Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cẩm Y Chi Hạ

Câu chuyện kể về Lục Phiến Môn nữ bổ khoái Viên Kim Hạ vì một vụ án mà gây thù kết oán với Cẩm y vệ Lục Dịch có tính cách tàn nhẫn. Triều đình xảy ra vụ án mất cắp ngân lượng, mười vạn lượng bạc được dùng để tu sửa cầu đường đã không cánh mà bay, nữ bổ khoái Viên Kim Hạ phụng mệnh hỗ trợ Cẩm y vệ Lục Dịch cùng đến Dương Châu điều tra, truy tìm số ngân lượng bị mất cắp. Viên Kim Hạ và Lục Dịch vốn không cùng chí hướng nhưng do việc điều tra vụ án nên phải liên thủ với nhau. Hai người từ chỗ như nước với lửa đã dần có cái nhìn khác về đối phương và sau đó nảy sinh tình cảm, vòng quay số phận từ đó bắt đầu xoay quanh nhau. Tuy nhiên, sự đời không như mong muốn, Viên Kim Hạ chính là cô nhi của vụ án Hạ Ngôn năm xưa, vốn mang mối thù gia tộc nên đã khiến cô nảy sinh khoảng cách với Lục Dịch Cuối cùng, hai người đã vượt qua thử thách, bỏ lại thù riêng để cùng đối đầu với kẻ địch, vượt qua những trói buộc của xã hội, dũng cảm đến với nhau. *** Ad Hằng Trần đã hoàn thành xong bộ truyện Cẩm Y Chi Hạ. Ad bắt đầu dịch từ tháng 10/2017 (thời điểm khai máy phim) đến tháng 9/2019 (tâm trạng vui mừng muốn khóc) Trong suốt thời gian qua, mình xin chân thành cảm ơn bạn Bình Thanh, CTV Đậu đã giúp đỡ không ít để mình hoàn thành bộ truyện này. Cũng xin chân thành cảm ơn các bạn đọc đã theo dõi bộ truyện, mình không biết tiếng Trung và mình dịch hoàn toàn từ Hán Việt sang Thuần Việt nên có những chỗ không hiểu mong các bạn thông cảm. Những bạn đọc mới xin hãy góp ý những chỗ khó hiểu giúp mình để mình sửa lại. Sau khi dịch full truyện Cẩm Y Chi Hạ thì Ad vẫn tiếp tục cập nhật hình ảnh của bộ phim Cẩm Y Chi Hạ sắp khởi chiếu và bình luận bộ phim, cập nhật tình tiết phim bởi vì ad rất mong chờ bộ phim này đến nỗi từ nghiệp dư mà đi dịch truyện này. Nhắc lại FB theo dõi của AD là Cẩm Y Chi Hạ - 2019 Fanpage Cập Nhật: https://www.facebook.com/C%E1%BA%A9m-Y-Chi-H%E1%BA%A1-2019-Fanpage-C%E1%BA%ADp-Nh%E1%BA%ADt-290865051783323/?ref=bookmarks Có mấy bạn muốn hỏi là Ad có dịch tiếp bộ nào hay không. Câu trả lời là ad là fan cuồng của Đàm Tùng Vận nên chị đóng phim chuyển thể nào ad sẽ có thể dịch truyện đó. Những lựa chọn tiếp theo đó là: (1) Cẩm Y Chi Hạ ngoại truyện (tác giả + do fan sáng tác) (2) Điều tuyệt vời nhất của chúng ta ngoại truyện do fan sáng tác Ad tin rằng sau này phim phát sóng sẽ có nhiều người biết đến truyện hơn. Nếu bạn đọc nào muốn đăng lại truyện xin hãy ghi rõ họ tên người dịch là ad Hằng Trần nhé Một lần nữa xin cảm ơn các bạn đọc *** Thập Nhị Loan là một tiểu trấn không lớn lắm, nhờ lợi thế về cửa sông mà vào mùa xuân hằng năm, cá thu đao từng đàn lũ lượt kéo về đây đẻ trứng. Người bản địa chẳng cần phải giới thiệu, chúng lữ nhân khách thương đi ngang qua nơi này, khi ngồi xuống nghỉ chân dùng cơm, đều sẽ muốn nếm thử món cá thu đao ngon lành ấy. Trên lầu hai của Hi Đồng tửu lâu, tiểu nhị ân cần dọn lên một thẻo cá thu hầm, cười nói: "Nhị vị khách quan, thẻo cá thu hầm này là món ngon nhất ở tiểu điếm bọn ta, nhị vị nếm thử xem, không ngon cứ tát vào mặt ta đây." Khách thương áo tím đã chán ngấy thái độ niềm nở của tên tiểu nhị này, bực mình định phất tay bảo gã lui xuống, sau khi cân nhắc một lúc lại dặn dò: "Bảo với mã phu tối nay phải lên đường cả đêm, lệnh hắn cho ngựa ăn no đi." Tiểu nhị vồn vã đáp: "Vâng ạ! Tôi lại gói một vài món mang theo cho ngài nhé, dọc đường có đói thì cũng còn thứ để nhai, đúng không nào." Vị phu nhân ngồi đối diện với khách thương áo tím khẽ nhíu mày, vừa trách móc vừa làm nũng nhìn ông ta: "Sao lại phải đi cả đêm vậy? Nơi đây cách rất xa kinh thành rồi, thiếp nghĩ..." Khách thương áo tím phất tay ngăn ả lại, dùng đũa chỉ vào món cá: "Thu xếp ổn thỏa cả thì tốt hơn. Chẳng phải nàng thích ăn cá ư, nhanh nào." Phu nhân nọ tựa hồ không dám trái ý phu quân mình, chả nhiều lời nữa mà cúi đầu xuống, nâng đũa dùng cơm. Chốc lát sau, tiểu nhị lại bưng thêm hai bát cơm lên lầu, vừa đặt xuống bàn, chợt cảm nhận được một cơn gió thoáng qua bên mình, trong nháy mắt, giữa hư không đã xuất hiện thêm một người ngồi kề khách thương áo tím và phu nhân. "Đói chết tiểu gia ta rồi!" Người ngồi cạnh phu nhân đội mũ quả dưa, mặc áo vải xanh tầm thường, cách ăn vận như phường chợ búa, nhưng gương mặt cáu bẩn lại nhuốm vẻ phong trần mệt mỏi, vừa ngồi xuống đã nhón lấy đôi đũa trúc trong ống tre, dùng tay áo lau qua loa rồi bưng bát cơm lên lùa vào miệng, thỉnh thoảng lại hạ đũa nhanh như gió, gắp vài gắp thức ăn, ngấu nghiến như hổ đói. Chớ bàn đến tiểu nhị hãy còn ngây ngẩn, mà đến cả khách thương áo tím và phu nhân cũng phải thất thần, nhất thời chẳng nắm bắt được tình huống. Mũ quả dưa đang ăn nhưng vẫn không quên bật ngón cái lên, lúng búng khen: "Cá này ngon lắm!" Tiểu nhị lấy lại tinh thần trước tiên, cho rằng người này đi chung với khách thương áo tím, vội cười đón lời: "Món cá thu hầm của quán này ngon nhất cả tám thôn mười dặm gần đây đấy, là dùng nước canh giò, gà, măng hầm chung lại, vì thế tươi ngon vô cùng." Mũ quả dưa nhai kỹ, ngạc nhiên thốt lên: "Sao không có xương?" Miệng nói, tay lại gắp thêm vài gắp cá cho vào miệng. Tiểu nhị cười đáp: "Cá thu đao vốn nhiều xương, vậy nên phải dùng dao bén lóc thịt trước, sau đó mới dùng kềm gắp xương ra." "Các người đúng là không ngại phiền phức đấy." Phú thương áo tím cuối cùng đã lấy lại tinh thần, khó lòng nén giận mà quát tiểu nhị: "Chuyện gì đây?! Kẻ này chui ra từ đâu thế, định ăn quịt đúng không?!" "Ngài không biết gã..." Tiểu nhị hốt hoảng, vội vã muốn đuổi người. Mồm vẫn không ngừng nhai thức ăn, mũ quả dưa đưa tay rút một vật từ trong ngực áo ra, chẳng thèm nhìn mà đưa đến trước mặt tiểu nhị: "... Không phận sự chớ quấy rầy." Vừa thấy thứ kia, tiểu nhị lập tức thức thời lùi ra. "Chờ đã!" Mũ quả dưa gọi gã lại, dùng ánh mắt ước lượng kích cỡ của cái bát, "Mang lên thêm... sáu bát cơm nữa!" "Có ngay, có ngay." Đương nhiên không dám làm mích lòng bọn họ, tiểu nhị lao xuống lầu nhanh như chớp. Tuy khách thương áo tím không thấy vật trong tay mũ quả dưa là gì, song lòng vẫn mơ hồ bất an, một tay bấu vào bàn, mắt nhìn chằm chằm hắn: "Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?" Đũa lại lùa vài cái cho hết chỗ cơm vào miệng, mũ quả dưa mới buông bát xuống, dùng tay áo lau miệng, cau mày nhìn sang khách thương áo tím, mắng thẳng: "Ông cũng thật là, cả đường chạy gấp làm cái gì chứ! Ỷ mình da dày thịt béo à! Làm hại tiểu gia ta phải đuổi theo liên tục vài ngày đường, đến cả cơm nóng sốt vừa dọn lên cũng chẳng kịp ăn..." Khách thương áo tím hơi hơi run giọng: "Rốt cuộc ngươi là ai?!" Vật trong tay mũ quả dưa đập bộp xuống bàn, lệnh bài bằng đồng nặng trịch, mặt trên nổi lên chữ "Bộ" được khắc vô cùng tỉ mỉ. "Kinh thành Lục Phiến môn, có người nhờ ta gửi thứ này cho ông." Mũ quả dưa cho tay vào ngực áo, bàn tay bóng mỡ lần mò trong lòng mình rồi lôi ra một cuộn giấy, đưa sang cho khách thương áo tím. Khách thương áo tím vừa mở ra, vẻ mặt lập tức cứng ngắc -- Đây là một tờ lệnh truy nã nhận thưởng, trên đấy rõ ràng là chân dung của ông ta, Tào Cách, nam, bốn mươi hai tuổi... Mũ quả dưa thò người đưa đầu ra nhìn, đối chiếu với vẻ ngoài của ông ta, gật đầu nói: "Vẽ khá giống đấy, nhìn tướng mạo có thể thấy rằng mũi ông chưa đủ dài, thịt cũng ít, đồng ý không?" Trong lúc nói chuyện, vị phu nhân ngồi bên cạnh đã nhận ra chuyện không hay, run rẩy lê từng bước, chậm chạp nhích người đi. Bỗng cây đũa chớp lên một cái, đau đớn từ đầu ngón tay út dội đến, ả ta cúi đầu nhìn, ngón tay út của mình bị đũa ghim chặt lấy, không thể động đậy. Mũ quả dưa như cười như không nhìn ả: "Tề Khưu thị, hay là bây giờ ta nên gọi ngươi là Tào Khưu thị nhỉ?" Tề Khưu thị ra sức ngọ ngoạy vài lần, tiếc rằng cây đũa trúc kia ghim rất chặt, tựa như kềm sắt. "Ngồi xuống!" Mũ quả dưa buông lời, đồng thời tay cầm đũa khe khẽ xoay một vòng, vặn ngược đầu ngón tay út của ả ra sau. Tề Khưu thị đau đến khó bề chịu đựng, buộc lòng phải suy sụp ngồi xuống, mặt lộ vẻ bi thương. Mời các bạn đón đọc Cẩm Y Chi Hạ của tác giả Lam Sắc Sư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Có một câu nói rất nổi tiếng trên mạng thế này, “Chàng trai bạn thích năm mười bảy tuổi, sẽ không thể đi cùng bạn tới hết cuộc đời”.  Câu nói này không sai, nhưng cũng không đúng hoàn toàn. Trên thực tế, rất nhiều người có một mối tình tốt đẹp thời thanh xuân, kéo dài mãi cho tới khi tốt nghiệp rồi ra trường, cuối cùng là bước vào lễ đường, trao nhẫn và kết hôn. Giống như Tam Gia và Tiểu Bố trong câu chuyện “Anh là tất cả những gì em ghét nhất” vậy. Lần đầu tiên Tam Gia và Tiểu Bố chính thức “để lại dấu ấn” trong lòng nhau là năm học cấp ba, cô không cẩn thận có một cú “xòe” đẹp từ cầu thang tiếp xuống mặt Gia trùng hợp xuất hiện ở đó, nhưng lại không theo logic thông thường mà hỏi Tiểu Bố: “Cậu có đau không?”, mà lại chỉ nhặt bịch gà rán bị rơi lên và hỏi: “Đi xuống lấy thêm một bịch nữa nhé?” Tiểu Bố cũng rất thức thời gửi gắm nguyện vọng, mặc kệ màn đối thoại kì lạ không hợp cảnh này: “Lấy thêm một chai coca cho tớ nữa nhé! Cảm ơn cậu.” Khi đọc “cuộc gặp định mệnh” này của Tiểu Bố và Tam Gia, mình đã đoán rằng đây hẳn không thể là một câu chuyện ủy mị được rồi, vì hai nhân vật đều thần kinh thô, giàu khiếu hài hước, có vẻ thiếu tế bào lãng mạn.  Trong mấy bộ phim tình cảm yêu đương, không phải khi nữ chính bị ngã, nam chính sẽ xuất hiện trong ánh sáng và 999 đóa hoa hồng như một vị hoàng tử, dịu dàng cúi xuống, nhẹ nhàng nâng nữ chính dậy sao? Vì sao Tam Gia cái gì cũng không làm? Một câu hỏi “cậu có đau không” cũng không có? Thay vào đó, anh lại muốn… đi mua thêm gà rán cho Tiểu Bố. O___O Tình cảm giữa Tiểu Bố và Tam Gia bắt đầu khi họ đều còn rất trẻ, mới ngấp nghé ngưỡng trưởng thành, nhưng lại chưa tới lúc dang rộng đôi cánh mà bay ra xã hội phức tạp ngoài kia. Mọi thứ tiến triển rất tự nhiên, không chủ ý, không âm mưu cũng chẳng lọc lừa giống mấy câu chuyện “tôi lợi dụng anh anh lợi dụng tôi” đầy cẩu huyết.  Đây, chỉ đơn thuần là câu chuyện về hai bạn trẻ, ngẫu nhiên va vào nhau giữa “dòng đời tấp nập”, nhờ một bịch gà rán và một chai coca mở đường, cuối cùng tiến tới yêu đương, thương nhau cả đời. Mời các bạn đón đọc Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất của tác giả Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng.
Nhược Xuân Và Cảnh Minh - Cửu Nguyệt Hi
Cảnh Minh là thiên tài chế tạo robot, còn Đỗ Nhược chỉ là một học sinh nghèo vượt khó được bố mẹ cậu chu cấp tiền ăn học. Năm nhất đại học, Đỗ Nhược thầm cảm mến chàng trai tài năng ấy, nhưng tình yêu chưa kịp hé nở đã bị sự cay nghiệt của cậu đè bẹp. Đỗ Nhược như thể biến mất khỏi thế giới của Cảnh Minh, còn cậu có vẻ cũng không hề nhớ đến sự tồn tại của cô nhóc quê mùa không tầng lớp kia. Chỉ là, giây phút gặp mặt đó, người con gái xinh đẹp rạng ngời trong chiếc váy đỏ giữa trời đông giá rét lại vô tình khiến tim cậu lỡ nhịp... *** ( Lưu ý: Truyện có nhiều chi tiết tâng bốc hơi lố về tài năng của nam chính, không phù hợp với những người yêu thích hiện thực khuôn sáo. ) Đây là một trong những tác phẩm mới nhất của Cửu Nguyệt Hi - một tác giả không còn quá xa lạ với hầu hết độc giả thường xuyên theo dõi dòng văn học hiện đại Trung Quốc. Một tác phẩm viết về đề tài thanh xuân vườn trường, khai thác hoài bão của các cô cậu thiếu niên đam mê nghiên cứu công nghệ, khát khao phá vỡ mọi giới hạn sẽ ít nhiều khiến chúng ta rung cảm, bởi ai trong ta cũng-từng-là-một-trong-số-họ. Nữ chính là Đỗ Nhược Xuân, nhà nghèo, bố mất sớm, mẹ mù chữ lại không có khả năng lao động. Từ nhỏ cô đã sống dựa vào nguồn kinh phí hỗ trợ của gia đình nam chính - Cảnh Minh. Bố mẹ Cảnh Minh yêu thương Đỗ Nhược Xuân, không chỉ tài trợ về mặt kinh tế mà còn tạo điều kiện giúp cô được lên Bắc Kinh học. Từ miền quê cheo leo ngút ngàn trên sườn núi khăn gói vào phố thị, Nhược Xuân đổi tên thành Đỗ Nhược, chính thức bước chân vào cuộc lột xác mà đến cô cũng -không - thể - ngờ - được. Thi đậu một trường ĐH danh tiếng, lại là học sinh nữ duy nhất của lớp, Đỗ Nhược được các bạn quan tâm hết mực. Họ sẵn sàng hỗ trợ cô tất cả mọi việc, miễn là cô cần sự trợ giúp. Sống trong một môi trường toàn những người ưu tú, về cả học lực lẫn điều kiện gia đình không khiến Đỗ Nhược cảm thấy khó thở. Cô luôn cố gắng học tập, đọc sách không ngừng nghỉ để theo kịp họ. Mọi chuyện cứ thế thuận lợi trôi qua, cô dần dần hòa nhịp được với cuộc sống mới, có bạn bè, có ước mơ, đầy tiếng cười. Cảnh Minh là một cậu sinh viên thiên tài. Theo cách mà tác giả xây dựng thì đầu óc của cậu, giống như một phần mềm được lập trình tinh vi, hoàn hảo không lỗ hổng. Cậu dẫn đầu một nhóm thiếu niên gồm các bậc tinh anh kì tài, chuyên nghiên cứu và sáng tạo khoa học. Cùng làm việc trong một môi trường, Cảnh Minh dễ dàng nhận ra sự thay đổi của Nhược Xuân - con vịt xấu xí cậu từng không ít lần coi thường. Sự tỏa sáng chầm chậm của Đỗ Nhược đã thu hút trọn vẹn ánh nhìn của Cảnh Minh. Cậu cảm thấy cô gái này thật sự rất lạ. Cô của bây giờ và ngày trước quả thực khác xa nhau. Sự nỗ lực, bản tính cần cù, chịu khó của Đỗ Nhược đã giúp cô trở nên lấp lánh như một viên ngọc quý. Là người có tình cảm với đối phương trước, Đỗ Nhược bị Cảnh Minh lạnh lùng cười cợt trên mối tình đơn phương chưa kịp đơm hoa của mình. Cô chưa kịp nói thành lời đã bị cậu thẳng thừng từ chối. Điều đó khiến Đỗ Nhược nảy sinh khoảng cách với Cảnh Minh, cô không muốn tiến xa khỏi vùng an toàn của mình thêm bất kì lần nào, dù vì cậu, hay bất kì ai. Trải qua một vài chuyện, Cảnh Minh dần nảy sinh tình cảm với Đỗ Nhược. Thế cờ đảo chủ, chàng trai kiêu ngạo ngày nào giờ lại trở nên yếu thế, mềm nhũn trước tình yêu. Cậu sợ Đỗ Nhược không thích mình, sợ cô vẫn còn giữ trong lòng những lời cậu buột miệng thốt ra ngày ấy, sợ cô có ác cảm với mình... Chưa bao giờ cậu cảm thấy lo lắng như vậy.... [ Là những rung động đầu đời thật đẹp. Là những phút giây tỏa sáng của tuổi trẻ. Là tình thương, nỗi nhớ. Là thất bại khiến người ta bất lực. Là tổn thương, nước mắt. Là vết cắt rất sâu nhưng vẫn bên nhau sau tất cả. ] Câu chuyện cuộc đời của Nhược Xuân và Cảnh Minh không dừng lại ở đây mà hứa hẹn sẽ đem lại nhiều hơn thế. Khi một mai, họ bước chân ra khỏi mái trường ĐH, có rất nhiều điều đang đợi chờ ở phía trước, cho cả họ và chúng ta, những độc giả khát khao một điều gì đó mãnh liệt hơn vào tình yêu và tuổi trẻ. Review bởi lim_hhanhhanh Mời các bạn đón đọc Nhược Xuân Và Cảnh Minh của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Tôi Có Thể Nuốt Đầu Ngài Không Ạ? - Mộng Trung Đại Chuỳ
Nội dung câu chuyện vô cùng đơn giản xoay quanh về một con bồ nông dính trúng đầu của một con người. *** “Tôi có thể nuốt đầu của ngài không ạ?” có nội dung khá lạ và rất đáng yêu. Tiểu Đề Hồ ngoan vô cùng luôn, đọc mà trái tim tan chảy vì độ moe của Tiểu Đề Hồ. T_T  Vì Đề Hồ là bồ nông út trong nhà, được anh chị bao bọc, lại chưa từng ở chung với con người bao giờ, nên Cảnh Minh nói gì em đều nghe theo hết. :vThậm chí lúc tới kì phát dục của mình em còn hổng biết mình bị làm sao, phải gọi điện cho anh trai cầu cứu. Anh trai của Đề Hồ là Đề Bảo, cũng là bồ nông tinh, đã sớm có “mùa xuân” của riêng mình; vô cùng thương em vì thấu hiểu “nỗi đau” kẻ nằm dưới, vậy là Đề Bảo cực kì hi vọng rằng, Đề Hồ sẽ nằm trên Cảnh Minh. Nhưng đáng buồn là điều đó không xảy ra. :v Đề Bảo là một người anh vô cùng trách nhiệm, khi Đề Hồ phát dục, ảnh tìm mọi cách để Cảnh Minh và Đề Hồ “gạo nấu thành cơm”, còn xách cả va - li sang nhà Cảnh Minh để tiện chăm sóc Đề Hồ, truyền tải kinh nghiệm trải qua kì phát dục cho Đề Hồ… Tuy quan tâm là vậy, nhưng Đề Bảo vẫn vô cùng khinh bỉ cái sự lãng mạn dở hơi của Cảnh Minh và Đề Hồ. Khi thấy hai người hạnh phúc cùng nhau chạy dưới cơn mưa để rồi về nhà phát sốt cả lượt, Đề Bảo nghĩ: “Đúng là một ngày muôn màu muôn vẻ của bọn ocschos.” Mình cảm thấy các nhân vật trong “Tôi có thể nuốt đầu của ngài không ạ?” cứ ngây thơ sao sao ấy (ngoại trừ tiểu công của Đề Bảo). Đề Hồ ngốc kiểu ngoan ngoãn lễ phép, Cảnh Minh lại ngốc kiểu thiếu niên mới bước vào trường đời chưa biết tình là gì :v Đọc truyện hài hước mà thoải mái lắm, còn được chia thành từng phân đoạn nhỏ nữa, nên khi đọc không có cảm giác bị mệt.  Cảnh Minh lúc đầu coi Đề Hồ là thú cưng mà cưng nựng (vì dẫu sao ẻm cũng xuất hiện trước mặt ảnh với bộ dạng bồ nông mà), nhưng sau đó “lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy”, tình cảm kì lạ nảy sinh, khiến chàng tác gia truyện sếc am hiểu 666 tư thế Cảnh Minh liên tục tưởng tượng ra cảnh Đề Hồ trần truồng, tưởng tượng ra cảnh Đề Hồ ở trên giường… Mọi chuyện bắt đầu bằng một câu “Xin chào ngài, Mr. Con Người tôn kính, tui có thể nuốt đầu ngài vào miệng không ạ?” của Đề Hồ, mà mở ra một mùa xuân vô hạn cho cả Đề Hồ và Cảnh Minh. Tóm lại, nếu bạn là người ưa truyện ngọt sủng và hài hước, hãy nhảy hố “Tôi có thê nuốt đầu của ngài không ạ?” đi thôi. ^^ Mời các bạn đón đọc Tôi Có Thể Nuốt Đầu Ngài Không Ạ? của tác giả Mộng Trung Đại Chuỳ.
Cuộc Chiến Thượng Vị - Tâm Nhụy
Truyện kể về Từ Mãn, một cô gái hiện đại 29 tuổi, tính cách bình thường, con người bình thường, năng lực bình thường, nói chung là bình thường đến không thể bình thường hơn. Tình cờ cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết trùng sinh, nhưng không được xuyên vào vai nữ chính trùng sinh, mà là vai nữ phụ. (tức là xuyên vào vai nữ phụ ở kiếp 2 của cô nữ chính trong truyện) Nữ phụ là một quý nữ với thân phận quận chúa, mẹ là Đại trưởng công chúa (chị vua). Vì yêu thương vị biểu ca bệnh tật của nữ chính mà ép hắn lấy mình, sau vì cuộc sống hôn nhân không được hòa thuận mà vị biểu ca kia chết sớm. Sau, nữ chính chết đi sống lại trả thù, hại chết nữ phụ, giành lại vị biểu ca yêu thương, hai người sống hạnh phúc cả đời. *** Khi bạn đã quá chán ngấy với nữ chính có bàn tay vàng và được tác giả buff đến tận trời thì “Cuộc chiến thượng vị” là một lựa chọn không tồi cứu cánh cho khẩu vị của bạn. Mặc dù Từ Mãn biết được nội dung trong sách nhưng mạch truyện vẫn rất tự nhiên không gây lấn cấn cho người đọc, không hề buff hay bàn tay vàng một chút nào. Từ Mãn qua ngòi bút của Tâm Nhụy là một cô gái bình thường, không giỏi giang cũng chẳng có tâm tư tính toán. Nàng biết trân trọng hiện tại và cố gắng hòa nhập mình vào cuộc sống nơi cổ đại.  Về nam chính trong truyện - Gia Cát Sơ Thanh tuy không được tác giả xây dựng hình tượng “hào nhoáng” như những nam chính trong các tiểu thuyết khác nhưng chàng là người thâm tình, nghị lực và có chí tiến thủ. Khiếm khuyết duy nhất của chàng là căn bệnh tim từ nhỏ bù lại chàng rất tài hoa và tinh tế.  Một điểm không thể bỏ qua ở bộ truyện này là tuyến nhân vật phụ đông đảo nhưng mỗi người có một màu sắc riêng. Họ chính là điểm nhấn khiến cho truyện thêm lôi cuốn và không bị giới hạn chỉ tập trung vào nhân vật chính.  Nếu bạn thích một bộ truyện nam chính thâm tình, có chút tình tiết cung đấu và tuyến nhân vật phụ đáng yêu thì đừng ngần ngại mà mau mau nhảy hố để giải cơn đói truyện nha.   Mời các bạn đón đọc Cuộc Chiến Thượng Vị của tác giả Tâm Nhụy.