Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm

Mỗi cái nhấc tay đều mang theo ý vị, cô là Khuất Tĩnh Văn. Đôi mắt tựa ánh sao, nụ cười như nắng sớm, nàng là Kỳ Mặc Vũ. Cách biệt tuổi tác, xin mời dự đoán. *** Là con người làm chủ vận mệnh hay vận mệnh mới là thứ nắm giữ con người, Kỳ Mặc Vũ cũng không biết nữa. Nàng chỉ biết từ khi sinh ra đã gánh trên vai trọng trách của cái được gọi là con một. Mấy năm trở lại đây lại thêm một danh xưng phú nhị đại gì đó.   Người ngoài nhìn vào liền ngưỡng mộ không thôi. Nhưng đối với nàng, Kỳ Mặc Túc và Thái Vịnh Nghi chẳng qua chỉ là nhà giàu mới nổi không hơn không kém. Nếu như Thái Vịnh Nghi nhẹ nhàng với nàng hơn một chút thì nàng đã có thể thoải mái hưởng thụ cuộc sống rồi, không cần phải suốt ngày tỏ ra là con ngoan trò giỏi gì đó.   Mà thật ra cũng không ngoan lắm...   1   Năm nhất cao trung, lần đầu tiên Kỳ Mặc Vũ bị mời phụ huynh.   Người ta nói kẻ mạnh thì phải bảo vệ kẻ yếu không phải sao? Tất cả giáo viên đều bảo như vậy cho đến khi nàng thay trời hành đạo thì lại trở thành kẻ tội đồ bị các vị người lớn có học thức vây quanh chất vấn.   Thái Vịnh Nghi cũng tới rồi, lần này nàng xong đời.   Kỳ Mặc Vũ đang theo học tại trường cao trung tư thục tại Vĩnh Thành, nơi này nếu không phải kẻ có tiền thì chính là có quyền. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có một vài học sinh là do thành tích vượt bậc, giành được học bổng mà chen chân vào. Tô Giai Nghê là một trong số đó.   Nhưng vào là một chuyện, làm sao để sống yên ổn lại là chuyện khác.   Hôm nay trong giờ nghỉ giải lao, Kỳ Mặc Vũ bắt gặp một đám người hùng hổ vây quanh một cô gái. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, nàng liền chạy đến xem một hồi. Nào ngờ liền gây chuyện.   Đám người kia cho rằng Tô Giai Nghê quyến rũ đàn anh khóa trên, khiến cho anh ta không thèm đoái hoài đến Chúc Viên. Chúc Viên vô cùng bất mãn mới kéo họ đến chỗ Tô Giai Nghê tính sổ. Cô ta ỷ vào việc cha mình là Hội phó Hội Phụ huynh học sinh mà xem trời bằng vun, tác oai tác quái.   Kỳ Mặc Vũ nhìn thấy Tô Giai Nghê đứng đó thân cô thế cô, không ai dám đứng ra bênh vực. Vành mắt cô gái ấy đỏ hoe nhưng vẫn gắng gượng kiên cường, không để người khác hắt vào nước bẩn.   "Đàn anh thích ai thì có liên quan gì đến tôi?"   Chúc Viên tiến lên túm lấy áo Tô Giai Nghê, giọng điệu giơ nanh múa vuốt: "Mày chính là con hồ ly tinh, đừng giả bộ tốt lành nữa."   Tô Giai Nghê vẫn cương quyết: "Cậu... đừng quá đáng. Tôi sẽ báo với giáo viên chủ nhiệm."   Chúc Viên nghe thế liền nhếch môi ra hiệu cho đám người mình dẫn theo: "Đánh nó trước, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm."   Đám người kia nghe xong liền xắn tay áo lên chuẩn bị ra tay, Tô Giai Nghê run rẩy đưa hai tay che trên đỉnh đầu, giọng nói cầu cứu yếu ớt.   "Dừng tay."   Kỳ Mặc Vũ cảm thấy không thể đứng im được nữa liền chen vào mặc cho người bạn thân Hồ Nhã Hinh đã cố gắng kéo lại vạt áo của nàng.   Đám người kia nghe được âm thanh thì dừng động tác, Chúc Viên cũng xoay người đối diện với Kỳ Mặc Vũ.   "Không phải là lớp trưởng của chúng ta đây sao? Hôm nay còn muốn lo chuyện bao đồng?"   Kỳ Mặc Vũ đi qua đám đông, nhìn thẳng vào Chúc Viên rồi nhướng mày: "Đúng vậy thì sao?"   Chúc Viên bật cười vỗ tay, mặt mày sắc bén nào giống dáng vẻ của một học sinh cao trung.   "Được, vậy liền cho lớp trưởng chúng ta nếm mùi vị xen vào chuyện người khác là như thế nào."   Chúc Viên lại quay sang nói với đám người: "Tiếp tục."   Nhưng bọn họ không dám...   Đám người đưa mắt nhìn nhau giống như đang chờ đợi một kẻ dũng cảm nào đó xung phong tiến lên trước. Nhưng đợi mãi cũng chỉ thấy tất cả nửa bước cũng không dám nhúc nhích.   Chúc Viên tuy lợi hại nhưng Kỳ Mặc Vũ cũng không thể xem thường. Ai mà không biết nàng là con gái duy nhất của Kỳ gia. Ba mẹ nàng sở hữu công ty linh kiện hàng đầu tại Vĩnh Thành. So với những nơi khác thì không bằng nhưng tại thành phố nhỏ bé này không đứng nhất thì cũng đứng nhì. Vả lại mẹ nàng chính là Hội trưởng Hội Phụ huynh học sinh, còn lớn hơn cả Chúc gia, ai mà dám đắc tội.   "Sợ cái gì? Nhất định không để các người bị liên lụy."   Chúc Viên không kiên nhẫn thúc giục nhưng đổi lại vẫn là ánh mắt sợ sệt của đám người kia. Cuối cùng không thể kiên nhẫn được nữa, Chúc Viên tự mình ra tay.   Cô dùng chân đạp mạnh vào người Tô Giai Nghê khiến người kia ngã nhào trước sự chứng kiến của mọi người. Lúc Kỳ Mặc Vũ phản ứng lại đã thấy Chúc Viên đứng đó cười đắc ý, định tiếp tục động tác. Nàng liền tiến lên đẩy mạnh vào bả vai Chúc Viên khiến người kia ngã xuống.   "Con chó điên này..."   Chúc Viên kêu lên.   Vừa lúc này, giáo viên chủ nhiệm chạy đến, vô cùng tức giận. Đám người ỷ đông hiếp yếu cùng mấy học sinh hóng chuyện lặp tức tản ra. Cuối cùng chỉ còn lại Kỳ Mặc Vũ, Tô Giai Nghê, Chúc Viên và Hồ Nhã Hinh.   Hồ Nhã Hinh thầm hít một ngụm khí lạnh, lo lắng thay cho người bạn thân của mình.   Giờ giải lao kết thúc, hành lang cũng trở nên yên tĩnh. Chỉ có trong nội tâm Kỳ Mặc Vũ là không ngừng nổi trống.   Thái Vịnh Nghi và Chúc mẹ vào trong văn phòng đã lâu cũng chưa thấy động tĩnh, bỏ mặc nàng cùng Chúc Viên đứng khoanh tay bên ngoài cùng nhau giương cung bạt kiếm. Tô Giai Nghê thì đã được Hồ Nhã Hinh đưa đến phòng y tế, có vài vết thương nhỏ cần được xử lý.   Đấu võ mắt một hồi, Kỳ Mặc Vũ cũng thấy phiền không muốn quan tâm đến Chúc Viên phía đối diện nữa. Nàng lơ đễnh đưa ánh mắt nhìn bốn phía, cuối cùng như bị đóng băng.   Một nữ nhân đang cùng cô Hiệu trưởng nói gì đó, càng lúc càng tiến lại gần. Kỳ Mặc Vũ liền vô thức đưa ra đánh giá.   Thanh cao nho nhã, tóc dài tung bay trong gió. Thân hình hoàn mỹ ẩn hiện dưới lớp sơ mi trắng cùng quần âu. Môi mỏng đều đặn hé mở, nụ cười tiêu chuẩn nhưng cho người ta cảm giác muốn đắm chìm.   Kỳ Mặc Vũ thề rằng trong đời nàng chưa từng gặp nữ nhân nào vừa xinh đẹp vừa khí chất như vậy. Vừa xa cách vừa gần gũi, khiến nàng sinh ra chút tò mò.   Nữ nhân lướt qua hành lang cùng cô Hiệu trưởng tiến vào văn phòng. Kỳ Mặc Vũ có cảm giác như nàng thiếu chút nữa là có thể chạm vào. Chỉ là cuối cùng vẫn thành thực đứng đó cùng mùi trầm hương vương vấn nơi đầu mũi.   "Mặc Vũ, Chúc Viên, vào đây."   Cô chủ nhiệm gọi kéo Kỳ Mặc Vũ trở về hiện thực.   Kỳ Mặc Vũ và Chúc Viên lại liếc nhau thêm một cái mới trước sau tiến vào trong. Trên chiếc bàn tròn là gương mặt không nhìn ra cảm xúc của hai vị phu nhân Kỳ gia cùng Chúc gia.   "Mặc Vũ, em là lớp trưởng, sao lại không can ngăn mà còn ra tay đánh người?"   Tính tình Kỳ Mặc Vũ không phải quá tốt nhưng mấy năm nay ít ra cũng tương đối thu liễm. Điều kiện gia đình của nàng tốt, thành tích cũng không có gì phải bàn cãi nên giáo viên chủ nhiệm cũng xem như mắt nhắm mắt mở cho một vài hành vi bá đạo của nàng, còn cho nàng làm lớp trưởng. Nhưng mà hôm nay cứ phải đụng trúng Chúc gia làm cho vị giáo viên này vô cùng đau đầu.   Kỳ gia hay Chúc gia đều không thể đắc tội.   Thái Vịnh Nghi cho Kỳ Mặc Vũ một ánh mắt, cũng không biết là cảnh báo hay là trấn an. Nhưng nàng cũng không để ý.   "Thưa cô, cô nên hỏi tại sao Chúc Viên lại ra tay đánh người trước."   Giáo viên chủ nhiệm lại quay sang nhìn Chúc Viên tìm câu trả lời. Chỉ là Chúc mẹ đã cướp trước.   "Con gái tôi đánh người còn cần lý do sao?"   2   Chúc Viên nghe thế liền làm ra điệu bộ chính là như vậy, vô cùng đắc ý.   Kỳ Mặc Vũ không thể nén được lửa giận định tiến lên. Chỉ là Thái Vịnh Nghi đã ngăn nàng lại.   "Chị Chúc nói phải. Chó điên cắn người thì đâu cần lý do."   7   Nói xong bĩnh tĩnh nhấp ngụm trà, cũng không thèm quan tâm Chúc mẹ đang thẹn quá hóa giận.   "Cô...."   Chúc mẹ giơ tay chỉ về phía Thái Vịnh Nghi, sau đó lại quay sang trách cứ giáo viên chủ nhiệm.   "Cô Lâm, cô để phụ huynh mắng người như vậy sao?"   Cô Lâm tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ, cũng không biết xử lý sao cho phải.   "Hôm nay Kỳ Mặc Vũ không xin lỗi các người đừng hòng lấy một đồng nào từ Chúc gia."   Chúc mẹ vỗ bàn, một mực muốn đòi công đạo.   Thái Vịnh Nghi cũng không thua kém: "Vậy phần Chúc gia cứ để tôi phụ trách. Chỉ cần để Chúc Viên nhận lỗi."   Trong trường hợp này, Kỳ Mặc Vũ âm thầm cho mẹ mình một like dù nàng biết bản thân trở về nhà sẽ không thể yên ổn.   Mùi thuốc súng nồng nặc khắp nơi, không ai chịu nhún nhường.   Khi núi lửa chuẩn bị phun trào thì một giọng nói dịu êm như suối mát vang lên.   "Trường học có camera, ai đúng ai sai chẳng phải cứ xem là rõ sao?"   Mấy người trên bàn đồng loạt quay đầu, chỉ thấy một nữ nhân khoảng chừng hai mươi mấy tuổi nhưng lại mang đến một cảm giác vô cùng áp bức.   Cô chỉ để lại một câu nói cùng mùi trầm hương quẩn quanh rồi đi mất.   Kỳ Mặc Vũ lần thứ hai ngơ ngác.   Chúc Viên sau khi nghe xong thì liền chột dạ. Cô kéo tay Chúc mẹ: "Mẹ, để con xin lỗi là được."   Chúc mẹ không cho rằng như vậy là đúng: "Có gì phải sợ, cùng lắm thì nghỉ học."   Cô Lâm nghe thế cũng phải lắc đầu. Có phụ huynh như thế này chả trách Chúc Viên thành ra như vậy.   Chúc Viên không cho Chúc mẹ nói tiếp. Nghỉ học ở đây không phải vấn đề, vấn đề là cô sẽ không thể tiếp tục theo đuổi đàn anh. Khác nào đem người hai tay dâng cho Tô Giai Nghê.   "Xin lỗi lớp trưởng."   Thái độ cũng tương đối thành khẩn.   Kỳ Mặc Vũ hoàn hồn, không nghe rõ mà hỏi lại: "Cái gì?"   Chúc Viên nghiến răng nghiến lợi. Cô cho rẳng Kỳ Mặc Vũ cố tình làm khó mình nhưng vẫn nén xuống cơn giận: "Tôi nói xin lỗi."   Kỳ Mặc Vũ hiểu rõ, nàng nói: "Đi mà xin lỗi Tô Giai Nghê."   Chúc Viên nghe thế cảm thấy vô cùng không cam tâm tình nguyện nhưng cũng không thể trở mặt. Cuối cùng liền gật đầu.   Kỳ Mặc Vũ không thèm ngó tới Chúc Viên, nàng quay sang nói với Thái Vịnh Nghi: "Con ra ngoài một lát."   Sau đó cũng không đợi sự cho phép mà nhanh chóng chạy đi.   "Mặc Vũ, con đứng lại..."   Kỳ Mặc Vũ không quan tâm việc phải trở về lớp ngay lập tức. Nàng chỉ muốn đuổi theo bóng dáng nữ nhân vừa rồi. Ít nhất phải biết được tên người kia.   Chỉ là khi Kỳ Mặc Vũ chạy tới nơi đã thấy người kia ưu nhã ngồi vào chiếc Audi A8 đạp ga đi mất.   Kỳ Mặc Vũ thở ra một hơi.   Bỏ đi vậy.   Mời các bạn mượn đọc sách Cùng Nàng Nói Chuyện Trăm Năm của tác giả Hạ Quân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Danh Môn Kiều Thê - Cửu Lam
Ở trong mắt mọi người, Vệ Tam Công Tử tài năng, dung mạo vô song, là hoa sen trong nước, chỉ có thể đứng xa không thể tiến lại gần. Lạc Bảo Anh ban đầu cũng cho rằng như vậy, ai ngờ sau khi biến thành tiểu biểu muội, mới phát hiện… Giới thiệu vắn tắt: Quý nữ trùng sinh, gả vào vọng tộc. Nhắc nhở: 1, dưỡng thành, ngọt văn. 2, làm ruộng hướng gia đấu, HE. Spoil: Kiếp trước Lạc Bảo Anh là thiên kim tiểu thư Hầu gia kiêu căng ngạo mạn, muốn gì được nấy, nổi tiếng khắp thiên hạ. Kể cả vị Vệ tam công tử kinh tài tuyệt diễm, nàng cũng có thể dễ dàng thành thân. Ai ngờ trước khi thành thân, nàng gặp nạn mà chết đi, sống lại trở thành tam tiểu thư của Tri phủ gia thành Hồ Châu. Mà vị hôn phu ở kiếp trước lại chính là biểu ca họ hàng xa của nàng. *** Ở trong mắt mọi người, Vệ Tam Công Tử tài năng, dung mạo vô song, là hoa sen trong nước, chỉ có thể đứng xa không thể tiến lại gần. Lạc Bảo Anh ban đầu cũng cho rằng như vậy, ai ngờ sau khi biến thành tiểu biểu muội, mới phát hiện… Giới thiệu vắn tắt: Quý nữ trùng sinh, gả vào vọng tộc.  Cũng không biết duyên cớ nào lại lọt vô cái truyện này: tên truyện thì cơ bản, nhạt nhoà trong ngàn vạn truyện cổ đại khác mà tác giả thì chẳng biết là ai và văn vẻ thế nào... Ấy vậy mà cuối cùng lại vớ được một bộ đọc rất khá, hấp dẫn từ đầu chí cuối, đủ để thoả mãn cơ khát cổ đại, gia đấu.  Nội dung truyện thì nói chung cũng như tên truyện, nghĩa là khá điển hình trong thể loại cổ đại. Nữ chính nguyên bản là thiên kim hầu phủ cực kì vẻ vang, một cô ruột chính là sủng hậu, biểu ca là thái tử, em trai là hầu gia và hai cô ruột khác cũng là phu nhân nhà hầu tước, quốc công. Vì bố mẹ nữ chính mất sớm, cả hầu phủ chỉ có hai chị em côi cút mà hoàng hậu lại không có con gái, nữ chính được hoàng hậu vô cùng yêu thương, sủng ái và dạy dỗ, chăm chút cẩn thận. Nhờ vậy mà nữ chính ở kinh thành muốn gió được gió, muốn mưa được mưa mà cũng là tài nữ bậc nhất. Nữ chính còn có một vị hôn phu là đối tượng mơ ước của bao nhiêu danh môn thục nữ: trạng nguyên lang, tài mạo song toàn, Vệ tam công tử. Chính là vì quá ái mộ chàng mà nữ chính đã tự cầu hoàng hậu ban cho mối nhân duyên này. Cuộc đời tưởng thế là hoàn mỹ, nữ chính chỉ còn đợi ngày xuất giá gả cho người trong lòng thì bùm, trong một trận hỗn loạn, nữ chính té sông, chết đuối và trọng sinh.  Tỉnh lại, nữ chính trở thành tam tiểu thư, đích thứ nữ Lạc gia, tri phủ Hồ Châu. Kể ra thì cũng không tệ lắm nhưng sao có thể so được thân phận thiên kim hầu phủ kinh thành. Không những thế, nữ chính chỉ mới có 9 tuổi, còn chưa dậy thì, mối tiền duyên với Vệ Tam công tử coi như vô vọng. Điểm đền bù duy nhất chính là dung mạo của Lạc tam tiểu thư là bậc quốc sắc thiên hương. Hoàn cảnh khi tỉnh lại của nữ chính cũng không quá tốt: tuy là đích nữ nhưng mẹ nữ chính đã mất sớm, từ nhỏ nữ chính sống với bà ngoại và mới được tiếp đón về nhà. Nữ chính không thân cận với bà nội, xa lạ với cha ruột và mẹ kế, cũng không thân thiết với tỷ muội. Người duy nhất ngay từ đầu đã yêu thương nữ chính hết mực là đại ca ruột. Đoạn đầu truyện vì nữ chính còn nhỏ nên chủ yếu là về cuộc sống gia đình của nữ chính và cách nữ chính thích nghi với cuộc sống mới. Tuy chưa có tí ngôn tình nào trong đoạn này nhưng tác giả viết về gia đình như nữ chính rất dễ chịu và có thể là điểm thu hút của truyện. Mẹ kế có tính toán nhưng mà không ác, cha ruột tuy chưa thân nhưng tài giỏi, công chính và bản lĩnh, đại ca yêu thương, tiểu muội đích nữ đáng yêu và hai tỷ tỷ thứ nữ của nữ chính thì chính là hai bất ngờ của truyện. Hai thứ nữ này ban đầu đọc cứ tưởng chính là mẫu thứ nữ điển hình của truyện gia đấu: tham vọng, ác độc, không biết thân biết phận hoặc chính là nham hiểm, giả vờ làm bạch liên hoa. Nhưng mà thật cảm ơn tác giả đã không biến tỷ muội của nữ chính thành những cliché của truyện ngôn tình. Mặc dù có xích mích, đụng chạm, xa lạ nhưng không ai quá phận và trước mặt người ngoài thì còn biết đoàn kết, bảo vệ nhau. Nói chung quan hệ chị em thứ đích trong truyện này có hơi hơi gợi tới Hồng Phai Xanh Thắm bởi vì nó khá chân thật và nhân văn. Thậm chí đại tỷ của nữ chính còn là một nhân vật rất thú vị, rất "người": cực kì xinh đẹp mà cũng tham vọng muốn trèo cao nhưng lại cũng đủ thông minh để biết đâu là giới hạn, để tự bảo vệ bản thân, tuy độc miệng, ganh tị nhưng cũng đủ tốt để không làm việc hại mình, hại người thân. Còn nữ chính, nhờ vào trí tuệ và tài năng đã có từ kiếp trước, nữ chính dần dần có được địa vị vốn có trong gia đình, được tổ mẫu và cha ruột, mẹ kế yêu thương, coi trọng và thậm chí còn góp phần đưa gia đình trở lại kinh thành.  Khi trở lại kinh thành nữ chính phát hiện ra Lạc gia cũng có tí dây mơ với kinh thành đại tộc Vệ gia và Lạc tam tiểu thư chính là biểu muội xa của Vệ tam công tử, thậm chí Lạc gia còn ở nhờ nhà Vệ gia trong thời gian đầu khi mới đến kinh thành. Người trong mộng năm xưa, lúc nào cũng thanh cao, giữ lễ, bây giờ nữ chính mới thật sự tiếp xúc và biết Vệ tam công tử là người như thế nào. Gặp lại chàng, nữ chính ban đầu vừa yêu vừa hận, yêu là tình cảm từ ngày xưa còn hận vì nữ chính phát hiện ra vị tiền hôn phu này thật ra cũng chẳng đau khổ hay quá thương tiếc cái chết của nguyên thân. Thái độ kì quặc cộng thêm tài năng xuất chúng mà nữ chính từ từ thể hiện đã thành công khiến cho Vệ tam công tử thanh lãnh lần đầu thật sự chú ý đến một cô tiểu thư. Nhưng nữ chính cũng là một người cầm lên được, bỏ xuống được, sau khi biết Vệ tam công tử cũng chưa từng yêu thương, quyến luyến gì bản thân, nữ chính hạ quyết tâm quên đi người này, trả thù bằng cách này lớn lên sẽ lấy một người còn tài giỏi, xuất chúng hơn nữa. Nhưng nhân duyên đâu phải muốn cắt là cắt, vì mối quan hệ giữa hai nhà mà ở kinh thành, nữ chính không ngừng gặp lại Vệ lang. Dần dần, không biết từ lúc nào, mối quan hệ hai người trở thành ngược lại, ngày xưa là nữ chính là người ái mộ Vệ Lang còn bây giờ là Vệ tam công tử rắp tăm nhất định phải rước cô biểu muội này về nhà. Những đoạn dây dưa của Lạc tiểu thơ và Vệ tam công tử đọc khá phấn khích, nhất là cách tác giả miêu tả Vệ công tử lạnh lùng rốt cuộc trở nên nóng hừng hực như thế nào thật sự thú vị. Trở lại kinh thành, nữ chính cũng điều tra được sự thật đằng sau cái chết của nguyên thân, báo được thù, thậm chí còn cuối cũng còn tìm được cách đoàn tụ với em trai.  Tóm lại là truyện hấp dẫn, bất kể là về khía cạnh gia đấu, hay ngôn tình hay quan hệ gia đình, tác giả đều viết tốt. Hai điểm duy nhất không thích lắm là mặc dù Vệ tam công tử cũng mãi sau này mới yêu biểu muội nhưng việc hai người gặp nhau lúc nữ chính mới 10, 11 tuổi mà nam chính đã có ấn tượng không quên thì đọc cũng gợn gợn, nhất là sau mấy chuyện liên tục xảy ra trong xã hội gần đây. Nhưng thôi, vì em là truyện cổ đại nên thông cảm cho em được. Điểm thứ hai là đoạn nữ chính trả thù cho bản thân cũng khá ác. Nhưng thôi, kẻ thù của nữ chính cũng không vừa nên điểm này dù không thích lắm cũng cho qua được luôn, không đến nổi thành sạn nuốt không trôi. Đặc biệt đề cử cho những ai thích thể loại cổ đại, gia đấu, hào môn thế gia và đọc được convert. Truyện chỉ được edit có hai chương và chắc vĩnh viễn cũng chỉ có 2 chương đó. À, truyện không có sắc nhưng bắt đầu từ lúc nam chính xác định tình cảm thì anh theo đuổi rất kinh và có những đoạn là anh chị sáp lại thì bắt đầu hót hòn họt. *** Vệ Lang nghe được lời này ngực nóng lên, đầu ở A Dương trên má hôn một cái: “Thật ngoan, quả nhiên không hổ là ta nhi tử đâu.” Lạc Bảo Anh chế nhạo nói: “Mẫu thân nói ngươi một tuổi nửa mới gọi người, A Dương chính là một tuổi liền sẽ gọi người, hắn định là giống ta.” Vệ Lang phụt cười rộ lên, ninh nàng mặt: “Vẫn là như vậy sẽ làm giận.” Con ngựa ở trong đám người chậm rãi hành tẩu, bọn họ một nhà hoà thuận vui vẻ, giống như quên mất quanh mình có như vậy nhiều người, quên mất phía sau còn có đại quân, quên mất bất luận cái gì sự tình. Thế gian này cũng chỉ dư lại bọn họ ba cái. Lệch khỏi quỹ đạo đại đạo, con ngựa trắng ở hẻm nhỏ khẩu dừng lại, ngón tay hạ non mềm da thịt làm hắn nhịn không được, hắn cúi đầu hôn môi nàng môi. Hắn ngày ngày hàng đêm không dám quá mức tưởng niệm thê tử, mà nay rốt cuộc lại gặp được. Hắn hôn đến như vậy nhẹ, như vậy phí hoài bản thân mình sợ làm đau nàng, nàng lại đáp lại thực trọng, hắn dần dần cũng trọng, môi lưỡi giao hòa, quấn lấy thân thiết cảm tình. Đem sở hữu hết chỗ chê đều dung ở bên trong, hắn tưởng đem nàng cả người cứ như vậy hòa tan ở trong miệng. Thế giới im ắng, đã không có thanh âm. ... Mời các bạn đón đọc Danh Môn Kiều Thê của tác giả Cửu Lam.
Trao Em Thế Giới Lý Tưởng - Nhĩ Đông Thố Tử
Một câu chuyện sinh động về tình yêu và tuổi trẻ, có bỏ lỡ, có tìm thấy, đã từng không biết trân trọng, cho nên mới tiếc nuối. Nhưng khi đó, chúng ta đều còn quá trẻ, một chút khó khăn, một chút sóng gió đã không thể chịu nổi. Cùng với tình yêu âm thầm sâu sắc của Từ Yến Thời và Hướng Viên, “Trao em thế giới lý tưởng” mang theo rất nhiều thông điệp về tình bạn, về hoài bão của những người trẻ tuổi. Ai cũng có thể chọn lựa con đường cho riêng mình, đi để rồi vấp ngã, nhưng mỗi một lần đứng dậy lại trưởng thành hơn một chút. Đó mới là cuộc sống. Thời gian luôn là người thầy tốt nhất, giúp em hiểu được chỉ cần kiên định và dũng cảm sẽ lần nữa có được anh. Thời gian cũng dạy cho anh biết rằng, nếu lần này lại bỏ lỡ, suốt đời cũng không thể nào tìm được một cô gái như em. “Trao em thế giới lý tưởng”, là thế giới mà anh sẽ dùng hết nhiệt huyết của đời mình để tạo ra, dành cho em.  *** Nếu sau này Hướng Viên mà biết mình sẽ còn gặp lại Từ Yến Thời, hơn nữa lại còn yêu anh đến mức hết thuốc chữa, Thì nhất định năm cấp ba cô sẽ giữ vững tiết tháo của mình, tuyệt đối sẽ không —— đổi bạn trai liên tục trước mặt anh. Về sau có người hỏi: “Từ Yến Thời, cậu làm như có đáng giá không?” Anh lúc ấy mệt mỏi ngồi dựa vào băng ghế trong công viên, một tay đặt dọc lên thành ghế, tay khác cầm chai bia, trong đáy mắt có một cảm xúc không tên nhưng lại khiến người khác vô cùng phiền muộn, anh ngửa đầu từ từ dốc bia vào miệng, mà hai mắt lại nhìn thẳng vào tòa cao ốc đèn đuốc sáng choang ở cách đấy không xa: “Hồi nhỏ thường nghe người lớn nói thế giới này rất tốt đẹp, nhưng đến lúc phát hiện thực ra nó không như tưởng tượng, tôi lại chưa từng nghĩ phải sửa đổi thế nào cả. Tôi chỉ muốn trao tặng cô ấy, một thế giới tôi cho rằng là lý tưởng.” *** Tiểu Bánh Trôi ra đời đúng dịp tết Nguyên Đán, cho nên được đặt tên là Tiểu Bánh Trôi.    Kết quả là mỗi năm đến ngày Nguyên Đán, ông bố ma quỷ Từ Yến Thời lại nói: “Lại đây, đã đến ngày tự ăn bản thân mỗi năm một lần rồi đấy.”    Bánh Trôi: “Con thích chú Phong Tuấn.”    Từ Yến Thời: “Không sao, bố cũng thích Lục Ý Lễ hơn.” (Con trai của Lục Hoài Chinh và Vu Hảo.)    Bánh Trôi sợ hãi khóc toáng lên, cậu nhớ đến chú Phong Tuấn gặp lần trước, thế là xoay đầu đi, không chịu ăn: “Hứ, sớm biết thế thì con đã để chú Phong Tuấn làm bố con rồi.”    Từ Yến Thời nghiêm túc đặt bát chè bánh trôi xuống: “Để dạy con môn Sinh sớm, nghe đây, chỉ có bố và mẹ con mới có thể sinh ra con, còn mẹ con với bất kỳ ai khác cũng không thể sinh ra con được. Nói cho chính xác thì về mặt di truyền sinh học, bố chính là nhân tố quyết định, ai cũng có thể là mẹ của con, nhưng bố con thì chỉ có thể là bố.”    Nói rồi, đuôi mắt nhác thấy Hướng Viên đi tới, trông có vẻ không vui lắm, Từ Yến Thời lại bồi thêm một câu: “Mặc dù bố cũng rất không thích con, nhưng vì mẹ con, bố có thể nhịn năm mươi năm nữa.”    ... Mời các bạn đón đọc Trao Em Thế Giới Lý Tưởng của tác giả Nhĩ Đông Thố Tử.
Tiểu Thiếp Không Dễ Làm - Đào Giai Nhân
Tưởng mình đã chết nhưng được sống lại ở một không gian khác, đối với mọi người đều nghĩ rằng được sống là tốt rồi nhưng họ lại chưa biết mình sắp phải đối mặt với những gì. Ở hiện đại, Dư Lộ qua đời vì bệnh tim, sau đó xuyên đến một quyển truyện tình cảm. Cốt truyện là quá trình thăng tiến của một nha hoàn, từng bước leo lên địa vị Vương phi. Thật vất vả xuyên qua, không xuyên thành nữ chính, không xuyên thành tình yêu đích thực của nam chính, Dư Lộ lại xuyên thành một tiểu thiếp thế thân không ra gì. Mà theo nguyên tác, kết cục của tiểu thiếp này cực kỳ bi thảm: hãm hại nữ chính nên bị nam chính giết chết. Nam chính Thành vương gia Tiêu Duệ là một nhàn vương, không yêu quyền lực chỉ yêu kiếm tiền. Thành vương có ba tiểu thiếp, lại phải cưới Vương phi Trắc phi mà phụ hoàng ban hôn, đó là một cuộc sống rất bình thường của một hoàng tử đương thời.  Tiêu Duệ là một người sinh ra và lớn lên trong chế độ nam nhân có tam thê tứ thiếp là điều hiển nhiên, chàng lại là con cháu hoàng gia nên nếu đặt những suy nghĩ của chàng vào đúng thời đại, chàng hoàn toàn không sai. Nhưng mấu chốt vấn đề chính là Dư Lộ mang một linh hồn hiện đại, nàng sinh ra và lớn lên trong chế độ một vợ một chồng, tất cả những kẻ xen vào đều là suy đồi đạo đức và nàng cũng không muốn chia sẻ phu quân với người phụ nữ khác.  Dư Lộ mong muốn một cuộc sống dù bình dị nhưng phu quân phải yêu mỗi mình, điều đó nàng không thể có ở Thành vương phủ, nàng cũng không muốn gặp phải một kết cục như trong truyện. Nên nàng tìm cách rời đi. Và nàng bỏ trốn được thật :v Nhưng tại sao Thành Vương kia khi bắt nàng về thì không xử lý nàng, lại còn đau lòng nàng lưu lạc bên ngoài chịu khổ. Nàng nghĩ một nam nhân cổ đại lại còn là hoàng thân, khi gặp chuyện tiểu thiếp bỏ trốn chắc sẽ giết luôn nàng ta. Nàng bắt đầu cảm thấy Tiêu Duệ đã đi lệch nội dung truyện mất rồi. Sao Thành Vương này lại quan tâm yêu chiều và vị tha cho nàng thế? Sao Thành vương này lại đuổi hết tiểu thiếp, cấm cửa Vương phi, không cưới trắc phi nhưng mà bây giờ nữ chính đã thượng vị đâu? Sao Thành vương này lại không hề quan tâm gì “nữ chính” của truyện vậy, còn ban cho Cửu đệ của mình? Nội dung càng đi càng xa, nàng phát hiện ra hình như Tiêu Duệ thích nàng thật rồi. Về tình cảm của hai người, ban đầu Dư Lộ luôn mang tâm lý chống cự mạnh mẽ. Như trên đã nói nàng muốn cuộc sống một đời một kiếp chỉ có đôi ta, nàng không tin Tiêu Duệ, nàng không tin hứa hẹn cũng không để tâm đến hành động của Tiêu Duệ. Nhưng sau khi trải qua rất rất rất nhiều chuyện, nàng mới mở rộng trái tim để chấp nhận tình cảm này, khi đó trái tim đã chiến thắng lý trí. Còn Tiêu Duệ, chàng cũng không biết tại sao mình lại thích, lại yêu, lại sủng một người như vậy. Ban đầu thấy nàng giống “ánh trăng sáng” trong lòng mình nên mới thu nạp nàng vào cửa. Nhưng dần dần không biết từ khi nào, chàng lại yêu một nữ nhân yếu ớt còn già mồm như thế, lại vì nàng mà làm rất nhiều điều. Từ việc dẹp hậu viện đến khi quân lừa dối phụ hoàng, từ nhỏ đến lớn, hoàn toàn vi phạm nguyên tắc sống trước đó của chàng. Bởi vậy mới nói khi đứng trước tình yêu, nguyên tắc hay liêm sỉ chỉ là mây bay. Sau khi đọc xong "Tiểu thiếp không dễ làm" thì với một người sống có trái tim yếu ớt như mình, mình vẫn tức. Đoạn đầu của truyện mình còn tưởng là đổi nam chính hay NP nữa cơ, vì tình tiết nữ chính bỏ trốn đọc rất tức, mình tức mà mình phải nói lên đây luôn á, chứ bình thường mình im luôn để mọi người tự đọc rồi tức chung thôi.  Lúc đầu đọc thì nam chính Tiêu Duệ có vẻ rất “tra”, nhưng bình tĩnh mà đặt suy nghĩ về đúng thời đại thì không có gì sai cả. Mình còn định để thể loại là “cổ đại thực tế” nữa cơ. Ai biết đâu đoạn sau anh ấy dẹp hậu viện cmnl rồi, quay về con đường cũ đúng motip mà người người mong đợi “con đường độc sủng”. Một kết cục viên mãn cho tất cả các nhân vật của truyện và qua đó mình rút ra kết luận hai anh em nam chính có máu M, đều cưới về một cô vợ khá hung :v *** Đang đọc bộ này dở mà phải ngoi lên khen chút. Truyện sủng ngọt, đôi chỗ hài hài, thoải mái.  Nữ chính xuyên sách trở thành vật hi sinh trên con đường cao quý của nữ chủ. Từ đó bắt đầu con đường tránh xa nam nữ chủ, mong một ngày thoát ra yên ổn. Nam chủ vẫn làm nam chính, nhưng kiếp này nữ chính xuyên vào rồi nên không thích bạn nữ chủ kia nữa, cũng không hề dây dưa một tí tẹo nào luôn, nhưng đọc không phản cảm đâu, đọc thoải mái. + 1 điểm: Nữ chính cute hột me, đôi lúc ngốc ngốc nhưng đầu óc vẫn suy nghĩ tốt, biết cách vì mình mà làm, xuyên qua nhưng không phải lúc nào cũng mang tư tưởng “bình đẳng”, có đôi khi chủ tử ra dáng chủ tử, nha hoàn phải đúng bổn phận. + 1 điểm: Có những tình tiết bất ngờ gây ngơ ngác. + 1 điểm: Tư tưởng của nam chính thay đổi từ từ, không phải xoẹt một cái dẹp luôn hậu trạch Vương phủ. Quá trình chậm rãi mà chắc chắn, từ tư tưởng một đại nam chân thích có bao nhiêu thê thiếp cũng được, nói gì phải nghe nấy, thiếp không có quyền giận dỗi làm mình làm mẩy -> tiểu thiếp nhà mình bắt đầu ngoan ngoãn nghe lời, mình nói gì làm nấy thì lại tức, muốn nàng làm bướng với mình -> bắt đầu nhận ra tình yêu -> cục cưng nhà mình bị vu oan vấy bẩn cũng không ngại, luôn luôn tin tưởng nàng. Truyện vẫn làm mình hơi bất ngờ, thay đổi một số suy nghĩ của mình nữa. Ngay ban đầu mình không thích nữ chủ nguyên tác, dần dần thấy nàng ta cũng được, không có gì ghét, cuối cùng có thiện cảm.  Nam phụ khiến mình ghét đến cực điểm thì hiện tại đang làm người đầu tiên khiến mình thương mà khóc.  Người mình nghĩ không tệ thì lại tệ hết sức. – 1 điểm: Hơi không thích chỗ tác giả xây dựng hình ảnh đại nha hoàn của nữ chính, từ đầu cố gắng lột tả một người tâm phúc, hiểu biết, hay bênh vực nữ chính. Thế mà cuối cùng vì đàn ông mà trở mặt, tự đẩy mình vào chỗ chết. Động cơ của tác giả là gì? Để khai sáng nữ chính tỉnh táo trong mọi hoàn cảnh? Hay để nhấn mạnh tình cảm sâu đậm của nam chính dành cho nữ chính? Nói chung là không thích chi tiết này, cảm thấy dư thừa và kém duyên. LIÊU BEBE Mời các bạn đón đọc Tiểu Thiếp Không Dễ Làm của tác giả Đào Giai Nhân.
Yêu - Loan
Nhiệm vụ của Lâm Mộ Mai tương đương với công lược Vưu Liên Thành. Cô phải tiếp cận anh, làm anh ta yêu cô, yêu đến mức sâu nặng, không thể nào thiếu được cô. Với Lâm Mộ Mai, yêu giống như là hận, tựa một loài vi rút, là thân bất do kỷ, là triền miên đến chết. Còn với Vưu Liên Thành, yêu là cái nhìn tình cờ, dần mãi thành thói quen, rồi cuối cùng luân hãm, là phá thành nhổ trại. *** Lời người dịch: Câu chuyện thanh xuân của họ bắt đầu từ xứ sở sương mù Anh quốc lãng mạn u buồn, tình yêu chớm nở từ Argentina đầy nắng. Lần đầu nếm trái cấm tại Sicily biển xanh nắng ấm; rồi dây dưa dai dẳng theo những cơn mưa rả rích của Luân Đôn. Bùng cháy triền miên tại Bắc Kinh cổ kính, cuối cùng đơm hoa kết trái tại Brazil phong tình. Nói đến đây thì các bạn cũng thấy được bối cảnh trải khắp của câu chuyện siêu lãng mạn này rồi nhỉ. Tuy nam chính không phải kiểu hoàn mỹ như bao tác giả khác vẽ lên, thậm chí còn rất ích kỷ; Còn nữ chính do từ bé đã được dạy lệch lạc nên suy nghĩ cũng rất khác người thường. Nhưng tất cả khuyết điểm của họ sẽ được khắc phục theo từng pha ngược vô cùng éo le. Xin đừng thóa mạ hai bạn ấy, đây là điều bất cứ người trẻ tuổi xốc nổi nào cũng phải trải qua để trở thành một người chính chắn, hoàn hảo và biết đảm đương hơn.  Nếu các bạn tin vào tớ, tin vào văn phong hoa mỹ của tác giả, chịu được những pha ngược đau tim, thì hãy cứ nhảy đi không cần suy nghĩ. Còn nếu bạn chỉ thích những gì êm đềm, nhẹ nhàng, là "BẠN ĐỌC KHÓ TÍNH VÀ THANH NIÊN NGHIÊM TÚC" thì đây không phải là sự lựa chọn thích hợp cho bạn, cứ bước đi và đừng nghĩ suy. *** Mãi cho đến lâu thật lâu về sau, Mộ Mai vẫn nhớ được lần đầu tiên nhìn thấy bầu trời của Rio de Janeiro. Nó màu lam nhạt, đẹp hệt như bức bích họa luôn khiến người ta không kiềm được muốn đưa tay chạm đến trong nhà thờ. Sau ba mươi mấy giờ phi hành, đến Rio đã là sáng sớm giờ địa phương, Vưu Liên Thành sợ chân cô đau nên bắt buộc cô leo lên để mình cõng. Sáng sớm hôm ấy, Mộ Mai cảm giác mình như thể biến thành nữ hoàng ở sân bay, nằm trên tấm lưng của chàng trai anh tuấn, hưởng thụ tất cả ánh nhìn hâm mộ của các cô gái xung quanh. Cô quay đầu lại nhìn Hồng Tiểu Hiền đang đẩy cả xe hành lý với vẻ mặt bí xị, không kiềm được bật cười khanh khách. Thực ra cô cười không phải vì Hồng Tiểu Hiền bị sai sử như đàn ông, mà là cô thật sự không kiềm được nỗi vui sướng trong lòng mình. Thế là cô cười toe toét với tư thái đắc ý vô cùng. Hình ảnh Vưu Liên Thành cõng cô ra khỏi sân bay được cánh truyền thông phương Tây giật tít trên các trang đầu, kèm theo đủ mọi bình luận cả tốt lẫn xấu ngay hôm sau. Ngôi nhà hạnh phúc của họ tọa lạc ở vịnh Guanabara, trước nhà là bờ cát dài những 31 kilomet, đại dương xanh thăm thẳm và các con sóng trắng xóa ì oạp xô bờ. Trước nhà trồng đầy cọ, dưới táng cọ là chú chó lông vàng được một người phụ nữ trung niên nắm lấy, bên cạnh bà là người đàn ông da ngăm ngăm đi đến nhận lấy hành lý từ Hồng Tiểu Hiền và tài xế. Vưu Liên Thành nắm tay cô thong thả đi vào nhà. ... Mời các bạn đón đọc Yêu của tác giả Loan.