Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bán Kiếp Tiểu Tiên

Mấy ngày nay ở Tống gia từ phủ trên đến làng dưới đều đồn đại rằng trong nhà đó có ma, mời bao vị pháp sư về cùng không hiệu quả, chủ tớ đều ăn ngủ không yên, có người còn tường tận thấy nữa. Đâu có ai biết rằng cái bóng trắng đang sợ đó là của Tề Hoan - NPC trong truyện Bán Kiếp Tiểu Tiên Nàng cứ nhiên xuyên qua đến chốn này, ngay trong cái nhà kho chứa củi cũ kỹ, quần áo cũng không có, chỉ có tấm khăn trắng phủ lên. Số nàng cùng thật lắm long đong, nhưng may vận phước lại được một lão đạo sĩ cao siêu, nổi tiếng nhận làm đồ đệ, tu được đại đạo tối cao. Hơn nữa còn bắt được một con hồ ly làm sủng vật, quyến rũ ma vương làm lão công. Nàng vẫn cho rằng tu tiên không đáng sợ, chỉ sợ là không có văn hóa, con đường thành tiên dài đằng đẵng, chỉ có bản thân tự tìm được đường phù hợp mới thành công là sai, cần phải tự nỗ lực và chiếm lĩnh. Đọc truyện độc giả sẽ nghiệm ra được vài điều cũng sẽ thấy được vài thứ hữu ich, không phải tu tiên không là đủ, phải làm nhiều việc nữa. Đây là truyện xuyên không đặc sắc xen lẫn yếu tố hài hước thu hút độc giả, truyện còn đan xen các yếu tố huyền huyễn, có nửa tiên nửa người, ảo thực cuốn hút. *** Ánh mặt trời chói mắt nóng rực xuyên qua những tán cây ngô đồng thưa thớt, chiếu lên thành những điểm lốm đốm trên con đường dài lát đá màu rêu xanh ở trấn Thanh Đường, ve sầu đậu trên ngọn cây kêu đến tâm tê liệt phế, làm cho người nghe cũng cảm thấy thực bực bội. Thanh Đường là một trấn nhỏ cổ xưa, trước kia cũng không gọi là Thanh Đường. Nghe nói có vị tiên nhân đi qua nơi này, dừng chân để lại một thanh kiếm gọi là Thanh Đường bảo kiếm, cho nên trấn nhỏ này mới vì thế mà thay tên. Sau giờ Ngọ, vốn là khí trời nóng bức làm cho người ta chịu không nổi đột nhiên biến sắc, mây đen cuồn cuộn kéo đến che kín bầu trời, một lúc sau sấm sét vang đội, mưa to trút xuống, đem toàn bộ nóng nực giội tắt. Vốn một phiên chợ nhỏ huyên náo ồn ào, cũng bởi vì mưa to mà dừng lại, rất nhiều tiểu thương không kịp chạy về nhà đều trú ở quàn trà bên đường, tốp năm tụm ba thành từng đám, nói chuyện Trương gia, tán dóc Lý gia. “Lý thẩm, thẩm nghe nói gì chưa, Tống gia ở phía đông trấn có ma quỷ lộng hành đó!” Đại nương nhà Tề gia nhỏ giọng nói với một phụ nhân hơn năm mươi tuổi mang khăn thêu hoa bên cạnh. “Thật hay giả vậy?” Phụ nhân gọi là Lý thẩm kia lén lén lút lút liếc nhìn bốn phía, che miệng thầm thì hỏi lại. “Đương nhiên là thật rồi, thẩm không thấy Tống gia mời rất nhiều đạo sĩ tiên trưởng tới trừ ma à, nhưng mà ta nghe đồn là con ma kia rất hung hãn, mấy vị đạo trưởng đó đều không có biện pháp thu phục được nó đấy.” “Ta thấy có lẽ là do Tống gia làm quá nhiều chuyện thất đức, hơn phân nửa con ma kia là Liễu nhị nương đó, chậc chậc, ngươi không tưởng tượng được đâu, nàng năm đó chết rất oan uổng. Ta thấy Tống gia lần này sợ là sẽ bị nàng náo đến tuyệt hậu đi.” Lý thẩm bĩu môi, giọng nói không khỏi có chút cao lên. “Suỵt —— mấy lời này không thể nói lung tung được đâu, nếu để người của Tống gia nghe được là không xong đó.” Đại nương Tề gia vội vàng quét mắt nhìn những người bên cạnh, phát hiện mọi người đều không có chú ý tới lời nói của các nàng, lúc này mới nói tiếp, “Nhưng mà theo ta thấy, lần này Tống gia xem ra là xui vãi lều rồi (TNN: dạ nguyên văn đó ạ ;84 ). Nếu lúc trước bọn hắn không chiếm đoạt nhà của Liễu gia người ta thì làm sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ.” “Nghiệp chướng mà!” Hai người than thở một phen, lại thấy mưa đã dần dần nhỏ đi. Không đến nửa canh giờ, mưa to ngừng lại, mặt trời từ trong đám mây ló rạng, phiến đá bên đường bị mưa giội qua lộ ra màu nâu xanh. Các tiểu thương tốp năm tốp ba cũng đi ra khỏi quán trà, mỗi người tự tìm một phiến đá không đọng nước, đem hàng hóa mới thu hồi lại lần nữa bày ra. Chỉ chốc lát sau, toàn bộ khu chợ lại khôi phục cảnh tượng náo nhiệt vốn có, thành trấn lại bị tiếng huyên náo bao phủ. Song, lúc này trong đại viện Tống gia ở phía đông trấn, lại là một mảnh tĩnh lặng, hơn ba mươi miệng ăn lớn nhỏ của Tống gia đều uể oải ngồi trong đại sảnh, mắt Tống lão gia trên thượng vị càng hiện rõ quầng thâm rất đậm. “Lão gia à, ngài phải nhanh nghĩ biện pháp khác thôi, cứ tiếp tục như vậy toàn bộ nhà chúng ta từ trên xuống dưới đều sẽ không ngủ nổi mất.” Nhị di thái ngồi bên phải Tống lão gia, sắc mặt trắng xanh cầu xin. “Nghĩ biện pháp nghĩ biện pháp, ta còn có thể có biện pháp nào nữa chứ, đã mời bốn vị đạo trưởng rồi, còn không phải đều vô dụng sao.” Tống lão gia đập mạnh chén trà sứ thanh hoa xuống bàn, làm sao hết lần này tới lần khác lại nhằm đúng lúc này mà xảy ra chuyện quái đản như vậy cơ chứ? Lúc đầu thấy mấy hạ nhân nói nửa đêm xuất hiện bóng người ở hậu viện, Tống lão gia hết lần này tới lần khác đều không chịu tin mấy chuyện tà đạo này, tưởng là bọn hạ nhân mượn cớ làm biếng. Kết quả, nửa đêm hôm đó hắn đi nhà xí, thì thấy ở bên cạnh giếng hậu viện phía đông bắc thế nhưng có một bóng người đang đứng. Lúc ấy sắc trời quá tối, Tống lão gia cũng chỉ nhìn thấy người kia ăn mặc kín bưng, một thân áo trắng, đầu bóng loáng (trọc á), hơn nữa trong miệng còn phát ra tiếng ô ô a a. Cái này không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Tống lão gia lập tức bị dọa cho chết khiếp. Lại nói khi Tống lão gia còn trẻ cũng là một gia chủ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác), phủ đệ này trước kia vốn không phải họ Tống, mà là họ Liễu. Nhưng vì Liễu gia neo người, cho nên Tống lão gia phái người đi câu dẫn khuê nữ duy nhất nhà họ Liễu – Liễu Nhị Nương, rồi sau đó thừa dịp Liễu Nhị Nương đang cùng tình nhân hẹn hò, liền mang một đám người tới bắt gian tại trận. Cô nương chưa xuất giá lại phóng túng cùng nam nhân, hơn nữa còn bị người ta nhìn thấy, chuyện này không bao lâu đã truyền khắp toàn bộ thôn trấn. Liễu lão gia nhất thời tức giận công tâm đi đời nhà ma. Mà Liễu Nhị Nương sau khi mất đi người thân duy nhất, chạy đến tìm tình nhân, mới phát hiện tình nhân đã có vợ. Cuối cùng nghe đồn Liễu Nhị Nương cạo trọc đầu vào chùa trở thành ni cô. Về sau chuyện này qua đi, Tống lão gia trả giá thấp đem toàn bộ gia sản nhà cửa Liễu gia mua lại từ trong tay quan phủ, mà tên tình nhân của Liễu Nhị Nương kia cũng trở thành quản gia Tống gia. Cho đến sau này, mọi người mới hiểu được, tất cả đều là do Tống lão gia bày bố, chẳng qua đợi đến khi mọi người hiểu ra thì đã muộn, Liễu Nhị Nương đã sớm tự sát ở trong chùa rồi. Vì thế nên khi Tống lão gia thấy cái đầu trọc kia, liền lập tức nhận định đây là Liễu Nhị Nương trở về tìm hắn báo thù. Hơn nữa từ đó trở đi, trong nhà Tống gia bắt đầu phát sinh rất nhiều chuyện kỳ quái, đầu tiên là đầu bếp Tống gia phát hiện gia súc hắn nuôi tự dưng mất tích, sau đó là kho củi không hiểu sao xảy ra hỏa hoạn, càng dọa người hơn chính là khi đại thái thái Tống gia đi vào nội đường niệm kinh, thì phát hiện những cống phẩm kia đều đã không cánh mà bay rồi. (TNN: mọi ng thử đoán xem là ai gây ra =)))))) Chuyện ma quỷ hoành hành trong nhà đem toàn bộ Tống gia trên dưới náo loạn tới trời long đất lở, bây giờ người người trong Tống gia không ai dám đi ngủ vào buổi tối, Tống lão gia cũng đi tìm vài vị đạo sĩ nghe đồn rất lợi hại tới trừ ma, thế nhưng cứ mỗi lần đạo sĩ nói trừ xong rồi, thì ngày hôm sau y như rằng lại có người trông thấy con ma kia xuất hiện bên bờ giếng. Hiện tại không người nào Tống gia dám tới gần hậu viện nửa bước, mà ngay cả hạ nhân cũng đều chạy sạch. “Cha, ngài cũng nên có chút hành động gì đi chứ, mọi người cũng không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được, ai mà biết con ma kia lúc nào sẽ động thủ với chúng ta đây.” Đại thiếu gia Tống gia Tống Chí sắc mặt cũng không đẹp hơn chút nào. Hắn vừa nói xong, người trong đại sảnh cũng nhao nhao mở miệng, đều ý muốn Tống lão gia đưa ra quyết định. Cuối cùng Tống lão gia vỗ mạnh xuống đùi một cái, “Đúng rồi, ta làm sao lại quên mất Tiểu Xảo chứ!” “Mau mau, Tống Chí con mau đi ngựa tới Vô Lan Quan núi Thương Lan tìm cô cô của con đi.” Lúc này Tống lão gia mới nhớ tới muội muội của mình. Nhớ lại trước kia Tống gia tại Thanh Đường trấn cũng không có thế lực lớn như vậy, làm cho Tống gia nổi danh phải nhờ tới một sự kiện hồi năm mươi năm trước. Lúc ấy có một vị đạo trưởng đến Thanh Đường chấn, vị đạo trưởng này nhận nữ nhân duy nhất của Tống gia là Tống Xảo Nhi làm đồ đệ. Vì vậy, từ đó về sau, Tống gia trở thành đại gia tộc của Thanh Đường Trấn này, dù sao Tống gia cũng có người được đạo trưởng coi trọng, cái gọi là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên chính là nói chỗ này đây. Tống Xảo Nhi đi lần này là hơn bốn mươi năm, trong thời gian đó nàng chỉ trở về Tống gia duy nhất một lần, lúc ấy Tống lão gia cũng đã qua tuổi năm mươi, song bộ dạng Tống Xảo Nhi lại vẫn như hai mươi tuổi, điều này khiến cho Tống lão gia càng thêm tin tưởng vào chuyện thần tiên không nghi ngờ gì nữa. Xem ra trở thành đệ tử của đạo trưởng tu tiên là có thể trường sinh bất lão rồi. Trước khi đi Tống Xảo Nhi có nói với đại ca mình, rằng nàng ở trong Vô Lan Quan núi Thương Lan tu hành. Bây giờ Tống gia xảy ra sự tình như vậy, Tống lão gia mới nhớ tới vị muội muội này. Đại thiếu gia Tống Chí nghe phụ thân nói xong nào dám trì hoãn, lập tức cưỡi ngựa hướng núi Thương Lan chạy đi. Một ngày sau Tống Chí trở về, nhưng lại không có Tống Xảo Nhi đi cùng. Tống lão gia thấy con trai về một mình, trong lòng không khỏi hồi hộp bất an. “Tống Chi, cô cô con đâu?” Tống lão gia kéo nhi tử phong trần mệt mỏi tới bên người, thấp giọng hỏi thăm. “Cha, con chưa đi tới núi Thương Lan, thì trên đường đã gặp được một vị đạo trưởng, hơn nữa con còn mang đạo trưởng đó về nhà đây này.” Tống Chí cười ha hả giải thích với Tống lão gia. “Khốn kiếp, là tên nào, sao không thấy nửa bóng người?” Tống lão gia nghe xong tưởng nhi từ đùa giỡn lừa mình, liền giơ tay cho ngay một cái tát. Bị ăn tát, Tống Chí ủy khuất nhìn phụ thân, “Đạo trưởng nói đêm nay giờ Tý hắn mới đến được…” Trải qua một phen Tống Chí ba hoa chích chòe miêu tả, Tống lão gia cuối cùng cũng tin tưởng, nhi tử thật sự mời tới một vị đạo trưởng. Lại nói lúc đó Tống Chí vốn là đang định đi núi Thương Lan, ai ngờ ban đêm hắn đi vào trong rừng, lại bỗng trông thấy một lão đạo mặc áo xanh bồng bềnh từ trên trời giáng xuống. Sau khi trông thấy lão đạo sĩ, Tống Chí cũng mặc kệ quen biết hay không, trước bổ nhào lên trên người lão đạo sĩ rồi bắt đầu gào khóc. Nghe xong một phen miêu tả bi thảm của Tống Chí, lão đạo ấy vậy mà lại quyết định cùng hắn đi một chuyến. Cho nên, Tống Chí mới không đến núi Thương Lan mà ngay tức khắc trở về. Đêm khuya, trong hậu viện Tống gia không một bóng người, gió nhẹ lướt qua cành liễu rủ bên hồ nước, cành liễu kéo lê trên mặt nước tạo thành từng gợn sóng lăn tăn. Dưới ánh trăng mờ nhạt, góc hậu viện phía đông bắc Tống gia bất thình lình có bóng một người đứng bên cạnh giếng. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, người kia vậy mà lại đang —— tắm rửa! Hơn nữa nàng còn vừa tắm vừa hát, chính giọng hát kia đã dọa cho bọn Tống lão gia mất nửa cái mạng, cẩn thận nghe ra cư nhiên là, “Tôi yêu tắm rửa làn da sáng bóng oh oh oh oh úc úc úc úc ” “Aiz, nếu có sữa tắm thì tốt rồi… Không thì dùng tạm xà bông thơm cũng được.” Cầm gáo hồ lô ‘mượn’ từ trong phòng bếp, múc một gáo nước lạnh từ trong giếng dội lên người, lập tức nhẹ nhàng hít một hơi, “Nước không bị ô nhiễm dùng để tắm rửa thật là thoải mái ah~” Tắm xong, Tề Hoan thỏa mãn đem miếng vải màu trắng mang quý danh “khăn tắm” kia buộc lại trên người, âm thầm cảm thấy may mắn, thật tốt khi lúc mình xuyên qua còn đang trên giường lớn trong nhà. Tề Hoan, 23 tuổi, trước khi xuyên qua chức vụ của nàng là trạch nữ. Lý tưởng lớn nhất cuộc đời là có thể suốt đời nằm trên giường, hơn nữa có tiền có đồ ăn, cho nên một khắc xuyên không kia, nàng đang trên giường. May mắn là ở trên giường, cho nên nàng mới có thể có ‘tấm màn che’ lớn như vậy. Mà ngay cả Tề Hoan cũng rất kỳ quái, vì cái gì khi mình xuyên qua lại mất hết quần áo rồi, điều này thật là khó hiểu. Thế nhưng cả tóc và lông mi cũng bị mất thì hơi quá đáng rồi, mặc dù lấy dáng vẻ chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của mình (tự nhận), thì thiếu vài cọng tóc cũng không gọi là gì … nhưng mà không thể sạch hoàn toàn như vậy được. May thay thời điểm đáp xuống khá tốt là ở trong kho củi của Tống gia, bằng không ngộ nhỡ nàng bị nhìn sạch thì càng không phải là bi thảm sao, đẹp trai nhìn còn dễ nói, chứ nếu như bị Tống lão gia tử kia nhìn thấy, vậy còn chỗ sống nữa hay không!Sờ lên vài sợi tóc đen ngắn cũn vừa mọc ra trên đỉnh đầu, Tề Hoan lại thở dài lần nữa. Đều là xuyên không, nữ nhân trong truyện thì đụng phải nam nhân phong hoa tuyệt đại, vì cái gì nàng lại không có cái vận khí kia chứ! Mời các bạn đón đọc Bán Kiếp Tiểu Tiên của tác giả Tích Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vĩnh Hằng Chí Tôn - Kiếm Du Thái Hư
Võ đạo đỉnh phong, di sơn đảo hải, truy tinh nã nguyệt, nghịch loạn thời không! Kiếm cực cảnh, nhất kiếm thành đạo, nhất kiếm thông thần, nhất kiếm phá vạn pháp! Thiếu niên Lý Phù Trần, ngẫu nhiên đạt được Kim Sắc Tiểu Phù, Linh hồn không ngừng tiến hóa. Ở thế giới thiên tài như mưa, cường giả như mây, dùng kiếm trong tay, đăng lâm tuyệt đỉnh. Trời đất cuối cùng cũng ngã xuống, duy ta muốn vĩnh hằng bất hủ. *** Vạn Kiếm Quy Tông có danh tiếng quá lớn. Mỗi khi nhắc tới Thương Lan Tông, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu rất nhiều cao thủ hầu như là về bí pháp Vạn Kiếm Quy Tông. Trong phạm vi hơn mười vạn dặm, được chia thành rất nhiều khu vực, cùng đông đảo các thế lực lớn nhỏ, mọi người đều nhất trí đồng ý Vạn Kiếm Quy Tông là bí pháp 5 sao mạnh nhất, không có bí pháp nào sánh bằng. Năm đó, Tông Chủ đầu tiên của Thương Lan Tông cũng chính là người sáng lập lên tông môn, dựa vào Vạn Kiếm Quy Tông, không biết đã giết chết bao nhiêu cao thủ, rất nhiều đối thủ có thực lực tương đương với hắn, đều bị giết chết trong nháy mắt chỉ với một chiêu, căn bản không có sức chống cự lại. Từng tông môn đều có lá bài tẩy của riêng mình, không cần phải nghĩ cũng biết được, Vạn Kiếm Quy Tông chính là một trong những lá bài tẩy của Thương Lan Tông. “Đây là bí pháp Vạn Kiếm Quy Tông sao? Chớp mắt đã xuất hiện mấy nghìn đạo kiếm khí, hơn nữa mỗi một đạo kiếm khí đều có uy lực rất mạnh, cùng giới hạn của kiếm chiêu quả nhiên không giống nhau.” Lý Phù Trần có nhãn lực hơn người, hắn có thể nhìn ra được, mỗi một đạo kiếm khí trong hư không, đều có uy lực rất lớn, kiếm khí dày đặc dường như muốn xé mở trời cao, xuyên thủng hư không, đừng nói đối đầu trực diện với Vạn Kiếm Quy Tông, chỉ sợ vừa mới liếc mắt nhìn đã tê dại toàn thân, hồn vía lên mây. Mà giới hạn của kiếm chiêu, là hy sinh lực sát thương, để tăng lên số lượng công kích. ... Mời các bạn đón đọc Vĩnh Hằng Chí Tôn của tác giả Kiếm Du Thái Khư.
Đấu La Đại Lục 3: Long Vương Truyền Thuyết - Đường Gia Tam Thiếu
Theo sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật về Hồn Đạo, nhân loại ở Đấu La đại lục bắt đầu chinh phục biển cả, phát hiện ra hai đại lục mới. Hồn Thú do bị Hồn Sư săn giết quá độ mà sắp bị diệt vong, sau rất nhiều năm ngủ say, Hồn Thú Chi Vương tỉnh dậy trong mảnh tịnh thổ cuối cùng của Hồn Thú ở sâu trong Tinh Đấu đại sâm lâm, nó muốn dẫn dắt những tộc nhân còn sống đi báo thù nhân loại! Đường Vũ Lân lập chí muốn trở thành một Hồn Sư cường đại, không ngờ Võ Hồn thức tỉnh lại là... Tài năng có một không hai, Long Vương giao tranh, bắt đầu tạo nên Long vương truyền thuyết... Bộ Đấu La Đại Lục gồm có: Đấu La Đại Lục Tuyệt Thế Đường Môn Long Vương Truyền Thuyết *** Thành Nhật Nguyệt Liên Bang Đông Hải là một thành nhỏ, tiếp giáp biển rộng. Ngày hôm nay trong thành đặc biệt náo nhiệt, mỗi năm một lần đến ngày thức tỉnh. Những người trên Đấu La Đại lục, đều có một loại là Vũ Hồn tồn tại. Vũ Hồn là một bộ phận thân thể bọn họ, có thể là bất kỳ động vật gì, thực vật hoặc là đồ vật.Khi sáu tuổi, thông qua nghi thức thức tỉnh, là Vũ Hồn có thể tự mình tỉnh lại. Mỗi năm một lần ngày thức tỉnh chính là thời kỳ Vũ Hồn tỉnh lại. Nếu mà Vũ Hồn là một cái cuốc, như vậy, năng lực cày ruộng của người này sẽ mạnh hơn người khác một phần. Nếu mà Vũ Hồn là một loại động vật, nói không chừng người này liền có thể có được một chút khả năng của loại động vật này. Bởi vậy, Vũ Hồn sớm đã trở thành một hiển diện quan trọng. Quan trọng hơn là, mọi người càng đang mong đợi có hồn lực xuất hiện, hồn lực là một loại năng lượng cùng Vũ Hồn phát triển, bản thân mỗi người đều có Vũ Hồn, nhưng trong một ngàn người, cũng chưa chắc có một người có thể hiện ra Vũ Hồn kèm theo hồn lực. Hồn lực giống như là tương lai, giống như là sức mạnh, thời điểm xuất hiện Vũ Hồn kèm hồn lực, có thể thông qua tu luyện hồn lực Vũ Hồn tự mình tăng lên, từ trăm ngàn năm qua trên thành Đấu La Đại Lục vẫn luôn có nghề cao quý, Hồn Sư. Cho nên, cho dù là xuất thân dân chúng thông thường, cũng đang mong đợi con của mình có thể khi sáu tuổi đến ngày ngày thức tỉnh Vũ Hồn thức tỉnh đồng thời xuất hiện hồn lực, vậy có thể sẽ thay đổi con cái suốt đời, thậm chí làm cho cả gia đình được hưởng lợi. Hôm nay,Đường phố trước Học viện Hồng Sơn, sáng sớm cũng đã chen chúc không chịu nổi,phụ huynh khắp nơi đều mang theo con mình tới tham gia thức tỉnh. - Ba ba, ngươi nói Vũ Hồn của con sẽ là cái gì? Mới vừa đầy sáu tuổi thằng bé nhảy nhót nhìn cha của mình, nó thích nghe nhất, chính là ba ba nói cho nó chuyện xưa liên quan tới Hồn Sư. Trong đôi đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy ước mơ. Thằng bé có một cái đầu tóc ngắn màu đen, vóc người so với trẻ con cùng lứa hơi cao một chút,thằng bé này một đôi mắt to trắng đen rõ ràng, lông mi dài ngay cả nhiều cô bé còn sợ thua. Quần áo tuy rằng bình thường, nhưng tướng mạo xuất chúng, rất dễ khiến mọi người chú ý. Ba thằng bé là một người đàn ông trung niên tướng mạo, vóc dáng, vóc người thông thường, tất cả nhìn qua như vậy đều là bình thường. - Ba ba cũng không biết,cái này phải xem vận may. Ông trong lòng thầm nghĩ,ngày thức tỉnh kỳ thực cũng là một cái ngày quyết định, phân chia thời kì cuộc sống. Bản thân có hay không có hồn lực, đời người chắc chắn được quyết định. May là, hiện ở thời đại này, dù cho không thể trở thành Hồn Sư,bản thân có khả năng cũng có tương lai tốt. - Ta nhất định sẽ có hồn lực đúng hay không? trong mắt thằng bé xinh đẹp tràn đầy khao khát. Phụ thân xoa đầu của hắn, mỉm cười nói: - Bất luận con có hay không hồn lực, ba ba đều yêu con. Bên trong học viện, không ngừng phụ huynh mang theo con đi tới,đại đa số, đều là cụt hứng hoặc là dáng vẻ than thở. Thỉnh thoảng có một đứa hân hoan nhảy nhót, không cần hỏi, đó nhất định là nó Vũ Hồn xen có hồn lực xuất hiện, cũng lập tức sẽ thu hút ánh mắt mọi người xung quanh, mang theo ánh mắt hâm mộ và ghen tỵ. Theo thời gian trôi qua, ánh mặt trời cũng càng ngày càng gay gắt, hưng phấn của thằng bé khôi ngô cũng theo đó hạ xuống rất nhiều. - Đường Vũ Lân! một người lão sư bên trong học viện Hồng Sơn đi ra, nhìn bảng trong tay gọi lên một cái tên. - Ta ở chỗ này! thằng bé khôi ngô liền mở to hai mắt nhìn,nhảy dựng lên. Đường Tư Nhiên cũng mừng rỡ, nhìn con trai hưng phấn, bàn tay nhỏ bé của nó lôi kéo đi tới. - Đi theo ta. Có lẽ là ngày thức tỉnh làm việc nhiều lắm, lão sư lộ ra có chút hờ hững, xoay người đi ở phía trước. Đường Tư Nhiên mang theo Đường Vũ Lân vội vàng theo sau. Đi trên đường nhỏ ở học viện, Đường Vũ Lân hưng phấn mà nhìn hết thảy chung quanh, đối với hắn mà nói, hết thảy đều là như vậy mới lạ. Học viện Hồng Sơn là một khu nhà có thể tiếp nhận hai nghìn học viên sơ đẳng, bên trong học viện lối kiến trúc phong cách cổ xưa, tường trắng mái đỏ, trong sân trường quét dọn vô cùng sạch sẽ,ngày thức tỉnh,phía ngoài tiếng động lớn ầm ĩ so với vẻ đặc biệt yên tĩnh bên trong học viện, ngay cả Đường vũ Lân nhảy nhót dường như cũng theo hoàn cảnh của nơi này mà yên tĩnh trở lại. Lão sư mang theo bọn họ đi tới một cái nhà hình tròn, nhìn về Đường Tư Nhiên nói: - Phụ huynh ở chỗ này chờ một chút đi. Đường Tư Nhiên gật đầu, nhìn về phía con trai nói: - Nghe lão sư hướng dẫn, cố gắng lên, con trai! Ba ba ở đây chờ con. Đường Vũ Lân gật đầu mãnh mẽ: - Ba ba, ta sẽ có Vũ Hồn mạnh mẽ. Nhìn con trai theo vị lão sư kia đi vào nhà hình tròn, trong con ngươi Đường Tư Nhiên toát ra một tia buồn vô cớ cùng dòng hồi tưởng. Tại nhà hình tròn bất luận học viện sơ đẳng nào đều có thể, nó cũng gọi là thức tỉnh thất, là chuyên dùng để trợ giúp bọn nhỏ sáu tuổi tiến hành thức tỉnh Vũ Hồn, đến thời điểm thức tỉnh, học viện sẽ chỉ biết là được mời tới truyền linh tháp,truyền linh sư đến tiến hành nghi thức thức tỉnh. Vài thập niên trước, mình cũng là như thế này tràn ngập hy vọng tiến vào thức tỉnh thất sao?. Bên trong Thức tỉnh thất cũng không phải chỉ có một tiến hành thức tỉnh phần Vũ Hồn, mà là có bảy tầng, mỗi một tầng đều có một cái thức tỉnh thất. Đường Vũ Lân bị dẫn tới tầng ba trong thức tỉnh thất. Vừa vào thức tỉnh thất, Đường Vũ Lân thì có loại cảm giác hoa cả mắt, trên mặt đất, trên vách tường, thậm chí là nóc phòng, đều khắc một số hoa văn mỹ lệ kỳ diệu, trong lúc mơ hồ, trong lòng hắn dường như có chút cảm giác kỳ lạ, phảng phất tại trong thân thể của mình có thứ gì dường như động đậy. Bên trong thức tỉnh có một người đàn ông trung niên ăn mặc trường bào phong cách cổ xưa, trường bào là màu cam, mặt trên thêu hoa văn một phần hồn hình thú. Đường Vũ Lân từ nhỏ thích nghe ba ba kể chuyện xưa, đang nghĩ chuyện xưa, thì có truyền linh sư xuất hiện, những người này đến từ truyền linh tháp chính là truyền linh sư, thần bí mà lại thật sự mạnh mẽ, Hồn Sư đúng vô cùng đặc biệt, có địa vị vô cùng cao thượng. Thật sự lần đầu nó được trông thấy. - Xin chào. Đường vũ lân rụt rè nhút nhát nói. Truyền linh sư trên mặt mang theo nụ cười ấm áp: - Lại đây, tiểu bằng hữu, đứng ở chính giữa. Đường vũ lân nháy mắt một cái, khéo léo đi tới đứng vững, sau đó không nhịn được hỏi: - Truyền linh sư đại nhân, tôi sẽ có Vũ Hồn là cái gì ạ? Truyền linh sư mỉm cười nói: - Ta cũng không biết! Chờ chút ngươi thức tỉnh rồi, dĩ nhiên là có thể đã nhìn ra.Nhưng mà, ánh mắt của ngươi xinh đẹp như vậy, nếu mà Vũ Hồn của ngươi cùng mắt có liên quan, vậy thì hoàn mỹ. Đường Vũ Lân ánh mắt sáng lên: - Linh mâu sao? Tôi nghe nói qua. Đó là truyền linh tháp tháp chủ đầu tiên... Truyền linh sư xen lời hắn: - Ngưng thần tĩnh khí, ta sắp bắt đầu rồi. ... Mời các bạn đón đọc Đấu La Đại Lục 3: Long Vương Truyền Thuyết của tác giả Đường Gia Tam Thiếu.
Tru Tiên Tiền truyện: Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh
AudioBook Tru Tiên Tiền truyện: Man Hoang Hành Man Hoang Hành cuối cùng cũng được ra mắt, sau khi ta viết xong, cảm thấy thật là lâu, như Chu Tước được che bởi tấm mạng. Hơn mười năm rồi! Trong mấy ngày nay, kể từ hôm vừa mới viết xong, ta có cảm thấy hơi giật mình, tưởng như một giấc chiêm bao, những nhân vật trong cuốn truyện đã được nói qua từ rất sớm, dù chỉ là một chút nhưng cũng là cuộc sống của bọn họ. Họ là Vạn Kiếm Nhất, Đạo Huyền, Điền Bất Dịch, Chu Tước, Thương Tùng, Tô Như, Thủy Nguyệt, Tăng Thúc Thường, Quỷ Vương, Thanh Long... Ta từng nghĩ sẽ viết hết về họ, ta từng muốn viết một câu chuyện thật hay về những người đó. Có điều bởi vì lười... Đúng rồi, ta nghĩ chủ yếu chính là nguyên nhân này, không tìm viện cớ nào khác. Bởi vì lười, cho nên kéo theo không viết. Có cảm giác thiếu nợ bọn họ. Bất quá may mắn, tuy rằng có chút hơi chậm trễ, nhưng đúng là đã viết xong Man Hoang Hành. Có kích tình, có mừng rỡ, có cảm xúc! Quyển sách này, ta viết rất chăm chú, câu chuyện này, ta cảm thấy rất đẹp. Hi vọng nhiều năm như vậy trong lòng một số bạn đọc vẫn còn có sự chờ đợi, mong là sau khi đọc, bạn cũng sẽ thích nó. Trở lại truyện của ta, xin nói hai câu. - Năm đó, thời điểm viết Tru Tiên, bởi vì...  Mời các bạn đón đọc Tru Tiên Tiền truyện: Man Hoang Hành của tác giả Tiêu Đỉnh.
Chí Tôn - Cổ Chân Nhân
Bạn đang đọc truyện Chí Tôn của tác giả Cổ Chân Nhân trên trang đọc truyện online. Trong thế giới thần kỳ này, người người có tiên nang, bồi dưỡng yêu thú, điều khiển yêu binh, đào tạo yêu thực, lấy leo lên cảnh giới đỉnh cao của ngự yêu sư làm quang vinh.La lỵ hồ yêu khả ái, mĩ mi xà yêu yểu điệu, tiên tử liên yêu thanh thuần, muội muội thỏ yêu thiên nhiên ngốc, tỷ tỷ hạt yêu khêu gợi… Lần lượt điều giáo, chậm rãi bồi dưỡng. Thiên hạ đại thế, phong vân biến huyễn, tài tử giai nhân, định đỉnh thiên hạ… Mời các bạn đón đọc Chí Tôn của tác giả Cổ Chân Nhân.