Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chuyên Gia Chữa Trị

Thể loại: Hiện đại, hài, HE... Số chương: 45 chương Editor: Misali Giới thiệu:   Văn Thố, nữ, người yêu qua đời làm cho cô vô cùng tổn thương, tự sát 13 lần mà không thành. Lục Viễn, nam, tốt nghiệp đại học, được tuyển dụng vào lĩnh vực Tâm Lý Học, dốc sức cứu vãn sinh mạng trầm cảm vì mất đi tình yêu "Chuyên gia chữa trị". "Văn Thố, tôi cảnh cáo cô, nếu như cô lại tự sát, tôi sẽ chết cho cô xem!" "Oh, vậy thì tốt nhất là chúng ta cùng nhau chết, lên sân thượng đi." Lục Viễn vốn cho rằng mình sẽ thành công trên con đường tâm lý học này, đến khi anh gặp Văn Thố, anh mới hiểu rõ rằng : Đi đêm nhiều, sẽ có ngày gặp ma. Lời Editor: "Mọi người tiếp tục ủng hộ truyện m edit nhé!!! Tks all ^^" *** #Review CHUYÊN GIA CHỮA TRỊ Tác giả : Ngải Tiểu Đồ Thể loại : Hiện đại, hài, oan gia, HE Độ dài : 45 chương Tình trạng : Hoàn ----------- Có những người, một khi yêu thật lòng sẽ điên cuồng tới mức có thể sống chết vì người mình yêu, Văn Thố chính là một ví dụ điển hình. Mối tình của cô và Vạn Lý từng khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ, một người là thiên kim tiểu thư, người kia lại rất... yêu vị thiên kim tiểu thư đó. Có lẽ cuộc sống của cô sẽ mãi tốt đẹp như vậy nếu Vạn Lý không chết ở Mễ Đặc Thác Duy. Văn Thố trở nên trầm cảm vì mất người yêu, không chỉ vậy, cô còn tìm mọi cách tự sát để được đoàn tụ với anh. Không biết nên nói là quá may mắn hay hết mực đen đủi, tất cả những lần "đi tìm chết" của cô đều không thành, thế nhưng chính lần tự tử thứ mười ba duyên số đã khiến Văn Thố gặp Lục Viễn. Lục Viễn là một bác sĩ tâm lí, lần đầu tiên thấy Văn Thố anh đã bị vẻ ngoài xinh đẹp của cô làm mê mẩn, nhưng anh chẳng ngờ nổi cô gái quyến rũ ấy lại là bệnh nhân tiếp theo của mình. Đúng là "đi đêm lắm có ngày gặp ma", Lục Viễn làm bác sĩ tâm lí sẽ có ngày gặp Văn Thố. Chưa từng có bệnh nhân nào "khó nhằn" và làm anh phải đau đầu hơn cô, Văn Thố nhận mình số hai thì chẳng ai dám ngoi lên số một.  Lục Viễn là người biết rõ nhất cô yêu người bạn trai quá cố đến mức nào, anh hiểu cô chẳng thể nào dành tình cảm cho anh được. Dù vậy nhưng anh vẫn chẳng thể cầm lòng, không biết từ khi nào đã chầm chậm in sâu bóng dáng Văn Thố trong trái tim mình. "Từ Giang Bắc đến Mễ Đặc Thác Duy là 4651 cây số, Văn Thố, tôi đã đi xa như vậy, hi vọng lần này có thể đi vào lòng cô." Sự xuất hiện đầy bất ngờ của Lục Viễn trong cuộc đời Văn Thố làm cô dần thay đổi, có lẽ cô cũng đã thích anh từ lâu nhưng chẳng dám đối mặt với tình yêu của mình. Anh nói : "Bác gái từng nói với tôi, bà ấy nuôi một con mèo khó nuôi, bà ấy đã chăm sóc nó hai mươi mấy năm rồi, nó vẫn luôn giương nanh múa vuốt. Bác còn nói, muốn dưỡng thục con mèo này, phải kiên nhẫn cả đời. Không có quyết tâm thì phải thách đấu thôi. Xin hỏi cô Văn khó nuôi, kẻ hèn này có thể thách đấu không?" "Thế giới này tốt như vậy, anh muốn em nhìn anh nhiều hơn nữa." "Văn Thố, thiếu gia đây phê chuẩn cô thích tôi rồi." Đúng vậy, thế giới này tốt biết bao, nhưng người đàn ông như Lục Viễn lại rất khó tìm kiếm, cô đã yêu anh mất rồi, cho nên nếu không giữ anh lại, cô sẽ hối hận cả đời này mất.  "Lục Viễn, sau này tôi cũng chỉ có anh thôi." ---------- Trong truyện có rất nhiều chi tiết thể hiện sự "đáng yêu vô đối" của Lục Viễn. Có một cảnh khi Lục Viễn cố tỏ ra lạnh lùng trước Văn Thố, cô hỏi anh còn yêu cô không, nếu nói dối cô sẽ hắt cốc cà phê lên người anh, Lục Viễn thẳng thừng trả lời "Không thích" và ngay lập tức tự đổ cà phê lên đầu mình :v "Chuyên gia chữa trị" là một câu chuyện tình yêu đầy hài hước nhưng không kém phần sâu sắc giữa cặp đôi oan gia ngõ hẹp "bác sĩ tâm lí và bệnh nhân tâm thần", hãy nhảy hố ngay nếu bạn yêu thích thể loại này nhé! ------ Review by Tuệ Tần - lustaveland.com *** Đêm mùa thu luôn vô tình mang đến những cơn gió lạnh, Văn Thố xoa cánh tay đã lạnh đến mất tri giác. Đã lâu rồi cô không ra khỏi cửa, buổi sáng ra ngoài nhìn thấy có ánh mặt trời thì cảm thấy rất ấm áp, chợt cô phát hiện ánh mặt trời kia chỉ là giả tạo, giống như cuộc sống hiện tại của cô vậy. Đi theo người đàn ông xa lạ đó, "mượn" chiếc ô, Văn Thố bước đi nhanh hơn. Trời mưa lác đác, rơi tí tách xuống mặt đất, những tảng đá nối liên tiếp nhau, nước mưa chảy xuống bãi cỏ, trong veo. Cách đó không xa, xung quanh bãi đậu xe, tuy có được che chắn tránh mưa, nhưng cũng không thể giống như không khí ấm áp trong nhà. Văn Thố chạy vào bãi đậu xe, nhìn trong góc có mấy con mèo đang run lẩy bẩy không ngừng. Con mèo mẹ thấy bóng người đã dựng hết lông mao, trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu. Sau khi nhìn thấy Văn Thố, con mèo kêu lên một tiếng, lại trở về bên cạnh mèo con. Văn Thố đặt cái ô bên cạnh mấy con mèo, che chắn chút gió mưa từ bên ngoài. "Mặc dù mày có làm loạn một chút, nhưng mèo con là vô tội." Mèo mẹ như hiểu lời nói của người, kêu meo meo hai tiếng với Văn Thố, giống như đang nói cảm ơn. Văn Thố đưa tay sờ con mèo, cô duỗi nhẹ móng vuốt của mèo. Văn Thố rút tay về, trên mu bàn tay đột nhiên có hai xước đang chảy máu. Cô bất đắc dĩ cười. "Mày muốn giết tao sao?" Trước đây có nghe người ta nói, mèo nuôi không có nhà. Thì ra đúng là như vậy. Mặc dù như vậy, nhưng Văn Thố không hề tức giận, đứng bên cạnh nhìn con mèo mẹ đang dùng lưỡi cẩn thận liếm người. Mèo con run run rẩy rẩy chen vào lòng của mèo mẹ. Văn Thố nói với con mèo mẹ: "Mày xem nhiều người đàn ông thật không đáng tin, nói đi là đi, sẽ không quan tâm tới mày sống hay chết nữa..." Dội mưa về đến nhà, còn chưa mở cửa, Văn Thố đã nghe tiếng bước chân dồn dập bên trong. Quả nhiên, cô vừa đẩy cửa ra, thấy mẹ cô hốt hoảng, mặt mày nhăn nhó. Khi nhìn thấy Văn Thố, nước mắt của mẹ cô tuôn trào. Quá hốt hoảng, trong nháy mắt, nét mặt của bà khiến Văn Thố nhớ tới con mèo mẹ không chút lưu tình cào cô. Vết thương trên mu bàn tay chợt nhói lên. "Con đi đâu vậy? Tại sao không nhận điện thoại?" Mẹ Văn Thố nhẹ nhàng trách cô nhưng cũng vui mừng lại gần cô, bà nắm thật chặt cánh tay Văn Thố, giống như nếu buông tay thì Văn Thố sẽ biến mất vậy. "Con có biết rằng mẹ rất sợ hay không? Mẹ thật sự rất lo lắng cho con." Bà khóc, bất lực nhìn Văn Thố: "Tại sao con lại đối xử như vậy với mẹ? Mẹ thật không sống nổi nữa..." Văn Thố cảm thấy lúng túng, có chút mệt mỏi khổ sở, cô mím môi, suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời: "Ngày mai là 27 tháng chín, con muốn đi ra ngoài một chút, ở trong nhà rất buồn chán." Cô mệt mỏi đi về phòng. Mẹ cô không còn đi theo nữa, cô vừa vào định đóng cửa phòng, không nghĩ rằng mẹ chặn cửa lại. Văn Thố bất đắc dĩ nắm tay nắm cửa. "Mẹ, hiện tại ngay cả tự do con cũng không có sao?" Câu nói của cô trở nên vô ích, trong nháy mắt liền bị đánh bại bởi lời nói của mẹ cô, bà vẫn không thể khống chế cảm xúc mãnh liệt, không ngừng hỏi han, bà cần cô phải bảo đảm, cho dù bảo đảm cũng không thể thể hiện được điều gì. "Hứa với mẹ, con phải sống thật tốt có được không? Mẹ không thể không có con." Văn Thố không nhớ cô đã đóng cửa lại như thế nào, chỉ nhớ rõ ràng cô không trả lời mẹ, cũng không cam kết cái gì. Chỉ là sau khi cô đóng cửa phòng mình, nước mắt liền rơi xuống. Hình như đã lâu rồi cô không khóc. Đối với cô mà nói, khóc là một thứ xa vời. Văn Thố nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm đèn treo trên trần nhà. Hôm nay là ngày thứ 1123. Cô vẫn sẽ nhớ tới anh. Văn Thố lặng lẽ nói thầm trong lòng, sau đó, mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Dù tự nói với lòng mình là phải quên đi, rồi lại ép buộc mình bắt đầu lại lần nữa. Cái tên Vạn Lý, tất cảmọi thứ có liên quan đến Vạn Lý đều rất rõ ràng. Cho dù diện mạo dần dần trở nên mơ hồ. Từ xưa đến nay, nhiều nhà văn ca tụng tình yêu, họ nói thiên trường địa cửu, khi chia ly, xa nhau rồi chết đi. Đối với họ mà nói, tất cả tình yêu và sự chia ly cũng chỉ là từng bước từng bước tích tụ lại thành một câu chuyện, nhưng đối với Văn Thố mà nói, đó là một cảm giác đau đớn vô hình như bị rách da thịt vậy. Sau khi Vạn Lý qua đời, Văn Thố luôn nghĩ, nếu như năm đó chưa từng yêu anh thì tốt biết mấy? Nếu như không yêu anh, như vậy sẽ không nhớ anh, càng không kéo dài tới hôm nay như vậy. Văn Thố lấy tay che mắt, khóe mắt ươn ướt. "Vạn Lý, không phải anh rất yêu em sao? Tại sao trước khi anh chết, lại quên rằng em vẫn còn sống?" Trả lời cô chỉ có căn phòng yên lặng. Thật ra lúc đầu, là Vạn Lý thầm yêu Văn Thố. Năm đó ở trường học, Văn Thố là bông hoa của học viện Cao Lĩnh, thanh cao, xinh đẹp, ai cũng biết đến cô. Mặc kệ bao nhiêu người theo đuổi cô, cô đều chưa từng động lòng với ai. Vạn Lý không phải người ưu tú nhất trong đó, nhưng anh rất kiên nhẫn và cố chấp, độc nhất vô nhị. Ba năm, anh vẫn chờ đợi bên cạnh Văn Thố, dù Văn Thố cự tuyệt anh bao nhiêu lần, anh vẫn như vậy, cười híp mắt, quay đầu lại là có thể nhìn thấy. Khi đó cô không hề thích Vạn Lý, thậm chí cảm thấy anh rất phiền phức. Anh hẹn Văn Thố ở trường học ra ngoài ăn cơm, Văn Thố nghĩ tới nên làm thế nào để thuyết phục anh buông tha cho mình. "Tôi thực sự không thích anh, anh không thể đổi người khác sao?" Văn Thố xoa xoa chiếc đũa, tiến hành theo kế hoạch của mình nói: "Trước tiên anh có khả năng có thể tìm bạn gái, tình cảm dần dần có thể tiến triển." Vạn Lý ngẩng đầu, đôi mắt với tròng mắt trắng đen rõ ràng, xem ra là không hiểu cảm xúc Văn Thố. Anh uống một ngụm bia, đồng ý: "Ừ." Văn Thố không ngờ anh lại đồng ý như vậy, cũng không biết nên nói tiếp cái gì, hỏi một câu: "Về sau anh tìm bạn gái sẽ nhìn diện mạo bên ngoài sao?" "Nhìn." Vạn Lý gật đầu, khẽ mỉm cười. Văn Thố bĩu môi, nghĩ thầm quả nhiên mọi đàn ông đều giống nhau, không nhịn được châm chọc một câu: "Hạ lưu." Vạn Lý vẫn gật đầu, cầm đũa lên gắp món Văn Thố thích ăn, gằn từng chữ, nói: "Nhìn giống em hay không." "...." Văn Thố không thể nào giải thích quá trình yêu Vạn Lý, có lẽ chỉ là trong nháy mắt mà thôi. Cảm xúc ấy không thể nói rõ được, cảm động đột nhiên chuyển hóa thành một thứ cảm xúc chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của cô : " tình cảm bồng bột". Cô nghĩ, đời này kiếp này, nếu như bỏ qua người đàn ông này, sẽ không còn ai nữa, cho nên quyết định giữ anh lại. Quen biết ba năm, yêu nhau ba năm, toàn bộ thời gian là sáu năm, Vạn Lý dùng hết mười trên mười tâm tư của mình, khắc sâu vào cuộc đời của Văn Thố. Sau đó, anh cứ như vậy không hề rời đi. Tiếp đó cùng Văn Thố nghĩ đến kế hoạch tương lai. Cô rốt cuộc cũng để ý lời nói khó hiểu của Vạn Lý. Thì ra là diện mạo thật không có nghĩa là nông cạn, hiện tại cô cũng nhìn, chỉ muốn nhìn xem có giống anh hay không. Dù là có một điểm giống, cũng cảm thấy an ủi. Vạn Lý đi ba năm sau, mỗi ngày trôi qua đối với Văn Thố thật mệt mỏi, chỉ có dùng nước mắt chống đỡ. Chết đi là giải thoát, nhưng tất cả mọi người đều không cho cô được giải thoát. Mời các bạn đón đọc Chuyên Gia Chữa Trị của tác giả Ngải Tiểu Đồ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Chồng Chớp Nhoáng - Tinh Dã Tuệ
“Xem lời những người đó nói như họ đang đánh rắm”.   Bởi vì cái bớt bên má trái, cô vẫn luôn cảm thấy tự ti, hồi nhỏ còn bị mọi người gọi là yêu quái.   Khi đó, lời nói của anh như có phép thuật làm cho cô quên hết đau buồn, đồng thời cũng không quên được anh.   Nhưng cho dù cô có đuổi theo anh, cùng anh đi du học ở nước ngoài thì họ vẫn không thể lúc nào cũng gặp được nhau do họ kém nhau bốn tuổi.   Cô đành phải dùng hôn nhân để đánh cuộc một phen, đưa ra đề nghị kết hôn để liên doanh hai nhà với nhau.   Sau đám cưới, cô đóng vai làm một người vợ hoàn hảo, hàng ngày chu đáo chuẩn bị bữa sáng, cam tâm tình nguyện chăm sóc lúc anh say rượu.   Kể cả khi chuyến đi du lịch tuần trăng mật biến thành đi công tác cũng không sao cả, cô có thể giúp anh sắp xếp tài liệu làm, bạn ở bên cạnh anh.   Có lẽ là cố gắng của cô có hiệu quả, dù có người tình trước đó hay về sau anh đều vô cùng thân mật với cô.   Anh chưa từng đích thân lựa chọn quà tặng cho ai nhưng lại đặc biệt chọn vì cô, hơn nữa còn ghen tuông vì cô.   Chìm đắm trong sự ngọt ngào đó đến nỗi cô cho rằng anh có chút thích mình.   Vậy mà anh lại đột nhiên trở nên ngày càng lạnh nhạt với cô, thậm chí còn ra vào khách sạn thân mật cùng những bạn gái trước đây.   Cô không muốn sự ghen tị của mình làm cho anh chán ghét, cô cố gắng thể hiện ra mình không thèm để ý nhưng ngược lại anh càng tức giận hơn.   Cô thật sự không hiểu được anh, rốt cuộc nên làm như thế nào mới có thể bắt được trái tim của anh.
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Tiếu Giai Nhân
Nữ hái hoa tặc Đường Hoan xuất sư sau khi sư phụ đột ngột qua đời. Quá mạo hiểm với suy nghĩ táo bạo khi nàng quyết tìm một nam nhân để “trao tặng” cái quý giá nhất của đời con gái. Có trời mới biết, tên mà nàng chọn lại là một kẻ lãnh tình ngoan độc. Cái chết bất tử này khiến nàng không cam tâm, nếu có chết, hắn cũng không thể sống yên lòng. Mê man chín ngày, chín đêm, tinh tẫn nhân vong. Hoạn nạn mới thấy rõ uy lực mà sư phụ nàng tỏa phát. Nhờ sự dẫn dắt của sư phụ, nàng dễ dàng thoát khỏi cái chết tử thần. Với điều kiện vô cùng éo le, nàng sống hắn cũng sống. Tuy nhiên hắn sẽ không thể nhớ rõ nàng là ai, cũng chẳng hay biết gì về giấc mộng mê man đó. Mặt khác, bất kể là nàng hay hắn, chỉ một trong hai chết trong mơ coi như đi hết cả lũ. Điều này quả khiến nàng phẫn nộ và tức giận. Thêm nữa hoan ái trong mơ phải là “lần đầu” của cả hai, suy cho cùng nàng phải giữ thân vàng này, bao nhiêu hoa đẹp mà không thể bắt hái, liệu có cam tâm với cô nàng hái hoa tặc như nàng? Kể từ giây phút đó, hành trình của nàng mở ra đầy trắc trở. *** 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc có văn phong thoải mái, 1vs1 Nữ chính không biết xấu hổ, vì ăn nam chính mà không từ thủ đoạn. Tính cách của nữ chính có chút vặn vẹo. Không gian của 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc là những giấc mơ, và trong suy nghĩ của nữ chính thì những giấc mơ này không làm hại tới ai, mà hơn nữa nó còn cứu được tính mạng của cô nên trong một số tình huống nữ chính xử lí không được nhân hậu, tốt bụng gì đâu, cô sẽ làm tất cả để cứu mạng mình. Ngoài ra, truyện còn có khá nhiều cảnh 18+. Mời các bạn đón đọc 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc của tác giả Tiếu Giai Nhân.
Xui Xẻo Chia Tay Đi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Tên eBook: Xui xẻo, chia tay đi (full prc, pdf, epub) Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh Thể loại: Linh dị, Đô thị, Ấm áp, HE, Đam mỹ, Văn học phương Đông Tên gốc: Thối tán ba, bôi cụ Biên tập: Sâu xanh, Cẩm Tú, Trang Nguyễn, 7days Hiệu chỉnh: Hà Hi Tạo eBook: Hyuga Natsume Nguồn: rellanguyen2501.wordpress.com Giới thiệu: Một bé thụ lúc nào cũng đen đủi, luôn luôn gặp tai nạn nhưng lại bình bình an an sống từ nhỏ đến lớn. Thật ra là tại sao? Đây cũng chính là mối dây liên kết giữa 2 người. Họ thuộc về nhau nên sẽ vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp bên nhau. Vì sao mình lại nói ” vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp “ thì phải đọc truyện mới biết nha. Mình nói là nghĩa đen đó. Mời các bạn đón đọc ​Xui Xẻo Chia Tay Đi của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Sách Đạn Tinh Anh - Tiêu Đường Đông Qua
Tên eBook: Sách Đạn Tinh Anh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tiêu Đường Đông Qua Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Quân ngũ, Trọng sinh, Thiên chi kiêu tử, Tình hữu độc chung, Cường cường, 1vs1, HE, Văn Học phương Đông Editor: Hoa Lạc Mãn Thiên Tạo ebook: thienlac Nguồn : hoalacmanthien.blogspot.com Văn án: Vincent là một kỹ thuật binh của thuộc một đơn vị phá bom ở Baghdad, IRac. Trong một lần thực thi nhiệm vụ anh đã hy sinh. Tuy nhiên Vincent lại không chết mà hắn trọng sinh thành Sean. Để tìm lại chính mình, Sean quay trở lại đơn vị phá bom, có điều mọi thứ cũng không còn như cũ – khi hắn gặp một kẻ băng lãnh, cường thế, tự cho mình là trung tâm, Hopkins. Vì thế, tình cảm như bom nổ chậm giữa nam nhân ở đơn vị phá bom cứ như vậy bùng nổ! Mời các bạn đón đọc Sách Đạn Tinh Anh của tác giả Tiêu Đường Đông Qua.