Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tô Cô Nương Hành Tẩu Giang Hồ (Gần Nhất Giang Hồ Có Điểm Tô)

“Tô gia tiểu thư Tô Anh muốn ra cửa hành tẩu giang hồ. Vì thế nàng phải đặc biệt cẩn thận.   Bởi vì nếu nàng không thể trở thành “đại hiệp” có tiếng, có cả miếng, cũng chỉ có thể về nhà thừa kế gia tài bạc triệu.”   Trong cuộc đời của Tô Anh, người nàng sợ nhất chính là mẫu thân, việc nàng sợ nhất chính là mỗi ngày phải gảy bàn tính dưới ánh mắt của mẫu thân mình. Vì thế, Tô tiểu thư tìm mọi cách trèo tường, vượt ngói, thậm chí là đu cây để được hành tẩu giang hồ.   Sau n lần thất bại do bị bắt tại trận, thì ở lần thứ n+1, Tô Anh dưới sự trợ giúp của phụ thân, đã thành công ăn vạ mẫu thân, để người đồng ý cho nàng ra ngoài thực hiện giấc mộng trở thành “đại hiệp” của mình.   Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc tiến vào giang hồ chính là việc trở thành một kẻ vô sản. Mẫu thân không cho nàng lộ phí, cũng không cho phép nàng được dùng tài sản Tô gia để lăn lộn giang hồ. Thế cho nên, ngày đầu tiên rời nhà, Tô tiểu thư không thuê được xe ngựa, chỉ có thể dùng đôi chân ngắn ngủn của mình, đi đến ngoại ô thành Tây Lăng, lại còn vì bớt được 2 đồng tiền lẻ mà nghỉ tại một khách điếm rách nát.    ***   Cũng chính tại nơi này, Tô Anh gặp được vị “đại hiệp” đầu tiên của cuộc đời mình. Rõ ràng trong sách viết đại hiệp giang hồ người người đều võ công cao cường, băng tường, vượt ngói, quanh năm bận rộn hành hiệp trượng nghĩa, đấu kiếm, so tài. Thế nhưng, vị Yến đại hiệp mà Tô cô nương gặp được buổi sáng thì làm việc tay chân, buổi chiều cho ngựa ăn, đến tối thì… thả diều.   Mặc dù vừa ra khỏi cửa đã gặp phải cú s.h.o.c.k đầu đời, thế nhưng Tô cô nương vẫn tin vào một giang hồ đầy rẫy các đại hiệp bay qua bay lại như trong chuyện xưa, vì thế Tô Anh lần nữa sốc lại tinh thần, xách váy tiếp tục phiêu bạt giang hồ.   Thế nhưng, với tình trạng “thiếu vốn đầu tư”, Tô cô nương cũng chẳng đi được bao xa đã hết bạc xài. Cũng may ở nơi đất khách này gặp được người quen, còn được người ta giới thiệu cho mấy việc rất là có phong cách “hành hiệp trượng nghĩa” của các vị đại hiệp, đó là tìm mèo cho Vương bà bà.   Việc cỏn con này sao có thể phù hợp với phong thái của Tô đại hiệp, hơn nữa, tiền công lại chẳng đáng bao nhiêu, nàng không muốn nhận. Sau một hồi co kéo, rốt cục Tô Anh cũng được giới thiệu cho một việc nhẹ, lương cao, chính là dùng khuôn mặt xinh đẹp của mình đứng ở cửa chào mời khách hàng.   Tô cô nương đã suýt nhận việc nếu như Yến lão Nhị không kịp thời ngăn cản. Giọng điệu của chàng có chút khó nghe nên lúc đó Tô Anh còn giận chàng thật lâu. Thế nhưng, trong lúc đuổi theo con mèo hoa của Vương bà bà, Tô cô nương rốt cục cũng phát hiện ra cái công việc “chào khách” kia là thế nào.   Nếu không phải là Yến Vô Tuất thay nàng đứng ở cửa ưỡn ẹo vung khăn, cộng thêm ỏn ẻn cười, thật khó có thể tượng tượng được khung cảnh tiếp theo.   Nhưng cũng chính vụ việc “chào khách” lần này đã đem đến tai họa cho cả hai người. Bởi vì sắc đẹp của Yến “cô nương” cùng Tô tiểu thư đã thu hút vô số “ong bướm” tới trêu hoa ghẹo nguyệt, còn buộc Yến Vô Tuất phải xuất ra tuyệt chiêu.   Chính điều đó đã khiến Tô cô nương gặp họa sát thân, suýt chút nữa thì mất mạng. Cũng may Yến Vô Tuất kịp thời xuất hiện, giải cứu cho nàng. Vì thế mà chàng bị bại lộ thân phận là đệ tử của Thanh Tử Dương - cao thủ đệ nhất giang hồ, khiến cho mọi chuyện không thể vãn hồi.   Giang hồ lần nữa dậy sóng, lại thêm sự can thiệp của triều đình, ân oán cũ cùng những cạm bẫy bủa vây cuốn Tô Anh cùng Yên Vô Tuất vào một vòng xoáy không lối thoát.   May mắn là, giữa những sóng gió ấy, chàng cùng nàng nắm tay, tâm liền tâm, tóc mai kề mái đầu, cho nhau tin tưởng, cho nhau chỗ dựa, không rời không bỏ, cùng nhau đi đến kết cục hạnh phúc nhất.   ***   Tô Anh là con gái út của Tô gia giàu có bậc nhất thành Tô Lăng, từ nhỏ được phụ mẫu nuông chiều, cẩm y ngọc thực, một ngón tay cũng không dính nước xuân. Những câu chuyện trong sách về một giang hồ thần bí, cùng với khát khao không muốn thừa kế gia tài bạc triệu của gia đình đã thôi thúc nàng phải một lần hành tẩu giang hồ.   Thế nhưng lúc đi hết mình, lúc về thực sự là hết hồn. Hóa ra, giang hồ mà nàng luôn trông ngóng lại chẳng giống với thế giới mà nàng tưởng tượng. Không có các đại hiệp tụ hội cùng nhau làm việc tốt, cùng không có anh hùng vì dân chúng phân ưu.   Điều nàng gặp được là cuộc sống cơm áo gạo tiền, là giấc mơ hư vinh cùng khát khao quyền lực đang dần giết chết mục đích tốt đẹp ban đầu của người tập võ.   Thời gian hành tẩu giang hồ, đã khiến một Tô tiểu thư non nớt dần trưởng thành, trở thành một cô nương mạnh mẽ, hiểu rõ đúng sai, càng biết như nào là “vừa đủ” để có được hạnh phúc.   Tô Anh là một nhân vật vừa có sự ngây thơ, vừa có sự lương thiện, nhưng đồng thời lại mang theo chút lém lỉnh, thông minh, thực sự rất khó để có thể không thích nhân vật này.   Bên cạnh Tô Anh, Yến nhị gia cũng là một nhân vật cực kỳ đặc biệt. Chàng vốn là đệ tử duy nhất của cao thủ đệ nhất giang hồ (mặc dù sự truyền thụ này cũng không phải do chàng muốn), đáng lẽ chàng nên có một cuộc sống “vinh quang”, là nhân vật được ngưỡng mộ, luôn bận rộn hành hiệp trượng nghĩa.   Nhưng, không, Yến Vô Tuất thực sự chỉ là một thanh niên “nhà nghèo”, ngoài chú ngựa tên Truy phong thì chàng chẳng còn gì cả, ngay cả một căn nhà rách cũng không có, còn đang nợ rất nhiều tiền của ông chủ nhà trọ Trần Ba.   Yến Vô Tuất không muốn phô trương, chàng chỉ muốn làm một người lặng lẽ, ăn hạt dưa hóng chuyện thiên hạ. Thế nhưng thân phận cùng vận mệnh không cho phép chàng làm một người nhàn tản, mà chàng, lại không thể chống lại ý trời, cuối cùng vẫn bị cuốn vào trong mớ ân oán phân tranh.   Chàng là một kẻ cục súc lại độc mồm, một chút cũng không biết thể hiện tình cảm. Nếu người chàng yêu không phải Tô cô nương thông minh lại thẳng thắn, thì không biết đến cái mùa quýt nào Yến nhị gia mới có thể cưới được thê tử.    Bù lại, chàng là một người cực kỳ chung tình, thích một người thì sẽ luôn chỉ có người đó, cho dù có một vạn sự cám dỗ bên cạnh cũng không thể lay động được chàng.   Ngoài hai nhân vật chính, các nhân vật phụ cũng cực kỳ nhiều và mang màu sắc riêng. Từ Tô phu nhân giỏi giang hiểu đạo lý đến Tô lão gia yêu con gái như mạng; thêm một ông chủ quán kẹt sỉ không có liêm sỉ, một thư sinh chua ngoa, bụng dạ thâm sâu, thêm một trùm cuối lúc nào cũng tỏ vẻ yếu đuối nhưng trong bụng là cả một bồ dao găm.   Ý tưởng của truyện khá mới, tuy nhiên nhiều tình tiết còn chưa được xử lý thỏa đáng, phần kết hơi nhanh khiến tớ có chút cảm giác hụt hẫng. Bù lại, tác giả có những quả cua cực khét, tớ lái đĩa bay cũng không đuổi kịp logic của bả, khiến quá trình đọc có nhiều bất ngờ thú vị.   Nội dung truyện hài hước, chuyện tình của đôi chính muốn ngọt có ngọt, muốn sủng có sủng, muốn ăn thịt cũng có luôn. Thế nên, tớ xin được nhiệt liệt đề cử bộ này cho các vị thí chủ ghé ngang qua đây nhé :) ______________   " ": Trích từ truyện do rv-er edit.   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đây là Tô Anh thứ mười ba thứ muốn trèo tường đi hành tẩu giang hồ. Lấy dẫm lên một khối che kín rêu xanh đá phiến, chân vừa trợt, rơi chổng vó, chấn kinh rồi Tô phủ toàn bộ hậu viện, rước lấy gia đinh tỷ muội huynh đệ thúc bá cô chất cha mẹ vây xem mà chấm dứt. Tô lão gia đem Tô Anh nghiêm khắc khiển trách một đốn, phạt quỳ một canh giờ, đóng cấm đoán. Nhưng là, hắn bất quá một lát liền hối hận, lặng lẽ sờ sờ hồi hắn nữ nhi phía trước cửa sổ nhìn lén. Chỉ thấy nữ nhi bảo bối của hắn Tô Anh sớm đã tắt đèn hô hô ngủ nhiều, không hề có đem hắn trừng phạt để ở trong lòng. Tô lão gia đầu tiên là yên tâm, lại có điểm sinh khí. Mang theo tức giận cùng lo lắng, hắn ngủ không yên, tìm phu nhân thương lượng: “Đều tại ngươi, không có việc gì làm nàng nhìn cái gì thoại bản, cả ngày thấy người liền ‘ núi xanh còn đó ’, nghe tiếng gió liền nói là ‘ kiếm khí như hồng ’, nghe vó ngựa vang chính là ‘ cổ đạo gió tây ’, còn muốn đi lang bạt giang hồ, ta nguyên tưởng rằng bất quá nhất thời tâm huyết dâng trào, hơn phân nửa năm vẫn là như thế, này nhưng như thế nào cho phải?” Phu nhân lại rất nghĩ thoáng: “Không bằng làm nàng đi ra ngoài nhìn xem, gặp qua không phải đã trở lại.” Tô lão gia đầu diêu đến cùng trống bỏi giống nhau: “Không thành không thành, trên giang hồ huyết vũ tinh phong, ta Tô phủ cũng coi như số một số hai giang hồ danh môn, hùng cứ Tây Lăng, nhiều ít kẻ thù ở bên ngoài, nàng một cái tiểu cô nương, nhiều nguy hiểm a!” Phu nhân lẳng lặng nhìn Tô lão gia lão sau một lúc lâu, phương mở miệng nói: “…… Lão gia, nhà ta tổ tiên tam đại thu thuê cùng buôn bán mà sống, giao tiếp bất quá phạm vi trăm dặm hương thân tá điền. Lão gia còn chưa ngủ tỉnh bãi? Vẫn là cùng nữ nhi nhìn cùng bổn thoại bản?” Tô lão gia như cũ lắc đầu: “Kia cũng không thể, giang hồ hiểm ác, ra Tô phủ, đầu đường liền có mãnh thú chặn đường, ta như thế nào yên tâm nữ nhi của ta độc hành?” “…… Đó là Ngô mẹ nuôi trong nhà đại hoàng, lớn lên hung, nhưng thực ngoan, cũng không cắn người.” “Không thể không thể, Tây Sơn liền có đàn phỉ, đóng quân trong núi, ngày đêm thao luyện, rít gào núi rừng, nếu đem ta bảo bối nữ nhi bắt được làm áp trại phu nhân nhưng như thế nào là hảo?” Phu nhân chậm rãi đem một bàn tay đỡ cái trán, chậm rãi nói: “Đó là phụ cận quan binh săn thú thao luyện, mấy ngày trước đây còn ở Tây Lăng cửa thành dán bố cáo, lão gia không đi xem sao?” “Ta…… Ta nghe trương đại trụ nói!” “Đại trụ chính là không có việc gì thích biên nói dối, lão gia đừng tin hắn. Chúng ta Tây Lăng huyện lị mạnh khỏe thật sự, hàng năm triều đình đều phải khen ngợi hai lần, nào có cái gì sơn phỉ tác loạn.” Tô lão gia trầm mặc. Phu nhân đem châm ở tóc mai trung gian sát một sát, tiếp tục nạp đế giày tử: “Y ta nói, nàng tổng như vậy lăn lộn cũng kỳ cục, không bằng làm nàng đi ra ngoài nhìn xem. Thật sự đi không thông, lại về nhà kế thừa mấy trăm mẫu đất, vài toà sơn cùng mấy chục cái mặt tiền cửa hiệu bãi.” “……” Bên ngoài nghe vách tường giác nha hoàn A Mạn nghe được lời này, nhịn không được hướng lên trời phiên cái đại đại xem thường nhi, nhanh như chớp chạy đến hậu viện đi mật báo. A Mạn vóc người không cao, tay chân thô đoản, lớn lên trắng trẻo mập mạp, nhìn liền có phúc tướng. Nàng một thân hoa đế áo, rải váy hoa, đen nhánh sáng bóng đầu tóc sơ thành hai cái thu, chạy lên trên bụng thịt run lên run lên. Tô Anh nghe được nàng vụng về tiếng bước chân, một lăn long lóc từ trên giường bò dậy, vén rèm lên ra bên ngoài xem. “Thế nào thế nào? Cha nhả ra sao?” A Mạn để sát vào, lặng lẽ cùng nàng nói: “Phu nhân nhả ra, nói làm ngươi đi ra ngoài sấm, vạn nhất sấm không nổi danh đường, chỉ có thể về nhà kế thừa mấy trăm mẫu đất, vài toà sơn, mấy chục cái mặt tiền cửa hiệu.” Tô Anh lắc đầu, cắn môi, rất là sợ hãi bộ dáng: “Kia có bao nhiêu sổ sách muốn tính, kia thật đúng là thật là đáng sợ, ta nhất định phải xông ra chút tên tuổi, đương cái đại hiệp mới hảo.” A Mạn hơi há mồm, mộc ngốc ngốc cũng gật gật đầu: “Đúng vậy, thật là đáng sợ……” Tô phủ có một cái quy củ, chính là lão gia lời nói có thể không tính toán gì hết, nhưng là phu nhân lời nói tuyệt đối là khuôn vàng thước ngọc. Tô Anh mẫu thân tùng khẩu, nàng cha cũng không dám nói cái gì, chỉ phải cực kỳ không tình nguyện thế tiểu nữ nhi chuẩn bị hành trang —— Năm hoa đại mã một đầu, trang các loại thoa hoàn váy bội, son phấn, vàng bạc châu báu một đại cái rương, sưởi ấm dùng lò sưởi, thiêu bạc than, còn có một đại bao lộ đồ ăn, chứa đầy Tô Anh ngày thường thích nhất ăn năm trân thủy tinh vịt, tuyết ti nhi chân giò hun khói, ngỗng yên chi…… Hoa quế tô, đường phó mát, xây hương quả hạnh…… Tô lão gia thu xếp giống nhau, liền sâu kín than thượng một hơi, đầy mặt treo đầy gả nữ nhi giống nhau không tha chi tình. Không ngờ, sở hữu hành trang đều bị phu nhân bàn tay vung lên, từ ven đường nâng về nhà đi. Mời các bạn đón đọc Tô Cô Nương Hành Tẩu Giang Hồ (Gần Nhất Giang Hồ Có Điểm Tô) của tác giả Y Nhiễm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng
Cô là một bộ thi thể có thể hoạt động (Hoạt thi), không có nhịp tim, không có hô hấp, không có mạch đập, không có nhiệt độ cơ thể, ngày ngày đều suy tư làm sao để chống phân hủy bảo trì sức sống, giữ làn da trắng mềm mại. Đến nhà tắm hơi tắm suối nước nóng để lưu thông máu, uống canh gà Đương Quy hầm táo đỏ để bổ khí, ăn rau và quả hoa quả bổ nước, thường xuyên rèn luyện, phòng ngừa chất xương lơi lỏng, luôn luôn động não, phòng ngừa tư duy xơ cứng. Cô lập chí làm một bộ thi thể khỏe mạnh, thân thiện với môi trường và không ô nhiễm. Thể loại: Hiện đại, ngọt, sảng văn (hệ thống) Nội dung nhãn hiệu: Ảo tưởng không gian, điền văn, hiện đại giá không, sảng văn. Ký tự tìm mấu chốt: Nhân vật chính: An Bộ. Vai phụ: Giản Ninh Huyên Thứ khác: Hệ thống, sảng văn, điền văn, kịch bản lưu. *** Vào sinh nhật hai mươi tuổi của mình, An Bộ dùng tiền làm thuê kiếm được mua một chiếc xe mới. Cô còn chưa kịp lấy bằng lái, mới ra ngoài đi thử một vòng đã gặp cảnh cầu sập, cả người lẫn xe cùng rơi xuống sông lớn. Mặc dù cô đã cố hết sức để tự cứu mình, nhưng cuối cùng vẫn không thể chạy thoát, chết ngạt khi đập cửa kính xe. Với người bình thường mà nói, chết nghĩa là kết thúc. Mà cô, lại “sống” tiếp trong thi thể của mình, nhưng không còn dấu hiệu nào mà người sống nên có như nhịp tim, hô hấp, mạch đập, nhiệt độ cơ thể. An Bộ cũng chẳng suy nghĩ gì với việc “sống lại” nữa, bởi vì cô là người kế thừa Sổ Sinh Tử. Không sai, đó chính sách ghi chép ngày giờ sống chết trong truyền thuyết, Nhân thư trong Tam thư Thiên Địa Nhân. Nhưng quyển Nhân thư cô có là tàn thứ phẩm, chỉ có thể nhìn thấy sinh khí và tử khí của mỗi người. Tác dụng hữu ích nhất của nó là có thể dựa trên đặc tính cá nhân và bối cảnh thời đại của một người, theo đó tạo ra một bộ hoàn chỉnh gồm hộ tịch thân phận và giấy chứng nhận liên quan, cực kỳ chính xác, không có sơ hở, có thể xưng là hệ thống “Chứng chỉ giả” bậc cao nhất. Khi còn sống, An Bộ rất ít khi động tới Sách Sinh Tử. Quyển sách này ngoài việc giúp cô nhìn thấy các hiện tượng linh dị và làm “chứng chỉ giả”, cơ bản không có đất dùng. Cho tới khi cô chết, âm dương nghịch chuyển, giá trị sinh trong sổ sinh khí từ 10.000 điểm tụt thẳng xuống 101 điểm, mà giá trị tử trong sổ tử khí từ 10 điểm tăng mạnh đến hơn 6.000.000 điểm. Toàn bộ thế giới trong mắt cô đều biến thành tử khí nặng nề. Hơn 6.000.000 điểm này không chỉ là tử khí của mình An Bộ, nó còn bao gồm tất cả tử khí của oan hồn bao năm qua đã chết ở sông lớn này. Nếu không phải bất ngờ chết ở đây, An Bộ cũng không biết trong nước lại có nhiều quỷ chết đuối như vậy. Hoạt thi An Bộ giá trị sinh khí còn 101 điểm, chỉ có khả năng di chuyển chậm chạp, năm giác quan bị suy yếu nghiêm trọng, dùng sức chín trâu hai hổ mới có thể đập cửa kính cạnh ghế lái trèo ra. Cô xuôi theo dòng nước, chìm chìm nổi nổi dạt xuống phía dưới sông, bắt đầu một khoảng thời gian sống lang thang rất dài. Sau tai nạn, An Bộ thành người mất tích. Ba mẹ vẫn không ngừng tìm kiếm cô, vì trước cô, hai người chị cũng mất tích. Nhưng cô có dự cảm, hai chị cô đều còn sống, bởi vì sinh khí trên người họ mạnh hơn bất kỳ ai. Nhưng An Bộ không muốn ba mẹ lại trải qua đau buồn khi chia xa, vậy nên cô lang thang bảy tháng, góp nhặt giá trị sinh khí tới 1000 điểm, miễn cưỡng có hình dáng con người rồi về cạnh ba mẹ, nói rõ mọi chuyện cho họ. Cho dù khó tin, nhưng họ vẫn đón nhận cô, đồng thời che chở cho cô mười năm, giúp cô không phải lo phiền góp nhặt từng chút sinh khí. Mười năm sau, cuối cùng An Bộ cũng có thể quang minh chính đại sống trong thành thị, cũng thành thục tìm ra cách góp nhặt sinh khí từng chút một. Lại qua vài chục năm, cô luôn trông coi bên người ba mẹ, không hề đi xa. Cho tới khi ba mẹ mất, cô lấy thân phận "Cháu gái ngoại" của hai ông bà. Từ nay về sau, không chút vướng bận, thi thể đi bốn phương. Hệ thống “Chứng chỉ giả” của Sách Sinh Tử cuối cùng cũng phát huy tác dụng quan trọng, có thể liên tục thay đổi thân phận, bất kể bao nhiêu năm cô cũng không cần lo lắng mình “Không có hộ khẩu”. An Bộ sẽ không dừng lại một chỗ trên năm năm, cố đỉnh mười năm đổi thân phận một lần, thân phận nào thì lại xem tình huống mà xác định. Bây giờ cô đã biến thành hoạt thi sau 82 năm. Công lịch năm 2175, cô cố định thân phận là một người phiên dịch ngoại ngữ, quốc tịch Trung Quốc, 25 tuổi, cô nhi, vừa tốt nghiệp không lâu, không có công việc cố định, thuê một căn hộ trong tiểu khu Minh Tường. Đưa bản thảo phiên dịch cho người thuê, An Bộ đứng dậy hoạt động tứ chi có chút cứng ngắc một lát, sau đó đi vào phòng bếp ép một ly nước rau quả cho mình. Hiện cô tiêu hóa đồ ăn không phải dựa vào dạ dày, mà là năng lượng trong cơ thể trực tiếp phân giải đồ ăn. Rau quả là đồ ăn cô đã nghiệm chứng liên tục rồi chọn ra, nó vừa dễ hấp thu lại giúp cơ thể khỏe mạnh, mỗi lần có thể gia tăng 5 đến 50 điểm giá trị sinh khí. Nhưng nếu không bổ sung đồ ăn đúng lúc, giá trị sinh khí sẽ lập tức hạ xuống. Đáng tiếc vị giác của cô khác hẳn với người bình thường, việc ăn rau quả chỉ là nhiệm vụ có thể giúp bổ sung năng lượng hàng ngày, hoàn toàn không giúp cô thưởng thức bất cứ cái gì trên mặt vị giác. Hiện giờ giá trị sinh khí của cô là 413.605, thính giác và khứu giác coi như bình thường. Nhưng vị giác, thị giác, xúc giác vẫn ở trạng thái khác thường. Nhìn thời gian, đã hơn 9h tối, An Bộ thay một bộ trang phục đậm màu bình thường, cầm chìa khóa rời khỏi chung cư. "An Bộ, cháu ra ngoài muộn quá." Đối diện là thím Trương hàng xóm mới dắt chó đi dạo về. "Vâng ạ, cháu ra ngoài có chút chuyện." An Bộ cười, cất tiếng chào hỏi. Cô đi xuống bãi đỗ xe, mở cửa xe, lái vào đường cái xe cộ qua lại không ngớt. Nhưng một lát sau, hệ thống điều khiển trong xe phát ra một tiếng nhắc nhở: [Chủ nhân, có người gọi xe, tọa độ K3C9, cách 780 m, có nhận đơn không?] Mời các bạn đón đọc Thi Thể Của Tôi Buông Thả Phóng Túng của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm
Reviewer: Miina Lưu ý: Review với góc nhìn của bản thân người review, đặc biệt có những cảm tính cá nhân xen lẫn, do vậy nên nếu có bất đồng quan điểm, mong các bạn sẽ cùng thảo luận ở bên dưới, hạn chế tối đa xảy ra những sự việc không mong muốn *** Vì sao nên đọc? Vì quá đáng yêu! Bạn thụ Nhiếp Bất phàm cực kì đáng yêu. Không thuộc tuýp thụ trong sáng hay ngây thơ, cũng chẳng phải băng lãnh, ngạo kiều mà là cực nhây, hệt như tên: Bất Phàm. Là một tổng thụ, có tài bẻ cong vô đối với những câu chuyện mà nhân vật chính đều là nam nam, hơn nữa trên người Bất Phàm dường như có tỏa ra hào quang dụ nhân, ai gặp cũng đều tình nguyện theo cậu về nhà… Nội dung của truyện kể về Nhiếp Bất Phàm vô tình xuyên không, nơi cậu rớt là thôn Kê Oa, lúc đó trưởng kia vì sắp chết mà nhường chức trưởng thôn cho cậu. Kể từ đó cậu thành trưởng thôn của làng duy nhất một thôn dân, chính là cậu! Mọi bí ẩn về ngôi làng, và cuộc sống mới của Bất Phàm cũng từ đó bắt đầu Nói về dàn công của Bất Phàm thì phải nói là cực kì đa dạng! Thương nhân, con nhà quan, kẻ tu hành (bạn này nham hiểm nhất .-.), minh chủ võ lâm và… hoàng thượng! Bằng tài năng của mình, Nhiếp Bất Phàm cứ thế sỡ hữu dàn hậu cung hùng hậu. Còn về tính cách của từng người thì: Ôn nhu công-có, Phúc hắc công-có, Tạc mao công cũng có,… Mỗi người một tính nhưng lại cam lòng về ở chung một nhà, chỉ vì có điểm chung duy nhất chính là Nhiếp Bất Phàm Truyện còn đặc biệt ở chỗ, thôn của Bất Phàm ở, chẳng có con vật gì để chăn nuôi… trừ gà. Gà trong thôn có thể sủa, có thể bay, có thể lội, còn có thể đánh nhau… Nói chung gà của thôn Kê Oa là cả một di tích sống về độ thông minh lẫn hiếu chiến của gà. Còn về vụ sinh tử văn, nếu bạn nào dị ứng thì khoan click back vội, hãy bỏ ngay ý nghĩ sinh tử là phải đau đớn này nọ đi! Hình dung như thế này nhé: Một con gà mái tơ lang thang trong vườn, bỗng nó “cục tác” một cái, liền xuất hiện một trứng! Cách sinh đẻ của Bất Phàm chính là thế, hãy sinh đẻ như Phàm ._. “Cầm hóa Nhiếp Bất Phàm” là một bộ truyện không nên đọc ban đêm, vì ai đó sẽ tưởng bạn khùng vì tội cười liên tục :))) Nhưng mà, truyện cũng lúc lắng lại… Nhiếp Bất Phàm mạnh mẽ là thế, nhưng lại có bí mật giấu kín. Cơ thể Nhiếp Bất Phàm có thể chống lại mọi loại độc, nhưng bí mật của việc đó lại vô cùng tàn khốc, nhưng chính nó cũng đã xây dựng cho Bất Phàm một tính cách đặc biệt như thế Truyện hài, H đủ, nội dung đáng yêu, đáng để đọc. Link edit: Phong Kiều Dạ Bạc P/S: Đôi lời từ Lâm Hy Viễn, thì là từ giờ chúng ta sẽ có một chuyên mục mới, hàng tuần hoặc hai tuần một lần, là review đam mỹ, mình mong chuyên mục mới này sẽ hữu ích cho các readers của Vi Huyền Cung. *** Em thụ vốn là một người biến đổi gen để cung cấp bộ phận cơ thể cho con người được buff một đống skill các thứ để thêm phần thương tâm lay động (tóm lại là thân phận hoành tráng :))) Một ngày kia vì cái gì đó mà thụ suýt chết đến mức xuyên không luôn. Cuộc sống liền chạy thẳng theo con đường nhân sinh tùy hứng, tác giả thống trị :]]] Em xuyên thẳng đến một thôn gia nơi có khả năng biến mọi động vật trừ người thành gà. Không chỉ thế còn giữ nguyên khả năng cùng khí chất ở đời trước. Không chỉ thế còn là vùng đất ẩn chứ kho báu vô lượng. Không chỉ thế còn .... Kể dài bị mệt :]]] Cuộc sống không thể yên ả trôi qua, em liền chạy ra ngoài chơi và quen liên tiếp hàng loạt những cao phú soái thân phận hiển hách. Quen là một chuyện, bẻ cong hàng loạt nhất kiến chung tình mới là phạm trù quan trọng. Sau khi hành hạ đám tiểu công lên bờ xuống ruộng khiến cho phẩm chất M nổi dậy, motip tiếp theo là ham mê thể xác và phát hiện ra người kia quả thật rất thu hút mà yêu mãi không thôi... Thỉnh thoảng có vài sự kiện gì đấy nhưng mặt bằng chung là 99% là nội dung kia. Sau khi buff chán chê các thứ thì tác giả tiếp tục buff thêm khả năng sinh con và đẩy bộ truyện này về con đường cạn sạch tiết tháo mà kết thúc. Đánh giá Trung bình. Một câu để diễn tả: Bàn tay vàng đến độ chói mù mắt rồi. Rất quá tay trong việc xây dựng hình tượng một thụ điên hết mức, luôn vui vẻ cười đến liệt cơ miệng. Thuyết âm mưu có thể tác giả này cũng đọc teenfic :]]] Nó luôn là một đứa đẹp không thể tin được mà tính tình bố láo, đi ra đường thì trêu chọc hành hạ con nhà người ta đến khổ sở mà người ta tìm cách trả thù lại quy kết về người ta xấu xa, vô lại???!! Đi đến đâu gặp cao phú soái đến đấy hay chỉ nghía cao phú soái mà làm quen thì chưa được xác định :]]] Làm bộc phát thú tính M của đám tiểu công khi thân tàn ma dại vẫn thốt lên: Thật là thú dzị!!! Cảm giác tác giả viết mọi thứ có thể viết để tô hồng cho thụ: Gia cảnh đáng thương, nội tâm sâu sắc, đẹp, thương, vui vẻ, phóng khoáng,... Dù chúng nó vả bôm bốp vào nhau rồi tát thẳng vào nội dung truyện. H thì phát rồ đến mức tưởng đây là đam mỹ H văn, tiểu thụ chính là hà thiên lộn. Quăng quật nhau chán chê là đúc kết của toàn thể đám tiểu công là: Thật thuần khiết ??!! Mẹ ruột chân chính là mẹ ruột, sủng thụ không còn chỗ nào để chê bai, sủng công tăng xông máu não, may mà cuối cùng cũng đã kết thúc ~~~ *** Nhiếp Bất Phàm xuyên không, xuyên tới một sơn thôn cổ xưa không biết rõ tên tuổi. Nói là sơn “thôn”, kỳ thực toàn bộ thung lũng chỉ có một lão nhân, mấy cây ăn quả, vài mẫu đất mới khai hoang. Không có thân phận hiển hách, không có chỗ dựa cường đại, không có của cải cho hắn tiêu xài hoang phí… Nhiếp Bất Phàm cho dù xuyên không, cũng chỉ là một tiểu nhân vật không được lão thiên gia chiếu cố. Điều duy nhất đáng mừng chính là, lão nhân sắp chết này (nói vậy có chút không thuận miệng), nói lại một lần nữa, trước khi lão nhân này chết (vẫn là nghe không lọt), nói lại, lão nhân đã hết thiên mệnh này cho hắn kế thừa lại tòa tiểu sơn thôn. Đáng tiếc, Nhiếp Bất Phàm đối với việc đồng áng dốt đặc cán mai, trong người lại không có đồng nào, mỗi ngày dựa vào gia sản lão nhân để lại (ba trăm cân thóc) mà tồn tại một cách vô cùnggian nan. Con người Nhiếp Bất Phàm này lười biếng, có chút ngốc, tự đại, trời sinh đần độn, nhưng hắn có một ưu điểm, đó chính là bản thân không cho rằng mình lười biếng, ngốc nghếch, tự đại. Nói đơn giản chính là một người theo chủ nghĩa lạc quan vô cùng thuần túy. Hắn nghĩ, nếu không làm ruộng kiếm tiền, vậy mở một cái kê viện đi. Đúng vậy, “kê” viện, chuyên nuôi gà, chuyên đẻ trứng, ấp trứng nở ra gà con lại tiếp tục đẻ trứng, sao đó đem tới các tiệm cơm các quán rượu đẩy mạnh tiêu thụ. Nuôi gà í a đẻ trứng. Dù sao ít nhất hắn cũng có kinh nghiệm nuôi chó, nuôi một con gà có lẽ cũng không thành vấn đề. Còn khởi nguồn gà từ đâu mà ra, thực không thể hỏi. Nghe đâu vào một buổi sáng xuân về hoa nở nào đó, Nhiếp Bất Phàm vừa mở mắt liền phát hiện trong viện xuất hiện một đàn gà, xem ra là từ một nơi xa xôi không biết tên nào đó chạy tới. Sau này Nhiếp Bất Phàm mới dần dần hiểu được, mảnh đất tiểu sơn thôn chỉ có một người cùng một đám gà này, kỳ thực là một vùng đất bị nguyền rủa, bất luận loài chim nào bay ngang qua bầu trời của sơn thôn, cũng rơi xuống đất biến thành gà. Cũng không rõ nơi đây vốn đã như vậy, hay là bởi vì sau khi Nhiếp Bất Phàm tới đây mới trở nên như thế, tóm lại chính là vậy đi. Có đàn gà, Nhiếp Bất Phàm chính thức bắt đầu công cuộc nuôi gà của hắn. Hắn có một phương pháp nuôi gà rất khoa học – nuôi thả. Sáng sớm mỗi ngày, sau khi mở lồng chắn, đàn gà lần lượt đi ra ngoài tự kiếm ăn. Đến lúc hoàng hôn, hắn lại xuất môn lùa gà về chuồng. Mấy ngày như thế, số lượng gà thậm chí còn tăng lên liên tục. Bất quá rất nhanh, Nhiếp Bất Phàm liền phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng. Trong đàn gà có không ít thành phần hiếu chiến, chúng nó không tự mình kiếm ăn mà chuyên môn cướp bóc của lão nhược phụ ấu (người già phụ nữ và trẻ nhỏ :))))), cả ngày ‘chân’ cao khí ngạo, không chịu sinh sản. Điều này làm cho Nhiếp Bất Phàm rất không thoải mái, vì thế, hắn quyết định chọn lọc ra từng con từng con trong đám phần tử hiếu chiến này, mặt khác vạch ra một lớp huấn luyện cho nhóm chúng nó, còn thường xuyên dùng phương pháp thuần hóa chó để thao luyện, khiến cho chúng càng ngày càng dũng mãnh, đồng thời còn có đầy đủ tính kỷ luật của một quân nhân.   Mời các bạn đón đọc Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Boss, Hạnh Vận Lai Tập
Văn án: Một người bị quỷ khí quấn thân chính là người cực kỳ xui xẻo. Chính là kiểu người dân gian hay gọi là kẻ uống nước cũng mắc nghẹn đó. Trùm xui xẻo chính là như vậy, phút trước vừa ra khỏi nhà, giây sau tai họa đã ập đến, ngàn lần vạn lần đều như vậy. Một người có số mệnh xui xẻo đến thế, cuối cùng lại gặp một người có số may mắn đến nghịch thiên, bọn họ như bị hút vào nhau trên quỹ tích duyên phận, vướng vào đủ thứ rắc rối dở khóc dở cười, nhưng qua đó lại khiến cho mọi người cảm thấy thật sự rất đáng yêu. *Quỷ khí chính là luồng khí mà con người lưu lại sau khi chết đi, ác tâm ác tính cũng sẽ tụ thành quỷ khí, hận thù ngưng kết lại thành quỷ khí, những đồ vật bị quỷ khí bám vào sẽ mang tới vận rủi khôn  cùng (Trích giải thích trong truyện). Nói tóm gọn lại là bạn công cứ xui xẻo không thôi đó! … Tuyết Nguyên U Linh không phải là cái tên xa lạ trong làng tiểu thuyết đam mỹ, văn phong chị này luôn có một chút linh dị thần quái đan xen vào thiên văn hài hước khiến cho bạn đọc có một trải nghiệm thực thú vị. Boss, vận hạnh lai tập cũng chính là thiên văn như vậy, vừa hài hước lại vừa khiến người đọc cảm thấy trầm trọng. Hai không khí này sẽ khiến câu chuyện càng thêm đáng đọc hơn nữa. Trong truyện này, bạn công là một người cực kỳ xui xẻo, làm chuyện gì cũng gặp rắc rối, kể cả khi là một thương nhân thành công, một ông chủ thì bạn ấy cũng chính là ông chủ xui rủi nhất mọi thời đại. Bạn thụ trong truyện này lại là một trùm may mắn, có lẽ chính là loại khác dấu thì hút nhau, may mắn gặp xui xẻo chính là loại bù trừ mà mọi người thích nhất. Sự xuất hiện của bạn thụ trong đời bạn công đúng là khiến bạn công giải trừ bớt xui xẻo, mà bạn ấy cũng đồng thời khiến bạn công quyến luyến không thôi, cứ thế là một thiên văn ngọt ngào hỗ sủng đã ra đời rồi. *** Review RinBaBa: Ài… tui nói là tui thích tổng tài lạnh lùng nhưng sủng thụ tới trời rồi đúng không? Nhưng nếu là một boss xui xẻo tột cùng đi sủng thụ thì đó không biết là nên vui hay nên buồn đây. Tui xì-bôi tro trét trấu chút nội dung để các chế nắm nha. Tề Dịch là siêu cấp vô địch may mắn. Dòng họ của Tề Dịch luôn luôn may mắn nhưng đều không thể sống qua khỏi 35 tuổi. Giảm đi tuổi thọ là cái giá cho sự may mắn và cả đời không cần lo nghĩ tới việc xui xẻo. Tốt đấy! Còn Ân Thứ, một cục nợ xui xẻo, trùm xui xẻo và vô địch xui xẻo. Nhưng vì sống trong gia tộc Ân – một gia tộc có phúc khí mạnh mẽ, mà quỷ khí không thể ăn mòn và làm Ân Thứ chết được. Tuy nhiên, anh lại xui xẻo triền miên, làm gì cũng có thể xảy ra chuyện. Cái gì khác nhau thì thường hút nhau mạnh mẽ. Tề Dịch ngoài sự may mắn của mình thì còn có khả năng nhìn thấy quỷ khí và lần đầu tiên cậu gặp Ân Thứ, quỷ khí trên người anh đã khiến cậu chú ý. Tề Dịch đến với Ân Thứ mục đích là dùng sự may mắn của mình để áp chế quỷ khí của anh. Quỷ khí của Ân Thứ ngoài gây xui xẻo cho chính bản thân anh thì còn cho những người xung quanh (trừ người của Ân gia và Tề Dịch). Cho nên “Ta không vào địa ngục thì ai vào”, vậy là Tề Dịch nhảy vào hố lửa và ở bên cạnh Ân Thứ. Nhưng cậu là một người có thần kinh khá thô. Ân Thứ và những người đàn ông khác xuất hiện trong truyện này đều yêu mến cậu, còn cậu thì hầu như không nhận ra, cho đến khi bị Ân Thứ cưỡng hôn. Vì sự may mắn của mình mà tình yêu của Tề Dịch hoàn toàn không gặp trở ngại gì. Nếu có trở ngại thì cái kẻ bị Ân Thứ phóng thù địch cũng vận phải xui xẻo mà từ bỏ ý định chen ngang. Hô hô… Yêu nhầm một con sâu xui xẻo nên nếu được sủng thì là một cực hình đấy. Đối với Ân Thứ, Tề Dịch là bạn đời. Và cả đời này, anh công nhận mình có 2 điều may mắn: một là người Ân gia, hai là gặp được Tề Dịch. Gần 30 năm, anh làm gì cũng khó khăn, làm gì cũng gặp chuyện… đến khi gặp Tề Dịch, anh đã có cơ hội sống như một người bình thường. Tui đặc biệt thích phân khúc cả hai đi du lịch cùng nhau. Khi Tề Dịch đưa tay dắt Ân Thứ qua cây cầu treo thì Ân Thứ như bật khóc. Đối với anh, bàn tay ấy vừa ấm áp vừa là chìa khóa giải thoát mình khỏi ngục tù quỷ khí. Đây là một bộ truyện hay, nhưng mà bản edit thì khá í ẹ. Sạn và QT nhiều nên đọc sẽ khó chịu đấy nhé. Truyện 84 chương, nội dung đủ thú vị để mấy chế đu theo. Truyện này kết HE. Nếu không HE thì hơi vô duyên, vì tác giả đã buff thụ lên tới trời rồi, không thể nào cho ẻm knock out được. *** Tề Dịch là một người trẻ tuổi bình thường có một căn nhà trọ nhỏ hai phòng, không có công việc chính thức, thích làm thêm ở khắp nơi. Điều duy nhất cậu khác với mọi người chính là, ánh mắt cậu có thể nhìn thấy quỷ khí. Quỷ khí là thứ lưu lại sau khi người ta chết đi, do ác niệm hay thù hận của con người mà thành, đồ vật khi bị quỷ khí bám vào sẽ mang tới điềm xui rủi… Người có quỷ khí, một là tâm thuật bất chính, từng gieo hận thù, hoặc là xúi quẩy không ngừng, làm việc gì cũng không thuận. Tề Dịch cùng tổ tông của cậu đều có thể chất đặc biệt có thể hóa giải quỷ khí, cả đời bình an, vô tai vô nan, nhưng người của gia tộc bọn họ lại không có ai sống quá ba mươi lăm tuổi. Cái này chính là vận cực tất suy, trên đời này bất cứ thứ gì cũng có cái giá của nó. Tề Dịch không biết mẹ mình là ai, năm cha hai mươi tuổi thì có cậu, lúc cậu mười hai tuổi thì cha qua đời, sau đó cậu được thầy nhận nuôi, thẳng đến khi trưởng thành, thầy mới từ chức dọn ra nước ngoài, đoạn tụ với con cháu, an hưởng tuổi già. Vốn ông cũng muốn dẫn Tề Dịch đi cùng, bất quá cậu lại không đồng ý, chính là hứa sẽ định kỳ bay qua nước ngoài thăm ông. Tề Dịch không học đại học mà lựa chọn ra đời sớm. Cậu biết mình sống không lâu, vì thế mỗi ngày đều sống thực sự nghiêm túc, không ngừng nếm trải những điều mới lạ, hưởng thụ cảm giác vui sướng cùng thành tựu khi học hỏi cùng tăng trưởng các kỹ năng của bản thân. Thành thị phồn hoa, xa hoa trụy lạc, quỷ khí cũng có đủ loại kỳ quái. Rất nhiều người quần áo sang trọng, sự nghiệp thành công nhưng lại có quỷ khí quấn thân, oán hận chất chứa. Tề Dịch thấy nhiều, cũng tập thành thói quen. Trên đời có mấy ai có thể sống tự do tự tại như cậu? Lại có mấy ai sống mà không hề oán hận câu nào? Có oán khí thì dần dần sẽ tích tụ thành quỷ khí, mà có sát tâm thì sẽ gặp huyết tinh. Chỉ là có vài loại quỷ khí có thể nhạt đi, nhưng có loại càng ngày lại càng tích tụ nhiều. “Tốt lắm.” Tề Dịch cắm thêm vài thanh chocolate lớn, cười nói: “Toàn bộ phần hôm nay đã hoàn thành.” Chị Tô tựa vào quầy, nhìn chiếc bánh ngọt xinh đẹp ngon miệng trên bàn, thở dài: “Tiểu Dịch Dịch, sao em không chịu tới tiệm làm thợ chuyên trách bánh ngọt a?” “Như vầy không phải cũng rất tốt sao?” Đến tiệm Thải Hồng làm bánh ngọt là một trong những công việc làm thêm của Tề Dịch. Bánh ngọt do cậu làm rất được hoan nghênh, mỗi lần vừa xếp lên quầy liền bán sạch. Này cũng chính là nguyên nhân làm chị Tô đặc biệt than vãn như vậy, rõ ràng có tay nghề tốt, tiền lương được trả cũng không thấp, nhưng Tề Dịch lại không chịu. Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng chuông leng keng, một người đàn ông bước vào tiệm.   Mời các bạn đón đọc Boss, Hạnh Vận Lai Tập của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.
Boss! Xin Đừng Nóng Nảy
Nhận xét chung: Truyện hấp dẫn, hài hước, ngọt ngào, edit quá ổn, xưng hô uyển chuyển, ngắn ngắn đọc vèo cái hết, tính cách các nhân vật nổi bật, đề cử ❤ Truyện ngắn, đọc vèo cái là ok nên cái review này chắc không dài lắm :v Nội dung kể về quá trình thụ aka Phương Nho, một bác sĩ tâm lý mới về nước, được bố của công mời điều trị cho công. Công tên là Nghiêm Triệt, người thừa kế sáng giá của tập đoàn Nghiêm thị, tầm ảnh hưởng như Samsung :v Nghiêm Triệt mắc bệnh nóng nảy như dã thú, phần tử bạo lực cuồng dâm vô cùng nguy hiểm :v So với Nghiêm Triệt thì mình thích Phương Nho hơn hẳn, có lẽ vì cậu là bác sĩ tâm lý nên cậu có 1 tấm lòng bao dung vô hạ, dịu dàng, đảm đang, quật cường, kiên quyết. Phương Nho là bác sĩ tâm lý duy nhất thành công giúp đỡ Nghiêm Triệt. Cậu giả dạng làm người giúp việc, dần dần thâm nhập vào thế giới của Nghiêm Triệt và hoà tan anh với sự chân thành của mình. Mặc dù vậy, cậu vô cùng tỉnh táo, bình tĩnh và thông minh, có thể ứng biến trong nhiều trường hợp nguy cấp. Mình không thích Nghiêm Triệt, tình yêu của anh vô cùng mãnh liệt, như 1 ngọt lửa nuốt trọn Phương Nho. Anh mắc bệnh tâm lý, tính tình nóng nảy, bá đạo, chiếm hữu điên cuồng, bạo lực như ác ma, nhu cầu tình dục siêu cao. Thực ra đọc truyện luôn thích những anh công bá đạo chiếm hữu, các bạn nhìn vào số lượng bá đạo công mình đọc thì thấy, nhưng chẳng hiểu sao mình không hề thích cái sự bá đạo của Nghiêm Triệt tẹo nào. Anh đủ lãng mạn để tạo ra 1 đám cưới trong mơ cho Phương Nho nhưng anh lại nghĩ ra đủ chiêu trò nhằm cưỡng bức Phương Nho. Anh không hề cho Phương Nho 1 khoảng không gian nào. Về sau khi vấn đề tâm lý được khắc phục, anh cũng dễ chịu hơn nhưng với mình thế không đủ. Nói thật mình hơi thành kiến với anh nên có thể viết bôi xấu anh đi nhưng cũng có những đoạn Nghiêm Triệt như 1 chú chó ngạo kiều. Mình cảm thấy cách tiếp nhận tình cảm của Phương Nho vẫn có chút gượng, truyện ngắn nên diễn biến rất nhanh, chắc dạo này đa số đọc chậm nhiệt và truyện dài nên không quen lắm haha :v Mà đọc truyện thấy không có ngoại hình thì nói chung tình cảm cũng khó nảy sinh :v 1 điều thực tế không thể thực tế hơn =)) Văn phong thì rất ổn, mình thích cách viết hài hước của tác giả, xen lẫn đó là cách tác giả xây dựng hoàn cảnh của nhân vật, 2 nhân vật chính của chúng ta đều vô cùng đáng thương ???? Điều mình ấn tượng nhất truyện không phải hai nhân vật trên hay câu chuyện mà là cách edit truyện của Phong Kiều Dạ Bạc. Biết nhà này lâu rồi vì tia truyện Cầm Hoá Nhiếp Bất Phàm, chưa đọc vì thấy giới thiệu có những thể loại mình không thích, e.g. cẩu huyết =)) Thực sự mình yêu chết cách edit luôn. Đầu tiên là vấn đề chú thích, hình ảnh rõ ràng, giải nghĩa ngay đoạn có từ ý chứ không để đến cuối. Đọc truyện mình ghét nhất là đến cuối mới có chú thích, tại đọc đến chú thích thì quên luôn cả cái từ ý rồi =.= Tiếp theo là ảnh đi kèm mỗi chương, ảnh đẹp, phù hợp nội dung chương truyện ❤ Cuối cùng là xưng hô và từ ngữ, đoạn cần giữ nguyên văn Trung cho dễ hiểu và đoạn nào nên Việt hoá cho gần gũi người đọc đều được làm khá nhuần nhuyễn. Cảm ơn Mimi, Mít và Lam Yên nhiều lắm, mình rất ấn tượng :3 Trước có vụ với cái nhà Ngân Nguyệt gì gì đó mình còn nghi ngờ cách edit của PKDB nhưng giờ thì hoàn toàn yên tâm! Đáng buồn là không like hay comt được, tính mình rất lạ, đọc cái j hay mà k like được là buồn lắm ???? thấy tội lỗi ý! Cuối cùng kết luận thì truyện hài hước, cũng có những đoạn đau lòng, ít ngược, H vừa đủ, đề cử ! *** Review fb/reviewdammy: Hiện đại, có mùi cẩu huyết, nóng nảy tổng tài công x ôn nhu bác sĩ tâm lý thụ. Câu chuyện cũng khá mới lạ. Một bác sĩ tâm lý gần ba mươi, gương mặt baby thanh tú được ông cha nhà giàu thuê điều trị tâm lý cho thằng con trai cực giỏi nhưng mắc chứng tức giận. Điều kiện là phải đóng giả người giúp việc vì thằng con cực kỳ ghét bác sĩ tâm lý. Hai người sống chung một nhà rồi yêu luôn. Mình đã hóng truyện này lâu rồi vì thích văn án, nào ngờ té đau đớn. Trước hết, tác giả truyện này cũng là tác giả Cầm hóa nhiếp bất phàm. Mình không biết truyện này, cũng không để ý, check lại mới thấy đó là truyện NP tổng thụ vạn nhân mê. Ta nói, gu tác giả rồi. Thụ truyện này cũng vạn nhân mê, gương mặt chỉ tả là thanh tú một tí nhưng khí chất thì cả trai cả gái cả em bé đều xách dép chạy theo. Cơ mà, chân chính khiến mình sụp hố chính là bạn công. Tổng tài lạnh lùng bá đạo hay nóng nảy kiểu gì mới sống chung được mấy ngày đã “tôi muốn cậu”, “đời này cậu là của tôi” rồi “đút cho tôi” bla bla chả hiểu tình cảm ở đâu ra mà tiến còn nhanh hơn tên lửa. Biết rõ người ta không yêu mình mà nhân lúc người ta bị nhiễm độc ma túy thì H luôn. Trời ơi, mình tưởng thể loại này đã tuyệt chủng 800 năm sau thời Đế quốc bóng tối rồi chứ! Tóm lại, bạn đã được cảnh báo. Sủng thụ xin hãy cứ nhảy vào, sủng công coi chừng sụp (tui vừa sụp rồi ==). *** “Ngài Nguyên, ngài xác định là mời một bác sĩ tâm lý, chứ đâu có phải là một bảo mẫu?” Phương Nho nhìn nhìn tư liệu đặt trên bàn, không thèm động thủ lật xem. “Đúng vậy! Tôi biết đề nghị này có chút không hợp với quy củ. Nhưng thỉnh Phương tiên sinh hãy thông cảm cho tâm tình của một người làm cha. Nếu như không phải không còn cách nào, thì tôi cũng sẽ không làm đến nước này!” Đối diện Phương Nho là một lão gia mang gương mặt mỉm cười, ngữ khí thành khẩn. Trong ánh mắt cùng cả người đều phát ra uy nghiêm, không cần người khác phải nhắc đến tài trí hơn người và địa vị xuất thân của ông. “Phải ở bên cạnh giám hộ một năm, đã thế còn phải giấu diếm thân phận là bác sĩ. Dưới tình huống như vậy, ông nghĩ tôi phải nhượng bộ mà phối hợp điều trị thế nào?” Lão gia bất đắc dĩ hít một hơi: “Nó là một người phi thường chán ghét việc người khác phân tích cách tư duy của mình, cũng không dễ dàng tiếp nhận chữa trị. Tôi đã hỏi qua không ít chuyên gia, kết quả đều là vô vọng, thậm chí còn phản tác dụng mà gia tăng thêm một tầng cảm xúc của nó nữa!” “Nhưng căn bản là loại phương thức chữa bệnh này rõ ràng đã trái với quy tắc nghề nghiệp. Thành thật mà nói thì tôi thật sự rất khó tiếp thu!” “Về điểm này thì tôi rất rõ ràng!” Lão gia nhẹ nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp: “Phương tiên sinh không cầm lo lắng! Trước đó tôi sẽ cùng cậu ký tên lên một hợp đồng, nếu như trong quá trình điều trị phát sinh bất kỳ một tranh cãi nào, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cậu, mà ngược lại sẽ bồi thường! Tôi chỉ cầu cậu dùng tài năng của mình mà giúp cho con tôi! Trong khoàng thời gian đó, cậu hoàn toàn không cần bận tâm đến các vấn đề khác, chỉ cần đem mình trở thành một người bảo mẫu bình thường là được!” Phương Nho ngẫm nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên nói: “Ngài Nguyên, tôi vẫn còn một nghi vấn! Trong nước có nhiều bác sĩ tâm lý ưu tú như vậy, tại sao ông cứ nhất quyết phải chọn tôi?” Lão gia cười cười, trả lời: “Đầu tiên, là cậu mới về nước chưa lâu. Ở trong nước còn chưa nổi tiếng, cho nên có thể dễ dàng cho nó không có ngờ vực vô căn cứ. Cậu phải biết rằng, tất cả các bác sĩ tâm lý từ lớn đến nhỏ tại quốc gia này, nó đã đều gặp hết. Thứ hai, cậu còn trẻ, bề ngoài dễ nhìn, càng giống như một cậu thanh niên mới tốt nghiệp ra trường, sẽ không làm nó phản cảm. Cuối cùng, trừ bỏ bề ngoài tri thức, cậu còn am hiểu nhiều thứ, tính cách ôn hoà, phi thường thích hợp để chiếu cố nó!”   Mời các bạn đón đọc Boss! Xin Đừng Nóng Nảy của tác giả Tuyết Nguyên U Linh.