Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ông Chủ Khó Tính - Wee Ngn

Cô chỉ là một cô gái bình thường, à không, phải nói là được ông trời cực kỳ "ưu ái"... Thiếu nợ, không nhà, không việc. Ngay lúc sắp bị chủ nợ bắt được mang về lấy thịt "muối dưa", thì tình cờ "vận may" lại đến... *** - Mịa, có con ranh con cũng không bắt về được, chúng mày ăn cái chó gì thay cơm mà ngu thế? - Bọn em xin lỗi đại ca, tại nó chuồn nhanh quá. - Xin cái c**, đuổi nhanh lên, nó thiếu nợ éo ít đâu. Lục đại ca mình béo ục ịch, càng chạy càng toát mồ hôi, lớn tiếng kêu đàn em chia chín phương mười hướng, lòng thầm nhủ: "Ranh con, đại ca đây mà bắt được mày thì thề ông sẽ róc thịt mày ra muối dưa." Cuộc đời của Hiểu Lan Yên hình như mới chính thức bắt đầu từ đây, từ lúc cô biết cha mẹ trước khi mất còn để lại một khoản nợ không nhỏ, mà một con nhóc như cô, thật ra không hề có tiềm năng trả hết... Giờ đây cô đang phải chạy bán sống bán chết, cũng chỉ để giữ lấy cái mạng nhỏ này, nếu để chúng bắt được, cô sẽ bị đem cho chó ăn mất! Nhưng ôi trời đất ơi, tiếng hò hét náo loạn, tiếng chửi bới đằng xa, chẳng lẽ chúng đã đuổi tới nơi rồi? Hiểu Lan Yên nhìn xung quanh, vừa kịp nhận ra từ bao giờ đã chạy tới một khu để xe rất lớn. Thoáng thấy một chiếc ô tô sang trọng, to đùng đang đỗ ngay sát tường, mắt cô lập tức sáng lên như sao trời lấp lánh. Ông trời ơi, tuyệt đối phải chiếu cố cho con lần này đi!! Nghĩ là làm, Hiểu Lan Yên lập tức chạy tới gần cái xe, rất rất khẽ khàng mà tiến lại nấp sau nó... - Hàn, đêm nay em tới nhà anh cũng được, em không ngại đâu, để em... Mẹ nó, trong xe có người à, lại còn chưa đóng cửa xe, còn cái giọng lả lơi kia nữa... Hic, dù sao cũng là nơi công cộng, đừng công khai như vậy chứ, dẫu biết là ở đây chỉ có một mình cô nghe thấy đi chăng nữa, thì trong hoàn cảnh này nó cũng có sức sát thương vô cùng lớn đấy... - Mày có chắc nó chạy vào đây không? - Em thề mà đại ca, mắt em đâu có mù. -Chia ra, lôi cổ nó về bằng được! Hiểu Lan Yên nghe thấy mà lòng sôi sục, bọn này mắt tinh quá, cô đã chạy nhanh vậy mà... - Đại ca, chỉ còn chỗ đằng kia thôi. Bọn đòi nợ hướng đến chỗ cái xe gần tường, một bước lại một bước, tay chân lăm le, mặt mũi hung tợn như cáo già sắp bắt được gà quê cho bữa tối. Hiểu Lan Yên nhắm chặt mắt, ở thế "nghìn cân treo sợi tóc". Đừng, cô sẽ không chết trẻ như vậy chứ? Cô còn tương lai, còn biết bao nhiêu thú vui muốn được nếm trải, còn chưa biết yêu, chưa được ăn các món ngon mà! Đúng lúc gay cấn, một tràng tiếng rên rỉ gai người truyền đến tai Lan Yên. Cô vừa sợ vừa thẹn tới trợn ngược mắt, hai người trong xe kia... làm... làm luôn sao??? Ôi mẹ ơi, cứ như "đang căng thì đứt dây đàn vậy". Thật thảm hại mà! - Đại ca, rất có thể con đấy đang trốn trong xe, hình như cửa xe mở. Hiểu Lan Yên từ nhỏ vốn đã ngốc nghếch, hiếm hoi lắm giờ phút này mới cảm nhận được có kẻ còn ngốc hơn mình, cô đâu có điên mà trốn vào trong xe người khác, nhưng trước hết phải nghĩ xem làm thế nào đã, nếu chúng đột nhiên khôn lên mà kiểm tra phía sau thì toi cô rồi. "Bụp...bụp..." Bọn bã đậu đấm thùm thụp vào cửa xe, không cần biết bên trong có người hay không, cũng là lúc Lan Yên thấy tiếng rên rỉ kia dừng lại... Cửa xe mở, một người đàn ông cao lớn bước ra, lão chủ nợ ục ịch chỉ đứng tới ngực người đó. - Gì đây? - Là...là..Vương tổng sao, trời ơi, chúng tôi có mắt như mù, dám động tới xe của Vương tổng. Lão chủ nợ nói liên mồm, tay đánh thùm thụp vào tên đàn em bã đậu vừa đập cửa: - Vương tổng, chúng tôi đang đuổi theo một con nhóc thiếu nợ khá nhiều, chắc chắn nó trốn ở đây, mà chỉ có thể là chỗ góc này, nên... Lão béo đổ mồ hôi ròng ròng, chỉ một cái nhíu mày của người đàn ông họ Vương kia thôi, cũng đủ khiến mỡ trong người hắn chuyển động loạn xạ rồi. - Nếu tôi nói ở đây không có người, ông Lục tính sao đây? - Thật vạn lần xin lỗi Vương tổng, nhưng hình như trong xe... - Tô Kiều Kiều, ra đây! - Chưa để tên béo kia nói hết, người đàn ông đã lên tiếng. Một cô gái xinh đẹp bốc lửa bước ra từ trong xe: - Hàn, anh kêu em. - Giọng nói lả lướt mang ý nũng nịu, hướng người đàn ông trả lời. - Ôi ra là Tô tiểu thư, lão Lục ta thật đắc tội, xin Vương tổng thứ lỗi. Vương Hàn không đáp, ngay cả một cái nhìn cũng không thèm dùng tới, mặc kệ lũ người kia đã kéo đi từ lúc nào, quay sang Tô Kiều Kiều nói một câu, trong giọng nói kia một chút xúc cảm cũng không có, lạnh như nước hồ mùa đông, đóng băng triệt để: - Em về đi, thật mất hứng. - Không cần em tới nữa sao? - Đừng để anh nói lần hai, anh còn việc phải làm. - Đã muộn, còn việc sao? Vậy em về, anh đừng làm quá sức. Vương Hàn không đáp, gương mặt tuấn tú bình thản như không một chút để tâm hay vướng bận, đợi tới khi xe ô tô của Tô Kiều Kiều đã đi khỏi, mới quay người, khóe miệng khẽ nhếch: - Còn con chuột nhắt kia, muốn đợi tới khi nào mới ra đây? ... Mời các bạn đón đọc Ông Chủ Khó Tính của tác giả Wee Ngn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chú À Đừng Nên Thế - Trần Mạc Tranh
Bùi Dịch và Thi Thi trong truyện Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mặc Tranh ngay từ khi bắt đầu đã không ưa gì nhau nhưng mối quan hệ của hai người lại không chỉ đơn giản như vậy. Người ông nội trên danh nghĩa của cô lại là cha của hắn, cô vì thế mà tôn tính gọi hắn một tiếng là chú. Chồng trước có độc phản bội, em gái cùng chồng lại yêu nhau, Bùi Dịch xuất hiện như thiên thần rồi nói: Ly hôn đi, tôi cưới cô. Một ngày kia hắn ôm cô nói: Nếu như đã vì em làm nhiều truyện hot như vậy em cũng nên báo đáp rồi. "Bùi Dịch" "Anh điên rồi" Bùi Dịch khẽ cong miệng đem Thi Thi ném lên giường, một bên kéo cà vạt một bên đến gần cô: "Điên sao? Được lắm, tôi sẽ cho em biết thế nào là kẻ điên ngôn tình sắc" *** Bên ngoài "Thi Dịch", đường phố trống không. Hai bên đèn đường sáng tỏ lẻ loi đơn độc lại có chút sâu xa phát ra ánh sáng lạnh, có vẻ trống vắng lại rét lạnh. Hồng Cầm sợ run cả người, nghi hoặc đi đến phòng bảo vệ ở cửa hỏi thăm bảo an một chút, lại biết được một cái tin tức kinh người. Đoàn Ngọc Tường bị một người phụ nữ tới đón đi rồi! "Quả nhiên là có âm mưu! Không cần nghĩ cũng biết là mẹ con bọn họ giở trò quỷ." Hồng Cầm sắc mặt băng lãnh, không nhiều lời liền đi tìm Nhậm Tiếu Vi báo cáo tin tức rồi. Bà ta vừa rời đi, quản gia cũng đến chỗ cửa, cũng hỏi tin tức Đoàn Ngọc Tường. "Bị người dẫn đi rồi? Thấy rõ ràng người kia sao?" Người quản gia nghĩ đến đầu tiên cũng là Phương Thanh Hoa, Đoàn phu nhân trước kia. Nhưng ông ta vẫn sợ là người khâc, nên vẫn để cho bảo an mở băng theo dõi xem thử. "Người phụ nữ này nhìn không giống như là Đoàn phu nhân?" Quản gia nhìn đến hình ảnh theo dõi, vẻ mặt rùng mình. Trên hình ảnh, người phụ nữ kia dùng khăn trùm đầu che khuất diện mạo, hiển nhiên là không muốn để cho người ta nhìn thấy rõ khuôn mặt thật của mình. Nhưng người phụ nữ này cao khoảng 1m7, mà Phương Thanh Hoa chỉ có 1m65, dựa vài thân hình này tuyệt đối không có khả năng là Phương Thanh Hoa. Ryeo:Đố mọi người biết là ai nè ???????????????????? Quản gia không dám sơ ý, một bên phái người đi thăm dò tung tích Đoàn Ngọc Tường, một bên khẩn trương đi báo cáo nhanh cho Bùi Dịch. ... Mời các bạn đón đọc Chú À Đừng Nên Thế của tác giả Trần Mạc Tranh.
Thiên Nguyệt Chi Mị - Tử Sắc Mộc Ốc
Truyện Thiên Nguyệt Chi Mị thuộc thể loại tiểu thuyết cổ đại, nói về một người con trai hết lòng yêu thương hắn, mặc dù bị người đời nói tiếng xấu nhưng anh vẫn bất chấp yêu mù quáng nhưng đổi lại chỉ là lời sỉ vả của hắn. Nhiều năm trước hai người gặp nhau trong một dịp tình cờ trên phố, chính hắn ta là người quyến rũ tôi trước nên anh mới quyết định tiến tới với hắn. Ai ngờ hắn ngay cả nam và nữ đều muốn chiếm đoạt không tha cho ai hết. Hắn chỉ vì tham vọng tình cuồng dục của mình mà làm tổn thương trái tim của tôi, uổng công tôi đã yêu thương hắn thậm chí có thể hi sinh vì hắn.  *** Chuẩn bị tốt mọi thứ, mấy người liền tụ tập trong phòng dưới lòng đất của Mạn La các. Phòng dưới đất dần dần truyền hơi thở hỗn loạn, bóng dáng mọi người trở nên mơ hồ, cảnh sắc chung quanh bay nhanh mà qua, lần nữa mở mắt cảnh vật đã đổi khác, linh tử lưu động dày đặc xung quanh khiến mọi người sửng sốt. "Nơi này là Thần cung." Thần cung, cung điện của Quang Minh thần tử, Thiên Nguyệt Triệt nói tiếp, "Lôi, ngươi đi ra ngoài, bảo thị vệ Thần tộc tìm chung quanh, có tin tức gì của nhóm người nhị ca không, ca, Liệt La Đặc, các ngươi cũng quen thuộc tình huống của nơi này, tìm kiếm xung quanh một chút." Nói xong, Thiên Nguyệt Triệt vươn tay trái ra, lòng bàn tay xuất hiện quang mang hoàng sắc, sau đó tia sáng biến mất, xuất hiện trong tay Thiên Nguyệt Triệt là một khối lệnh bài màu vàng. Lệnh bài này là Quang Minh thần tử làm ra: "Ngũ thần tướng sống lại trong thân thể các ngươi, thị vệ không thể thấy rõ linh hồn của bọn hắn, cầm lấy lệnh bài, dễ dàng tìm kiếm, nhưng nhớ cho kỹ, Thần tộc đã không còn ngũ thần tướng, bọn ngươi là phụng mệnh bổn điện." "Vâng." Mọi người trăm miệng một lời nói, ý của Thiên Nguyệt Triệt bọn họ rõ ràng. Quang Minh thần tử sống lại ở nhân tộc, vì lúc trước Tinh Linh hoàng và Quang Minh thần tử là song sinh, thống lĩnh Thần tộc quá nhiều năm, nếu chuyện này bị truyền đi, không chỉ Thần tộc loạn, đồng dạng Tinh Linh tộc, Ám Dạ chi tộc còn có Ma tộc cũng sẽ loạn. ... Mời các bạn đón đọc Thiên Nguyệt Chi Mị của tác giả Tử Sắc Mộc Ốc.
Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay - Lâm Tri Lạc
Hai hotboy đẹp trai nhất nhì trường đại học F —— Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật luôn cạnh tranh nhau trên tất cả các phương diện. Từ tướng mạo đến tài hoa, từ danh tiếng đến số cơ bụng cũng muốn so đo với nhau, ngay cả con gái cũng theo đuổi cùng một người. Ngờ đâu hai tên hotboy luôn vênh mặt tự phong mình là sát thủ tình trường, lại bị cô nàng này đả kích triệt để. Cho nên bọn họ quyết định phải trả thù xã hội —— trở thành gay. Hai tên thiếu niên tự cao tự đại chọn phương thức tung đồng xu để quyết định ai công ai thụ, và lập ra một bản hiệp nghị cùng nhau làm gay trong 30 ngày. Đã vậy còn vô cùng chuyên nghiệp mà làm theo 《 30 chuyện các cặp đôi yêu nhau phải làm 》down được trên mạng. Định bụng dựa theo quá trình tiêu chuẩn để làm gay một lần. Ví như: Cùng nhau đi xem phim… Này, thụ thụ, lúc xem phim đến đoạn kinh dị thì cưng phải khẽ dựa vào vai anh đấy, biết không? Cùng nhau nắm tay sưởi ấm bên trong một túi áo khoác… Này, cậu đừng mặc áo bành tô quân đội ra ngoài, như vậy mất mặt lắm! … Hai tên straight va chạm học làm gay dựa theo một bản hướng dẫn yêu nhau không đáng tin, làm ra vô số chuyện hài té ghế. Qua 30 ngày, hiệp nghị chấm dứt. Thế nhưng, liệu hai người có thể điềm nhiên như không trở lại cuộc sống như trước kia? . . Các quy tắc đạo đức chuẩn mực của tác giả trong truyện này bị zombie ăn mất rồi, cho nên mọi người đừng phí công tìm kiếm tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) trong văn của tui làm gì, sẽ tổn thương đấy, cám ơn! Mặt khác, truyện này có sử dụng một số so sánh đặc sắc, mọi người đừng xoắn xuýt các loại logic chi cho mệt óc, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi! Cuối cùng, truyện này quyết định công thụ dựa trên số lượng cơ bụng, mọi người khỏi cần xoắn xuýt! *** Làm gay ngày thứ ba mươi [ Dùng hết phần đời còn lại để yêu nhau ] Ăn cơm xong, Vương Nghiễm Ninh dẫn Trương Linh Dật hậm hực rời đi. Ông Vương ngồi bên cạnh bàn ăn hút thuốc, bà Vương nhìn ông rồi thở dài ngao ngán: “Ông à, ông làm tình làm tội tụi nó chi vậy!” Ông Vương chẳng nói chẳng rằng, bà Vương lại lầm bầm: “Thực ra, tôi thấy thằng bé kia rất tốt, dù nó là con trai, nhưng tôi thấy nó là người có thể sống cùng.” Ông Vương mất bình tĩnh: “Người như nó sao mà sống chung được?” Bà Vương cũng không nhịn nữa, đứng dậy thu dọn chén đũa: “Bữa cơm này là nó nấu đấy.” Ông Vương đang hút thuốc bỗng dưng ho sặc sụa: “Bà nói bữa này là nó nấu sao?” Tâm trạng ông Vương hôm nay không tốt, khẩu vị cũng không tốt, nhưng vẫn nhận ra cơm tối hôm nay khác hẳn ngày thường. Vốn dĩ ông vẫn đinh ninh là bà Vương mua đồ ở ngoài về, không ngờ lại do Trương Linh Dật nấu. Bà Vương nói: “Đúng đó, chính tôi đứng nhìn nó làm.” Ông Vương lặng thinh. … Vương Nghiễm Ninh cùng Trương Linh Dật bước ra ngoài. Sắc trời đã tối, Trương Linh Dật nhìn Vương Nghiễm Ninh, cười trừ: “Làm sao bây giờ? Về lại thành phố G sao?” Vương Nghiễm Ninh nhìn quang cảnh xung quanh. Hôm nay tiết trời rất tốt, trời nắng ráo không một gợn mây, liền hỏi: “Anh có muốn ngắm sao không?” Trương Linh Dật: “…” ... Mời các bạn đón đọc Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay của tác giả Lâm Tri Lạc.
Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc - Vong Ký Hô Hấp Miêu
"Anh, xảy ra quan hệ là như thế nào?? Hôn môi là ăn miệng của đối phương sao?? Em bé được sinh ra như thế nào vậy? ?" Lúc ba tuổi Bạch Tiểu Thỏ thích nhất là đuổi theo sau Trình Chi Ngôn hỏi những vấn đề kì quái. Lúc mười tuổi Trình Chi Ngôn từ trước đến nay tự xưng là hiếu học chăm chỉ, nhưng khi nghe thấy ba vấn đề này lại sửng sốt một chút, trong nháy mắt chạy mất dạng... Mãi đến một ngày nào đó, Bạch Tiểu Thỏ mười ba tuổi đè Trình Chi Ngôn lên tường cường hôn, sau đó chép miệng nói: "Thì ra hôn là có vị nước chanh sao..." Từ trước tới nay Trình Chi Ngôn là người rất bình tĩnh, lại một lần nữa chạy mất dạng... *** " Mang tôi đi! Mang tôi đi!" Thân Tử Hạo lập tức hưng phấn hướng tới Trình Chi Ngôn hét lên: "Tôi cũng muốn đi." Trình Chi Ngôn vẻ mặt ghét bỏ nhìn anh nói: "Anh đã lớn như vậy cũng muốn đi công viên trò chơi?" "Tôi cái này gọi là tính trẻ con chưa hết a!!" Thân Tử Hạo vẻ mặt đắc ý nói: "Liền quyết định như vậy a, tôi cũng muốn đi!" Trình Chi Ngôn cùng Tiểu Thỏ nhìn thoáng qua lẫn nhau, nhịn không được đồng thời lắc đầu. Dạo chơi công viên trò chơi cuối cùng quyết định ở tại cuối tuần trời trong nắng ấm. Vừa lúc thành phố Z liền có một cái công viên trò chơi cỡ lớn, cho nên Trình Chi Ngôn liền cùng các học sinh ước hẹn, chín giờ rưỡi buổi sáng thứ bảy tập hợp điểm danh phía trước tượng cỡ lớn cửa công viên trò chơi. Đến buổi sáng thứ bảy. Trình Chi Ngôn mang theo Tiểu Thỏ còn có Thân Tử Hạo khoảng chín giờ đã đến cửa công viên trò chơi. Công viên trò chơi chín giờ rưỡi mở cửa, cho nên lúc này cửa chỉ có thưa thớt vài người. ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Thanh Mai Ngốc Nghếch: Trúc Mã Yêu Nghiệt Quá Phúc Hắc của tác giả Vong Ký Hô Hấp Miêu.