Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tái Thế Làm Phi

Review by Mạc Y Phi Mở đầu truyện, là giây phút cuối đời của nữ chính Mạnh Uyển. Kiếp trước, Mạnh Uyển là con gái dòng chính của phủ Thừa tướng, được phụ thân vô cùng nuông chiều và che chở, nàng vốn có hôn ước với Tam điện hạ Triệu Sâm, con trai thứ ba của Hoàng thượng, cũng là đứa con trai mà Hoàng thượng yêu quý nhất, có tiền đồ nhất. Thật ra, toàn bộ kiếp trước của Mạnh Uyển đều đã được gói gọn trong phần văn án rồi nên mình chỉ nói qua thôi. Nàng bỏ trốn cùng Tô Ký Trần nhưng cuộc sống lại vô cùng thê thảm, mẹ chồng không ưa, không mang thai lại còn bị tiểu thiếp làm hại, kết cục bị Tô Ký Trần đuổi ra khỏi phủ. Sau đó, cũng giống như bao truyện trùng sinh khác, Mạnh Uyển hối hận. Nhưng mình có thể hiểu được tâm trạng của Mạnh Uyển kiếp trước, tuy là người cổ đại nhưng Mạnh Uyển lại có một tư tưởng rất hiện đại (Đây không phải truyện xuyên không đâu), cũng đúng thôi, ai cũng muốn “Một đời một kiếp một đôi người”, làm gì có người phụ nữ nào lại muốn chia sẻ người mình yêu cho người khác chứ, Mạnh Uyển hiểu Triệu Sâm rồi sẽ phải có tam cung lục viện, sẽ không chỉ yêu mình nàng, thêm vào đó, những lời đường mật của Tô Ký Trần đã thành công khiến nàng rung động. Câu chuyện bắt đầu là lúc Mạnh Uyển trùng sinh về năm 14 tuổi, lúc chưa gặp Tô Ký Trần, lần này, lúc đầu nàng mang theo cảm giác áy náy, muốn đền bù để tiếp cận Triệu Sâm nhưng sau đó thì lại biến thành yêu. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà. Thật ra, kiếp trước vốn Mạnh Uyển cũng rất thích Triệu Sâm, nếu không thích thì đã không chủ động đề nghị Hoàng thượng tứ hôn, cũng sẽ không vì thấy Triệu Sâm tươi cười với người con gái khác mà ghen (Cái này là hiểu lầm thôi), nhưng vì hai người không thường gặp nhau vun đắp tình cảm nên tình cảm đã không sâu đậm lại còn nhạt dần, sau đó lại có Tô Ký Trần chen chân vào mà thành ra bỏ lỡ nhau một đời. Kiếp này Mạnh Uyển rất chủ động, thêu hầu bao, tìm mọi cách để gặp được Triệu Sâm,…vân vân. Dại một lần là phải khôn lên chứ! Và cũng vì Mạnh Uyển tích cực như thế nên cũng khiến Triệu Sâm khá lạ lẫm, còn có chút bỡ ngỡ, ra cái vẻ thanh niên nghiêm túc nhưng rõ ràng là đã nghiện còn ngại. Nhiều bạn đã hỏi, Triệu Sâm có thật lòng yêu Mạnh Uyển không, vì sao lại lạnh nhạt như thế? Nhưng phải đọc các bạn mới hiểu Triệu Sâm yêu Mạnh Uyển như thế nào, thầm lặng thôi nhưng khiến mình rất cảm động. Chàng là kiểu người chỉ cần người mình yêu hạnh phúc thì sẵn sàng thành toàn. Chàng không độc chiếm Mạnh Uyển, càng không thể hiện tình cảm rõ ràng, có lẽ cũng vì thế mà Mạnh Uyển mới ngây ngốc mà sớm lao vào vòng tay của Tô Ký Trần, nhưng Triệu Sâm chỉ đơn giản nghĩ: Chỉ cần nàng thích, chỉ cần nàng muốn, ta sẵn sàng làm tất cả. Kiếp trước, Mạnh Uyển bỏ trốn với Tô Ký Trần, Triệu Sâm không một lời oán trách, thậm chí còn giúp Mạnh Uyển, sau đó Triệu Sâm lên ngôi thái tử nhưng cũng không lập thái tử phi, đến cả nha hoàn thông phòng cũng không có. Triệu Sâm có hối hận không? Đương nhiên là có, vì thế nên kiếp này trùng sinh, Triệu Sâm thấy Mạnh Uyển nhiệt tình với mình như vậy cũng nghi ngờ, cũng rất thích nhưng cũng rất lo lắng, sợ hãi nên rất nhiều lần đều muốn thử Mạnh Uyển. Chi tiết mình thích nhất trong truyện là vào ngày Triệu Sâm kết hôn với Mạnh Uyển, dáng vẻ lo lắng, bồn chồn lại mong chờ của Triệu Sâm khiến cô cô của chàng phải trêu: “Còn ra thể thống gì nữa?” nhưng Triệu Sâm chỉ nói rằng: “Cô cô, người không biết đâu, ngày hôm nay, ta đã đợi quá lâu, quá lâu rồi.” Đúng vậy, không chỉ là chờ Mạnh Uyển đủ 15 tuổi để cưới mà là đã chờ hôn lễ này từ tận kiếp trước. Đọc xong câu này, mình thật sự rất xúc động. Triệu Sâm lạnh lùng không thể hiện, không có nghĩa là chàng không đau lòng, tự tay thành toàn cho người mình yêu, làm gì có ai lại dễ chịu. Kiếp trước, đính ước với nàng từ năm nàng 8 tuổi, hắn luôn luôn đợi nàng của kiếp này đủ 15 tuổi, con đường đó dài dằng dặc vô cùng, không một lời trách móc, chỉ có một tấm lòng son, chưa bao giờ đổi thay. Truyện này có cái cốt truyện lạ là ở chỗ không phải nữ chính trùng sinh do chết, cũng không phải nam chính trùng sinh do gây ra lỗi lầm mà cả hai người lại cùng trùng sinh được nhờ có nam chính Triệu Sâm. Kiếp trước, lúc lên ngôi hoàng đế, Triệu Sâm đã chấp nhận thử làm phép để hai người có thể trùng sinh dù cái giá phải trả không hề rẻ chút nào, chàng mất đi mệnh làm vua, giảm tuổi thọ nhưng chàng không quan tâm, chàng hối hận rồi, chàng chỉ muốn có được một đời trọn vẹn yêu thương và bên nàng thôi. Giang sơn thì sao? Quyền lực thì sao? Ngôi vua thì sao chứ? Nếu không thể ở bên người mình yêu thì còn có nghĩa gì nữa? Dù tỉ lệ thành công trùng sinh được cũng chỉ có 3 phần, nhưng Triệu Sâm vẫn chấp nhận đánh đổi. Và vì có lẽ ông trời đã cảm động bởi tấm chân tình của Triệu Sâm nên hai người đã cùng trùng sinh và hạnh phúc bên nhau. Truyện sủng theo kiểu ngọt ngào, nhiều lúc rất hài hước. Ví dụ như Triệu Sâm cũng như cậu nhóc mới biết yêu, dậy từ sớm chọn trang phục để đi gặp Mạnh Uyển, lại còn lén chạy đến gặp Mạnh Uyển sau đó bị Mạnh thừa tướng “bắt gian tận giường”, rồi còn buồn bực vì không thể về kịp mừng sinh nhật Mạnh Uyển,… vân vân và vân vân. Nói thêm, Triệu Sâm ghen cũng kinh lắm, tuy ngoài mặt không có gì nhưng trong lòng thì dậy sóng. Ngoài hai nhân vật chính, mình còn siêu thích Mạnh thừa tướng – cha của Mạnh Uyển. Ông rất tích cực tạo cơ hội cho Mạnh Uyển và Triệu Sâm gặp nhau, có thể nói lời vẽ đường cho hươu chạy, tính cách của ông cũng siêu đáng yêu, đọc mà cứ phải tủm tỉm cười mãi. Điều đáng tiếc nhất khiến sắc nữ không thích đó là truyện không có thịt, thịt vụn cũng không có luôn. Nhưng bù lại truyện rất hay, lồng chút đấu tranh trên triều đình để thêm kịch tính nhưng cũng rất buồn cười, rất nhẹ nhàng. Mấy kẻ độc ác đều không có kết cục tốt đẹp, điểm trừ nhỏ là về cuối tác giả xử lý mấy kẻ phản diện hơi vội vàng và miễn cưỡng quá, tuy vậy về tình cảm nam nữ chính thì rất ổn. Truyện kết thúc có hậu, không có tiểu tam tiểu tứ gì. Review by Lạc Dung   Đời trước, Mạnh Uyển - đích nữ nhà Thừa tướng vì tình yêu mà hủy bỏ hôn ước với Tam điện hạ, cùng bỏ trốn với môn khách Tô Ký Trần xuất thân bần hàn. Nào biết rằng sau khi bỏ trốn không những không hạnh phúc, ngược lại còn bị hành hạ. Mẹ chồng ghét bỏ, luôn miệng trách móc nặng nề, nàng lại chẳng mang thai nổi, còn bị ái thiếp đuổi cổ ra khỏi nhà phu quân, mỗi một việc xảy ra đều khiến lòng nàng dần nguội lạnh. Chịu đựng đến lúc chỉ còn hấp hối, nàng mới biết người luôn âm thầm bảo vệ, giúp đỡ cha mẹ nàng lại chính là Tam điện hạ đã bị nàng vứt bỏ. Trùng sinh sống lại, nàng thề tuyệt đối sẽ không đi lầm đường như kiếp trước, nhất định phải hiếu thảo với cha mẹ, hết lòng yêu thương nam nhân tốt bụng kia... Dạo này mình đang bấn loạn bộ truyện này bên nhà Liệt Hỏa Các, vì truyện khá ngắn, chỉ 53 chương thôi, hiếm khi có một bộ trùng sinh lại ngắn như thế. Hơi lan man quá rồi, có thể nói những bộ trùng sinh thì thường rất sủng, bộ truyện này cũng thế, ngay từ văn án đã tóm gọn về kiếp trước của nữ chính nên mình sẽ không nói lại nữa. Và câu chuyện là kể về cuộc sống của Mạnh Uyển sau khi trùng sinh, trùng sinh về năm 14 tuổi, lúc chưa bỏ trốn và chưa gặp nam phụ Tô Ký Trần. Tất nhiên dại 1 lần thì phải khôn ra, nên kiếp này Mạnh Uyển rất tích cực đến gần Tam điện hạ Triệu Sâm, nào là bưng trò rót nước nhiệt tình, còn thêu hầu bao, lúc nào cũng muốn tìm cớ để gặp Triệu Sâm. Ban đầu, Mạnh Uyển đối với Triệu Sâm chỉ là áy náy và hổ thẹn nên muốn bù đắp, nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên đã chuyển sang rung động và yêu. Không những thế, Mạnh thừa tướng – cha của Mạnh Uyển còn vẽ đường cho hươu chạy, lúc nào cũng cực kỳ nhiệt tình tạo cơ hội cho con gái và con rể bên nhau :v Mạnh thừa tướng cũng lật mặt rất nhanh, mới hôm nào mắng con rể vì tội chưa cưới đã "chung chăn chung gối" với con gái ông (Chỉ là nằm cạnh nhau, không làm gì hết), hôm sau thấy chút chuyện trên triều đình đã tấm tắc khen đây là con rể tốt :v Về nam chính Triệu Sâm của chúng ta, đẹp trai sáng láng, nhà mặt phố bố làm to, là hoàng tử có tiền đồ nhất và được Hoàng thượng thích nhất, kiếp trước Triệu Sâm lên làm thái tử nhưng không lập thái tử phi, cũng không có nha hoàn thông phòng luôn, vì sao ư? Vì yêu Mạnh Uyển chứ sao, người ta một lòng một dạ như thế mà lại bị ruồng bỏ, thật đáng thương :'( Kiếp này thấy nữ chính chủ động như vậy nên anh cũng hơi bỡ ngỡ, tuy vậy cũng thuộc dạng đã nghiện còn ngại, ra vẻ thanh niên nghiêm túc nhưng Mạnh Uyển tấn công ác liệt quá nên cũng không chối từ được. Truyện còn có một chi tiết siêu bất ngờ nhưng thôi mình sẽ để các bạn tự tìm hiểu, nói ra mất hay. Truyện hiện tại vẫn đang edit, đã edit được 37/53 chương, ra chương vừa đều vừa nhanh, edit lại siêu mượt, đọc thích lắm. Tuy vậy những bạn đã từng đọc truyện của nhà Liệt Hỏa Các cũng biết ở đây có đặt pass. Nhưng nhà Liệt Hỏa Các mới triển khai vụ chơi quiz lấy pass, tức trả lời câu hỏi liên quan đến nội dung truyện để lấy pass cho những ai lười cmt nên mình thấy các bạn có thể đọc truyện rồi trả lời câu hỏi lấy pass, khá vui và hay. Trong lúc đang đói khát truyện thì mình được một bạn giới thiệu cho truyện này. Mình thấy nhiều người khen hay nên quyết định nhảy hố liền :3 Kiếp trước, Mạnh Uyển là nữ nhi của Thừa tướng, còn Triệu Sâm là tam hoàng tử. Nàng và hắn có hôn ước, nhưng chỉ vì một hiểu lầm, nàng đã đi vào đường không thể quay đầu, bỏ lỡ hắn và khiến bản thân phải đau khổ. Nàng ôm áy náy, hối hận mà sống, cuối cùng ưu tư thành bệnh mà chết đi. Sau khi trọng sinh, nàng nhận rõ được Triệu Sâm là người tốt, nhớ lại những hành động bảo vệ, che chở nàng của hắn. Kiếp này, nàng quyết tâm không để quá khứ tiếp diễn và bù đắp cho hắn. Nàng không có ý định báo thù, nàng chỉ muốn bù đắp lỗi lầm kiếp trước thôi. Hắn là tam hoàng tử được hoàng thượng coi trọng, là người có cơ hội được lên làm hoàng đế nhất. Hắn đối với ai cũng lạnh lùng, nhưng thật ra hắn luôn ngầm đối xử tốt với nàng, kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy. Hắn không dây dưa với nữ nhân nào, toàn thân trong sạch. Hắn cũng là một bình dấm chua lớn nhưng ngoài mặt luôn cố tỏ ra bình thản. Có một chi tiết hắn tỏ ra bình thân nhưng nội tâm dậy sóng: Khi Mạnh Uyển đến phủ tặng hà bao cho hắn, trước mặt hắn dặn nàng một câu chú ý lễ tiết nhưng lại nhanh chóng đeo hà bao vào hông; trước mặt ra vẻ chẳng có gì nhưng lại hớn hở đứng trước gương soi, lại thưởng cho hạ nhân nữa :3 Mình thích nhất là việc Triệu Sâm không nương tay với những nữ phụ độc ác ví dụ như Lý Tương, Mạnh Nhu, Cửu công chúa… Hắn đã hi sinh nhiều cho Mạnh Uyển, lớn nhất chính là sinh mạng và mệnh thiên tử của hắn. Hắn đã dùng hai thứ đó để đổi một lần trùng sinh được làm lại mọi thứ. Triệu Sâm đúng là một nam chính tốt, không có gì để chê cả. Ở kiếp này, Mạnh Uyển không lựa chọn trả thù, nàng chỉ đi đúng con đường và bù đắp cho những người đã đối xử tốt cho nàng ở kiếp trước là Triệu Sâm, Mạnh tướng quân. Nàng không phải kiểu nữ cường, thông minh, tài giỏi mà mình thích mà khá mờ nhạt, bình thường. Bởi vậy, mình không ghét nhưng cũng không ấn tượng lắm về Mạnh Uyển. Nam phụ Tô Ký Trần chỉ làm màu thôi chứ kiếp này Mạnh Uyển tránh hắn như tránh tà, lại có Triệu Sâm cản trở nên chẳng làm gì cả. Đây là một trong số ít truyện có nam phụ không xấu xa nhưng mình lại chẳng thích. Về phần Cửu công chúa, vì không được yêu nên hận, từ đó lầm đường, mình chẳng tiếc nuối gì cho nàng ta cả, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ :v Nhược điểm: – Truyện quá ngọt, quá nhẹ nhàng đối với mình cũng là một nhược điểm. Các nhân vật phản diện bị xử lý quá dễ dàng: các nữ phụ độc ác bị ngã dễ dàng thì cũng tạm chấp nhận; Đại hoàng tử Triệu Hiên tình cờ được làm Thái tử rồi bị “ngã” sấp mặt mình cũng tạm chấp nhận vì hắn vốn dĩ không phải là ứng cử viên sáng giá; thế nhưng rồi Triệu Ân cũng “out” khỏi cuộc chiến ngôi vị quá dễ dàng; sau này Triệu Ân trả thù cũng quá thường… Mình cũng không hi vọng sóng gió ập đến quá nhiều, nhưng việc mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng làm mình có chút hụt hẫng. – Ngoài việc xử lý người xấu quá dễ dàng, cái kết còn khiến mình hụt hẫng ở chỗ mình không biết đứa bé trong bụng Mạnh Uyển là nam hay nữ. Mình nghĩ tác giả nên ra ngoại truyện thì tốt hơn. Truyện nhẹ nhàng, sủng ngọt, nữ chính trùng sinh lại chỉ để bù đắp lỗi lầm, nam chính trùng sinh lại chỉ để không bỏ lỡ người thương. Bạn nào không thích truyện trùng sinh với những âm mưu trả thù thì có thể nhảy hố. Mình là fan của truyện trả thù nên đây không phải là ưu điểm đối với mình :3 Một số bạn nhận xét truyện có vài chi tiết hài nhưng mình không thêm tag “hài” vì mình không thấy buồn cười chút nào. Có một web review gắn tag “cung đấu” cho truyện này, nhưng truyện có rất ít chất cung đấu, mình cảm thấy chưa đủ “level” để xếp vào thể loại cung đấu nên đã không thêm vào. Bạn nào thích truyện sủng, tiểu tam vô dụng thì hãy nhảy hố nhé! Cho truyện này 4/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Tái Thế Làm Phi của tác giả Tổng Công Đại Nhân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Nữ Phụ Muốn Phản Công
Nội dung chính trong truyện kể  về hành trình của nữ chính được hệ thống hỗ trợ xuyên vào các thế giới của các tiểu thuyết khác nhau bằng giọng văn vui vẻ hài hước. Có hải bạn ghét nữ chính Bạch Liên Hoa,hay thánh mẫu   ? Bạn ghét nam chính là con lai của n quốc gia với n+1 thân phận? Bạn ghét các tình tiết như đi 3 bước nhặt được 1 bàn tay vàng nhỏ, 5 bước một bàn tay vàng lớn, 10 bước lên đỉnh nhân sinh? Bạn thích, nữ chính lưu manh, hệ thống bán manh, xuyên nhanh rất nhiều thế giới!!! Nhảy hố thôi nào! Chính văn đã hơn 4000 c và còn đang tiếp tục ~ Hoan nghênh hoan nghênh ~ Văn án Hệ thống: “Chúc mừng ký chủ, xé nát mặt bạch liên hoa +10086, vinh danh nhận được danh hiệu “ Chuyên gia hủy đi CP ” Cố Thiển Vũ: “……” Hệ thống: “Chúc mừng ký chủ, vả mặt nữ chính tâm cơ +10086, vinh danh nhận được danh hiệu “ Dũng sĩ hủy đi CP ” Cố Thiển Vũ: “……” Hệ thống: “Chúc mừng ký chủ, ngược tra +10086, vinh danh nhận được danh hiệu “ Tiểu kiên cường, một lòng không đổi, hủy đi CP ” Cố Thiển Vũ: “……” Hệ thống tỏ vẻ, luôn có điêu dân mắt mù muốn hại Thiển Vũ nhà chúng ta. Hừ! *** Cố Thiển Vũ chậm rãi mở mắt, cô cảm giác toàn thân vô lực, thân thể mềm nhũn. Đây là cái tình huống gì, Cố Thiển Vũ một giây mơ hồ. Cô thử nhấc cánh tay lên một cái, nhưng thân thể mềm tựa như mì sợi, cuối cùng Cố Thiển Vũ cũng chỉ có thể từ bỏ. Hơi bình phục thân thể một chút cảm giác mang lại cho cô sự khác thường, Cố Thiển Vũ bắt đầu tiếp thu nội dung cốt truyện của thế giới này. Đây là một thế giới thập phần tôn trọng lực lượng quân sự, mặc dù người lãnh đạo tối cao của quốc gia là tổng thống, nhưng người nắm giữ quyền lực ở thế giới này là nam chính Tịch Duyên. Tịch Duyên là chỉ huy quân đội tối cao, tuổi còn trẻ đã đạt quân hàm thiếu tướng, có một không hai quyền lợi ở thế giới này. Tên chủ nhân của cổ thân thể mà Cố Thiển Vũ nghịch tập gọi là Hải Đường, cô là vợ của Tịch Duyên. Cha Hải Đường là phó quan của cha Tịch Duyên, oanh liệt hi sinh vì cứu Tịch lão tướng quân, cho nên lão tướng quân vì bù đắp cho Hải Đường, liền một lòng mong muốn cô gả cho Tịch Duyên. Hải Đường vô cùng thích Tịch Duyên, cho rằng gả cho Tịch Duyên là bắt đầu của hạnh phúc. Nhưng mà gả cho hắn cũng chả làm được con mẹ gì cả, bởi vì Tịch Duyên căn bản không có chạm qua Hải Đường, bọn họ kết hôn hơn một năm đều không có sinh hoạt vợ chồng.   Mời các bạn đón đọc Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Nữ Phụ Muốn Phản Công của tác giả Đài Chi Mộng.
Em Về Cùng Ngày Nắng
Quay về tháng ngày lớp mười một, Ninh Trăn tự nhủ với lòng làm thật tốt ba chuyện. Đón nhận mẹ kế và em trai khác mẹ khác cha. Kiên trì theo đuổi niềm đam mê nhảy múa. Rời xa Lục Chấp. Hai chuyện trên cô làm rất tốt, chuyện thứ ba… Ngày nào đó đèn phòng học phụt tắt, trong bóng tối, cô bị chàng thiếu niên nắm chặt cổ tay kéo vào lòng. ‘Ghét bỏ lão tử nghèo, hửm?’ Editor: Phật nói đau rồi tự khắc sẽ buông, nhưng Đức Phật người từ bỏ cha mẹ vợ con từ bỏ tất cả để lo cho hết thảy chúng sinh liệu người có thấu hiểu ái tình. Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, Lục Chấp vẫn không bỏ được người con gái hồn nhiên trong sáng của một sớm mùa hạ năm nào. Cô buông tay anh đi về miền nắng, để lại trong tim anh một vết hằn không xóa nổi với thời gian. Người ta nói thời gian là liều thuốc giảm đau hữu hiệu cho những mất mát, người ta nói thôi miên có thể giúp con người quên đi nỗi đau, nhưng đến nỗi đau có cô hiện hữu anh cũng không giữ được thì anh còn lại gì. ‘Em về cùng ngày nắng’ – khúc hát thanh xuân viết cho người dành cả đời để yêu một người. Yêu là yêu cho đến chết. *** Khi đọc Phiên ngoại của truyện, mình luôn nghĩ đến ‘Trời đầy cô tiên nữ, xuống đầu thai thành hoa. Giữa đêm mờ, hoa nở ngát hương Người về trong đêm tối, ôm cành hoa tả tơi…’ Trong gác đời lẻ loi buồn tênh không có ngày mai của Lục Chấp, Ninh Trăn đã đến, cô mang theo những gì ngoan ngoãn hiền lành nhất bước vào cuộc đời anh đi qua những ngày nắng ngày mưa. Tình cảm đầu đời của những năm tháng thiếu thời đến rồi đi như cơn lốc cuốn lấy tâm hồn anh. Thiên sứ về qua trần gian rồi đi trong thinh lặng mang theo cả trái tim anh đi. ‘Ninh Trăn sống một ngày, anh yêu cô một ngày. Nếu cô chết, trái tim anh cũng chết, làm sao còn có thể yêu một người nào khác.’ Và trong kiếp người thất lạc chơi vơi đó, anh đi tìm cô. *** Đây là một câu truyện hay và cảm động. Cả hai trọng sinh vào thời điểm khác nhau, nữ chính quay về trước, khi đó nam chính hơn nữ chính một tuổi. Sau này nam chính quay trở về trong dáng dấp tuổi 20 nhưng mang ký ức của tuổi 27 hơn nữ chính tám tuổi. Các bạn có thể vào đọc Phiên ngoại để biết được tình cảm sâu nặng của nam chính. Phiên ngoại là phần tác giả viết cuối cùng sau khi truyện kết thúc, nghĩa là suốt cả câu chuyện này nữ chính hoàn toàn không biết gì về kiếp đó của nam chính. Vì muốn để các bạn hiểu thêm về tình cảm của hai người nên mình đưa lên trước. Phiên ngoại rất cảm động, nhưng trong quá trình đọc truyện chắc chắn mọi người không thể không ngã mũ vái chào Chấp thần kinh – nam thần không góc chết, thanh niên lầy của Tam Trung, bạn ấy khiến người ta rất là… quan ngại và hạn hán lời vì những câu nói sát phong cảnh để đời by Chấp. “Ninh Trăn, anh viết kiểm điểm rất lợi hại.” Anh cười mỉm, hiu hiu tự đắc: “Từ lớp ba đã bắt đầu viết, viết tới bây giờ cũng coi như học giả cao cấp.” Ba chữ ‘Bản kiểm điểm’ to đùng nằm trên cùng. Bên dưới chỉ có một dòng cụt lủn —— ‘Tất cả đều là lỗi của Lục Chấp, Ninh Trăn vĩnh viễn không có lỗi.’ “Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên anh viết thư tình cho người ta, không được phép từ chối.” … và rất nhiều câu không thể đỡ nổi. *** SPOIL Đây là spoil, ai thích để dành sau này đọc truyện từ từ lần giở bí mật thì đừng đọc nghen. Kiếp trước Lục Chấp bá đạo mặt dày theo đuổi Ninh Trăn, yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên và cô cũng trao cho anh cả trái tim thật lòng. Lục Chấp yêu Ninh Trăn hơn cả sinh mệnh, Ninh Trăn cũng hy sinh bản thân mình vì anh, rồi cô trọng sinh quay trở về thời điểm lần đầu gặp gỡ Lục Chấp. Khi mới sống lại trí nhớ của Ninh Trăn rất mơ hồ và khác với những nhân vật trong các câu truyện trọng sinh khác là tình cảm ko đi cùng cô về, nghĩa là lúc mới sống lại cô chỉ cảm nhận được nỗi sợ hãi của cái chết, chỉ nhớ mình chết vì đã chắn đỡ cho Lục Chấp một nhát dao, hơn nữa Ninh Trăn nghĩ chỉ cần thay đổi một số chi tiết nhỏ thì hiệu ứng cánh bướm sẽ đưa đến một tương lai khác, cô không chết và anh cũng sẽ không phải đau đớn vì mất cô, thế là kiếp này cô trốn Lục Chấp – đó là về lý trí. Nhưng cũng như kiếp trước trái tim cứ vô thức chiều theo ý nam chính, chẳng bao giờ nỡ làm anh buồn, ‘luần quần’ một hồi toàn ‘hùa’ theo. Và cái bản lĩnh mặt dày của nam chính thì kiếp nào cũng thế, vẫn bá đạo đeo theo nữ chính, trốn gì thoát, đọc dễ thương và buồn cười không để đâu cho hết – chẳng biết bạn Chấp này là thiên sứ hay Satan địa ngục lạc phà. Kiếp trước Lục Chấp chỉ sống đến 27 tuổi, sau khi tìm ra được kẻ chủ mưu trả thù cho Ninh Trăn xong anh đi theo cô, rồi trọng sinh trở về vào khoảng nửa sau truyện, nên phần đầu nam chính hoàn toàn không có ký ức gì hết, yêu nữ chính là theo bản năng. Cuộc đời anh, quá khứ hiện tại tương lai đều đã định là yêu cô. Khi đọc truyện trọng sinh, có thể mọi người sẽ bị cảm giác ray rứt thương cho nam/ nữ chính kiếp trước còn lại một mình khi nửa kia ra đi. Nhưng truyện này có một điểm khác biệt, tác giả không cho Ninh Trăn mang nguyên vẹn tình cảm ký ức của kiếp trước trở về mà để cô dần mở lòng đón nhận Lục Chấp của kiếp này, đồng nghĩa với việc dù là Lục Chấp kiếp nào thì Ninh Trăn cũng sẽ yêu. Theo mình đó là một sự công bằng cho Lục Chấp của cả hai kiếp – dù rằng anh vẫn là anh. Lục Chấp kiếp trước thì được trở về sống với tình yêu của mình, Lục Chấp kiếp này thì dù ra đi nhưng chính anh, chính anh chứ không phải anh của kiếp nào khác, cũng đã nhận được trái tim nảy đập thật lòng của cô. Truyện gắn nhãn trọng sinh, nhưng các bạn đừng lấn cấn, truyện rất ‘đâu vào đó’, đọc chỉ cảm giác như chúng ta may mắn nhìn thấu được quá khứ biết trước được một phần tương lai để tất cả mọi người cùng được hạnh phúc, không mắc phải sai lầm vậy thôi. Mời các bạn đón đọc Em Về Cùng Ngày Nắng của tác giả Cuồng Diêu Tiểu Vĩ Ba.
Rốt Cuộc Gặp Được Em
Một tinh anh trên thương trường, một nữ tiếp viên hàng không ưu tú.   Duyên muộn, tình muộn.   Em không có cách nào chống lại sự cám dỗ của chị, cũng không biết có đủ dũng khí yêu chị hay không.   Em chưa bao giờ động tâm, nên không biết phải làm sao với người khiến trái tim em loạn nhịp.   Đây là tình bạn hay là ái tình?   Chỉ có thể đi đến cuối cùng, chúng ta mới biết được đáp án. ***   Mời các bạn đón đọc Rốt Cuộc Gặp Được Em của tác giả Văn Việt.
Sợi Chỉ Đỏ - Until We Meet Again
"Chúng ta không thể bên nhau từ kiếp trước, hãy ở bên nhau kiếp này" Truyện gốc có tên "The red Thread"- Sợ chỉ đỏ của tác giá Lazysheep được P'New chuyển thế thành series "Until we meet again". Nhân vật chính là P'Dean, 21 tuổi, chủ tịch câu lạc bộ bơi lội và Parm, sinh viên năm nhất khoa kinh tế, một người có biệt tài nấu ăn đặc biệt là các món tráng miệng truyền thống của Thái. Câu chuyện đan xen giữa hai kiếp người, kiếp trước tình yêu của họ không được toại nguyện, họ gặp lại nhau ở hiện tại và những ký ức từ quá khứ lại ùa về. *** Ngoài trời mưa nặng hạt. Cơn bão lớn khiến mọi người không nghe được gì ngoại trừ âm thanh lộp độp của những hạt nước nện lên mặt đất. Trên cùng của một tòa chung cư tám tầng là một căn phòng tối đen, dường như đang muốn lẩn tránh tất cả. Trong căn phòng đó, hai chàng trai trẻ vùi mình trên ghế sofa, cơ thể ôm chặt lấy nhau. Toàn thân họ ướt sũng, chàng trai đang được ôm chặt với trái tim tan vỡ đang khóc nức nở. "Mọi chuyện sẽ ổn thôi In, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Chàng trai đang ôm In cũng khóc, trái tim đau không kém vẫn cố gắng vỗ về In trong vòng tay của mình. "Làm ơn đừng rời bỏ em, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi, P' Korn"- In nức nở, dùng hết sức có thể ôm lấy Korn. Tình yêu của họ bị cha mẹ hai bên ngăn cấm một cách tuyệt đối. Đã có những cuộc tranh cãi nãy lửa, tình trạng mâu thuẫn ngày càng tồi tệ. Gia đình họ đã bắt nhốt cả hai ngăn cho gặp gỡ đối phương, nhưng kỳ thực, bọn họ vẫn bỏ trốn để được gặp nhau. Korn nhẹ nhàng chạm vào gò má nhợt nhạt của In, anh không thể ngăn bản thân nhìn In theo cách đó. Trái tim anh cảm thấy vô cùng đau đớn. In đâu phải là người duy nhất bị ngăn cản bởi chính gia đình mình. "Xin lỗi, In!" Korn thì thầm vào tai In, hôn lên mái tóc ướt nhẹp của cậu với tất cả tình yêu thương. "Anh yêu In, hãy nhớ rằng anh yêu In rất nhiều." Ngay lập tức In ngước lên nhìn Korn, thậm chí cậu còn khóc to hơn trước. "Đừng nói những điều như vậy, đừng nói như thể rằng anh sẽ rời xa em." In nắm chặt vạt áo sơ mi của Korn. "Em sẽ bên anh mãi mãi, chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi." Tiếng sấm nổ to bên ngoài cũng không ngăn được sự chú ý của hai chàng trai dành cho nhau. Korn hôn lên đôi môi tái nhợt của In. Cửa phòng bật mở, một tiếng hét đầy giận dữ vang lên. "Bỏ tay khỏi người con tao, đồ khốn nạn. Tao thật không nên để cho mày chăm sóc nó. In... lại đây ngay." Một người đàn ông trung niên lao vào trong phòng kéo lấy cánh tay con trai ông nhưng In đã gạt tay ông ra. "Không, ba. Con yêu P'Korn. Làm ơn, ba, hãy để chúng con làm theo những gì chúng con muốn... Làm ơn..." In ôm lấy Korn và tiếp tục nức nở. "Mày chọn nó thay vì cha mày. Sao mày lại trở nên đốn mạt như thế?" Cha của In vô cùng tức giận, ông giơ tay lên định tát In nhưng Korn đã nhanh hơn đỡ cái tát đó. "Làm ơn đừng đánh em ấy, không phải lỗi của em ấy, tất cả là lỗi của con, con xin lỗi..." Korn ôm In chặt hơn. Cậu vừa khóc vừa vái cha In. "Con yêu em ấy, chúng con yêu nhau." "Mày... thằng khốn. Sao mày dám?" Cha In càng thêm nổi giận hơn, ông vớ lấy bất cứ cái gì để có thể đánh Korn một cách tàn nhẫn. "Ba, đừng làm vậy." Sau tiếng hét kinh hoàng của In, máu từ đầu Korn bắt đầu túa ra. "Ba, làm ơn, đừng đánh P'Korn. Làm ơn dừng lại đi, đừng đánh nữa..." Mẹ của In đang đứng ngay bên cạnh cũng không biết làm gì trong tình huống đó. Sau đó có ai đi vào trong phòng và hét lên. "Mày, thằng khốn kiếp. Korn, tao đã bảo mày không được gặp thằng đó nữa? Mày có nghe lời tao không?" Người đó là cha của Korn, ông lao vào kéo Korn ra khỏi In. "Mày... thằng chó chết, mày đánh con tao, mày có muốn ăn cơm tù không?" "Mày giỏi mày làm đi, tao không sợ cái gia đình xã hội đen nhà chúng mày đâu. Đấy là lý do tại sao tao không muốn con tao đến gần thằng con mày. Đi thôi In." Cha In tiếp tục kéo In ra khỏi Korn. Cả Korn lẫn đều In không đủ sức chống lại cha của mình, họ lập tức bị tách ra. Cả hai bắt đầu gào khóc. Cơn mưa càng ngày càng nặng hạt. Hai cặp mắt đã từng rất sáng và long lanh giờ đây chỉ còn nỗi buồn và nước mắt. Giây phút chia ly, họ nhìn nhau như khẳng định không bao giờ từ bỏ tình yêu của mình. Korn nhìn người yêu và dường như đã có quyết định cuối cùng. Anh nhìn cha, cúi rạp người vái dưới chân ông. "Ba, con xin lỗi..." Korn lao đến bên ông, cướp lấy khẩu súng rồi chĩa nó vào đầu mình. Anh mỉm cười nhìn người yêu, lên nòng súng và nói lời từ biệt "Anh yêu em, In." Korn bóp cò, một tiếng nổ vang lên "P' Korn!!!..." "KORN!!!..." Mẹ Korn hét lên. Tất cả mọi người đều hoảng hốt, cha In cũng vậy. In vùng ra khỏi tay cha và lao đến ôm lấy cơ thể Korn. Cậu gào thét như phát điên trong nỗi thống khổ. In nâng khuôn mặt Korn, hôn lên đó, nghẹn ngào nói trong nước mắt: "Em yêu anh...P'Korn... Em yêu anh. Anh đã hứa với em... chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi... anh đã hứa như vậy cơ mà..." In dùng bàn tay nhỏ gầy gò, run rẩy vớ lấy khẩu súng rơi bên cạnh xác người yêu, dí nó lên đầu. Đôi mắt đỏ ngầu, giàn giụa bao trọn lấy khuôn mặt Korn như muốn khắc ghi hình ảnh ấy vào sâu trong tâm khảm. "In, KHÔNG!!!" Cha IN lao đến hòng cướp khẩu súng từ tay con trai mình, nhưng... Một tiếng súng nổ nữa vang lên hòa cùng với tiếng sấm rền vang. Một mạng sống nữa bị cướp đi, cơ thể In gục xuống cơ thể người yêu cậu. Khoảnh khắc đó, chỉ còn lại một sự hỗn loạn... tiếng gào khóc của gia đình họ. Mẹ họ ngất xỉu và cha thì la hét... ------------------------------------------------------------ Chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi. Mời các bạn đón đọc Sợi Chỉ Đỏ - Until We Meet Again của tác giả Lazysheep.