Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà

Có một sự thật phũ phàng rằng: người ta đi đổ rác thôi cũng có người yêu, còn bạn dù có tung tẩy đến cùng trời cuối đất thì vẫn ế như chó (=_=|||||). Và đây là câu chuyện về một cô chó con đi làm osin cũng kiếm được bạn trai.  Sở dĩ gọi cô nàng là chó con bởi cô nàng có cái tên rất ngộ. Vương Vượng Vượng, phiên âm trong tiếng Trung nghe sẽ giống như “gâu gâu gâu” :v. Vượng Vượng vốn là một nghiên cứu sinh chuyên ngành xã hội học, để chuẩn bị tốt nghiệp, cô phải hoàn thành bài luận văn với đề tài phân tích thái độ ứng xử của các chủ nhà với những người giúp việc. Một khi đã nghiên cứu thì không thể thiếu số liệu và quan sát thực tế, mà để có được thông tin khách quan và chính xác nhất thì chỉ có cách tự thân vận động thôi. Vậy nên cô sinh viên chăm chỉ Vương Vượng Vượng quyết định trở thành người giúp việc chuyên nghiệp trong vòng sáu tháng.    Ngay ngày đầu tiên đi xin việc, Vượng Vượng đã gặp Chung Thanh Văn đang tìm một người giúp chăm sóc cho ông bà mình. Cứ như thế, Vượng Vượng bước chân vào gia đình chồng tương lai.  Cuộc sống của Vượng Vượng ở nhà họ Chung khá dễ thở. Công việc nhẹ nhàng, ông bà Chung lại hiền hoà dễ tính. “Khó nuốt” nhất chắc chỉ có ông cụ non Chung Thanh Văn. Nếu nói Chung Thanh Văn khắt khe soi mói thì cũng không hẳn, anh chỉ yêu cầu mọi sinh hoạt phải đúng giờ giấc, sớm không được mà muộn cũng không xong. Nếu bảo Chung Thanh Văn keo kiệt thì cũng không đúng, chả có chủ nhà ki bo kẹt xỉ nào lại chịu mua đồ ăn vặt, mua quà cho Vượng Vượng. Vấn đề giữa Vượng Vượng và Chung Thanh Văn chính là không hợp cung hoàng đạo. Nếu Chung Thanh Văn nghiêm túc, tỉ mỉ bao nhiêu thì cô nàng Vương Vượng Vượng lại tưng tửng, tuỳ hứng bấy nhiêu. Nói như vậy không có nghĩa Vượng Vượng là người cẩu thả, không nề nếp, chỉ đơn giản là Vượng Vượng luôn có một góc nhìn độc đáo với mọi vật và mọi việc. So với một người lý tính như Chung Thanh Văn thì Vượng Vượng đích thực là bước ra từ chiều không gian thứ tư.  Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, dù là cung hoàng đạo hay sao chiếu mạng cũng sẽ có lúc bị lỗi. Chung Thanh Văn không bao giờ có thể ngờ được rằng vào lúc anh gặp khó khăn nhất, chính cô nàng giúp việc lơ ngơ kia lại tiếp thêm cho anh nguồn động lực mạnh mẽ. Vào thời điểm không một ai ủng hộ cho quyết định táo bạo và mạo hiểm của Chung Thanh Văn, cô cún con đó lại nói với anh rằng nếu những con vượn đầu đàn không trèo xuống khỏi cây cao để đi trên mặt đất thì con người đã không tồn tại.  Khác với tất cả mọi người xung quanh, Vượng Vượng tin anh, hiểu anh, cô dùng góc nhìn nhận và cách phân tích vấn đề độc đáo của mình để cổ vũ cho anh. Có đôi khi, cảm giác rung động đến chỉ sau một cái chớp mắt. Nhưng mắt vừa chớp xong, cô đã thông báo với anh rằng cô phải rời đi. Để có được kết quả nghiên cứu chính xác, Vượng Vượng không thể chỉ làm người giúp việc ở một gia đình, đã đến lúc cô cần thay đổi đối tượng nghiên cứu. Chung Thanh Văn khóc ròng trong thầm lặng, sao phải nghiên cứu người khác chứ, anh tình nguyện nằm im cho cô nghiên cứu thoả thích đến chán thì thôi mà T_T Từ lúc này, vị thế của hai người chính thức hoán đổi. Từ một ông chủ khó tính xét nét hét ra lửa, Chung Thanh Văn tình nguyện biến thành “con sen” cho vị boss Gâu Gâu kia. Boss không tìm được người tài trợ cho nghiên cứu? Để anh lo. Boss muốn đi leo núi ngắm mặt trời mọc giữa mùa đông? Thì anh đi cùng. Boss cần người mẫu nam để ướm thử chiếc khăn đan cho đối tượng hẹn hò? Đắng… à mà thôi cứ để đó cho anh.  Để theo đuổi Vượng Vượng, Chung Thanh Văn đã phải vận dụng hết bản lĩnh vốn có cùng kinh nghiệm bao năm trên thương trường. Ấy vậy mà cô nàng Vượng Vượng này vẫn chậm tiêu hết biết. Sau những điều Chung Thanh Văn đã làm cho cô, nếu nói Vượng Vượng không cảm động là nói dối. Cô đối với anh, từ cảm giác thân thiết giữa hai người bạn phát triển thành một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi tên. Phải cho đến khi bị lạc giữa núi rừng hoang vu trong cơn bão tuyết, Vương Vượng Vượng mới hiểu rõ lòng mình. Tên gian thương Chung Thanh Văn tinh quái, nham hiểm này cùng một lúc trộm được lợi ích từ bao người, thế quái nào lại trộm luôn cả trái tim cô rồi.  Nhưng trong suy nghĩ của Vượng Vượng, một người xuất sắc như Chung Thanh Văn sao có thể thích một cô gái bình thường như cô. Trong khi Vượng Vượng còn đang mải tự ti lo nghĩ thì Chung Thanh Văn đã nhanh nhẹn giăng nốt mẻ lưới to rồi. Đến cuối cùng, chỉ có anh mới đủ tư cách làm “con sen” chính thức cho cô nàng cún con này thôi. * * * * * Xét cả về mặt nội dung lẫn văn phong, “Nhật ký quan sát chủ nhà” không phải là một bộ truyện xuất sắc nhưng lại khá dễ thương. Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng đều không phải những hình tượng nhân vật hoàn mỹ thường thấy nhưng vẫn có sức hút rất riêng.  Điều mình thích nhất ở bộ truyện này là cách tác giả phát triển tình cảm giữa Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng. Hai người họ ban đầu chỉ là quan hệ chủ nhà - người giúp việc cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường, sau đó trở thành bạn thân tin tưởng lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau và cuối cùng kết duyên thành một cặp đôi ngọt ngào đáng yêu. Đó là một kiểu tình yêu giản dị mà bao người vẫn mơ ước. Cuối cùng, bộ truyện được edit khá mượt lại không quá dài nên cực kỳ thích hợp để các bạn “nhâm nhi” trong chăn trong những ngày lạnh này nhé! Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nữ chính Vương Vượng Vượng là nghiên cứu sinh khoa xã hội học của đại học T. Vì bài luận văn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm nên cô giả dạng thành người giúp việc để tìm hiểu sâu hơn. Ở trường cô học khá giỏi, nhưng cả mình và Thanh Văn đều thấy cô khá ngốc, ngốc kiểu ngây ngô dễ thương chứ không phải là não tàn. Cô là người lương thiện, hay giúp đỡ người khác. Cũng nhờ cô động viên nên Thanh Văn mới có nhiều động lực, niềm tin vào việc anh đang làm. Chủ nhà của cô tên là Chung Thanh Văn. Anh là người biết tính toán, rất kiên cường, ban đầu là người hơi độc miệng, nhưng khi có cảm giác với Vượng Vượng thì trở nên dễ thương cực kỳ. Một hành động dễ thương, có chút trẻ con của anh là viết phản hồi (feedback) rất tệ về Vượng Vượng để cô không rời đi. Cuối cùng, Vượng Vượng vẫn phải rời đi (vì bài nghiên cứu), nhưng hai người vẫn liên lạc với nhau. Truyện nhẹ nhàng, đầy ngọt ngào, có chút hài hước. Truyện nhẹ nhàng không phải gu của mình, nhưng vì sự dễ thương của cặp chính, sự hài hước của truyện, mình quyết tâm cày tiếp. Thanh Văn thích Vượng Vượng trước nên tìm mọi cách giữ liên lạc, thân cận với cô (còn có mùi dấm chua nữa :v). Vượng Vượng dần dần rung động trước một Thanh Văn biết quan tâm, lo lắng cho cô, không bỏ lại cô ở trên núi… Truyện thích hợp cho những bạn nào thích truyện nhẹ nhàng, điền văn, sủng ngọt. Cho truyện này 4/5 điểm. *** Nhân dịp Halloween ma quỷ vật vờ thì mình giới thiệu với các bạn một bộ hài cho cuộc đời tươi sáng. Trước khi đọc của Bản Lật Tử hay Tửu Tiểu Thất thì 'Nhật ký quan sát chủ nhà' chính là bộ hài hiện đại chân ái của mình đó. Nhân vật nữ chính của chúng ta họ Vương, tên Vượng Vượng, cách đọc là 'wang wang wang'. Vâng, chính là tiếng chó sủa đấy ạ ???? Vì thu thập tư liệu cho luận văn mà mình đang nghiên cứu, cô nàng quyết định giả dạng người giúp việc cho nhiều gia đình trong 10 tháng. Thoạt nhìn Vượng Vượng có vẻ hậu đậu và có hơi (rất) ngốc, nhưng nhờ sự chăm chỉ và nỗ lực của bản thân, cô thuận lợi trải nghiệm cuộc sống giúp việc ở vài gia đình, tất cả đều suông sẻ, cho đến khi hạ cánh xuống nhà của Chung Thanh Văn. Trích lời của Vượng Vượng về thái độ của anh chàng nhà giàu độc thân này đối với cô trong những ngày đầu tiên, đó là ‘bất mãn, khinh thường và chế giễu’. À, không phải Chung tiên sinh ghét Vương tiểu thư đâu, chỉ là cuộc sống trước giờ của anh vẫn luôn lành mạnh nề nếp, nay bỗng xuất hiện loài người khác giới mang tất cả những đặc điểm trái ngược với mình, anh chàng không nhịn được nên cứ hay xỏ xiên đó thôi. Thế là trong thời gian hai tháng sống chung dưới một mái nhà của cặp đôi này xảy ra một đống chuyện ồn ào. Rồi Vượng Vượng nhận ra dường như mỗi ngày Chung tiên sinh lại đối xử với mình tốt hơn một chút. Từ những ngày đầu không có chút tiếng nói chung, tranh cãi nhau đến gà bay chó sủa, cả hai dần trở nên hiểu đối phương hơn, quá trình tất nhiên là đáng yêu vô cùng luôn. Đặc sắc nhất trong truyện là những màn đối thoại có tính giải trí (siêu) cao giữa Chung tiên sinh và Gâu Gâu tiểu thư, đảm bảo sẽ làm các bạn bật cười từ khúc khích đến lồng lộn giữa đêm khuya. Viết đến đây chợt nhận ra review đợt này ngắn khủng khiếp, nhưng vốn câu chuyện này đơn giản như chính cái tên của nó, không âm mưu xoắn xít, không tiểu tam tiểu tứ, vô cùng thích hợp để giải tỏa căng thẳng. *** “Vượng Vượng, cậu thật sự muốn đi giả dạng ư?” “Thật mà thật mà.” Vương Vượng Vượng nói, “Đối với xã hội học, quan sát tham gia mới là phương thức quan trọng nhất.” “Cậu cũng thật là…” Bạn cùng phòng còn nói, “Giúp việc nhà mười tháng…” “Ừ,” Vương Vượng Vượng nói, “Tớ định cách hai tháng đổi một nhà, thế thì tổng cộng sẽ được tiếp xúc với năm gia đình, để hiểu rõ hơn về tư tưởng của các chủ nhà. Thời gian quá ngắn không đủ chiều sâu, thời gian quá dài không đủ chiều rộng. Tớ đã trao đổi với thầy hướng dẫn, ông ấy rất ủng hộ. Ông ấy còn bảo tới hãy cố gắng quen biết nhiều người giúp việc, cả người bản xứ lẫn người từ bên ngoài tới, dùng thân phận cùng nghề tiếp xúc nhiều hơn, như thế mới có được thông tin chân thật nhất.” “Vậy,” bạn cùng phòng hình như rất hiếu kỳ, “Phương hướng cụ thể của bài luận văn là gì thế?” “Tớ chủ yếu muốn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm.” “À….” Một lúc sau, bạn cùng phòng đột nhiên nghĩ tới gì đó, nhìn khuôn mặt Vương Vượng Vượng hỏi, “Tớ hỏi này…cậu biết làm việc nhà không…?” “Ặc…” Vương Vượng Vượng hơi chột dạ, “Không…không biết…sẽ không khó hơn CET* chứ…?” College English Test: bài kiểm tra tiếng Anh toàn quốc dành cho sinh viên đại học chưa tốt nghiệp và sau khi tốt nghiệp tại Trung Quốc. “Thoạt nhìn không khó lắm…” “Nhưng công ty giúp việc sẽ huấn luyện một tháng…” “…” “Hì hì…” Vương Vượng Vượng nói, “Huấn luyện một tháng, thêm mười tháng giả dạng. Lúc trở về, tớ chính là một hiền thê lương mẫu sáng chói…” “Cậu tìm đàn ông trước đi rồi hẵng nói…” “Này… Đừng như vậy…” —— Cứ thế, Vương Vượng Vượng tạm thời quên thân phận nghiên cứu sinh khoa xã hội học đại học T, trở thành một người giúp việc của một công ty giúp việc lớn nhất thành phố, vì luận văn của cô mà phục vụ năm gia đình. Cả quá trình trong thời hạn mười tháng, bắt đầu từ tháng bảy cho đến cuối tháng tư năm sau. Trong thời gian đó vừa nghiên cứu vừa tham khảo tài liệu, rồi dùng tháng năm và tháng sáu để viết luận văn tốt nghiệp. Về phần huấn luyện trước đó, thì trước khi bắt đầu nghỉ hè sẽ hoàn thành trọn vẹn. Tại khoá huấn luyện này, kết quả của Vương Vượng Vượng luôn đứng cuối, các dì lớn tuổi đặc biệt nhanh nhẹn, chỉ có Vương Vượng Vượng chân tay vụng về. Cô liều sống liều chết, bỏ nửa cái mạng già, cuối cùng mới nhận được sự chấp thuận. Chưa được mấy ngày sau kỳ huấn luyện, công ty đã sắp xếp cho Vương Vượng Vượng công việc đầu tiên —— chăm sóc người già trong gia đình. Xem ra cung không đủ cầu, quả nhiên là sự thật như sắt đá… Vương Vượng sắp gặp mặt chủ nhà sắp thuê mình tại công ty giúp việc —— bộ dạng có thể nói là rất ưa nhìn, nhưng có vẻ lạnh lùng, nhìn qua…sắc mặt không hạnh phúc… Người đàn ông vươn tay: “Tôi là Chung Thanh Văn.” Vương Vượng Vượng cũng vươn móng vuốt ra bắt tay: “Tôi là Vương Vượng Vượng.” Trong mắt Chung Thanh Văn hiện ra một tia hoang mang, chẳng qua anh rõ ràng không hề để ý cái tên của Vương Vượng Vượng: “Cô là người ở đâu?” “Tôi đến từ thành phố C.” Chung Thanh Văn gật đầu: “Đã từng học cao trung chưa?” Lúc này Vương Vượng Vượng do dự: “Đã…đã từng?” Cô suy nghĩ, Chung Thanh Văn này chắc là thiên về một người giúp việc có được sự giáo dục tương đối cao… Nhưng mà chưa từng học cao trung, có phải chứng minh kinh nghiệm làm việc sẽ nhiều hơn không, tố chất chuyên nghiệp sẽ càng mạnh hơn nhỉ? Thời đại này, cho dù làm cái gì, cũng chú ý một từ: chuyên nghiệp. Cho dù là bán đĩa lậu, cũng phải có những bộ phim truyền hình và điện ảnh ăn khách gần đây, thuộc nằm lòng giới thiệu vắn tắt của phim hoạt hình và trò chơi điện tử. Mời các bạn đón đọc Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà của tác giả Superpanda.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế
Có những người nuôi thú cưng luôn thích đặt tên cho chúng bằng những cái tên thật oai hùng theo sở thích của chủ nhân. Không ngoại lệ An Tâm thích nuôi thú cưng nên đặt tên cho con chó Shiba Inu tên là " Thái Tử Điện Hạ ". Trong giới giải trí có một vị ảnh đế họ Phó nào đó vốn xuất đạo từ vai diễn thái tử, Fan hâm mộ cũng gọi anh là " Thái Tử Điện Hạ. " Một hôm nọ, hai người một chó chạm mặt nhau ở cửa thang máy, An Tâm tức giận gọi tên chó nhà mình: " thái tử điện hạ. " *** " ANH - NÓI - CÁI - GÌ? " Trên tầng cao nhất của Hương Vũ - khu chung cư sang trọng bậc nhất thành phố bỗng phát ra một giọng nữ the thé, giận giữ như muốn xé toạc bầu trời. An Tâm đang mặc một cái áo thun, phối với chiếc quần dài màu trắng và thắt lưng đen. Cô đi chân trần trên đất, đứng bên cạnh ghế sô pha bằng da đắt tiền được đặt mua từ nước ngoài, tức tối trừng mắt nhìn người đại diện của mình - Vương Tiểu Ngọc. Người kia bị giọng la oai oái của cô dọa sợ chết khiếp, bèn vỗ mạnh hai bắp đùi, mang hết " chí khí nam nhi " của mình ra để đáp lại: " Ôi chao, cô hai của tôi, em nhỏ tiếng dùm anh một chút được không? Người khác mà nghe được thì chúng ta chết chắc. " An Tâm liếc anh ta một cái: " Tầng này ngoài trừ ba mạng chúng ta ra thì đến cả quỷ cũng không có. Ai nghe được chứ? " " Còn Thái Tử. " Có tiếng sủa nho nhỏ vang lên, phát ra từ " trợ lý nhỏ " của An Tâm. Chú nhóc Shiba Inu Thái Tử nghe thấy tên mình thì đáp lại một tiếng, vẫy vẫy đuôi với cô chủ. An Tâm:... " Nghịch tử " - Cô trừng mắt với nó. " Gâu! " Thái Tử không biết An Tâm đang mắng mình, nó nghĩ cô chủ muốn chơi đùa với nó, thế là nó nghiêng đầu, híp hai mắt lại lao vào lòng của cô. An Tâm phải bất đắc dĩ xoa đầu nó, sau đó cô ngồi lên ghế sô pha, dứt khoác trả lời Vương Tiểu Ngọc: " Nói tóm lại là em không muốn thương lượng gì thêm nữa, ức hiếp người quá đáng, số cát sê đó em không cần. Anh đi nhắn lại với bọn họ, em không diễn, bảo họ tìm người khác đi. " " Bà hai của tôi ơi, em nghe anh một lần này thôi, có được không? " - Vương Tiểu Ngọc ngồi xuống bên cạnh cô, chắp hai tay van nài khẩn thiết: " Anh bảo đảm với em, nhất định là sau vai diễn này em có thể bạo hồng, nổi tiếng như cồn. Các đoàn phim sẽ đổ xô đến tranh mời em diễn, lúc đó chẳng phải tiền vào như nước hay sao? " An Tâm khinh thường chép miệng, nhích xa ra khỏi người bên cạnh: " Anh tưởng em bị ngu chắc? Đóng vai phụ mà đòi bạo hồng? Sao anh không nói em tiến vào Hollywood luôn đi? " Vương Tiểu Ngọc vội vã nhích đến: " Với những vai phụ khác thì không được, nhưng mà lần này thì khác, có Phó ảnh để giải thưởng đầy nhà tham gia, không chừng em còn có thể đạt được giải diễn viên phụ xuất sắc nhất đấy! " " Em không nghe, không nghe cái gì hết. Dù có chết đói em cũng không diễn! " An Tâm gào lên với Vương Tiểu Ngọc, sau đó nằm ăn vạ luôn trên ghế sô pha, nhìn thế nào cũng thấy không muốn phối hợp. Vương Tiểu Ngọc phiền lòng, hận không thể đánh An Tâm mấy cái cho hả tức, nhưng mà anh ta không làm được! Bà cô trước mặt này vừa là ân nhân, vừa là cây hái tiền của anh đấy! . " Nâng trên tay còn sợ vỡ, ngậm trong miệng còn sợ tan. " nữa mà, nói chi là đánh! An Tâm - nghệ sĩ của công ty giải trí Thần Phong, năm nay hai mươi hai tuổi, tuyệt đối là một trong những nghệ sĩ trẻ nhất của làng giải trí. Biệt danh : Tiểu Tiên Nữ!   Mời các bạn đón đọc Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế của tác giả Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa.
Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt
Đã 28 năm qua lúc nào Tạ Cửu  cũng chỉ sống một mình trái tim anh vẫn chưa tìm được chủ nhân của nó. Mà nếu có gặp được ý trung nhân thì chắc là năm trong bụng mẹ... Rỗi cũng một ngày định mệnh sắp đặt cho  anh gặp được một cô nàng búp bê. Đây chính là quá trình một đại thúc thanh tâm quả dục được một cô búp bê mềm mại theo đuổi, sau đó quyết định quăng hết mặt mũi mà " gặm cỏ non ". Nhãn: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, giới giải trí, 1vs1, song xử, ngọt văn, cẩn thận bị sâu răng. Nhân vật chính: Tạ Cửu, Điềm Mật Lời Editor: Bộ này cực sủng, nữ chính là kiểu có chút loli, bạn nào không thích thì đừng xem nhé, không thì hoanh nghênh đến hố hì hì. Bạn nữ chính truyện này tên là Điềm Mật, cũng có nghĩ là ngọt ngào đấy. Mọi góp ý xin gửi về Facebook của mình ạ. Truyện sẽ được đăng chính bên blog riêng của mình. Bạn nào thích thì hãy follow Facebook của mình để biết thêm chi tiết. Hãy bình chọn cho mình để mình có động lực hơn nhé! *** Đây là lần đầu Điềm Mật tham gia lễ khai máy của một bộ phim, tất cả là do cô bị Mộc Niên, bạn thân đồng thời cũng là diễn viên đóng vai phụ kéo đến. Mà bởi vì mới tham gia xong buổi ký hợp đồng, cô nhanh nhẹn vớ lấy cuốn tiểu thuyết của mình trên tay liền chạy được vào đây, sau đó bản thân lại cảm thấy có chút không hợp lắm. "Mật Mật, người đại diện của mình vừa gọi, mình đi đây một chút. Cậu đừng có chạy lung tung, cũng đừng trả lời câu hỏi của bất cứ ai, có hiểu không hả?" - Lời nói của Mộc Niên vẫn còn văng vẳng trong đầu cô. Điềm Mật liếc mắt nhìn về phía xa xa, ngay lập tức nhận ra được nhiều khuôn mặt minh tinh khá quen thuộc, vì thế bèn gật đầu. Cô nàng bảo cô tìm một chỗ ngồi chờ cô ấy quay lại. Nhưng mà... Không phải nơi này là lễ khai máy phim hay sao, hà cớ gì mà cô nhìn đi nhìn lại cũng thấy giống lò mổ heo thế nhỉ? Rõ ràng mấy cái bụng kia đều chính là bụng chứa heo của "khách" Điềm Mật bèn len lén lấy chút thức ăn rồi chui vào góc phòng. Xung quanh cô là một đám diễn viên đang đứng nói chuyện bát quái. "Tôi nghe nói lát nữa Cửu gia của Thành Ngu cũng đến đây đó" "Thật sao? Là cái người được ca ngợi là đệ nhất công tử của thành phố gì đó đúng không?" "Không phải người đó thì còn ai vào đây nữa? Tôi nghe nói người ta là chủ sở hữu một tài khoản hơn ba mươi triệu fan đấy, cũng không thua kém gì ảnh đế đâu" "Đó đích thực là một viên kim cương độc thân sáng chói à, đến cái cô minh tinh hoa đán Hứa Nghệ Dao đang được nâng đỡ của công ty chúng ta cũng muốn dựa vào anh ta để đi lên đấy!" ... Điềm Mật vừa dỏng tai nghe vừa nhét một miếng Tiramisu vào miệng. Cô còn đang định đến gần nghe cho rõ thì vai đã bị vỗ một cái. Điềm Mật bèn nghiêng đầu, đối diện với cặp mắt của Mộc Niên. "Mật Mật, cậu đang làm gì vậy?" - Cô nàng tò mò hỏi. "Tất nhiên là nghe chuyện bát quái rồi" - Điềm Mật nuốt nước miếng, tiếp tục ăn miếng Tiramisu cuối cùng rồi chà chà hai bàn tay vào nhau, trông hệt như một con chuột đang ăn vụn. Mộc Niên bĩu môi, kích động nói: "Chắc chắn lại đi nói xấu ảnh đế rồi chứ gì" Điềm Mật trừng mắt cãi: "Không phải đâu, mình nghe họ nhắc đến Cửu gia nào đó mà..." Mộc Niên nghe vậy thì hơi sửng sốt, không ngờ bọn họ lại nhắc đến người đàn ông đó... Cô không phải diễn viên chính tông, vất vả hết năm năm mới có thể leo lên đến chỗ đứng hiện tại, tất nhiên đã từng nghe qua về người đang đứng ở đỉnh cao kia. Mộc Niên ngây ra hồi lâu mới nói tiếp: "Mật Mật, đừng nói với mình là cậu thích anh ta nhé!" Tất nhiên Điềm Mật không hề có ý đó, nhưng nghe đến đây cũng hơi tò mò: "Vì sao vậy?" Mộc Niên cũng không biết trả lời như thế nào, làm sao cô có thể giải thích với Mật Mật rằng người kia thật sự rất giống Thôi Nhiêu ngoài đời thật chứ? May là cô nghe được âm thanh của thiên thần nhỏ: "Mình cũng chưa gặp, thích thú gì chứ?" Mộc Niên vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt" Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng cũng lo lắng một chút. Bỗng nhiên toàn bộ khán phòng chợt im bặt... Điềm Mật khó hiểu quay đầu qua, cũng phát hiện ra tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cửa lớn. Không biết từ khi nào mà bữa tiệc xuất hiện một đám người mới nói cười vui vẻ, mà người đi đầu kia... Một người đàn ông với một cái Trench Coat* khoác hờ bên ngoài áo sơ mi màu tím đậm, mắt phải lại điểm một nốt ruồi lệ, tựa như hằn vết mà Thượng Đế vô tình để lại chốn nhân gian, cũng vô tình khắc sâu trên đầu tim của Điềm Mật, khiến cho lưỡi cô líu lại trong vô thức: "Thôi... Nhiêu..." Mộc Niên nghe được mấy chữ kia thì lắc đầu... Hỏng rồi! Cái tên Thôi Nhiêu kia cô còn lạ gì nữa? Đó chính là nam chính trong tác phẩm bán chạy nhất mà Điềm Mật sáng tác, nhân vật mà cô nàng thích đến nỗi muốn biến người ta thành sự thật, hình mẫu hoàn hảo đến mức khó tin. Cô nhớ trong sách từng miêu tả Thôi Nhiêu cầm một cây dù cổ, tay nâng chén rượu thơm, dưới ánh trăng sáng hoàn mỹ như ngọc không tì vết. Mộc Niên đã từng cho rằng người đàn ông có khí chất như vậy vốn không thể tồn tại trên đời, mãi cho đến khi cô nhìn thấy vị Cửu gia trong truyền thuyết kia. Đó hoàn toàn chính là Thôi Nhiêu tái thế! Mộc Niên liếc nhìn bộ dáng xuân tâm động đậy của Điềm Mật, không khỏi lắc đầu: "Mật Mật, Mật Mật, cậu có khỏe không đấy?" - Cô khẽ lấy tay đẩy vai bạn mình... Điềm Mật bị Mộc Niên gọi tỉnh, bèn luống cuống sửa sang lại quần áo đầu tóc, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Có nên hay không, có nên hay không?..." Mộc Niên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của người bên cạnh: chiếc mũi nhỏ nhắn, mắt nhỏ, miệng môi chúm chím, tất cả đều tinh xảo như búp bê trong hàng trưng bày. Huống hồ gì hôm nay cô ấy còn mang một đôi tất tai, đầu đội mũ con thỏ, trên mình lại mặc váy loli cổ điển nữa chứ... Không biết ma xui quỷ khiến như thế nào đó, Điềm Mật run rẩy đi đến chỗ người kia, tay xiết chặt cuốn sách vừa ký ban nãy, tim đập thình thịch, lại còn xém té ngã không ít lần. Ai ngờ lúc Điềm Mật tưởng chừng như tim mình sắp nổ tung thì cô bị một diễn viên chặn mất lối, gương mặt thẹn thùng giống như muốn nhào vào lòng người kia. Chỉ thấy người đàn ông nhíu mày lùi lại hai bước, một chút phản ứng cũng không có, còn cảm giác được sự khó chịu. Người đàn ông nổi bật như hạt giữa bầy gà, ánh mắt cũng không thèm liếc đến, chỉ cần gọi một tiếng là vị minh tinh kia đã bị bảo vệ kéo ra khỏi cửa. Nhưng mà hành động kia lại khiến cho mắt của Điềm Mật sáng như sao: Đàn ông tốt không gần nữ sắc.. Quả nhiên là Thôi Nhiêu của cô! Điềm Mật bèn đi đến trước mặt người kia, gương gạo nói ra khao khát của mình:"Anh... Anh có thể ký tên cho tôi không?" Thôi Nhiêu.... sống... Âm thanh của cô run run, lại có chút vội vã... Điềm Mật len lén đưa mắt nhìn anh, cũng không tìm được nét khó chịu nào... Tạ Cửu hơi ngạc nhiên, cau mày nhìn miếng khăn giấy tùy ý vơ đại của ai đó... Sao anh không biết khăn ăn của khách sạn nhà mình có chứa cái chức năng này nhỉ? "Cô biết tôi là ai sao?" - Âm thanh trầm khàn lướt qua tai của Điềm Mật. Có thể nhầm lẫn anh với minh tinh mà xin chữ ký? Còn nữa... Bây giờ tổ kịch bản cho diễn viên phụ ăn mặc như thế này sao? Anh liếc nhìn cô bé đang lúng túng trước mặt mình, thấy mặt cô đỏ ửng như cánh hồng Mân Côi thì ý nghĩ trong đầu càng chắc chắn hơn... Đúng là nhận lầm người. Mặt Điềm Mật ửng hồng, bước chân vô thức trì hoãn.... Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã bị một nhà đầu tư kéo đi. Cô bèn rụt tay về, cắn cắn môi, Thôi Nhiêu của cô chỉ nói với cô mỗi một câu, duy nhất một câu thôi. Điềm Mật ủ rũ quay về xó xỉnh của mình. Mộc Niên thấy vậy thì lo lắng hỏi: "Cậu ổn chứ?" "Mình không sao" - Điềm Mật lắc đầu "Còn chưa nói quá một câu thì anh ta đã bị kéo đi rồi" Mộc Niên đồng cảm: "Mấy vị boss lớn đếu giống như vậy cả, tính luôn hôm nay thì người ấy chỉ mới xuất hiện được hai lần, chứ đừng nói chi đến chuyện trả lời cậu" Buổi họp báo sắp được bắt đầu, phóng viên cũng tìm được chỗ để ngồi xuống, chỉ có Mộc Niên là không thèm sắp xếp gì cả, chỉ bắt Điềm Mật đứng nhìn lên khán đài, nghe MC đặt mấy câu hỏi vô cùng lắc léo. Điềm Mật lo lắng nhìn xấp kịch bản trong tay mình. Đây là một bộ phim cổ trang được viết lại từ một câu chuyện xưa, tên là: 《 Hương Phấn 》. Nhân vật chính là bà chủ của một cửa hàng bán đồ trang điểm*, mà bạn thân Mộc Niên của cô đóng vai phụ - Sính Đình quận chúa Khương Đào Yểu. Nhân vật chính bị quốc sư mưu hại nhốt vào thiên lao, không ngờ lại được trở thành bạn tốt của quận chúa, bèn được quận chúa cầu hoàng thượng thả ra ngoài. Tạ Cửu đi đến, kéo một cái ghế ra rồi tao nhã ngồi xuống, ánh mắt chạm đến bóng dáng của cô gái kia. "Buổi họp báo đã kết thúc rồi, cô đã tìm được vị minh tinh thần tượng của cô chưa?" Điềm Mật: "..." Giọng nói nghe quen quá... Điềm Mật ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đẹp của ai kia thì giật mình. "Sao?" Điềm Mật: "..." Bóng dáng như trẻ con rơi vào trong mắt khiến Tạ Cửu có chút nhức đầu... Sao lại đầu tư vào một cô bé như thế này chứ? Anh chỉ là hơi tò mò, không ngờ lại dọa cô bé. .... Vẫn im lặng sao?... Tạ Cửu lúng túng sờ mũi, bản thân cũng ý thức được hành động đường đột của mình, anh bèn có ý định bỏ của chạy lấy người. "Anh..." Tạ Cửu còn chưa kịp qua đầu thì đã nghe thấy tiếng gọi khẽ vô cùng mềm mại... Tạ Cửu mím môi, cố gắng giữ lại hình tượng của bản thân... Hay là anh đưa cô nhóc này đến chỗ của đám diễn viên nổi tiếng kia? Việc này có tính là việc thiện đầu tiên trong 28 năm cuộc đời của anh không nhỉ? Điềm Mật có cảm giác bản thân mình bị nhúng vào trong ngọt ngào, tim đập mạnh đến mức sắp nhảy ra ngoài. Cô đi đến trước mặt người đàn ông, cười đầy ngốc nghếch. Nụ cười bay vào mắt Tạ Cửu bèn thay đổi ý vị... "Đây là nụ cười vui vẻ khi sắp được thấy mấy ngôi sao nổi tiếng à?" Mà ở bên kia, mấy nhân viên đang trò chuyện về 《 Hương Phấn 》bỗng nhiên im phăng phắc, mắt như muốn rớt ra khỏi tròng... Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à? Bên cạnh Cửu gia có nhân vật khác giới? Mà khoan... Không phải đó là một cô bé sao? Mời các bạn đón đọc Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt của tác giả Nhất Chích Nịnh Mông Hà.
Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà
Nghe nói trước khi Trình Trì xuất hiện, 300 nội quy “thép” của trường học, không ai dám vi phạm. Sau khi Trình Trì đến, vì một trận đánh nhau tập thể long trời lở đất mà kể từ đó, quần chúng nhân dân trong trường liền tự giác nhớ thêm một cái: “Trình Trì ngang ngược hung hãn, là một tên cường hào ác bá, tuyệt đối không thể chọc!” Là học sinh chuyển từ lớp năm đến lớp một, trước khi đi, Nguyễn Âm Thư đã sớm nghe thầy cô và bạn bè dọa một trận: Hình như tên Trình Trì kia là học sinh bên đó, em/cậu phải cẩn thận một chút! Nguyễn Âm Thư chớp chớp đôi mắt nai yêu kiều, dịu dàng nói đồng ý, vô cùng ngoan ngoãn, lúc nào cũng cẩn thận cách xa người kia quá mười mét. Chỉ là, sau đó, Trình Trì bước đến chỗ của cô… Có một chân lý đã nói thế này: Tính khí của Trình Trì không tốt, bạn mà không nghe lời hắn, chết chắc rồi! Nhưng lần đó Nguyễn Âm Thư lại không thèm quan tâm đến cậu ta, cuối cùng môi cô bị bỏng hết một miếng. Hôm sau tan trường, có ai đó tới truyền tin, vừa nói vừa run rẩy: “Âm Âm, Trình… Trình… Trình… Trình… Trình Trì bảo bảo cậu lên sân thượng gặp… Gặp cậu ấy…” Lần này bạn Âm Âm vẫn ngoan ngoãn nghe lời dặn dò, không đi tìm cậu ta. Nhưng mà sau đó, lúc lên sân thượng làm bài tập, cô bị Trình Trì mạnh mẽ kéo vào một góc. Nguyễn Âm Thư sợ đến khiếp vía rồi, không ngờ thiếu niên lại lấy từ túi ra một lọ thuốc, bắt đầu thoa lên môi cô. Anh cau mày, nhưng đáy mắt lại tình ý cuồn cuộn, yết hầu không tự chủ được mà lăn lên lăn xuống. Nguyễn Âm Thư xiết chặt góc áo, tự nói với chính mình: “Nếu cậu ta mà tức giận, muốn đánh mình, mình phải chạy thật nhanh!” Không ngờ giây tiếp theo, Trình Trì xoay mặt sang hướng khác, giọng phát ra khàn khàn, vừa hăm dọa, vừa đè nén mà lẩm bẩm: “Bôi thuốc bôi thuốc, không được hôn.” Nguyễn Âm Thư: “…” Nhân vật chính: Nguyễn Âm Thư, Trình Trì/ Phối hợp diễn: Lý Sơ Từ, Trương Mục Chi. Tag: Nhân sinh một lòng ngọt ngào. Lời tác giả: Ác bá trường học VS em gái dịu dàng Biệt danh của bổn văn:《 Làm sao để thuần phục một tên thiếu gia quần áo là lượt? 》《Bàn về hiện trường kiềm chế một tên hung dữ thích thống trị 》《Từ lão đại trở thành thê nô? Chỉ cần một Nguyễn Âm Thư!》 Tag: Ngọt văn, cuộc sống hằng ngày. #Cam kết ngọt văn, không ngọt livestream ăn nón sắt #Nhưng mà tôi không có nón sắt #Đừng dụ tôi mua! Tôi sẽ không ăn đâu! Weibo: Lộc Linh – Lorine Lời Editor: Hello mọi người, mình đã quay trở lại và ăn hại hơn xưa nè. Mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé. Mọi góp ý xin hãy gửi vào Facebook seleneleewritingismylife của mình, xin cảm ơn.  *** Tám giờ tối, tiệc chia tay của lớp B5 vừa dịp kết thúc. Đám học sinh dự lễ đã sớm không đợi được nữa, vội vã đeo cặp vào định bỏ chạy, cuối cùng bị Trần Lệ - chủ nhiệm lớp gọi ngược lại, miễn cưỡng đành quay trở về vị trí. "Thầy còn chưa nhận xét tổng kết gì đâu, sao mấy đứa đã vội bỏ của chạy lấy người cả rồi? Bình tĩnh ngồi xuống trước đã, thật là, lần phân ban này sẽ có thay đổi một chút, sợ là người xưa sẽ không còn chung một lớp, các em nên biết quý trọng từng giây từng phút còn lại này." Đám nam sinh nghe vậy thì hi hi ha ha kéo nhau ngồi xuống, sau đó là một trận trêu cười loạn xạ. Nguyễn Âm Thư ngẩng mặt lên, đôi con ngươi sáng như nước hồ thu khẽ chớp, chuyên tâm nhìn về phía Trần Lệ. Mà người kia cũng hướng ánh mắt về phía cô, mỉm cười: "Ngày mai chúng ta sẽ chia lại ban học dựa theo kết quả kỳ thi vừa rồi, các lớp cũng được xáo lại. Các em sẽ được chia đều ra năm lớp, nên sau này lớp chúng ta có thể sẽ không còn học chung với nhau nữa." "Cơ hội đã mở ra rồi, hy vọng các em có thể sớm hòa đồng với các bạn mới, quen dần với thầy cô mới. Nhưng, phải luôn nhớ kỹ, tuyệt đối không được buông thả bản thân mình, luôn luôn nỗ lực, cố gắng phát huy. Nếu gặp vấn đề khó khăn cũng có thể đến tìm thầy, thầy luôn sẵn sàng giúp đỡ các em." "Tốt lắm, buổi tiệc hôm nay kết thúc ở đây, sáng mai các em nhớ đến sớm một chút để dọn dẹp chỗ ngồi của mình nhé!" Tiếng vỗ tay vang như sấm, đám nam sinh vội vàng đứng dậy nối đuôi nhau đi ra ngoài, còn không quên nói "hẹn gặp lại" với Trần Lệ. Mà Nguyễn Âm Thư vốn đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình, cũng nhanh chóng đem phần nến thừa và diêm quẹt bỏ vào một cái hộp nhỏ, sau đó cùng bạn học bước ra khỏi ghế. Cô không quên đi về phía giảng đường, nở một nụ cười rồi nói: "Thầy, hẹn gặp lại thầy ạ." "Chờ một lát." Nguyễn Âm Thư không nghĩ Trần Lệ sẽ gọi mình ở lại, hai hàng mi của cô bèn khẽ nâng lên, mắt sáng lấp lánh. Tính cách của cô vẫn luôn là thế, dù cho không phải nhân vật chính trong một cuộc nói chuyện, nhưng chỉ cần trong lời nói của đối phương có nhắc đến cô, Nguyễn Âm Thư sẽ theo thói quen mà ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chăm chú và thuần khiết để nhìn người đó, cũng là biểu đạt thành ý tôn trọng của chính mình. Thành tích của Âm Thư rất tốt, vốn đã ổn định từ khi còn học cấp hai, hạnh kiểm cũng vô cùng hoàn hảo, tính cách lại khả ái dịu dàng, nên hầu như thầy cô giáo nào trong lớp cũng đều yêu mến cô. Mỗi lần đi dạy đều muốn chú ý đến em ấy nhiều một chút, dù Âm Thư có không nói gì suốt buổi học đi nữa, Trần Lệ cũng cảm thấy tâm trạng mình vô cùng thoải mái, cô học sinh với nụ cười tươi như hoa này quả thật có thể xoa dịu được lòng người. Trần Lệ hiền lành xoa đầu cô: "Lớp một chính là lớp trọng điểm của trường ta. Trừ một vài trường hợp quý tộc giàu có bỏ tiền để vào học thì đa số mọi người đều rất nghiêm túc. Thầy thật sự rất thích em, hy vọng em có thể tiếp tục cố gắng, còn có thể mang lại vẻ vang cho cả lớp." Âm Thư nghe vậy thì nở một nụ cười vui vẻ, thanh điệu trả lời mang giọng mũi đầy dịu dàng, nhưng cũng rất kiên định: "Dạ, em nhất định sẽ không để mọi người thất vọng." Trần Lệ lại quay sang nói chuyện với Lý Sơ Từ đứng cạnh cô thêm vài câu, sau đó hai người mới rời khỏi phòng học. Âm Thư và Lý Sơ Từ bắt đầu quen nhau cũng chưa lâu, nhưng quan hệ hai người rất tốt. Hai cô cùng ngồi một bàn, cùng nhau phấn đấu, trong đợt thi phân ban vừa rồi, may mắn là cả hai vẫn được ở cạnh nhau, cùng chuyển đến lớp một. Ngày mai chính là ngày đầu tiên đến lớp mới sau khi phân ban, vì thế Trần Lệ đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ cho lớp, xem như là tổng kết quãng thời gian mà họ đã trải qua cùng nhau. Mọi người đều đã thu dọn xong xuôi trước khi buổi tiệc kết thúc, bây giờ không còn ai ở lại cả. Chiều hôm nay Âm Thư bận phải đi phát bài thi, nên đến giờ cô vẫn chưa thu dọn xong cặp sách. Lý Sơ Từ phải đến lớp bồi dưỡng, không thể đi cùng cô được, nên chỉ còn một mình Âm Thư trở về lớp. Nhất Cao là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, giáo viên lẫn học sinh đều rất xuất sắc, lực lượng cũng không kém phần giàu có, lại vì học sinh rất đông nên trường có tận ba dãy lầu. Học sinh đã sớm tan hết, đèn trong trường cũng đã tắt, trời lại tối, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng đen ngòm. Âm Thư có bệnh quáng gà, lúc xuống lầu lại vội vàng nên cô đã quên mang theo đèn bin, cũng may là cô còn dư phần nến trong bữa tiệc ban nãy, trong người cũng có sẵn bật lửa để thắp sáng. Cô bèn nương theo ánh trăng để thắp nến. Nến được mua đến là để tăng phần không khí, vì thế nhìn qua rất đẹp mắt, màu xanh kem nhạt, bên trên còn dính rất nhiều kim tuyến từ bữa tiệc.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà của tác giả Lộc Linh.
Hướng dẫn xử lý rác thải - Mộng Lý Nhàn Nhân
  AudioBook Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải     Tên Ebook: Hướng dẫn xử lý rác thải (full prc, pdf, epub) Tác giả : Mộng Lý Nhàn Nhân Thể loại: Tiểu thuyết, Hiện đại, Văn học Phương Đông Công ty phát hành: Quảng Văn Nhà xuất bản: NXB Lao Động Trọng lượng vận chuyển: 600 g Kích thước: 16 x 24 cm Số trang: 606 Ngày xuất bản: 05/2015 Hình thức: Bìa Mềm Giá bìa: 129.000 ₫ Nguồn: nghiepdu.net Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Hướng dẫn xử lý rác thải là tác phẩm mới lạ lấy bối cảnh chính là văn phòng tư vấn của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc, nơi giải quyết những vụ việc đặc biệt như: đối phó với nhân tình, xử lý bạo lực gia đình, tranh chấp mẹ chồng nàng dâu … Thông qua giọng văn mạnh mẽ của tác giả, nội dung của từng câu chuyện trong tác phẩm đã phản ánh một cách sắc nét nhiều vấn đề trong hiện thực cuộc sống. Bên cạnh việc dõi theo những tình huống gay cấn, hồi hộp của từng vụ việc đơn lẻ, độc giả sẽ hòa mình vào câu chuyện tình cảm riêng của hai nhân vật chính đầy cá tính Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc. Tác giả tạo ra một bức tranh chân thực không màu mè, hoa mỹ về đời sống hôn nhân nhưng cũng đồng thời tạo ra hy vọng cho độc giả về một tương lai tươi sáng dành cho những con người sẵn lòng phấn đấu vì hạnh phúc của chính mình. Phụ nữ có thể hận, có thể khóc, nhưng không thể không kiên cường. Nữ nhân vật chính Lâm Gia Mộc từng bị tổn thương nặng nề trong tình yêu, cô không tin tình yêu, lại càng sợ hãi hôn nhân. Cô thành lập một văn phòng tư vấn pháp luật, cùng cộng sự Trịnh Đạc chuyên hỗ trợ những người phụ nữ bất hạnh giải quyết các vấn đề liên quan đến hôn nhân, gia đình như: Bị chồng phản bội, chồng có con riêng, bạo hành gia đình, chồng là người đồng tính kết hôn chỉ để che mắt người đời, quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu… Nội dung các câu chuyện đều được lấy từ những chuyện có thật trong cuộc sống khiến người đọc cảm thấy gần gũi, chắc chắn bạn sẽ tìm thấy hình bóng của mình hoặc người quen của mình trong quá trình đọc truyện. Với cách xử lý tình huống tỉnh táo, hợp lý, chắc luật pháp, Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc luôn giúp thân chủ của mình cứu vớt được những gì tốt đẹp còn lại giữa vô vàn những đau khổ tối tăm của cuộc đời. Tận mắt chứng kiến những gì tiêu cực nhất trong quan hệ hôn nhân, vợ chồng từng ái ân đằm thắm phút chốc trở mặt thành thù, tính toán lẫn nhau, Lâm Gia Mộc càng thêm thất vọng với tình yêu. Cộng sự Trịnh Đạc vẫn luôn ở bên cạnh cô, không có bất cứ một lời thề non hẹn biển, dùng hành động thực tế lặng lẽ thể hiện tình yêu với cô. Cuối cùng Lâm Gia Mộc cũng hiểu ra: Trên thế giới này chỉ có một loại tình yêu lý tưởng và hoàn mỹ thật sự, đó chính là bạn vẫn thiết tha với tình yêu sau khi nhận rõ bản chất hiện thực của nó. Mời các bạn đón đọc Hướng dẫn xử lý rác thải của tác giả Mộng Lý Nhàn Nhân.