Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quên Phải Yêu Anh

Yêu rồi lại quên, quên rồi lại yêu! Đó là một tình huống được đặt ra trong truyện Quên Phải Yêu Anh của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghị . Những hành động hôm nay vừa mới xảy ra, sau một đêm thì không còn nhớ. Còn làm ngược lại với những gì xảy ra trước đó. Những tình huống dở khóc dở cười sẽ mang lại cảm giác hài hước khác biệt nhất so với các câu chuyện trước đây. *** Review: “Quên phải yêu anh là một bộ rất hay theo cảm nhận của Ma, rất là hợp khẩu vị, cặp đôi Dương Kiền với Thẩm Kiều cực kì đáng yêu. Khi đọc Ma quý trọng nhất là tình yêu của Dương Kiền, đó là một tình yêu sâu đậm, yêu cố chấp, yêu day dứt nhưng vẫn không thể nào từ bỏ. Anh yêu bằng tất cả tính mạng của mình, không có Thẩm Kiều anh sống như không sống, yêu như không yêu… Nam chính và nữ chính đều cực kì mạnh mẽ, cũng rất cứng đầu, bướng bỉnh không ai bì nổi nhưng trong sự bướng bỉnh ấy có cả lí trí, họ không liều mạng vì một cái gì đó, họ biết mình đang làm gì. Câu chuyện này có sự quý giá của tình bạn, có những khung bậc khác nhau của tình yêu, có cái thiêng liêng không thể tách rời của tình thân, máu mủ. Đây là một bộ đáng để đọc và cảm nhận cái đúng và sai bên trong, tùy theo từng hoàn cảnh mà lấy cho mình bài học. Mình rất thích đọc bộ này, tuy là đã đọc một, hai lần rồi nhưng vẫn muốn đọc lại, thật sự là có nhiều cái hay để suy ngẫm. Cái nữa là, tên nam chính này tức cười lắm!” *** QUÊN PHẢI YÊU ANH Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị Thể loại: COCC, ngược nhau cho vui thôi hông ngược thiệt, chắc sủng, HE Tình trạng: Đã hoàn Review bởi: Trương Việt Linh - fb/hoinhieuchu ----- #Ném_đá Giới thiệu (trích từ bản edit của Mạn Nhi) "Mấy năm trước khi Dương Kiền ( theo đuổi Thẩm Kiều (A), rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba năm sau, tại sao bọn họ lại không ở cùng nhau? Sau đó trở thành người lạ, thật sự là người lạ sao? Có phải thật sự muốn giống như câu hát trong bài hát kia không: 'Trong thế giới của hai người, không nên có bạn. " Đoạn giới thiệu nghe khá là quen tai đúng không? Sau bao ngày ngụp lặn cổ đại chán chê, t bị mất hứng đọc truyện, hôm nay lần mò bookmark cũ vào list đề cử của Mẹ Bí Ngô thấy truyện này với tên "Lười phải yêu anh", nghe tên cũng oanh oách nên nhảy hố... và rồi nhảy phải một nồi máu chó thập cẩm!! Rõ là máu chó, mà lại còn không đủ nồng không đủ tanh, chỉ ương ương dở dở phí cả một buổi chiều để đọc haizzz Cốt truyện đại loại chị A và anh C là thanh mai trúc mã yêu nhau đã lâu, anh B cũng chơi chung đám bạn từ nhỏ đó, yêu thầm cho đến yêu công khai cuồng si chị A nhưng bị từ chối. Cả đám nhân vật này đều là COCC, con cái quan chức cấp cao, sống trong đại viện. Quan hệ yêu nhau chồng chéo, anh em chồng chéo, ngược nhau chồng chéo. Méo hiểu làm sao tác giả cứ giới thiệu người này em người kia, người này chị người nọ, mà rõ ràng cả đám chả cùng họ, chả giải thích gì hơn, cho mớ nhân vật này vào cũng không rõ ý đồ của tác giả là gì nữa. À quên, nói tiếp vụ máu chó ABC, sau này AC xuất ngoại cùng nhau, bên nhau 5 năm thì B đi làm nhiệm vụ (nghề nghiệp: gì đó ở viện kiểm sát) và A phải phối hợp với B (A nghề nghiệp nhân viên ngoại giao) đóng giả tình nhân gì gì đó blah blah. Bên nhau 3 tháng thì AB giả thành thật yêu nhau mất tiêu. Lúc đó C ngửi thấy mùi nguy hiểm, giả bệnh, giả phá sản, để A không thể bỏ mình mà đi. Ok, thế là A chắn 1 phát đạn dùm B rồi nói chị mày thà chết cũng không muốn bên mày đâu, đừng làm phiền nữa. Vậy là B đau khổ cuốn gói về nước. A ngày ngày ngắm quà lúc trước B tặng để giày vò cả mình và cả C. Yeah! B về nước, hihi kiếm một em người yêu, tạm gọi là em D đi, tại ảnh nghĩ "không phải em thì ai cũng được". Sau đó A về nước dây dưa với B, trong mắt D thì A vs B vẫn là bạn bè. Một cô E khác xuất hiện dây dưa với B, nên D nhờ A thăm dò giúp, lại thăm dò ra E có bầu với người yêu của A là C hihihi. Ròi nha, ròi A và C chia tay, nhưng B cứ hiểu lầm là 2 người thắm thiết, tại cũng hơi thắm thiệt =)) B dây dưa với cô bạn gái D chán chê thì nhận ra "thôi, nếu không là cô ấy (A) thì không thể là ai khác" nên đá D, D khóc lóc cũng không làm tình yêu kiên định của anh B thay đổi. Và, sau đó phát hiện A và D là 2 chị em sinh đôi, mẹ A vì muốn có con trai dưới áp lực của bà nội nên tráo D đi để đổi lấy 1 cậu con trai (tên Thẩm Du, vâng, chính là thẩm du!!). Biết sự thật, nhân tiện vừa bị bồ giàu đá, cô bé lọ lem D liền tự tử, mà hông kịp chết, nên tác giả cho bị bệnh trầm cảm. Ba má AD ko đồng ý AB bên nhau, tại ổng nói thằng đó dây dưa với cả 2 cô con gái của mình làm con kia tự tử. Ba má B thì nói nhà đó bà mẹ ác zậy nên con gái sẽ không ra gì nên cũng cấm. Tính em A thì thích lằng nhằng, yêu muốn chết mà cứ chối, rồi cứ ba bữa đổi cơn một lần đẩy B ra xa (dù trc đó ok cho hẹn hò rồi đó). Thiệt thằng B này chịu khó chứ gặp t t cuốn gói đi xa cho khỏe người rồi. Yêu đương méo có tí lòng tin nào, toàn thích gì làm nấy. Hành hạ B cho chán xong gặp lại là khóc, làm B thương quá chả dám giận gì. Gặp thằng khác ngoài đời chắc nó đánh cho ba má nhỏ hết nhận ra luôn. Nói chung thấy nút thắt của truyện không nhiều lắm, nhưng tác giả dựng lên dc những nhân vật có thế giới nội tâm quay cuồng lồng lộn nên truyện cứ càng lúc càng bế tắc... tắc đến 1 độ A bỏ nhà đi vì B, nhưng ko cho B ở cùng nha... sợ mang tiếng gái dễ dãi (dù cũng ịch 5 7 dạo ròi). À, A thì bỏ nhà, B thì dọa ba má ko cho cưới là đi triệt sản nên cuối cùng huề hết, người người ủng hộ nhà nhà cho cưới. Hết chuyện! Đôi trẻ này thặc là thú zị!!!! Huhu... mấy tiếng đồng hồ của người ta...... *** Ly thủy tinh cao có thể giữ bọt khí sâm banh trong thời gian dài, mà ly hình hoa Tulip có thể giữ lại mùi thơm của rượu; nhìn từ ngoại hình, ly hình hoa Tulip vẫn đẹp hơn, nhưng được sử dụng quá mức phổ biến, trái lại, ly thủy tinh cao lại đặc biệt hơn một chút, cũng không đầy đặn mượt mà như ly hình hoa Tulip. Cho nên giữa hai loại ly này rốt cuộc lựa chọn loại nào đây? Thịnh Hạ đang nghiêm túc cân nhắc, Tần Niệm cũng đã vọt đến trước mắt cô, không đợi Thịnh Hạ mở miệng, người cũng đã bị Tần Niệm kéo đi. Ngày kỷ niệm kết hôn tròn một năm, Tần Niệm quyết định mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thiết một bữa. Vì vậy cô mời công ty PR bố trí địa điểm, Thịnh Hạ chính là nhân viên của công ty PR, dĩ nhiên, cô còn có một thân phận khác. "Chị Tần Niệm, em còn chưa xong việc đâu đấy." Thịnh Hạ không dám thoát ra, giọng nói có phần sợ hãi. Tần Niệm ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc bước đi, cất cao giọng nói: "Để các cô ấy làm đi, em đi theo chị." Để đuổi theo bước chân của Tần Niệm, Thịnh Hạ gần như phải chạy, hơi thở cũng bắt đầu không thuận, "Thế chúng ta phải đi đâu vậy?" Tần Niệm hơi hơi quay đầu lại liếc nhìn Thịnh Hạ từ trên xuống dưới, "Không phải là em không biết hôm nay phải làm gì, chẳng lẽ em định mặc cả bộ đồng phục làm việc màu đen để tham dự à?" Nói xong, đẩy một cánh cửa ra, Thịnh Hạ vẫn trong cơn hoảng hốt, cũng đã bị mấy người ấn ngồi xuống, hàm hàm hồ hồ được người ta trang điểm, thay quần áo. Sau khi kết thúc quá trình, cô nhìn người đẹp ở trong gương, có chút sợ ngây người. Tần Niệm cũng đã thay xong lễ phục đứng đối diện với Thịnh Hạ quan sát tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại nói nhỏ mấy câu với nhà thiết kế, Thịnh Hạ lại bị đẩy mạnh vào phòng thay quần áo một lần nữa, rồi đổi một bộ lễ phục khiến cô cảm thấy từ đầu đến chân đều khó chịu. Cuối cùng, một bộ váy dài màu tím lệch vai đã bắt lấy tâm tư của Tần Niệm làm tù binh, thỉnh thoảng Thịnh Hạ lại lấy tay xoa xoa bả vai, cực kì không thoải mái với trang phục như vậy. "Cậu đến rồi hả? Vậy cậu đi thẳng lên đây đi, đúng, mình ở sát vách, đẩy cửa ra là có thể nhìn thấy mình." Tần Niệm nói chuyện điện thoại xong, bắt đầu dặn dò nhà thiết kế phối hợp đồ trang sức thích hợp cho Thịnh Hạ. Không tới mười phút, người vừa nói chuyện điện thoại với cô đã đẩy cửa đi vào. Chính là người bạn cũ cực kì thân thiết mà đã lâu rồi Tần Niệm không gặp, Thẩm Kiều. Thẩm Kiều vừa mới về nước hôm nay, nhà cũng chưa kịp trở về, đã chạy thẳng đến khách sạn tham gia lễ kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của Tần Niệm và Chu Tử Tuấn. Tình cảm của cô với Tần Niệm, nhưng giống như dòng nước Trường Giang chảy dài không dứt, nhưng mà cô bạn xinh đẹp của cô, lại là bà xã của người khác. Tần Niệm vừa nhìn thấy Thẩm Kiều, đã nhào tới ôm cô vào lòng, cực kì vui vẻ nhưng vẫn không quên quở trách: "Đại tiểu thư, cuối cùng thì ngài cũng chịu trở về." Thẩm Kiều nâng cằm Tần Niệm lên, sóng mắt lưu chuyển, môi mỏng khẽ mấp máy: "Có đại mĩ nhân như cậu nhớ nhung, làm sao mình có thể không quay về?" Tần Niệm lại hất tay của Thẩm Kiều ra, cười lạnh: "Cậu mau tỉnh lại đi." Sau khi tốt nghiệp trung học, Thẩm Kiều đã xuất ngoại đi học, học xong thạc sĩ mới bằng lòng về nước. Từ biệt 6, 7 năm liền, trong thời gian đó họ chỉ gặp mặt nhau được có mấy lần. Thẩm Kiều rất ít khi về nước, mỗi lần về đều giống như đại sứ đi nước ngoài, hành trình sắp xếp kín mít, lần lượt gặp mặt tất cả bạn bè. Bạn bè cũng phải xếp hàng, nếu lần này không được, thì phải chờ đến lần sau. Thật ra thì Tần Niệm và Thẩm Kiều cũng không được coi như là bạn bè từ nhỏ đến lớn, nhưng mà phạm vi của thủ đô lớn như vậy, kể ra cũng quấn lấy nhau mấy năm liền, nói gắn bó như keo như sơn thì hơi quá, nhưng nói là bạn tốt khuê mật, thì không hề quá phận một tý nào. "Vị này là?" Thẩm Kiều chú ý đến cô gái xinh đẹp đang mặc lễ phục dạ hội màu tím, hơn hai mươi tuổi, dịu dàng động lòng người. Tần Niệm khoác cánh tay lên trên bả vai của Thẩm Kiều, tránh nặng tìm nhẹ giới thiệu: "Một người bạn, hôm nay giúp mình bố trí hội trường, cho nên phải ăn mận trả đào(1)." (1): Ăn mận trả đào: giống với câu “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” Thẩm Kiều nghe nói thế thì nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Tần Niệm, "Không tệ lắm, bây giờ tài văn chương của cậu cũng có tiến bộ nhỉ." Nói xong, Thẩm Kiều thân thiện đưa tay phải ra, tự giới thiệu bản thân: "Xin chào, tôi là Thẩm Kiều, bạn tốt của Tần Niệm." Thịnh Hạ vội vàng bắt lại, lễ phép mỉm cười, "Xin chào, em là Thịnh Hạ." bởi vì câu nói “châm chọc" khích lệ kia của Thẩm Kiều ", Tần Niệm đẩy cô sang một bên, chỉ vào nhóm người thiết kế nói: "Dây chuyền sẽ dùng cái này, tìm cho cô ấy một đôi bông tai nữa, tốt nhất là thạch anh màu tím." Thịnh Hạ cúi đầu xuống nhìn cần cổ đang phát ánh sáng rực rỡ của dây chuyền đá quý, hơi lo lắng nắm lấy. Cô chưa bao giờ đeo món đồ đắt đỏ như vậy, ngộ nhỡ không cẩn thận làm mất thì làm thế nào? Dường như Thẩm Kiều có thể nhìn thấu suy nghĩ của Thịnh Hạ, cười nói: "Yên tâm, Tần Niệm luôn luôn hào phóng, đưa cái gì ra ngoài thì không có đạo lý mà lấy lại đâu, cho dù là mất rồi, đó cũng là tổn thất của em thôi." Trong khi nói chuyện, Thẩm Kiều đã tháo đôi khuyên tai thạch anh tím trên lỗ tai của mình xuống, đeo vào lỗ tai xinh xắn của Thịnh Hạ. Mãi sau Thịnh Hạ mới nhận ra, vội vàng từ chối: "Thẩm tiểu thư, thật sự không cần đâu." Nhưng Thẩm Kiều không để ý việc Thịnh Hạ ngăn cản, tự mình nói: "Mặc quần áo phối với trang sức, nếu đã phối thì phải phối thì phải phối cả bộ, không được thiếu đông thiếu tây, có phải không hả Chu phu nhân?" Vừa nói đến đây, đã đeo xong khuyên tai vào lỗ tai của Thịnh Hạ, Thẩm Kiều lùi về sau hai bước, nhìn từ trên xuống dưới, không lời nào có thể diễn tả được sự hài lòng. Nhưng mà, Thịnh Hạ lại không nghĩ như vậy. Cô trợ giúp Tần Niệm trang trí hội trường, để cảm ơn Tần Niệm đưa lễ phục cho cô, cô có thể tiếp nhận, nhưng mà vị Thẩm tiểu thư này, gặp mặt cô chưa đến 10 phút, lại đưa khuyên tai quý giá như thế đưa cho cô, làm sao cô có thể nhận như vậy được? Tần Niệm an ủi: "Nếu cho em, thì cứ đeo đi.Đúng lúc bên chỗ chị cũng không có đôi khuyên tai nào phù hợp với bộ lễ phục này. Cũng đừng xem thường đôi khuyên tai này, đây là thạch anh tự nhiên đấy, có tiền cũng không mua được đâu, cầu cũng không có được bảo bối đâu." Thịnh Hạ nghe xong càng lo lắng không yên, nói thế nào cũng phải trả lại khuyên tai cho Thẩm Kiều. Tần Niệm giữ bàn tay Thịnh Hạ đang định tháo khuyên tai xuống, đồng thời lại đến gần lỗ tai của cô, nhỏ giọng nói: "Có người thành tâm nguyện ý muốn đưa đồ cho em, vậy thì em cứ thoải mái nhận lấy đi, trước mặt mọi người đừng làm người ta mất mặt, như vậy là không lễ phép, nghe lời đi." Thịnh Hạ cắn môi, thu tay lại để cùng một chỗ, "Cám ơn chị, Thẩm tiểu thư." Thẩm Kiều cười nói: "Không cần khách khí, gọi chị là Thẩm Kiều đi." Thịnh Hạ nhận một cuộc điện thoại, cúi đầu cười duyên, sau khi cúp máy thì rời khỏi phòng hóa trang, nói là bạn trai đã đến, nên cô muốn đi ra ngoài tìm anh ấy. Tần Niệm lại giúp cô chỉnh sửa lại tà váy, đối với bộ lễ phục này, Tần Niệm tương đối hài lòng. Nhóm người thiết kế bắt đầu chuyên tâm trang điểm, thay trang phục cho Tần Niệm, hôm nay cô ấy mới là nữ chính duy nhất, so sánh với cách trang điểm trẻ trung của Thịnh Hạ, Tần Niệm càng cao quý trang nhã hơn, cực kì xa hoa. Thẩm Kiều cũng ở một bên hỗ trợ góp ý , Tần Niệm làm như vô tình hỏi một câu: "Tại sao đưa khuyên tai cho người ta? Nhớ không lầm mà nói, đó là do Dương Kiền tặng." Thẩm Kiều như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục chọn băng đô, không nhanh không chậm nói: "Dùng một vật cũng bởi vì thói quen, buông tha một vật, là vì giảm bớt phiền phức không cần thiết, " nói xong,đặt băng đô đã chọn xong lên búi tóc của Tần Niệm để ướm thử, "Cái này như thế nào?" Nhưng mà, Thẩm Kiều, cậu có biết Thịnh Hạ là ai không? Nếu cậu nói để giảm bớt phiền toái, sợ rằng sẽ đưa tới nhiều hơn phiền toái hơn đấy. Tần Niệm nhìn vào gương, khẽ nâng khóe môi lên, vừa vặn thời gian gần đây quá bình yên, nên tạo mấy trò hay để xem một chút. "Được, nghe lời cậu." Thịnh Hạ đến đại sảnh của bữa tiệc, khách khứa đã bắt đầu vào bàn, hội trường và ánh đèn đều do cô tự tay bố trí và kiểm tra, những món đồ trang trí tạo nên không khí hạnh phúc ấm áp, có thể có rất nhiều chi tiết không khiến cho khách khứa chú ý, nhưng mà chỉ cần trong không khí này, bọn họ cảm thấy thoải mái, vậy thì đại khái là cô đã thành công rồi. Thịnh Hạ nhìn xung quanh, rõ ràng nói đã đến, nhưng tại sao ngay cả bóng người cũng không có? Thịnh Hạ không tìm được người muốn tìm, khi cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra thì lại bị một người ôm trọn trong lòng từ phía sau lưng. Thoáng giật mình, cô thật sự bị dọa hư, may mà người phía sau kịp thời che miệng của cô lại, cô mới không hét ầm lên dưới anh nhìn của mọi người. Thịnh Hạ sợ đến mức vầng trán toát ra tầng mồ hôi mịn, khẽ cắn môi, mắt hạnh trợn tròn nhìn Dương Kiền chằm chằm. Vóc người của anh cao lớn, khi ôm cô, tất cả ánh đèn ở phía sau lưng đều bị anh che lại, bao phủ cô dưới bóng của anh. Bờ môi mỏng của Dương Kiền khẽ nâng lên, ánh mắt phía dưới mày kiếm anh tuấn tham lam, không che giấu quan sát cô, "Anh đang nói, đây là con gái nhà ai mà xinh đẹp như vậy, còn dám một mình chạy đến đây, tuyệt sắc như vậy, dịp tốt như thế, tại sao anh có thể bỏ qua đây? Vậy mà kết quả lại là nhà anh!" "Anh còn nói!" Thịnh Hạ buồn bực, xấu hổ, làm bộ muốn đánh anh, may mà Dương Kiền nhanh tay lẹ mắt, kéo lại, cúi đầu lại gần cô, "Thế nào? Khen em cũng không được à?" Thịnh Hạ cố nén cười, nghiêng đầu không để ý tới anh, "Lưu manh." "Lưu manh mà em còn thích?" Thịnh Hạ cắn cắn môi, xoay người muốn đi, "Không để ý tới anh nữa." "Đợi chút." Dương Kiền kéo cô lại, anh nhìn chằm chằm vào món đồ trang sức trên tai cô, một chút ý cười cũng tan hết, dịu dàng trong giọng nói bị lạnh lẽo thay thế: "Khuyên tai cũng do Tần Niệm đưa cho em à?" Thịnh Hạ sờ sờ lỗ tai, cười nói: "Cái này không phải, một vị tiểu thư họ Thẩm cho em, em vốn không muốn nhận, nhưng mà Tần Niệm cũng nói bên phía chị ấy không có trang sức phối với trang phục. .." Thịnh Hạ cho là Dương Kiền tức giận, kéo kéo áo của anh, cẩn thận nói: "Có phải em không nên nhận hay không? Em đi trả cho chị ấy." Dương Kiền kéo cánh tay của cô lại, nụ cười lại khôi phục như bình thường, thật giống như mới vừa rồi sự lạnh lùng chưa hề tồn tại, "Thạch anh không hợp với em, nhưng mà nếu tặng, nào có thể trả lại? Mất là được." Nói xong, khi Thịnh Hạ còn chưa kịp phản ứng, Dương Kiền đã gỡ khuyên tai xuống, thuận tay khẽ ném, đôi khuyên tai thạch anh tím từ tay anh rơi xuống thảm trải nhà mềm mại, từ từ biến mất rồi không không thấy nữa. Mời các bạn đón đọc Quên Phải Yêu Anh của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Gia Cát Linh Ẩn - Cửu Dã Thần Tây
Gia Cát Linh Ẩn vuốt lại mái tóc dài, vài sợi lòa xòa rũ xuống. Giấc mộng tra tấn Gia Cát Linh Ẩn người không ra người, đã theo cô suốt 20 năm. Cô giá trẻ trong mộng có dáng vẻ trông rất giống cô, cô ấy sinh ra trong phủ Thừa Tướng của thời xưa, có tài hoa kinh thế, nhưng bởi vì là thứ nữ nên không được thể hiện; có sắc đẹp kinh thiên, cho nên bị người thân hãm hại khắp nơi; may mắn được gả cho Lục vương gia của hoàng thất làm phi, khi cô vì Lục vương gia vào sinh ra tử tranh đoạt được ngôi vị hoàng đế thì hắn lại ôm lấy chị gái cô xuất hiện trước mặt cô… “Đại sư, con không muốn mơ thấy giấc mộng này nữa, xin đại sư giúp con.” Gia Cát Linh Ẩn khẩn khoản. “Ôi, thí chủ, kiếp trước chấp niệm quá nặng, có một số chuyện vẫn không buông xuống được.” Đại sư thở dài, bất đắc dĩ nói. ***  Gia Cát Linh Ẩn cũng chính là tên nhân vật chính trong truyện. Đã mười năm trôi qua mà cơn phẫn nộ từ trước đó vẫn còn y nguyên. Ngày mà nàng phải theo Sở Lăng Hiên về làm nương tử. Được sự hậu thuẫn từ các thế lực bên ngoài mà Sở Lăng Hiên lên ngôi vị hoàng đế, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ là con bài của hắn, điều đó làm nàng căm phẫn hắn vô cùng. Rốt cuộc nàng đã làm nên tội tình gì hắn đối xử với nàng như vậy? Gia Cát Linh Ẩn lê tấm thân tàn, phủ phục trên đất, đến giờ, nàng vẫn không thể tin nổi, nam nhân nàng yêu nhất cùng tỷ tỷ nàng tin tưởng nhất lại đẩy nàng vào hoàn cảnh thế này. Mời các bạn đón đọc Gia Cát Linh Ẩn của tác giả Cửu Dã Thần Tây.
Nếu Chỉ Là Thoáng Qua - Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Nếu ngày hôm đó cô không gặp lại cô bạn Sính Đình… Nếu ngày hôm đó cô không gia nhập cuộc chơi của họ… Nếu ngày hôm đó cô không gặp anh… Dù có nghĩ đến bao nhiêu giả thiết đi chăng nữa thì Triệu Tử Mặc cũng không thể quay trở về thời điểm ban đầu, quay trở về lúc cuộc sống của cô không có ba tiếng Giang Tu Nhân. Sớm nếm trải cuộc sống đầy thực tế nên cô gái trẻ Triệu Tử Mặc không còn tin tưởng vào những câu chuyện như Lọ Lem và chàng hoàng tử, không tin vào việc hai con người thuộc hai thế giới khác biệt có thể đến được với nhau. Có lẽ vì suy nghĩ đã ăn sâu vào tiềm thức ấy nên dù trái tim đã rung động trước anh chàng hào hoa Giang Tu Nhân nhưng lý trí vẫn bắt Triệu Tử Mặc phải từ bỏ, bắt cô phải đeo lên chiếc mặt nạ thờ ơ và hờ hững khi đối diện anh. Nhưng cô càng lạnh lùng lại càng khiến anh thêm hứng thú muốn chinh phục. Mối quan hệ của họ như một trò chơi chưa tìm thấy điểm dừng, có lúc nồng nhiệt, có lúc lạnh lùng… Một Giang Tu Nhân hào hoa bạc tình rơi vào tình yêu cũng trở nên hoang mang như bất cứ ai. Anh muốn làm một phép thử, một phép thử khiến cô rời xa anh. Khi anh phát hiện trái tim mình ngập tràn hình bóng cô thì đã muộn. Nếu hối tiếc không thể níu giữ bước chân cô, vậy anh đành dùng mọi thủ đoạn của mình, nếu điều ấy có thể khiến cô quay lại đối diện anh lần nữa… Mời các bạn đọc Nếu Chỉ Là Thoáng Qua của tác giả Mai Tử Hoàng Thì Vũ.
Nhớ Mãi Không Quên - Đông Bôn Tây Cố
Năm đó, cô và anh gặp thoáng qua. Năm đó, cô trở thành bạn gái anh. Năm đó, cô và anh sống xa nhau. Năm đó, cô và anh giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn. Năm đó, cô và anh lãng quên nhau nhưng cũng là một hạnh phúc. Năm đó, cô và anh chấp tử chi thủ, cùng tử giai lão . . . . . Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn không vui. Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm vẫn ở đó, không đến cũng không đi. Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi. Người theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn ở trong tay người, không muốn cách xa. Hãy tựa vào vòng tay tôi, hoặc, hãy để cho tôi vào trái tim của người, lặng lẽ yêu thương nhau dù cho buồn hay vui. Mời các bạn đón đọc Nhớ Mãi Không Quên của tác giả Đông Bôn Tây Cố.
Việc Xấu Trong Nhà - Phó Du
Việc Xấu Trong Nhà thuộc thể loại ngôn tình kể về đêm tân hôn ô long động phòng, Phan Lôi phải lấy người anh chồng bị câm - Lục Chung. Sau khi kết hôn, Phan Lôi phát hiện Lục Chung không khéo ăn nói nhưng ngây ngô đáng yêu, dần dần hai người yêu nhau. Lúc hai người đang say đắm ngọt ngào, thanh mai trúc mã Tô Giác trở về khiến hai người rạn nứt, đột nhiên tai họa ập đến, Phan Lôi phát hiện dưới lớp mặt nạ dịu dàng, Lục Chung lại có tính cách u ám. Người chồng bên gối từ một con cừu ngoan hiền biến thành một quỷ Satan tàn bạo, khát máu với dục vọng độc chiếm mạnh mẽ, tình yêu của Phan Lôi phải chọn con đường nào? Hai nhân vật chính đều có tính cách đáng yêu, cốt truyện ấm áp ngược nhẹ, có ý nghĩa. Mời các bạn đón đọc Việc Xấu Trong Nhà của tác giả Phó Du.