Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tâm Động

Tần An và Diệp Trúc Lan là đôi bạn cùng lớp thời sơ trung, cả hai đều có tình cảm với đối phương, nhưng chưa bao giờ thổ lộ, để rồi nhiều năm sau dù thành đạt trên đường đời, ba chữ "mình thích bạn" chưa bao giờ nói biến hồi ức ấm áp thành ưu thương mang mác ... Tần An quay về ngày đầu tiên khai trường của sơ trung năm thứ ba, rốt cuộc y đã thổ lộ với Diệp Trúc Lan, ở cái niên đại " thể thao theo nhạc các trường trung tiểu học toàn quốc, dậm chân tại chỗ, bắt đầu ...", ở cái niên đại " vì cách mạng bảo vệ thể lực", chuyện Tần An bức thiết nhất không phải là làm sao phấn đấu học tập rửa sạch sỉ nhục bị đuổi khỏi lớp, mà là làm sao an ủi Diệp Trúc Lan. Diệp Trúc Lan, mối tình đầu của Tần An, cô bé mười ba tuổi ngây ngô non nớt đó, bị sự thổ lộ lớn gan bất ngờ của cậu bạn mà sợ hãi bỏ chạy. Đó là niên đại thuần khiết, niên đại hai ngón tay chạm vào nhau cũng khiến mặt đỏ trái tim rung rinh suốt cả ngày, niên đại đã qua đi, những thứ chưa được trân trọng đã mất... *** Mọi thứ như xoắn lại với nhau, sau đó tan vỡ, những hình ảnh xa xăm hiện ra không chân thực, ký ức nhập nhòe như bức ảnh cũ, ố vàng, mốc meo, sức mẻ, chẳng còn nhìn rõ hình người đen trắng mơ hồ trên đó. Đó là một cái sân bóng rổ láng bằng xi măng, mảnh sứ trắng nhỏ khảm thành đường dài làm vạch, giá lưới bóng chuyền đen xì, đằng sau là cái khung treo rổ, trường học tài chính hữu hạn có thói quen dùng sân bóng rổ làm sân bóng chuyền. Ở một bên sân bóng rổ là bức tường gạch phủ rêu, một cái cây vạn niên thanh trồng trong bồn đặt đằng xa, mặt đất còn chưa sửa sang mấp mô đọng những vũng nước, sau cơn mưa nước bùn như bát bột ngô đợi mốc. Tần An đứng ở sân bóng rổ, từ từ ngẩng đầu nhìn cô gái ở trên tường gạch. Đó là cô gái chừng mười ba tuổi, đẹp tựa nắng sớm, đôi mắt lanh lợi, cô gái đó chăm chú nhìn Tần An, hàng mi dài rung động, đôi mắt chớp chớp như con mèo nhỏ tò mò, gò má bầu bĩnh đáng yêu còn chưa mất hết nét trẻ con nhưng đuôi mắt cong vút đã chút phong tình tiểu mỹ nhân, cái mũi xinh xắn, cánh môi hồng hào, nụ cười có chút gì đó giống giận dỗi. - Này bạn học lớp 69 ... Là Diệp Trúc Lan. Cho dù mắt hoa lên làm cô gái không rõ ràng cho lắm, cho dù bao nhiêu năm trôi qua, thì chỉ cần một bóng lưng thoáng qua , Tần An cũng có thể nhận ngay ra Diệp Trúc Lan, thi thoảng lại trở về trong giấc mơ loang lổ của y, giọng nói đó giống như giọt nước nhỏ xuống hồ, khơi lên những gợn sóng làm lòng y rất lâu mới có thể bình lặng trở lại. Giấc mơ này là lúc nào ấy nhỉ? Bạn học lớp 69 …? Phải rồi, khi đó vừa qua kỷ nghỉ hè bước vào năm thứ ba sơ trung, mình bị giáo viên chủ nhiệm đuổi khỏi lớp 68, Diệp Trúc Lan giận mình. Diệp Trúc Lan lúc ấy còn là cô bé mà thôi, xinh đẹp, nhưng chẳng mấy ý thức thân phận con gái của mình, cứ vậy ngồi tùy tiện trên tường gạch, nghịch ngợm cúi đầu nhìn y. Ai có thể ngờ, cô gái gầy gò ấy khi tốt nghiệp đại học vài năm, nhìn thấy ảnh, khiến Tần An sững sờ. Khi đó cô đã là nữ cường nhân có văn phòng ở Thâm Quyến rồi, khi cô từ trong chiếc xe đua Maserati cực kỳ có tính xâm lược với nữ giới bước ra, chiếc quần âu đơn giản màu trắng, giày cao gót ba phân, kính đen to che nửa khuôn mặt, nhìn chẳng rõ, nhưng thần thái thong thả gần như lạnh lùng, trở thành trang bìa của nhiều tạp chí kinh tế. - Đang ngây ra cái gì thế? Có nghe mình nói gì không? Thấy Tần An chẳng có phản ứng gì, Diệp Trúc Lan hơi chán, ngồi xuống tường gạch, chẳng hề ngại cái quần mới tinh chạm vào bức tường vẫn còn ướt: Cảnh tượng cực kỳ quen thuộc trong giấc mơ của Tần An, cuốn phim tiếp tục chiếu, Diệp Trúc Lan giang hai tay nghiêng ngả đi trên tường, còn y thì ở dưới đi trên sân bóng rổ, vừa vui vẻ trò chuyện cãi vã vừa đi về phòng học. Đó là bức ảnh rất rõ ràng, rõ tới mức mỗi lần nhìn thấy tim muốn nhún nhảy rồi lại như bị xé toạch. Ký ức gần hai mươi năm chưa bao giờ hiện ra trước mắt y rõ ràng như thế, Tần An cảm giác mình đang ở trong rạp chiều phim 3D, nữ chính là Diệp Trúc Lan, còn y là thiếu niên mặc trang phục học sinh màu xanh đơn giản. - Thật không ngờ cậu lại bị chuyển lớp, xem ra Liêu Du không chịu nổi cậu nữa rồi. Ánh mắt Diệp Trúc Lan chứa chút lo lắng, thiếu niên này là bằng hữu khác giới thân thiết nhất của cô, bây giờ trông y có vẻ bị đả kích lớn lắm, mặt đần như tên ngốc vậy, cô không lo sao được: Tần An cười lên càng giống một thằng ngốc, y là thiếu niên trưởng thành sớm, thầm thích Trúc Diệp Lan suốt từ năm đầu sơ trung. Khi đó trong lớp chỗ ngồi của Tần An ngay phía dưới Trúc Diệp Lan, chuyện y thích làm nhất là lặng lẽ nhìn cô, đến khi Trúc Diệp Lan quay đầu lại, hai mắt chạm nhau, trái tim run rẩy lúng túng cùng một thứ hạnh phúc khó nói lên lời. Cuộc sống như dòng lũ hối hả với bao áp lực, lo toan cuốn đi phăng phăng vẫn không khiến Tần An quên được đôi mắt đó, nhưng trong cuộc sống của y, đã không có bất kỳ chút liên quan nào tới Diệp Trúc Lan nữa, một thời gian dài chẳng còn nghe xung quanh nhắc tới cái tên từng một thời vô cùng thân thương, trong giấc mơ gặp lại, luôn là hình ảnh Diệp Trúc Lan là cô gái mười mấy tuổi, còn y là thiếu niên, cùng trò chuyện, cùng làm bài tập, cãi nhau, thậm chí đánh nhau nữa. Giấc mơ như vậy luôn tập kích chẳng có dấu hiệu báo trước. Người ta thường hay nói, ngày nghĩ sao, đêm mơ vậy, Tần An chẳng bao giờ cố ý đi nghĩ lại chuyện cũ, nhưng khắc sâu trong ký ức của y, vô tình đưa tay quét qua chùi đi bùi mờ, sẽ xuất hiện bức tranh xinh đẹp về Diệp Trúc Lan. Giấc mơ ấy đại khái kéo dài từ thời Tần An học đại học, cho tới khi y cùng một cô gái khác yêu nhau, kết hôn, sinh con, mỗi khi giữa cuộc sống bận rộn mà yên bình hạnh phúc đó, Diệp Trúc Lan như đã biến mất trong cuộc đời của y, hai người đã sống ở một thế giới khác hẳn nhau, thi thoảng cô gái năm nào chỉ còn quay lại ở giấc mơ thế này, nhắc nhở Tần An, một góc trái tim y vĩnh viễn thuộc về cô. - Cậu cũng thật là, suốt ngày chọc giận cô Liêu ... Diệp Trúc Lan hai tay chống cằm nhìn Tần An, sau này hai người hai lớp rồi, biết làm sao: Cô giáo Liêu? À, Tần An nhớ rồi, đó là Liêu Du giáo viên chủ nhiệm lớp 68 của y, một thiếu phụ như quả mật đào chín mọng khi ấy vừa sinh con, đánh giá của cô với Tần An là :" Thằng bé này làm tôi sống một ngày như nghìn năm, tôi quản không nôi." Ha ha ha, khi đó Liêu Du đúng là không chịu nổi mình, đẩy mình sang lớp 69, cha là giáo viên tiếng Anh lớp 69, cha kiêu ngạo lắm, chưa bao giờ coi con mình là thứ học sinh cá biệt hết thuốc chữa, người khác không dạy nổi thì tự mình dạy. Tần An nghịch ngợm thật, nhưng kỳ thực là mỗi ngày bày trò ngốc nghếch để thu hút Diệp Trúc Lan thôi, trọng tâm cuộc sống thiếu niên chớm biết yêu chính là cô gái ngồi bàn trên, mỗi chuyện y làm là vì được nghe thấy tiếng cười khanh khách làm mình hạnh phúc. Tất nhiên hậu quả là thành tích tụt dốc thảm hại, từ nằm trong hạng mười toàn khối, cao hơn của Diệp Trúc Lan, rơi xuống thẳng vị trí hạng mười từ dưới tính lên. - Cậu không sao chứ? Tuy chuyển lớp ... nhưng hai lớp vẫn sát bên nhau mà ... Diệp Trúc Lan mãi chẳng thấy Tần An trả lời mình, cho rằng y buồn vì không còn được chung lớp với mình nữa, trong ngực bất giác nhộn nhạo thứ tình cảm không rõ, vọt miệng nói ra, sau đó má đỏ bừng: Con gái luôn trưởng thành sớm hơn con trai, suy nghĩ nhiều hơn, tưởng tượng cũng nhiều hơn, nhưng học sinh khi đó tối kỵ yêu sớm, dù trong lòng có chút tình cảm khác lạ, không dám nói, không dám nghĩ. - Diệp Trúc Lan ... Tần An nhìn gương mặt bị ánh nắng làm mơ hồ, gọi ra cái tên chôn sâu, rất rất lâu chưa từng nhắc tới: - Sao thế? Diệp Trúc Lan đợi mãi không thấy Tần An nói gì tiếp, lo lắng tung người nhảy luôn từ trên tường xuống: Ánh mắt Tần An chuyển sang ôn nhu say đắm, thốt ra ba chữ ấp ủ bao lâu trong lòng: - Mình thích bạn! Diệp Trúc Lan chết đứng tại chỗ, như vừa bị sét đánh, cô không dám tin vào điều mình vừa nghe thấy, sao, sao có thể, rõ ràng là nghe nhầm. Mặc dù cô cùng Tần An nghịch ngợm đánh nhau, nhưng là thiếu nữ, cô lờ mờ hiểu được thi thoảng cảm xúc khác lạ của mình với Tần An là gì, mỗi lần như thế đều cố tình gạt bỏ nó, phủ nhận nó, lấy học tập đặt lên hàng đầu, đó là lời dạy của cha mẹ, của giáo viên. Xoạch! Diệp Trúc Lan giật mình nhìn quả bóng rổ bay vào rổ, đập xuống nền xi măng, nảy mấy cái, Tần An lại nhặt lấy, nhún người một cái nhẹ nhàng ném ra, lại trúng rổ, cậu ấy vốn rất giỏi thể thao. Liên tiếp ba quả bóng vào rổ. - Mình rất thích bạn. Tần An quay đầu lại, nhìn Diệp Trúc Lan toét miệng cười, nói thật lớn.   Mời các bạn đón đọc Tâm Động của tác giả Sơ Luyến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Diễm Luyến Tàn Đồng - Duật Nhật
Diễm Luyến Tàn Đồng   Diễm Luyến Tàn Đồng Giới Thiệu: Tác giả: Duật Nhật Thể loại: 1x1, Cổ trang, HE, Đam mỹ, 18+, Văn học phương Đông Nguồn: sưu tầm,  bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung:   Anh công trở về sơn trang tiếp quản công việc và gia sản của phụ thân. Tình cờ gặp được em thụ trong 1 khuôn viên bí mật trong sơn trang. Em mang đôi mắt màu tím cùng khuôn mặt vô cùng xinh đẹp khiến anh vừa thấy đã nhất kiến chung tình. Nhưng anh hiểu lầm em là nam sủng của phụ thân nên sinh lòng đố kị, liền rape em. Sau anh mới phát hiện mắt e không nhìn đượccũng không biết nói. Nghe thị nữ của em kể lại anh mới biết hóa ra em là con của người trc kia phụ thân yêu thương. Vì để trả thù đã bắt cóc đứa con của người kia về và nuôi em như 1 con búp bê, chỉ cho ăn cánh hoa để sống. Bị dày vò kìm hãm nhiều năm khiến em không thể nhìn cũng ko biết nói chuyện, chỉ sống như 1 bông hoa xinh đẹp. Từ đây anh càng yêu thương em hơn, tìm mọi cách giúp em có thể sống như 1 người bình thường, dạy bé búp bê biết thế nào là yêu, thế nào là ấm áp Nhờ có anh mà em đã dần dần lấy lại được ý thức và tình cảm của con người, cùng sống hạnh phúc với a mãi mãi    Download       Pdf Mediafire Dropbox Prc Mediafire Dropbox ePub Mediafire Dropbox                
Nhập Hí - Donggua1986
Nhập Hí   Nhập Hí Giới Thiệu Tác giả: Donggua1986 Thể loại: Hiện đại, Trọng sinh, Huynh đệ, Đam mỹ, HE, Văn học phương Đông Nguồn: Sưu tầm, bachhoacac.wordpress.com Edit: Nấm Beta: Vũ Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung:    Paparazzi mới vào nghề – Diệp Nhuận Hành một lần ngoài ý muốn trọng sinh vào đệ đệ của ảnh đế Trần Chi Mặc – Trần Mộc Ngôn. Này xem như thoát khỏi mệnh khổ hay là vận đào hoa?   Khi hắn chậm rãi xé mở chiếc mặt nạ hoàn mỹ của Trần Chi Mặc….. Thấy  hóa ra là một chiếc mặt nạ khác…… Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi~ Diễn viên chính: Trần Mộc Ngôn (Diệp Nhuận Hành), Trần Chi Mặc Diễn viên phụ: Đinh San San, Khương Phi, Vương Đại Hữu…
Tái Thế Phi Xà - Phi Ngữ
 Tái thế vi xà Tác giả: Phi ngữ Thể loại: Cổ trang, Đam mỹ, Cung đình, Xuyên không, Huyền huyễn, Phúc hắc công ôn nhu thụ, Văn học phương Đông Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Edit+Beta: Nấm eBook: www.dtv-ebook.com   Nội Dung   Sớm biết cuộc đời hắn được ngôi sao xui xẻo chiếu cố là không có chuyện gì tốt ,nhưng là quá xui đi nha! Lăng Duệ vừa tốt nghiệp,mới lần đầu tiên phá án, mới phá án chuẩn bị thăng chức…. Kết quả cuối cùng là trực tiếp thăng thiên luôn …. Mặc dù nói cùng lắm thì mười tám năm sau lại là một trang hảo hán,nhưng ông trời tựa hồ không dễ dàng buông tha cho hắn……. Hả!?Hắn xuyên đến đâu đây, còn biến thành tiểu xà siêu “Độc”!? Lục Nghiễn Đình nhìn hai cái lỗ do không cẩn thận bị cắn,Lăng Duệ tâm run lên run xuống Không biết vị đại nhân trước mắt này,có hay không tính kế “Tiểu xà” này………
Tiểu Quy Mô Chiến Tranh - Ngân Sâm
 Tiểu Quy Mô Chiến Tranh Giới Thiệu Tác giả: Ngân Sâm Thể Loại:  Đô thị, Hoan hỉ oan gia, Gương vỡ lại lành, 1×1, Đam mỹ, Văn học phương Đông Edit:   Vũ Nguồn: bachhoacac.wordpress.com Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Nội Dung Họ chia tay, sau đó, Trần Xuyên vừa hừ ca vừa dọn đò sang... căn hộ sát vách, để rồi mỗi ngày ra vào, hai người tiếp tục đấu khẩu như miêu với cẩu. Đêm 30 tết, Trầm Hàn bỏ về nhà mẹ đẻ, không dám nói thật là hai người đã chia tay, nhưng rồi lại âm thầm ngồi hút thuốc và... chưởi chồng một mình. Trần Xuyên lẳng lặng lái xe về quê vợ, nhưng rồi gọi điện cho vợ, ăn nói... lưu manh, bị vợ nói cho không kịp vuốt mặt, giả vờ lên núi ngắm cảnh, lại bị mưa xối ướt nhẹp, không có mặt mũi nào vào nhà vợ trọ qua đêm, lại một mình lủi thủi lái xe về thành phố. Tại công ty, tức mình Trầm Hàn, Trần Xuyên "lấy công làm tư" chê bai vợ trước cuộc họp, Trầm Hàn nổi điên; Trầm Hàn vắng nhà, Trần Xuyên lén lấy chìa khóa mở cửa căn hộ cũ, ăn đồ ăn của vợ, tắm phòng tắm của vợ, ngủ trên giường của vợ, vẫn còn giương giương tự đắc... Trầm Hàn về, đá bay Trần Xuyên ra khỏi cửa... Tình yêu cũ của Trầm Hàn về nước, theo đuổi bạn, Trần Xuyên nóng nảy bồn chồn, mỗi khi nhìn thấy/ nghe thấy/ nhận ra... một dấu hiệu xao động của Trầm Hàn trước sự si tình của người yêu cũ, Trần Xuyên lặng người...  Sự im lặng của Trần Xuyên khiến Trầm Hàn tuyệt vọng, muốn nhận lời người yêu cũ, bắt đầu mối quan hệ của họ một lần nữa. Đúng lúc đó, ba mẹ của Trầm Hàn từ quê lên thăm con trai và con rể, Trầm Hàn buộc phải ký hiệp ước hợp tác với Trần Xuyên để "giả làm tình nhân", cơ hội đã đến, Trần tổng đâu có thể để vuột mất... Vì yêu Trầm Hàn, biết người yêu mình quá tuấn tú đào hoa, Trần Xuyên tung tin vịt khiến Trầm Hàn rớt điểm trầm trọng trong mắt người già và phụ nữ, hại Trầm Hàn biến thành kẻ vô lại chỉ còn thiếu nước bị nghi là ...dính AIDS... Vì yêu Trầm Hàn, Trần Xuyên bỏ tiền ra mua chuộc chủ khảo chấm thiết kế để bản thiết kế của Trầm quản lý được chọn, kết cục bị Trầm quản lý biết được, bị bỏ đói vài ngày, còn phải đến đồn cảnh sát nộp tiền bảo lãnh chuộc vợ về...