Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Trăng Trong Lòng Quân

Giới thiệu của tác giả (chỉ có một câu): Giữa chưởng viện và trưởng tộc chẳng có gì hết nha! Giới thiệu của người dịch: Độc giả thấy tên tác giả nhất định sẽ hỏi có ngược không. Người dịch xin khẳng định là không, không chút nào, hoàn toàn không! Đây là câu chuyện theo đuổi cô vợ Ma tộc của một chưởng viện Tiên tông, quá trình vừa hài vừa bi (ngược nam chứ không hề ngược nữ). Ai thích Thịt Thần Tiên nhất định sẽ thích bộ này. ****   Còn dưới là lời giới thiệu của reviewer: Chưởng viện Thiên Cù Tử tức Hề chưởng viện là một tiên nhân lạnh lùng thanh cao như ánh trăng sáng trên trời, là hoa trong gương trăng dưới nước của các thiếu nữ mến mộ y. Một người lạnh lùng cô độc mấy ngàn năm, khô khan như khúc gỗ, chẳng ngờ vô tình đã trúng “bùa yêu” của một nữ Ma tộc. Hẳn các bạn sẽ nghĩ, ồ là Nhất Độ Quân Hoa kìa, là tiên ma kìa, có lẽ sẽ là câu chuyện ngược luyến tình thâm máu chó lâm đầu? Tôi đây vỗ ngực đảm bảo không hề có chuyện đó. Cũng như Thịt Thần Tiên, Nhất Độ Quân Hoa giữ văn phong hài hước vui vẻ mà thậm chí tôi còn thấy hay hơn cả Thịt Thần Tiên. Nữ Ma tộc nhắc đến bên trên là tộc trưởng tộc Mai khôi – một nhánh của Ma tộc. Nàng – Húc Họa – là người đẹp nhất Ma giới, không những thế còn có thể kết hợp với Ma tộc hoặc Tiên môn sinh ra đời sau. Chính vì số mệnh đó mà nàng bị Ma tôn bắt giữ tra tấn, coi nàng là cỗ may sinh sản, khiến trái tim vốn thờ ơ của nàng biến thành sắt đá, không còn tin vào đàn ông. Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra tại khu rừng dâu ở Ma giới, khi Hề chưởng viện lần đầu trông thấy người con gái ấy, y biết trái tim mình đã thuộc về Húc Họa mất rồi. Y không ngại ngần cứu nàng, đưa nàng về Tiên môn, móc cả tinh túy của bản thân để xoa dịu nỗi đau nàng hứng chịu bởi chất độc dâm xà. Không ai biết vì sao y yêu nàng, chỉ biết ngay từ đầu, y đã bại bởi nàng rồi. Tình yêu của y như ánh trăng bàng bạc giữa đêm hè, là ngọn suối mát róc rách chạy vào tim. Y tình nguyện làm mọi thứ từ những chuyện nhỏ cho đến chuyện to để nàng được vui, để nàng là chính nàng, mà không cần nàng biết mình đã làm gì. Tình yêu hoàn mỹ là đấy chứ đâu. Nếu ai thích một nam chính thư sinh nho nhã, thì mời bạn nhảy hố nào. “Nếu người đi vào không phải mình, thế thì người canh giữ ở đây chỉ có thể là nàng. Nhưng, sao nàng có thể mãi mãi ở một nơi xó xỉnh tối tăm không ánh nắng rực rỡ được? Nàng là đóa hoa bung cánh giữa cánh đồng phủ tuyết vạn dặm, là tiên quế trên trăng, là ráng mây giữa tinh không. Nàng phải vô buồn vô ưu, tự do tự tại làm điều mình thích, ở bất cứ nơi đâu. Liệu rằng kiếp này có may mắn hộ hoa?” Ngỡ tình yêu của y là ly nước trong lành, thực chất lại là bầu rượu nóng. Một khi đã nếm được tình yêu của y có vị gì, chắc hẳn chẳng ai muốn dừng lại đâu. Có điều phận trời trớ trêu, người y đem lòng yêu mến lại không mảy may đoái hoài. Chỉ vì Húc Họa nàng không tin vào tình yêu, không tin sẽ có người thật lòng yêu mình. Những chuyện nàng đã phải chịu đựng trong quá khứ biến nàng thành một người tâm như sắt đá. Nhưng đừng hiểu lầm nàng là người lạnh lùng nhé, tộc trưởng Ma khôi vẫn giữ được uy của mình và đồng thời vẫn là một “cô bé” đáng yêu. Vì trận chiến giữa Ma khôi và Ma tộc, nàng chịu cảnh chuyển kiếp làm người, từ đó được thu nhận làm đệ tử Tiên môn, để Hề chưởng viện bắt đầu hành trình truy thê trắc trở nhưng không kém phần hài hước. Mình sẽ không nói là vì Húc Họa thèm bình linh ẩm, mà Hề chưởng viện vung tay tạo ra ngàn bình rồi vờ rằng mình luyện nội công vô tình làm thừa; mình sẽ không nói là vì Húc Họa đói bụng, mà một tiên nhân chỉ ích cốc như Hề chưởng viện lại dẫn nàng đi bắt gà đánh cá; mình cũng sẽ không nói là Hề chương viện đã chảy máu mũi khi đi hài cho Húc Họa đâu. ^_^ Những hành động nhỏ bé nhưng đáng yêu của Hề chưởng viện khiến con tim mình liêu xiêu mất rồiii. À mà ngoài cặp đôi chính ra, ở Tiên môn còn có rất nhiều nhân vật thú vị khiến câu chuyện càng trở nên thoải mái hơn nhiều, đọc rất sảng khoái. Mời các bạn nhảy hố cùng mình. ^.^ Truyện đang được dịch tại Thủy nguyệt đài với chất lượng siêu hay, mình đọc mà từ cười tủm tỉm cho đến cười nội thương luôn. Văn hay quá xá. Review bởi: Hami Phan - fb/hoinhieuchu *** Thể loại: Mất trí nhớ (nên có phần) tra công x si tình dương quang thụ, thương nhân x đặc chủng, cường cường, hiện đại, yêu từ cái nhìn đầu tiên, gương vỡ lại lành, 1×1, HE. Rất muốn viết review tử tế nhưng trái tim mị đang không khỏe tí nào cả. Hey, công thực sự là một con người si tình ấy, để tag kia cũng hơi tội đó. =.= Nào, vào vấn đề nào. Mị không có thích đọc ngược, mặc dù truyện này trước thì ngược mà sau ngọt sâu răng, nhưng mị vẫn nhọc tim lắm. Truyện có 40 chương và 4 phiên ngoại, bắt đầu từ lúc Hạ Hứa gặp lại Dụ Thần mất trí nhớ và qua lại với hắn như người tình trên giường. Dụ Thần đang ở bên Thường Niệm, đang chăm sóc cậu trai yếu đuối ấy, chỉ vì lí do hai người từng bên nhau, bị đem chữa cho hỏng người vì bị coi là đồng tính. Xong Hạ Hứa lại xuất hiện, làm Dụ Thần không những ham muốn thể xác mà còn dần dần đặt trái tim sang người ta. Hạ Hứa thực sự không phải kẻ thứ ba, ở đây Thường Niệm mới là người nói dối tất cả. Năm ấy, Hạ Hứa là hotboy lớp chọn, nhà nghèo nhưng gì cũng giỏi. Dụ Thần là con nhà quân đội, nhà giàu chả sợ quần què gì. Ban đầu hai bên xích mích nhau, Hạ Hứa bị đám con nhà giàu gây sự, rồi bực quá kêu Dụ Thần đến để giải quyết. Ai ngờ Dụ Thần là cái tên đẹp trai mà anh vừa nhìn đã thích, mà Dụ Thần cũng vì cái phủi bụi đầu gối hộ làm xao xuyến. Hai người bắt đầu trốn học, đi so tài võ. Mà lúc ấy, Dụ Thần chắc chắn thích Hạ Hứa nhiều hơn. Anh Dụ ngâm áo đồng phục trong sữa tắm của mình để đưa cho Hạ Hứa mặc, để người thương có mùi của mình. Thấy Hạ Hứa uống nước ở vòi nước còn lén ra chạm môi dán tiếp ở cái vòi. Lại còn quan tâm cái tật xấu bỏ bữa sáng của Hạ Hứa, đưa tiền nhờ anh Dương Khoa ngốc nghếch mua đồ ăn sáng lén để trên bàn của Hạ Hứa. Mà mặc dù Dương Khoa thực ngốc, nhưng đáng yêu, mà cũng nhờ Dương Khoa thì Dụ Thần mới nhớ lại được năm xưa ai mới là tâm can bảo bối của mình. Dương Khoa gặp lại Hạ Hứa đã nói: “Em biết anh! Anh là Hạ Hứa, “Hạ” trong “mùa hạ”, “Hứa” trong “hứa hẹn”! Em còn biết viết tên anh nữa, là anh Dụ dạy em đấy!”, “Anh Hạ Hứa này, chắc là anh Dụ của em thích anh đấy!” Hạ Hứa, mọi thứ của anh đều tốt đẹp. Hạ Hứa đúng chuẩn “hoa khôi” của đơn vị. Tính tình tốt, mọi người đều yêu quý. Năm ấy hai người họ thích nhau, đều hiểu được tình cảm đối phương nhưng lại không ai nói ra. Một ngày, Dụ Thần của anh biến mất. Anh không hề biết Thường Niệm, người bạn thuở bé của Dụ Thần lại cũng thích hắn. Thậm chí còn tỏ tình rồi hôn Dụ Thần. Cũng là lí do mà hai gia đình danh gia vọng tộc lồng lộn lôi hai đứa con trai đi chữa cho “thẳng”. Dụ Thần luôn sợ mọi người phát hiện ra tình yêu thật sự của hắn, phát hiện Hạ Hứa và gây khó dễ cho anh. Đến lúc mất trí nhớ, thì hắn đã chẳng còn nhớ Hạ Hứa là ai, mà lại lòi ra cái cậu Thường Niệm ở bên cạnh. Thường Niệm coi Dụ Thần là tấm ván, cậu kéo người trên tấm ván ấy ra sóng cuồn cuộn và bấu víu vào đó, người đó vừa vặn là Hạ Hứa. Hạ Hứa gặp lại Dụ Thần, không kìm lòng được mà đến nói muốn lên giường với hắn, trở thành tình nhân của hắn. Hạ Hứa biết Dụ Thần mất trí nhớ, nhưng không biết tại sao. Anh cũng đủ thông minh để che dấu, giả vờ như việc lên giường với Dụ Thần chỉ là việc bao nuôi. Dụ Thần còn sống trong dằn vặt vì phản bội Thường Niệm, vừa cố chống lại sự hấp dẫn từ Hạ Hứa. Cho đến khi Thường Niệm bày trò đổ lỗi cho Hạ Hứa, hai người thực sự chấm dứt. Nếu như Hạ Hứa không đem số tiền Dụ Thần trả cho mình để quyên góp cho ngôi trường cấp 3 cũ của hai người, nếu như lúc ấy Dương Khoa không nói ra tên Hạ Hứa, nếu như Dụ Thần không nhìn thấy mảnh ngọc bội quý giá của mình tặng cho người thương,… Nếu như những việc đó không xảy ra, thì cả đời này Dụ Thần đã lỡ mất tâm can của mình… Trong truyện có nói, nếu như năm ấy, Hạ Hứa tiếp tục học hành chăm chỉ, thi đỗ một trường Đại học tốt, trở thành nhân tài, còn Dụ Thần vào quân đội, sau này hai người sẽ đường đường chính chính nắm tay nhau. Nhưng trên đời không có chữ “nếu như”. Mọi điều đau đớn mà Hạ Hứa trải qua, thực lòng không muốn nhắc lại. Mà Dụ Thần đã rơi vào trầm uất khó khăn thế nào, cũng không phải điều nên nói. Có thể truyện này không hề đủ với những người đọc ngược nhiều. Khoảng tầm hai mấy chương gì đó thì Dụ Thần nhớ ra, mà đau đớn gì đó, đến khi tìm lại Hạ Hứa và hai người quay lại với nhau thì ngọt và sến đến mù mắt chó. Mị vẫn cứ nhứ lúc Dụ Thần mua lại căn nhà cũ của Hạ Hứa từng sống với ông, hắn chuyển đến ở đó luôn. Và hắn còn bị bệnh tâm lí, suốt ngày tưởng tượng ra “Hạ Hứa” trong khi Hạ Hứa thực sự không rõ sống chết. Còn Hạ Hứa thì vào sinh ra tử, quay trở về cũng bị đa nhân cách luôn. May là không vòng vo dài dọc chứ mị đọc chắc phát điên. Lúc Hạ Hứa nói là hai người tâm thần ở với nhau có sao không ấy, mị phải phì cười luôn. Hạ Hứa được biết sự thật năm xưa, cũng biết được bản thân không phải kẻ đồi bại không có đạo đức thì anh cũng dần buông bỏ tâm lí nặng nề. Mà Dụ Thần thì đã gặp được người thực rồi nên cũng không còn cái ảo giác kia nữa. Nếu như đoạn đầu Dụ Thần chẳng biết thương xót người ta, lúc nào cũng muốn “chịch” chết Hạ Hứa thì con mợ nó, từ lúc nhớ ra, Dụ Thần thành si tình công luôn ấy. Không chấp nhận việc Hạ Hứa chết mà cứ bay đến nơi người ta đóng quân thăm hỏi tình hình. Lúc gặp lại được Hạ Hứa, lúc Hạ Hứa quay về bên hắn thì Dụ Thần mở miệng ra là một câu Hứa, hai câu Hứa. Nhớ người ta thì: “Hứa à, anh sẽ không bao giờ làm em đau nữa, em về nhà đi, được không?” Rồi thì cực kì thâm tình nói: “Đời này hai ta vẫn còn thiếu nhau. Hứa à, em đừng hòng có ngày hòa được với anh.” Mà hai con người này đã lướt qua nhau trong quãng thời gian tuổi trẻ đẹp nhất – khi đó, một người thì bị lừa dối, còn một người thì mải miết kiếm tìm.   “Hóa ra anh cũng thầm thích tôi.” “Phải, anh vẫn luôn thầm thích em, thậm chí còn bắt đầu trước cả khi em thầm thích anh.” “Đều hơn 30 rồi… làm gì mà thầm với không thầm thích nữa.” “Ừ, sau này sẽ không là thầm mến nữa. Chúng ta sẽ quang minh chính đại, sống bên nhau đến già.” Đấy, Dụ Thần từ tra công mất trí trở thành si tình trung khuyển công như vậy đấy. Mà kì lạ là truyện có 40 chương nhưng chẳng hề thiếu chi tiết tẹo nào. Câu chuyện từ lúc thuở niên thiếu cho đến khi đã trưởng thành cứ thế như thước phim vậy. Mặc dù cảm thấy thời gian trong truyện trôi nhanh, nhưng mị chẳng hề thấy sơ sài. Để cho một cái kết tuyệt đẹp. “Hứa, sao em lại tốt đến thế chứ?” “Yêu em chưa?” “Yêu rồi.” “Yêu nhất đời này.”   Câu chuyện bên lề… Thật ra, hôm nay mị phải khăn gói quả mướp đi lên thủ đô học sau đợt nghỉ. Vừa được quả tàu đến trễ nên mị đã ngồi đợi 1 tiếng rưỡi, vậy là mở Wattpad ra đọc. Trong đầu còn sót lại tí cái review “Bình hoa” hôm trước nên mị chọn truyện này đọc cơ. Cũng cảm tạ bạn dịch truyện. Bạn biên tập Seven Oxox. Tên cũng đáng yêu quá. Nếu không phải có lời của bạn ở đấy thì chắc mị bỏ luôn từ mấy chương Hạ Hứa bị ngược và hiểu lầm mình là tiểu tam rồi. Bạn ấy viết là “Tuy con đường họ phải trải qua là trắc trở, đôi khi suýt đã lạc lối, nhưng xin hay tin tưởng tôi. Từ khi bắt đầu, trong tim họ luôn chỉ có nhau.” Một điều nữa, bởi vì mị là team sủng công, nên mị vẫn thấy thương Dụ Thần nhiều nhiều. Truyện này mị vẫn thích Dụ Thần hơn, nhưng Hạ Hứa kiên cường lắm, đã thành best thụ trong lòng mị rồi. (Cường thụ, si tình thụ, vốn là tiểu 1 mà xuống mình làm 0, tính tình tuyệt vời, dương quang sáng chói).   Để kết lại bài review cho nó trọn vẹn thì mị sẽ trích cái đoạn giới thiệu ra vậy. Trong lòng mỗi người họ đều có một “ánh trăng” mà không ai có thể với tới. Thậm chí là chính bản thân họ. Đây là câu chuyện về hành trình của những người, đã phải nỗ lực thế nào để vạch lớp sương mù ra, kéo làn mây đen xuống để chạm đến “ánh trăng sáng” của chính họ. Bất kể tổn thương , tương lai, đau đớn, hay thậm chí là… sinh mệnh. Tu Tu Mời các bạn đón đọc Ánh Trăng Trong Lòng Quân của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sorry Sorry - Kim Quốc Đống
Cô đứng ở bên này. Hai người họ lại đứng ở bên kia. Thanh Xuân âm thầm lặng lẽ dõi theo hai người họ, ước nguyện mang đến bình yên may mắn đến cho mỗi người. Ngải Mễ, Đường Mộc, Lý Tuấn Ninh, Tư Nhiên… Năm người lặng lẽ lớn lên bên nhau. Họ can đảm, mạnh mẽ, dũng cảm nhưng chỉ sau một biến cố khủng khiếp xóa sạch đi tất cả không còn sót lại gì. Những chuyện đó Thanh Xuân cũng không có cách nào ngăn cản được, tình yêu đến rất gần nhưng rồi lại rời xa cô, tất cả chỉ còn lại những lời nói dối tha thứ để cuối cùng cô khắc cốt ghi tâm.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa - Ái Ước
  Lần đầu tiên gặp mặt, là em gái đưa cô về nhà chơi, khi vừa nhìn thấy cô hắn liền biết mình yêu cô gái nhỏ này hết thuốc chữa! Vì muốn lấy được cô, hắn canh giữ bên ngời cô từng chút từng chút đợi cô lớn lên! Dùng tất cả thủ đoạn đuổi đi tất cả con trai bên cạnh cô, dù sao bọn họ kém tuổi nhau quá xa, hắn không thể không đề phòng.   Lần đầu tiên gặp mặt, cô cảm thấy ánh mắt của anh trai đó nhìn cô rất kỳ quái, làm cho cô không thoải mái trong lòng! Sau này cô hối hận, nếu như có thể làm lại, cô nhất định sẽ không đến nhà Kiều Ý chơi! Tuyệt đối sẽ không.   Vào ngày sinh nhật Kiều Ý, cô không uống rượu mà “Say”! Bị người đưa đến phòng của hắn.   Quá trình đêm hôm đó bị hắn ghi lại hết, làm cho cô có điểm yếu bị hắn nắm trong tay! Hắn nắm trong tay mạng sống của cha mẹ, ép cô ký lên giấy kết hôn! Lúc mới yêu hắn ép cô hoàn thành hôn lễ đầy sa hoa và long trọng.
Nhật Ký Từ Thiên Đường - Tiểu Ni Tử
Diệp Hy Nhã tin rằng trong một ngày mà ba lần "chạm mặt" một người là có duyên với người đó. Cô nghĩ mình với tên Nguyên Triệt Dã đó "có duyên". Vô tình gặp nhau ở bệnh viện rồi số phận run rủi, họ lại là bạn cùng lớp... Điều đó mở đầu cho một chuỗi những sự kiện diễn ra sau đó làm xáo trộn cuộc sống vốn bình yên của Hy Nhã. Cái tên đáng ghét đó chỉ luôn miệng gọi cô là "Đồ ngốc", luôn gây phiền phức cho cô, nhưng cô vẫn không thể rời mắt khỏi cậu ta. Bằng trực giác, Hy Nhã biết trái tim mình đã xao động... Cô dành cho Nguyên Triệt Dã sự quan tâm đặc biệt. Đắn đo mãi, cô không biết nên tặng cậu món quà gì. Một kẻ tự cao, xấu xa, háo sắc, lúc nào cũng mắng cô là Đồ ngốc... và còn... u sầu nữa, thì nên chọn món quà nào đây? À, cô đã nghĩ ra rồi, cô sẽ mua hai cuốn nhật ký giống nhau để cả hai cùng ghi lại những kỷ niệm... Và khi trao cho cậu cuốn nhật ký, cô đã rất hồi hộp... Nhật ký ghi lại những gì trái tim muốn nói... Trao đổi nhật ký cũng giống như trao đổi trái tim vậy. Cuốn nhật ký của Hy Nhã cứ dày lên từng ngày và chỉ viết về một người... Còn người kia, chẳng biết đã đánh mất cuốn nhật ký từ lúc nào, mà nếu còn, có lẽ cũng chẳng có lấy một dòng. Món quà của cô xem ra đã trở nên vô nghĩa... Người đó chỉ lạnh lùng đi bên cô, trêu chọc cô, khiến cô tức giận, buồn phiền hết lần này đến lần khác. Nhưng điều kỳ lạ là người đó cũng khiến cô hạnh phúc dù chỉ là những hành động quan tâm nhỏ bé. Tình cảm trong cô cứ lớn dần, lớn dần. Ngay cả khi người đó thực sự khiến cô bị tổn thương vì quyết định ra đi thì những dòng nhật ký của cô vẫn đong đầy thương nhớ. Cô mãi sống trong những kỷ niệm về cậu, dù bên cạnh cô luôn có Thần, người anh yêu thương cô hết mực, rồi cả người mang nụ cười của cậu, Hứa Dực... Đến khi cô dằn lòng xếp lại ký ức trong trái tim, đến khi cô quyết định để tình cảm của mình lại cùng những dòng nhật ký thì cuốn nhật ký từ thiên đường xuất hiện, hé lộ một sự thật xé nát trái tim cô. Tất cả ký ức lại dội về, cô sẽ phải làm gì đây? Cậu thực sự đang ở đâu? Liệu họ còn có thể gặp lại??? Nhật ký từ thiên đường khép lại bằng những dòng nhật ký như thế. Và Tiểu Ni Tử sẽ mang đến cho độc giả câu trả lời ở phần tiếp theo, Gặp lại ở thiên đường. Câu chuyện tình yêu đầy cảm động của Hy Nhã và Triệt Dã đã khiến rất nhiều bạn đọc phải rơi lệ. Một cô gái thiếu may mắn vì thính lực và một cậu bé bất hạnh gặp nhau do sự sắp đặt của số phận, tình cảm giữa họ trong sáng, mãnh liệt và bí ẩn như chính những dòng nhật ký kia.
Người Tình Bắc Hải - Thiên Tầm
Một bức ảnh, một vùng biển sâu thẳm đó là cả thế giới của Triệu Thành Tuấn. Tình yêu khiến người ta dũng cảm, tình yêu khiến người ta mềm yếu, quãng thời gian anh yêu cô, anh cố ý nuôi dưỡng một thói quen đứng ở một nơi cao ngắm sao trên trời, rõ ràng biết trong ký ức của cô vùng biển dưới khung trời anh không tồn tại. Trong những năm tháng anh yêu cô. Anh vô số lần trong đêm dài cô đơn anh ấn dãy số quen thuộc đó, nhưng khi điên thoại thông liền bị đứt đoạn giống như một ngọn lửa chưa kịp cháy. Trong những năm tháng anh yêu cô. Anh thường dùng ngón tay nhè nhẹ khắc chạm vào thành phố nơi cô ở trên bản đồ, kỳ vọng có một ngày có thể tình cờ gặp nhau ở thành phố đó, vì một người, anh đã yêu thành phố đó. Trong những năm tháng anh yêu cô. Mỗi năm vào ngày sinh nhật cô anh đều gửi một tin nhắn chúc mừng, nhưng câu trả lời chỉ có một: "Anh là ai?". Bảy năm bảy câu "Anh là ai?", anh chưa bao giờ nỡ xoá đi. Bảy năm qua cô không biết anh là ai, anh lại biết tất cả về cô. Anh biết cô chuyển nhà mấy lần, biết quán cà phê cô hay tới, biết cô đi dưới mưa luôn không mở ô, biết hoa nhài ở ban công nhà cô khi nào nở, biết cô khi tâm trạng không vui thì mua mấy con cá vàng về nhà nuôi... Bảy năm qua anh luôn nghĩ anh có thể cho cô cái gì, cuối cùng anh hiểu, anh chỉ có thể để cô sống tốt, cho dù trong cuộc sống của cô anh tiêu tan không dấu vết, giống như cô chưa chưa bao giờ biết anh là ai.