Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Huyết Tộc Dụ Hoặc

Truyện [Ma Huyễn Đại Lục Hệ Liệt] Bộ 1 Huyết Tộc Dụ Hoặc của tác giả Ngữ Tiếu Lan San là một truyện hay mang đề tài về đam mỹ cổ trang, xuyên không, HE. Thành phố C là một toà thành thị vùng duyên hải, ngoại trừ là trung tâm kinh tế, còn là căn cứ quân sự bí mật của quốc gia. Góc Đông Nam thành phố là một dải hoang phế không người, bên trên tòa thành cũ nát, hoa tường vi huyết sắc lan tràn quấn quanh. Dù tòa thành này có mở mang đổi mới thế nào, nhưng vùng này từ đầu chí cuối cũng chưa từng bị động đến. Mời bạn cảm nhận tiểu thuyết hay này cùng tác giả. *** [Review] Huyết tộc dụ hoặc – Ngữ Tiếu Lan San bởi ItismetutuTháng Chín 9, 2019 Thể loại: đam mỹ, nhiều cp, linh dị thần quái, HE. Couple: Tây Mặc x Lâm Cảnh, Hàn Dật Phong x Đường Đường, Freddy x Lê Tư Đặc, Nặc Lôi x Morris,… Độ dài: 71 chương + 9 phiên ngoại. Rì viu siêu ngắn. Lại là một bộ của Ngữ Tiếu, chả qua là mình không còn hứng thú nữa. Mình chắc chắn sẽ không spoil hay ngồi kể về từng người, bởi vì quá nhiều nhân vật. Đây là câu chuyện được xây dựng ở một thế giới có phép thuật, có Nhân tộc, Huyết tộc, Ma giới, Thần giới. Tình tiết cũng xoay quanh tình cảm với chiến sự ở cái thế giới đó. Nhưng không hẳn là toàn đánh chiếm choảng nhau tơi bởi máu lửa. Đặc trưng của Ngữ Tiếu Lan San là kể chuyện có rất nhiều chỗ tấu hài. Mà công thì lúc nào cũng bá đạo, mặt dày, vô sỉ. Còn thụ thì hoặc ngốc ngốc tiểu bạch, hay tạc mao, đều có thuộc tính nữ vương cao vút. Có thể tuyến nhân vật của truyện này nhiều, nên nhìn vào thì tính cách của các ẻm thụ có vẻ phong phú, cơ mà với việc đã đọc rất nhiều truyện của Ngữ Tiếu thì mình thấy nó vẫn không có gì đặc sắc. Tóm tắt thì bộ truyện viết về quá trình yêu đương của một Thân vương mang nửa dòng máu của Huyết tộc và nửa dòng máu của Ma tộc với một em là loài người bình thường có hơi ngốc ngốc manh manh. Rồi chuyện tình cảm giữa một ám linh siêu mạnh với một nhóc sủng vật Huyết tộc. Chuyện tình giữa Ma giới điện hạ với một thiên sứ bị trừng phạt rồi được cứu bởi Huyết tộc. Còn phần phiên ngoại sẽ là đất diễn của cặp đôi Nặc Lôi và Morris, hai kẻ trong quá khứ có nhiều khúc mắc. Nhưng tất cả đều có Happy ending cả. Viết cái chữ ‘review’ kia có vẻ không đúng lắm nhỉ? Nhưng thực lòng là mình không biết nói gì hết. Trước đây hay bây giờ thì cũng rất rất ít bộ truyện có yếu tố kì ảo ma pháp làm mình hứng thú. Hơn nữa kiểu nhân vật như kia của Ngữ Tiếu thì mình cũng quá quen rồi. Cơ mà so với những bộ truyện khác thì bộ này ngắn hơn, ngắn hơn mà còn có tuyến nhân vật cũng đông đúc ra phết. Cho nên đọc cũng chả mất nhiều thời gian lắm. … Đến đây là hết rồi ạ. Vì thực sự là không biết nói gì mà. *** Thành phố C là một toà thành thị vùng duyên hải, ngoại trừ là trung tâm kinh tế, còn là căn cứ quân sự bí mật của quốc gia. Góc Đông Nam thành phố là một dải hoang phế không người, bên trên tòa thành cũ nát, hoa tường vi huyết sắc lan tràn quấn quanh. Dù tòa thành này có mở mang đổi mới thế nào, nhưng vùng này từ đầu chí cuối cũng chưa từng bị động đến. Không ai biết lý do, chỉ biết khu vực này đã từng là địa bàn của Huyết tộc, sau khi Huyết tộc diệt vong, nơi đây cũng đã thành cấm địa. Ở ngoài cùng phía Tây thành thị là một khu nhà trọ độc thân mới xây dựng, nửa đêm, trên tầng 27, đột nhiên truyền ra một tiếng hú thảm thiết. “A a a a a ah mày là cái thứ gì?” Lâm Cảnh núp trong góc giường, “Ra ra ra ngoài!” Trên bàn trà đối diện cậu một tiểu gia hỏa mắt mũi cổ quái đang ngồi, trông như một con rắn nhỏ mập, nhưng so với rắn thì lại thừa ra bốn cái móng vuốt nhỏ, trên lưng còn có thứ đông tây gì đó y như cái vây, đầu có chút bự, ánh mắt long lanh ngập nước. “Òm ọp.” Tiểu tử kia nghệch đầu, dùng bốn cái chân ngắn nhỏ xíu muốn đi lại đây. “Tôi kháo a!” Lâm Cảnh hồn phi phách tán, giơ di động chạy loạn khắp phòng, “Dật Phong anh anh anh mau xuống lầu tới nhà tôi có yêu nghiệt!” “Méo u u u!” Tiểu gia hỏa nhìn ra Lâm Cảnh không hoan nghênh mình cho lắm, vì vậy ỉu xìu ghé vào trên mặt bàn không hề lộn xộn, tự mình cuộn cái đuôi lên cắn chơi, còn thỉnh thoảng phiêu mắt qua nhìn cậu một cái —— thật ủy khuất mà. Mười phút sau, tiếng đập cửa vang lên, Lâm Cảnh bay nhào tới cửa nước mắt giàn giụa: "Đại đại đại ca rốt cuộc anh đến rồi tôi tôi tôi sắp bị hù chết! Trong phòng ngủ của tôi có con khủng long a khủng long!” Hàn Dật Phong khinh bỉ liếc cậu một cái, sau khi vào phòng ngủ thì rất vui vẻ, một tiểu gia hỏa mập mạp đang dùng chân trước ôm lấy một quả táo lớn, ra sức gặm gặm gặm. "Nó —— nó còn ăn vụng quả táo của tôi!” Lâm Cảnh khóc không thành tiếng. "Nó ở đâu ra?" Hàn Dật Phong lôi Lâm Cảnh đang trốn sau lưng mình ra. “Tôi đâu biết đâu a!” Lâm Cảnh điên cuồng đập đầu vào tường, “Tôi đang ngủ thì cảm thấy trong phòng có động tĩnh, tỉnh lại thì thấy nó đang ngồi đối diện, mẹ nó a! Lớn lên như vậy, nó chắc là khắc tinh của cái đẹp đi?” "Òm ọp òm ọp." Tiểu gia hỏa chân trước quá ngắn, không ôm nổi quả táo khiến nó lăn xuống đất, liền ngao ngao gọi loạn lên, thật dè dặt mò đến bên mép bàn, móng vuốt nhỏ bám vào cạnh bàn nhìn thoáng qua bên dưới, cảm thấy có chút đầu váng mắt hoa, vì vậy ủy ủy khuất khuất ngẩng đầu, mắt ngập nước nhìn hai cái sinh vật thân hình cực lớn trong phòng—— người ta muốn ăn... “Nó lại còn bán manh*!” Lâm Cảnh lệ rơi đầy mặt. *Bán manh: Cố tình tỏ ra dễ thương Hàn Dật Phong đi đến trước mặt sờ sờ móng vuốt nhỏ của nó, “Nghe hiểu tao nói gì không?” "Òm ọp." Tiểu đông tây* gật gật đầu. *Tiểu đông tây: Cách gọi cưng chiều với những vật nhỏ, thường dùng cho trẻ con "Đói bụng rồi?" "Òm ọp!" "Về sau tao nuôi mày được không?" "Òm ọp!!" "Cùng tao về nhà nha?" Tiểu đông tây mắt lưu luyến nhìn giỏ hoa quả phía sau, cúi đầu dùng vuốt nhỏ bên trái cọ cọ vuốt nhỏ bên phải. Hàn Dật Phong hiểu ý, một tay mang theo tiểu sủng vật, tay kia xách giỏ hoa quả của Lâm Cảnh ra cửa. Lâm Cảnh bi bi thiết thiết bò lên giường, bật máy tính lên tra tên tiểu tử này rốt cuộc là cái thứ gì, tra xét cả đêm cũng không điều tra ra, cuối cùng ôm Laptop mơ mơ màng màng ngủ mất, kết quả mơ thấy chính mình bị một đám khủng long thay nhau giẫm đạp, từ trong ác mộng bừng tỉnh còn chưa kịp bình ổn hơi thở lại phát hiện mình lâm vào một cơn ác mộng càng lớn hơn. "Ngươi... A!!" Lâm Cảnh dùng hết sức cắn tay mình, đây là mộng a! Đây tuyệt đối là mộng! Vì cái gì bên cạnh mình lại nằm một thằng đàn ông?! "Bảo bối, buổi sáng tốt lành." Tên đàn ông nằm bên cạnh cậu thản nhiên ngồi dậy, tóc đen nhánh như gỗ cây đàn hương, trong con ngươi lóe lên ánh hồng yêu diễm. "Ngươi ngươi ngươi là ai vào đây bằng cách nào?!" Lâm Cảnh tiện tay cầm con dao gọt trái cây trên bàn run rẩy. “Anh tên Tây Mặc, bay vào đấy.” Mời các bạn đón đọc Huyết Tộc Dụ Hoặc của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bạch Dương & Sư Tử
Bạn hỏi tôi rằng  ở trên đời này điều gì là điều kỳ diệu nhất. Tôi trả lời điều kỳ diệu nhất chính là chuyện không bao giờ có thể xảy ra vậy mà lại có thể xảy ra. Nhưng mà nếu, chỉ là nếu Sau khi trải qua thất vọng, phản bội, ly biệt và bỏ cuộc Bạn vẫn cứ tràn đầy dũng khí Vẫn cứ bằng lòng tin tưởng người khác Vẫn có một trái tim hồn nhiên mà lương thiện Vẫn cứ tin tưởng tình yêu là điều tốt đẹp nhất trên thế giới này… Như vậy, như vậy tôi nghĩ rằng, điều kỳ diệu đã xảy ra. *** Review "Bạch Dương và Sư Tử" - Xuân Thập Tam Thiếu "Bạch Dương và Sư Tử" là tác phẩm nằm trong hệ liệt về cung hoàng đạo của Xuân Thập Tam Thiếu, cũng như các tác phẩm trước khi tên tiêu đề của tác phẩm chính là chòm sao của hai nhân vật chính. Nếu ai theo dõi đầy đủ các tác phẩm của Xuân Thập Tam Thiếu có thể dễ dàng nhận ra mốc thời gian của nó xảy ra sau "Thế thân của tình yêu" và trước "Nhật ký AB". Tác phẩm với hai nhân vật chính là Thi Tử Mặc - bạn của Viên Thế Phân và Hạng Tự - em trai Hạng Phong. Có thể coi hai người họ là thanh mai trúc mã và tình yêu của họ phát triển từ thời niên thiếu đẹp như hoa mộng. Tuy nhiên trong suốt 12 năm bên nhau cả hai người họ đều che giấu bản thân mình quá sâu với đối phương khiến cho họ cứ làm tổn thương đôi bên và mối quan hệ rơi vào bế tắc. Thi Tử Mặc là một nhiếp ảnh gia (NAG), một nghề nghiệp có vẻ không liên quan đến tính cách của cô cho lắm vì cô là một người hướng nội và không thực sự có máu nghệ thuật. Cô đến với nghề NAG chỉ vì cô thần tượng chị Tiểu Cố, cô muốn trở thành người như chị ấy và muốn được hạnh phúc như chị ấy. Thế nhưng càng làm lâu với công việc này cô càng chợt nhận ra quan sát người khác qua ống kính cũng là một điều đầy thú vị, và cô tự bày tỏ được cảm xúc của mình qua mỗi bức ảnh, từ một bức ản thôi mà cô có thể "đọc vị" được người trong ảnh. Có lẽ nếu cô không dứt khoát thay đổi, dứt khoát bước khỏi "vòng an toàn" của mối quan hệ giữa cô và Hạng Tự thì cô đã không nhận ra được nhiều điều đến vậy. Cho dù là 12 năm trước hay 12 năm sau thì cô vẫn chỉ yêu duy nhất mình anh, chỉ là cô mong mỏi mối quan hệ của họ có thể được như bao cặp đôi bình thường khác, cô không mong mình là "bến đỗ" cho lãng tử quay đầu. Cô bị trầm cảm nhẹ với mối quan hệ bỏ thì thương vương thì tội này và may thay cô đã có quyết định đúng đắn khi đi tìm bác sĩ tâm lý để giải tỏa hết mọi cảm xúc của mình. Cô khám phá ra rằng hóa ra thế giới không có anh thì còn những thứ khác, nhưng có thêm anh thì thế giới của cô sẽ tốt đẹp hơn. Hạng Tự - phải nói thẳng tôi không thích nam chính trong tác phẩm này một chút nào, dù mọi hành động của anh ta được tác giả "tẩy trắng" vì hoàn cảnh gia đình, nhưng tôi vẫn không chấp nhận vì anh ta đã làm tổn thương cô gái mình yêu đến những 12 năm. Ừ thì anh ta sợ mình lệ thuộc vào cô rồi cô bỏ đi như mẹ anh ta, nhưng anh ta đâu hay nếu cô muốn rời khỏi thì đã rời đi từ lâu rồi. Là vì tình yêu anh ta dành cho Tử Mặc không đủ lớn hay là vì thói ích kỷ chỉ muốn mình không bị tổn thương thêm nữa? Song chính vì vậy mà nhân vật của Xuân Thập Tam Thiếu mới thật đời vì bạn ghét cay ghét đắng anh ta nhưng tra nam như thế luôn hiện hữu quanh bạn. Chỉ là may cho Hạng Tự khi anh ta quay đầu, Tử Mặc vẫn chịu cho anh ta một cơ hội, may cho anh ta vì có người anh trai thấu hiểu mình như Hạng Phong, may cho anh ta vì hầu như tất cả mọi người đều ủng hộ cho tình yêu của anh ta và Tử Mặc. Điểm thú vị trong tác phẩm còn phải kể đến đó là 12 chương lớn và mỗi chương đưa người đọc đi khám phá một cung hoàng đạo mới trong phòng khám của bác sỹ Tưởng với niềm đam mê mãnh liệt dành cho tủ lạnh. Chỉ là sau 12 chương ấy chính Tưởng Bách Liệt đã thay lời tác giả đúc kết ra rằng cung hoàng đạo chỉ mang ý nghĩa tương đối, mỗi ngày chúng ta tiến về phía trước mới là sự thật và cũng chỉ có bạn làm chủ vận mệnh của chính mình. Tưởng Bách Liệt vẫn là cameo quốc dân, nhưng sau "Bữa tối ở Cherating" ta phát hiện thêm sự chín chắn hơn của anh, bởi lẽ Tử Mặc là bệnh nhân đầu tiên mà anh điều trị lại có kết quả tốt đẹp đến vậy. Có lẽ cũng nhờ Tử Mặc khiến cho anh quyết định trở thành một bác sĩ tâm lý "thực sự". Từ Tử Mặc anh biết thêm được những con người thú vị khác xung quanh cô qua lời kể của cô và cũng giúp anh phần nào vượt qua được nỗi thất tình với Nhã Văn. Nhân vật nam chính mình gần như yêu thích nhất nhà Xuân Thập Tam Thiếu đã có màn tái xuất đầy tuyệt vời trong tác phẩm này là tiểu thuyết trinh thám Hạng Phong. Mỗi phân đoạn Hạng Phong xuất hiện mình không khác gì fangirl. Nếu bên "Nhật ký AB" bạn cảm nhận được sự thâm sâu của anh thì bên đây anh còn thâm sâu hơn và là một chuyên gia tư vấn tâm lý tình cảm thực sự cho em trai mình. Anh biết em trai mình thiếu hụt những gì và anh ở bên dẫn dắt cậu không lạc lối, làm tròn đầy đủ nghĩa vụ của một người anh trai. Anh hối hận vì hồi nhỏ cách xa khiến em trai mang đầy tâm lý tổn thương vì sự đổ vỡ gia đình nên anh không hề mong muốn cậu đẩy Tử Mặc đi xa để rồi lại trượt dài trong chuỗi ngày đau đớn và tự trách. Có thể nói sự xuất hiện của Hạng Phong đã lấn át hoàn toàn Hạng Tự, và nếu độc giả ghét Hạng Tự quá thì vẫn có Hạng Phong níu kéo chị em đọc tác phẩm. Vu Nhâm Chi cũng là một nhân vật đầy thú vị. Anh ta nhìn ra Hạng Tự chính là phiên bản thời trẻ của mình, nên anh dễ dàng đối phó được với những trò "trẻ con" của Hạng Tự. Thời trẻ anh ta gây ra lỗi lầm và may thay đã thức tỉnh, anh ta không muốn Hạng Tự như mình để rồi hối hận. Vai trò của anh ta là mang lại hạnh phúc cho "điều kỳ diệu" của mình là Tử Mặc. Ban đầu không ai đoán được lý do tại sao anh ta tốt với cô đến thế, thậm chí đến người đọc như tôi còn tự mình suy đoán phải chăng Tử Mặc là hình ảnh gợi nhớ về mẹ/ bạn gái cũ của anh ta nên anh ta mới hành động như vậy với cô. Thế rồi khi sự thật được hé lộ khiến người khác chỉ biết á ố. Thật may khi Vu Nhâm Chi đã dũng cảm nói ra sự thật về lỗi lầm anh ta gây ra năm ấy cho cô và cô chính là người đã cứu vớt anh ta trong lúc lạc lối và nay anh ta chỉ đơn giản là báo đáp "điều kỳ diệu" của mình. Gieo nhân nào gặt quả ấy, hạt giống tốt Tử Mặc gieo bao năm nay đã nở hoa và kết trái mỹ mãn. Có một mối tình trong tác phẩm về đàn anh của Hạng Tự và chị Tiểu Cố sẽ khiến bao người đọc phải suy ngẫm. Hóa ra không phải kết hôn sẽ là hạnh phúc mãi mãi vì sau đó còn n thứ phải đối mặt. Chị Tiểu Cố vẫn mãi nghĩ rằng người ấy yêu mình vì ánh hào quang khi chị chụp ảnh, vậy nên không còn chụp được nữa chị tự thấy mình không còn xứng và đã ngoại tình dù rằng chị vẫn còn yêu chồng mình. Tôi vốn không chấp nhận cho các lý do ngoại tình và tôi khẳng định chị Tiểu Cố hoàn toàn sai trái khi việc ngoại tình của chị ta làm tổn thương đến cả hai người đàn ông là chồng chị ta và Đinh Thành. Nguyên nhân chị ta ngoại tình có thể khiến chúng ta thông cảm phần nào đó, nhưng Xuân Thập Tam Thiếu luôn có thế giới quan đúng đắn khi ngoại tình bạn sẽ phải trả giá. Cả chồng chị ta và Đinh Thành đều rời xa chị ta cũng giống như Chúc Gia Dịch và Tưởng Dao bắt đầu từ sự ngoại tình và không thể có được một kết thúc tốt đẹp. Chỉ là Xuân Thập Tam Thiếu vẫn chừa đường lui cho nhân vật của mình vì hôm nay chia ly nhưng biết đâu một ngày nào đó khi tất cả đã thông suốt họ sẽ tái hợp với nhau. "Bạch Dương và Sư Tử" không phải là một khúc ca tình yêu hạnh phúc mà nó cho chúng ta đối diện với tình yêu từ nhiều góc độ: hạnh phúc, ngột ngạt, tan vỡ, chia tay, tái hợp. Nhưng dù nằm trong góc độ nào thì người trong cuộc vẫn là đã từng có những thời điểm hạnh phúc trong tình yêu. Tác phẩm đưa ra lời khuyên rằng hãy lấy mình làm trung tâm, chỉ cần một thay đổi nhỏ sẽ mang lại nhiều điều tốt đẹp hơn. Ai là fan Xuân Thập Tam Thiếu thì không nên bỏ lỡ tác phẩm này. Rate: 3,5/5 *** Lúc Tưởng Bách Liệt từ trên xe taxi bước xuống, anh ta nghe thấy trong radio đang phát một tiết mục, người chủ trì kia dùng một loại âm thanh dịu dàng hiếm thấy của giọng đàn ông mà nói: “Chào buổi tối các vị thính giả, bây giờ là mười giờ đêm, chúng ta hãy cùng nhau xem tuần vừa qua địa cầu đã xảy ra những chuyện kỳ diệu gì…” Anh ta mỉm cười, tại tinh cầu cô đơn này, chuyện kỳ diệu đang không ngừng biến hoá mỗi ngày trên mặt đất. Xuống xe, đi qua con đường nhỏ phủ kín bức tường màu xám, anh ta đi vào trong cánh cửa kính. Cửa vào không lớn không nhỏ, bảng hiệu khá tinh xảo, phía sau là người phục vụ ăn mặc phù hợp đang đứng, lộ ra một nụ cười hoan nghênh chuyên nghiệp. Dọc theo cầu thang màu xám đi xuống, nơi đó lại là một cánh cửa, màu đen, vừa dày vừa nặng, từ khe cửa lờ mờ có thể nhìn thấy ánh đèn lập loè. Anh ta đẩy cửa ra đi vào, bỗng nhiên phát hiện —— bên trong cánh cửa và bên ngoài cánh cửa quả thực là hai thế giới. Ở đây không có đèn lớn sáng tỏ, mà là ánh sáng của các loại đèn lồng lướt qua, tiết tấu của nhạc nhảy vang lên kịch liệt, có người hét ầm ĩ, cũng có người nhảy ở giữa sân, anh ta đoán rằng đó là nhân viên của quán bar, bởi vì họ nhảy rất chuyên nghiệp. Ánh mắt của anh ta tìm tòi trong đám người một lúc thì tìm được người anh ta muốn tìm. “Nhã Văn,” anh ta đi qua ngồi xuống, “Lần nào em cũng tới sớm hơn anh.” “À,” vẻ mặt Bùi Nhã Văn bất đắc dĩ, “Đó là bởi vì anh luôn đến muộn chứ?” “…” Tưởng Bách Liệt cầm túi giấy trong tay giao cho cô, “Quà.” “Là gì thế?” Cô không sốt ruột mở ra, mà là tỏ vẻ mong đợi nhìn anh ta. “Dù sao cũng không phải thứ em muốn.” Bùi Nhã Văn giả vờ tức giận mà trừng to mắt: “Vậy tại sao muốn tặng cho em?” “Không phải tốt lắm sao, như vậy em sẽ cảm thấy cuộc sống còn có hy vọng, bởi vì còn có nhiều thứ muốn theo đuổi.” Cô dở khóc dở cười, giơ tay đầu hàng: “Được rồi, bác sĩ Tưởng, em thừa nhận anh chính là một người có thể đem chuyện bậy bạ nói thành có đạo lý.” Tưởng Bách Liệt nhún vai, lơ đểnh cầm cái ly ở trước mặt, rồi uống nước. Cuộc sống của câu lạc bộ đêm vừa mới bắt đầu vào lúc 10 giờ, mọi người muôn hình muôn vẻ đi dưới ngọn đèn lúc sáng lúc tối, làm cho anh ta có chút choáng đầu hoa mắt nhất thời. Trước kia anh ta rất thích cuộc sống như vậy, chè chén say sưa, náo nhiệt, không vắng lặng, thế nhưng gần đây anh ta càng thích ở trong buổi tối yên tĩnh, mở ngọn đèn nhỏ trên tủ đầu giường, một mình nằm trên giường đọc sách. Có lẽ con người đến một giai đoạn nhất định sẽ muốn thay đổi bản thân. Một chàng trai đang ngồi trên ghế cao cạnh quầy bar, ánh đèn ngẫu nhiên chiếu vào mặt anh ta, chỉ là lướt qua sườn mặt cũng đủ để người ta lưu lại ấn tượng sâu sắc. “Này,” Tưởng Bách Liệt vỗ vai Bùi Nhã Văn, chỉ vào anh chàng kia nói, “Em cảm thấy anh ta thế nào?” Nhã Văn theo tầm mắt của anh ta nhìn qua, sau đó gật đầu: “Đẹp trai, nhưng…độ khó rất cao.” “Có hứng thú khiêu chiến hay không?” “Không có.” Nhã Văn kiên định làm động tác hai tay đan chéo. “Làm đi, giúp dùm mà, đi qua đùa giỡn anh ta.” Tưởng Bách Liệt dùng giọng điệu gần như làm nũng nói. “No way! Anh rất thích nhìn em nhảy vào hố lửa phải không? Nếu như bị Bùi Nhã Quân biết được, anh ấy sẽ làm thịt em.” Cô trừng to mắt, cự tuyệt đến mức không chút do dự. “Còn nhớ vết thương trên ngón tay anh không?” Tưởng Bách Liệt sáp lại gần cô, vẻ mặt tủi thân. “?” “Chính là do cậu ta ban tặng —— em không phải từ chối anh chứ?” “…” Nhã Văn cào tóc, như đang khó xử. “Rất đơn giản, em qua đó tới gần anh ta, hẹn anh ta đến phòng khách sạn,” nói xong Tưởng Bách Liệt cầm tờ khăn giấy trên bàn, tiện tay viết số phòng, “Sau đó nói với anh ta em sẽ đi trước, bảo anh ta theo sau, tiếp đó em có thể về nhà —— đương nhiên, chuyện này anh tuyệt đối, tuyệt đối không cho Bùi Nhã Quân biết.” Cô nhìn anh ta, trong ánh mắt lộ ra vẻ nội tâm đấu tranh kịch liệt, vài giây sau, cô rốt cục chần chờ mà gật đầu.   Mời các bạn đón đọc Bạch Dương & Sư Tử của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.