Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sự Quyến Rũ Nam Tính

Văn án: [1] Đàn bà 30, như lang như hổ Sau khi Chu Lăng biết Hướng Nghị, đối với những lời này xúc động sâu sắc. [2] Nghe đồn trên phố có anh thợ sửa xe cặp kè với một phú bà, Người đẹp da trắng, chân dài eo nhỏ, ngực 36D. Nhưng quan trọng nhất là gia đình giàu có, ra tay hào phóng. Có người hỏi cuộc đời người kia thể nghiệm như thế nào? Hướng Nghị đáp: Trầm mê sắc đẹp, từ từ gầy yếu.   Cause I'm your lady And you are my man Whenever you reach for me I'll do all that I can We're heading for something Somewhere I've never been Sometimes I am frightened But I'm ready to learn Of the power of love (Bởi vì em là người phụ nữ của lòng anh Còn anh là người đàn ông trong tim em Mỗi khi anh đến với em Em sẽ làm tất cả những gì có thể. Chúng mình đang hướng tới một nơi Nơi mà em chưa từng biết Đôi khi em vẫn còn lo sợ Nhưng em đã sẵn sàng để bước tiếp Nhờ sức mạnh của tình yêu)* Đa phần mọi người thường vẫn có quan niệm rằng: một người đàn ông nghèo yêu một phụ nữ giàu là hèn mọn, nhưng mình nghĩ, thật ra, một người đàn ông không có đủ dũng khí đối mặt với tình cảm của anh ta, theo đuổi người phụ nữ anh ta muốn, đó mới là một người đàn ông hèn mọn chân chính. Có lẽ nếu đứng ở vị trí của một người ngoài cuộc không biết gì, dùng ánh mắt của người trần tục để nhìn nhận, thì quan hệ giữa Hướng Nghị, một người lính xuất ngũ nay là thợ sửa xe thuộc tầng lớp đáy của xã hội, cùng với Chu Lăng, phú bà chủ tịch Hội đồng quản trị một trong những Tập đoàn kinh doanh lớn mạnh hàng đầu, ở tầng lớp thượng lưu cao cấp nhất, là điều thật khó lý giải, hoặc giả có thể lý giải, thì sẽ là theo chiều hướng méo mó xấu xí nhất. Dù sao bây giờ, đâu còn mấy ai tin vào tình yêu nữa, phải không? Nhưng bất kể là tôi, hay bạn, chúng ta chưa từng được trải nghiệm, thì tình yêu đích thật vẫn tồn tại, hiếm hoi, nhưng vẫn tồn tại. Giống như vào đầu thế kỉ 19, có vị vua Edward VIII đã lựa chọn ở bên người phụ nữ Mỹ bình thường từng hai đời chồng mà sẵn sàng từ bỏ ngai vàng, từ bỏ cả nước Anh. Vì tình yêu, một người có thể trả giá đến mức độ nào, làm những gì, hẳn sẽ luôn là câu hỏi mà không một nhà khoa học hay triết gia có thể dùng lý luận thông thường để giải thích được. Vì thế, một người sống trên đời giống như Chu Lăng, đã kinh qua hết những bể dâu, nếm trải lòng người ấm lạnh, từng nghèo khổ bần cùng, mà nay đang hưởng thụ đời vinh hoa phú quý, thì đến bây giờ, khi gặp được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu thương mình, trong mắt trong tim chỉ có mình, tình yêu ấy đã thật sự chạm đến phần sâu nhất của trái tim cô, khiến cô chấp nhận đánh đổi vì nó. *** Nhưng trước khi dẫn đến kết cục này, thì phải kể đến duyên nợ thuở ban đầu gặp gỡ giữa Chu Lăng và Hướng Nghị, phần mà xin được nhường cho chàng ca sĩ đáng yêu trẻ trâu Tiền Gia Tô-người có lời vẫn luôn muốn nói: Còn không phải là nhờ lão tử đây làm ông tơ bà nguyệt, xe duyên cho hai người họ đến với nhau hay sao!!! Khi đó, Chu Lăng đang còn là một goá phụ hấp dẫn, một người phụ nữ ở độ tuổi 30 rực rỡ phong tình nhất. Tiền Gia Tô được con gái cũ chồng trước của Chu Lăng thuê đến để quyến rũ cô, trong chuỗi âm mưu hòng cướp lại gia sản bố để lại, nhưng dĩ nhiên chiêu trò hèn hạ này nhanh chóng bị Chu Lăng phát hiện bởi cậu chàng này quá mức ngây thơ, nào có lấy nửa phần kinh nghiệm. Muốn gậy ông đập lưng ông, cô quyết định tiếp xúc với Tiền Gia Tô để moi thêm thông tin từ cô con gái riêng này, mà vì thế, lại kéo theo việc gặp gỡ Hướng Nghị, người anh họ trầm mặc ít nói, cơ bắp cuồn cuộn, nam tính đầy mình của cậu. Buổi đầu, họ tựa như hai đường thẳng song song, khi thế giới của anh chỉ có cửa hàng-căn nhà nhỏ với những công việc đơn điệu hàng ngày như sửa xe, chăm sóc bà nội, nấu ăn, tập thể dục...còn thế giới của cô thì hoa lệ ầm ỹ với những cuộc vui thâu đêm, tiệc tùng, shopping và du lịch bất tận. Anh chạy một chiếc xe điện bình thường, cô thay xe ô tô đắt tiền như thay áo. Anh mặc những bộ quần áo quê mùa, còn cô luôn khoác trên mình những bộ cánh thời thượng nhất...Thế nhưng, bất kể những khác biệt đó, họ đã nhanh chóng bị hấp dẫn bởi nhau bằng một lực hút đơn thuần sơ khai nhất từ thời cổ xưa vẫn tồn tại giữa giống đực và giống cái, giữa một người đàn ông và một người đàn bà: họ thèm muốn cơ thể nhau. Đó là thứ đã đưa họ đến với nhau, nhưng không phải là tất cả của mối quan hệ giữa anh và cô. Vì Hướng Nghị, người đàn ông kiên định luôn biết mình muốn gì và sẽ làm gì biết mình đã yêu người phụ nữ yêu nghiệt này rồi. Có lẽ là ngay từ lúc ban đầu gặp cô, anh đã nhìn thấy bên ngoài lớp quần áo đắt tiền, những chiếc xe thể thao sành điệu, cuộc sống xa hoa màu mè, hay bên dưới vẻ ngoài cao ngạo thành thục vẫn dùng để phòng bị với thế giới của Chu Lăng là một trái tim lương thiện, một tâm hồn bị tổn thương chờ được an ủi. Mất bố mẹ từ năm 8 tuổi, Chu Lăng phải chịu cảnh sống ăn nhờ ở đậu, lớn lên trong sự ghẻ lạnh, ngược đãi tàn bạo của bà ngoại, cậu mợ rồi em họ. Vất vả chật vật vượt qua mấy năm học nhờ sự giúp đỡ của thầy cô, đến lúc đậu Đại học thì bị mợ xé thư thông báo, ép gả cô cho một người đàn ông què cụt. Cô bỏ trốn đến thành phố và gặp được Thời Tuấn, được hắn giúp đỡ tìm việc và nhập học, lúc suýt bị lừa đem bán lại nhờ hắn cứu một mạng đưa về, từ cảm kích đến dùng tất cả sự mến mộ trong sáng của mối tình đầu mà yêu hắn; nhưng đúng lúc đang mặn nồng nhất thì hắn lại cấu kết cùng mợ, dâng cô cho người bố nuôi vừa li dị đang cần tìm một người vợ trẻ trung để sinh con kế thừa gia nghiệp. Hai năm sau, chưa kịp có con, người đàn ông lớn tuổi đó mất vì bệnh, để lại tất cả cổ phần công ty cho cô, nhưng kèm theo đó là một điều kiện tiên quyết: nếu cô tái hôn, sẽ phải từ bỏ toàn bộ gia sản. Thế là, Chu Lăng cứ sống những ngày tháng hưởng thụ vô vị không mục đích đó, cho đến khi cô gặp được Hướng Nghị. "Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn? Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh? Nắm lấy tay người, che đi nửa đời điên loạn Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh"** Thời Tuấn đã từng tự hỏi, rốt cuộc điều gì khiến Chu Lăng say đắm một thợ sửa xe tầm thường như thế? Điều gì khiến người phụ nữ vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt khi gặp hắn lại toả sáng rạng ngời hạnh phúc nhường kia khi ở bên người đó, thứ hạnh phúc mà dường như không tiền bạc châu báu nào trên đời có thể mua được? Hắn đâu biết. Có thể anh nghèo, không có tiền đưa cô đi nhà hàng đắt tiền, sắm cho cô những bộ váy áo hàng hiệu, trang sức kim cương... Chỉ là, đó đâu phải là những thứ mà Chu Lăng cần, dù sao cô cũng chẳng thiếu; Nhưng người đàn ông ấy lại có thể vì cô vào bếp nấu những bữa cơm mang đậm hương vị gia đình, dùng đôi tay đầy sức mạnh của mình ủ ấm cho bàn chân giá lạnh của cô, quở trách mỗi khi cô mặc đồ phong phanh, đội mưa mang thuốc cảm cho cô giữa đêm hôm khuya khoắt, kề cận chăm sóc cho cô mỗi khi cô bị bệnh, mang cho cô sự ấm áp chân thật đến từ cơ thể nam tính đó mỗi đêm mùa đông lạnh... Thiên hạ vẫn cho rằng phụ nữ ham hư vinh, điều này dĩ nhiên luôn đúng, nhưng thật ra, so với những thứ màu mè bên ngoài ấy, thì những chăm sóc vụn vặt hàng ngày mới chính là những thứ khiến cho phụ nữ cảm động và khắc sâu tận đáy lòng. Nhất là với Chu Lăng, người từ nhỏ đã cô độc, chịu ngược đãi, bị lừa lọc, luôn thiếu vắng tình yêu thương, thì một tấm chân tình như vậy, đã thật sự lay động được trái tim cô rồi. (Hướng Nghị có điều muốn nói: Thành thật một chút đi, không phải em lựa chọn ở bên anh vì trầm mê cơ thể của anh đây sao? ????) Ngoài ra, nói thêm chút về nam chính Hướng Nghị, đừng chê anh nghèo, thật ra, đây cũng là một người đàn ông rất bản lĩnh đấy nhé. Năm xưa, anh là một người lính xuất sắc thuộc hàng nhất nhì, nếu có điều kiện ở lại phấn đấu chắc chắn sẽ phát triển thêm, nhưng do bà nội bị ung thư nên anh mới giải ngũ, về quê mở một cửa hàng sửa xe nhỏ gần nhà để có thêm nhiều thời gian chăm sóc bà. Đúng là một người vô cũng hiếu thuận, trọng tình cảm, có trách nhiệm, dám gánh vác. Sau này, khi đã xác định xây dựng cuộc sống với Chu Lăng, anh cũng xông pha gây dựng sự nghiệp của mình, để có thể thực hiện lời hứa "Anh nuôi em", không để Chu Lăng phải chịu quá nhiều thiệt thòi. *** Chốt lại, "Sự quyến rũ nam tính" mặc dù có plot mang màu sắc khá hiện thực, nhưng thật ra nó là một câu chuyện thuần ngọt ngào, những chi tiết u ám chỉ được phác hoạ sơ qua, quá trình hai người đến với nhau không phải đấu tranh quá nhiều, không hề có khó khăn bất trắc gì lớn, mang một cảm giác rất "thuận lý thành chương". Dù không phải là một cuốn truyện quá mức đặc sắc, cảm động nhưng nó nhẹ nhàng, ấm áp, đầy đủ hương vị, có tình yêu, cũng có tình cảm gia đình. Đặc biệt, xin được nhấn mạnh phần này một nghìn lần!!! Đó là khi nhắc đến những điểm hấp dẫn của "Sự quyến rũ nam tính", quả thật không thể không kể đến những cảnh sắc siêu cấp nóng bỏng của nó. Trong cái thời buổi mà H không phải kiểu tắt đèn đóng cửa bảo nhau, thì cũng chỉ là canh xương nước lèo uống tạm, H ở đây có thể xếp vào dạng vô cùng kích thích với những màn dạo đầu được mô tả rất chi tiết, và đặc biệt là diễn ra tràn ngập từ đầu đến cuối truyện. Nói chung, sau bao ngày tháng ăn chay, reviewer thuộc #team_mê_thịt có thể nói là được thoả mãn no nê một phen rồi *tung bông* *bật Mode (chế độ) cực kì hưng phấn!!!*. Vậy nên, những bạn đọc yêu sắc ơi, còn chần chừ gì nữa mà không nhảy, à, không lao ngay xuống hố; và cả những độc giả dù không đam mê xôi thịt nhưng nếu yêu thích sủng ngọt thì cũng có thể cân nhắc thử đọc câu chuyện này ạ~ *, Lyrics bài hát The power of love Link: https://youtu.be/Y8HOfcYWZoo **, Trích dẫn truyện "Lâu chủ vô tình", Nhất Độ Quân Hoa. *** “Cho tôimộtly nước” Hai giờ sáng, Lose Demon chấm dứt kinh doanh, ca sĩ Tiền Gia Tô hát hò cả đêm, cổ họngđãsắp bốc cháy. Phục vụ Tiểu Thái có quan hệ tốt với cậu đem tớimộtly nước: “Hôm nay biểu diễn cũngkhôngtệ lắm, tôi thấy bầukhôngkhí rất tốt.” Tiền Gia Tô phóng khoáng hất tóc máiđãướt mồ hôi lên,“Cũng tạm được.” Trong giọngnóicũngkhôngche giấu đượcmộtít kiêu ngạo. “Đừngnóithế, vừa rồi cậu thổ lộ cũng rất có hiệu quả mà.” Nhưng Tiền Gia Tô lại khác thườngkhôngnóigì, gõ bàn thúc giục cậu ta:“Nhanh lên, chết khát mất!” Tiểu Thái lén lút liếc mắt bốn phía, những người khác đều dọn dẹp vệ sinh,khôngai chú ý đến nơi này. Cậu ta nhấc ly nước lên, len lén đặtmộttờ giấy ở phía dưới, đẩy đến trước mặt Tiền Gia Tô, nháy nháy mắt vài cái. Tiền Gia Tô chẳng hiểu gì, đem ly nước uốngmộthơi cạn sạch, thở phàonhẹnhõmmộtcái, lúc này mới mở tờ giấynhỏđó ra. trênđó chỉ có mấy chữ đơn giản: ‘Chờ cậu tại Khách sạn quốc tế Houghton phòng 2333’. Cậu sửng sốt:“Ở đâu ra?” “Người đẹp mà cậu mời rượu lúc nãy đưa.” Tiểu Thái che miệngnóinhỏgiọng, e sợ dường nhưsẽcó ai nghe được, vẻ mặt mờ ám “Tôi hiểu mà”. Người phụ nữ kia...... Đây là muốn ngủ với cậu sao? Hình như hơi nhanh nhỉ? Hơn nữa khách sạn quốc tế Houghton, ôi chao, là khách sạn 5 sao đấy! Tiền Gia Tô nắm bắt xúc cảm trơn bóng của tờ giấynhỏ, liếm liếm môi. Chả trách người liên lạc với cậunóingười phụ nữ này có tiền muốn làm gì cũng được, chậc. nóithậtra, mới đầu cậu còn tưởng rằng đối tượng làmộtlàmộtbà già,khôngnghĩ tới thực tế làmộtngười có vóc dáng vô cùng đẹp. Nếu sớm biết thế, cậu nhất địnhsẽgật đầu mạnh hơn Tiền Gia Tô nhét tờ giấy vào túi quần bò, huýt sáo, đường làm quan rộng mở, ra ngoài rồi ngồi lên xe. Khách sạn Houghton cách quán barkhôngxa, chỉ hai quảng trường. Tiền Gia Tô cưỡi con xe máy điệnnhỏmàu vàng, hai mươi phútđãđến nơi. Khách sạn là tòa nhà cao nhất khu này, khí thế rộng lớn, ngọn đèn flash rực rỡ cùng kiến trúc cực kỳhiệnđại kết hợp với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, tản ra khắp nơi khiến cho những người dân nghèo bị bức bách mất bình tĩnh. Tiền Gia Tôđãquen sống ở khu dân cư bénhỏ, lần đầu tiên đến chỗ này ngay cả viên gạch đều lóe lên nhân dân tệ làm tăng vẻ huy hoàng của khách sạn, lập tức cảm thấy dù theo sát trào lưu thời thượng là kiểu tóc xoăn nhuộm vàng của Hàn cũng chẳng cứu vớt cậu được, cả ngườikhôngche giấu đều toát ra hơi thở nghèo nàn, thối nát. Lại cúi đầu nhìn nhìn tờ giấy tản ra mùi hương nước hoa dễ chịu – phòng 2333, con số của gian phòng đókhôngphảiđangcười nhạo cậu sao?   Mời các bạn đón đọc Sự Quyến Rũ Nam Tính của tác giả Nhất Tự Mi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lão Công Nói Nàng Không Thương Ta
Thượng Tuyết: Em yêu chị, Đặng Tuyển. Đặng Tuyển: Ừ. Thượng Tuyết: … Trích đoạn: “Nên rời giường.” “Vâng.” Bốn năm kết hôn, đối thoại cứ thế mà lặp đi lặp lại vào mỗi buối sáng ở trong căn phòng ngủ. Nghe được tiếng gọi quen thuộc, Thượng Tuyết mở mắt ra, lão công của nàng, Đặng Tuyển đã ăn mặc chỉnh tề, đứng ở đầu giường mỉm cười nhìn nàng, để bên cạnh gối là trang phục nàng phải mặc vào ngày hôm nay —— thật là một buổi sáng tuyệt vời. Thật sự rất tuyệt vời. Con đường nhân sinh hai mươi sáu năm của Thượng Tuyết đi rất thuận buồm xuôi gió: Cha mẹ khoẻ mạnh, công tác thuận lợi, vợ vợ hòa thuận —— nàng hầu như không tìm được lí do để than phiền. Đánh răng rửa mặt xong, Thượng Tuyết đi ra phòng tắm, mặc lên bộ đồ công sở mà Đặng Tuyển đã vì nàng chuẩn bị kỹ càng, màu sắc phối hợp rất tốt, tựa như phong cách của Đặng Tuyển, lộ ra một vẻ đẹp thanh nhã duyên dáng. Giống như một bức tranh phong cảnh đầy ấn tượng, lúc ẩn lúc hiện, không thể nhìn thấu. ***   Ta tên là Đặng Khuynh Nhan, ta có một muội muội gọi Đặng Tuyển. Ta rất yêu nàng, thế nhưng không hề nói cho nàng biết. Rời xa nàng, tới một quốc gia lạ lẫm, hàng đêm ta đều mơ thấy nàng. Trong giấc mơ, dưới ánh trăng sáng tỏ, mái tóc đen tuyền xen lẫn mùi hương thơm ngát của nàng bao phủ lấy lồng ngực của ta, cùng với hơi thở dồn dập đánh úp lên mũi ta. Ta vòng tay ôm lấy cơ thể trần trụi của nàng, gắt gao ôm nàng thật chặt. Trái tim của chúng ta kề nhau gần như thế, nhịp tim của nàng vì ta mà đập. Thật là một giấc mộng đẹp, ta có thể dùng sức ôm lấy nàng. Dòng máu của ta vì gặp phải nàng mà trở nên ấm áp, nàng cũng là lí do khiến ta tồn tại trên cõi đời này. Ta không có cách nào để ngừng yêu nàng, hơn hai mươi năm qua, làm bạn bên nhau cả ngày lẫn đêm, ta đã không thể rời bỏ nàng. Nhưng đồng thời, ta cũng vô cùng căm hận căn bệnh thần kinh của mình khi bị kích thích. Ta yêu nàng nhiều bao nhiêu thì muốn tổn thương nàng nhiều bấy nhiêu. Ta không thể nào khống chế bản thân trở nên hoang tưởng đối với nàng, từng giây từng phút trôi qua, ta hận tới mức khi không thể ép nàng chỉ thuộc về một mình ta, Đặng Khuynh Nhan này. Ta đã từng nghĩ sẽ hòa nàng vào trong máu thịt của mình, có thế ta và nàng sẽ không tiếp tục bị chia lìa... Trớ trêu thay, nàng là một con người độc lập, không phải là thứ tài sản trong tay ta. Nàng đã nói với ta như thế, vào năm nàng tròn mười sáu tuổi. Ta hứa với nàng lời hẹn ước mười năm, không biết nàng còn nhớ hay không. Những ngày sống ở nước Mỹ, ta nhớ nàng đến muốn phát điên lên.Ta hận bản thân mình năm đó khi tự tay đẩy nàng ra, song cũng vui mừng khi thấy nàng rời xa ta. Bởi vì căn bệnh thần kinh hoang tưởng này của ta sớm muộn gì cũng sẽ thương tổn nàng. Ta từng tận mắt nhìn thấy người có chung căn bệnh quái ác này, Mẹ của ta đã tổn thương người đàn ông nàng yêu nhất như thế nào, người đó chính là Cha của ta. Bà không có cách nào khống chế chính bản thân bà. Ta cũng không hề có cách nào để khống chế chính mình Cho nên ta tình nguyện rời xa nàng, ta không tưởng tượng được Mẹ của ta cuối cùng lại có thể lấy con dao sắc bén đâm vào lồng ngực người mà Bà yêu nhất. Ta không muốn trở thành một con quái vật... Ta tự cho rằng bản thân có thể thay đổi, rốt cuộc tất cả lại cũng chỉ là công dã tràng(2). Ta thương tổn nàng, làm cho nàng coi ta như một cơn hồng thủy(3). Ta yêu nàng như vậy, qua nhiều năm sau, nguyên lai cũng trở về nơi bắt đầu với hai chữ "Tỷ tỷ" ... Lời hẹn ước mười năm đã qua, ta đã không còn là thiếu nữ mười tám, nàng cũng thôi hết yêu ta. Ta nghĩ nàng có lẽ sẽ hận ta đi, không, chắc chắn đã hận ta. Thế nhưng ta lại cảm thấy rất vui vẻ a. Bởi vì hận dài lâu hơn so với yêu. Ta nghĩ ta sắp chết rồi, ta không thể nào tiếp tục kiên trì được nữa. Người ta yêu nay đã trưởng thành đến mức ta không còn cách để cầm giữ. Nàng sống tốt như vậy, hạnh phúc như vậy. Mà ta lại không phải là người mang đến những thứ ấy tới cho nàng. Ta vô cùng hối hận, hối hận khi trải qua nhiều giấc mộng như thế đều không thổ lộ cho nàng biết: Ta rất yêu nàng. Biết đâu khi ta nói ra, nàng sẽ nhớ ta hơn. Nàng sẽ dắt tay ta và khẽ hôn lên tóc của ta: "Gả cho em nhé, được không?" "Được." Ta là cười đáp như thế, trong ánh mắt chứa đầy nét mặt dịu dàng của nàng. Lời của tác giả: Căn bệnh rối loạn thần kinh hoang tưởng còn được gọi là triệu chứng tâm thần phân liệt dai dẳng, bệnh chủ yếu thiên về việc gây ra ảo giác và ám ảnh, mà nguyên nhân gây ra bệnh hiện nay vẫn chưa được phát hiện ra, nếu ảo giác xuất hiện ngắn ngủi thì bệnh sẽ không bị kích thích. Nếu trường hợp không liên quan tới hoang tưởng, thì tâm lý sẽ không có gì bất thường xảy ra. Nguyên nhân sinh bệnh không rõ lắm, thường qua 30 tuổi sẽ có nguy cơ phát bệnh, một phần là do di truyền, một phần cũng là do tính cách cá nhân và môi trường xã hội cùng các yếu tố khác, đa số người bệnh thường sẽ có khuyết điểm trong tính tình như chủ quan, cố chấp, mẫn cảm, đa nghi, lòng tự ái cao, luôn coi mình là trung tâm, ảo tưởng nặng, dễ bị kích thích, từ chối tiếp thu lời phê bình, và cảm giác không an toàn, v.v. Khiếm khuyết trong cá tính, môi trường xã hội (như thất tình, khó thăng chức, v.v.) dần dần tác động tới căn bệnh, trở nên xuyên tạc và bóp méo sự thật rồi hình thành sự vọng tưởng(4), dưới ảnh hưởng của việc hoang tưởng, người bệnh gia tăng sự xung đột với cảnh vật chung quanh, do đó tiến vào trạng thái hoang tưởng nặng nề. Cho nên mọi người đã hiểu vì sao Đặng Khuynh Nhan yêu Đặng Tuyển nhiều năm như vậy, rốt cuộc lại không thể kiểm soát được bản thân muốn thương tổn trái tim của nàng sao? (Toàn tập hoàn). +Chú thích: (1) Nhất cố Khuynh Nhan (一顾倾颜): Có thể hiểu được là quãng thời gian Khuynh Nhan quay đầu nhìn lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ đi. (2) Công dã tràng: ý nói công vô ích, chẳng có kết quả gì dù cố gắng đến mấy. (3) Hồng thủy: Đại hồng thủy (hay hồng thủy) là đại thảm họa khủng khiếp được nhắc đến trong truyền thuyết của nhiều tôn giáo và nhiều dân tộc trên thế giới. Nó được miêu tả là một trận lụt cực lớn và là sự trừng phạt của Thiên Chúa do sự suy đồi đạo đức, thoái hóa biến chất của loài người. (Nguồn: Wikipedia) - Có thể hiểu Đặng Tuyển xem Khuynh Nhan như một thứ gì đó mà cô quyết xa lánh nàng. (4) Vọng tưởng: hi vọng hão huyền, mơ mộng viễn vông. P.S: Không có lời gì để nói, truyện tới đây là kết thúc, chương này là chương ám ảnh mình nhất trong lịch sử đọc BHTT của mình ;____;... Không biết tại sao, nhưng cái tâm tư sâu nặng của Khuynh Nhan khiến mình cảm thấy nó rất... khó chịu và ám ảnh >"   Mời các bạn đón đọc Lão Công Nói Nàng Không Thương Ta của tác giả Đồ Sinh Sinh.
Dây Dưa Cùng Người Bên Nhau Trọn Đời
Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, cổ sắc cổ hương, HE. Edit: Bách Linh  Giới thiệu:  Một người cô độc gặp gỡ một người tịch mịch. Một tìm kiếm trong sạch trên thế gian ô trọc, một chờ đợi cứu chuộc bên ngoài chiếc lồng giam. Cùng là nữ tử, cho nên hiểu nhau. Cùng là nữ tử, cho nên hiểu rõ hơn thế nào là quý trọng. Ngay cả khi gió mưa cũng nói sẽ không buông tay. Cho dù thế gian không chấp nhận, trong mưa gió Giang Nam, chúng ta chấp tay giai lão, cùng bên người cả đời này. ***   Đêm đen lạnh lẽo, xiêm y đơn bạc không ngăn cản được từng cơn gió lạnh xâm nhập, lạnh đến thấu xương. "Phu nhân, nên trở về thôi." Tiểu Điệp nhẹ giọng nói. Thân ảnh kia cúi đầu, nhìn lên nền đất. Thân mình gầy yếu, mái tóc dài nhẹ bay, ngay cả bóng dáng cũng cô đơn khiến người ta bi thương. Đã lâu rồi không nhìn bầu trời như vậy, ánh mắt Vũ Lâm nhìn vầng trăng tròn kia, ánh trăng rực rỡ đến chói loà, chiếu khắp bi hoan trên thế gian, soi tỏ nỗi thống khổ trong lòng dáng hình ấy. "Thiếu gia đang ở đâu?" Lúc quay đầu đã lại không nhìn thấy tia tịch mịch cùng bi thương kia nữa. Khoảnh khắc lúc nàng xoay người đã đeo lên lớp mặt nạ hoàn mỹ, thích hợp với nhân vật nàng cần sắm vai, đoan trang nghiêm túc, biết tiến thối khôn khéo. "Ở......ở......Hồng Tụ Các tìm hoa khôi!" Tiểu Điệp cắn môi dưới đáp. "À." Thở dài nhàn nhạt, nhẹ nhàng qua đi, giống như thể thời thiếu nữ bị đánh tan đi mọi ảo tưởng cùng kỳ vọng. "Thay y phục!" "Phu nhân, đã khuya thế rồi còn đi nơi nào?" *** Hồng Tụ Các. Cười nói đón chào, hồng nhan nơi ấy, hương khí vờn quanh, tiếng yến oanh vang dòn. Nữ nhân nơi đó không phải đẹp nhất thì cũng ôn nhu nhất, không phải người am hiểu tri thư đáp lễ nhất thì cũng là người thực am hiểu lòng người. Rượu nơi đó không phải cay nồng nhất thì cũng khiến người ta say sưa nhất. Dưới đèn lồng đỏ thắm, đời người trôi đi, anh hùng lại nguyện ý vứt bỏ công danh chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân. Mà trong một căn phòng nho nhỏ, một bạch y công tử im lặng ngồi, lắng nghe sự hỗn loạn của thế giới hồng trần bên ngoài, chính là nhìn sương khói lượn lờ dâng lên từ chén, trên khuôn mặt trắng nõn tinh khiết như vầng trăng tròn là sự tĩnh lặng đến vô cùng. "Thật có lỗi, Tiêu công tử, Thanh Y tới chậm." Chưa thấy nàng đâu, lại vẫn như trước bị thanh âm kia mê hoặc, mềm nhẹ không chút trọng lượng, bước ra từ phía sau tấm màn trướng. Không chút nịnh nọt, ngay cả chút ý tứ hàm xúc lấy lòng cũng đều không có, chính bởi vậy nên mới khiến người ta không tin được đó là thanh âm của một kỹ nữ nên có. Bởi vì, nó thật thánh khiết, thực đẹp đẽ xiết bao. "Không sao cả." Bạch y công tử nhẹ nhàng nói, cúi đầu, từ rất xa chỉ đủ thấy cần cổ trắng nõn kia. "Công tử muốn nghe khúc gì?" Thanh Y ngồi trước bàn, hầu nữ đã sớm mang chiếc đàn tranh nàng thường dùng nhất lên. "Không cần. Cô nương đã mệt nhọc cả ngày, không cần vất vả vì ta. Ta chỉ thầm nghĩ muốn nhìn cô nương một chút thôi." Lời Tiêu công tử khiến cho nhóm hầu nữ phía sau kinh ngạc. Công tử này nếu không phải ngốc tử thì chính là loại tình thánh tự phong, nào có ai bỏ ra một cái giá lớn như vậy chỉ để liếc nhìn Thanh Y một cái đâu. Có nam nhân nào tới đây mà không phải vì thân thể của Thanh Y, muốn nếm trải ôn nhu? "Đa tạ công tử." Thanh Y đoan trang thấp lưng cúi người, cao quý mà quyến rũ. "Thanh Y cô nương quả nhiên nghiêng nước nghiêng thành, khó trách khiến nam nhân lưu luyến quên cả đường về." Tiêu công tử nhẹ tay nâng chiếc cằm của nàng lên, nheo mắt nói. "Công tử cũng vậy." Thanh Y tuỳ ý để người kia thưởng thức, tự nhiên hào phóng quay lại nhìn vị công tử thanh tú tựa như đồng tử bước ra từ trong thi hoạ kia. "Thanh Y cô nương nói gì vậy?" Công tử biến sắc, thu hồi tay. Thanh Y nhấc chung trà lên, rót vào chiếc chén đặt trước mặt công tử. Chất lỏng màu nâu đậm chậm rãi chảy vào, hương trà lãng đãng. "Thanh Y chỉ là một nữ nhân bình thường, lưu lạc hồng trần, đương nhiên không thể so với công tử. Thanh Y cũng biết, có đôi khi một khi là mây thì cả đời là mây, nếu là bùn thì vĩnh viễn cũng không biến thành mây được." Tiêu công tử trầm mặc nhìn trà lại lần nữa được rót đầy chén, sương khói bốc lên chậm rãi tiêu tán. "Lui xuống đi." Thanh Y phất tay, hầu nữ phía sau không tiếng động lui ra. Tiêu công tử cảm giác có thứ gì đó ấm áp chạm đến, quay đầu lại, thấy Thanh Y nắm tay hắn, ấp ủ trong lòng bàn tay nàng, ấm áp. "Ngươi......" "Đêm lạnh như nước, như thế nào không mặc đủ y phục?" Thanh Y cúi đầu, hà hơi thổi. "Ta......ta......nam nữ thụ thụ bất thân......" "Vũ Lâm cô nương thực cho rằng Thanh Y là một nữ tử phong trần ngu ngốc sao?" Thanh Y cười có chút tinh nghịch, nháy nháy mắt, như thể một hài tử. "Sao ngươi biết được?" Vũ Lâm nghiêng đầu hỏi. "Hàng mi ấy....ánh mắt kia...trong sáng như vậy, không giống của những nam tử không sạch sẽ thường có." Ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve đôi mi được chăm sóc cẩn thận của Vũ Lâm, bởi vì vô số lần đánh đàn mà lòng bàn tay mang theo hơi ấm chưa từng có truyền theo mi tâm thẳng đến khoé mắt, mềm nhẹ lướt qua. Cho tới giờ cũng chưa từng ai làm vậy, cho nên Vũ Lâm ngây người, cũng lẳng lặng giãn mày, mặc cho hành vi lỗ mãng của nàng. "Vũ Lâm cô nương quả nhiên xinh đẹp đúng như ta từng nghe nói, a a!" Thanh Y cầm lên một miếng hoa quế cao, đưa tới trước mặt Vũ Lâm, cười nói: "Tự tay ta làm, thử xem." "Ah." Nhìn hoa quế cao trước mặt, Vũ Lâm vẫn há miệng, cắn xuống. "Ăn ngon không?" Trong mắt Thanh Y vụt loé tia sáng mà Vũ Lâm đã nghĩ sẽ không bao giờ thấy nữa, đó là thứ ánh sáng chờ mong của người thiếu nữ. "Hương hoa quế theo miếng bánh được nhẹ nhàng nhấm nuốt mà tản ra, lan tràn khắp toàn bộ khoang miệng. Nhưng mà...ngọt quá." Vũ Lâm nhẹ nhàng nói. Kỳ thật đây đã không phải ngọt bình thường, mà ngọt đến phát ngấy. Nhìn lại Thanh Y thì phát hiện thứ ánh sáng trong mắt nàng trong nháy mắt đã tiêu thất. "Ta vẫn không làm được." Nụ cười của Thanh Y có chút đau thương, bộ dáng điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau lòng. "Không sao, làm thêm vài lần sẽ khá thôi." Vũ Lâm không tự giác được muốn an ủi nàng. "Nói cũng phải." Thanh Y nhẹ giọng thở dài. Tuy nói vậy, nhưng mà Vũ Lâm rõ ràng thấy bóng ma trong đôi mắt sáng ngời kia. "Đã không còn sớm nữa, ta phải trở về." Vũ Lâm xoay người định rời đi, lại nghe thấy người phía sau nói. "Nếu đã đến đây thì vì sao không lưu lại một đêm rồi hẵn đi? Đã nửa đêm rồi, tuy Vũ Lâm cô nương cải trang nam tử, nhưng dù sao vẫn không an toàn. Không bằng......" Vũ Lâm nghĩ dù mình trở về lúc này cũng không phải chủ ý hay, lại cảm thấy việc cũng không giống như lời Thanh Y nói như vậy. Một loại giãy dụa nhẹ nhàng sinh ra dưới đáy lòng. Đi hay không đi đây? "Vũ Lâm cô nương, ở lại đi, sáng mai trở về cũng không muộn, huống chi......" Thanh Y cắn môi dưới, nhưng mà Vũ Lâm biết nàng muốn nói gì, huống chi nam nhân kia cũng sẽ không quan tâm mình. Mình có ở bên ngoài một đêm thì phải làm thế nào đây, cứ lấy danh nghĩa trở về nhà mẫu thân là được, giờ trở về ngược lại càng không tiện. "Được, vậy phiền Thanh Y cô nương." Vũ Lâm nói. Cửa sổ mở ra, ánh trăng bên ngoài chiếu lên sàn, vẽ nên một vòng ánh sáng màu bạc. Nương theo ánh trăng, Thanh Y thấy người bên cạnh vẫn mở tròn đôi mắt, liền nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy? Ngủ không được? Là bởi lo lắng sao?" Dù sao đây cũng là một nữ tử bị lễ giáo trói buộc, hôm nay cơ hồ Vũ Lâm đã làm những chuyện mà cả đời cũng sẽ không lặp lại. "Vì sao ngươi lại gọi ta là cô nương?" Ánh mắt Vũ Lâm ở trong bóng tối khẽ chớp, dưới ánh trăng mơ hồ, lộ ra quang mang mĩ lệ. "Bởi vì Vũ Lâm chính là một cô nương, cảm giác sạch sẽ như vậy đó." Thanh Y kéo chăn dịch lại gần nàng, hô hấp gần ngay bên người, còn có thân thể ấm áp kia. "Tướng công nhà ta......" Thời điểm Vũ Lâm rốt cuộc cố lấy dũng khí muốn nói ra mục đích của mình, Thanh Y vươn tay nắm tay nàng đặt lên trước ngực mình, bàn tay lạnh lẽo bị cảm giác ấm áp bao lấy, trong lúc mơ hồ nghe thấy người kia thì thầm bên tai: "Ngủ đi!" "Ừ." Vũ Lâm vẫn giấu câu nói kia nơi đáy lòng, nhắm mắt lại, đã không còn cái lạnh như băng mọi ngày, tay chân cũng không chết lặng, ngủ vô vùng an ổn ngọt ngào.   Mời các bạn đón đọc Dây Dưa Cùng Người Bên Nhau Trọn Đời của tác giả Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc.
Cung Loạn Thanh Ti
Tên tác phẩm: Cung Loạn Thanh Ti Tác giả: Trương Hiểu Thần Thể loại: BHTT, NP - Nhất công đa thụ (1x2), niên hạ công, giá không lịch sử, cổ đại, cung đấu - quyền đấu, ngược tâm, (có chút) ngược thân, ngược luyến tình thâm, HE... Chủ diễn: Cố Thanh Sanh (nữ chủ) x Đoan Nhược Hoa, Trữ Tử Mộc Phối diễn: Dụ Nguyệt Tịch x Lâm Mi Nhi, Vân Khuynh, Cảnh Đồng đế Độ dài: Trường thiên Rate: 15+ Văn Án: Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng ở dưới vương quyền hơi tàn mà sống, tiểu tâm cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai cũng không thể nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh, bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng lãnh lại xen lẫn phần ôn nhu khó thấy. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ hồng rực rỡ như lửa múa. Một người là trăng sáng chiếu rọi trên hồ, một người là trong lòng vẽ một điểm chu sa, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Là cúi đầu giữ trong tay một đạo nguyệt quang, hay vẫn là ngẩng đầu nhìn hào quang vạn trượng, một người là thời gian kinh diễm, một người là năm tháng ôn nhu. Lời của editor: Tui, tui đã trở lại rồi đây. Chuyện là một năm qua tui có quá nhiều biến động, không có thời gian rảnh mà edit, mà thỉnh thoảng có thời gian rảnh cũng không có tâm trạng mà edit luôn, xin thứ lỗi:
Trọng Sinh Thành Chó Dẫn Người Mù (Trọng Sinh Thành Đạo Manh Khuyển)
Tình trạng bản gốc: hoàn 60 chương + 2 phiên ngoại Editor – Beta : Leslie Cat Thể Loại: Đô thị tình duyên, hiện đại giá không, linh hồn chuyển hoán, điềm văn, Chủ công, tàn tật thụ. Nhân vật chính:Đại Hắc (Lục Thừa Nghiệp) x Trương Hàng. Sau khi Lục Thừa Nghiệp bị tai nạn xe cộ lại được cơ hội trọng sinh biến thành Đại Hắc vừa ra đời,đó là một con chó cảnh giống Labrador. Thứ nhất, sau này chó cảnh còn có thể biến lại thàn người, vì vậy xin đừng thảo luận đề tài khẩu vị nặng như nhân x thú với ta. Thứ hai, tuy rằng rất thích chủ thụ, thế nhưng tác phầm này vẫn tương đối thích hợp để Labrador làm công. Thứ ba, tác giả không thuộc đảng khảo chứng, viết văn phần lớn thỏa mãn cơn động kinh của bản thân, bên cạnh cũng không có bằng hữu khiếm thị, vì vậy rất nhiều tình tiết chỉ có thể dựa vào tưởng tượng. Những bạn thích khảo chứng xin đừng phỉ nhổ. Victor (có lẽ là tên đầu tiên tác giả muốn đặt cho nhân vật) tương đối văn nghệ, thế nhưng ta vẫn thích cái tên Đại Hắc này! *** 60 chương – đủ để kể lại một tình yêu cao đẹp giữa hai người, đồng thời tái hiện rõ lòng người trong xã hội hiện tại. Gói gọn trong cả câu truyện là cuộc đời một đứa trẻ bất hạnh và mối tình của cậu ta với người bạn bên cạnh (một thanh niên xấu số trọng sinh vào một con chó ( ̄^ ̄゜)). Ức chế thần kinh trung ương (ta đã từng), bấn loạn trước sự moe moe của đôi bạn trẻ, và cuối cùng là sự yên tĩnh trong lòng sau khi đọc hết truyện, đó chính là tất cả cảm xúc của ta trong suốt thời gian đọc bộ truyện này. Truyện ấm áp, thuộc loại thanh thủy văn, thím nào đang muốn đọc thể loại nhân thú, hàng H nóng hot thì tránh va vào hố này nha.   Anh công của chúng ta, một tổng tài đẹp trai cao ráo, đã là tổng tài thì khỏi cần bàn tới địa vị, quyền thế lẫn gia tài của ảnh rồi ha, đáng tiếc cho một thanh niên làm đúng vai trò của một ông chủ lớn nghiêm khắc khiến bao kẻ làm trò sau lưng oán hận, có lẽ oán niệm quá nặng dẫn đến việc ảnh bị tai nạn xe rồi quay về mấy năm trước, trọng sinh vào một con…cún và được em thụ mua về nuôi. Lại kể lại em thụ, một cậu trai vừa tròn 15 tuổi, đúng chuẩn con ngoan trò giỏi đáng tiếc thay một đứa trẻ như thế lại bị ông trời quay lưng, ngày hôm qua còn hạnh phúc biết bao nhiêu, hôm nay đùng một cái tai vạ liền ập tới đầu. Cứ nghĩ tháng ngày ấm áp của thụ và chú khuyển Đại Hắc cũng chính là anh công của chúng ta cứ thế lặng lẽ trôi qua, ai ngờ tin buồn từ gia đình đổ lên đầu thì thôi đi, đằng này em mới đó liền nhận được tin mình bị bệnh sắp có nguy cơ mù lòa, nghe đã ngửi thấy mùi cẩu huyết rồi. Truyện này đặc biệt một chút đó là trong truyện có ngược, nhưng đoạn ngược này không xuất phát từ phía hai nhân vật mà là do bên gia đình em thụ tác động đến, thật sự thì tình tiết thế này đọc nhiều rồi mà bây giờ mới là lần đầu tiên cảm thấy thật sự ức chế. Nhưng đoạn này cũng là điểm sáng của truyện, miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc, tái hiện tình trạng vô tình của con người trong xã hội hiện đại ngày nay, và cũng đẩy mạnh tình cảm giữa hai nhân vật công thụ. Có thể nói truyện này là nửa nhân thú nhỉ, vì sau này có một biến cố gây nên bước ngoặt trong cuộc đời em thụ, Đại Hắc lại quay về làm anh công, những chuyện trong quá khứ lẫn tương lai đều có liên kết chặt chẽ với nhau, nói vậy thôi chứ truyện không rối đâu. Không đọc là bạn đã bỏ qua một tác phẩm hay rồi đó! *** Mẹ đẻ: Thanh Sắc Vũ Dực Con nhỏ: Trương Hàng x Lục Thừa Nghiệp (aka Đại Hắc) - ( Kiên trì ôn nhu lạc quan cường thụ x Phúc hắc cực kì chân chó thê nô cường công) Rà bom: (Công) trọng sinh, hiện đại, nhân thú, đô thị tình duyên, dưỡng thành, điềm văn, ngược (có 1 chút), 1x1, tình hữu độc chung, THANH THỦY VĂN, HE. Tuổi thọ cuộc đời: 60 chương chính văn + 2 phiên ngoại Lời khuyên nho nhỏ: Các em gái yêu lông yêu chó đâu hết rồiiiii, vô đêyyyy em eiiii, trừ việc không có H, mọi thứ đều hoàn hảo =)))) khoảng chương 4x công quân sẽ biến về thành người nên cũng không có nhân thú gì nặng đâu... Tiểu sử cuộc đời: Công quân là Lục tổng tài khốc suất cuồng bá duệ, sau khi giao hết quyền hành cho cấp dưới liền lái xe vi vu đi hưởng thụ cuộc đời ăn chơi. Ai ngờ công quân bị tai nạn và suýt tạch, vì linh hồn của công quân nhập vào xác 1 con chó labrador mới sinh. Công quân được thụ quân mua về năm 15 tuổi. Được chăm sóc nuôi dưỡng trong sự ấm áp của cậu chủ nhỏ, trong gia đình kiểu mẫu hạnh phúc, công quân cứ nghĩ mình sẽ sống cuộc đời nhàn nhã như thế đến hết đời, nào ai ngờ... biến cố xảy ra. Năm ấy thụ quân mới 16t, cha mẹ li dị vì mẹ ngoại tình, và thụ quân là con hoang. Lưu lạc giữa trời đông giá rét, cuộc đời còn dồn cậu bé ấy đến đường cùng khi thụ quân biết mình bị bệnh nan y về mắt và mù mãi mãi. Bên cạnh thụ quân trong khoảnh khắc gian nan ấy là công quân. Dù trong thân xác 1 con chó, nhưng công quân vẫn bên cạnh thụ quân từng giây từng phút, giúp đỡ thụ quân vượt qua những khó khăn gian khổ nhất cuộc đời. Một người một chó nương tựa vào nhau để sống. Nhưng oái oăm sao, khi cuộc sống đã gần như là ổn định và mở ra cánh cửa hi vọng mới cho 2 người, thì công quân vì cứu thụ quân tránh khỏi tai nạn xe hơi mà chết. Động lực sống duy nhất cũng bỏ thụ quân mà đi, cậu thanh niên mới 20t ấy phải chịu hết những đau thương dằn vặt của cuộc đời. Nhưng mà đây vốn làm điềm văn HE a... Nên sau khi "chết", hồn của công quân lại trở về với thân thể cũ của mình. TRUY THÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊÊ. Và tìm ra người đứng sau màn hại công quân ~ Kết HE hạnh phúc. Cái ngược ở trong bộ này không phải tình cảm, mà là hiện thực cuộc sống. Những đứa trẻ sẽ phải lớn lên khi đối mặt với trường đời khắc nghiệt, nhưng cái giá để Hàng Hàng trưởng thành quá lớn. Là một cậu bé ưu tú, vô ưu vô lo, được nuôi dạy trong 1 gia đình có  giáo dưỡng kiểu mẫu, bỗng nhiên 1 ngày, cha mẹ li dị, mẹ đi ngoại tình, và cậu vốn không phải con ruột của cha. Bị xa lánh, hắt hủi, phải đối mặt với những lời nói cay nghiệt, đanh nghiến khiến tâm hồn trong sáng của đứa trẻ mới 15t bị tổn thương đến chảy mái và mưng mủ. Càng tệ hơn, trong hoàn cảnh ấy, Hàng Hàng lại biết đến căn bệnh nan y, khiến cả đời cậu phải sống trong màn đêm đen u tối. 15 tuổi - cái tuổi giao thoa giữa thiếu niên và thanh niên, cái tuổi tâm sinh lí yếu đuối nhất đã bị cha mẹ ông bà người thân phá nát và chà đạp. Giữa mùa đông lạnh giá, một cậu bé mù vừa mất đi tất cả, chỉ còn lại những tổn thương tâm hồn, đã ép Hàng Hàng phải trưởng thành sớm so với những đứa trẻ khác. Mà chỗ dựa tinh thần duy nhất của cậu lại là một con chó. Thật phỉ báng làm sao! Chính trong những năm tháng gian khổ đó, Đại Hắc là đôi mắt là bước chân nâng đỡ Hàng Hàng, là động lực sống duy nhất của cậu. Vì thế năm 20t nghiệt ngã, giữa tiếng còi xe, tiếng ồn ào bàn luận, Hàng Hàng chết lặng gào thét tên Đại Hắc, ôm lấy con chó đã nát xương thịt hòa vào với máu mà khóc. Sau đó Hàng Hàng không còn khóc được nữa, bởi cậu biết trên cuộc đời này không còn ai thương cậu, an ủi cậu, đau lòng vì cậu khi cậu rơi nước mắt. Cảnh đau lòng nhất là khi Hàng Hàng vô thần ngồi trong bệnh viện, bần thần hỏi Đại hắc đâu? rồi lẳng lặng xé toạc những âm mưu của Lục Thư Nghiệp (khi chưa có kí ức của Đại Hắc) dù cậu và Đại Hắc là nhân vật bị vạ lây. Cảnh buồn nhất là khi Hàng Hàng lạnh lùng ôm hũ tro cốt của Đại Hắc về quê.... Tác phẩm này đã làm ta phải rơi nước mắt trước số phận bất hạnh của Hàng Hàng, nếu là ta, ta không làm được như cậu ấy, ta sẽ tự bức điên mình rồi tự tử luôn. Nhưng Hàng Hàng vẫn sống, thoi thóp mang theo những kí ức tươi đẹp để sống, vì cậu biết Đại Hắc đã chuẩn bị tất cả, để lại cho cậu tiền, nhà, quán bar, cố phần công ty... là mong cậu sống cả đời vô lo dù nó không còn nữa. Thực ra phần tác giả viết rất tinh tế, nhiều triết lí cuộc sống được gửi gắm dưới góc nhìn của Đại Hắc đáng suy ngẫm. Trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người tốt với Hàng Hàng, đó là cảnh sát trẻ Tiếu Nhâm, là bác sĩ  thú y già họ Tiếu, là thầy cô trong trường khuyết tật, là những người ôm Hàng Hàng ở sân bay,... Tất cả họ đều là người qua đường, nhưng họ sẵn sàng thể hiện một chút tình thương với những người xa lạ, vì thế trong xã hội này vẫn còn rất nhiều thứ tươi đẹp, nhiều nguời tốt đẹp để giúp con người ta có thể sống tiếp, dù đã mệt mỏi và bất lực đến không thể rơi nổi 1 giọt nước mắt. Thực ra nó không hoàn toàn ngược đến đau khổ, đảng sủng văn vẫn có thể đọc thoải mái nha. Phần sau là khi công quân tìm lại thụ quân, giữa quán bar, Lục tổng tài khốc suất cuồng bá duệ băng kín người, chân còn bó thạch cao kêu "Gâu, gâu" để đổi lấy 1 cái nhìn của mỹ nhân là mấy thím hiểu trình độ hài hước thế nào rồi  đấy =))))))))))))) Phần sau này có khỏang 20 chương cuối, âm mưu dương mưu đọc chưa đã lắm, giải quyết hơi nhanh, cơ mà không còn khúc mắc chưa tháo gỡ, đọc cũng ok =))) chủ yếu là 2 pé quăng cẩu lương hà. Nhận xét hành văn: =))) Truyện của Thanh Sắc ko có gì để nhận xét hết, ta chỉ muốn cầu thêm phiên ngoại ngọt ngào thôiiii *** Trùng sinh thành đạo manh khuyển - Thanh Sắc Vũ Dực. Thể loại: ĐM, hiện đại, đô thị tình duyên, linh hồn chuyển hoán. Cp: Lục Thừa Nghiệp ( Đại Hắc ) - Trương Hàng. Bản thân mình vốn dĩ rất thích tác giả Thanh Sắc Vũ Dực từ truyện Thượng Tá. Một kịch bản khá kịch tính, tương đối gay cấn nhưng không kém phần lãng mạn và hài hước. Thực ra giọng văn của Thanh Sắc Vũ Dực khá là tình cảm. Dù cho là truyện hài hay truyện nghiêm túc, đều mang một phong thái bình thản nhưng tình cảm rất chân thành. "Trùng sinh thành đạo manh khuyển" quả thực là một truyện vô cùng thành công của Thanh Sắc Vũ Dực. Truyện làm mình khóc rất nhiều. Không phải ngược tâm do hai người Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng gây ra cho nhau đâu. Mà do cuộc đời của Trương Hàng thực sự quá cay đắng. Câu chuyện kể về Lục Thừa Nghiệp sau khi bị một tai nạn giao thông thì trùng sinh thành 1 con chó Labrador - một giống chó rất thông minh, thường được dùng để làm chó dẫn đường cho người mù. Lục Thừa Nghiệp được Trương Hàng chọn mua về nuôi. Và tình cảm của hai người được bồi dưỡng từ ấy. Trương Hàng là một đứa trẻ hiền lành tình cảm, rất biết đối nhân xử thế, yên lặng và tài giỏi. Cậu hoàn toàn không coi Đại Hắc ( Lục Thừa Nghiệp ) là một con chó đơn thuần, còn là 1 người bạn, 1 trách nhiệm khi cậu nhận "nó" về làm một thành viên trong gia đình. Nhưng cuộc đời của Trương Hàng thì lại không suôn sẻ hạnh phúc là bao. Khi cái gia đình tưởng như ấm áp của cậu tan vỡ mà không hề báo trước. Khi đôi mắt vốn sáng của cậu tối dần. Trương Hàng nhanh chóng trở thành một cô nhi mù lòa, một tâm hồn của đứa trẻ mới mười sáu, không quá mong manh nhưng thực sự vẫn rất dễ tổn thương, nước mắt cậu rơi thật nhiều nhưng người làm bố kẻ làm mẹ kia đâu có hay. May mắn làm sao bên cạnh cậu có Đại Hắc - con chó Labrador đen ấy luôn luôn bên cạnh cậu, để cậu có 1 chỗ dựa, có một hơi ấm, có một nguồn sáng để dựa dẫm và hướng tới. Lục Thừa Nghiệp dành một tình cảm khá đặc biệt cho Trương Hàng. Và Trương Hàng cũng vậy. Lục Thừa Nghiệp thương yêu Trương Hàng vì Trương Hàng là một đứa trẻ xứng đáng được yêu như thế. Cậu ngoan ngoãn nhưng thông minh và bình tĩnh. Biết suy xét trước sau. Những kẻ xung quanh cậu thật ích kỷ. Người từng làm cha, từng làm mẹ cậu ích kỷ chẳng hề nghĩ tới cảm xúc hay tương lai của cậu. Họ chỉ nghĩ tới chính bản thân mình. Còn cậu, vì họ ích kỷ, cậu nhìn ra sự ích kỷ đó, cậu thất vọng nhưng cũng vẫn tìm cho mình một lối ra. Cậu để họ được tự do ích kỷ, còn bản thân thì chịu thiệt vì cậu muốn những người đó được hạnh phúc. Hoặc chính xác hơn là, thà rằng như vậy đi, còn hơn để bản thân chịu tổn thương hơn nữa. Lục Thừa Nghiệp nhìn ra sự bất lực và những tổn thương mà Trương Hàng phải hứng chịu. Anh cũng nhìn thấy đứa trẻ nhỏ bé ấy đứng dậy sau bao nỗi đau và vấp ngã, tự trưởng thành, tự cứng cỏi, tự đứng lên trên đôi chân của mình. Và rồi từ sự thương cảm, tình cảm của anh dành cho Trương Hàng đã biến đổi lúc nào không hay. Một tình cảm mà khi anh là chó, anh chỉ có thể đi đằng trước dẫn đường và đi đằng sau để bảo vệ. Còn đối với Trương Hàng, Đại Hắc là một "người" rất đặc biệt. Một con chó thông minh, biết thương và quan tâm tới cậu rất nhiều. Còn nhiều hơn nhiều so với người làm cha mẹ kia có thể làm được. Đại Hắc cho cậu chỗ dựa những lúc cậu đổ vỡ. Đại Hắc cho cậu hơi ấm khi cậu lạnh lẽo. Đại Hắc luôn ở đó, khi bàn tay cậu với tới. Khi cậu tưởng chừng như là kẻ cô đơn duy nhất trên cõi đời này, thì Đại Hắc đứng bên chân cậu, cọ vào tay cậu, đưa dây cổ nó vào tay cậu, và dắt cậu đi tiếp về phía tương lai. Nói mình khóc gần hết truyện không phải nói ngoa đâu. Thực tình bản thân mình cũng là đứa dễ rơi nước mắt. Hầu hết các truyện bình thường mình chỉ rưng rưng ở một số chi tiết cảm động. Nhưng với truyện này, nước mắt cứ tự rơi lúc nào không biết. Một đứa trẻ tự vực dậy, đón nhận và làm quen với một thế giới đen tối đúng nghĩa mà trước đó nó không hề nghĩ tới. Thân tình phai nhạt rồi trở thành một kẻ cô đơn lạc lõng giữa cuộc đời này. Nếu không có Đại Hắc, không biết rằng Trương Hàng sẽ ra sao. Bản thân Lục Thừa Nghiệp về sau trở lại với thân xác của mình cũng từng nghĩ may mắn vì anh từng bị tai nạn tưởng chết, để có thể trở thành Đại Hắc. Vì nếu không có anh, những lúc bất hạnh kia ập đến với Trương Hàng, cậu sẽ ra sao? Cậu sẽ ăn ở đâu? Ngủ ở đâu? Cậu biết tìm ai giúp đỡ với đôi mắt mù lòa? Trương Hàng rất mạnh mẽ và thông minh. Trương Hàng có thể tự cứu lấy cuộc sống của cậu ấy. Nhưng còn tâm hồn cậu thì sao? Ai để ý tới trái tim rạn nứt của một đứa trẻ côi cút mù lòa? Cả Lục Thừa Nghiệp lẫn Trương Hàng đều trao cho người kia một nửa linh hồn của mình. Đã cùng nhau trải qua những quãng ngày đen tối nhất của cuộc đời, nên tình cảm của hai người rất sâu sắc nhưng cũng vô cùng bình dị. Truyện cũng xen lẫn khá nhiều tình tiết hài hước nhẹ nhàng, gây cười một cách dễ chịu. Cho tới cuối cùng, tuy rằng khóc khá nhiều, nhưng cảm xúc còn đọng lại trong mình lại là thở phào nhẹ nhõm và có chút hạnh phúc nho nhỏ. Rốt cuộc thì người thương nhau lại về với nhau. người tốt cũng sẽ được hưởng hạnh phúc của riêng họ, dù cho quãng đường đi tới có khó khăn đau khổ tới đâu.   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Thành Chó Dẫn Người Mù (Trọng Sinh Thành Đạo Manh Khuyển) của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.