Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em

Cách đây một năm bốn tháng, tôi từng viết trong bài review một câu như thế này: “Yêu thầm giống như một chén trà sen, người ngoài nhìn vào chỉ mường tượng ra vị đắng qua những cái nhăn mày nhíu mặt của người uống mà chẳng thể cảm nhận được hương thơm dịu ngọt bên trong.” Nếu như tình yêu thầm dành cho Lâm Uyên là một chén trà, thì dù cho chén trà này có đắng có chát tới nhường nào, Chu Hạm Đạm vẫn tình nguyện uống cạn tới giọt cuối cùng.   Câu chuyện bắt đầu vào ngày đầu tiên của năm học mới. Ngày hôm đó, nữ sinh lớp 12 Chu Hạm Đạm do vội vã bất cẩn mà vô tình đâm phải một chiếc xe ô tô đắt tiền đỗ gần trường, gây ra một vết xước dài trên thân xe. Với bản tính thật thà, Chu Hạm Đạm để lại thông tin cá nhân cho chủ xe, chủ động nhận lỗi và xin bồi thường. Nhưng chỉ một lúc sau đó, cô bé nhận ra mình gặp rắc rối to rồi, bởi người chủ chiếc xe xấu số kia lại chính là giáo viên bộ môn toán mới chuyển đến - Lâm Uyên.   Lâm Uyên bước vào lớp học lần đầu tiên trong tiếng trầm trồ cảm thán của các nữ sinh và tiếng hò reo trêu chọc của đám nam sinh. Vẻ ngoài cao ráo, nho nhã, lịch sự của anh dễ dàng khiến bao trái tim thiếu nữ lạc nhịp. Trong số hàng chục học sinh mới, “Chu Hạm Đạm” lại là cái tên được anh gọi ra để “trò chuyện”.   Tất nhiên, anh không bắt một cô bé con phải bồi thường phí sửa xe, anh chỉ đơn thuần muốn bảo cô bé đừng lo lắng. Thế nhưng, tai nạn này vẫn khiến Chu Hạm Đạm áy náy không thôi, tìm mọi cách để bồi thường tổn thất cho thầy giáo xui xẻo này.   Trong những năm tháng thanh xuân, mỗi người chúng ta đều hun đúc một thứ dũng khí lạ lùng. Ngày ngày gặp mặt một thầy giáo trưởng thành, đẹp trai lại dịu dàng, vui tính, có không ít nữ sinh đã rung động, ôm một nỗi niềm thương nhớ dành cho Lâm Uyên. Điều kỳ lạ là họ có đủ dũng khí để thể hiện tình cảm đó. Trái lại, Chu Hạm Đạm đối với kiểu tình yêu thầy trò này lại cảm thấy khó chấp nhận. Trong suy nghĩ của cô bé, thầy giáo cũng giống như cha mẹ vậy, sao có thể nảy sinh tình yêu nam nữ. Vậy nên mặc dù cô ngưỡng mộ Lâm Uyên, kính trọng anh, quý mến anh nhưng chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ thích anh.   Thế nhưng, duyên phận luôn muốn chứng tỏ mình rất khó nắm bắt. Sau một tai nạn bất ngờ và tế nhị, Chu Hạm Đạm dần dần dành cho Lâm Uyên sự chú ý đặc biệt. Cô thường lén lút ngắm nhìn anh, luôn muốn được gặp anh, muốn anh chú ý tới mình. Vở kịch anh giới thiệu, cô nhất định đi xem. Những quyển sách anh đã đọc, cô sẽ tìm mua từng quyển. Những bài anh đã giảng, cô đều chăm chú lắng nghe và luyện tập thật nhiều. Cô thích anh nhưng không thể để anh biết. Anh sống trong thế giới của mọi người, còn cô sống trong thế giới chỉ có cô và anh.   Nhưng liệu Chu Hạm Đạm có thực sự giỏi che giấu như cô tưởng hay không? Tôi nhớ một nam chính từng nói một câu thế này: “Khi ai đó thích em, em nhất định sẽ nhận ra.” Làm sao Lâm Uyên có thể không nhận ra nỗi lòng thầm kín của Chu Hạm Đạm khi mà anh so với cô trưởng thành và từng trải hơn nhiều đến thế. Lúc ban đầu anh quả thực không quá để ý tới cô bé trầm tĩnh này, cho tới một lần anh chấm bài thi của cô.   Lâm Uyên nói với Chu Hạm Đạm rằng bài thi của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật, nhưng chỉ có anh hiểu bài thi đó có ý nghĩa như thế nào đối với anh. Dù bên ngoài luôn toát ra phong thái ung dung, điềm nhiên nhưng ẩn sâu bên trong, Lâm Uyên cũng có phần thiếu lòng tin ở năng lực của bản thân. Bài thi của Chu Hạm Đạm xuất hiện trước mắt anh bất ngờ và rực sáng, nó như một minh chứng rõ ràng nhất cho những thành quả và nỗ lực trong công việc của anh. Cũng từ đó anh chú ý hơn tới cô bé Chu Hạm Đạm này.   Khi bạn dành cho ai đó nhiều hơn một ánh nhìn, bạn chắc chắn sẽ phát hiện ra những điều ở người đó mà bạn chưa từng nhận ra. Chu Hạm Đạm không dám nhìn thẳng vào Lâm Uyên nhưng cô không thể che được gò má ửng hồng mỗi khi nhìn thấy anh cũng không thể kìm được nụ cười ngượng ngùng nơi khoé môi. Tất cả những biểu hiện đó Lâm Uyên đều nhận thấy. Anh cũng từng cố gắng trốn tránh, cố gắng phá vỡ ý niệm của cô nhưng anh lại không ngờ rằng thứ khó phá vỡ nhất lại chính là ý niệm của anh.   Trước mắt tất cả mọi người, hai người họ là thầy giáo và học trò, không có gì hơn thế. Nhưng khi ánh sáng vụt tắt, khi chỉ có người này cảm nhận được rõ ràng sự hiện diện của người kia, cả hai đều hiểu rằng có một thứ tình cảm khác đang lớn dần, tới mức họ không có cách nào phủ nhận được. Khoảnh khắc bàn tay ấm áp của Lâm Uyên xoa nhẹ mái đầu của Chu Hạm Đạm, anh đã vô tình thừa nhận cảm xúc của mình, còn đối với Chu Hạm Đạm, đó là lời hẹn ước ngầm định giữa hai người.   Anh sẽ đợi cô, chỉ một chút nữa thôi, cô sẽ có thể sánh vai cùng anh, nói với anh rằng cô thích anh thật nhiều, yêu anh thật nhiều. Chẳng ngờ, “một chút” này lại dài đến thế, ngoảnh lại đã là bốn năm.   * * * * *   Tôi viết những dòng review này ngay khi vừa đọc xong chương cuối của bộ truyện, có lẽ các bạn sẽ thấy bài review có chút lộn xộn và lê thê bởi chính tôi cũng chưa thoát ra khỏi những cảm xúc còn đọng lại. Tôi rất thích hai thể loại tình thầy trò và yêu thầm, cũng đã từng đọc rất nhiều bộ truyện thuộc hai thể loại này và tôi có thể khẳng định với các bạn rằng “Có thể chứng minh, tôi thích em” là một tác phẩm xuất sắc.   Thất Bảo Tô đã dùng ngòi bút của mình đặt mỗi người đọc vào luồng cảm xúc phức tạp mang tên “yêu thầm”. Khi bạn yêu một người, dù có cố gắng tới đâu, bạn cũng không thể rời mắt khỏi người đó. Bạn sẽ chú ý tới từng thứ họ làm, muốn dẫm lên bước chân của họ, muốn họ chú ý tới mình nhiều hơn một chút, một chút thôi cũng được. Khi người đó sánh bước với ai khác, bạn sẽ cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Khi người đó cười với bạn, bạn sẽ thấy nơi mình đang đứng là thiên đường.   Yêu người đó khiến bạn nhức nhối phát đau nhưng nếu phải từ bỏ, bạn sẽ thấy không khí xung quanh như cạn sạch. Bạn sẽ muốn người đó thấy được bạn có thể vì người đó mà làm thật nhiều điều nhưng tuyệt đối không thể để người đó nhận ra tình yêu của bạn. Kiểu tình yêu sâu đậm đến thế nhưng lại mâu thuẫn đến thế, bạn có thể hiểu được không?   Nhưng không dừng lại ở đó, Thất Bảo Tô còn khai thác rất tốt yếu tố tình yêu thầy trò mà những bộ truyện cùng thể loại đa phần chưa làm được. Có lẽ do lấy bối cảnh trường trung học thay vì trường đại học mà tình yêu của hai nhân vật chính được phác hoạ một cách cực kỳ thuần khiết và sạch sẽ, đồng thời cũng nhạy cảm và tế nhị hơn nhiều.   Cô bé Chu Hạm Đạm chưa từng có đủ dũng cảm để thổ lộ lòng mình với thầy giáo Lâm Uyên. Tất cả những gì cô bé làm là nỗ lực hết sức để theo kịp bước chân anh, trân trọng từng kiến thức mà anh đem lại và lưu giữ từng kỷ niệm đẹp của cô và anh. Về phía Lâm Uyên, anh không hề có chút suy nghĩ đi quá giới hạn với cô học trò nhỏ của mình, thậm chí khi mới nhận ra tình cảm dành cho cô, anh từng tự ép mình phải gạt bỏ.   Cả hai người đều đủ thông minh để hiểu rằng có lẽ chuyện giữa hai người sẽ chẳng đi đến đâu cả, nhưng đúng như Chu Hạm Đạm đã nói: “Người mà cả đời ngay cả một lần tiếc nuối cũng không có, vậy thì cũng rất tiếc nuối.”* Nếu như kết cục của hai người họ chỉ có thể là một nỗi tiếc nuối, vậy hãy để họ trở thành nỗi tiếc nuối của nhau cả đời đi.   Khi đọc đến chương thứ 33 của bộ truyện, tôi gần như chỉ đọc lướt qua mà không dám đọc kỹ, bởi từng câu từng chữ đều khiến tôi xót xa vô cùng. May sao tác giả Thất Bảo Tô vẫn còn thương yêu hai nhân vật chính và cả người đọc. Chúng ta vẫn thường nói những câu như “Thời gian sẽ làm lành mọi vết thương” hay “Thời gian sẽ xoá nhoà nỗi đau” để an ủi người khác hoặc để vực dậy chính bản thân mình. Nhưng chúng ta lại quên mất rằng thời gian đôi khi có thể làm nên những điều tốt đẹp.   Bốn năm, đối với Lâm Uyên và Chu Hạm Đạm, là bốn năm của chia ly, bốn năm của nhớ thương, bốn năm của đau khổ và tiếc nuối. Nhưng đồng thời, chính khoảng thời gian bốn năm đó đã nuôi dưỡng Chu Hạm Đạm trưởng thành, rèn luyện cô thành một giáo viên, giúp cô sánh ngang bên Lâm Uyên mà cô luôn ngưỡng mộ.   Chính bốn năm đó đã thử thách Lâm Uyên, để rồi lại đưa về bên anh một Chu Hạm Đạm chín chắn, dịu dàng mà không phải một cô bé khiến anh luôn phải lo lắng. Bốn năm chia xa, sau khi đi một đường vòng thật dài, để đến ngày gặp lại, sự sững sờ của anh cùng giọt nước mắt của cô giúp cả hai hiểu rõ rằng “Cả đời này chỉ có thể là người đó mà thôi!”   “Tất cả đều không sao rồi, tình này cảnh này, đã là vô cùng may mắn. May mà em vẫn là em, tôi vẫn là tôi. May mà chỉ mới bốn năm, không phải bốn mươi năm. May mà em vẫn một mình, tôi cũng vẫn một mình. May mà nhớ mãi không quên, tất phải có tiếng vọng, may mà vận mệnh lại đem em đẩy tới bên cạnh tôi.”* __________   (*): Trích từ truyện   Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Một tháng chín, ngày đầu tiên khai giảng. Chu Hạm Đạm đi đường không may, vì tránh mấy tên nam sinh chạy xe như bay mà mất thăng bằng, chệch hướng, làm xe đạp va vào một chiếc xe hơi màu trắng ở ngay trước cổng trường. Kétt--------- Vang lên một âm thanh, trầm mà sắc, chứng tỏ lực rất mạnh. Chu Hạm Đạm thầm kêu không ổn, hoảng hốt dừng xe lại, cẩn thận đến xem xét. Tiêu rồi. Thật sự, Cạo ra một đường rồi. Dài hơn mười cm, cực kì bắt mắt. Chu Hạm Đạm vô thức đưa tay lên sờ, dùng bàn tay chà lau, nhưng này cái này là vết xước, đương nhiên không chùi được. Hai bên toàn là học sinh, đi qua đi lại không ngừng, tò mò nhìn sang. Cảm giác như đang khỏa thân bị đèn chiếu vào, Chu Hạm Đạm vô cùng xấu hổ lúng túng, hai gò má dần dần đỏ ửng, nóng bừng. Mặt sắp bị thiêu cháy rồi, Chu Hạm Đạm vò đầu bứt tai, lượn lờ quanh xe một vòng. Cửa sổ đóng chặt, hẳn là đỗ xe ở đây, bên trong cũng không có người. Cô còn phải lên lớp sớm để học bài, không thể trì hoãn ở đây, nhưng trên người cô hiện không bất cứ thiết bị nào có thể truyền tin, điện thoại tối qua cũng đã nộp cho mẫu hậu đại nhân rồi, lại không dám trực tiếp để lại số điện thoại của ba mẹ, biết làm sao bây giờ? Sau khi suy nghĩ, Chu Hạm Đạm lấy balo xuống, lôi ra một quyển vở rồi giật lấy một tờ giấy trắng, đè lên balo mà viết: "Tôi là Chu Hạm Đạm, học sinh năm ba ban 6 của trường cao trung này. Lái xe đạp không cẩn thận va vào xe của bạn, nếu cần bồi thường thì tới tìm tôi. Tôi không cố ý đâu, thành thật xin lỗi." Bề mặt balo không bằng phẳng, ghi chữ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng tốt xấu gì cũng có thể nhìn ra nội dung. Đem tờ giấy dán thật chặt lên phía sau cần gạt nước xong, Chu Hạm Đạm mới nhẹ nhàng thở ra. Lơ đãng dắt xe đạp đi đến mái hiên nhà để xe, cô tự hỏi tại sao mình phải thành thật như vậy. Biết thế sao vừa nãy không trực tiếp bỏ đi, ai biết là cô làm chứ. Nếu như cô thực sự bị bắt đền, có lẽ cũng phải bồi thường không ít, mẹ nhất định sẽ mắng cô, mới khai giảng mà đã để xảy ra chuyện này. A —— Trong lòng ai oán, Chu Hạm Đạm vác balo lên lầu. Mới đi đến đầu cầu thang, vai trái đột nhiên bị đập lên, ngay sau đó có lên tiếng cười vui vẻ trong trẻo vang bên tai: "Tiểu Hà Hoa[1] ——" [1] Tên của nữ chính là Hạm Đạm đồng nghĩa với từ Hà Hoa, đều có nghĩa là hoa sen. Chu Hạm Đạm liếc mắt, là cô bạn luôn ngồi cùng bàn với cô, Tề Gia Giai. "Hi." Cô có tâm sự nặng nề, miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười. "Cậu sao vậy?" Tề Gia Giai hỏa nhãn kim tinh. [2] [2] Hỏa nhãn kim tinh: nghĩa đen là đôi mắt lửa sáng ánh kim, có thể hiểu là tinh mắt. Chu Hạm Đạm đi vào phòng học, vừa ngồi xuống là lập tức đỡ cái trán đang đau nhức: "Sáng nay tớ làm tróc xe người ta... Aiz, đau đầu chết mất." "Xe gì? Xe bốn bánh à?" "Nói nhảm." "Ở đâu?" "Ngay trước cổng trường." Mời các bạn đón đọc Có Thể Chứng Minh, Tôi Thích Em của tác giả Thất Bảo Tô.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tường Nam Ngoảnh Hướng Bắc
Cô vốn là tường nam anh chưa đụng* là chưa có ý định từ bỏ, lại vì được anh dùng bàn tay dịu dàng nhất xoa dịu vết sẹo cũ năm xưa, lặng yên ngoảnh về hướng bắc. Đây là câu chuyện của chờ đợi và chữa lành, mong anh và cô đều được năm tháng đối xử dịu dàng. Mong chúng ta đều có thể tin tưởng vào tình yêu. *Có câu “Chưa đụng phải tường nam thì chưa quay đầu”, ý chỉ người cứng đầu cứng cổ, chưa bị bón hành nên là chưa thấy cay mắt.   Tag: Tình yêu duy nhất Keywords: Chính: Bùi Dương, Bạch Cẩn ┃ Phụ: Lộ Kiêu, Hoàn Tử, Hiểu Tĩnh ┃ Khác: Một câu giới thiệu vắn tắt: Tình tiết không khúc chiết chỉ có chuyện cuộc sống thường ngày rất ấm áp Couple: Bà chủ quán cà phê x chàng luật sư Truyện nhạt, phi logic ở 1 vài chi tiết, ai ngại thì dừng ở đây luôn hen. Truyện nam truy nên em đào đó mọi người, ai đó cản em lại đi TT. Chắc em lấp đến già mất (ノω・、). Nhưng mà truyện nhẹ nhàng (thì nhạt) iu thương lắm, thích hợp đọc vào một buổi hoàng hôn khi ta không còn cái deadline chít tịt nào mà chỉ muốn lofi cực chill đồ đó.  Bài này hợp vibe của anh nam chính chờ đợi 10 năm để gặp lại nữ chính vô cùng, nghe đi mọi người bao giờ mọi người hát hay như anh ca sĩ này thì em đăng truyện ha chịu không nè :v *** Trong quán cà phê bàn tròn sành điệu, âm nhạc dịu dàng êm tai, nơi thế này rất phù hợp để các cặp đối xì xào bàn tán. Nhân viên phục vụ mặc quần áo Tây tôn dáng bưng đĩa đi tới đi lui, song cũng không bối rối, có thể thấy là mọi chuyện ở đây đều nhàn nhã mà có trật tự. Mấy cô gái nhân viên quán lủi sang một bên nhìn một cái bàn nơi góc, chỗ đó có một khách hàng kỳ quái, đương nhiên đây không phải trọng điểm mà họ chú ý, trọng điểm là, chị sếp xinh đẹp của họ giờ cũng cùng ngồi với vị khách kia. Người khách mặc đồ vest chỉnh tề dáng dấp thẳng thớm, vì là đưa lưng về phía sau nên nhìn không thấy mặt, nhưng chỉ vẻn vẹn một cái bóng lưng thôi là có thể thấy rằng khí chất người này xuất chúng, chắc hẳn mặt mũi cũng không tồi. Bạch Cẩn không biết đám nhân viên nữ dưới tay mình đang có suy nghĩ đen tối với mối tình đầu của mình. Tư thế cô ngồi vẫn tản mạn lười biếng như mười năm trước, so với Bùi Dương đối diện ngồi đoan chính nghiêm túc y như sắp đi tham dự một phiên toà thẩm vấn thì hình thành sự đối lập rõ ràng. Bạch Cẩn cầm cái thìa nhỏ buồn bực ngán ngẩm khuấy cà phê, nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt này, nghĩ bụng lúc trước anh cũng đâu có đường đường chính chính như bây giờ, tối thiểu ở trước mặt mình vẫn là một người rất hoạt bát, quả nhiên là thời gian trôi mau nhỉ? À, song cân nhắc đến việc bây giờ anh đã là luật sư top đầu ngành, Bạch Cẩn cũng sáng ra. Bùi Dương nhìn động tác nhỏ cô song cũng không nói gì, anh biết, thế này là cô hơi mất kiên nhẫn rồi. Bùi Dương cũng không ngờ mình hiểu Bạch Cẩn rõ như vậy, từ một ánh mắt một tư thế của cô liền biết cô đang suy nghĩ gì, cho dù mấy năm nay không gặp, anh vẫn nhớ tinh tường một vài động tác quen thuộc của cô. Vì không để cô phí đầu óc tìm lý do chạy trốn, Bùi Dương ho nhẹ một tiếng nói: “Nói vậy, mấy năm nay em vẫn độc thân à?” Bạch Cẩn hơi đơ —— thế là định nói chuyện phiếm à? Nhưng từ trước đến nay cô không muốn làm tay sát thủ các cuộc chuyện phiếm, đành “Ơ” một tiếng nói, “Cũng không tính thế, cũng hẹn hò mấy người, chỉ là đều không hợp.” “Thế à?” “Ừm. Anh biết mà, em tương đối khó tính.” Bạch Cẩn nhẹ cười. “Thế có sao, người đẹp có quyền khó tính.” Bùi Dương cũng mỉm cười, chỉ là cũng không quá chân thành, có lẽ chỉ là một động tác lễ phép, anh lại làm đến là mười phần tự nhiên. Bạch Cẩn thoáng hơi kinh ngạc —— Bùi Dương cũng học được cách trêu ngươi rồi à? Ôi là trời. Nhớ cậu thiếu niên xấu hổ năm kia, thì thầm câu “Anh thích em” mà mặt đỏ đến tận mang tai, giờ cũng sẽ dùng giọng điệu này nói chuyện với mình. Xã hội à xã hội —— Bạch Cẩn nghĩ như thế. Nhất thời Bạch Cẩn cũng không tìm thấy lời đáp lời đi, ha ha cười “Nào có nào có” rồi cũng an tĩnh uống cà phê. Bầu không khí lập tức trở nên xấu hổ. Lúc này đang bật một hát cũ rất nhẹ nhàng – “Close to you”. Âm nhạc chậm rãi chảy xuôi, theo ngoài tiếng mưa tí tách tí tách ngoài cửa sổ, thoáng qua lòng người xưa, không khỏi nhớ lại một vài câu chuyện cũ rất xa xăm lại đẹp đẽ. Bùi Dương yên lặng nhìn cô gái đối diện, đôi bàn tay trắng nõn như ngọc, vô ý thức nắm cái muôi sứ, màu da lại xấp xỉ như men trắng, đôi mắt mặc dù là nhìn chất lỏng trong chén, ánh mắt lại lơ lửng không cố định, khiến người ta đoán không ra cô đang suy nghĩ gì. Nhưng mà Bùi Dương lại biết, cô đang nhàm chán. Bạch Cẩn buông muôi sứ, đổi tư thế ngồi, ưu nhã vắt hai chân, trong đầu suy nghĩ làm thế nào để “Tiễn khách” một cách lễ phép ——Rất khuya rồi?Hay làmưa nhỏ hơn rồi?Mặc kệ là gì, tóm lại cô muốn rời trận, màn ôn chuyện nhiều năm không gặp này khiến cô có phần không muốn ứng phó. Bạch Cẩn đang toan mở miệng, Bùi Dương lại dường như biết cô muốn nói gì, cướp lời trước nói: “Nếu như bây giờ em vẫn chưa có bạn trai... Có thể cân nhắc anh thử không Mời các bạn mượn đọc sách Tường Nam Ngoảnh Hướng Bắc của tác giả Vạn Phi Ngư.
Mộng Đẹp Như Mơ
Ta là trưởng nữ Thôi Âm của Lễ Bộ Thị Lang, thuở nhỏ lớn lên ở quê ngoại. Năm ta mười bảy tuổi, bọn họ tới đón ta hồi kinh. Khi ấy mặt mũi của người nào người nấy trông đều vô cùng hiền lành tốt bụng. Nhưng vừa đóng cửa vào phủ thì lại là một dáng vẻ khác. Tổ mẫu hờ hững, phụ thân chán ghét, mẹ kế Tô Thị tiếu lí tàng đao. Ca ca cùng mẹ cùng cha của ta cảnh cáo rằng: "Thôi Âm, ngươi phải an phận thủ thường, bằng không ta nhất định sẽ không tha cho ngươi." Đích muội ngây thơ hồn nhiên lại cười rộ lên và nói với ta: "Tỷ tỷ lớn lên trong thôn trang ở nông thôn, chắc hẳn không biết áo váy trên người đều đã là kiểu dáng cũ rích ngày xưa. Ta vừa xếp mấy bộ đồ ta không mặc nữa ra rồi, lát nữa ta sai người mang qua cho tỷ nhé." Bọn họ còn định gả ta cho tên thế tử quần áo lụa là mới vừa đánh c h ế t chính thê của phủ quận công làm vợ kế. .... Trước khi vào kinh ta còn đang định treo cổ t ự s á t đây này. Là do thị nữ Hòe Hoa liều mạng ôm lấy chân ta rồi gào lên: "Cô nương! Cô nương đừng c h ế t mà! Người của Thôi phủ trong Kinh Thành tới rồi kìa, chúng ta vào kinh tìm việc vui đi!" Ta bị bệnh, mắc chứng rồi loạn tâm thần, đã không còn chút hứng thú nào với cuộc đời này nữa. Lúc ta nổi điên, cần phải g i ế t n g ư ờ i mới có thể hưởng thụ chút vui sướng. Vậy thì, chỉ mong bọn họ có thể mang đến cho ta thật nhiều niềm vui. *** Trước khi nhà họ Thôi đến đón ta hồi kinh, ta đang ở trong nha môn của huyện Hòe Lý thuộc Ung Châu, tìm Lý tri phủ để ông ta tính cho ta một quẻ. Ông già nhỏ gầy đó đầu đội mũ cánh chuồn, người mặc áo cổ tròn, đứng trước mặt ta với vẻ mặt khó xử: "Cô nương, cô tha cho ta đi, tiểu nhân là tri phủ, sao mà biết đoán mệnh cơ chứ?" Hòe Hoa ôm kiếm trong tay đứng ở một bên, ta ngồi trên ghế chủ tọa trong sảnh, một bàn tay chống đầu: "Không phải mười năm trước Lý đại nhân vẫn còn đang bày sạp đoán mệnh ở đầu phố Bình Lăng đó sao, bây giờ mua được chức quan, từng bước thăng tiến nên quên sạch nghề cũ rồi à?" Trên trán Lý tri phủ toát đầy mồ hôi lạnh: "Không biết tiểu nhân đã làm gì đắc tội cô nương...." "Chưa đến nỗi đắc tội, chỉ là mấy hôm trước là ngày giỗ của mẹ ta, bệnh của ta lại tái phát. Ta đành tìm sợi dây thừng chuẩn bị treo cổ, thế mà lại nghe nói nhà họ Thôi ở trên kinh cử người đến rồi, giờ này còn đang ở trong dịch quán của quan nha. Ông cũng biết đấy thôi, cha đẻ của ta chính là Lễ Bộ Thị Lang Thôi Khiêm, là quan viên bậc chính tam phẩm. Ông ấy muốn đón ta về, thân là trưởng nữ của nhà họ Thôi, sao ta có thể không nghe theo lệnh cha?" "Vậy ý của cô là?" "Ta mới tìm Vương Mù tính một quẻ, ông ta nói chuyến này ta đi rất hung hiểm, có họa sát thân." Ta mở mắt ra nhìn về phía Lý tri phủ, khóe miệng vẫn chứa đựng ý cười: "Ta không tin lắm, năm mười hai tuổi mẹ ta treo cổ trong điền trang ở huyện Mi, hai năm sau nhà cậu ta lại bị thổ phỉ đánh cướp g i ế t hại, nhà họ Lê sụp đổ mà chỉ còn ta sống sót. Ta cứ nghĩ rằng mạng của ta hẳn là rất cứng mới phải." "Trên đời này trừ khi tự ta muốn c h ế t, bằng không chẳng có kẻ nào đủ bản lĩnh lấy mạng của ta, ông cảm thấy thế nào?" Lý tri phủ xoa mồ hôi trên trán: "Cô nương nói chí phải, cô là người có phúc." "Phúc phận của ta còn cần Lý đại nhân thành toàn." "Cô cứ việc phân phó." "Người của nhà họ Thôi đã đến đây rồi thì hẳn là nhất định sẽ đi nghe ngóng chuyện về ta, đại nhân biết nên làm thế nào đúng không?" "Biết, ta biết rõ. Cô nương cứ yên tâm, kẻ nào dám khua môi múa mép thì tiểu nhân nhất định sẽ không buông tha." "Vậy thì đa tạ." Ta đứng lên, khẽ gật đầu ra hiệu. Lý tri phủ vội vàng trả lễ: "Là chuyện ta nên làm, cô nương không cần khách sáo." 2 Ta, Thôi Âm, là trưởng nữ của nhà họ Thôi, cha ta nhậm chức Lễ Bộ Thị Lang ở Kinh thành. Thuở nhỏ ta lớn lên ở quê ngoại nơi Ung Châu. Ung Châu có mười lăm huyện, nhắc tới cái tên Thôi Âm thì sợ là chẳng một ai biết. Nhưng nếu nói đến Lê Bạch, vậy thì không ai không hiểu. Lê Bạch là cái tên mà Nhị cô nương của nhà họ Diêu đặt cho ta vào năm ta mười tuổi. Lúc đó ta và mẹ ta sống cùng với nhau trong điền trang ở huyện Mi. Điền trang này là sản nghiệp của nhà ngoại ta, nhà họ Lê tiếng tăm một vùng ở nơi đây, nhưng ông ngoại ta đã qua đời vào rất nhiều năm trước. Ông ấy bị tức c h ế t. Bởi vì ông có một cô con gái khiến gia tộc mất mặt xấu hổ. Trước khi xuất giá mẹ ta đã từng nảy sinh tình cảm với một vị biểu huynh ở phương xa tới nhà tìm nơi nương tựa. Ông ngoại không hài lòng với người nọ, lúc đó ông nội ta đang làm quan nhỏ ở kinh thành, lại còn là bạn tốt nhiều năm của ông ấy. Lúc còn trẻ ông nội từng rất nghèo túng, khi vào kinh đi thi thì có vòng qua đường tắt ở Ung Châu, tình cờ quen biết với nhà ngoại làm kinh thương của ta. Ông ngoại gửi tặng tiền bạc, có ơn với ông nội nên sau này khi ông nội ta làm quan ở kinh thành đã định ra hôn ước giữa trưởng tử của mình và mẹ ta. Mẹ ta từ Ung Châu gả chồng đến nơi xa, ông ngoại có tiền nên đồ cưới của mẹ khi ấy đầy ắp ba chiếc thuyền lớn. Bà ấy gả cho cha ta, trưởng tử Thôi Khiêm của nhà họ Thôi. Chỉ trong vòng ba năm đã sinh một trai một gái, cuộc sống rất bình lặng yên ả. Tiếc là sau đó vị biểu huynh nương tựa trong nhà đã đi theo cậu hai của ta vào kinh thành làm ăn, ở tạm trong nhà họ Thôi. Ta còn chưa được nửa tuổi thì mẹ ta và vị biểu huynh kia của bà ấy đã bị bắt gặp trong tình trạng quần áo xốc xếch ở hậu viện. Ai ai cũng nói rằng bà ấy lả lơi ong bướm, đứa con gái kia không chừng cũng là con hoang. Vị biểu huynh kia bị nhà họ Thôi đánh c h ế t ngay tại chỗ. Còn mẹ ta, vì thể diện của các con mình thì đáng ra bà ấy nên treo cổ tự vẫn mới phải lẽ. Nhưng cậu hai ta không đành lòng, bèn cùng nha hoàn hồi môn và bà vú của bà ấy lén lút đưa mẹ ta trở về Ung Châu. Bọn họ chân trước vừa rời đi, chân sau nhà họ Thôi đã gửi một bức thư bỏ vợ tới nhà họ Lê. Ông ngoại vốn đang bị bệnh liệt giường, khi ấy nghe tin đã lập tức giận giữ đến c h ế t. Thuở nhỏ ta lớn lên ở nhà họ Lê, sau khi ông ngoại mất, gia đình do cậu cả và cậu hai cùng nhau làm chủ. Cuộc sống của mẹ ta không hề dễ dàng, bởi vì hai mợ vô cùng khinh bỉ bà ấy. Mời các bạn mượn đọc sách Mộng Đẹp Như Mơ của tác giả Mễ Hoa.
Không Còn Là Ánh Sáng
(Tên truyện do editor tự đặt) Tác giả: Thất Thải Ngư Đẳng Editor: Không thích ăn Táo Thể loại: Ngôn tình hiện đại, ngược.... Giới thiệu: Thiếu niên tôi từng yêu đã gọi người đến bắt nạt tôi. Anh ta dùng một cây bút không thể tẩy xóa, tự tay khắc chữ trên vai tôi, hai từ "gái điếm". Tôi quỳ mọp xuống và ăn đồ thừa trên mặt đất chỉ để cầu xin anh ta bỏ qua cho con mèo của tôi. Anh ta không muốn tôi ch.ết, chỉ cần tôi sống trong đau khổ là được. Nhưng rốt cuộc, anh ta lại khóc vì điều gì chứ… *** Che vết thương trên mặt, tôi nhìn vào gương nặn ra một nụ cười khó coi. Một lát nữa gặp mẹ, không thể để bà nhìn ra bất cứ điều gì. Nhưng ngay sau đó gương của tôi đã bị cướp mất, đập nát bét. "Khương Mạn, còn có tâm trạng trưng diện hả?" Những người này, là những gã côn đồ thường bắt nạt tôi. "Lát nữa tới chỗ cũ, anh Án đang chờ mày đó!" Trái tim tôi đau nhói. Tôi cầu xin bọn chúng, có thể để tôi về thăm mẹ trước được hay không. Nữ sinh cầm đầu tên là Văn Giai Nghiên, cô ta rất xinh đẹp, mấy nam sinh khác đều nghe lời cô ta. "Khương Mạn, nếu như không nghe lời, mày sẽ làm mẹ mày lo lắng đấy." Tất cả bọn chúng đều biết, nói cái gì sẽ khiến tôi phải ngoan ngoãn nghe lời. Những chuyện này, đều do Nghiêm Án dạy chúng. Trong phòng KTV, họ ép tôi phải thay một chiếc váy hở hang. Bên ngoài lớp da tr@n trụi còn có vết thương chưa tiêu tan, tôi ôm đầu gối rụt vào góc tường, không ngừng run rẩy. Văn Giai Nghiên bóp mặt tôi, thoa một thỏi son tươi sáng lên cho tôi. "Ừm, như vậy mới xinh đẹp, anh Án sẽ thích." Nhưng Nghiêm Án không tới, chỉ có mấy người đàn ông xa lạ tới. Văn Giai Nghiên vừa đi, bọn họ lập tức động tay động chân với tôi. Tôi giãy giụa lung tung trong sợ hãi, họ chạm vào chân tôi, kiềm chế bàn tay của tôi. "Em gái này cũng xinh ghê!" "Nghe nói đã bị thằng nhóc nhà họ Nghiệm chơi qua rồi, mày dám chơi không?" Những giọt nước mắt nhục nhã bức ra hốc mắt, tôi không thể giãy dụa, đá lung tung trên người họ. "Con đi.ế.m thối!" Cực kỳ dùng sức tát vào mặt tôi một cái, trong miệng lập tức tràn ra mùi máu tươi. "Ăn mặc như vậy còn giả bộ thuần khiết gì chứ!" Lúc nản lòng thoái chí, cửa bị một cước đá văng ra. Bóng dáng Nghiêm Án xuất hiện ở cửa. Tôi gần như nghĩ rằng anh ta vẫn là anh ta của trước đây, nghĩ rằng anh đã đến để cứu tôi. Nhưng anh ta chỉ là mặt không chút thay đổi liếc tôi một cái, chợt giơ tay lên, lập tức có người tiến vào kéo mấy người đàn ông này ra ngoài. Mời các bạn mượn đọc sách Không Còn Là Ánh Sáng của tác giả Zhihu (Thất Thải Ngư Đẳng).
Nhật Ký Tân Hôn Cùng Ảnh Đế
NHẬT KÝ TÂN HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ Tác giả: Thập Lục Nguyệt Tây Qua Edit: Mộc & Phồn Tinh – Beta: Linh  | Bookcover: Mộc Thể loại: Showbiz – Cưới trước yêu sau – 1v1 – HE Nguồn convert: Tàng Thư Viện Số chương: 68 chương + 10 phiên ngoại Nhân vật chính: Kiều Hội & Từ Diệc Dương Truyện được edit và chia sẻ tại mocgacxep.wordpress VĂN ÁN Điều điên cuồng nhất mà Kiều Hội làm trong cuộc đời này chính là kết hôn chớp nhoáng ở độ tuổi hai mươi với ảnh đế Từ Diệc Dương. Cuộc sống hôn nhân trôi qua hết sức bình dị đơn giản. Mỗi ngày Từ Diệc Dương đều sẽ tặng Kiều Hội nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào, hay khi ra ngoài quay phim đều thông báo lịch trình cặn kẽ cho cô biết. Mọi thứ dường như rất hoàn hảo, chỉ có một điều khiến Kiều Hội băn khoăn nhất chính là ngay cả khi hai người thân mật nhất nụ hôn Từ Diệc Dương dành cho cô đều nhẹ nhàng dịu dàng, ngập tràn sự kiềm chế. Kiều Hội ủ rũ tâm sự với bạn mình, “Anh ấy chiều chuộng mình giống như chiều chuộng con gái vậy.”    ° ° °   Vào đúng ngày bộ phim mới của Từ Diệc Dương đóng máy, scandal giữa anh và nữ chính trong phim nổ ra. Vô số người hâm mộ couple của hai người mở tiệc ăn mừng thâu đêm. Kiều Hội lúc này ngồi trên giường hai chân bắt chéo, suy nghĩ cẩn thận cuối cùng đưa ra yêu cầu ở riêng với anh. Ngay trong đêm, Từ Diệc Dương vội vã trở về bất chấp mưa bão, cả người anh ướt đẫm, đuôi mắt hút hồn giờ đây đỏ bừng chất vấn cô, “Tại sao?” Cô gái trước mặt mặc bộ đồ ngủ hồng nhạt, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc trả lời: “Khoảng cách giữa hai chúng ta quá nhiều, sẽ không ai nghĩ em và anh là một cặp. Chúng ta không hợp ở bên nhau.” Ngày hôm sau, mọi người đổ xô vào xem bức ảnh đứng đầu hotsearch. Trong bức hình thấy rõ ảnh đế Từ Diệc Dương ôm hôn cô vợ nhỏ triền miên. Câu chuyện tình yêu của – Nghệ sĩ tuyến mười tám & Đại minh tinh ***   Review: 04/10/2021  Văn án:    Điều điên cuồng nhất mà Kiều Hội làm trong cuộc đời này chính là kết hôn chớp nhoáng ở độ tuổi hai mươi với ảnh đế Từ Diệc Dương.   Cuộc sống hôn nhân trôi qua hết sức bình dị đơn giản. Mỗi ngày Từ Diệc Dương đều sẽ tặng Kiều Hội nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào, hay khi ra ngoài quay phim đều thông báo lịch trình cặn kẽ cho cô biết.   Mọi thứ dường như rất hoàn hảo, chỉ có một điều khiến Kiều Hội băn khoăn nhất chính là ngay cả khi hai người thân mật nhất nụ hôn Từ Diệc Dương dành cho cô đều nhẹ nhàng dịu dàng, ngập tràn sự kiềm chế.   Kiều Hội ủ rũ tâm sự với bạn mình, “Anh ấy chiều chuộng mình giống như chiều chuộng con gái vậy.”   Vào đúng ngày bộ phim mới của Từ Diệc Dương đóng máy, scandal giữa anh và nữ chính trong phim nổ ra. Vô số người hâm mộ couple của hai người mở tiệc ăn mừng thâu đêm.   Kiều Hội lúc này ngồi trên giường hai chân bắt chéo, suy nghĩ cẩn thận cuối cùng đưa ra yêu cầu ở riêng với anh.   Ngay trong đêm, Từ Diệc Dương vội vã trở về bất chấp mưa bão, cả người anh ướt đẫm, đôi mắt hút hồn giờ đây đỏ bừng chất vấn cô, “Tại sao?”   Cô gái trước mặt mặc bộ đồ ngủ hồng nhạt, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ nghiêm túc trả lời: “Khoảng cách giữa hai chúng ta quá nhiều, sẽ không ai nghĩ em và anh là một cặp. Chúng ta không hợp ở bên nhau.”   Ngày hôm sau, mọi người đổ xô vào xem bức ảnh đứng đầu hotsearch.   Trong bức hình thấy rõ ảnh đế Từ Diệc Dương ôm hôn cô vợ nhỏ triền miên   ***   Trên đời này đa số các cặp đến với nhau đều nhờ duyên nhờ phận, dù hai người có cuộc sống hoàn toàn không giao nhau, nhưng lại có duyên gặp được nhau rồi thì sẽ nên đôi nên lứa.   Cùng xuất thân từ đại học điện ảnh Bắc Thành, Kiều Hội là cô sinh viên nhỏ năm ba còn chưa tốt nghiệp, Từ Diệc Dương đã là ảnh đế xuất đạo nhiều năm, đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.   Duyên phận giữa hai người cũng thật diệu kỳ, tưởng như không thể nào có điểm chung để gặp gỡ nhau vậy mà vẫn gặp được nhau. Từ Diệc Dương trong một lần về trường đại học thăm bạn cũ thì nhận được cú điện thoại đoạt mạng của mẹ Từ, mẹ Từ hối thúc anh tìm bạn gái và mang bạn gái về cho bà. Cũng đã ba mươi rồi mà chưa khiến mẹ bớt lo.   Kiều Hội vô tình ngồi ở băng ghế phía sau nghe được câu chuyện, nghe giọng nói quen thuộc của thần tượng, suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là: Thì ra nam thần tầm cỡ như Từ Diệc Dương cũng bị mẹ hối thúc lấy vợ. Cô lại không cẩn thận nói ra tiếng lòng mình.   Cuộc gặp gỡ đầu tiên bắt đầu như thế đấy.   Đến khi cầm giấy đăng ký kết hôn trên tay rồi, Kiều Hội vẫn không hiểu sao mình và Từ Diệc Dương mới gặp nhau ba lần mà đã đồng ý lấy người ta. Cô vừa đủ tuổi kết hôn thì đã làm liều như vậy rồi, giấu hết mọi người bí mật kết hôn. Nhưng Kiều Hội không hối hận, vì ít ra cô cũng thích Từ Diệc Dương, còn hơn là sau này bị ba mình đem đi liên hôn thương nghiệp.   Cuộc sống hôn nhân của hai người như ly nước ấm, uống vào ấm đến tận trái tim. Cô gọi anh là Từ tiên sinh, anh cũng gọi cô là Từ phu nhân, xưng hô ngọt ngào của họ lúc chỉ có hai người, như một bí mật nhỏ không muốn ai biết đến. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Nhưng mà vấn đề không muốn ai biết đó chỉ là tâm tư của Kiều Hội mà thôi. Từ Diệc Dương ba mươi mới cực khổ lấy được một cô vợ nhỏ hơn mình tận chín tuổi, xinh đẹp ngọt ngào lại ngoan ngoãn dịu dàng, anh hận không thể đi khoe khắp nơi. Dù vậy thì anh lỡ hứa với Kiều Hội giữ bí mật rồi, anh biết cô lo chuyện này lộ ra sẽ bất lợi với anh nên anh cũng ngọt ngào mà giữ bí mật với cô.   Từ phần giới thiệu mọi người có thể thấy ảnh đế Từ Diệc Dương siêu sủng cô vợ nhỏ nhà mình luôn ý.   Kiều Hội dù kết hôn với Từ Diệc Dương nhưng không nghĩ mình ôm được một cái đùi to, dù gì thì với cô con gái rượu của doanh nhân bậc nhất Đại Lục, tài nguyên không là vấn đề. Cô chỉ thích diễn kịch, chỉ muốn hòa mình vào vai diễn chứ không có dã tâm phải bạo hồng. Kiều Hội càng không muốn dựa dẫm vào danh tiếng của anh để trải đường cho mình.   Tuy nhiên không thể chối bỏ vận khí mà Từ Diệc Dương mang lại cho Kiều Hội. Cô từ một nghệ sĩ nho nhỏ hơi nổi lên do đóng quảng cáo và vài vai phụ, một đường cầm "kịch bản nữ chính" mà lộ diện với công chúng, khả năng nhảy múa điêu luyện, tính tình tốt lại xinh đẹp, hơn hết là có sự chiều chuộng mờ ám của Từ Diệc Dương nữa.   Tình cảm của Từ Diệc Dương chắc chắn là vừa gặp đã yêu, còn Kiều Hội chính là lâu ngày sinh tình, thiếu nữ ngây thơ làm sao cưỡng lại chân tình của nam thần. Viết mấy dòng này làm liên tưởng tới scandal của nam lưu lượng gần đây ghê, nhưng Từ Diệc Dương là lấy kết hôn làm tiền đề nha, không phải đùa giỡn lưu manh nên đừng ai nghĩ oan anh tội nghiệp.   Truyện còn có một nữ pháo hôi Lục Đình là con gái riêng, chị gái cùng cha khác mẹ của Kiều Hội, cũng là một nghệ sĩ nhỏ lăn lộn trong giới giải trí. Lục Đình không được mang họ Kiều, mẹ cô cũng không được ba Kiều cưới về nhà nên thứ Kiều Hội có là thứ mà cô ta hằng ao ước, cô ta có sở thích cướp bạn trai của Kiều Hội. Cô ta làm mình khá ấn tượng khi hùng hồn mạnh miệng nói với Kiều Hội, cô ta đã cướp được một lần, hai lần thì sẽ có lần tiếp theo nữa, nhưng mà quá tam ba bận, đến mặt của Từ Diệc Dương cô ta còn không có cửa gặp thì ngon mà cướp đi. Đối với kết cục của nhân vật này chỉ nhận xét một chữ: Đáng.   Xuyên suốt cả truyện là quá trình rải đường từ thầm kín đến công khai, rén rén nắm tay đến đoạn sau là cầu hôn trực tiếp. Tâm lý FA mà không vững là sẽ xỉu ngang vì tổn thương đó. Tổn thương nhưng mình thích. ____   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic: Google/huaban Nguồn chuyển ngữ: Mộc & Phồn Tinh   Mời các bạn mượn đọc sách Nhật Ký Tân Hôn Cùng Ảnh Đế của tác giả Thập Lục Nguyệt Tây Qua.