thi đậu vào trường đại học trọng điểm của cả nước vì muốn theo đuổi đối tượng cô thầm mến đã lâu, Cận Bạch Trạch. Vào ngày sinh viên năm nhất nhập học, vậy mà cô đã gặp lại mẹ của mình, Ân Lưu Tô! Bà không những không hề già đi mà ngược lại còn trở nên trẻ trung hơn nhiều, trông như bằng tuổi với Ân Ân! Cô tết hai bím tóc, xỏ khuyên tai, mặc một cái áo ba lỗ tập luyện đánh nhau với một nhóm nam sinh viên. Ân Lưu Tô trở thành đàn chị năm ba trẻ trung phô trương của Ân Ân. Ân Ân sợ đến ngây người. … Nhưng không chỉ có mỗi chuyện này khiến cô kinh ngạc. Ân Lưu Tô chẳng những là đàn chị xinh đẹp tài năng, mà còn là một nữ tổng giám đốc đã gây dựng sự nghiệp nhiều năm, tài sản kếch xù, là tấm gương vàng của Học viện Kinh tế. Ân Ân mới hiểu được cảm giác biến thành phú nhị đại chỉ trong một đêm. Hôm đó, Ân Lưu Tô ôm bả vai của Ân Ân, miệng ngậm một cọng cỏ, nhìn nam thần đẹp trai nhất của học viện Cận Bạch Trạch đang chơi ở trên sân bóng đối diện. “Tên nhóc này là người con thích ba năm?” Ân Ân đỏ mặt: “Vâng.” “Hình như cậu ấy đang làm nhân viên thực tập ở công ty của mẹ.” Ân Ân kinh ngạc nhìn Ân Lưu Tô, trên mặt tràn đầy dấu chấm hỏi. Ân Lưu Tô phun cọng cỏ ở trong miệng ra, kéo Ân Ân đến trước mặt Cận Bạch Trạch dù cho cô có liều mạng giãy giụa. “Trước mắt cậu là cơ hội cả đời không cần phải phấn đấu.” “Đây là con gái của bà chủ, tới chào hỏi một chút.” Cận Bạch Trạch nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ân Ân, suy nghĩ vài giây rồi gọi: “Mẹ.” *** Có những đứa trẻ được bố mẹ ngóng trông ngày nó đến với thế giới này, nhưng, cũng có những đứa trẻ bị ruồng rẫy ngay từ thuở mới lọt lòng. Ta biết ngày ta được sinh ra, nhưng ở cô nhi viện, bọn trẻ lại biết ngày chúng bị mẹ cha từ bỏ, bởi, ngày sinh nhật của chúng được chọn dựa trên ngày chúng được đưa đến nơi này. Tạ Văn Thanh và Ân Ân đều là cô nhi. Gặp nhau trong cô nhi viện, nhờ chia đôi miếng ăn mà hai đứa trẻ trở thành anh em. Thật ra, ít ai biết rằng, Tạ Văn Thanh và Ân Ân không phải anh em máu mủ ruột thịt. Nhưng nhìn cái cách họ trân trọng phần tình thân này, nào có ai nghĩ thế nữa đâu, sự khuyết thiếu thân tình cũng được bù đắp vẹn tròn. Trước khi Ân Ân có cái tên thuộc về riêng mình, bên cạnh danh xưng “Ngôi sao thiểu năng trí tuệ” do ông anh trai ngố tàu đặt cho, mọi người thường gọi cô bé là “Tạ Tiểu Muội”, nghĩa là em gái họ Tạ. Chẳng có nguyên nhân sâu xa nào cho cái tên nửa nạc nửa mỡ này, gọi cô bé như thế cũng bởi vì, anh của cô bé là Tạ Văn Thanh. Tạ Văn Thanh là một thiếu niên mười tám tuổi có trái tim nhiệt huyết và đôi bàn tay trắng. Một trái tim đong đầy nhiệt huyết mới đủ sức chứa niềm đam mê ca hát, bởi nỗi, âm nhạc như một thức quà xa xỉ với bọn họ, những con người bên rìa của xã hội, những con người phải bon chen kiếm tìm vị trí mà họ thuộc về. Có những lúc, Tạ Văn Thanh sẽ như cây tùng cây bách, vững vàng đối diện với hết thảy mọi chông gai, thách thức để bảo vệ Ân Ân, cô em gái chẳng chung dòng máu. Dù cho phải ngủ dưới gầm cầu, sống một cuộc sống nay đây mai đó và bản thân mình chỉ mặc một bộ đồ cũ kỹ rách nát, anh cũng sẽ lo lắng cho em gái thật chu toàn, không để cô bé phải thiếu ăn thiếu mặc. Anh là chỗ dựa vững chắc cho Ân Ân, tuy vậy, cũng có những khi anh “trẻ trâu” chẳng ai bì kịp, thậm chí còn ngốc nghếch và rất dễ tin người. Rất nhiều lần tưng bừng phấn chấn “khởi nghiệp”, nhưng kết quả nhận lại chỉ toàn là cay đắng, tiền mất tật mang. Tạ Văn Thanh biết mình chỉ có hai bàn tay trắng nhưng anh chưa bao giờ lấy đó làm sự tự ti khiến chính mình muộn phiền. Nào ngờ đâu, có một người đã xuất hiện và làm thay đổi cuộc sống của họ. Cô gái đó tên là Ân Lưu Tô. Cô gái tên Ân Lưu Tô này rất kỳ lạ. Chẳng hiểu sao cứ một mực nói mình chỉ mới hai mươi tuổi, mà kỳ lạ thay, cô lại mang dáng hình của một bà cô ở tuổi tứ tuần. Còn nhớ, vào lần đầu tiên gặp mặt, đó là tình huống “gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ” đầy bất ổn của cô. Tạ Văn Thanh bị cô hiểu nhầm, cô tưởng anh là kẻ chuyên đi bắt cóc trẻ em nên đã đánh anh một trận no nê, và cuối cùng, họ đã cùng nhau vào đồn cảnh sát “uống trà”. Trong muôn vàn cách thức gặp gỡ, đánh nhau thành quen thân cũng chẳng hề hiếm lạ. Xem như là họ bắt đầu quen biết nhau từ dạo ấy. Nói cô xinh đẹp thì cũng không hẳn, nhưng tuyệt đối không xấu. Cái đẹp ở cô không phải là cái đẹp mà bất kỳ cô gái chàng trai tuổi đôi mươi nào cũng nhìn ra được. Mỗi lần nhìn thấy vết chân chim nơi khóe mắt cô, mấy sợi tóc bạc rũ xuống vầng trán và cả dáng người thừa cân xập xệ đó, Tạ Văn Thanh không sao hiểu được, rốt cuộc mình thích gì ở người ta thế nhỉ. Rõ ràng anh chẳng phải kiểu người có tâm hồn sâu sắc gì, thế nên, anh không thể rung động vì lý do “thấy được sự đồng điệu từ tâm hồn”. Rung động vì ngoại hình, càng không thể. Tuy mỗi cậu trai tuổi ấy đều cất giấu một bóng hồng trong lòng, nhưng có lẽ Ân Lưu Tô lại không phải là một đoá hoa bung nở. Cô của khi ấy, chỉ là một chiếc lá lúc xế chiều. Ấy thế mà, mỗi một cử chỉ, dù là nhỏ bé của cô, vẫn làm cho trái tim Tạ Văn Thanh bất giác đập liên hồi. Tuy hành trình họ đến bên nhau chẳng thể gọi là xuôi chèo mát mái, thậm chí còn thêm phần trắc trở khi họ đã xa cách nhau mười năm. Mười năm, quãng thời gian đủ dài để thay đổi mọi thứ. Quãng thời gian để Tạ Văn Thanh “lột xác” trở thành một người đàn ông chững chạc, quãng thời gian để Ân Ân lớn lên thành một cô thiếu nữ. Nhưng chẳng hiểu sao, tình cảm chân thành giữa họ cứ ngày một lớn dần lên theo năm tháng, mãi chẳng chịu vơi đi chút nào. Ngay từ ban đầu, nếu không có cô, nếu cô không xuất hiện và nhận nuôi Ân Ân, có lẽ bây giờ họ đã khác. Có thể vượt qua sự túng thiếu và được ấm no, cũng có thể sẽ mãi lạc lối trong thành phố tấp nập này. Có lời từng viết rằng, “Yêu là không bao giờ để mình phải nói câu ân hận” [*]. Nếu hành trình ngược lối này đã đưa họ đến bên nhau, vậy thì cứ để họ được ở bên nhau luôn mãi, cho đến ngày sau hết vẫn chẳng chia lìa. ““Tạ Văn Thanh, anh thích em từ bao giờ?” Đây là câu hỏi mà cô suy nghĩ thật lâu cũng không sao hiểu được. Vì sao lúc ấy anh lại thích cô đến mức không thể tưởng tượng, thẳng tiến không lùi. Tạ Văn Thanh nghĩ nghĩ, nghiêm túc mà đáp lời: “Vào buổi tối em và Ân Ân nghe anh kể chuyện đó, khi ấy, ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu vào mặt em, rất nhẹ nhàng, anh thấy em ôm Tiểu Muội vào trong ngực, tựa như một người mẹ ôm con gái vậy, trái tim anh tan chảy. Anh với con bé lưu lạc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên bỗng cảm giác được gia đình là gì.” Ân Lưu Tô còn nhớ mơ hồ chuyện ngày hôm đó, cô cười nhẹ nhàng: “Anh trai nhỏ, anh biết không, em cũng vậy.” Buổi chiều ngày cô dẫn hai người về nhà ấy, cô dựa vào cạnh cửa, nhìn Tạ Văn Thanh cả người đầy cơ bắp rắn chắc ngồi xổm xuống lấy khăn giấy lau mũi cho Ân Ân như một người ba, sau đó thuần thục mà tết cho cô bé hai bím tóc xinh đẹp. Vào khoảnh khắc đó, Ân Lưu Tô cảm giác được… Có lẽ cuộc lữ trình cô độc này, có thể tạm thời dừng lại được rồi. Tình yêu long trọng giữa bọn họ ấy, bắt đầu từ tình thân. Và cuối cùng, kết thúc cũng là tình thân.” … Với một câu chuyện lấy tình yêu làm điểm tựa, mình nghĩ mình sẽ tiết lộ đôi chút về nội dung, nó như một cách mình kể lại hành trình đọc. Còn với “Mẹ tôi trở thành hoa khôi học đường siêu ngầu”, một câu chuyện tuy vẫn có tình yêu, nhưng tình thân, tình nghĩa giữa người với người mới là màu sắc chủ đạo, thì mình chọn cách nói sơ lược về hoàn cảnh các nhân vật chính. Mình đánh giá rất cao nội dung truyện và cách tác giả giải quyết tình huống, cả những đoạn “tấu hài” của Tạ Văn Thanh nữa. Xuyên suốt quá trình đọc truyện, có thể bạn sẽ cười tung nóc hoặc chợt thấy nao nao trước một phân đoạn nho nhỏ trong truyện. Nếu bạn đang muốn tìm một câu chuyện đơn giản, cốt truyện không quá cầu kỳ nhưng vẫn mang đến cảm giác ấm áp, bạn đừng ngần ngại mà hãy thử đọc “Mẹ tôi trở thành hoa khôi học đường siêu ngầu” đi nhé! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Samgo [*]: Trích “Câu chuyện tình yêu” – Erick Segal, Hoàng Cường dịch. *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Ngày đầu tiên sau khai giảng, một tin đồn mới nổi ồn ào khắp diễn đàn sinh viên đại học Nam Thị. “Mọi người đoán thử xem tôi vừa nhìn thấy ai ở tòa nhà số 10? Tạ Văn Thanh! Là ca sĩ nổi tiếng Tạ Văn Thanh đó!” “Ghê thật, lại thêm một fan cuồng.” “Tôi có thể chứng minh người này không bị điên. Vì tôi cũng thấy được, đeo khẩu trang trắng đen, đội ngược mũ lưỡi trai! Đúng là Tạ Văn Thanh, chồng của tôi có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.” “Vãi nồi, thật hay giả vậy?” “Anh ấy đi đưa sinh viên mới nhập học bị nữ quản lý cản lại trước ký túc xá nữ, không thể đi lên trên.” “Giờ tôi muốn xin làm quản lý ký túc xá nữ còn kịp không?” “Anh ấy đưa ai? Cầu mong không phải là đi đưa con gái của anh í!” “Ảnh vậy mà lén kết hôn á hả, muốn òa khóc luôn!” “Làm ơn đi, Tạ Văn Thanh mới ba mươi tuổi thôi, dù có con thật thì cũng không thể học năm nhất đại học đâu.” Ân Ân men theo bóng cây đi từ căn-tin đến phòng ngủ, một tay cầm hộp cơm, một tay nhấn bàn phím gửi tin nhắn. “Anh ngụy trang tốt thật nhưng vẫn bị phát hiện.” Tạ Văn Thanh: “Nhìn chủ đề nóng được tìm kiếm đi, anh đã nói rồi, đẹp trai như anh có đeo khẩu trang cũng không che nổi.” Ân Ân: “Bạn học đều nói em là con gái riêng của anh! QwQ” Tạ Văn Thanh: “Em có xác định là em thi vào trường học trọng điểm của cả nước không? [chỉ số thông minh đúng là cao ghê]” Ân Ân: “...” Đối diện có hai nữ sinh xách bình nước đang đi tới, nhìn thấy Ân Ân thì không nhịn được mà liếc mắt nhìn một cái. Ân Ân thấy hai người lấy di động ra, giống như là đang so sánh với ảnh chụp trên diễn đàn. Cô kéo cái mũ nhỏ màu vàng xuống che mặt. “Xin hỏi bạn là...” “Mình không phải.” Ân Ân cất bước chạy trốn trong nháy mắt trước khi nữ sinh viên này kịp hét lên điên cuồng, chạy còn nhanh hơn cả con chó. Có anh trai là người nổi tiếng, trên con đường trưởng thành của Ân Ân không tránh được việc bị người khác vây xem chỉ trỏ. Ân Ân trốn dưới cây ngô đồng, dùng sức ấn bàn phím gửi tin nhắn cho Tạ Văn Thanh. “Về sau anh còn đến trường em sẽ cắt đứt quan hệ với anh! [đao dính máu]” Tạ Văn Thanh: [Đã hủy bỏ chuyển khoản phí sinh hoạt] Ân Ân:??? Ân Ân: “Anh trai của em là tốt nhất trên thế giới [hôn hôn][hôn hôn]” ... Ân Ân mang theo hộp cơm leo lên tầng năm. Bạn cùng phòng tên là Mạc Lị Lị đã tới phòng ngủ, đang cực khổ mà bọc đệm chăn. Nhìn thấy Ân Ân, cô ấy thả vỏ chăn ca rô trắng xanh trong tay xuống, kinh ngạc nói: “Cậu nhìn quen ghê!” “Không, không, không, cậu nhận nhầm người rồi.” Cô đè thấp vành mũ. “Tớ không nhận sai đâu, cậu học ở trường cấp ba Gia Văn đúng không?” Ân Ân nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm: “À, cậu cũng vậy à?” “Đúng là khéo thật đấy!” Mạc Lị Lị nói chuyện rất hưng phấn: “Tớ học ở lớp ba, còn cậu?” “Lớp bốn.” “Ha ha ha ha.” Mạc Lị Lị cười phá lên sang sảng: “Khó trách nhìn cậu thấy quen quen, hóa ra là học ở kế bên.” Có thể ở đại học gặp được bạn học cùng trường cấp ba lại còn ở chung một phòng ngủ, Ân Ân cũng vô cùng vui vẻ. Hai người giống như là “gặp được bạn cũ nơi đất khách quê người” vậy, cùng đi đến ban công vừa hóng gió vừa tám chuyện. Mạc Lị Lị nói chuyện có vẻ rất thần bí: “Cậu có biết Cận Bạch Trạch không?” Nhắc tới cái tên này, trái tim của Ân Ân đập thình thịch, khuôn mặt dù bị gió lạnh thổi qua vẫn cảm thấy nóng bỏng. Biết rất rõ ấy chứ. Hồi cấp ba, Ân Ân thắp đèn học bài hằng đêm để thi vào đại học trọng điểm phía Nam của cả nước, chỉ vì muốn được gần cậu hơn một chút. Ân Ân mua được quyển ghi chú môn Vật lý của Cận Bạch Trạch từ tiệm sách cũ. Mỗi ngày cô đều đặt trong cặp sách, luôn mang theo bên mình. Tạ Văn Thanh trào phúng cô không chỉ một lần: “Sao em không ôm quyển vở kia ngủ luôn đi.” Sau này cô thật sự ôm vở ngủ, xém chút nữa là anh ấy ném luôn cả người lẫn vở ra khỏi nhà. Mạc Lị Lị không nhìn thấy biểu cảm mất tự nhiên của Ân Ân, nói chuyện rất hưng phấn: “Hồi trước Cận Bạch Trạch đúng là quá xuất sắc! Ba năm đạt được học sinh xuất sắc nhất khóa, giải thưởng thi đua khoa học tự nhiên cầm mỏi cả tay, lại còn là nam thần số một, đẹp hơn cả mấy nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng mà...” Trái tim của Ân Ân bị Mạc Lị Lị làm cho chậm đi vài nhịp: “Nhưng mà sao?” “Cô cả của tớ là chủ nhiệm cấp ba của anh ấy. Đợt nghỉ hè tớ qua nhà cô chơi, nghe thấy bà cô cảm khái miết, cứ nói là một đứa trẻ tốt mà gặp cảnh như vậy thật là quá đáng tiếc...” “Đáng tiếc? Là chỉ cái gì?” Nhìn thấy Ân Ân cũng thích nghe, Mạc Lị Lị càng nói càng hăng... “Nghe nói lúc học năm hai đại học, anh ấy phải tạm nghỉ học nửa năm, gia đình bị phá sản. Hiện tại anh ấy... cũng rất thảm. Từ thiếu gia nhà giàu biến thành con nhà nghèo, nghe nói cũng không đi học được mấy buổi, đa phần là đi ra ngoài làm thêm kiếm tiền. Đúng rồi, cậu mà đặt cơm ở cái app giao hàng bên dưới trường học có khi còn gặp được anh ấy đến đưa cơm hộp đó.” Nghe được những lời này, Ân Ân có một loại cảm giác đã trải qua hơn trăm năm. Cậu ở trong lòng của cô là một thiếu niên mặc sơ mi trắng đại diện cho toàn thể học sinh lên phát biểu dưới cột cờ, một người tràn ngập nhiệt huyết, chí khí ngút trời. Cô khó lòng mà tưởng tượng được hình ảnh Cận Bạch Trạch đi giao cơm hộp. Rồng bị mắc cạn nhất định rất cô đơn. Ân Ân tò mò hỏi Mạc Lị Lị: “App giao đồ ăn mà cậu kể tên là gì thế?” “Cậu tìm: Giúp đỡ sinh viên đại học Nam Thị.” Ân Ân lấy di động tìm kiếm, đúng là thấy một cái app có icon màu xanh lam, ấn tải xuống. “App này do một đàn chị năm ba của Học viện Kinh tế tạo ra. Đàn chị này rất ghê gớm, nghe nói gia sản kếch xù, là thương hiệu bằng vàng sống của Học viện Kinh tế.” “Thật là lợi hại.” Ân Ân thuận miệng đáp lại, tải xong app thì ấn đăng nhập. Giao diện của app đơn giản ngắn gọn, tất cả những tiệm cơm trong ngoài trường học đều có, việc giao cơm do sinh viên trong trường làm nên sẽ đưa đến tận cửa phòng ngủ, rất tiện lợi. Người dùng còn có thế lựa chọn nhân viên giao cơm. Ân Ân xem trong mục nhân viên giao cơm đúng là có tên của Cận Bạch Trạch. Số lần giao cơm của anh là nhiều nhất. Ân Ân nhẫn nhịn một buổi chiều thấp thỏm bất an, cuối cùng cũng đến giờ cơm tối. Cô vào app chọn món cơm thịt nướng Brazil của một quán cơm trong trường học, sau đó tay run run mà chọn tên Cận Bạch Trạch. Năm phút sau, Mạc Lị Lị vừa vào cửa thì thấy Ân Ân đã tô son, chải đầu, thay một chiếc váy dài mới tinh đang vịn vào tường đi giày cao gót. “Cậu giỏi thật, mới nhập học mà đã đi hẹn hò à?” “Lấy cơm hộp thôi!” “Cậu đừng nói là đi lấy cơm hộp mà cũng cần trang điểm như đi gặp mặt mối tình đầu ấy nhé?” Ân Ân xuống lầu, đứng trước cửa tòa nhà số 10, trái tim vốn đập rộn ràng như nai con chạy loạn vẫn chưa bình tĩnh lại được. Chẳng mấy chốc... cô sẽ gặp được anh ấy! Ân Ân kích động nhắn một tin cho anh trai. “Anh, mau chỉ em với, thấy đối tượng yêu thầm thì nói cái gì đầu tiên, nói gì để đối phương ấn tượng sâu sắc?” Tạ Văn Thanh: “Tôi là em gái của siêu sao hạng nhất Tạ Văn Thanh, làm người yêu của tôi sẽ không thiệt thòi.” Ân Ân:... Tạ Văn Thanh thấy cô không trả lời thì gọi điện thoại: “Anh chuẩn bị đi một chuyến tới Hải Thành, có việc gì thì tìm trợ lý của anh.” Ân Ân rầu rĩ nói: “Một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày thì hết hai trăm ngày anh ở Hải Thành rồi.” “Là đi làm việc.” “Anh đi hỏi thăm tin tức của mẹ chứ gì.” Tạ Văn Thanh vẫn cố chấp: “Là công việc yêu cầu chứ anh không đi tìm chị ấy.” Lúc Ân Ân học cấp hai thì mẹ cô, Ân Lưu Tô, bị mất tích, qua nhiều năm rồi mà vẫn không có thông tin gì của bà. Đã qua rất lâu nhưng cả Tạ Văn Thanh và Ân Ân đều không hề từ bỏ việc tìm kiếm. Hai năm trước, không biết Tạ Văn Thanh nghe được ai nói thấy một người phụ nữ giống Ân Lưu Tô ở Hải Thành nên cứ lâu lâu anh lại bay qua đó một chuyến. Tạ Văn Thanh vẫn luôn nhớ tới mẹ, tiếp tục đi tìm bà ấy. Ân Ân: “Chưa chắc mẹ đã ở Hải Thành, có khi đã rời đi. Anh có đi qua đó mấy lần cũng sẽ trở về tay không...” Tạ Văn Thanh dùng âm thanh đông cứng mà đánh gãy lời nói của cô: “Anh không tìm chị ấy, vì sao anh phải đi tìm. Chị ấy muốn đi đâu thì đi, làm gì có ai thèm chờ!” Ân Ân không đáp. Tạ Văn Thanh nhận ra mình giấu đầu lòi đuôi, thở dài một tiếng: “Cúp máy đây!” “Anh ơi, anh nghĩ... bà ấy còn sống không?” Thật lâu sau, một giọng nói đàn ông trầm trầm truyền đến: “Một người phụ nữ như chị ấy nhất định đang sống ở nơi nào đó, còn sống tốt hơn cả chúng ta.” ... Ân Ân cúp điện thoại, dùng tay xoa xoa đôi mắt hơi cay. Năm ấy, Ân Lưu Tô nhận nuôi một đứa trẻ bảy tuổi lang thang không nơi nương tựa, còn đặt tên cho nó là Ân Ân. Tiện thể cũng nhận nuôi luôn cả Tạ Văn Thanh cùng một cô nhi viện với cô. Mẹ Ân Lưu Tô lúc đó hơn bốn mươi tuổi, Ân Ân bảy tuổi, Tạ Văn Thanh mười tám tuổi. Một gia đình ba người dù tuổi tác khác biệt rất nhiều nhưng lại dựa vào nhau sống sót, trải qua một cuộc sống hỗn loạn nhưng vẫn hạnh phúc. Về sau, Tạ Văn Thanh ký hợp đồng với một công ty phát hành đĩa nhạc. Anh ấy kiếm được khoản tiền đầu tiên vui vẻ về nhà. Ngày đó, Ân Lưu Tô đã rời đi, chưa từng trở lại. Từ đó về sau không còn tin tức gì của người ấy nữa. ... Ngày qua ngày, năm này qua năm khác. Ân Ân nghĩ, có lẽ cả đời này cũng không còn được gặp lại mẹ của mình. Đột nhiên có một tiếng chuông xe đạp thanh thúy rất dễ nghe vang lên, từ cây ngô đồng tiến tới gần. Một cô gái đạp xe về phía Ân Ân rồi thắng mạnh trước mặt cô. “Hi, là bạn gọi cơm hộp đúng không?” Tiếng nói rất lưu loát rõ ràng. Ân Ân ngẩng đầu, thấy cô gái tết một bím tóc, tai đeo mấy cái khuyên nhọn, áo thun quần jean rách. Trên người của cô gái tràn ngập sức sống thanh xuân, đôi mắt phượng hẹp dài có vẻ thong dong rất tự nhiên. Cô gái đưa hộp cơm cho Ân Ân: “Nick name là Tạ Tiểu Muội, đúng không?” “Đúng... đúng rồi.” Ân Ân lúc này chỉ cảm thấy rất hoảng hốt. Cô gái trước mặt có bảy, tám phần giống mẹ của cô, Ân Lưu Tô. Đặc biệt là đuôi mí mắt trái có một nốt ruồi đỏ nhạt, giống mẹ cô y như đúc. Đúng là gặp quỷ rồi! Không chỉ có bề ngoài, mà ngay cả khí thế siêu ngầu, làm việc nhanh nhẹn, lưu loát cũng cực kỳ giống. Trong đầu Ân Ân hiện lên một suy đoán rất máu chó. Cô gái đặt cơm hộp vào tay cô còn thuận miệng cười nói: “Đây, cơm hộp của bạn. Cầm chắc nha.” Ân Ân thấy cô gái định đi thì vội gọi lại: “Bạn ơi... xin lỗi, mình muốn hỏi một chút, mình muốn hỏi...” Thấy cô chần chừ, cô gái cười sang sảng: “Bạn muốn hỏi gì?” Ân Ân nhìn cô gái có lẽ là người thân ruột thịt của mẹ mình, lấy hết can đảm lên tiếng: “Mẹ của bạn họ gì?” “...” Cô gái nhìn cô như kiểu nhìn người đầu óc có vấn đề, dưới ánh mắt chăm chú hơi hơi nguy hiểm, Ân Ân vội sửa lời: “Thật ra mình muốn hỏi... Người giao hàng mình chọn là Cận Bạch Trạch.” Cô gái đoán được tâm tư của cô, cười thoải mái trả lời: “À, trong trường học có mười người đặt cơm hộp thì có chín người chọn Cận Bạch Trạch đi giao, địa chỉ đều là đến ký túc xá nữ. Cậu ấy không làm kịp, đơn hàng của bạn lại ở gần nên mình tiện tay đưa tới cho bạn.” “Bạn... bạn là?” “Mình là người sáng lập app Giúp đỡ sinh viên đại học Nam Thị.” Nói xong, cô gái rút một tấm danh thiếp từ trong ví ra đưa cho Ân Ân: “Sau này có đặt cơm hộp, nhận chuyển phát nhanh, mua đồ ăn vặt,... đều có thể sử dụng app, sinh viên mới nhập học còn có ưu đãi khác.” Dưới bóng hoàng hôn, thiếu nữ nói dứt câu thì leo lên xe đạp, vẫy vẫy tay đi xa dần. Ân Ân còn nhìn theo bóng dáng nhanh nhẹn một lúc mới đưa tầm mắt đặt lên tấm danh thiếp. Cô kêu lên sợ hãi, tấm danh thiếp tuột khỏi tay theo gió rơi xuống mặt đường nhựa. Trên danh thiếp còn in rõ tên của mẹ cô. Ân Lưu Tô. Mời các bạn mượn đọc sách Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quả Ngọt Năm Tháng - Mạch Ngôn Xuyên
Văn án Lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt. Đinh Mật nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: “Này, cho tớ hút thử với.” Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu. Mặt cô thấm đỏ: “Tớ hút gián tiếp là được rồi.” ~~~ Sau này, Đinh Mật hỏi anh: “Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?” Lục Thời Miễn cười thoải mái: “Em nhầm rồi, không phải vì em.” Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ. Có ai mà chưa từng điên cuồng *** Thể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, nữ truy, ngọt sủng thêm chút ngược để ngọt thêm Tình trạng: Dịch hoàn chính văn Review bởi: Trần Ngọc Hà Mình rất có cảm tình với Mạch Ngôn Xuyên kể từ Tiến về phía nhau. Motif quen thuộc, nhân vật quen thuộc thường thấy khắp nơi nhưng cách xây dựng nhân vật làm mình thấy rất dễ chịu. Bộ Quả Ngọt Năm Tháng này cũng là một truyện như thế. Bối cảnh thanh xuân vườn trường bắt đầu từ những ngày tháng cấp 3 tại trường Nhất Trung nhưng nam nữ chính đã quen biết từ hồi cấp 2 rồi. Đinh Mật đơn phương kể từ lần đầu gặp Lục Thời Nhiễm năm 13 tuổi, một cậu bé con của gia đình nhà giàu mới nổi chuyển đến bên cạnh biệt thự của cô bạn thân trăm năm Đỗ Minh Vy. Đinh Mật sống trong căn nhà "rổ rá cạp lại", để bảo toàn yên ấm và làm vui lòng con riêng của chồng mới, mẹ cô luôn bất công, bỏ qua cô. Thế nhưng cô bé ấy vẫn lớn lên rất ngọt ngào và đáng yêu. Tính cách nhút nhát, hiền lành nhưng lại rất chủ động trong tình cảm nhé. Luôn tế nhị hoặc xa gần bày tỏ niềm ái mộ với bạn Nhiễm: đề nghị cậu chọn cô làm bạn cùng bàn (dù lần nào cũng bị từ chối  :))), chủ động chờ cậu cùng đi học với mình, chủ động tiến về phía cậu. Lục Thời Nhiễm cũng có một gia đình ly thân không hạnh phúc. Cậu đẹp trai, học giỏi, thể thao giỏi mà đánh nhau cũng giỏi, có đôi mắt một mí mỏng, xếch lên lạnh lùng, ngạo nghễ mà cũng câu hồn người. Đây là tổ hợp tinh luyện từ những boy thanh xuân vườn trường khác, có tự tin lạnh lùng, có hắc ám dịu dàng và có cả ngây ngô thẹn thùng. Luôn xa luôn gần trêu chọc Đinh Mật, mở đường và dung túng cho cô bé trên con đường tán tỉnh mình. Nhìn ngoài thì thấy bé Mật bị cậu cầm chắc chuôi nhưng thực ra cậu mới là người bị nắm trọn. Quãng thời gian cấp 3 cuối cùng hai người mới ngồi cùng bàn với nhau qua một cơn ghen của bạn Nhiễm. Gần nhau, vun đắp tình bạn và tình cảm nam nữ mới lớn. Chuyện tình cảm diễn ra rất gà bông: chậm rãi, mong chờ, tìm tòi và thành đôi. Vì cậu, cô cố gắng học tập ngày đêm để một ngày được rời khỏi nơi không thuộc về mình đang níu chân cô, đến Bắc Kinh cùng cậu xây dựng tình yêu và sự nghiệp mang đậm bóng dáng nhau. Vì cô, cậu hứa hẹn cho cô một tương lai có cậu làm bệ đỡ, có cậu làm gia đình, làm người thân. Anh Thanh Hoa, cô Bắc Đại. “Lục Thời Miễn, tớ cũng muốn thi vào Bắc Kinh.” "Được thôi". Khi được hỏi liệu hai người có chia tay không, Đinh Mật trả lời rằng: “Nếu như thật sự có ngày ấy, vậy thì nhất định là tớ đã lạc đường.” Một lời sấm truyền. Sự ghen ghét, đố kị của người chị ghẻ đã đưa cô xa ra khỏi cậu, không thể đỗ Bắc Đại dù điểm số còn dư. Cô ta tị hiềm, hâm mộ và oán hận: vì sao trong cùng 1 gia đình, Đinh Mật có tất cả - một người bạn thân tuyệt vời, một anh bạn trai xuất sắc và một sự nỗ lực học hành đáng ghen tị trong khi cô ta không có gì, sống cuộc đời lạc lõng và chán nản. Người mẹ vì sự ích kỉ bảo vệ gia đình hiện tại của bà mà bao che, lần lữa và dối gạt con gái đẻ của mình. Một năm ấy Lục Thời Nhiễm kim ốc tàng kiều, nâng niu cô như trân bảo. Nhưng đến khi Đinh Mật phát hiện ra sự thật cũng là lúc cô lạc đường, rời xa nơi có cậu. Cô đánh đổi chính mình để giành lại công bằng cho những tháng ngày chăm chỉ vất vả, quên mình vượt lên phía trước. Và họ xa nhau 6 năm, mất đi 6 năm mà đáng lẽ phải nên có quả ngọt. Lục Thời Nhiễm rũ bỏ tự tôn cầu xin cô quay lại. Đinh Mật gặm nhấm nỗi đau một mình nơi không anh. Gặp lại sau 6 năm mất hút, có những trăn trở có những nhớ nhung. Nhưng không có hận.  "Lục Thời Nhiễm hoặc là hận cậu hoặc là yêu cậu". Mà rõ ràng là không có hận. Lục Thời Nhiễm luôn đầu hàng trước hành động giả vờ đáng thương của Đinh Tiểu Mật, dù giận lắm nhưng cứ thấy thế là nhũn như chi chi, chả nghĩ được gì. Mà tình yêu của anh thì còn hơn cả tình yêu nữa, nó là tình thương, là khát khao được là của nhau mãi mãi. Đọc mà thấy anh thương Đinh Mật cực kì luôn, như một người anh và đôi lúc là một người cha  :))) "Đinh Mật, sau này đừng lạc đường nữa, gả cho anh nhé?” “Anh mãi mãi là đường về của em.” Còn Đinh Mật thì nhát cơ mà cứ liên quan đến Thời Nhiễm là gan to liền. Nữ chính rất xuất sắc, xuất sắc trong tình yêu và trong cả tính cách. Hiền lành nhưng rắn rỏi, độc lập nhưng yếu đuối. Đến mình đọc còn muốn yêu luôn này, nói gì bạn Nhiễm ???? tác giả rải mật đỉnh lắm ấy. Anh vì sợ cô lạc đường, đã quay trở lại chốn cũ đợi cô. Khi Đinh Mật quay về với niềm hy vọng nhỏ nhoi, anh không do dự mà giành lại người thương trở về, vì không phải là Đinh Mật thì không thể là ai khác. Đọc đoạn này mà thương cả 2 anh chị, mà cũng hâm mộ ghê gớm. Ngoài xây dựng thành công đôi chính thì còn có những nhân vật rất hay nữa. Như cô bạn thân Đỗ Minh Vy giàu có, tốt bụng, mạnh mẽ mà cũng rất chung thủy; Từ Khiên đẹp trai, bán mạng vì tình yêu nhưng đã từng lạc đường trong lúc khó khăn; Tần Dạng ngô nghê, tứ chi phát triển nhưng đáng yêu, nghĩa khí; cặp đôi lớp trưởng lớp phó - chứng nhân cho sự thành công của việc yêu sớm; và cả Bùi Dịch nam phụ đáng thương lầy lội. Đây là một câu chuyện đơn giản, đáng yêu và ngọt ngào quen thuộc nhưng các nhân vật lại cuốn hút và độc lập vô cùng, ai cũng có màu sắc riêng, ai cũng có thể có đủ tư cách trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện khác. Điểm cộng siêu lớn là truyện được dịch rất nét rất mượt, đọc cứ thấy bị thân thương  :))) đọc ghi chú của bạn chủ nhà cũng hay nữa. Nhiệt liệt đề cử cho ai có yêu cầu về một quyển đáng yêu, ngọt ngào quắn quéo và giải trí. Bản thân tớ chấm 4/5 ạ ???? Truyện hoàn chính văn cơ mà ngoại truyện thì mới được chút. Hóng cùng chủ nhà luôn ạ. Truyện có pass nhưng giải pass cũng khá dễ vì chủ nhà đã để sẵn list câu hỏi. Thỉnh thoảng nhớ chút ít về câu hỏi thì khi đọc sẽ lưu tâm được đáp án liền.   #HoangVanNguyen Mời các bạn đón đọc Quả Ngọt Năm Tháng của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
“Cầm thú! Tôi còn là học sinh cấp ba!” “An Cửu, nếu như vậy tôi còn không có phản ứng, đó chính là không bằng cầm thú! Lại nói em già như vậy còn là học sinh cấp ba?” “Lại! Già! Vậy! Còn! Không! Già! Bằng! Anh!” “Hút thuốc lá?” “Tuyệt đối không có!” “Vị giác tới nơi tới chốn của tôi còn không mất tác dụng! Tiền tiêu vặt tháng này cắt năm trăm.” “Tại sao a a a!” “Uống rượu cắt một ngàn.” “Anh không phải người!” “Mắng chửi người một chữ ba trăm.” “…” “Nếu như để cho tôi thấy được em đi xem mắt, cắt toàn bộ tiền tiêu vặt, mặt khác bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi ba ngàn đồng, không có tiền tôi cũng không ngại dùng thịt bồi thường.” “…” Mời các bạn đón đọc Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu.
Một Tòa Thành Đang Chờ Anh - Cửu Nguyệt Hi
"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm." Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô: "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!". Anh nói: "Được." Thế là họ bên nhau mãi mãi. Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa. Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. *** Cửu Nguyệt Hi là tác giả ngôn tình nổi tiếng với hàng loạt tác phẩm gây tiếng vang lớn như: Anh biết gió đến từ đâu, Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, Vì gió ở nơi ấy,… Các tác phẩm ngôn tình của Cửu Nguyệt Hi xoay quanh những tình tiết có cả sủng cả ngược, dĩ nhiên không thể thiếu yếu tố “sắc” đưa độc giả đi qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Không ngoại lệ khi tác phẩm Một tòa thành đang chờ anh của Cửu Nguyệt Hi khi xuất bản đã tạo nên cơn sốt trong giới yêu thích ngôn tình.  Tác phẩm bao gồm 67 chương, mỗi chương lại chứa đựng những câu nói mang hàm ý, ý nghĩa sâu xa về cuộc sống và tình yêu. Một tòa thành đang chờ anh lấy lòng độc giả ngay từ tuyến nhân vật chính Hứa Thấm - Tống Diệm. Hứa Thấm - một bác sĩ xinh đẹp và bản lĩnh, có gia thế, có bối cảnh, còn Tống Diệm lại là đại biểu cho một người lính cứu hỏa kiên cường, bản lĩnh nhưng cũng “lưu manh” vô cùng. Bên cạnh đó, phải kể đến dàn nhân vật phụ: Mạnh Yến Thần, Tiêu Diệc Kiêu, Địch Miểu, Giang Nghị, Dương Trì, Mạnh Hoài Cẩn, Phó Văn Anh,… đã góp không nhỏ trong việc tạo ra những sóng gió trong chuyện tình Hứa Thấm – Tống Diệm. Hứa Thấm và Tống Diệm là hai nhân vật được Cửu Nguyệt Hi xây dựng rất chân thật. Một Hứa Thấm xinh đẹp, kiêu ngạo, lạnh lùng. Thậm chí đồng nghiệp còn nhận xét cô “máu lạnh” bởi với cô, bệnh nhân chết chính là số mệnh, không phải lỗi của cô. Còn Tống Diệm, bản tính anh kiêu ngạo ngông cuồng, nóng tính nhưng lại hay dở trò lưu manh với Hứa Thấm. Một chàng trai sẵn sàng bất chấp tất cả cố gắng nỗ lực chỉ để xứng đôi với cô gái anh yêu. Mình rất xúc động khi đọc đến phần quá khứ của Tống Diệm. Hứa Thấm hỏi anh rằng quãng thời gian đã qua, phải chăng anh rất vất vả, anh lại không mảy may nói về những uất ức bản thân đã phải chịu đựng, chỉ vờ như chưa có gì xảy đến. Yếu tố “sắc” trong Một tòa thành đang chờ anh dừng ở mức độ vừa phải, không dày đặc nhưng lại được Cửu Nguyệt Hi miêu tả hết sức tài tình. Những ham muốn về tình dục của Tống Diệm đốt cháy Hứa Thấm, khiến cô đê mê trong cảm xúc khi hai người gần gũi nhau. Nhiều khi, sắc trong Một tòa thành đang chờ anh chỉ là những sự đụng chạm nhẹ nhàng mà đầy lưu luyến, những cái hôn vội vã mà nồng nhiệt. Cửu Nguyệt Hi xen kẽ những chi tiết “sắc” hợp lý, tác giả này khiến độc giả phải vừa đọc vừa tự liên tưởng. Điều mình thích nhất ở Một tòa tình đang chờ anh đó chính là tác phẩm này không chỉ đi sâu giải quyết những mâu thuẫn, hiểu lầm trong mối quan hệ của cặp đôi Thấm – Diệm mà còn phản ánh những mảnh ghép về cuộc sống. Ở đó, người ta phải lựa chọn hy sinh cho đất nước, đặt quyền lợi chung lên trên tình cảm riêng tư. Mình nhớ câu nói của Tống Diệm khi Hứa Thấm van xin anh không lao vào đám cháy để cố cứu vãn tình hình, Tống Diệm nhìn sâu vào mắt cô, bỏ lại đúng một câu “Anh sẽ quay lại tìm em”. Có thể thời điểm ấy, anh rõ ràng hơn ai hết, bên trong đám cháy đó còn biết bao đồng đội của anh đang chiến đấu, anh yêu cô nhưng anh không thể bất nghĩa với đồng đội. Còn Hứa Thấm, ngay thời điểm đó, cô suy sụp vì cô lo sợ mất đi anh – người cô yêu nhất, nhưng khi bình tĩnh lại, cô lại nhận ra có những điều còn thiêng liêng hơn cả tình yêu đôi lứa. Một tòa thành đang chờ anh chính là điển hình cho thể loại ngôn tình vừa sủng vừa ngược. Họ ngược nhau và tự ngược chính bản thân mình, để bản thân quay cuồng trong những nỗi dằn vặt khi cố tỏ ra không quan tâm nhau. Hứa Thấm day dứt về mối tình đứt đoạn với Tống Diệm 10 năm về trước. Cô đau đớn khi biết chính bố mẹ mình là người gây mọi biến cố trong quãng đời tuổi trẻ của Tống Diệm. Tống Diệm thì khác, anh luôn luôn phải đứng trước sự lựa chọn giữa tình yêu và đồng đội, làm một người lính cứu hỏa, anh không được phép đặt tính mạng của mình lên trên tính mạng của vô vàn người khác. Nhưng anh lại không ngừng dằn vặt khi có Hứa Thấm ở bên cạnh, anh sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho cô.  Trong Một tòa thành đang chờ anh có yếu tố quân nhân. Gia đình Hứa Thấm có nguồn gốc quân đội, bố Hứa Thấm - ông Mạnh Hoài Cẩn là Tham mưu trưởng quân khu. Anh trai cô là Mạnh Yến Thần cũng thuộc quân đội. Sở dĩ Hứa Thấm không họ Mạnh mà họ Hứa vì cô chỉ là đứa con được nhận nuôi. Thời niên thiếu, cô từng yêu anh trai trên danh nghĩa của mình, còn Mạnh Yến Thần, đến thời điểm hiện tại vẫn nuôi một tình yêu sâu đậm với cô. Anh từng hỏi cô rằng: “Thấm Thấm, nếu không có cậu ta, hiện tại em vẫn sẽ thích anh chứ?”, anh tự trách mình khi nhu nhược không dám vượt qua các mác “anh em” mà dũng cảm ở bên Hứa Thấm. Tống Diệm có thể đã trở thành một quân nhân xuất sắc nếu không có biến cố xảy ra. Trong quá khứ, vì qua lại với Hứa Thấm, anh bị Phó Văn Anh – mẹ Hứa Thấm hãm hại đến không ngóc đầu lên nổi, thậm chí phải đối mặt với án tử khi bị gán tội “làm lộ cơ mật quốc gia”. Đến hiện tại, sau bao biến cố được trở về bên Hứa Thấm, Tống Diệm suy nghĩ đến chuyện sẽ chuyển công tác hậu kỳ, chỉ vì anh muốn cùng Hứa Thấm trải qua quãng thời gian bên nhau bình yên, không lo lắng, không mộng mị. Mối quan hệ của Hứa Thấm và Tống Diệm trong 10 năm về trước phải nói là “ngọt đến sâu răng”. Tống Diệm ngông nghênh, cuồng ngạo lại có những hành động trẻ con, ngây thơ chỉ để làm Hứa Thấm vui vẻ, sủng cô đến tận trời, bắt cô mặc áo viết hai chữ “Tống Diệm” to đùng đằng sau để “dọa” những kẻ hay bắt nạt cô, leo cây lên ký túc xá chỉ để tặng cô gói kẹo của quê hương. Thu hút độc giả với cốt truyện hay và tình tiết hấp dẫn, tuy nhiên Một tòa thành đang chờ anh cũng khiến không ít độc giả băn khoăn. Kết thúc thường thấy trong các tác phẩm của Cửu Nguyệt Hi là kết thúc mở, để người đọc tự viết tiếp. Với Một tòa thành đang chờ anh, dường như Cửu Nguyệt Hi còn bỏ ngỏ quá nhiều vấn đề cho công chúng như: mối quan hệ cuối cùng giữa Tống Diệm và bố mẹ Hứa Thấm liệu có tốt đẹp hơn? Phó Văn Anh có phải trả giá sau những gì đã gây ra cho Tống Diệm trong quá khứ, bà có nhận ra sai lầm của mình? Em gái Tống Diệm là Địch Miểu có tha thứ cho gia đình Hứa Thấm? Cuối cùng, Mạnh Yến Thần có quên được Hứa Thấm và hạnh phúc? Một tòa thành đang chờ anh là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc của Cửu Nguyệt Hi. Nếu bạn đang tìm những truyện có cả sủng, cả ngược xen lẫn tình tiết “sắc”, hình tượng nhân vật dung dị gần gũi thì mình tin Một tòa thành đang chờ anh là một lựa chọn phù hợp trong những giờ phút nghỉ ngơi, thư giãn. Mời các bạn đón đọc Một Tòa Thành Đang Chờ Anh của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Bình Minh Rực Rỡ - Phi Thiên Dạ Tường
2013 là bộ sách kể về năm 2013, bệnh dịch thây ma bùng nổ trên khắp trái đất. Trong cơn đại dịch đó, các quốc gia, các cá nhân phải lựa chọn con đường để chiến đấu với bệnh dịch, bảo vệ sự sống và bảo vệ đất mẹ. Truyện kể về quá trình trưởng thành dần dần về tư tưởng và ý chí của nhóm bạn Lưu Nghiễn trong cơn đại dịch đó: từ chỗ đơn thuần chốn chạy tử thần đến lúc chủ động đương đầu với hiểm nguy để tìm ra một con đường bảo vệ tất cả mọi người và giải quyết bệnh dịch. 2013 là câu truyện về ý chí và tình yêu: tình yêu giữa con người với con người, giữa con người với tự nhiên, giữa cá nhân với đồng bào, với Tổ Quố “Năm 2013, đại dịch thây ma bùng nổ. Quê hương lâm nguy, loài người buộc phải triển khai cuộc chiến tự vệ quy mô lớn. Những nhân vật chính của chúng ta phải đợi chờ ánh bình minh trong đêm dài thăm thẳm. Ngày tận thế đến gần, họ biết phải đi đâu về đâu? Quá khứ đã vụn vỡ dưới đống tro tàn. Nhưng niềm tin lại tái sinh trong lửa đỏ.” 2013 gồm 2 quyển: Hoàng Hôn Màu Máu Bình Minh Rực Rỡ *** Thể loại: đam mỹ, hiện đại, zombie (thây ma), 2 couple, trá hình khoa học viễn tưởng. Nhân vật chính: Mông Phong x Lưu Nghiễn; Trương Dân x Quyết Minh. Giới hạn độ tuổi: 18+ Cảnh báo: incest (cha con trá hình =.=!), có quan hệ với vị thành niên (15 tuổi), có hình ảnh kinh dị máu me. Giới thiệu: Có thể thưởng thức bài này trong quá trình đọc truyện để tăng cảm hứng XD http://mp3.zing.vn/bai-hat/Zombie-The-Cranberries/ZWZC6E0I.html Vào năm 2013, nạn zombie bùng nổ toàn cầu, loài người buộc phải triển khai cuộc chiến tranh sống còn ác liệt. Con người trong màn đêm vô định hãi hùng chờ đợi chút ánh sáng bình minh. Ngày diệt vong đến gần ngay trước mắt, liệu có còn lối thoát nào cho họ? Quá khứ tươi đẹp đã bị vùi dập trong tro tàn mục nát. Nhưng niềm tin một lần nữa bùng lên trong ngọn lửa tương lai. E/N: 1. Mình ý kiến một chút, về từ “zombie”, nguyên văn là “tang thi”- nghĩa là thây ma (xác sống…), có lẽ với những bạn chuyên đọc đam mỹ kinh dị thì chẳng lạ lẫm gì với từ này rồi, nhưng với sở thích cá nhân thì mình thấy từ “zombie” thuận miệng hơn (dễ thương hơn) “thây ma” và hiện đại hơn “tang thi”, nên quyết định sẽ gọi như thế đến hết truyện. 2. Trong truyện thì Mông Phong và Lưu Nghiễn bằng tuổi nhau, vốn ban đầu mình định để xưng hô là “tôi – cậu” và “tôi – anh”, nhưng khi dợt lại mớ phiên ngoại ngọt như đường phèn thời trung học của hai người thì thấy dùng “tôi” có hơi lạnh nhạt quá, nên quyết định đổi lại là “anh – em”. Cảm giác có hơi chuối sến, nhưng tình cảm của hai người đúng là lãng mạn ngọt ngấy như vậy đó =..=’’ *** Dạo này bận quá, cách thời gian update lần cuối đã khá là lâu rồi. Không phải không tìm đọc được một vài truyện ưng y. Nhưng khổ nỗi vẫn không nhấc nổi cánh tay để mà gõ chữ. Mà đến khi rỗi lại quên mất truyện ấy rồi. Trong hai ngày liên tiếp, mình đã may mắn đọc được double cả hai tác phẩm đều khá hay nằm trong thể loại mình yêu thích: “mạt thế”. Một là tác phẩm sắp được nói tới ở đây, tác phẩm có tên là “2013” của Phi Thiên Dạ Tường. Hai là mình sẽ nói sau: “Người bất tử” của Hoài Thượng. Đây không phải lần đầu mình đọc truyện của tác giả này. Nhưng với 2013 mình lại khá ưng. Có lẽ cũng phải nhờ đến công edit của bạn Tò He nữa ấy. Vì nếu không tỉ mỉ và cẩn thận trong từng câu chữ, có thể một vài chỗ tình tiết quan trọng mình sẽ chẳng thể hiểu và tự động pass như mọi lần. Đặc biệt, chính những chi tiết đó lại khiến mình cảm thấy đã giúp làm tác phẩm này hay hơn rất nhiều. Câu chuyện bối cảnh không mới – Trái Đất bùng nổ tang thi nhưng lại mới ở cách phát triển câu chuyện một chút. Nhân vật không có dị năng, chỉ dùng vũ lực và vũ khí nóng – lạnh để chống lại nạn dịch. Thêm nữa, hai nhân vật chính Mông Phong và Lưu Nghiễn vốn đã quen biết từ trước, vì đôi chỗ hiểu lầm mà chia tay ( khác với motif khi xảy ra nạn dịch mới bắt đầu quen biết). Mông Phong là lính đặc chủng xuất ngũ. Lưu Nghiễn là nghiên cứu sinh về máy móc. Sau đó khi gặp lại, thời đại tạo anh hùng, hai người cùng các đồng đội bắt đầu hành trình cứu lấy Đất Mẹ, cứu lấy nhân loại. Như mọi lần, đầu tiên mình sẽ nhận xét về tính cách nhân vật. Ở đây, có đôi chỗ khiến mình không thích cách tác giả xây dựng hình tượng các nhân vật chính. Ví dụ như sự không nhất quán trong cá tính. Điều này luôn là điều làm mình không thích nhất trong hầu hết các tác phẩm. Thứ nhất chính là Mông Phong. Ban đầu, khi Mông Phong xuất hiện, qua lời dẫn dắt của tác giả khiến mình liên tưởng đến một vị quân nhân trầm ổn kiệm lời. Nhưng sau đó càng về sau, tính cách của Mông Phong lại biến đổi theo chiều hướng “nói nhiều – làm nhiều”. Sự thay đổi này vừa hợp lí lại vừa không hợp lí.  Hợp lí ở chỗ sự thay đổi đó đem lại tiếng cười, thể hiện sự lạc quan của người lính và góp phần thúc đẩy nội dung câu chuyện. Nhưng sự không hợp lí lại nằm ở việc không có biến cố gì xảy ra trực tiếp lên nhân vật khiến nhân vật dễ dàng thay đổi tính cách như thế. Dù vậy, nhân vật Mông Phong vẫn là một nhân vật đáng yêu. Cách anh quan tâm và nuông chiều Lưu Nghiễn luôn làm mình mềm lòng. Khi chia tay, hai người không liên lạc. Ấy vậy mà khi dịch bệnh vừa xảy ra, anh đã lao đi tìm Lưu Nghiễn trước nhất. Mông Phong vừa bạo lực vừa dịu dàng. Đây là mẫu đàn ông khiến chị em phụ nữ đổ đứ đừ nhất. Mông Phong không ngại ngần gọi Lưu Nghiễn hai tiếng “bà xã”. Thật ra mình không thích cách gọi này dành cho một người đàn ông lắm. Nhưng Mông Phong thì khác, cách anh gọi luôn tràn ngập tình yêu thương, sự quan tâm và gần gũi với Lưu Nghiễn. Hay khi Mông Phong hôn nhẹ vào tóc mai Lưu Nghiễn, trộm một gói mì xào đem về cho Lưu Nghiễn ăn, luôn chỉ nhìn và chỉ yêu Lưu Nghiễn, luôn cố gắng bảo vệ Lưu Nghiễn bằng chính đôi bàn tay mình. Mông Phong là anh hùng, là người lính, và là một người tình hoàn mỹ. Nhân vật thứ hai mình muốn nhắc đến là Lưu Nghiễn. Nói sao nhỉ. Thật ra Lưu Nghiễn cũng rất tuyệt vời. Một anh chàng tài ba có thể sửa chữa và chế tạo máy móc, là tay kỹ sư xuất chúng không cần dựa dẫm vào bất cứ ai để có thể sinh tồn. Nhưng anh vẫn lựa chọn dựa dẫm vào Mông Phong. Là dựa dẫm và đồng hành. Giữa hai người họ là tình yêu, tình thân, tình bằng hữu, tình đồng đội. Mông Phong sẽ không ngại ngần xông pha về phía trước. Vì bởi phía sau luôn có Lưu Nghiễn yểm trợ anh. Từ đầu đến cuối họ chỉ có nhau. Dù có chia tay hay đôi lần cãi vã, mỗi khi đối phương cần, họ đều không ngại trao tính mạng mình cho đối phương. Đó là yêu, là tin tưởng. Hai người không ai nằm ở thế yếu. Tình cảm của Mông Phong và Lưu Nghiễn không quá sướt mướt nhưng lại không thiếu ngọt ngào. Trong từng hành động, trong từng lời nói vẫn sẽ dễ dàng nhận ra họ yêu nhau biết bao nhiêu. Lại nói một chút về couple phụ trong 2013 – Trương Dân và Quyết Minh. Thú thực mình không có nhiều tình cảm cho hai nhân vật này dù tác giả vẫn dành đất diễn cho họ ở một mức độ nhất định. Tác giả muốn xây dựng một kiểu tình cảm khá kích thích người đọc – ngụy phụ tử nhưng lại có phần hời hợt và vội vã. Cách phát triển logic tư duy của Trương Dân khá kỳ quặc. Khoan nói đến độ tuổi và mối quan hệ trên thực tế. Cách nhìn nhận và chấp nhận của Trương Dân phải nói đơn giản cực kỳ. Một đứa trẻ ngốc nghếch khờ dại dựa dẫm, anh lại chấp nhận lời nói “yêu” của nó. Trương Dân là một người bình thường với tư duy bình thường. Vậy tại sao anh lại dễ dàng phát triển tình cảm với Quyết Minh giai đoạn đó như thế?!? Còn nếu nói giai đoạn đó Quyết Minh đủ tư duy nhận biết tình yêu là gì. Vậy chứng tỏ tính cách Quyết Minh đã luôn mâu thuẫn từ đầu đến cuối. (Mình không nói đến tính cách thứ 2 đâu). Dù Trương Dân vẫn là anh hùng. Nhưng nguồn gốc phát triển đoạn tình cảm của anh với Quyết Minh vẫn khiến mình cảm thấy không thỏa đáng. Điều này đã ảnh hưởng ít nhiều đến tình cảm mình dành cho hai người. Với mình, tình yêu phải bình đẳng, minh bạch và rõ ràng. Trong này, tuyến nhân vật phụ được tác giả xây dựng rất ổn. Ở giai đoạn đầu, nhân vật gây cho mình ấn tượng chính là “anh Sâm”. Nhưng đến giai đoạn sau, nhân vật gây cho mình ấn tượng là những người lính thuộc đội Cơn Lốc. Đặc biệt là Văn Thư Ca và Lai Kiệt. Văn Thư Ca, một cái tên đẹp, một cái chết đẹp. Mình đã hoàn toàn bị chinh phục khi cái chết của Thư Ca đến. Buồn có, xót thương có, nhưng lại hào hùng và “đẹp” đến ngỡ ngàng. Thư Ca đã chết đi như một người hùng, mãi mãi nằm lại nơi đó, gần tâm của Đất mẹ và đem theo một tình yêu thầm kín. Người anh yêu sẽ vĩnh viễn không biết đã từng được anh yêu. Nhưng anh không hối hận. Mạng của anh đổi lại sự sống, khởi đầu một hành trình tiếp theo. Bất kỳ ai trong Cơn Lốc đều có một câu chuyện. Lai Kiệt cũng thế, và câu chuyện của anh còn buồn hơn cả khi anh gián tiếp bỏ mặc người anh yêu thương. Nỗi đau và thống hận đó dường như đã dày vò anh thật nhiều đêm. Nhiều đến mức rất khó trông thấy nơi anh nỗi buồn. Chỉ có đôi khi nỗi nhớ nhung ấy tràn ra một chút, lại được anh thu vén cất giấu vào sâu trong tim. Nhưng cũng may, may mắn vì đến cuối cùng, anh cũng có được một người bầu bạn đến hết cuộc đời. Tác giả hầu như không bạc đãi ai trong câu chuyện này. Người xấu thì trả giá. Người tốt thì giành được hạnh phúc. Cho nên khi đọc 2013, quả thật rất dễ chịu. Nội dung như đã nói từ ban đầu là không quá mới. Nhưng tác giả đã vận dụng một số lí thuyết triết học, sinh học, hóa học,… khiến tác phẩm tăng sức thuyết phục hơn. Có thể nói đây là một sự đầu tư chăm chút cho tác phẩm khiến mình thích vô cùng. Với khái niệm Huyền Địa Cầu và Huyền virus, theo mình, có lẽ tác giả đã mở ra một khái niệm và cách cắt nghĩa xác đáng nhất cho bệnh dịch tang thi trong hàng loạt tác phẩm đại trà hiện tại. Điều mà hầu hết một số tác phẩm mình từng đọc chưa đề cập sâu. Chi tiết rãnh ở Thái Bình Dương, hợp thể Oarks luôn làm mình liên tưởng đến bộ phim Pacific Rim ấy. Nói chung khi đọc đến những đoạn lí giải, mình đều phải gật gù vì cách tác giả đưa lí thuyết vào quá hay và cách bạn edit quá mượt. Mình đã dành điểm cộng siêu nhiều cho phần nội dung. Vì quả thật mớ truyện tang thi luôn na ná nhau và chỉ có một số ít tác phẩm đủ sức bật gợi cho mình cảm giác thích thú. 2013 đã làm được điều đó. Gây ấn tượng với một đứa khó tính như mình với khái niệm Huyền và sức sống bền bỉ tiềm tàng của nhân loại. Trải qua sáu bảy chục chương, tác giả đã dần tháo gỡ và hoàn thiện mảnh ghép câu chuyện của mình. Về một tình yêu bền bỉ mãnh liệt. Về một Địa Cầu đang tổn thương mà ta phải gìn giữ. Đến với 2013, có khi vui đó rồi buồn đó. Có khi lại căng thẳng hồi hộp khi trông thấy họ chiến đấu cùng zombie hay so tài so trí cùng đồng loại. Có khi lại lắng đọng với đôi dòng nhật kí giàu cảm xúc và sức gợi của Lưu Nghiễn. Có khi lại tràn ngập tiếng cười và sự lạc quan của các anh lính. Họ sẽ phải hi sinh và nằm lại nơi chiến trường. Nhưng không một lần họ nản lòng chùn bước. 2013 sẽ nằm trong top truyện yêu thích của mình và thôi thúc mình đọc lại một lần nữa vào một ngày không xa.   Thời thế kiến tạo anh hùng. Và anh hùng làm nên lịch sử.   Mời các bạn đón đọc Bình Minh Rực Rỡ của tác giả Phi Thiên Dạ Tường.