Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hàm Quang

Review bởi: Đặng Khánh Vi Đối với cái tên Tửu Tiểu Thất hẳn chị em không còn xa lạ gì nữa nhỉ, về cơ bản mình khá thích đọc truyện của Tửu Tiểu Thất, hài hước, dí dỏm và đặc biệt là sủng ngọt. “Hàm Quang” cũng là một bộ truyện hài hước với những tình huống dở khóc dở cười, khiến người đọc vừa đọc vừa tủm tỉm cười vì sự biến thái và kiêu căng của nam chính lẫn sự bất lực của nữ chính. Bối cảnh của câu chuyện xảy ra vào năm 2067, một thế giới tương lai mà người máy và trí tuệ nhân tạo lên ngôi. Nữ chính Hà Điền Điền đang làm nhân viên thử việc cho công ty Người Máy Quả Cam, vì muốn bảo vệ công việc của mình và thành công trở thành nhân viên chính thức, cô bắt buộc phải bán được một người máy, nhưng vì giá thành người máy quá đắt nên cuối cùng cô phải tự mua cho mình một người máy để có thể thành công bảo vệ công việc. Đương nhiên cuối cùng cô vẫn mua được, chỉ là mua xong thì trở thành kẻ nghèo rớt mùng tơi thôi. Hà Điền Điền có vẻ có một chấp niệm khá sâu với loại tính cách chàng trai ấm áp, dịu dàng khi thiết kế người máy nên khi nhận được người máy thật, Hà Điền Điền shock đến nỗi muốn chết luôn cho rồi. Thử tưởng tượng mà xem, bạn bỏ ra 430 vạn để mua người máy về hầu hạ mình, ai dè từ chàng trai ấm áp lại biến thành một kẻ thần kinh siêu biến thái, thành ra chủ nhân lại phải đi hầu hạ lão phật gia người máy này. Hàm Quang là cái tên Hà Điền Điền đặt cho nam chính, đây là một người máy do chính tay Hà Điền Điền thiết kế, siêu siêu siêu đẹp trai, có một không hai, mỗi tội cái miệng hơi độc địa lại khá kiêu căng, còn biến thái quá đà nữa. À, còn thích gạ chịch Hà Điền Điền nữa =)))). Không hiểu sao mấy người máy này lại dâm đãng đến thế. Đương nhiên, Hàm Quang có đủ tư cách để khinh người, người ta là trí tuệ nhân tạo cao cấp đó, điều khiển người máy khác, khống chế internet,... Oách như thế cơ mà. Dưới đây là một số trích đoạn dở khóc dở cười của cặp nam nữ chính lúc mới đầu gặp này để chị em có thể hiểu được vì sao Hà Điền Điền lại bất lực như thế: Anh còn rất khó tính nói: "Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được." Hà Điền Điền sụp đổ, "Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!" Hàm Quang đột nhiên gọi cô: "Loài người." "Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân." "Đồ loài người ngu xuẩn." Hà Điền Điền cầm quần đuổi theo, "Anh không được như vậy, giống hệt như đồ biến thái..." Anh dừng lại, dường như không hiểu lời cô nói cho lắm: "Hửm?" "Ngoan, mặc quần vào đi." "Không mặc." "Sau khi mặc vào sẽ dẫn anh đi tìm gương." "Được rồi." Hà Điền Điền lại bắt đầu hầu hạ lão phật gia mặc quần. Hà Điền Điền: "Sau này không được gọi tôi là “loài người ngu xuẩn” nữa, biết chưa?" Anh mím môi: "Được." Hà Điền Điền: "Phải gọi tôi là chủ nhân." Hàm Quang: "Ha ha, cô vẫn nên đuổi tôi đi lưu lạc đầu đường thì hơn." Hà Điền Điền: =.= Hà Điền Điền cảm thấy không ổn lắm, đuổi theo hỏi, "Hàm Quang, tôi là ai?" "Loài người ngu xuẩn dâm đãng." "Tôi có xinh đẹp không?" "Bình thường." "Vừa rồi rõ ràng anh nói tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới." "Cô nghĩ nhiều quá rồi." "Nếu tôi tức giận với anh thì sao?" "Ha ha, cô nhất định phải chết." "Hàm Quang, tôi đói bụng." "Tôi thì không đói." Đi ngang một cửa hàng bán quần áo, Hàm Quang nói, "Quần áo của tôi xấu quá, cô mua đồ mới cho tôi đi." "Anh nghĩ hay quá nhỉ! Tôi sắp nghèo kiết xác rồi." "Coi như là trao đổi, tôi có thể làm tình với cô." "Cút..." "Xem ra cô thật sự sắp nghèo kiết xác." Đầu truyện là một màu sắc sáng rực, khá hài hước và vui tươi. Từ phần giữa truyện thì nhiều vấn đề lộ ra, câu chuyện bắt đầu bao phủ bằng chút màu u ám nhưng đương nhiên cũng không ảnh hưởng gì nhiều cho lắm, chỉ là khá cảm động với hơi buồn thôi. Về cuối truyện được đẩy lên cao trào khi bị cách thế lực bên ngoài ảnh hưởng đến. Nam chính Hàm Quang thật sự rất thâm tình, tuy hơi biến thái tí nhưng lại yêu ghét rõ ràng, không phải cái gì cũng giữ trong lòng. Hà Điền Điền thì có hơi yếu đuối tí, lại không dứt khoát, rõ ràng có yêu Hàm Quang nhưng đến khi Hàm Quang tỏ tình lại từ chối, lấy cái cớ là người máy với con người không thể yêu nhau để trốn tránh. Tuy đoạn này mình không thích Hà Điền Điền cho lắm nhưng về sau câu chuyện chợt bị đẩy lên cao trào nên Hà Điền Điền cũng nhanh chóng nhận ra “bây giờ hoặc không bao giờ” nên không còn ái ngại nữa. Tình tiết truyện cũng không có quá hack não, chỉ đơn giản là cuộc sống chung đầy sắc màu của Hàm Quang và Hà Điền Điền thôi. Có khóc, có cười, có vui, có buồn nhưng chắc chắn không ngược chị em nhé, HE 100% khỏi bàn cãi. À cũng không có H đâu =))) Truyện cây nhà lá vườn nên mọi người cứ yên tâm về chất lượng edit, truyện có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được. Truyện thích hợp đọc giải trí, xả stress, nhiệt liệt đề cử. Năm 2066, khoa học kỹ thuật từ lâu phát triển vượt bậc, người máy xuất hiện ở khắp mọi nơi nhằm phục vụ cho chất lượng cuộc sống con người. Nhưng cũng do sự phổ biến của người máy mà rất nhiều công việc vốn của con người đã chuyển thành việc của người máy. Công việc biến mất, nhưng dân số vẫn không ngừng tăng, vì vậy mà tỉ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc ở thời điểm này lên đến 52%. Nhưng người thất nghiệp vẫn được nhận trợ cấp từ nhà nước đủ để trang trải sinh hoạt hằng ngày. Hà Điền Điền là một trong số đó. Điền Điền tốt nghiệp đã hai năm nhưng vẫn chưa thể kiếm được việc làm. Cuộc sống vô công rỗi nghề rất nhàn hạ, nhưng cô không muốn. Bởi vì cô cảm thấy sống như thế thật sự vô nghĩa và nhạt nhẽo chán chường. Khó khăn lắm Điền Điền mới được nhận vào làm trong một Nhà máy sản xuất người máy, hiện trong giai đoạn thử việc. Muốn trở thành nhân viên chính thức, Điền Điền phải bán được một sản phẩm của nhà máy. Nhưng làm sao đây, thời hạn thử việc đã gần hết thế mà cô vẫn hoàn thành mục tiêu được yêu cầu. Bởi vì sản phẩm của nhà máy này là những người máy giống hệt con người nên giá thành quá đắt. Hà Điền Điền không thể để mất công việc này được, nên cô đã nghe lời một đồng nghiệp, tự bán người máy cho bản thân. Kết quả, Hà Điền Điền thành công trở thành nhân viên chính thức, nhưng cái giá phải trả chính là biến thành một kẻ nghèo rớt mùng tơi gánh theo một khoản nợ khổng lồ mà chi phí mua người máy đem đến :v Người máy mà Hà Điền Điền mua là do một tay cô tỉ mỉ thiết kế. Từ đôi mắt, khóe môi, màu da cho đến chiều cao, cân nặng đều do Điền Điền lựa chọn suốt cả tháng trời. Cô đặt tên người máy này là Hàm Quang, cài đặt tính cách cho anh là hình tượng “chàng trai ấm áp”. Nhưng mà, hình như có gì đó không đúng lắm… Khi Hàm Quang được giao đến nhà, cái tên người máy này hoàn toàn không giống chàng trai ấm áp một chút nào cả. Anh ta đáng lẽ phải dịu dàng gọi cô là “Chủ nhân” chứ, còn phải ôn nhu quan tâm lo lắng cho cô nữa. Chứ không phải như tên Hàm Quang trước mặt này dám khinh bỉ gọi cô một tiếng “Loài người”, anh không thèm để lời cô nói vào tai, thậm chí Hà Điền Điền còn phải cầu xin dỗ dành ngược lại anh nữa chứ. Rốt cuộc ai mới là chủ nhân chứ hả? Trích đoạn nhỏ: Mấy thứ đồ còn lại cô đưa cho Hàm Quang, Hàm Quang nghiêng đầu nhìn cô, cũng không đến gần, giọng điệu không thân thiện cho lắm: “Cô để cho tôi tự mặc?” Được rồi, có vẻ như mặc quần áo là hành động có độ khó tương đối cao? Cũng không trông cậy vào anh mới vừa ra khỏi nhà máy có thể tự mặc quần áo được, sau này từ từ dạy là được. Nghĩ tới đây, Hà Điền Điền cầm giày, ngồi xổm xuống đất mang vào cho anh. Trong nháy mắt cô tưởng rằng mình chính là đại thái giám đang hầu hạ lão phật gia… Anh còn rất khó tính nói: “Đừng chạm vào chân của tôi, sóng truyền sẽ mạnh lên. Cô có thể nhanh lên không, đần độn chết đi được.” Hà Điền Điền sụp đổ, “Anh không được nói chuyện với tôi như vậy, không giống chàng trai ấm áp một chút nào!” Hàm Quang đột nhiên gọi cô: “Loài người.” “Không được gọi tôi là loài người, phải gọi tôi là chủ nhân.” “Đồ loài người ngu xuẩn.” Hà Điền Điền: QAQ Kéo quần lên xong cô đi đến trước mặt Hàm Quang, cúi đầu kéo khóa quần. Trong quá trình kéo khóa, không ngờ lại đụng vào chỗ nào đó không nên đụng. “Ha ha.” Anh đột nhiên nở nụ cười. Tiếng cười rõ ràng bình dị không gợn sóng, nhưng Hà Điền Điền vẫn nghe ra hàm ý khinh thường của anh. Mặt Hà Điền Điền thoáng cái đỏ lên. Hàm Quang: “Đồ loài người dâm đãng.” Hà Điền Điền: QAQ *** Hà Điền Điền nghĩ rằng do chương trình cài đặt tính cách của người máy bị trục trặc gì đó, nên đã gọi kỹ sư đến để sửa chữa. Nhưng mà tên Hàm Quang này lại có thể lật mặt nhanh hơn cả bánh tráng, ở trước mặt kỹ sư liền biến thành một người máy ngoan ngoãn biết nghe lời, hoàn toàn không thể tìm được dáng vẻ đáng đánh khi nãy. Hà Điền Điền nghĩ có lẽ do Hàm Quang vừa được mua về nên chưa quen với cô nên cũng đành nhắm mắt cho qua. Qua một thời gian sống cùng Hàm Quang, tầm hiểu biết về người máy của Hà Điền Điền được mở rộng không ít. Hàm Quang là người máy nhưng lại có thể bắt chước và học theo các hành vi trạng thái của con người một cách chuẩn xác, đây là điều mà chưa có người máy nào có thể làm được. Không những thế, Hàm Quang còn có khả năng điều khiển và khống chế các thiết bị điện tử cấp thấp khác. Ví dụ như khi Hà Điền Điền bắt anh phải làm hết việc nhà trong khi cô đi làm, thì anh lại điều khiển người máy giúp việc của nhà hàng xóm làm thay cho mình :v hay khi Hà Điền Điền than vãn hết tiền, anh liền sai khiến người máy đáng thương đó lấy két sắt nhà hàng xóm đem qua cho cô :v Cuộc sống ở chung của Hà Điền Điền và Hàm Quang chẳng mấy hòa hợp, thường xuyên diễn ra những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng mà dần dần cô cũng phát hiện ra tên người máy cũng không phải là quá tệ. Hàm Quang không phải chỉ biết phát ngôn những câu làm cô câm nín, mà còn biết bênh vực Điền Điền khi cô bị đồng nghiệp ức hiếp, biết trả thù những con người xấu xa đó giúp cô xả giận. Hàm Quang vốn kiêu ngạo tự luyến, lại có thể học cách nấu nướng, tập đan khăn choàng cho Điền Điền như một bà vợ nhỏ săn sóc cho chồng mình :v Có lẽ chính Hà Điền Điền cũng không nhận ra rằng, qua từng ngày sống chung với Hàm Quang, cô đã bất giác không còn xem anh là một người máy nữa rồi. Hà Điền Điền tôn trọng Hàm Quang, cô bất chấp nhảy xuống hồ cứu anh trước mặt bao nhiêu người mà quên rằng người máy vốn bất tử. Một người chủ nhân đối xử với người máy thuộc quyền sở hữu của mình sao có thể quá phận như vậy được chứ. Cho dù trong thâm tâm Điền Điền không hề xem anh chỉ là một người máy vô tri vô giác, mà sớm xem anh giống như con người. Nhưng lý trí thì khác, lý trí của cô có lẽ đã bị ảnh hưởng bởi sự phân hóa giai cấp của người và người máy nên hoàn toàn đi ngược lại với những gì tình cảm mách bảo. Nên khi Hàm Quang tỏ tình với cô, nói rằng mình muốn được ở bên cạnh cô với một tư cách khác, thì lý trí của Điền Điền đã trả lời anh rằng “Không thể”. Bởi vì người và người máy, khoảng cách vẫn là quá xa. Nhưng, Hàm Quang vốn chẳng phải là một người máy bình thường. Làm gì có người máy nào sở hữu nhiều khả năng đặc biệt như anh, Điền Điền sớm thấy anh bất thường, nhưng không thể tìm hiểu được thân phận thật sự của Hàm Quang. Sự xuất hiện của Phương Hướng Bắc và nghiên cứu kỳ lạ của hắn đã từng bước, từng bước hé lộ thân phận thật cùng các bí mật về quá khứ Hàm Quang. Vậy Hàm Quang rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Và liệu Điền Điền có thể xóa bỏ khoảng cách giai cấp để bước đến bên Hàm Quang không? Mời các bạn hãy nhảy hố cùng tớ để tìm câu trả lời cho riêng mình nhé. Nhìn chung, “Hàm Quang” là một câu chuyện hài hước về cặp đôi nhân vật chính Điền Điền và Hàm Quang. Hơn nửa đầu tác phẩm, tác giả Tửu Tiểu Thất đã giữ mạch truyện tương đối nhẹ nhàng, chỉ có ở những chương cuối thì nhiều biến cố phát sinh khiến mạch truyện trầm lắng hơn một tí. Tớ không thích cái kết truyện cho lắm, vì tớ cảm thấy phần kết có hơi vội vàng và không được chăm chút. Nhưng dù sao, đây cũng là một bộ truyện hay, thú vị và đáng nhảy hố ạ. À, ở đoạn kết có một chi tiết mà tớ rất ấn tượng. Khi Hà Điền Điền làm phẫu thuật, anh đã đặt một con chíp vào tim cô. Nếu có một ngày, tim cô ngừng đập trong 24 giờ, thì con chíp sẽ khiến Hàm Quang lâm vào trạng thái hôn mê vĩnh viễn. Hàm Quang vốn bất tử, nhưng Hà Điền Điền thì không. Nếu đã cùng nhau đi đến bách niên giai lão, thì cũng hãy nắm chặt tay bước sang nơi chân trời. Chi tiết ấy khiến tớ bất giác nhớ đến một bài hát đã từng nghe qua: “Sợ hãi nỗi phân ly Hơi thở cũng quen thuộc đến vậy Yêu người cũng tựa như sinh mệnh Gợn sóng vỗ dưới chân cầu Chìm nổi giữa hoàng hôn mặt sóng Cũng lặng lẽ như đời này kiếp này” (*) Mời các bạn đón đọc Hàm Quang của tác giả Tửu Tiểu Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Love By Chance - Tình Cờ Yêu
Làm người yêu của tôi, Can - Cậu định tỏ tình trước khi tôi chết sao, Tin? - Làm người yêu của tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu. - Nhưng mà tôi không đẹp, - Tôi đã đẹp rồi nên không cần người yêu mình phải đẹp nữa, - Nhưng tôi cũng không giàu, - Tôi đã giàu rồi nên cũng không cần người yêu mình phải giàu nữa, - Nhưng tôi lại còn ngốc! - Tôi đủ thông minh để dùng cho cả hai! - Tôi lại còn tham ăn! - Tôi sẽ nuôi cậu cả đời này! - Vậy thì được! - Có một điều kiện, Tôi sẽ làm chồng. - Vậy tôi sẽ được ăn hết kem trong quán đó chứ? - Tất nhiên là được! - Vậy thì cậu sẽ là chồng của tôi!==== *** Sau trận đấu, Techno: Au, Can, hôm nay Type bị thương, mấy đứa lại bận, tao cứ tưởng bất đắc dĩ cho mày vào sân là trận bóng này tan tành rồi chứ? Thế mà không ngờ mày lại hên thật nha! Sút vậy mà vào mới hay chứ.Đi, để anh khao mày 1 bữa coi như mừng kỳ tích! Can: uach! P"No nói như vậy là bình thường em không giỏi ư? Sao lại là hên? Rõ là do trình độ của em quá đẳng cấp mà? - Coi lại mày xem bình thường tập luyện đá 100 quả mày vào được mấy trái chứ? - Cái đó em không quan tâm nữa! yeah hôm nay em phải ăn thật nhiều thật nhiều nha! - Có khi nào mà mày không ăn thật nhiều chưa? Ôi tôi có nên rút lại lời nói không chứ! - Em sẽ chỉ ăn cơm chiên với tôm nướng với trái cây, thôi, nha, nha? Em đá vào được 1 trái đó anh! là đội trưởng sao có thể không động viên tinh thần cầu thủ được chứ? Đúng không? Nha, nha – Can trưng ra bộ mặt làm nũng cọ lên vai của P"no, P"no cuối cùng cũng như bao lần mà không từ chối " - Được rồi, nhưng phải đi tắm cái đã, người anh ướt đầm mồ hôi rồi. Mày có mang quần áo theo không? - Có, có một bộ trong tủ đồ - Vậy mau đi lấy rồi qua bên nhà tắm của khu sân tập nhé. Anh đi trước đây. - Okei P"no. Em sẽ qua ngay! Khi Can hí hửng mang bộ quần áo sạch vừa sang tới phòng tắm, thì điện thoại của P"no reo. - Ê Can, nghe giúp anh cái điện thoại, Tay anh đang nhiều xà bông lắm! - Ây ai mà gọi giờ này chứ?, Can vừa nói vừa bấm nghe: Alo, Vừa thấy đầu dây bên kia bắt máy lại là giọng 1 người khác, Kla mất mấy giây mới bình tĩnh lại được, còn chưa kịp nói gì, thì Can đã oang oang: - Ai vậy sao không nói gì? P"no đang tắm, lát nữa sẽ gọi lại sau nha? - ..... - Ủa mà sao vòi nước bên em không chảy, P"no, P"no. Em qua bên anh tắm chung luôn nha? - ..... Tít tít tít... Kla nhíu đôi mày rậm, đôi mắt lóe lên sự giận dữ. Can, là Can, Chính nó, cái thằng tưng tửng suốt ngày bám dính lấy P"no... Tắm chung? Hôm nay, có lẽ cần phải giải quyết nó! - P"no ơi, vòi tắm này sao mà không có nước vậy nè, anh mở cửa cho em tắm chung cho nhanh, em đói lắm rồi! - ở đây là thế đó phải chờ 1 xíu mới có nước, Mày bớt kêu than lại giùm tao cái đi, nhức đầu quá! Ting – tin nhắn tới, Can gắt gỏng nhặng xị - Lại cái gì nữa vậy! - Tin nhắn từ " Tin" " Trận bóng xong rồi. Sao giờ này vẫn chưa ra khỏi cổng trường? " - Tin nhắn từ "Can ". Đang tắm với P"no. Trong lòng đang bực cái vòi nước, Can bã đậu cũng chẳng thèm nghĩ vì sao Tin lại chờ, mà biết được mình chưa ra khỏi cổng trường. Chỉ muốn mau mau tắm rồi đi ăn thật ngon, nghĩ đến đã thèm, lại vừa hay có nước, nên nhắn cho xong. Can nào có ngờ đâu, chỉ một tin nhắn cụt lủn của mình, mà đôi bàn tay người nào đó đã xiết chặt đến đỏ tía, Sau đó, thẳng sân tập mà tiến đến! Đang định bước ra khỏi nhà tắm của khu tập, Techno nhíu miệng rồi quay lại vơ cái khăn ném lên đầu rồi vò tóc Can - mày để tóc ướt nhẹp vậy hồi ướt hết.... Chưa nói dứt câu, bàn tay anh đang để trên đầu Can đã bị một bàn tay khác bắt lấy rất mạnh rồi hất ra ngay sau: - A! - Cút ngay ra khỏi Can! Ngay sau đó là một cú đấm được tung ra nhằm ngay mặt P"no. Mời các bạn đón đọc Love By Chance - Tình Cờ Yêu của tác giả Không Ngốc.
Trêu Chọc
Người edit: Boss Jumbo Beta: Jumbo Nhỏ Nữ chính: Bạc Hà Nam chính: Kỷ Lan Nội dung: ngôn tình đô thị, vui mừng oan gia. Một câu chuyện xưa hài hước, vui vẻ. Nữ chủ vô ý trêu chọc nam chủ, sau đó lại trong lúc vô ý tìm mọi cách tra tấn nam chính, cuối cùng nam chính phấn khởi phản kích ‘trên mọi lĩnh vực’ để trả thù chuyện xưa. VÀI LỜI CỦA EDITOR SAU KHI ĐỌC XONG TRUYỆN: Nam chính là tên giấu nghề kinh khủng, đừng nhìn hắn ở mấy chương đầu như vậy mà coi thường hắn kẻo té ghế đó! Thích câu của Nuocgieng, “Kỷ Lan dễ thương theo cấp số chương”. Nữ chính là con người thực tế lại rất kiên cường, tuy nhiên không hiểu phong tình. Câu truyện có cách nghĩ về tình yêu rất hay và đặc sắc, nó làm thay đổi suy nghĩ của mình về hôn nhân. Đây là một câu truyện đáng để đọc, hy vọng mọi người cũng thấy như vậy sau khi đọc câu truyện này! *** #REVIEW: TRÊU CHỌC Tác giả: Thị Kim Thể loại: hiện đại, vui mừng oan gia. Tình trạng: Hoàn edit. Reviewer: Yen Nguyen - fb/hoinhieuchu ---   Đây là câu truyện nhỏ thú vị về tình yêu của Kỷ Lan và Bạc Hà. Mở đầu câu chuyện anh chàng nam chính Kỷ Lan đã mất điểm nghiêm trọng khi được giúp đỡ ( nữ chính nhặt được ví và trả lại nam chính) không cảm ơn ngược lại còn nghi ngờ nữ chính lấy tiền của mình . Thực ra anh nghĩ vậy vì từng có lần tự mình trải nghiệm và cảm thấy nữ chính là một người rất mê tiền. Giả dụ như anh biết nữ chính từng có tiền án "cầm nhầm" hay tương tự kiểu đó thì có thể nghĩ như vậy. Nhưng đằng này chỉ là cô không cho anh nợ tiền vả lại dù sao người ta đã nhặt được gọi trả ví thì ít nhất điều đầu tiên cũng phải biết nói câu "cảm ơn" trước khi đề cập đến các vấn đề khác chứ nhỉ?! Xong hết phần mở đầu. Hai người tiếp tục gặp lại do ông Kỷ Lan và bố Bạc Hà cùng nằm 1 phòng bệnh. Lúc này tình cảm 2 nhân vật cũng chưa có gì chuyển biến nhiều vì xuất hiện nam thứ Nghiêm Vị - bạn thân Kỷ Lan, lớp trưởng đại học của Bạc Hà từng mến mộ cô thời đại học .Nghiêm Vị từng thích nữ chính, lại đúng lúc ba nữ chính xuất hiện vấn đề trong điều trị thế là anh hùng cứu mĩ nhân cho cô vay tiền. Cho vay vì ở đây nữ chính của chúng ta là người có lòng tự trọng khá cao không muốn mắc nợ nhân tình của người khác, lại từng gặp cảnh bị sỉ nhục vì vấn đề tiền bạc từ nhà người bạn trai cũ. Chính vì vậy nữ chính là người rất nguyên tắc,đặc biệt không muốn nợ nần tình cảm và không tin tưởng vào tình yêu nữa. Thế là mối tình vừa chớm của nam thứ đã bị out. Cứ vậy câu chuyện tiếp diễn dần dần. Lúc này Nghiêm Vị lại thất tình và lần này Bạc Hà trở thành bà mai cho Nghiêm Vị và Tương Lâm. Trong khoảng thời gian này Bạc Hà và Kỷ Lan cũng tiếp xúc nhau nhiều hơn và Kỷ Lan dần có tình cảm với Bạc Hà vì giúp đỡ cô thoát khỏi bạn trai cũ. Sau 2 tháng tìm hiểu thì Nghiêm Vị - Tương Lâm cũng quyết định về chung 1 nhà. Điều này đã gây sức ép lên nam chính của chúng ta khá nhiều vì đã 27 tuổi và ông nội muốn có chắt :)). Thế là nam, nữ chính cùng nhau đóng vai người yêu. Lúc này vẫn có mỗi nam chính mượn việc đóng giả người yêu để tấn công còn nữ chính vẫn vô tư thậm chí còn giúp anh đăng ký tìm người yêu qua công ty môi giới hôn nhân. Đến khi không thể chịu được nữa anh thổ lộ và thế là xong. Khi yêu nhau rồi anh mới biết chị không phải con người ngây thơ mà cũng rất tinh ranh, rất đáng yêu. Chị nhà cũng toàn lấy việc chọc tức, lôi mấy kỷ niệm của anh với người yêu cũ ra để trêu anh và lấy đó làm niềm vui. Nam chính ngoài xíu chuyện mất điểm lúc đầu ra thì thực ra là con người rất tốt. Khi nói chuyện với người không thích hay bàn công việc thì miệng lưỡi sắc sảo nhưng trước mặt nữ chính lại tỏ ra hơi trẻ con, hơn nữa anh có tật sợ máu lại bị dị ứng cồn song cũng rất tốt với bạn bè.Nữ chính thì ngoài việc là người rất nguyên tắc thì khá quyết đoán. Từ việc yêu cầu ký hợp đồng hôn nhân trong đó có 2 điều khoản. Trong đó điều 1 là kết hôn xong không được bắt nhà gái nghỉ làm sinh con mà phải dựa trên ý nguyện nhà gái. Điều này thì mình hoàn toàn đồng ý vì có đi làm thì mới độc lập tài chính và để nữ chính trả nợ nam chính như cô đã từng hứa. Nhưng điều này cũng làm nam chính dở khóc dở cười và cảm thấy khó ăn nói với người nhà. Cũng may vụ hợp đồng giải quyết đơn giản khi có ông nội làm người giảng giải mọi vấn đề. Truyện rất nhẹ nhàng khi không có người thứ 3, cũng không có mẹ chồng ngăn cản hay vấn đề môn đăng hộ đối, dễ đọc trước khi đi ngủ. *** [Review] Trêu chọc – Thị Kim yukiht Book review - yukiht.wordpress.com Mình thích Thị Kim từ “Mỹ nhân nan giá” hồi đó cũng nghe đồn truyện này rất nổi, đọc xong thì cũng khá thích chứ không đến mức rất thích. À mà về “Mỹ nhân nan giá” chắc sẽ viết review khi nào có hứng. Giờ tập trung vào “Trêu chọc” đã. Đánh giá sơ bộ, thích “Trêu chọc” hơn “Mỹ nhân nan giá” nhiều lần, càng đọc càng thích, càng đọc càng say – đọc xong close ebook vẫn còn cười mỉm được tất cả vì anh ấy – Kỷ Lan. Rồi nhận ra, haizz, mình rất là dễ dàng với những anh chàng tính tình vui vẻ, có chút trẻ con, anh không đẹp cũng không sao, không phải tổng tài cũng không sao – chỉ cần anh tinh quái một chút lại pha một chút ngây thơ thì mình chết ngay tắp lự. Kỷ Lan xem ra khá giống Văn Sơ trong “Chào em, Như Hoa” nhưng Kỷ tiên sinh có phần ngây thơ trong quan niệm tình yêu nhưng lại là chàng trai chững chạc ngoài đời hơn hẳn Văn Sơ. Thế nên, xin lỗi anh Văn Sơ, vị trí của anh bị lùi xuống một bậc rồi ???? Cách Thị Kim viết “Trêu chọc” rất hay, đóng mở hợp lý, mở ra đến đâu giải quyết gọn đến đó. Lần gặp đầu tiên mà bảo là “Tôi yêu Kỷ Lan” – không có đâu. Lần gặp đầu tiên cũng như Bạc Hà – mình cũng chả thấy chàng có gì đặc biệt ngoài việc biết chàng là con nhà giàu, hơi hợm hĩnh, có người ông rất dễ thương. Hết. Truyện có 42 chương thì khoảng 10 chương đầu chàng chỉ là bông hoa trang trí cho đủ bộ trong cuộc sống của Bạc Hà. Có bạn nào đó đã nhận xét về Kỷ Lan như sau “Kỷ Lan dễ thương theo cấp số chương” chẳng sai tí nào. Xét về mặt tính cách chuyện Kỷ Lan và Bạc Hà yêu nhau là khá khập khiễng. Bạc Hà là cô gái phải lăn lộn lam lũ, tiết kiệm từng chút để chữa bệnh cho cha già. Vì hoàn cảnh như vậy cộng thêm việc thất bại cay đắng trong mối tình đầu – đặt hết tình cảm niềm tin vào một người mình nghĩ rằng đã quen từ nhỏ, đổi lại là cái phủi tay đầy tàn nhẫn khi Bạc Hà cần Hứa Hoài nhất, tất cả những điều đó đã rút cạn cái gọi là tình yêu nam nữ trong Bạc Hà. Cô ấy trở nên thực tế, thực tế đến tàn nhẫn và cũng không thiếu đa nghi vì sợ tổn thương, tình bạn là vòng tròn an toàn, bước ra ngoài vòng thì cũng không cần gặp lại cô. Việc chinh phục cô gái này với Kỷ Lan mà nói chẳng khác nào tự đâm đầu vào tường, tự thân nhảy vào hố. Với bản thân Kỷ Lan mà nói chuyện anh yêu Bạc Hà cũng là ngoài dự tính. Gia đình khá giả từ bé, lại sẵn thông minh, tướng mạo lại xuất sắc, cuộc đời Kỷ Lan đều là trôi chảy đến thành công. Mẫu con gái anh thích là hotgirl, đẹp hấp dẫn chứ không phải là bà cụ non như kiểu Bạc Hà; là mẫu con gái có thể cầm tiền người yêu mua sắm làm đẹp chứ không phải tích góp từng đồng như Bạc Hà. Tình yêu đối với Kỷ Lan rất lãng mạn, mong muốn vì tình yêu làm điều gì đó điên rồ một chút cũng được, chàng còn từng vì người yêu đầu tiên mà thả đèn trời tỏ tình không cần suy nghĩ, yêu là đến với nhau thôi – khi không đến được thì chấp nhận chia tay khá dễ dàng. Có điều chính những điều đó lại khiến Kỷ Lan khó khăn trong đoạn đường đến với Bạc Hà. Kỷ Lan từng hỏi Bạc Hà có yêu anh không, cô không trả lời được chỉ là đối với Bạc Hà loại tình cảm “anh anh em em, bỏ hết để đến với nhau” đã chết từ lâu. Với Bạc Hà “tình yêu chính là củi gạo dầu bếp, hai người ở với nhau giữ ngọn lửa đó lâu dài, lâu rồi liền thành tình yêu. Nếu anh không thương em hoặc em không thương anh, qua đoạn thời gian liền không thể chịu được nữa mà chia tay thì đó cũng không phải là tình yêu, chúng mình còn chưa có chính thức bắt đầu, hiện tại nói gì cũng đều là quá sớm.” Nghe những lời này Kỷ Lan ngẩn ra, rồi ngày qua ngày anh cũng nhận ra mình càng yêu Bạc Hà hơn không phải để yêu nhau “thuyền chìm thuyền nổi” – đơn giản là hạnh phúc khi cùng chia sẻ buồn vui. Để có được tình yêu của Bạc Hà, Kỷ Lan đúng là phải trường kỳ chiến đấu, từ bạn bè rồi thành bạn thân dở bỏ những nghi ngại, là người chia sẻ khó khăn cùng Bạc Hà. Rồi lại tất bật bày mưu tính kế biến cô thành bạn gái giả rồi bán mình thành bạn trai giả. Cuối cùng là lật lọng làm chồng thật, cả quá trình đều giả bộ làm quân tử, rồi làm trẻ con lại thêm một chút chững chạc để cưa đổ Bạc Hà từ mọi phương diện. Có thể tổng kết rằng, với Bạc Hà, Kỷ Lan là trạm hạnh phúc, an toàn ấm áp; với Kỷ Lan, Bạc Hà chính là nơi dừng chân của kẻ lãng tử. Rating: 5 ^^ *** Đây là một cuốn ngôn tình khá dễ thương với bạn nam chính đặc biệt thương dễ ^^ Một câu chuyện tình yêu khá nhẹ nhàng, không hoa hòe, không quăng bom, tương đối gần gũi với hiện thực. Nam chính Kỷ Lan (tên này nghe như con gái à!) là một nhân vật rất đáng yêu. Mới đầu thấy anh hơi vô tâm, thiếu sự sâu sắc nhưng đích thực là bạn Kỷ giấu nghề rất giỏi. Đối với người yêu và gia đình, anh chàng không khác chi một đứa trẻ, những khuyết điểm đều thẳng thắn bộc lộ, sẵn sàng chia sẻ bí mật của mình. Tình yêu của anh thể hiện như vậy, yêu thương là mở lòng, là ỷ lại, là thể hiện con người chân thật nhất dù nó có yếu đuối, có xấu xí hơn lớp vỏ bên ngoài. Hầu hết câu chuyện Kỷ Lan luôn trẻ con, tỏ ra ngờ nghệch, dễ tin dễ dụ nhưng mà đó là đối với Bạc Hà – nữ chính. Anh dùng cái tính cách đó làm vũ khí, có thể tự nhiên mặt dày đi nhõng nhẽo, đưa ra những yêu cầu con nít đối với cô. Nhưng phía sau tất cả là những tính toán âm thầm, từng bước một dụ thỏ con vài bẫy. Biến Bạc Hà từ người qua đường thành bạn bè quen biết, từ bạn bè quen biết thành bạn thân rồi từ bạn thân thành bạn gái giả. Cuối cùng đường đường chính chính làm vợ của anh ta luôn! Đúng là một mánh lừa có tính toán thâm sâu mà. Chưa kể bạn Kỷ nhà ta còn biến chất tới nổi luôn tự tin là mình rất xinh trai!? Thường xuyên chăm sóc sắc đẹp và yêu thích đi spa. Anh đánh giá mình cái gì cũng tốt và không ngại tự tuyên dương (tóm lại là mặt dày có trình độ) Nữ chính Bạc Hà là mẫu hình của cô bé lọ lem kiên cường và mạnh mẽ. Những chương đầu tiên cô đã để lại thiện cảm lớn cho người đọc. Tính cách của cô được xây dựng trên hoàn cảnh, qua hành động. Giữa những người phụ nữ yêu thích tài sản vật chất, kết hôn chú trọng điều kiện kinh tế thì Bạc Hà là một người hiện thực nhất. Cô không cầu mong một chuyện tình cổ tích lọ lem và hoàng tử mà hy vọng một người bạn đời ngang hàng với mình. Những vết thương do mối tình đã qua gây nên đã khiến cô nghĩ rằng: Tình yêu là sự sang sẻ nhưng chỉ sang sẻ cái phúc, cái họa thì không thể. Vì lẽ đó mà Bạc Hà muốn tự mình làm nên sự nghiệp, muốn có một vị thế chắc chắn trước khi kết hôn. Quan niệm của cô về hôn nhân vô cùng thẳng thắn: Hôn nhân là sự kiên trì nhẫn nại lâu dài. Tình yêu chỉ là một phần nhỏ của hôn nhân, cái kiến người ta ở đời với nhau là sự nhẫn nại. Nhẫn nại tiếp nhận mặt xấu của đối phương, nhẫn nại thích nghi với cuộc sống nhiều khi buồn bực, nhiều lúc thất vọng. Con người không có ai hoàn hảo, cuộc sống vợ chồng là sự dung hòa. Chỉ cần ta đủ nhẫn nại thì đó là niềm hạnh phúc bền lâu. Tóm lại đâu là một câu chuyện nhẹ nhàng, đưa tới một chút triết lý trong cuộc sống. Qúa trình Kỷ Lan theo đuổi Bạc Hà tương đối vất vả và hài hước. Truyện không đề cao về tiền tài, không mô tả nhà nào giàu có ra sao mà chỉ muốn truyền đạt một câu chuyện bình dị nhẹ nhàng, bởi vì nó gần gũi và có thể xảy ra đâu đó xung quanh chúng ta. Mời các bạn đón đọc Trêu Chọc của tác giả Thị Kim.
Tiếu Vong Thụ
Tiếu Vong Thụ (Cây Quên Cười). Tôi là một gốc hợp hoan sinh trưởng ở đài ngắm sao núi Kỳ Bàn, đã được 400 cái xuân xanh. Vốn dĩ tôi là vô tính, nhưng từ năm hai trăm ba mươi hai tuổi, khi đó thấy một đôi nam nữ đứng trước mặt thề non hẹn biển, tôi đã quyết tâm thân này từ đây về sau là thân con gái. Đầu hạ năm ấy, chính là thời điểm tốt nhất trong năm, cành lá xanh màu phỉ thúy, hoa hồng nhạt ánh lên tựa lông vũ, như ráng mây trời, cả người tràn hương hoa. Tôi hít ngập tràn hương núi rừng mát lạnh trong bầu không khí tĩnh mịch, ngắm nhìn rạng mây trên bầu trời đang đổi màu huyền ảo, bên tai lại nghe tiếng chim tước hót ríu rít. Trong lòng ngập tràn cảm giác biết ơn và thỏa mãn, bản thân đã được thiên nhiên ưu đãi biết bao, để tôi có thể sinh ra ở nơi phong cảnh đẹp mà tao nhã đến vậy. Đang mơ mộng, bỗng thấy từ trong làn gió ấm áp xuất hiện hai bóng người đang chậm rãi đi lên núi, quần áo tung bay, ánh mắt có ẩn tình. Từ xa đã nghe thấy một giọng nói rất đáng yêu vang lên: “Anh họ, anh xem cây hợp hoan kia đẹp chưa kìa”. Chàng trai mặc bộ đồ màu trắng ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái, rồi lại cúi đầu cười trả lời: “Em họ, em mới là đẹp nhất.” Con ngươi đen như mực chỉ chăm chú ngắm nhìn mỗi đôi mắt của cô gái áo xanh kia mà thôi. Người kia nói vậy, cô em họ quay mặt cúi đầu mỉm cười thẹn thùng. Gò má bạch ngọc ửng màu hồng nhạt, giống như khi nắng mai chiếu xuống tàng hoa hợp hoan. Sống suốt hai trăm ba mươi hai năm nay, lần đầu tiên tôi phát hiện rằng gương mặt của người thiếu nữ khi vui vẻ ngượng ngùng lại xinh đẹp đến vậy, không khỏi ước ao mình sẽ được như thế, thì ra một người con gái chỉ cần chàng trai mình yêu khen nàng đẹp, thì nàng sẽ trở nên xinh đẹp đến vậy. Cặp trai gái này ở trước mặt tôi trao lời yêu thương lâu thật lâu, khiến tôi vừa cảm động nhưng lại vừa cảm thấy hoang mang. Theo lão thổ địa thì những lời thề non hẹn biển, ông ta luôn bảo những lời ấy rất không tin được, chính là những lời thề son sắt lại khiến tâm tình xôn xao. Còn đối với thân cây như tôi thì đây chính là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tình cảm của con người, từ đó về sau liền tự nhủ với lòng, sau này nhất định tôi sẽ trở thành con gái. Bởi lẽ tôi cũng muốn sẽ có người đối xử tình cảm với mình như ở đây. Tôi khi đó cũng sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp rạng rỡ, không gì sánh bằng. Cây tùng đối diện và thổ địa núi Kì Bàn luôn nói tôi thật kiêu ngạo. Nhưng mà chao ôi, có nhan sắc chẳng lại không tốt hay sao, nếu có thể tự mình chọn lựa, có người nào lại không muốn mình xinh đẹp từ mới sinh ra? Tôi dù trẻ tuổi nhưng chỉ thích nói lời ngay thật mà thôi. Đài ngắm sao nơi này thật ra cũng chỉ có một cái bàn đá và hai gốc cây mà thôi. Nghe theo lời lão thổ địa kể lại, ngàn năm trước có thần tiên ghé qua ngắm sao, vì thế nơi đây được đặt tên. Tiếc là tôi thân sinh ra ở đây, đừng nói là thần tiên đắc đạo, ngay đến cả yêu quái cũng chẳng có một bóng. Tuy nhiên, thổ địa thì cũng được coi như một tiểu tiên. Tiếc là lão chỉ có thể ngày ngày chôn chân ở núi Kì Bàn này, không thể như các vị tiên khác, tiêu diêu tự tại. Chính vì thế tính tình cũng có chút kì dị, lúc nào cũng luôn mồm bảo tôi ăn nói lanh chanh, khiến tôi ban đầu vốn là cây nhỏ ngây thơ lại suy xét hết bao tâm tư. Lão còn bảo, việc này có ích cho sự trưởng thành của tôi. Trong lòng thì lại buồn bực: nói lời khiến người khác vui vẻ bản thân mình cũng cao hứng, thế không phải không tốt hơn sao? Phía đối diện là một cây tùng lớn hơn tôi 200 tuổi. Tính cách cũng lập dị chẳng kém. Một lòng một dạ muốn tu hành! Tôi nghĩ lí tưởng của anh ta vĩ đại quá mức, chẳng lẽ một thân cây mà cũng có thể tu thành tiên thật sao? Tôi lại không dám hỏi thẳng, sợ sẽ đả kích lòng tự tôn của y. Thật ra mỗi lần nhìn thấy anh ta chăm chỉ tu luyện, tôi đều nghẹn đến nỗi nội thương, một phần luôn thích nói lời thật thà trong tôi chỉ muốn mở miệng bảo y đừng làm trò ngốc nữa, phần lương thiện khác thì khuyên tôi nhịn xuống, không nói. Cứ bị giày vò như thế quả thật đã rèn luyện tính bình tĩnh và khả năng nhẫn nại của tôi ra trò. Từ đó về sau khi gặp chuyện, khả năng giả vờ nhìn không thấy, nói không biết của tôi rất cao siêu. Buổi tối là lúc chúng tôi gồm một vị tiên hai gốc cây bên đài ngắm sao ngồi tán dóc nhau nghe. Lão thổ địa bình thường đều lấy cầm theo một bầu rượu nhỏ ngồi bên đài uống giải sầu, thỉnh thoảng qua về phía Kiến Mộc và tôi bày tỏ cảm xúc, khi hùng hồn, lúc cô đơn, căn bản là cứ nhìn vào số rượu lão uống nhiều hay ít mà định. Kì thật lão thì có tâm sự gì chứ, không phải là do không thể vân du tứ hải đấy sao, tôi đây thậm chí còn không thể di chuyện được đây này! Có thể thấy so với lão tôi kiên cường, lạc quan hơn biết là bao nhiêu. Trong lòng tôi còn cho rằng là do lão ngâm bài thơ mới nên mới vờ nói chuyện buồn thế thôi. Nếu là một anh chàng trẻ tuôi phong lưu phóng khoáng đang cau mày hình chữ xuyên (川) thì người ta còn có thể động tình, đằng này lão đã là một ông già, tính cách lại còn khác người thì sao có thể khiến tôi đây thẹn với chả thùng thế nào cho được. Nhưng mà dù sao tôi cũng bốn trăm tuổi rồi mà, cuối cùng cũng hiểu được rằng thích ăn ngay nói thật đúng là một tính tốt, nhưng tùy lúc mà đem lời thật lòng nhịn xuống không nói ra lại càng là một phẩm chất đáng quý hơn nữa. Cây tùng đối diện tôi tên là Kiến Mộc. Đối với chuyện hơn tôi hai trăm năm, tôi rất tò mò. Vì thế nhân lúc khi thổ địa đi ngủ, anh ta lén nói cho tôi nghe, khiến tôi cũng xấu hổ thay cho lão một hồi. Năm đó khi tôi còn chưa có mặt trên đời, phóng mắt ra khắp ngọn Kì Bàn này, chỉ có một gốc cây hai trăm tuổi có thể nghe hiểu lời nói của lão, lão già cô đơn cuối cùng cũng có người để dốc bầu tâm sự, hết vừa khóc vừa cười với gốc tùng, ôm cây thật chặt rồi chây trét nước mũi lên vỏ cây, gọi cho cây cái tên Tiểu Tùng. Một tiếng Tiểu Tùng gọi Kiến Mộc hai trăm tuổi này cũng khiến tôi nổi hết da gà, đã thế lão tới đây hằng đêm, một đêm gọi tên không dưới ba trăm năm mươi lần. Trong lòng tôi thầm nghĩ hèn chi vỏ cây của Kiến Mộc sần sùi, ra là đã bị gọi là Tiểu Tùng suốt hai trăm trời. Kiến Mộc tu hành suốt hai trăm rốt cuộc cũng có thể mở miệng nói chuyện, câu đầu tiên nói với lão chính là: Gọi tôi là Kiến Mộc. Lão già cưới hắc hắc: “Nếu không phải do lão đây ngày ngày tới nôn mửa, thì sao chú mày chỉ mới 400 tuổi mà có thể nói chuyện được sao, hừ.” Phương cách khích lệ của lão cũng đặc biệt quá đi! Sau tôi lại hỏi nhỏ anh: “Vậy sau này anh không muốn trở thành nữ sao?” Kiến Mộc thở dài: “Anh bị lão thổ địa ôm ấp như thế, còn có thể chọn làm nữ được sao?” Tôi không nói gì, đem ý tưởng từng muốn cùng anh ta trở thành chị em gái chốn khuê phòng, an ủi nhau nơi núi rừng hiu quạnh mà hung hăng đè nén. Sau này còn có cây hợp hoan tôi đây, sống vô tư lự đến hai trăm tuổi, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, linh khí đất trời, cuối cùng cũng có thể giác ngộ, tâm tình cũng được khai sáng, có thể nghe hiểu tiếng người. Lão đang vui vẻ một hồi, bừng bừng chí văn chương rồi lấy cho tôi một cái tên là Hợp Hoan. Khi ấy tôi không thể nói được, nhưng có thể trao đổi với Kiến Mộc. Tôi mừng khấp khởi hỏi Kiến Mộc tên này có hay không? Kiến Mộc cười lạnh lùng: “Lão thấy cho gọi Tiểu Cẩu, gặp kêu Tiểu Miêu, nhìn cây tùng bảo Tiểu Tùng. Em nói tên Hợp Hoan này vậy có được hay không?” Nhưng mà lúc đó tôi vừa có một cái tên nên thấy rất mừng, không nhìn thấy Kiến Mộc là đang xoi mói. Cứ như thế vui vẻ mà dùng cái tên ấy đến tận ngày hôm nay. Tôi biết được khi Kiến Mộc bốn trăm tuổi là có thể mở miệng trò chuyện, trong lòng tôi khấp khởi mừng thầm, bởi vì nay tôi cũng đến số tuổi ấy rồi. Lòng kiên nhẫn chờ đợi, một ngày lại một ngày có thể mở miệng nói chuyện, nhưng mãi chỉ có tiếng gió thổi nghe tiếng lá cây xào xạc mà thôi. Tôi còn chưa hề nản lòng mất lòng tin thì lão thổ địa đã hầm hầm bước về phía này, hay tay chống nạnh sấn sỉa vào người tôi hệt mũ đàn bà đanh đá: “Hợp Hoan, thấy lão đây hằng ngày đều uống rượu tới sáng dễ lắm sao? Có chút thời gian ban ngày đi ngủ một lúc, sao cô lại giày vò lão thế hả.” Tôi sững sờ một lúc, sợ hãi hỏi Kiến Mộc: “Em nói lớn tiếng đến vậy cơ à?” Kiến Mộc nhìn tôi, suy nghĩ một hồi, khách sáo nói: “Nói to chút thì cũng không sao đâu, miễn là êm tai chút là…” Kiến Mộc nói lời đâm chọt hơn so với lão thổ địa nhiều, chỉ trích thẳng vào lòng người ta, anh ta không biết điều đó sao? Tôi im lặng, trong đầu có phần nhụt chí. Lão thương hại nhìn tôi: “Cô cùng Kiến Mộc học hành, nó mỗi ngày tu hành thì cô lại cho là đang ngủ gật sao. Chao ôi, tuy là môi trường sinh dưỡng là như nhưng không ra được cùng loại cây nha.” Tôi nhìn sang Kiến Mộc, lần đầu tiên tin tưởng vào chuyện tu hành của anh ta, nhưng chỉ là có thể mở miệng nói dóc mấy câu thôi. Nếu là có thể tu hành đắc đạo, đánh ngất tôi cũng chả tin. Mời các bạn đón đọc Tiếu Vong Thụ của tác giả Thị Kim.
Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao
Thể loại: hiện đại, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam(với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Sở Từ nhịn khôngđược cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng mộtchút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.”Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” Tóm tắt: Công lần đầu gặp đã yêu thụ, muốn chiếm hữulấy người kia đến nỗi bất chấp tất cả, uy hiếp, cường thủ hào đoạt, giam cầm, để rồi chẳng thể đổi lấy được một chút ôn nhu nào từ thụ nữa. Mọi việc trở nên kì lạ khi một người quen của công gây tai nạn chết người rồi lại dùng tiền thoát tội, để rồi những người liên quan đến vụ án kẻ bị giết người bị phế, tất cả đầu mối về thủ phạm đều đưa vào ngõ cụt. Huyết án 2 mạng người năm xưa mà gia thế nhà công đã dùng tiền và quyền đổi lấy trắng án có liên quan gì đến vụ án mạng lần này? Là ai mắc nợ ai? Là máu ai còn chưa trả gây nên mối nghiệt duyên này? “Hàn Việt, anhcòn nhớ năm đó khi tôi rời đi, anh từng hỏi tôi một câu không?”  Hàn Việt trầm mặc đứng đó, sau một lúc lâu mới gật đầu: “Nhớ, tôi từng hỏi cậu đời này tạo nhiều sát nghiệt như vậy, có hay không đã từng yêu ai?”  Sở Từ chậm rãi giơ tay lên, đem mũi đao nhắm thẳng vào vị trí trái tim mình, ngẩng đầu mỉm cười với Hàn Việt: “Hiện tại tôi có thể nói cho anh biết đáp án. Câu trả lời của tôi là — không, không có. Sở Từ tôi sống hơn hai mươi năm, chưa từng yêu bất cứ kẻ nào.” *** Truyện gốc: Thắp đèn ngắm lưỡi đao ( 提灯看刺刀 | Đề đăng khán thứ đao) Tác giả: Hoài Thượng Thể loại: Hiện đại có yếu tố khoa học viễn tưởng (?), ngược luyến tàn tâm (ngược thân thụ ngược tâm công), cường công cường thụ, báo thù rửa hận, ân oán hào môn quân chính thế gia, cường thủ hào đoạt, tình hữu độc chung (1×1) quỷ súc kiêu binh công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ HE ở phiên ngoại Độ dài: 60 chương + 1 phiên ngoại Review Thắp đèn ngắm lưỡi đao Trước khi vào đề ta phải nói trước là bộ này cực kỳ nhiều hố, cực kỳ máu chó, cực kỳ phi logic, cực kỳ đi ngược lại tam quan của đa số mọi người. Trong review cũng sẽ chứa yếu tố SPOIL tiết lộ nội dung truyện, cân nhắc trước khi đọc!! Lần đầu tiên biết đến Hoài Thượng qua bộ Ly hôn, ấn tượng của ta cũng xem như khá tốt. Bả có lối viết tình tiết dồn dập, diễn biến kịch tính qua từng chương tương đối giống Thủy Thiên Thừa, thậm chí tùy hoàn cảnh còn giật gân và khoa trương hơn Thủy Thiên Thừa nữa. Motif cường công cường thụ và đặc biệt là quỷ súc công của bả cũng đạt đến trình độ riêng rồi -.- Thú thực, trước khi đọc Thắp đèn ngắm lưỡi đao là ta đang đọc dở Tháng năm qua của Tĩnh Thủy Biên. Mọi thứ cứ chầm chậm chầm chậm thanh thản quá đến nỗi ta sốt cả ruột, cuối cùng quyết bỏ ngang để nhảy hố này, dù đã được cảnh báo vô số lần về mức độ vặn vẹo và âm u của nó. Nói chung xác định như vậy trước để ai quyết tâm lắm thì hẵng nhảy, kẻo lại mắc công hận đời mất mấy ngày… Bộ này công là kiêu binh, một tên Thái tử trong đám Thái tử đảng lớn lên ở môn phiệt thế gia. Hắn quỷ súc đến nỗi say túy lúy vẫn có thể rút súng bắn thủng khóa cửa, trói người, uy hiếp,… không thủ đoạn nào không làm được. Thụ thì được miêu tả là một công chức bình thường, văn nhã lễ độ, có điều tính tình cũng cương liệt lắm, hai năm bị bức ép phải ở lại bên cạnh công cũng quyết không cho hắn một cái liếc nhìn. Thế nhưng những gì chúng ta trông thấy lại không hẳn là bản chất thực sự của mọi việc. Theo từng chương truyện vạch trần, tên sĩ quan ngang ngược chuyên quyền kia, hóa ra lại là kẻ có tâm tính rành mạch nhất. Thậm chí còn hơn lão tư lệnh cha của hắn, vương tử phạm pháp cũng như thứ dân, Hàn Việt sẽ không biến chất vì quyền lực. Ngược lại, người thanh niên bề ngoài ôn hòa có lễ nọ, đi qua vô tận hắc ám, cuối cùng lại đánh mất chính bản thân mình trong thù hận và máu tanh. Để báo thù cho người mẹ nuôi và em trai đã chết oan trong một vụ tai nạn, Sở Từ từng bước ẩn nhẫn, lợi dụng Hàn gia nhị thiếu, tiếp cận những kẻ đã sát hại người thân mình. Thuận lợi tạo chứng cứ ngoại phạm giả, dùng thanh đao 24 tấc chém sắt như chém bùn, kết liễu 3 tên đầu sỏ, đả thương 2 người liên đới, cả quá trình chưa từng chùn tay. Mà công thì cả ngày bận rộn với công vụ, nếu không cũng là nghĩ cách làm sao ép được thụ đi vào khuôn khổ, cho nên chưa từng mảy may nghi ngờ người bên gối. Nhưng chẳng có tội ác nào sẽ trót lọt mãi mãi. Một khi chân tướng bị vạch trần, đối diện với Sở Từ chắc chắn sẽ là sự trả thù tàn khốc nhất đến từ những gia tộc mà y đắc tội, bao gồm cả Hàn Việt – Hàn gia. Giữa tâm bão truy đuổi đó, đứng giữa tình thân, trách nhiệm gia tộc và chấp niệm, công lý sau cùng, Hàn Việt đã lựa chọn vế sau. Hắn tự tay đi bắt Sở Từ mang về giấu ở trong nhà, không cho y ra đầu thú, cũng không cho y tự sát. Sở Từ ung thư dạ dày đã đến giai đoạn giữa, hắn cưỡng ép bác sĩ mang thuốc, hóa trị xạ trị cũng tiến hành. Ai động đến mạng sống của em, tôi liều mạng với kẻ đó, kể cả là chính em đi chăng nữa. Mạng của em không thuộc về em nữa rồi, bây giờ nó là của tôi. Cao trào liên tiếp từ đầu truyện, giữa truyện đến tận đại kết cục, gió tanh mưa máu không ngừng. Thảng có chút ôn nhu ấm áp hiếm hoi, cũng chỉ là khoảng lặng trước khi bão đến. Ta biết nhiều bạn cực kỳ lấn cấn khoản thụ giết chết anh ruột của công (mà còn là kiểu tàn sát chứ không phải là giết bình thường), làm bị thương cha của công, vậy mà cuối cùng công vẫn lựa chọn giấu y khỏi sự truy sát của mọi người. Thế nhưng đối với cá nhân ta, một người cũng chả có mấy tình cảm với thân nhân từ nhỏ, thì ta hoàn toàn có thể hiểu được cảm xúc của Hàn Việt lúc đó. Hắn không phẫn nộ thay cho anh trai, nhiều nhất chỉ là thương tiếc. Nếu ta có loại anh trai như vậy, ngay cả thương tiếc ta cũng chẳng thí cho. Ngay cả Hàn lão gia tử thương yêu con như vậy, cuối cùng cũng phải chấp nhận mình đã sai lầm khi nuông chiều Hàn Cường thành ra cái dạng đó. Nếu như năm xưa ông đừng chạy án, thì có phải ngày hôm nay gã đã không gặp sự báo thù tàn khốc đến mức này? Tựu chung mà nói, tất cả nhân vật trong truyện không có ai là chính diện, trừ những người qua đường đã chết oan trong vụ án năm xưa. Tất cả bọn họ đều có một mặt thối nát, chỉ là mức độ thối nát đến đâu mà thôi. Ngay cả Hàn Việt và Sở Từ đều là những người có vấn đề tâm lý đến một mức độ nhất định. Một kẻ thiếu thốn thân tình sinh ra nóng nảy, tàn bạo và cuồng chiếm dục. Một người đã từng có tình thân nhưng lại vô cớ bị tước đoạt tình thân, bởi thứ tên gọi “cường quyền” mà trụy lạc trong thù hận. Phiên ngoại happy ending có vẻ chóng vánh quá và hơi chênh với toàn bộ chính truyện nặng nề trước đó. Nếu có thể, thực ra ta càng mong Sở Từ có thể chết đi, sau đó có một cuộc đời khác. Bởi cho dù có bao biện thế nào thì cũng chỉ có cái chết mới trả lại được trong sạch cho y. Còn ký ức cũng tốt, không còn ký ức cũng được, dẫu sao thì khi đó, y cũng có thể thanh thản mà đón nhận tình yêu và sự bao dung của Hàn Việt được rồi. Nhưng dù sao Thắp đèn ngắm lưỡi đao cũng đã kết thúc viên mãn rồi, một số chi tiết nhỏ như cô tình nhân mang bầu của Hàn Cường sẽ ra sao, chị dâu Hàn Việt thế nào… đều đã không còn quan trọng nữa. Có lẽ sau bộ này ta nên cấp tốc cày lại Đọc thầm để cứu vớt tam quan của mình arghhhhhhhh ~~ *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng - ayuhime627.wordpress.com July 10, 2018Lăng Nhược Bình Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng. Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ngược luyến tàn tâm, cường công cường thụ, quỷ súc tra công x thâm tàng bất lộ bề ngoài nhu nhược kì thực ăn tươi nuốt sống thụ, báo thù rửa hận, hào môn thế gia, HE. Edit: Trác Lam (với sự giúp đỡ nhiệt tình của QT ca ca và Google thúc thúc) Giới thiệu: Sở Từ nhịn không được cười rộ lên: “Hàn Việt, tôi sắp chết, anh hẳn phải thấy vui vẻ mới đúng, tại sao vẻ mặt lại giống như muốn khóc vậy?” Hàn Việt dừng một chút, mãi sau mới cười nhạt hỏi ngược lại: “Nếu cậu chết, chắc là sẽ có nhiều người thấy rất vui, làm sao có khả năng có ai đó rơi cho cậu một giọt nước mắt?” “…Vậy thì tốt.” Sở Từ thở dài gật đầu, “Tôi cũng không hi vọng các người rơi cho tôi một giọt nước mắt nào, vô duyên vô cớ làm ô uế con đường luân hồi của tôi.” —— Bộ này được edit cũng khá lâu rồi, Mèo không tìm được nhà gốc của bộ này, cũng chẳng biết ai edit luôn, Mèo vô tình đọc bộ này trên wattpad rồi nghe mn bảo là nhà bạn Jenny H có đăng bộ này cơ mà kèm pass (TT.TT) nên tớ đành dẫn link nhà bạn ấy, mn muốn đọc thì qua thương lượng pass với bạn ấy nha! Jenny H – Thắp đèn ngắm lưỡi đao – Hoài Thượng Vừa đọc xong bộ này tối hôm qua nên giờ viết review ngay cho ‘nóng’, nói vậy chớ bộ này hoàn cũng lâu lắm rồi cũng có thể xem như là một bộ điển hình của dòng ngược kinh điển. Mèo biết đến tác giả Hoài Thượng qua bộ Phượng Hoàng đồ đằng (bộ này cũng ngược, bao tả tơi, bao thê thảm, bao thỏa mãn luôn), văn phong của HT nhẹ nhàng, trầm lắng nhưng để lại cảm giác day dứt trong lòng rất sâu đậm. Khuyết điểm: bộ này ngược công, nhưng cũng phần nào ngược thụ. Bộ này đọc cho vui chứ thực ra nó là nguyên một nồi máu chó chờ mọi người nhảy vào. Công vì tình yêu mà bỏ qua luôn thụ giết anh mình, làm bị thương cha mình, đồng ý là gia đình công không quan tâm được nhiều tới anh nhưng vẫn còn người bố yêu thương anh hết lòng mà, chỉ tại ổng không biểu hiện ra thôi. Cái sai lầm lớn nhất của ổng là đã bỏ bê gia đình, dung túng vợ và con mình làm điều sai trái! Đề cử bộ này cho bạn nào thích ngược nha, nhưng cẩn thận nồi máu chó thập cẩm này à, kẻo nhảy vô rồi khỏi chui ra luôn! (Dưới đây có spoil vài tình tiết trong truyện nếu bạn không thích thì vui lòng bỏ qua nha!) Anh công Hàn Việt vừa gặp đã yêu anh thụ Sở Từ đến thất điên bát đảo, theo lời Hàn Việt thì là: “Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất.” Nhưng mà Sở Từ thì không, nên đương nhiên là công dùng đủ biện pháp cứng rắn trói thụ bên người, ờm, trói đúng nghĩa luôn. Xông vào nhà người ta, trói vào đầu giường, uy hiếp các kiểu, mà theo công là vẫn còn nhân từ chán, thì đến cuối cùng thụ cũng đồng ý ở bên công nhưng ẻm lạnh tanh à, chẳng cho công đến cả một cái liếc mắt. Rồi mãi đến 2 năm sau, đầu tiên là một người quen của công bị ám sát, ‘nhất kích tất sát’ đúng nghĩa, một đường cắt ngang yết hầu, nhanh – gọn – chuẩn, thủ pháp chuyên nghiệp, kế hoạch tinh vi, công và gia đình nạn nhân chả phát hiện được một tí vết tích nào. Sự việc yên ắng được mấy hôm thì next, lại một người quen nữa bị chém đứt mất cánh tay phải, vẫn y như lần trước không để lại dấu vết gì. Thật ra, là 2 sự việc này có liên quan đến nhau và dính líu đến 1 vụ án mạng trong quá khứ mà đầu sỏ là anh của công – Hàn Cường  gây ra. Trong một lần say xỉn lái xe, Hàn Cường đã tông chết một cặp mẹ con, 2 người này là mẹ nuôi và em nuôi của thụ, hoàn cảnh cực bi thảm, thụ mời 2 người lên Bắc Kinh chơi, nhân tiện giúp đỡ chút học phí cho đứa em nuôi thân yêu của mình. Ngờ đâu, từ lúc xảy ra tai nạn đến lúc nghe tin thi thể bị cưỡng chế hỏa thiêu chỉ vỏn vẹn 1 ngày, thụ còn chưa kịp nhìn mặt họ lần cuối thì đã chỉ còn là một nắm tro tàn, đến cả nơi an táng cũng là một nơi cực hẻo lánh, phong thủy tồi tàn nhất trong nghĩa trang. Mọi chuyện là do sự sắp đặt của quyền và tiền, xã hội này là nơi kẻ mạnh là kẻ chiến thắng, đứng trước 2 thứ này thì công lý chẳng còn là đáng giá là bao nhiêu, sinh mạng còn người cũng chỉ là thứ rẻ mạt, Hàn gia dùng tiền để đổi lời khai của nhân chứng, dùng quyền để ém nhẹm vụ việc, vốn dĩ là nạn nhân nhưng cuối cùng thành ra là không tuân thủ luật giao thông, là hung thủ nhưng cuối cùng lại xử vô tội, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đến cả bồi thường – thứ chắng đáng là bao nhiêu so với cái giá của những cuộc ăn chơi đàng điếm, hay là những món quà đắt giá cho tiểu tình nhân, Hàn Cường chẳng thà đem nó đi phung phí chứ nhất quyết không cho họ xu nào. Cuối cùng, kẻ ác cũng phải trả đúng cái giá của nó, Hàn Cường cũng phải đền mạng, mà còn phải đền một cách thật thảm khốc, thật đau đớn, thật khắc cốt ghi ‘vong’. Thụ tự tay BĂM XÁC anh của công. Vâng, hung thủ đương nhiên là thụ, lúc đầu Mèo cũng ngờ ngợ là ảnh rồi, vì cứ mỗi lần ảnh cười với ai là xác định vài ngày sau người đó chết, nhưng thật sự là không trách ẻm được. Sau này thì anh công cũng phát hiện ra bí mật của thụ, trong tiệc mừng thọ cha của công thì thụ bị phát hiện, ẻm chém một nhát dao cuối cùng khiến cha công bước một vòng qua quỷ môn quan, mém tí là đàm đạo với diêm vương luôn rồi, cuối cùng thì bị anh công bắt được tại nghĩa trang. Thề là đọc đoạn đó ngược chả chịu nổi luôn! Tường mọi chuyện thế là xong, đùng một phát, thụ bị ung thư dạ dày (vẫn còn cứu được). Công ngày đêm chăm sóc thụ, thụ thì chả còn tí hi vọng sống nào, công luôn ở bên thụ, hết nấu món bổ dưỡng, lại dỗ thụ uống thuốc, chơi game cùng thụ, chỉ vì muốn ẻm cảm nhận được sự sống nhiều hơn. Với công, những ngày này là những ngày hạnh phúc nhất từ lúc thụ gật đầu chấp nhận ở bên ảnh, nhưng hạnh phúc thường chả tồn tại lâu, một ngày đẹp trời, thụ trói công vào đầu giường rồi rời đi với lời khẳng định là chẳng có chút tình cảm nào với ảnh (Đau lòng chết!!!) Túm lại là cuối cùng cũng tìm được thụ, vì chữa ung thư cho ẻm mà công không tiếc đánh cược mạng sống của bản thân, quyền thế và sự an toàn của cả gia đình mình, thụ vẫn sống tốt và kết thúc là hạnh phúc mãi mãi về sau với bạn công tiến hóa thành mẫu đàn ông lý tưởng của bao chị em phụ nữ ‘Ra được phóng khách, vào được nhà bếp, leo được lên giường’.  *** [Review] Thắp đèn ngắm lưỡi đao Tác giả: Hoài Thượng Nguồn: Tấn Giang Thể loại: hiện đại, ân oán, ngược tâm ngược thân, hầu hết chủ công, cường cường, HE Couple: Hàn Việt x Sở Từ (thụ cameo Phá Vân) Quỷ súc trung khuyển trâu điên quân nhân công x băng sơn lý trí nhẫn tâm giết người như ngóe kỹ sư mỹ thụ Cho ai đó cần: thụ khiết, công trước đây chời bời, có nhiều tình nhân Hoài Thượng chuyên viết cẩu huyết với ngược, mới đọc 2 bộ của bả là Phượng hoàng đồ đằng với bộ này, thấy mặc dù truyện cẩu huyết vãi mà mấy đoạn ngược nó cứ hài hài, hay mình bị điên. Trước khi đọc dã xem review rồi, thấy cái gì mà một nồi máu chó các thứ, đọc xong ức chế cái kết -_-. Thấy mọi thứ hợp lý mà, với cả truyện mặc dù cẩu huyết nhưng không phải cẩu huyết tình cảm mà kiểu ân oán, nợ máu trả máu, đọc khá là sảng khoái, thế mới là đam mỹ chứ. Với cả giọng văn cứ hài hài kiểu mịa gì ý, cứu, tâm lý công nó khá là ba chấm, có 1 comment bảo ổng như trâu điên, hình như đúng thật. Anh này quân nhân, nóng tính, cứ hùng hùng hổ hổ, địa vị cao nên kiêu căng ngạo mạn, hơi tí động tay động chân, mà yêu thụ kinh khủng, yêu kiểu với mãi không tới, muốn làm người ta chú ý mà éo được, khổ vãi, 30 tuổi mà tâm lý như trẻ con. Mà được cái anh này thê nô vãi, vợ quát nghe răm rắp, hằng ngày nấu cơm rửa bát phục vụ tận răng = )). Nói thế thôi, truyện không ngọt đâu =)). CÓ SPOIL: Thụ là kỹ sư ở Sở nghiên cứu, lúc nào cũng lạnh lùng, rất đẹp (Hoài Thượng thích mỹ thụ) nên là công yêu luôn từ cái nhìn đầu tiên. Kỹ sư Sở xinh đẹp Tôi vừa nhìn thấy y, liền thích đến mức ngay cả bản thân họ gì cũng quên mất Quỳ lạy anh công luôn. Xong anh theo đuổi kiểu trâu điên ý, đọc để cảm nhận nha, sau một hồi thì 2 người cũng về chung một nhà, nhưng Hàn Việt vẫn không có được trái tim của Sở Từ. Nhắc đến Sở Từ, tại sao một người như anh lại chọn ở bên cạnh Hàn Việt, đương nhiên để trả thù rồi, motip cũ. Gia đình dưỡng dục Sở Từ bị anh của Hàn Việt là Hàn Cường tông chết, 2 mạng người. Hàn gia dựa vào quan hệ và quyền lực chối tội cho Hàn Cường. Chuyện này không liên quan gì đến Hàn Việt nhưng ai bảo anh là người Hàn gia, cho nên lúc đầu thụ rất ghét công. Nhưng mà sau 2 năm sống chung thì thụ cũng có tình cảm với công. Sở Từ cứu Hàn Việt khỏi chiếc xe Hàn Việt yêu Sở Từ điên cuồng (đọc nó hài), mà thụ đến cả liếc mắt cũng không cho, dẫn đến anh công rất là quỷ súc. Đã thế Hàn Việt từ bé không được bố mẹ yêu thương chăm sóc nên không khống chế được tâm lý, bị thụ đánh thì đánh lại thụ, đánh xong hối hận gào khóc các thứ. Thấy ngược cũng huề huề phết, tác giả khá là công bằng. Sở Từ giết tất cả 3 người, 1 là anh Hàn Việt, 2 người kia có giao lưu với công, đều là hạng cặn bã, chém đứt lìa tay 1 tên rác rưởi, lỡ tay chém cha Hàn Việt mà ông vẫn sống nhe răng nha. Đấy cẩu huyết đấy, có review bảo tác giả tam quan vặn vẹo, thụ giết anh của công mà công vẫn yêu thụ, ờ thì người anh này hờ quá, từ bé không ở với nhau, lớn lên cũng không thân thiết, thôi dù sao cũng là truyện mà nên không cấn đoạn đấy lắm. Tóm lại là truyện khá là mới mẻ, ai đọc ngọt nhiều quá ngấy có thể nhảy. P/s: thật ra tui thấy ngược này cũng bình thường, tui thấy ngược của Chiết chi mới ức chế. Artist: 棉球 蝴蜜_humi 冰绡 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC 12.09.2020 Beryl - berylss.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thắp Đèn Ngắm Lưỡi Dao của tác giả Hoài Thượng.