Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Gái Thô Lỗ

Gái thô lỗ là gì? Gái thô lỗ là mặt dày lừa bánh của bạn nhỏ cùng lớp mẫu giáo, dạy người ta nhai nhai rồi nhổ ra nặn chơi. Gái thô lỗ là khi đang đóng vai gấu chó, bởi vì cần giải quyết nhu cầu cá nhân mà rời khỏi sân khấu, sau đó vô tư quay lại mà không biết tiết mục khác đang được biểu diễn. Gái thô lỗ là khi gặp phải cô nàng thô lỗ khác, lập tức biến thân thành đồng bọn, chuyên bắt nạt bạn học Hoa thuần khiết Gái thô lỗ là khi phải lòng Cố hoàng tử, có thể mạnh mẽ như thế, hùng dũng như thế, dùng bức thư ba nghìn chữ Trung, Anh lẫn lộn để tỏ tình Gái thô lỗ là khi nhận thấy “cóc ghẻ mà ghép đôi với thiên nga thật có lỗi với tự nhiên” sẽ tự động buông tay, không cần thiết phải thích một người không thích mình   Gái thô lỗ là khi muốn đuổi theo trai đẹp bình thường, có thể hô hào 500 chị em cùng ký túc đi hỗ trợ “mục tiêu” phát ba con sói Gái thô lỗ là khi ôm bụng bầu chín tháng, mặc váy cưới, cõng tân lang, ca bài ca khiến thế gian điên đảo rồi nhập viện …. để sinh. Gái thô lỗ là …. Tô Tố. *** Bạn học Tô được sinh ra trong gia đình công nhân bình thường, da trắng, tóc đen, miễn cưỡng cũng được coi là mĩ nữ. Đáng tiếc, nhà họ Tô cái gì cũng không có, chỉ có phong cách thô lỗ lúc nào cũng dư thừa, mà Tô Tố luôn thể hiện triệt để thế mạnh của gia đình. Tô Tố quen Hoa Vô Khuyết từ lúc còn học mẫu giáo. Cậu bé ấy lúc nào cũng mềm mại, thuần khiết như một chú thỏ chờ bạn học Tô đến bắt nạt. Tuổi thơ của bọn họ dường như gắn chặt với nhau, mỗi một ký ức, mỗi một kỷ niệm đều có bóng dáng của nhau. Tới trung học, Hoa Vô Khuyết theo gia đình di cư đi nước ngoài. Bạn học Tô mặc dù hụt hẫng nhưng còn quá trẻ để mãi luyến lưu. Nỗi buồn qua nhanh, hai cô nàng thô lỗ Tô Tố và Thúy Vi tiếp tục cuộc sống mạnh mẽ, vang dội của mình. Cũng tại thời điểm này, Tô Tố gặp Cố hoàng tử. Bạn học Tô phải lòng Cố hoàng tử đẹp trai, quyết định theo đuổi bằng phong cách độc nhất vô nhị của mình. Mặt dày bám riết, mỗi ngày ba bận đều đặn gửi thư tình, “cảm động” đến mức khiến Cố hoàng tử bất lực, không còn cách nào đành cho Tô Tố một cơ hội. Nhưng cho dù Tô Tố có thô lỗ đến mức nào thì cũng có một mặt yếu đuối. Sự lạnh nhạt của Cố hoàng tử cùng với hiện thực khiến Tô Tố hiểu rằng, có những thứ không thể cưỡng ép mà có được, nhất là tình yêu. Tô Tố đoạn tuyệt với ba năm cảm tình đầy “máu và nước mắt” với Cố hoàng tử, bước chân vào cuộc sống đại học tươi đẹp, vinh quang. Tại ký túc xá, cô nàng thô lô quen với đám đồng bọn mới, muôn hình muôn vẻ, vô cùng hạnh phúc. Đúng lúc này, bạn học Hoa - trúc mã năm nào của Tô Tố quyết định trở về. Mà Cố hoàng tử năm xưa cũng chợt nhận ra mình đã thích Tô Tố như thế. Cuộc chiến tranh giành gái thô lỗ rồi sẽ có kết cục ra sao? *** "Nhật ký gái thô lỗ" đơn giản mà tóm gọn chính là quá trình bôi đen thỏ bạch thuần khiết của Tô Tố. Nói một cách văn vẻ là ghi lại quá trình trưởng thành của gái thô lỗ, có thể không mạnh mẽ nhưng vô cùng vang dội. Nữ chính là một cô nàng thần kinh thô, hành động mạnh mẽ, có thể lầy sẽ lầy, có thể nhây sẽ nhây. Từ nhỏ cho đến lớn, Tô Tố triệt để thể hiện phong thái thô lỗ có một không hai của nhà họ Tô. Mặc dù tính cách này gây ra bao chuyện dở khóc dở cười, nhưng điều đó lại khiến tớ cảm nhận được một Tô Tố vô cùng chân thực. Có yêu, có ghét, có bắt nạt, có chơi xấu, có rung động đầu đời rồi bị tổn thương. Tất cả những điều này đều là những cảm xúc mà mỗi cô gái đều có thể trải qua trong thanh xuân của mình. Nam chính Hoa Vô Khuyết là một chú thỏ bạch ngây thơ được sinh ra trong một gia đình trí thức. Mọi hành động của anh chàng đều tuân theo chuẩn mực của một soái ca. Đáng tiếc, cuộc đời anh không gặp được thục nữ mà va phải cô nàng Tô Tố. Lẽ tất nhiên, mọi thứ sẽ xoay chuyển theo hướng bất thường.   Bạn học Hoa từ con thỏ ngây thơ chuyên bị bắt nạt, dần biến chuyển thành anh chàng hay xấu hổ luôn bám theo bảo vệ Tô Tố, rồi thích cô lúc nào không hay. Khi thời gian chia cách đã vừa đủ, khi con tim khao khát muốn trở về, cậu chàng quay trở lại, quyết tâm giữ lấy “gấu thô lỗ” của mình.  Cố hoàng từ từ giây phút xuất hiện đã bước trên con đường nam phụ. Anh đẹp, anh có tài chẳng qua những mơ hồ cùng sự xấu hổ của tuổi trẻ đã khiến anh không đủ dũng cảm để thừ nhận tình yêu. Cho đến cuối cùng, khi tình yêu vụt mất, mới hối hận đuổi theo. Có không giữ, mất chẳng thể lấy lại bởi giữa hai người bọn họ giờ có thêm một Hoa Vô Khuyết. Cố hoàng tử đã từng là người Tô Tố thích nhất, nhưng đó chỉ là quá khứ đã qua, thứ còn lại giờ chỉ là kỷ niệm. "Nhật ký gái thô lỗ" là một cuộc hành trình, từ tuổi thơ đầy màu sắc đến khi trưởng thành vui vẻ của Tô Tố. Cách hành văn tưng tửng, tình tiết siêu đáng yêu với dàn nhân vật “không có thô lỗ nhất, chỉ có thô lỗ hơn”, đảm bảo sẽ khiến bạn cười rách miệng từ giây phút mở đầu đến khi kết thúc. Tại sao bạn không thử đọc “Nhật ký gái thô lỗ” để có thể hiểu rõ hơn cuộc sống vang dội của cô nàng Tô Tố? Review by Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vườn trẻ là nhà tôi. Cô giáo là mẹ tôi. … là mẹ kế. ———————— Tô Tố bốn tuổi, cảm nhận được cuộc đời. “Cậu đang ăn bánh bích quy à?” “Ừm…” Cậu bạn nhỏ quay đầu, nghe thấy vậy liền trả lời. Cô bạn nhỏ đứng bên chiếc bàn tròn, đôi mắt to kèm theo đó là dử mắt cứng màu vàng, nước mũi chảy dài từ đầu đến ngực, trên chiếc khăn quàng cổ trước ngực đâu đâu cũng có những vật thể đặc sệt lấp lánh, đôi tay nhỏ bám lấy chiếc bàn, trong sắc đen đang phát sáng, trong ánh sáng ấy có thể xuyên thấu cả màu xám… “Cô giáo không phát cho cậu sao?” Cậu bé tò mò. Cô bé lắc đầu, giơ ba miếng bánh Vạn Niên Thanh (1) trong tay ra, “Cô giáo có phát, nhưng bánh của tớ phải giữ lại làm đồ chơi.” Bánh bích quy cũng có thể làm đồ chơi sao? Chơi thế nào? Đôi mắt cậu bạn nhỏ sáng long lanh, sáng lấp lánh. “Cậu đưa bánh của cậu cho tớ ăn, tớ sẽ lấy bánh của tớ để cùng cậu làm đồ chơi.” Cậu bạn nhỏ cân nhắc một hồi, ngẩng đầu, rốt cuộc hạ quyết tâm. “Thành giao.” Ba miếng bánh của cậu bạn nhỏ, hai miếng bánh của bản thân cô bé đều bị ăn sạch sành sanh, giữ lại một miếng, cô bạn nhỏ nhìn rồi lại nhìn rốt cuộc cắn một miếng to. Cậu bé khóc ròng: “Cậu không được như vậy, lừa mất bánh của tớ.” Cô bé căm phẫn, nhổ mẩu bánh trong miệng ra: “Đợi chút, tớ dạy cậu nặn bùn cao su.” Bàn tay nhỏ mậm mạp đen sì vê trái vê phải, quả nhiên bánh bích quy Vạn niên thanh có tính dẻo nha. “Này, cho cậu nhai, nhớ là phải nhổ ra vê vê đó.” Cô bạn nhỏ vô cùng nghiêm túc, nuốt sạch miếng bùn cao su trong tay. … 囧 (2), vê đi vê lại rồi còn có thể ăn sao? Cậu bạn nhỏ nghĩ rồi lại nghĩ, rốt cuộc miệng nhỏ giống như vô cùng gian nan nhai miếng bánh quy, rồi lại nhổ ra… “A… Tô Tố, con đừng làm hư bạn học Hoa Vô Khuyết…” Cô giáo Phương của vườn trẻ bước nhanh tới. Một tay phủi bay cục bánh Vạn niên thanh đang bị vê niết trong tay bạn học Hoa. “Đừng… lãng phí lắm đó cô giáo Phương!!” Tô Tố khóc ròng, cầm cục bánh nuốt vội, còn vô cùng vui vẻ nhai. Mọi người cùng 囧… Vậy mới nói, từ bé cho đến khi 80 tuổi, muốn diệt tận gốc thói thô lỗ nhất định phải bắt đầu từ khi còn là một đứa trẻ!!! Trong khoảnh khắc chói lọi này, nước mắt cô giáo Phương chảy dài, nắm tay thề: Tổ quốc, nhân dân, Đảng cùng với quốc kỳ, con nhất định phải thay đổi phong cách thô lỗ của đồn chí Tô Tố. Nhất định, nhất định phải thế. Ngày mùng 1 tháng 6, trường học tổ chức hội diễn. Tiết mục mà các bạn nhỏ của lớp nhỡ biểu diễn là… gấu chó trộm mật ong. Vì để vận động tính tích cực của tất cả các bạn nhỏ, cô giáo đã giao vai chính gấu chó cho bạn nhỏ Tô Tố, chú gấu chó thô lỗ lại mạnh mẽ cũng theo đó mà xuất hiện. “Mẹ ơi, ba ơi, con phải diễn vai chú ong mật nhỏ.” Quần trắng áo trắng, Hoa Vô Khuyết bé nhỏ giống như thiên sứ thánh khiết, hòa tan trong ánh nắng đầu hạ, tỏa ra những vầng sáng. Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Gái Thô Lỗ của tác giả Ta là Tô Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Theo Anh Bay Đến Tận Cùng Thế Giới - Nguyệt Lưu Quang
Có bạn trai là phi công thì sẽ thế nào? Là dù rõ ràng hai người ở cùng nhau, nhưng lại giống như là đang yêu xa vậy. Vì lịch làm việc của anh ấy thất thường, lúc nào cũng lên lên xuống xuống, coi trời xanh là tri tri kỉ kỉ; còn bạn chỉ có thể ở dưới mặt đất, chờ đợi anh ấy trở về. Có bạn trai là phi công thì sẽ thế nào? Thì bạn sẽ được nếm thử rất nhiều món ăn ngon từ các nơi mà anh ấy đã đặt chân tới. Bánh bao nướng Tân Cương, trà sữa Nội Mông, táo đỏ Sơn Tây… Ngay cả lúc được đồng nghiệp tặng cho mỗi người một hộp chocolate, anh ấy cũng không nỡ ăn trước một miếng mà phải ngồi chờ bạn đến… để nhìn anh ấy ăn.(*) Có bạn trai là phi công thì sẽ thế nào? Thì chắc sẽ tựa như chuyện tình của Đại Miu và người yêu cô ấy – Mr. Uông vậy. Dù cho lịch làm việc của anh ấy dày đặc, ở bên nhau mà cứ tựa như là yêu xa, lúc nào cũng lo sự cố xảy ra trên chuyến bay… nhưng hai người vẫn hết lòng yêu thương nhau, xây dựng một chuyện tình hạnh phúc khiến hiệp hội cẩu độc thân phải mù mắt chó. :v “Theo anh bay đến tận cùng thế giới” là những ghi chép tản mạn về cuộc sống của Đại Miu và Mr. Uông, cùng với bạn bè của họ. Những ghi chép này, có cái thì tràn ngập màu hồng, có cái thì hơi hồng, có cái thì đỏ rừng rực (bởi vì quá ngọt ngào huhu T_T ), tất nhiên cũng có vài đoạn khá ảm đạm. Thế nhưng nhìn chung, đây là một câu chuyện ngọt ngào, giống như một cốc sữa sóng sánh kem bơ khiến ai đi qua cũng muốn “liếm thử” một cái. :v Lúc đầu khi đọc “Theo anh bay đến tận cùng thế giới”, có mấy lần mình đã phát bực vì… nó NGỌT QUÁ, và đứa dễ bị bội thực như mình sẽ có nguy cơ cao là bị tiểu đường mất thôi. T_T Thêm nữa là vì trước đó đã đọc “Mr. Bu không phải là idol của tôi” và “Anh không thích thế giới này anh chỉ thích em”, nên hứng thú của mình với cách viết nhật kí đời thường này đã giảm đi đáng kể. Nhưng mà Mr. Uông của Đại Miu trong “Theo anh bay đến tận cùng thế giới” vẫn gây cho mình ấn tượng. Bởi vì anh không chỉ là người cưng chiều bạn gái, mà còn biết đối nhân xử thế, kiềm chế bản thân rất tốt. Trong truyện có đoạn tác giả viết về thực trạng mọi người thường rủa xả công ti, nói mình bị chèn ép vân vân…, cái này thì cũng dễ hiểu và bình thường. :v Vì mình tin là ai cũng đã có một lần như thế trong đời (kể cả mình đây). Nhưng Mr. Uông thì không như thế. ___________ “Anh nói nếu không phải công ty tuyển dụng mình, thì có lẽ anh sẽ giống như nhóm bạn học hồi tiểu học của mình, cắm đầu cắm cổ cày thục mạng mà chẳng được bao nhiêu." “Cho nên Mr. Uông luôn biết ơn công ty, và bày tỏ sự trân trọng đối với từng người anh gặp như nhân viên lễ tân, bảo vệ ký túc xá, an ninh sân bay, thím lao công… Anh luôn bắt tay với mỗi nhân viên bơm xăng, bất kể vẻ mặt họ ngạc nhiên hay hoảng hốt. Bởi vì có rất ít người đối xử với họ tử tế như vậy.” ___________ Đó, chỉ với hai đoạn trên thôi, mình đã tự giác lấy bút đỏ tích cho Mr. Uông n dấu cộng vào hình tượng của anh trong lòng mình rồi. Người ta vẫn nói con trai thường chỉ chịu cúi đầu và tử tế với cô gái mà anh ta đang tán tỉnh; còn người mà tử tế với tất cả những người xung quanh, mà đặc biệt còn tự cảm thấy biết ơn họ nữa, thì chính xác là sinh vật quý hiếm. Cách suy nghĩ và đối nhân xử thế của Mr. Uông khiến mình rất ấn tượng. Và cũng hiểu vì sao Đại Miu lại quý trọng anh như thế. Thêm nữa, anh là một người theo chủ nghĩa “đội vợ lên đầu trường sinh bất tử” luôn cơ mà. :v ____________ Mr. Uông: “Đang video call với vợ yêu.” Cô bạn học: “Khi nào cậu về thành phố Y, bọn mình tụ họp đi.” Mr. Uông: “Về mình phải đưa bà xã đại nhân đi chơi, không rảnh lắm.” Cô bạn học: “Cậu tốt nghiệp xong sẽ đi đâu?” Mr. Uông: “Đi tìm vợ.” (**) _____________ Chắc đọc đến đây sẽ có bạn tự hỏi, vậy Đại Miu là cô gái như thế nào? Không phải lại là motif một anh chàng soái ca đi yêu một cô gái hết sức bình thường đó chứ? Thì mình xin trả lời rằng, đúng là Đại Miu là một cô gái bình thường đó. Nhưng chẳng vì thế mà trong mắt mình, Đại Miu lại trở nên “không xứng” với Mr. Uông. Cô là một người rất tình cảm, dù cho mắc bệnh lười kinh niên, đầu óc cũng không được xuất chúng, nhưng cô rất biết nỗ lực và cố gắng trong cuộc sống. Thêm nữa, giữa Đại Miu và Mr. Uông luôn có một mối giao cảm kì lạ. Như thể họ đã gặp nhau từ 7749 kiếp trước rồi vậy. _______________ “Lần trước anh đến đây, vừa đi dạo vừa gọi điện cho em, cảm giác giống như em đang ở bên cạnh anh vậy.” “…” “Mỗi lần nói chuyện với nhau qua điện thoại, trước khi đi ngủ, anh vừa nói xong câu đầu tiên, tôi sẽ hỏi ngay, “Hôm nay, anh bay có tốt không?” hoặc là “Hôm nay, anh có bị mắng không?” Thế nên Mr. Uông rất kinh ngạc, nói lúc nào tôi cũng nắm bắt được tâm trạng của anh, là người hiểu anh nhất. Thật ra thì anh cũng như vậy. Mỗi lần tâm trạng tôi hơi sa sút, anh luôn nhanh nhạy phát hiện ra, rồi ân cần hỏi thăm: “Có phải bị trả bản thảo không?” … “Em là người duy nhất trong lớp không nhận được học bổng.” Mr. Uông khe khẽ cất lời: “Em còn có anh mà.” “Vâng.” Rốt cuộc tôi không kìm được mà rơi nước mắt, thế nhưng nụ cười vẫn đọng lại trên môi. “Mỗi lần đối mặt với thất bại, em đều an ủi mình như vậy. Cũng may em còn có anh.” Mr. Uông đồng cảm sâu sắc: “Mỗi lần tưởng chừng muốn bỏ cuộc, chỉ cần nghĩ đến em là anh lại tràn đầy động lực.” (**) ______________________ Ngoài Đại Miu và Mr. Uông là hai nhân vật chính ra thì hai nhân vật phụ cũng rất đáng yêu. Chuyện tình của họ không hẳn là xuôi chèo mát mái như vậy, nhưng vì thế mà cũng cho người đọc ấn tượng rất thực. Cuối cùng trải qua bao khó khăn thì ai cũng tìm được một người để nắm tay cùng an an ổn ổn đi tiếp quãng đường của mình. Điều mình rất thích ở những nhân vật trong “Theo anh bay tới tận cùng thế giới” là họ luôn có niềm tin vào nhau, thành ra chẳng bao giờ hình thành nên câu chuyện cẩu huyết dài lê thê cả. Và khi nào đọc truyện mà các nhân vật có sự tin tưởng lẫn nhau thì mình thích lắm, bởi vì nếu không tin tưởng, thì tình yêu khó mà lâu bền, cũng sẽ phát sinh những tình huống hiểu nhầm dở hơi khiến cho người đọc phát bực. Tựu chung, “Theo anh bay đến tận cùng thế giới” là một câu chuyện khá nhẹ nhàng, hài hước, đương nhiên cũng có vài chỗ khiến người ta cảm thấy không chân thực lắm (theo cảm quan của mình thì chắc là vì ngọt quá chăng), nhưng nếu được đánh giá cuốn này, mình sẽ đánh giá nội dung là 3,5/5 – nếu mình không phải là một con cuồng ngược thì có thể sẽ đánh giá lên 4/5 ấy chứ. Vậy là từ giờ sẽ lại có thêm cuốn này nằm trong danh sách đề cử truyện cho những bạn thích kiểu viết nhật kí này rồi nhé. ^^ __________________ (*) Dẫn gián tiếp từ truyện. (**) Trích dẫn từ truyện. Review by #Ám Dung Hoa Retouch by #Vy Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Theo Anh Bay Đến Tận Cùng Thế Giới của tác giả Nguyệt Lưu Quang.
Đại Quốc Tặc - Phó Kỳ Lân
Mang nội dung sâu sắc, có chiều sâu, khác với Ác Hán và Đại Quang Nhân, cốt truyện Đại Quốc Tặc xoay quanh nhân vật có trí tuệ xuyên việt, bản lĩnh vô song sẵn sàng đối đầu với tất cả mưu mô xảo quyệt, toan tính đen tối của những kẻ có gia thế chức quyền thời xưa, thậm chí cả hoàng tộc và Hoàng đế cũng phải dè chừng, rồi trở thành một Đại Quốc Tặc độc nhất vô nhị. Tình tiết ly kỳ hấp dẫn nhưng cũng không kém phần lãng mạn bởi thiên tình sử với người đẹp của nam chính, lại thêm sự cuốn hút bởi đầu óc kinh doanh nhạy bén của hắn. Thuộc thể loại lịch sử, truyện là một luồng gió đầy thú vị vì nó đề cập đến rất nhiều vấn đề, khía cạnh trong cuộc sống của nhân vật chính chứ không đơn thuần chỉ là chuyện bình thiên hạ, câu chuyện không dài nhưng tình tiết, kết cấu chặt chẽ và bất ngờ, ngoài những cuộc chiến trên chính trường, thương trường và chiến trường đầy gió tanh mưa máu thì vẫn còn đó tình người ấm áp. Càng đọc, độc giả càng bị lôi cuốn vào câu chuyện của Cảnh Giang Long với tầng tầng lớp lớp âm mưu dương mưu và rất nhiều triết lý khiến độc giả phải suy ngẫm để từ đó nhìn lại bản thân mình. Mời quý độc giả cùng đến với cuộc phiêu lưu đầy màu sắc của Cảnh Giang Long. *** Đầu xuân, khí trời ấm lại, vạn vật khôi phục. Hậu viện Cảnh phủ, trong một gian Phật đường an tĩnh trang nhã. - Lão phu nhân, người sốt ruột như vậy, có phải đã bức tiểu thiếu gia quá rồi hay không? Một phụ nhân trung niên mặc áo vải bông lục sắc đang quỳ gối trên sàn nhà lạnh như băng, không dám ngẩng đầu, biểu hiện trên mặt có chút phức tạp, cố gắng cả gan mở miệng hỏi. Bên cạnh tượng Phật toàn thân bằng vàng, bầy một lư hương ba chân bằng vàng sậm, phía trên châm hương nến, sương khói màu lam nhạt lượn lờ lên không, mùi đàn hương có thể nâng cao tinh thần, tỉnh đầu óc tràn ngập cả gian phòng. Ở ngay phía trước tượng Phật, một lão bà đang quỳ, tóc búi cao, tóc mai bên tai đã có nhiều điểm sương trắng. ... Mời các bạn đón đọc Đại Quốc Tặc của tác giả Phó Kỳ Lân.
Phù Lam - Giá Oản Chúc
Nam chính của câu chuyện hôm nay là người đặc biệt nhất mà tôi từng biết trong suốt ngần ấy năm chinh chiến trong thế giới ngôn tình. Không phải vì anh thâm tình đẹp trai nhưng mang thân hình “cò hương”, cũng không phải vì anh mồm miệng tép nhảy, nói lời sắc như dao cạo, càng không phải vì anh có một quá khứ trắc trở huy hoàng và một trái tim đầy nhân hậu, mà là do anh là nam chính đầu tiên nghiện ma tuý nặng. Mà không phải do tình thế bắt buộc, là anh tự nguyện TT.TT. Doãn Tiểu Đao là một cô gái từ nhỏ lớn lên ở võ quán vùng sâu vùng xa, đầu óc hết sức ngây thơ nhưng thân thủ lại nhanh nhẹn như sóc. Một ngày nọ, võ quán nhà cô nhận được một mối làm ăn kì lạ, đó là làm vệ sĩ cho nhị thiếu gia nhà họ Lam - Lam Diệm. Doãn Tiểu Đao xung phong “hạ phàm”, nhưng khi gặp mặt Lam Diệm, cô mới biết mình bị lừa rồi.  Lam Diệm thiếu gia gì chứ, anh ta chính là một con nghiện hạng nặng, một tay chơi bời lêu lổng không nghề nghiệp không học thức. Cực chẳng đã tiền nhận rồi, việc cũng hứa, con gái nhà họ Doãn phải giữ đúng chữ tín. Cô tự nhủ với mình, chỉ ba tháng thôi, chịu đựng ba tháng là sẽ được giải thoát. Vậy là từ ngày đó nhà họ Lam có một hình ảnh kì dị như sau xuất hiện: Một người đàn ông đẹp trai nhưng gầy, yếu ớt đi trước, đằng sau lẽo đẽo theo sau một cô gái “vai hùm lưng gấu”, người trước thì tự chửi tự nghe, người sau thì im thít như thịt nấu đông.  Doãn Tiểu Đao bắt đầu cuộc sống “không rời một bước” Lam Diệm, trừ khi anh ta đi vệ sinh. Lam Diệm vốn là cậu hai nhà họ Lam, tiền bạc không thiếu, nhưng sự thật lại khác xa. Lam Diệm nghiện ma tuý nặng, mà người cung cấp hàng trắng cho anh không ai khác chính là cậu anh cả - đại thiếu gia Lam Úc.  Doãn Tiểu Đao tuy ngốc nghếch nhưng cũng nhận ra có điều gì đó kì lạ trong mối quan hệ giữa những người trong nhà họ Lam. Lam Úc ngoài mặt thì quan tâm Lam Diệm, trên thực tế lại hết lần này đến lần khác đẩy em ruột tới “chỗ chết”. Còn bản thân Lam Diệm cũng rất kì lạ, rõ ràng là một kẻ nghiện, rõ ràng không thể sống thiếu ma tuý, nhưng dường như anh không hề muốn hít thứ thuốc trắng ấy dù chỉ một chút.  Ba tháng chung sống với Lam Diệm, Doãn Tiểu Đao nhận ra một điều, rằng kẻ mạnh mồm mạnh miệng, lại hay nói lời “chua ngoa” Lam Diệm hoá ra lại rất ấm áp, đúng kiểu ngoài cứng trong mềm. Anh ta còn nấu ăn rất ngon, lại quan tâm, bảo vệ người khác. Doãn Tiểu Đao khoẻ hơn anh ta không chỉ mấy lần, thế nhưng đứng cạnh anh, cô có cảm giác như một người con gái thực sự, được săn sóc, chiều chuộng và yêu thương.  Nhưng hạnh phúc quả thật không dễ dàng, nhất là với những người đặc biệt như Lam Diệm và Doãn Tiểu Đao. Khi Lam Diệm chấp nhận cai nghiện ma tuý, khi tình yêu giữa hai người bắt đầu nảy nở rồi thăng hoa, thì khó khăn lại ập đến. Bí mật của gia tộc họ Lam bị phơi bày. Hoá ra, Lam Diệm chỉ là người thế thân cho “cậu hai” thực sự, là con cờ trong ván bài những kẻ cầm đầu bày ra.  Lam Diệm tên thật là Lam Tứ, bố mẹ đều đã mất, mà đặc biệt mẹ của anh chính là chết vì bị ma tuý hãm hại. Lam Tứ (từ giờ sẽ gọi anh bằng tên này nha) căm thù ma tuý đến tột cùng, nhưng chỉ vì một lời hứa hẹn giả dối của cấp cao Lam thị rằng sẽ tiêu diệt ổ ma tuý mà Lam Tứ đã chấp nhận dấn mình vào con đường thế thân mạo hiểm. Cho đến khi gặp Doãn Tiểu Đao, nhìn thấy hình ảnh hồn nhiên và mộc mạc của cô, anh mới thấy hối hận vì đã dính vào thứ thuốc độc ấy. Doãn Tiểu Đao không thích những kẻ nghiện, Doãn Tiểu Đao đã hứa sẽ yêu anh nếu anh bỏ được ma tuý. Vì vậy Lam Tứ lại gắng gượng đứng lên, làm lại từ đầu.  Nhưng nhà họ Lam làm sao có thể dễ dàng tha cho Lam Tứ một con đường sống. Lam Tứ vốn là một con sói, dù bị nuôi như thỏ thì có một ngày sói vẫn sẽ cắn người. Để bảo vệ hạnh phúc mới chớm của mình và Doãn Tiểu Đao, Lam Tứ quyết tâm đối đầu với anh em nhà họ Lam một lần cuối cùng.  Trải qua bao phen thử thách, thậm chí ngăn cách giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, cuối cùng thì Lam Tứ cũng đã thành công lật đổ nhà họ Lam cùng với tổ chức phân phối ma tuý. Để đánh đổi lại, thân thể anh cũng trở nên kiệt quệ. Nhưng có hề gì, bởi đã có Doãn Tiểu Đao, người duy nhất trên thế giới này luôn tin tưởng anh dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa… “Ý trung nhân của hắn là một vị anh hùng cái thế. Có một hôm, nàng sẽ mặc thánh y giáp vàng, chân đạp mây ngũ sắc đến đây cứu hắn.” (*) Truyện không ngắn không dài, lúc đầu thì tưởng như ngược mà hoá ra lại là sủng văn ngầm. Nam chính Lam Tứ là một người vỏ cứng ruột mềm, thích nghe nói ngọt, thích bị ngược, cũng thích tự ngược mình. Điểm tốt là anh tụ hợp mọi điểm tốt của nam chính ngôn tình, từ thâm tình đẹp trai cho tới thông minh, mồm mép lanh lợi, trí tuệ siêu phàm. Còn điểm xấu là không có một nam chính nào lại bê tha và “bám váy” như anh. Bị bắt cóc – đã có Doãn Tiểu Đao đến cứu. Bị ám sát – đã có Doãn Tiểu Đao bảo vệ. Về thăm nhà gái ư, không cần giỏi võ, nấu được cơm là auto được nhận.  Truyện có những đoạn hài cười ra nước mắt, lại có những khúc buồn khóc huhu ngay được. Nếu bạn muốn tìm một câu chuyện có nội dung mới mẻ đổi gió thì “Phù lam” chính là tác phẩm thích hợp nhất.  ___________ (*) Trích dẫn trong bản edit Review by #Huyên Tần Bìa: #Trắng Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Phù Lam của tác giả Giá Oản Chúc.
Ly Hôn Đi Điện Hạ - Lục Thiếu
“Cô để cô dâu của tôi chạy mất, vậy thì cô thay thế cô ấy đi!”   Trước hôn lễ, cô từ dâu phụ nhanh chóng biến thành cô dâu, gả cho người đàn ông gian tà vốn là anh rể cô!   Sau khi kết hôn, anh lạnh nhạt với cô, không ngừng có scandal tình cảm, cô nhịn. Nhưng mà khi phát hiện mục đích khi anh cưới cô không hề đơn thuần, thì một tờ giấy ly hôn ngay lập tức được đưa đến trước mặt anh: “Ly hôn đi, điện hạ!”  Nhưng anh lại cười đến tà mị: “Ly hôn… Trò chơi vừa mới bắt đầu, tôi làm sao có thể để cho em rời đi?”  Một trò chơi do anh thiết kế, lại chọn sai đối tượng.  Đâm lao thì phải theo lao, một âm mưu được mở ra và theo sau nó lại là một cái bẫy lớn hơn nữa! Nhưng mà, trong trò chơi này, rốt cuộc là ai tính kế ai? *** Chỉ cần Vận Nhi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy anh đứng ở đối diện. Trong lòng Âu Thừa Duẫn nổi lên sóng to gió lớn, sau khi từ Pháp trở về, biết Vận Nhi ở trong thành phố này, sở dĩ anh không đi tìm cô là vì muốn cho cô thời gian chuẩn bị tâm lý, lần này tìm được cô thì anh sẽ giữ cả đời! "Niệm Niệm, sao lại bò như thế, trên đất bẩn lắm!" Chỉ mới rời mắt một lát mà cô bé đã bò ra tận đây, Vận Nhi vội đi lên ôm lấy cả người cô bé, lại phủi sạch vụn cỏ dính trên tay cô bé, Niệm Niệm mất hứng nắm tóc Vận Nhi bày tỏ kháng nghị. Vận Nhi ôm lấy Niệm Niệm, lúc nãy nhìn thấy một người quen, cô chỉ qua chào hỏi một cái, lúc trở về đã thấy cô nhóc này bò một đoạn xa rồi. Âu Thừa Duẫn nhìn đứa bé trong lòng Vận Nhi, có cảm giác thỏa mãn không thể dùng lời nói mà hình dung được, đứa nhỏ kia là con gái anh sao? ... Mời các bạn đón đọc Ly Hôn Đi Điện Hạ của tác giả Lục Thiếu.