Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trước Và Sau Ly Hôn

Một cuộc hôn nhân đã đến hồi kết thúc. Mọi việc tưởng chừng như không thể xảy ra lại bất ngờ xảy đến với Hạ Đình Vãn, y không ngờ người đàn ông yêu y, chiều chuộng y suốt 5 năm qua lại đưa ra tờ ly hôn với y. Với lòng tự trọng cao, y không cho phép từ chối ký tên, nhưng sau khi mọi việc đã thành thì y lại hối hận, chẳng lẽ y thật sự mất đi Tô Ngôn rồi sao? Hôn nhân của họ chấm dứt thật rồi sao? Anh đã hết yêu “hoàng tử bé” của mình thật rồi ư? Vậy tình yêu của y dành cho anh biết tính thế nào đây?   Lần đầu tiên Tô Ngôn gặp Hạ Đình Vãn, chàng trai bỗng dưng nổi tiếng sau một bộ phim “Lời Cá Voi”, người đầu tiên đạt kỷ lục từ trước đến nay đã đạt được ngôi vị ảnh đế trẻ tuổi nhất. Khi thấy người con trai sau khi tiếp rượu mọi người lại trốn một góc làm chuyện của chính mình, tự chơi đùa với bản thân vì ghét những việc xã giao giống như vậy. Tô Ngôn biết mình đã rơi vào lưới tình của chàng trai ấy và đối với anh khi tiếp cận với người ấy chính là “chiến dịch quan trọng nhất đời mình”, phải trang bị cho mình bộ dáng hoàn hảo nhất để đứng trước mặt người con trai đó. Còn đối với Hạ Đình Vãn, lần đầu tiên gặp Tô Ngôn, khi thấy anh mời y đi ăn lại nghĩ anh giống những người khác, muốn dùng quy tắc ngầm với mình, nhưng khi thấy người đàn ông ấy cầm đĩa của mình xin chữ ký với tư cách là “người mê phim” thì y thấy mình ngượng đến da mặt bỏng rát. Khi người đàn ông ấy nói với y rằng sau này có ai mời y đi ăn thì nói người đó “Cút”, y tận dụng triệt để và tiến vào vòng bảo vệ mạnh mẽ của Tô Ngôn. Suốt 5 năm, trong cuộc hôn nhân của y và Tô Ngôn. Y đã hưởng thụ được hết mọi sự nuông chiều, tình cảm yêu thương mà người đàn ông ấy dành cho mình. Y đem hết mọi sự xấu xí của bản thân trong quá khứ bày ra trước mặt Tô Ngôn và xem nó là điều hiển nhiên mà Tô Ngôn phải bù đắp cho đoạn tuổi thơ đầy đen tối, bất hạnh của mình. Y vô tư đón nhận những bảo bọc yêu thương ấy đến mà chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của Tô Ngôn, mãi cho mình cuộc sống như đứa trẻ vì Tô Ngôn đủ năng lực giúp y sống một cuộc sống vô ưu vô lo. Cho đến khi Tô Ngôn ly hôn với y thì y mới biết được hóa ra mình lại vô lực đến chừng nào trước những con sóng cuộc đời. Nếu như nói Tô Ngôn và Hạ Đình Vãn kết hôn 5 năm, không bằng nói anh theo đuổi Đình Vãn 5 năm, chỉ có điều hợp lý hoá cái sự theo đuổi bằng một hôn lễ, bằng một cuộc hôn nhân. Vì trong suốt 5 năm ấy, Tô Ngôn nuông chiều Đình Đình, quan tâm, chăm sóc, hy sinh chỉ có đơn phương Tô Ngôn bỏ ra còn Đình Vãn lại mặc sức tung hoành không chịu lớn lên trong vòng vây bảo vệ ấy. Vì thế nên trong khoảng thời gian 6 tháng ly hôn họ dường như mới chấm dứt hẹn hò, bước chân vào nấm mồ hôn nhân thực sự. Hôn nhân là việc của hai người trưởng thành, yêu nhau, thấu hiểu, hy sinh, bày ra những vết sẹo xấu xí của bản thân cho đối phương coi và mỗi người trong cuộc hôn nhân đều có trách nhiệm xây dựng và bảo vệ. Hôn nhân là chuyện kinh doanh cả đời của hai người, vừa hao tâm tổn trí, vừa tiêu tốn tiền bạc. Sau khi ly hôn, Hạ Đình Vãn đã thực sự trưởng thành lên rất nhiều. Ngoài việc chấp nhận thực tế trong công việc, chịu trách nhiệm với những chuyện mình đã gây ra, y còn thấu hiểu “Tiên sinh” của mình hơn nữa. Hoá ra tiên sinh của y không mạnh mẽ như y tưởng, hoá ra tiên sinh của y không kiên cường như mọi người vẫn thường thấy, hoá ra tiên sinh của y lại chịu nhiều nỗi đau đến như vậy. Nếu như lúc nhỏ y bị tổn thương về thể xác thì tiên sinh của y lại bị thương về mặt tinh thần trầm trọng đến như thế. Năm 18 tuổi của tiên sinh, lễ trưởng thành của tiên sinh được đón trong sự đẫm máu của người em cùng cha khác mẹ. Lúc nhỏ tiên sinh của y đã vùng vẫy trong tuyệt vọng trước sự ra đi của mẹ mình, bị chính cha của mình đem ra nước ngoài, ở cái nơi đất lạ người xa, tiên sinh lúc nhỏ đã gặp phải khó khăn như thế nào, Đình Vãn không dám tưởng tượng đến. Tiên sinh của y hoá ra là một người có nhiều nỗi sợ và bất an. Càng thấu hiểu về tiên sinh, tình yêu y đối với tiên sinh của mình sâu đậm thêm chút nữa. Nếu như 5 năm, Tô Ngôn đã kiên cường mạnh mẽ để bảo vệ y mà chẳng quan tâm đến bản thân mình thì sau này hãy để y quan tâm đến anh, có thể là chỗ dựa cho anh, để y có thể thực sự là “nhà” của anh. Về phần Tô Ngôn, vì câu chuyện chủ yếu xoay quanh góc nhìn của Hạ Vãn Đình nên Tô Ngôn được miêu tả rất ít. Nhưng chỉ vài ba chương truyện, vài ba đoạn hội thoại tác giả thực sự đã miêu tả được nội tâm đầy mâu thuẫn của anh. Muốn yêu nhưng lại sợ, muốn giữ lại cũng muốn buông tay, muốn từ bỏ nhưng lại vẫn muốn kiên trì, muốn Đình Đình trưởng thành lại không chịu được khi thấy Đình Đình bị vấp ngã, bị tổn thương. Phải nói rằng Tô Ngôn chính là một người đầy mâu thuẫn, nhưng tình yêu của Tô Ngôn dành cho “bé công đực” vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Anh đồng ý đâm cho bản thân chảy đầy máu tươi cũng nguyện làm một chỗ dựa mạnh mẽ cho Đình Vãn, anh đồng ý hy sinh để người ấy cả đời mãi sống trong sự hồn nhiên. Chàng trai của anh đau khổ quá nhiều, hãy để anh đến và bù đắp những thiếu hụt trong cuộc đời cậu ấy. Dù có ra sao, đối với Hạ Vãn Đình, anh kháng cự không được, vậy chỉ có thể tự nguyện mà thôi. Vì “Hoàng tử bé” của anh, “bảo bối” của anh, anh đồng ý hy sinh và đánh đổi. Nếu nói nội tâm của Tô Ngôn là một bài toán khó thì Hứa Triết chính là giảng viên chuyên nghiệp giúp Hạ Vãn Đình giải được bài toán ấy. Hứa Triết là một đạo diễn xuất sắc cũng chính là người còn thể phân tích rõ nội tâm của một người. Nhờ có Hứa Triết giải bày, phân tích từng hành động, lập luận dựa trên lời nói của Tô Ngôn đã giúp Hạ Vãn Đình giải quyết bài toán nội tâm này. Nhờ có Hứa Triết, Hạ Vãn Đình đã từng bước một bước vào nội tâm sâu kín của người y yêu, bóc ra từng lớp kiên cường, mạnh mẽ chạm đến những vết thương ẩn sâu trong lòng của người ấy để y có thể chữa lành những vết thương, để y có thể làm một chỗ dựa khiến ấy có thể yên tâm dựa vào lúc người ấy yếu ớt nhất. Sau khi ly hôn, mọi chuyện diễn ra theo cách bình thường khiến cho Hạ Đình Vãn phải dần dần trưởng thành khi ra khỏi bóng cây Tô Ngôn, và người đồng hành trên sự trưởng thành của Hạ Đình Vãn chính là Chu Ngưỡng, quản lý của y. Anh ta dùng những lời lẽ, những sự thật khiến cho Đình Vãn tỉnh ra. Anh ta đã nói nên cái hiện thực mà bắt buộc Đình Vãn phải trải qua mới thực sự trưởng thành. Ngoài ra trên con đường trưởng thành ấy, Đình Vãn vẫn luôn có một Triệu Nam Thù đồng hành bên y, Đình Vãn gặp được người bạn Kỷ Triển giúp y biết được mình thực sự thương Tô Ngôn đến nhường nào, hay là cậu bé Ninh Ninh để y biết được sống có trách nhiệm với bản thân và người khác. Hay là một Hình Nhạc, một Diệp Bỉnh Văn để y thấy được cuộc sống này đen tối và giả tạo ra sao. Mỗi nhân vật tuy chỉ là xuất hiện ít ỏi, lời thoại không nhiều nhưng lại chính là những cột mốc đánh giá sự trưởng thành theo từng ngày của Hạ Đình Vãn, giúp y có thể lớn lên, đứng bên cạnh tiên sinh nhà mình vượt qua giông bão của cuộc đời. Truyện mang màu sắc có chút ảm đạm, có chút xám xịt của bầu trời đầy mây đen nhưng đâu đó ta vẫn thấy có ánh nắng yếu ớt của mặt trời. Sau cơn mưa trời lại sáng, muốn thấy cầu vồng xán lạn thif phải trải qua những cơn mưa. Ngoài ra trong truyện còn có sự lãng mạn của một tâm hồn đam mê văn học, từng lá thư, bưu thiếp, dòng thơ mà Tô Ngôn gửi cho Đình Vãn đã tạo nên những đốm hồng nho nhỏ trên cái nền màu ảm đảm này. “Nếu có người khác bước vào sinh mệnh của em Thì hãy nhớ, ấy là một chuyện vĩ đại Vì người đã mang theo Cả quá khứ, hiện tại Thậm chí cả tương lai Để cùng đến bên em Vì ấy là trọn đời của một người.” #Bèo - fb/reviewdammyngontinh *** Truyện này mình mất chừng năm ngày để đọc hoàn chỉnh. Không phải vì nó không hay, mà do bận =))) Ban đầu khi mới đọc qua thì mình định bỏ rồi vì thấy nó dài, không hiểu có sức hút gì đó đã giữ mình, và thật may khi đó là một quyết định đúng. Lúc đọc xong truyện này có rất nhiều thứ mình muốn nói, nhưng khi bắt đầu gõ thì lại không biết nên nói từ đâu. Những lúc như vậy chỉ hận mình vì văn dốt chữ nát, không review được hay bằng người ta, không biết diễn tả sao cho thỏa những cảm xúc trong lòng mình. Nhưng thôi, nói được đến đâu hay đến đó vậy. Trước hết là về nội dung. Truyện bắt đầu bằng cái tin thụ – Hạ Đình Vãn chuẩn bị ly hôn với chồng mình là Tô Ngôn, một thương nhân giàu có. Sau cuộc ly hôn này, câu chuyện dần dần được mở ra, những bí mật, những tâm tư tình cảm được bóc trần. Sau khi công đưa ra lời yêu cầu ly hôn, thụ vẫn ngơ ngẩn mịt mờ, mà công dường như lại cực kỳ lạnh nhạt và vô tình. Thụ vốn là một diễn viên nhất thế thành danh, là ảnh đế ba tượng vàng. Thế nhưng Hạ Đình Vãn lại có một quá khứ bất hạnh, chính điều này cũng phần nào tạo nến tính cách khá ương bướng cho y. Tô Ngôn vốn là một fan của y, sau khi gặp liền nhất kiến chung tình theo đuổi, mãi đến khi cưới được y về nhà. Trong năm năm cưới nhau, Tô Ngôn cực kỳ yêu chiều Hạ Đình Vãn, yêu chiều đến mức khiến y có phần kiêu căng hư hỏng. Y đã gây ra rất nhiều chuyện xấu, làm tổn thương công bao lần, cuối cùng trong một lần uống rượu say y đã gây tai nạn giao thông. Chờ đến khi chuyện được giải quyết xong xuôi, Tô Ngôn liền đưa ra yêu cầu ly hôn. Hạ Đình Vãn đồng ý, sau đó dọn ra khỏi nhà. Câu chuyện được bắt đầu từ đây. Bị công ruồng bỏ, thụ cũng uất ức tủi thân, y bèn đi tìm công muốn cứu vãn cuộc tình này, khi đó y mới phát hiện ra khi mình gây tai nạn đã làm một đứa bé mười một tuổi bị thương nặng, thị lực mắt trái suy giảm. Mà Tô Ngôn đã giúp y ém hết tin tức này xuống, chăm sóc đứa trẻ kia thay y. Kể từ đó thụ mới biết từ trước đến nay công đã xử lý nhiều chuyện cho mình, vì thế y đưa ra yêu cầu tự mình chăm sóc đứa bé kia để thực hiện trách nhiệm của mình. Không còn công làm chỗ dựa, Hạ Đình Vãn phải tự mình kiếm tiền. Y nhận một chương trình thực tế, ở đây y phải chịu khá nhiều cay đắng khổ sở và cả ác ý nữa. Một hoàng tử bé được cưng chiều suốt năm năm giờ bị bạn thân từ nhỏ phản bội, bị ông chủ của công ty sản xuất chương trình thực tế này đe dọa và đánh đập. Trong thời gian này Hạ Đình Vãn chịu va vấp để trương thành, đồng thời cũng xem xét và củng cố lại tình cảm của mình với Tô Ngôn. Y đã hiểu được trong quá khứ mình tùy hứng thế nào, đã làm sai nhiều đến ra sao. Sau khi ly hôn, Hạ Đình Vãn nhặt nhạnh ký ức của mình, cũng tìm hiểu từ người khác mới thêm hiểu rõ về công, về quá khứ đau khổ của anh, về nguyên nhân sâu xa đẫn đến việc ly hôn của hai người. Hạ Đình Vãn quyết không buông tay, vẫn kiên trì tiếp cận Tô Ngôn để anh thả lỏng, để anh chịu lộ phương diện yếu đuối sau vẻ mạnh mẽ kiên cường kia. Nhưng anh vẫn không chịu quay lại với Hạ Đình Vãn. Mãi đến khi y bị người ta chơi xấu ác ý cắt nối chương trình thực tế kia, biến y thành một kẻ tùy hứng kiêu căng, người người chê bai chửi mắng, anh mới ra mặt dẹp loạn, nhưng vẫn trốn tránh thụ. Mà thụ từ đây đã mạnh mẽ hơn nhiều, dám đứng lên đấu tranh với những kẻ bắt nạt mình, dám mạnh mẽ xốc lại bản thân để diễn một vai diễn mới vô cùng quan trọng… Có lẽ đọc qua nội dung này, có nhiều người sẽ ghét thụ vì tính cách của bạn ấy. Nhưng không, thật ra mình muốn gọi tên truyện này là Tìm về. Thụ tìm về bản ngã của mình, tìm lại tình yêu của mình, tìm lại nguyên nhân sâu xa của lần ly hôn này. Vì nó, thụ dần dần trưởng thành, dần dần sửa đổi lại chính mình, dần dần học cách mạnh mẽ hơn, không còn ám ảnh về quá khứ nữa. Và quan trọng nhất, thụ học được cách yêu công, trân trọng tình yêu của anh. Còn công thì sao? Có thể nói mình chưa từng gặp được nhân vật nào si tình đến thế. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng anh nhu nhược yếu đuối, nhưng như tác giả đã nói “Hai người yêu nhau sẽ không để ý xem nhất thời là ai thua ai ai thiệt thòi hơn, ở bên nhau mới là đại sự cả đời. Có dũng khí nắm tay nhau trọn đời, sẽ không còn sợ hãi mưa gió nhất thời nữa.” Yêu nhau rồi có cần toan tính ai nợ ai, ai yêu nhiều hơn ai, ai cần phải trả giá nhiều hơn không? Tô Ngôn không cần điều đó, anh nguyện dùng hết sức, hết linh hồn và hết trái tim đi yêu Hạ Đình Vãn. Anh xa Hạ Đình Vãn vì anh sợ mình không bảo vệ được người ấy, anh buồn vì năm năm cưới nhau trên môi người ấy không còn nở nụ cười, anh đau lòng vì chứng kiến hình ảnh người ấy nằm trong vũng máu sau vụ tai nạn. Mình rất thích anh công này, thật sự. Tình yêu của Tô Ngôn thực lớn và dịu dàng. Còn thụ, có thể ban đầu sẽ có chút khó chịu về sự vô tâm của bạn ấy, nhưng đằng sau nó là cả một quá khứ bị bạo hành, bị ruồng bỏ bởi cha mẹ ruột, vì thế bạn vẫn luôn tự ti, vẫn không tin tưởng vào tình yêu của công. Đương nhiên không thể biện minh cho những hành động sai của thụ, chẳng qua mình chỉ muốn nói sâu hơn một chút về lý do dẫn đến tính cách ấy mà thôi. Trong truyện mình còn nặng lòng về nhân vật bạn hồi bé của thụ nữa. Anh ta từng là mối tình đầu thoáng quá của thụ. Trong một lần đi casting, vốn vai diễn đó là anh ta đi thử, nhưng cuối cùng thụ lại là người được chọn, và nhờ nó mà thụ trở thành ảnh đế. Dù bên ngoài anh ta không nói gì, nhưng trong thâm tâm vẫn hận thụ, vẫn cho rằng thụ đã cướp vai diễn của mình. Dần dần anh ta trở nên sa đọa, dính lấy một kim chủ biến thái bệnh hoạn thích ngược đãi, cuối cùng khi gặp lại thụ trong chương trình thực tế kia anh ta lại đi hãm hại thụ. Một tình bạn, tình yêu đầu trong sáng cuối cùng đã biến thành hai người không thể nhìn mặt nhau nữa. Âu cũng vì lòng người thay đổi, nhưng vẫn rất tiếc nuối. Và buồn.. Trong truyện này bất cứ ai cũng có quá khứ, cũng có nỗi đau, cũng có cái để suy ngẫm. Tác giả hành văn rất tốt, đạo lý được lồng ghép khéo léo, câu văn mượt mà tình cảm. Nhất là cách chị miêu tả tâm lý và tả tình, thật sự rất tình tứ và chân thật. Nói sao được nhỉ, có thể truyện này vẫn còn một số bug, đoạn cuối công bị bệnh tim nên muốn trốn thụ cũng có chút máu chó, nhưng tổng thể đây vẫn là một truyện rất hay, hay từ đầu đến cuối, không hẫng hụt, không lạn vĩ, đáng để mọi người bỏ thời gian ra đọc. Một điều nữa mình muốn nói là trong truyện có kể về hai bộ phim thụ đóng chính có nội dung rất ấn tượng. Bộ đầu tiên tên là “Lời của cá voi”, kể về câu chuyện của một cậu bé mắc bệnh trầm cảm, gặp được một người thầy tưởng như là người cứu vớt mình. Không ngờ ông ta cũng là một kẻ thích bạo hành, cuối cùng vì quá tuyệt vọng cậu đã nhảy xuống biển tự sát. Bộ phim này đã đưa cho thụ cái danh ảnh đế, thụ bắt đầu nổi tiếng từ đây. À đằng sau bộ phim này còn có chút liên quan đến chuyện của công nữa, cảm động lắm. Bộ phim thứ hai là thụ nhận được vai sau khi trầy trật với cuộc sống hậu ly hôn, đang từng bước trưởng thành. Phim kể về một chàng trai câm trong thành phố nhỏ. Vào mùa hè nọ, anh gặp được một cậu sinh viên mỹ thuật du lịch đến đây. Hai người quen nhau, đem lòng yêu nhau. Cậu trai đó ra đi và hứa sẽ quay về, nhưng lời hứa đó kéo dài đến 6 năm sau. Thụ một thân một mình tìm kiếm suốt sáu năm, một người câm không biết hỏi thăm thế nào, vẫn kiên trì tìm người sáu năm. Đến cuối cùng khi tìm được, cố nhân xưa giờ đã phát tướng, đã có vợ có con, hắn chỉ gửi lại một lời xin lỗi vì năm xưa chỉ tùy hứng đùa anh mà thôi. Kết phim là cảnh anh bước vào một căn phòng phủ bụi, giống như tàn dư của tình yêu mãnh liệt say đắm ngày nào.. Cả hai bộ phim này đều được nhắc đến nhiều trong truyện, và mình rất thích cách tác giả miêu tả cách thụ trải nghiệm cuộc sống để diễn được nhân vật đó. Có cảm giác vai diễn đó không hẳn là sinh ra dành cho thụ, mà bạn phải mài giũa, phải va vấp trưởng thành rồi mới thấu cảm được nhân vật. Ôi nói chung là khi đọc xong mình có nhiều thứ muốn nói cực, đến khi viết ra lại không sắp xếp nổi ngôn từ, chỉ muốn tóm tắt lại là truyện rất hay, mọi người nhớ đọc nhé. Thật ra mình cũng rất muốn edit, nhưng mà nó dài quá orz, hơn nữa văn chương mình không hay, mình có cảm giác sẽ không thể truyền đạt hết cái hay cái tình của bộ truyện được. À còn một cái cuối nữa mình muốn nói, đó là H của truyện vừa hot vừa có tình. Có cảm giác nó không chỉ là cảnh nóng, nó cũng là một nhân tố thúc đẩy tình cảm của nhân vật. Ôi không biết nói sao hết á, nhưng đại khái là H có nội dung đó… Mời các bạn đón đọc Trước Và Sau Ly Hôn của tác gải Tang Tâm Bệnh Cuồng Đích Quả Bì.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thính Phong - Cảnh Hành
Dành tặng ai đó đang cảm thấy do dự trước cánh cửa của tình yêu… Chúng ta nói rằng mình không sợ bóng đêm, mà chỉ sợ những gì ẩn sâu trong đó. Cũng không sợ độ cao, mà chỉ sợ bị ngã đau. Và cũng không hề sợ yêu, mà chỉ sợ những gì sẽ mất đi khi tình yêu không còn nữa. Thế nhưng, nếu chỉ quan tâm đến sự sợ hãi thì có lẽ chúng ta đã mất đi một nửa ý nghĩa của cuộc sống vốn ngắn ngủi rồi. Bởi vì, nếu không dám bước vào bóng đêm thì sao có thể cảm nhận được sự ấm áp dưới ánh mặt trời, không dám trèo cao sao được thấy tầm mắt mình rộng mở, và nếu bạn không dám yêu thương sao biết được hạnh phúc là như thế nào? Vậy nếu đã can đảm dám yêu dám hận thì chúng ta rồi sẽ đi về đâu? Trong “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành đã viết về một cặp đôi như thế đấy. Tình yêu của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong không bắt đầu bằng những điều ngọt ngào và ấm áp. Cô và anh cũng đã từng bỏ lỡ nhau vì hai tiếng “sợ hãi”. Lãnh Hoan đã từng do dự hàng ngàn lần trước tình cảm với Diệp Thính Phong – một chàng trai quá kiêu ngạo và lạnh lùng. Tình yêu ư? Tuy vô cùng hấp dẫn con người ta nhưng cũng là một liều thuốc độc. Trái tim bệnh tật của cô còn không thể tự gánh vác thì làm sao có thể mơ tưởng đến việc chiếm được trái tim của người ấy. Nhưng tình yêu vốn có những lý lẽ của riêng nó, dù biết anh lừa dối, thậm chí vì trả thù mà tiếp cận mình, cô vẫn đưa tay ra nhận lấy những tình cảm ấy. Cô vờ như không hề hay biết bởi sâu thẳm trong thâm tâm đó là cách cô chọn để tha thứ và yêu anh. Nhưng giống như pháo hoa vụt nở rộ rồi nhanh chóng tàn lụi, giấc mộng đẹp cũng vỡ tan khi anh lạnh lùng tuyên bố kết hôn với người tình cũ. Anh muốn trả thù cô và đã thành công rồi. Cho cô biết thiên đường hạnh phúc trong ngắn ngủi rồi vội vã nhấn chìm cô xuống vực sâu đau đớn. Nhưng sao đạt được mục đích rồi mà Diệp Thính Phong anh không thấy thỏa mãn như đã từng nghĩ? Shakespeare đã từng nói: “Tình yêu cũng giống như than, một khi đã cháy lên thì phải tìm cách dập nó đi, nếu cứ để nguyên như vậy, nó sẽ thiêu cháy luôn trái tim anh”. Đáng lẽ anh nên đóng băng trái tim mình trước khi trả thù cô mới phải. Để giờ này, anh không còn phải đau đớn như thế nữa. Nếu anh dỡ bỏ hết mọi thù oán năm xưa, có phải cô sẽ quay lại với anh không? Nếu một lần nữa, anh dùng toàn bộ những gì mình có để trả giá thì liệu cô sẽ tha thứ chứ? Bởi một mình anh vật lộn với quá khứ , đấu tranh giữa lý trí và tình cảm đã quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể bắt đầu lại lần nữa, anh sẽ chọn một cuộc đời vui vẻ cho người con gái của mình, không phiền muộn như ý nghĩa của tên cô ấy vậy. Rồi cuối cùng số phận của hai con người họ sẽ ra sao? Xin mời các bạn đi tìm câu trả lời trong tác phẩm “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành. Mong rằng với câu chuyện của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong, những ai đó đang sợ yêu sẽ tìm được hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình. *** Cảnh Hành sinh năm 1984. Làm trong ngành truyền thông tài chính. Từng có thời gian du học ở Luân Đôn, Anh. Hiện sống tại Bắc Kinh, theo sự nghiệp sáng tác. Thích sự ấm cúng khi bạn bè tụ tập, nhưng cũng muốn hưởng thụ niềm vui với những chuyến đi xa một mình. Các tác phẩm đã xuất bản tại Trung Quốc: Trầm Túy, Hỷ Hoan. Tác phẩm của cô mang một vẻ đẹp đượm buồn, nên dù luôn là một kết cục hạnh phúc, cũng không khỏi để lại trong lòng độc giả nhiều cảm xúc khó tả. *** Sau ngày hôm đó, anh biến mất suốt hai tuần hệt như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Lãnh Hoan đoán chắc một điều rằng, nguyên do của việc đó là vì cô đã vượt quá giới hạn. Con người vẫn luôn tham lam như vậy, được một chút rồi thì lại muốn có nhiều hơn nữa. Lúc Lãnh Hoan đi ra khỏi phòng học, chiếc đồng hồ trên tháp chuông của ngôi trường cổ kính điểm mấy tiếng, âm thanh trầm trầm nhưng vọng xa. Lãnh Hoan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một đàn bồ câu dáo dác bay lên cùng tiếng chuông đồng hồ. Đang là mùa đông, mới chập choạng chiều mà trời đã tối. Cô cứ bước đi một cách vô thức giữa đám đông vừa tan học. Tự nhấn chìm mình trong đám người đông đúc và huyên náo ấy sẽ có một cảm giác yên bình khác lạ, có thể dễ dàng giấu kín bản thân, sau đó thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình. Lấy điện thoại từ trong túi ra, mở đến mục các cuộc gọi đã nhận, thời điểm số máy quen thuộc đó gọi cách đây rất nhiều ngày về trước. Ba con số cuối cùng, “512”. ... Mời các bạn đón đọc Thính Phong của tác giả Cảnh Hành.
Này! Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm
Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân. Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư… Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn. Chỉ bởi vì… Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi! *** Mặc dù kì thi tốt nghiệp phổ thông đã kết thúc nhưng chuyện Vệ Bắc bỏ thi môn tiếng Anh đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả các bạn học thông qua internet và điện thoại. Buổi tối Diệp Sơ lên QQ, thấy Lâm Mậu Mậu gửi một icon “kinh ngạc”. [Miêu Miêu]: Tớ nghe nói Vệ Bắc không thi môn Tiếng Anh (⊙o⊙)? [Mẹ A Bảo]: Hình như thế… [Miêu Miêu]: Đã xảy ra chuyện gì vậy? [Mẹ A Bảo]: Tớ không biết. [Miêu Miêu]: Không phải chứ? Cậu là bà xã của người ta mà không biết sao? [Mẹ A Bảo]: =;= [Miêu Miêu]: Cậu ta xong rồi, bỏ thi một môn quan trọng như thế! Tiếc quá, cậu ấy đã tiến bộ nhiều như thế, làm sao bây giờ đây? [Miêu Miêu]: Cậu ấy có học lại không nhỉ? [Miêu Miêu]: Học lại rất cực khổ đó…. ... Mời các bạn đón đọc Này! Buông Cô Ấy Ra của tác giả Ức Cẩm.
Yêu Không Bến Bờ - Bất Kinh Ngữ
Nếu như không thể yêu, ở gần hay xa đều là một sự giày vò. Đau khổ của chúng ta, bi thương của chúng ta, tội lỗi của chúng ta. Một mối tình thầm kín dâng trào dù biết hiểm nguy nhưng không thể thoát ra, một khoảng thời gian ảm đạm khiến người khác thơ thẩn bận tâm, một đám thiếu niên, một khuôn viên trường, vài mối tình mờ ám. Anh không bận tâm việc gặp gỡ em bằng cách nào, anh chỉ quan tâm có thể gặp được em trong biển người rộng lớn hay không. Trời đổ mưa, nhìn thấy cậu và một đám nam sinh bước ra từ sân vận động, áo thun trắng, quần bò ống rộng, đôi giày giản dị. Cũng không bật ô, mái tóc ngắn đen nhánh sáng lấp lánh, vài sợi tóc ướt rũ trên trán, nước mưa óng ánh chảy, rơi xuống giữa đôi chân mày, đôi mắt sau màn mưa dày đặc lạnh lẽo như hồ nước trong làn sương mờ, mưa rơi tứ tung. Bên cạnh thi thoảng có nữ sinh đi ngang qua, nhỏ tiếng nói: "Mau nhìn xem, Hứa Khả của học viện chính trị đó", "Ánh mắt thật sầu thương"... Rõ ràng cậu đang nói cười với người bên cạnh được chưa, Khương Doãn Nặc không nhịn được chớp chớp mắt, hi vọng có thể tìm được bóng dáng sầu muộn từ gương mặt đó. Nếu các người biết, cậu ta sống giống như một con ngựa giống, liệu còn có cảm giác như vậy nữa không? Cô từng có ý nghĩ độc ác như vậy. *** Hôm ấy, Khương Doãn Nặc bị Hứa Thụy Hoài gọi vào phòng bệnh. Người cô nhìn thấy là một ông già hai bên mái tóc hoa râm, đang ốm yếu nằm trên giường. Phòng bệnh đó vô cùng trống trải, tựa như dấu vết mọi sự sống đang càng ngày càng xa. Đó là bố của cô, người chí thân đã từng không hề hỏi han đến cô. Ông cho cô sinh mạng, cho cô sự đảm bảo sinh tồn, nhưng nhất định phải lấy đi tình cha con. Đó chính là ông ta. Mà hôm nay, trong tận sâu đáy lòng cô, trước sau vẫn tràn đầy sự thương hại và áy náy đối với ông. “Nặc Nặc,” ông khẽ gọi, “Con ngồi xuống đây, ngồi gần một chút.” Ông thân thiết và hòa nhã, cô cũng theo lời ngồi xuống bên giường của ông, thậm chí có hơi lo sợ. Ông hỏi thăm tình hình gần đây của cô, hỏi đến công việc và cuộc sống hàng ngày của cô. Và cô cũng thật lòng an ủi ông. Cuộc trò chuyện êm ấm mà không lo nghĩ gì như vậy, hình như là lần đầu tiên cách đây từ lâu lắm, cô vừa kinh ngạc lại vừa khó thích ứng. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Không Bến Bờ của tác giả Bất Kinh Ngữ.
Tìm Kiếm Nam Chính
Luôn luôn có rất nhiều nam chính đẹp trai con nhà giàu mà không chịu hưởng thụ, bày đặt cùng nữ chính chơi trò bỏ trốn. Tổng giám đốc, công ty của ngươi cần ngươi. Hoàng tử, quốc gia của ngươi cần ngươi. Ma vương, ác ma của ngươi cần ngươi. Nhìn xem, tất cả đều bị nữ chính tẩy não rồi vứt lại cục diện rối rắm để cùng nhau chạy trốn!  Hạ Lưu đọc xong kịch bản thì không nhịn được mà cảm thấy đau đầu ———— Nam chính, ngươi phải trở về đi thôi. Truyện này còn có tên: ”Làm thế nào để đem nam chính bỏ trốn quay trở về.” 100 loại nam nhân, 100 cách thu phục khác nhau. Mỗi ngày đều phải tẩy não các nam chính. Nữ phụ như nàng thật là vất vả...!!!  Hôm nay lại phải tìm kiếm nam chính! … *** "Schreyer vì để Emily tiếp nhận chính mình, vứt lại thân phận vong linh pháp sư, chấp nhận bị cướp đoạt ma lực, trở thành một người bình thường." "Trở thành người thường Schreyer mất đi sức chiến đấu, bị người của quang minh thánh điện dùng hỏa hình thiêu đốt tại chỗ." "Thâm Uyên chi môn mất đi Schreyer áp chế nên tự mở ra, vô số vong linh tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, niên đại hắc ám bắt đầu diễn ra. Vì ngăn cản vong linh xâm nhập, ma pháp sư đã trở thành truyền thuyết sẽ không bao giờ xuất hiện nữa." "Bad end " "Tôi có thể trách cứ lão không? Hửm?" Hạ Lưu "Cộp" một tiếng khép lại quyển sách thật dày, ngữ khí thực bình tĩnh, bất quá từ ngữ sau khi phát ra lại cố ý kéo dài. "Chúng ta là một tổ đội, ta nếu như bị lệnh cưỡng chế ngưng chức ngươi cũng không công tác tiếp được." Hệ thống quân rất có để khí uy hiếp Hạ Lưu, ngẫm lại vẫn cảm thấy như vậy tựa hồ không tốt lắm, vì thế an ủi: "Chỉ cần giải quyết cái nhiện vụ cấp S này, tổ nghiệp vụ của chúng ta liền có thể đuổi theo Lý Cẩu Đản cách vách!" ... Mời các bạn đón đọc Tìm Kiếm Nam Chính của tác giả Bạch Y Tổng Công.