Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều

Tên gốc: 书虫在清朝的米虫生活 Tác giả: Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm - 千本樱景严 Edit: Vi Ánh Nữ chính: Đọc sách uyên bác, không đủ chiều sâu. Tiềm năng vô cùng, tính trơ mạnh mẽ. Thanh thuỷ văn, một nửa là hư cấu, cho nên nữ chính không phải là nhân vật có thật trong lịch sử, chỉ là tưởng tượng. Tứ Tứ vẫn là Tứ Tứ kia, sẽ không chuyên sủng một nữ nhân. Nữ chính vẫn là nữ chính, yêu nhất bản thân, sẽ không để một người nam nhân ngăn trở bầu trời của chính mình. *** Nữ chính: Thích đọc sách, uyên bác, nhưng không đủ sâu sắc. Rất có tiềm năng, nhưng bản tính trơ lì chậm tiến. Truyện một nửa là hư cấu, vậy nên nữ chính không phải là nhân vật có thật trong lịch sử, chỉ là tưởng tượng. Tứ Tứ vẫn là Tứ Tứ kia, sẽ không chuyên sủng một nữ nhân. Nữ chính vẫn là nữ chính, yêu nhất bản thân, sẽ không để một nam nhân che lấp khoảng trời của mình. NHẬN XÉT VỀ TRUYỆN: Của người edit: mình đã gặm nhấm xong convert, thấy truyện khá là hài hước và giải trí. Rất tiếc là không dành cho ai đang tìm truyện về tình yêu sâu đậm, chết đi sống lại =)) (Vụ tình cảm ở truyện này nhẹ hơn cả lông hồng ý ~) *** Nữ chính Trình Mỹ Hảo sống ở thời hiện đại là một người thích đọc sách, uyên bác hiểu nhiều nhưng không sâu sắc cho lắm. Một đêm mát trời cô đang đọc sách về triều đại Khang Hi thì chợt ngất đi, tỉnh dậy đã thấy bản thân xuyên không về thời Khang Hi, trở thành Đông Thục Lan, vợ mới cưới của Tứ bối lặc – hay còn gọi là Tứ Tứ. Thật ra tuy nội dung như vậy, nhưng bộ truyện có cái tên siêu dài và nội dung hơn một trăm chương này không giống như những tác phẩm xuyên không thường thấy. Không có những tình tiết đậm lãng mạn, nữ chính không si tình cũng không cao ngạo, nam chính cũng không cuồng mê chỉ yêu mỗi nữ chính, cũng không có nhịp điệu gay cấn lung trời chuyển đất thay đổi chính sự gì cả. Cả câu chuyện dường như kể lại cực kì chân thực cuộc sống sau xuyên không muốn khó thì khó, muốn nhàn thì sẽ nhàn của cô gái Mỹ Hảo. Mỹ Hảo không coi việc bị xuyên không là tai họa gì khủng khiếp, cũng không có nhu cầu thể hiện bản thân để thay đổi triều đại mà chỉ an phận đọc sách, sống đời cách cách trong phủ của Tứ Tứ. Nhàn nhã, vui vẻ, biết tận hưởng, lâu lâu làm nghĩa vụ gối chăn của vợ cho chồng thế là xong. Cá nhân tôi thấy truyện này có YY nhưng không quá lắm, nhưng không có yêu đương gì cả. Một vài người đọc thấy có thì có lẽ có, nhưng hơi nhạt. Dường như giữa Tứ gia và nữ chính Thục Lan chỉ là hai đường thẳng chạy song song, dính líu vào nhau ở nghĩa vụ của vợ và chồng đã được mặc định, ngoài ra thì không có gì đậm đà, sâu sắc giữa hai người cả. Vì vậy câu chuyện này vừa có một sự nhàm chán, không đặc sắc khiến người đọc có cảm giác không hay lắm, đọc cho vui thôi. Nhưng bên cạnh đó, cũng có thể công nhận rằng câu chuyện phản ánh cuộc đời xuyên không rất thực tế, không lãng mạn hóa nó quá đáng đồng thời thể hiện một nữ chính rất biết lý trí, biết nắm bắt tình hình của bản thân. *** Khác với bên ngoài đang sôi sùng sục, trong phủ Tứ bối lặc lại tương đối bình tĩnh, nếu mọi chuyện đã định thì điều duy nhất có thể làm bây giờ là nghĩ xem ai nên ra mặt. Ô Lạp Nạp Lạt Thị thân là đích phúc tấn, lại có đại a ca, vậy nên địa vị sẽ không chịu chút tổn hại nào, kể cả vị công chúa Triều Tiên kia có vào cửa thì tối đa cũng chỉ có thể làm trắc phúc tấn. Nếu Ô Lạp Nạp Lạt Thị nghênh chiến mà không may thua thì dường như sẽ tổn hại mặt mũi của Tứ bối lặc. Cho nên, sau khi mọi người thương thảo xong xuôi liền cho ra đáp án như bên ngoài phỏng đoán – bước đầu tốt nhất cứ để Niên trắc phúc tấn ra mặt. Hơn nữa xem tình hình này thì khá chắc chắn Khang Hi cũng sẽ đến xem náo nhiệt. “Tiểu thư, người thấy Niên trắc phúc tấn có bao nhiêu phần thắng?” Tiểu Thúy thấy Đông Thục Lan đọc được một đoạn đã khép sách lại, nhắm mắt dưỡng thần, liền đem nghi vấn của mình hỏi ra miệng. Khụ, chủ tử các viện bây giờ đều coi tiểu thư nhà nàng như thầy bói, không phải tiểu thư chỉ đánh cược thắng một lần vào năm ngoái thôi sao, vậy mà đại nha hoàn bên người trắc phúc tấn cứ liên tục tới tìm nàng. Với lại chuyện này thì sao có thể xem tướng mà đoán thắng thua? Cho dù có đoán ra được, chắc chắn tiểu thư cũng không tự nguyện dây vào mớ bòng bong này. “Phần thắng gì?” Thục Lan mở mắt ra. “Chính là chuyện Niên trắc phúc tấn cùng công chúa Triều Tiên tranh tài lần này. Cả kinh thành đều đang truyền nhau.” “Tranh tài gì?” “Còn tranh tài nào nữa? Hai bên đều là tài nữ có tiếng, đương nhiên là sẽ đấu cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, đủ các loại tài nghệ.” “Ồ tài nữ! Không biết là nước mấy phần(*)? Nếu khoảng cách giữa các nàng không rõ ràng như chữ viết bút lông của bản tiểu thư đặt cạnh chữ viết bút lông của phúc tấn thì kết quả của cuộc so tài này sẽ hiển nhiên phụ thuộc vào việc bối lặc gia có muốn thắng hay không thôi.” (*) Đọc tiếp sẽ hiểu =)) “Hả?” Tiểu Thúy có phần mơ hồ: “Tiểu thư, nước cái gì phần cơ?” “Chính là tài nữ đó. Không phải đều do người ngoài thổi phồng lên sao? Ra ngoài nhiều, thi từ nhiều, được người bình phẩm nhiều thì đương nhiên sẽ nổi tiếng. Nước ở đây giống như trong “rượu trộn nước” vậy, không thể nhìn mà nói trước được có bao nhiêu phần thực tài. Nếu ta là Niên thị thì bây giờ ta sẽ cấp tốc cho người đi thu thập chữ viết, thi từ cùng những bức họa của vị công chúa kia, nếu chênh lệch không quá lớn thì có thể vô ưu mà làm những gì nên làm.” “Nô tỳ không rõ.” “Trong thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa, chỉ trừ mỗi “kỳ” là có thua thắng rõ ràng, còn lại những thứ khác đều vô cùng mơ hồ, không có quy định rạch ròi thắng thua. Ví dụ như chữ viết bằng bút lông, nếu như lấy chữ của ta so với phúc tấn thì đương nhiên không có gì để nói, thế nhưng khi đặt chữ của hai người thực lực tương đương nhau vào cùng một chỗ để so sánh thì sở thích cá nhân của người so sánh sẽ chiếm một phần rất lớn trong việc phân định thắng thua. Hắn có thể nói chữ của ngươi thiên về mềm mại, hay nói chúng thiên về cứng cỏi. Ngươi sẽ không phản bác được, bởi căn bản cũng đâu có luật nào quy định rõ ràng.” Đông Thục Lan thấy Tiểu Thúy vẫn còn chút khó hiểu liền thầm thở dài, nha đầu này cái gì cũng tốt, chỉ có điều hơi ngốc nghếch. Nhưng mà ngốc một chút cũng không sao, mặc dù khi nói chuyện có hơi mệt nhưng rất hợp để giữ bên người. “Ta nói rõ ràng hơn là được. Ví dụ như khi nghe hát thì tiểu thư ta thích nghe những khúc anh hùng ca, còn ngươi lại thích nghe những điệu hát dân gian vùng Giang Nam. Khi hai người đàn hai thể loại khác nhau, không kể đến họ đàn hay hay dở, ta sẽ cảm thấy dân ca Giang Nam không đủ khí thế, ngươi sẽ cảm thấy anh hùng ca quá bi tráng, trên thực tế thì đây là hai thể loại nhạc khác nhau nên không thể đem ra so sánh được, thế nhưng nếu cho bỏ phiếu không phải ngươi sẽ chọn vị nhạc công đàn khúc dân ca Giang Nam sao?”   Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sâu Gạo Của Mọt Sách Ở Thanh Triều của tác giả Thiên Bản Anh Cảnh Nghiêm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vinh Diệu Của Anh (Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh)
Tựa bản dịch khác: Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Kiều Tinh Tinh là một đại minh tinh vạn người mê, khuôn mặt đẹp, diễn xuất tốt, sự nghiệp đang ở đỉnh cao. Ấy thế mà chỉ vì một cái video ghi lại cảnh nhân vật của cô trong game "Vương giả vinh diệu" mà Kiều Tinh Tinh đang làm đại diện phát ngôn bị đánh tan tác mà sự nghiệp của cô suýt nữa đi tong.   Để cứu vớt hình tượng của mình, Kiều Tinh Tinh phải tham dự cuộc thi đấu “Vương giả vinh diệu”, chứng minh cho mọi người thấy, người đại diện phát ngôn thật sự xứng chức, hoàn toàn không hề kém cỏi.   Vấn đề là, Kiều Tinh Tinh thực sự chỉ là gà mờ, muốn trong một tháng luyện lên cấp độ “đại thần” là một việc vô cùng nan giải.   Trong lúc cô đang đau đầu suy nghĩ làm sao để giải quyết vấn đề này, bất chợt nhận được tin nhắn mời tham gia tổ đội từ nam thần mà cô thầm mến lúc còn cấp ba. Năm ấy, muốn anh dạy kèm toán, lại bị anh lạnh lùng từ chối, lần này, là anh chủ động mời cô, vậy cũng đừng trách cô “lừa” anh giúp cô luyện game. Được một “đại thần” như anh kèm cặp, dù không thể trở thành cao thủ, nhưng vị trí bạn gái đại thần kia cũng không thể chạy khỏi tay cô.   Nếu bạn đã từng là fan của “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” thì chắc chắn bạn sẽ rất nhanh có cảm tình với “Vinh diệu của anh”, bởi theo cá nhân tớ, cuốn sau chính là phiên bản update của cuốn trước.   Vẫn là bối cảnh võng du, hot girl đi với đại thần, phá đảo thế giới game, càng thêm ngọt ngào ở thế giới thực. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là việc nâng cấp từ độ tuổi thanh xuân lên thành các thanh niên ưu tú sắp sửa ba mươi.   Phong cách viết mang đậm chất Cố Mạn, không nhiều cao trào, chủ yếu là các tình tiết ở chung ngọt ngào của cặp đôi chính, ngược chết cẩu độc thân. Có lẽ, bởi tác giả lựa chọn độ tuổi đã trưởng thành cho nhân vật, nên suy nghĩ cùng các quyết định đều rất “chín chắn”, nhất là mối quan hệ với người cũ rất dứt khoát, hoàn toàn không có nữ phụ, tra nam làm loạn chốn này.   ***   Nếu bạn là fans của Cố Mạn, không thể chịu được việc reviewer buông lời “cay đắng” về nữ thần của mình, vậy thì chúng ta nên chia tay nhau từ đây, bạn chỉ cần nhớ đoạn review phía trên là được. Còn nếu bạn là một độc giả thông thái, dám chấp nhận đương đầu với những nhận xét “không tích cực”, vậy thì mời bạn lại đây cùng tâm sự mỏng.   Nữ chính của truyện là Kiều Tinh Tinh, theo như miêu tả là một diễn viên thực lực, người đẹp, diễn xuất tốt, tính tình thẳng thắn, tinh nghịch. Theo cảm nhận của tớ, tác giả đang cố gắng xây dựng nữ chính theo hình ảnh những cô nàng Thượng Hải độc lập, tài giỏi và quyết đoán. Bạn đừng hỏi vì sao tớ lại biết điều này, bởi với hai năm “ăn nằm” với gái Thượng Hải đã khắc sâu ấn tượng về những “chị đại” Thượng Hải trong tớ.   Thế nhưng, dường như tác giả lại không xây dựng được một Kiều Tinh Tinh như thế. Nữ chính được miêu tả đã gần ba mươi, nhưng quá xốc nổi, không đủ sự trưởng thành và khéo léo của người đã lăn lộn nhiều năm trong giới showbiz.   Nếu tác giả không nhắc đi nhắc lại việc Tinh Tinh là một ngôi sao thì thực sự tớ cho rằng, cô ấy chỉ là một cô gái vừa tốt nghiệp đại học, chưa trải đời mà thôi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Về phần nam chính, tớ thực sự thích việc tác giả tặng cho Vu Đồ nghề nghiệp là một kỹ sư hàng không vũ trụ. Mọi thứ sẽ thật đẹp, nếu như Cố Mạn không khoác thêm cái danh đại thần cho nam chính.   Vu Đồ là một nam thần thông minh lại đẹp trai, có thể học một lúc hai chuyên ngành. Bởi vì đam mê mà anh theo đuổi ngành hàng không vũ trụ, thế nhưng, thực tế cùng nỗi lo tiền tài khiến anh gần như muốn từ bỏ ước mơ mà anh đã theo đuổi suốt thanh xuân của mình.   Cuộc gặp gỡ với Kiều Tinh Tinh, sự động viên của cô, sự tin tưởng của cô khiến anh cảm thấy bản thân càng nên kiên trì với ước mơ của mình. Nghe thì có vẻ cảm động, nhưng sự thực thì diễn biến tâm lý của nam chính rất nhạt nhòa, tớ hoàn toàn không cảm nhận được một chút day dứt, bất lực nào của Vu Đồ cả.   Tình cảm của cặp đôi chính cũng phát triển theo mức tên lửa, vừa mới chơi game cùng nhau được mấy bữa, đã thấy yêu luôn rồi. Cảm giác của tớ lúc đọc đến đoạn hai người này “tình trong như đã mặt ngoài còn e” chính là đây là đâu? tớ là ai? chuyện gì đang diễn ra? ấy. Tất cả các tình tiết truyện được đẩy đi quá nhanh, khiến tớ khó nắm bắt được bất kỳ tâm tư, cảm xúc gì của nhân vật.   Một điểm khác là yếu tố võng du cũng không được làm tốt. Nếu như trong “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”, mối quan hệ của các nhân vật trong game được miêu tả sinh động, thì trong “Vinh diệu của anh”, yếu tố võng du cũng quá là qua loa rồi.   Rõ ràng concept game đang là Chư Bát Giới đánh quái thế nào quay một vòng lại thành Trương Phi giết địch. Từ bao giờ Tây Du Ký xảy trong trong thời đại của Tam Quốc Diễn Nghĩa vậy????   Dù cùng bước trên con đường hường huệ, thiếu nữ, nhưng tớ và Cố Mạn thực sự không thuộc về nhau. Có lẽ vì phong cách của Cố Mạn quá nhẹ nhàng, quá thiếu nữ khiến một thanh niên 4D như tớ không cảm được.   Nhưng nếu bạn là fans của “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên” hay Cố Mạn thì tớ vẫn khuyến khích bạn nên đọc thử bộ này. Biết đâu tớ và Cố Mạn không thể chung nhịp đập nhưng bạn và cô ấy lại thuộc về nhau thì sao nhỉ. _________   " ": Trích dẫn từ truyện   Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nam chính thời trung học không yêu nữ chính là thật... Nam chính đã từng yêu nữ phụ là thật... Nam chính năm 30 tuổi cặm cụi viết thư trả lời tất cả những câu hỏi nữ chính năm 17 tuổi từng hỏi mình là thật... Cuối cùng họ yêu nhau, ở bên nhau cũng là thật. Mười năm qua đi, Kiều Tinh Tinh ngoài ý muốn trở thành minh tinh, hào quang rực rỡ, ở nơi đâu cũng có thể nhìn thấy. Mà nam thần trung học Vu Đồ ngày đó từ chối lời tỏ tình của cô dường như đã biến thành một người bình thường, mờ nhạt trong biển người trước mắt... Cô ở trong hồng trần lăn lộn giữa danh lợi, còn người ấy vẫn như xưa, ánh mắt trong trẻo nhìn thế gian. Thời gian trôi mau, anh vẫn như cũ luôn xuất chúng ở trong lòng em, liệu rằng giờ đây em có thể trở thành niềm kiêu hãnh của anh! Bổ sung và chú thích một số khái niệm. 1. Nyc của nam chính tên Hạ Tình 夏晴, có chương mình dịch là Hạ Thanh nhưng mình chưa dò lại???????? 2. Cơ quan làm việc của Vu Đồ: Viện nghiên cứu Công nghệ Hàng không Vũ trụ Thượng Hải Cách gọi khác: Shanghai Academy of Spaceflight Technology/ Viện nghiên cứu hàng không vũ trụ Thượng Hải (trong phần phiên ngoại 10 có nhắc đến viện nghiên cứu khá nhiều và cơ cấu viện nên mình sẽ giới thiệu sơ lược ở đây) Viện nghiên cứu công nghệ hàng không vũ trụ Thượng Hải là xương sống của ngành công nghiệp khoa học và công nghệ quốc phòng của Trung Quốc. Là một trong ba viện lớn của Tập đoàn khoa học và công nghệ hàng không vũ trụ Trung Quốc, còn được gọi là Viện nghiên cứu thứ tám của Tập đoàn khoa học và công nghệ hàng không vũ trụ Trung Quốc (gọi tắt là Bát viện), Cơ quan vũ trụ Thượng Hải, được thành lập vào tháng 8 năm 1961. Trong những năm qua, hàng không vũ trụ Thượng Hải đã cải cách, phát triển và thành lập Thành phố hàng không vũ trụ (có được nhắc tới trong truyện). Cơ cấu: Vào cuối năm 2015, Viện nghiên cứu công nghệ hàng không vũ trụ Thượng Hải có hơn 19.400 nhân viên và 3 học giả của Học viện kỹ thuật Trung Quốc. Theo trang web chính thức của Viện nghiên cứu công nghệ hàng không vũ trụ Thượng Hải vào tháng 5 năm 2018, viện có 3 đơn vị tổng hợp và 3 đơn vị lắp ráp, 6 viện nghiên cứu chuyên nghiệp, 1 phòng thí nghiệm khoa học và công nghệ quốc phòng trọng điểm, 1 trung tâm nghiên cứu và ứng dụng công nghệ công nghệ quốc phòng, 1 trung tâm công nghệ doanh nghiệp quốc gia; thành lập 1 trạm nghiên cứu sau tiến sĩ, 3 ngành học cấp 1 cấp bằng thạc sĩ. Các ngành nghiên cứu: - Phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia về khoa học và công nghệ quốc phòng: Phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia về môi trường điện từ. - Trung tâm nghiên cứu và ứng dụng công nghệ công nghệ quốc phòng Trung tâm - Phòng thí nghiệm trọng điểm Thượng Hải - Các trung tâm kỹ thuật cấp tỉnh và cấp bộ và trung tâm công nghệ doanh nghiệp - Toàn bộ các đơn vị lắp ráp: thiết kế tổng thể của tên lửa, thiết kế tổng thể của vệ tinh, tổng cục vũ khí trên không, tổng cục khoa học vũ trụ, viện lắp ráp tên lửa, viện lắp ráp vệ tinh... - Các viện nghiên cứu cốt lõi: viện chỉ đạo (viện 802), viện kiểm soát (viện 803), viện điện tử (viện 804), viện cơ bản/ nền tảng (viện 808), viện động lực chuyên nghiệp (viện 806), viện điện (viện 811) 3. Viện sĩ (academic): gồm các nghĩa - Viện sĩ của viện hàn lâm khoa học, là danh hiệu vô cùng cao quý. (được bầu ra chứ không phải kết nạp) - Thành viên của hiệp hội khoa học, được kết nạp chứ không phải được bầu. - --------- Mời các bạn đón đọc Vinh Diệu Của Anh (Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh) của tác giả Cố Mạn.
Ngạo Khí Hoàng Phi
Nàng xuất thân vốn là vị tiểu công chúa của tập đoàn Lăng Thị, tuy nhiên không biết vì sao lại  lưu lạc đến Long Hiên hoàng triều vốn là một nơi không hề có trong lịch sử.... Vậy cũng không sao, nhưng chẳng biết thế nào nàng lại trở thành tần phi của hoàng đế, hơn nữa chỉ là một phi tử nhỏ địa vị thấp hèn.  Không sao cả, nàng nhẫn nhịn! Chờ nàng ra khỏi cung rồi thì phải như chim bay cao trên trời, như cá bơi lội dưới biển. Hình như  ông trời không vừa lòng với nguyện vọng quá mức tốt đẹp của nàng, nên khiến nàng nhận lầm hoàng đế là thái giám, không những thế còn cùng hắn xưng huynh gọi đệ. Mà tên hoàng đế này không biết bị bệnh gì… sống chết không chịu cho nàng đi. Hoàng đế Âu Dương Chính Hiên của Long Hiên hoàng triều – kiếp này chỉ yêu mình nàng, vì nàng mà từ bỏ hậu cung. Vương gia – người xưa nay hỉ nộ ái ố không hiện ra mặt – có tình ý với nàng, quyết sống không chung chăn, chết chung huyệt. Thiên hạ đệ nhất sát thủ  Vô Dạ cũng đến “góp vui” – ta nguyện ý vì nàng mà buông kiếm. Thật rối loạn… Đây rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh của nàng? *** Review Góc Review: Lăng Ngạo Tuyết/ Tiêu Vũ Tình x Âu Dương Chính Hiên Mình đã đọc truyện này vào 25/10/2016. Ấn tượng của mình về nữ chính là nàng không tệ, nam chính phải là hoàng đế nhưng phải quỳ xuống năn nỉ nàng thì nàng mới chịu tha thứ. Lúc đó mình còn khen nữ chính mạnh mẽ, dứt khoát; còn nam chính thì bỏ danh dự để sửa sai. Bây giờ quay lại thấy cmt khá trái chiều, nhiều người chê nam nữ chính. Mình quyết định nhảy hố ngay lập tức để xem thực hư thế nào :3 Nữ chính Lăng Ngạo Tuyết ở hiện đại là hoa khôi của trường. Một ngày cô từ chối không biết bao nhiêu người; cô còn được những nữ sinh thân thiết tặng cho cô nụ hôn gió, cùng những tiếng thét chói tai như gặp được thần tượng. Những chi tiết này theo mình thì lố, dù đẹp cách mấy đi chăng nữa, mình vẫn cảm thấy lố. Hơn nữa, Ngạo Tuyết là kiểu ngủ gục, trốn học nhưng vẫn giành hạng cao trong trường; cô là người thừa kế của tập đoàn Lăng thị – một tập đoàn không có đối thủ (tác giả nói chứ mình không bịa ra nha); cô là tiểu thư nhà giàu nứt vách đổ vỏ nhưng giả vờ là người có gia cảnh nghèo. Những điều kể trên làm ấn tượng ban đầu của mình giảm xuống, vì truyện có nguy cơ giống truyện teen. Mình vẫn cày tiếp vì hi vọng ở cổ đại sẽ tốt hơn. Khác với vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh, ôn nhu, Ngạo Tuyết là người cực kỳ, cực kỳ bạo lực. Nàng học rất nhiều môn võ, và là một nữ bá của trường. Ước mơ một lần được xuyên không, nên Ngạo Tuyết được xuyên đến Long Hiên hoàng triều, còn Tiêu Vũ Tình lại xuyên đến hiện đại. Ngạo Tuyết xuyên vào thân xác của Tiêu Vũ Tình, thiên kim của Tri phủ, là đệ nhất tài nữ trong kinh thành. Nàng “bị” hoàng đế sắc phong làm chiêu dung, do nguyên chủ cố tình biểu hiện kém, không tranh sủng. Ở chương 3, Chính Hiên đang chuẩn bị cải trang vi hành thì gặp Vũ Tình đang thả diều. Hắn đột nhiên muốn tới gần nàng, và sau đó hắn cùng nàng trò chuyện, hắn quên luôn việc cải trang vi hành. Ấn tượng ban đầu của mình với nam chính giảm sút trầm trọng. Thay vì lo chuyện công, hắn lại ngồi lại bên cạnh mỹ nhân. Hắn làm hoàng đế mà quá dễ dàng rung động như thế, thật vô lý! Mình cày đến chương 10 liền không thể cố gắng thêm nữa. Nam phụ Âu Dương Cẩn Hiên tuy cũng đột ngột yêu Vũ Tình, nhưng hắn đỡ hơn Chính Hiên. Cẩn Hiên tuy chỉ là vương gia nhưng hắn trông giỏi giang hơn cả Chính Hiên. Mình rất thất vọng về nam chính. Văn phong của truyện không tốt lắm, khá giống truyện teen, không chỉ riêng ở hiện đại, mà ở cổ đại còn tệ hơn nữa. Nữ chính được miêu tả là xinh đẹp, giỏi võ. Mình lại chẳng thấy nàng có gì đặc sắc cả. Xuyên tới cổ đại mà không biết “nhập gia tuỳ tục”, lúc nào nàng cũng suy nghĩ nông cạn, là một kiểu não tàn nhẹ. Nàng khá nhố nhăng, trẻ con, hành động mà không biết suy nghĩ. Có thể kể đến việc nàng cứ khiến cho tỳ nữ bên cạnh ngạc nhiên vì cách nói chuyện điên điên khùng khùng của nàng. Nàng còn chửi to “cẩu hoàng đế, hoàng đế chết tiệt” trước cung của Chính Hiên. Nếu không phải truyện này là truyện sủng và Vũ Tình là nữ chính, thì nàng đã phải chết không dưới ba lần rồi. Sau khi đọc xong khúc này, mình drop liền vì thấy nữ chính não tàn và nam chính cũng vô dụng, tinh trùng lên não không kém .  Là một hoàng đế, hắn phải có uy nghiêm của hoàng đế, nhưng mình lại chẳng thấy điều này. Ai cũng leo lên đầu lên cổ hắn được cả. Cách hắn hành xử với Nguỵ thừa tướng cũng chẳng thuyết phục mình rằng hắn là hoàng đế có quyền uy không thể xâm phạm. Điều làm mình thấy buồn cười là việc Chính Hiên dễ dàng yêu Vũ Tình như vậy, cưng chiều nàng như vậy, vậy mà hắn lại không tin nàng, dẫn đến hiểu lầm về sau. Theo như mình nhớ, Vũ Tình rời khỏi cung. Chính Hiên đến sống cùng nàng ở một trong thôn, hằng ngày năn nỉ nàng. Khi hắn quỳ xuống năn nỉ nàng thì nàng mới mềm lòng và quay lại. Mình tính cày tiếp để xem vì sao nam chính bỏ tôn nghiêm như vậy mà mọi người vẫn ghét hắn. Có điều, mình không thể chịu nổi nữa nên đành bỏ cuộc thôi. Cho truyện này 1.5/5 điểm. Truyện này sẽ bị xoá khỏi danh sách yêu thích của mình. Mời các bạn đón đọc Ngạo Khí Hoàng Phi của tác giả Tùy Phong Thanh.
Mục Nhiên
Một đứa trẻ mồ côi có mong ước đơn giản chỉ là một mái nhà, vậy mà hắn lại không có được. Lần đầu tiên gặp được anh đã khiến tim hắn rung động , bất chấp mọi thủ đoạn muốn có hắn bên cạnh , hắn dùng tình yêu chân thật cùng thời gian để khiến anh cảm động nhưng tất cả mọi cố gắng của hắn hoàn toàn bị xem thưởng đến phút cuối cùng hắn mới biết được hắn đã sai lầm rồi. Liệu hắn có thoát được tình yêu đầy đau khổ này hay không ? *** Review T.Y: Tại thời khắc đó, Mục Nhiên chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiên cậu gặp anh, kể từ khi cậu bất chấp thủ đoạn vì muốn giữ anh ở bên cạnh. Những tưởng rằng chỉ cần có thời gian, chỉ cần cậu thật lòng, rồi đến một lúc nào đó anh sẽ đem tình yêu trao cho cậu. Nhưng không, là cậu đã sai rồi... Truyện này chắc có nhiều bạn đọc rồi, review cũng có nhưng mình vẫn muốn review một lần nữa. Chỉ dùng từ ngữ thật sự không thể miêu tả hết cảm xúc và sự yêu thích của mình dành cho Mục Nhiên. Đây cũng là cột mốc quan trọng trên con đường đọc đam của mình. Sau khi đọc xong bộ này, tiêu chuẩn chọn đam của mình trở nên khó hơn. Đọc 10 truyện thì hết 8 truyện đứt gánh giữa đường vì cảm thấy chưa đủ "hay như Mục Nhiên", bản thân bất tri bất giác đem Mục Nhiên ra làm tiêu chuẩn để chọn truyện. Bình thường đọc truyện hay xem phim dù có hay cỡ nào thì mình cũng sẽ không bỏ thời gian để xem lại. Nhưng Mục Nhiên lại là một ngoại lệ, mình đọc lại vô số lần, tất cả tình tiết trong truyện đều có thể nhớ rõ. Edit rất mượt. Tác giả miêu tả tâm lý nhân vật rất tốt, rõ ràng, khiến người đọc có thể sâu sắc cảm nhận từng nỗi đau mà Mục Nhiên đã trải qua. Từng câu từng chữ tác giả viết ra khiến mình cảm giác như tim bị ai đó bóp nhẹ, thương Mục Nhiên khi chưa kịp cảm nhận rõ hương vị hạnh phúc thì bất hạnh lại liên tiếp ập đến với cậu. Dịch Thiên tuy có tra nhưng mình không thể nào ghét được. Mình cảm giác như từ đầu Mục Nhiên so với những bạn giường khác của Dịch Thiên là có khác biệt, không phải vì lý do Mục Nhiên đã uy hiếp Dịch Thiên nhưng là do hai người đã biết nhau từ trước. Dịch Thiên luôn lấy lý do trả thù để dày vò Mục Nhiên (cả thể xác lẫn tinh thần), nhưng vẫn sai người theo dõi Mục Nhiên vì sợ cậu xảy ra chuyện. Nếu thật sự chán ghét Mục Nhiên thì để cậu biến mất hoàn toàn đối với anh không phải là một việc khó. Sau đoạn Mục Nhiên tự tử, mình thấy nhiều bạn mong Mục Nhiên có thể dừng lại ở đó vì cái chết giúp cậu chấm dứt mọi đau khổ. Nhưng cá nhân mình nghĩ như vậy thật không đáng, cậu đã khổ lâu như vậy rồi tại sao khi nhắm mắt cũng không thể có chút hạnh phúc nào? Liệu Mục Nhiên có thực sự cam tâm hay do đó là lựa chọn duy nhất? Đây là một trong những đoạn mình thích nhất trong truyện: "Từ Nhiễm ngây người, sau đó chậm rãi ôm lấy Hạ Húc Đông, trong mắt lại dâng lên một tầng hơi nước. Cô là con gái út trong nhà, phía trên còn có hai người anh trai, từ nhỏ đến lớn đều được mọi người sủng ái, nói là được phủng trong lòng bàn tay mà lớn lên cũng không đủ. Rồi sau đó gặp được Hạ Húc Đông, mọi việc y đều làm vì cô, ngay cả lời nói nặng cũng luyến tiếc nói với cô một câu. Còn người nọ, nhiều năm qua như vậy, trừ bỏ nữ nhân câm kia, liệu đã từng có ai quan tâm, để ý đến cậu? Khi cậu tứ cố vô thân, liệu đã từng có ai đứng ra chở che? Khi cậu rơi lệ, liệu đã từng có ai bao dung ôm cậu vào lòng? Cho dù một lần cũng được, liệu đã từng có ai không?" Chỉ sau vài lần đầu gặp mặt nhưng Từ Nhiễm đã thật sự xem Mục Nhiên như em trai của mình mà bảo vệ. Sẵn sàng vì cậu chống đối Dịch Thiên, đấu tranh vì quyền lợi mà Mục Nhiên nên có. Từ Nhiễm như một chất xúc tác giúp Dịch Thiên nhận ra tình cảm thật sự của mình dành cho Mục Nhiên. Dịch Thiên cũng vì Mục Nhiên mà thay đổi. Một Dịch Thiên cao ngạo, lại vì Mục Nhiên mà cầu xin sự giúp đỡ của Từ Nhiễm. Một Dịch Thiên luôn cho mình là đúng, lại vì Mục Nhiên mà bắt đầu đặt mình vào người khác để suy nghĩ. Một Dịch Thiên bá đạo, lại vì Mục Nhiên mà dần thay đổi bản thân để có thể giữ cậu bên mình. Mục Nhiên thật ra là một kẻ may mắn. May mắn vì có một người mẹ yêu thương mình vô điều kiện. May mắn vì có một người chị bảo vệ mình hết mực. May mắn vì có một cô con gái ngoan ngoãn lại hiểu chuyện. May mắn vì sau tất cả, cậu cũng đã có một cái gia cho riêng mình. *** Review Nỏ: Có thể sau khi đọc truyện sẽ có nhiều cảm nhận khác nhau, có người sẽ nói sẽ nói Mục Nhiên không những tiện, yếu đuối nhu nhược lại mà lại còn ngu ngốc khi cố chấp với một người chẳng thương mình; nhưng cũng sẽ có người như tớ, thương cho một Mục Nhiên mồ côi, một Mục Nhiên khát khao tình cảm gia đình hơn bao giờ hết. Mục Nhiên cũng từng được một gia đình nhận nuôi, nhưng lại bất hạnh khi những gì cha mẹ mới cho cậu không phải là những cái ôm đầy yêu thương mà là những lần bạo hành dở sống dở chết. Đặt trong hoàn cảnh đó, có người sẽ mạnh mẽ vươn lên, nhưng đâu phải ai cũng làm được vậy, và những người yếu đuối luôn sợ hãi với thế giới vì những gì mình đã trải qua thì cũng có gì sai? Và Mục Nhiên gặp Dịch Thiên, anh cứu cậu, đem đến cho cậu ánh sáng trong một thế giới cô đơn và tăm tối nhất, khiến cậu lại một lần nữa khát khao yêu thương. Khát khao và giành lấy, dù cách thức có sai trái nhưng thực sự cậu chưa hề thương tổn ai ngoài Dịch Thiên, cậu cũng đã dùng ba năm nhận lấy sự ghẻ lạnh khinh thường từ anh và những trò đùa quái ác của bạn bè anh để đổi lấy sai lầm. Ai có thể hiểu thấu và hình dung nổi những đau đớn mà cậu phải chịu? Thực sự tớ đã khóc khi Mục Nhiên mất đi người đàn bà câm, người duy nhất dành cho cậu tình yêu thương như một người mẹ mà chẳng cần hồi đáp. Cái cảm giác tưởng chừng như đã có được hạnh phúc, quá đỗi vui sướng, rồi lại chẳng may để nó vụt mất khỏi tầm tay. Chỉ vì một hành động lỗi lầm trong quá khứ, chỉ vì chẳng có ai bênh vực mà tất cả mọi người đều cho rằng cậu không xứng đáng được sống, không xứng đáng có được quyền hạnh phúc. Đỉnh điểm là giấc mơ về một thế giới, mà trong thế giới ấy, Mục Nhiên vẫn còn cha mẹ, vẫn đang được sống trong nỗi vô âu vô lo, hơn hết là cậu còn có một người bạn trúc mã tên Dịch Thiên. Cách hành văn của tác giả chân thật đến mức khiến tớ sợ hãi khi nghĩ đến viễn cảnh Mục Nhiên tỉnh lại và mọi êm đềm trong giấc mơ phút chốc tan biến... Và tớ thực sự thấy may mắn vì ít nhất còn có Dịch Thiên. Một người từ nhỏ đã phải sống trong cảnh tranh đấu chốn tiền quyền thì sao có thể dễ dàng mở lòng với một người, cuối cùng lại trở nên nguội lạnh khi biết người mình khó khăn lắm mới tin tưởng lại sử dụng những chiêu trò bỉ ổi. Dù trong ba năm đó, anh vẫn cảm thấy giận dữ với Mục Nhiên, nhưng làm sao có thể bỏ qua những hành động ấm áp và tình cảm chân thật mà cậu dành cho anh? Cuối cùng thì sau bao chậu máu chó của mẹ ruột đại thần hai người vẫn trở lại bên nhau =]]] Những gì Mục Nhiên đã chịu đựng và những hành động chân thành ấm áp từ sâu tận trái tim của Dịch Thiên sau này đều thật sự xứng đáng với tương lai hạnh phúc của cả hai về sau. Truyện phù hợp với con dân đang chán nản vì đời quá nhàm và có một con tym cháy bỏng nỗi thèm ngược tới điên dại~ Đánh giá: 9/10 Thiếu một số vì Cô Quân đại nhân đã ngược quằn quại Mục Nhiên của tuôi quá nhiều -.- tuôi đang đau đớn không muốn yêu nữa. Bonus tay nghề editor hơi bị đỉnh, không có tình trạng Hán Việt để anh chị em hộc máu chơi đâu =]]]] Mời các bạn đón đọc Mục Nhiên của tác giả Cô Quân.
Mua Em Một Trăm Đêm
Truyện Mua Em Một Trăm Đêm có nội dung xoay quanh một anh chàng tuy rất bá đạo nhưng lại thú vị. Có bao giờ bạn muốn cưới một cô gái về làm vợ chỉ với lần đầu gặp mặt chưa? Kể từ lần đầu tình cờ anh gặp cô, anh đã cố gắng bằng mọi cách phải chiếm giữ được cô. Khoảng thời gian ba năm, chính là quãng đường anh dùng để chinh phục cô. Rồi cuối cùng anh đã chinh phục được, cô đã không thể từ chối hôn ước của anh...Mọi cố gắng của anh phải chăng đã được đền đáp? Cô sẽ không thể chạy thoát khỏi anh?? *** “Nhất định con rất thắc mắc là tại sao giấy tờ nhà trọ của mẹ con lại ở trên tay ta?” Ngồi trên sofa trong phòng khách, mẹ Trác nhàn nhạt nói: “Trước khi ba con mất, đem nhà trọ giao cho ta, nói sau khi con tốt nghiệp đại học, muốn ta chuyển giao cho con.” “Nhưng con cũng biết, từ sau khi ba con qua đời, Trác thị kinh doanh cực kỳ không thuận lợi, trong vòng vài năm nay số nợ không ngừng tăng lên, con thân là người nhà họ Trác, ít nhiều cũng nên bỏ ra một chút, không phải sao?” “Vậy….Là muốn đem nhà trọ bán sao?” Trong nhà trọ, có rất nhiều hồi ức của cô và mẹ, nếu có thể, Trác Viện nghĩ muốn giữ nó lại. “Gian nhà trọ này đáng bao nhiêu tiền? Bán nó cũng không trợ giúp được gì nhiều đối với nợ nần của Trác thị.” Trác Viện ôm một tia hi vọng nói: “Nhà trọ này muốn giữ lại cho con sao?” Đã là vật thuộc về cô, mẹ Trác cũng không có dự định bán đi, ý tứ là muốn đem nhà trọ giao lại cho cô sao? “Ừ.” “Cảm ơn bác gái…….” Trác Viện với tay muốn lấy giấy tờ nhà trọ trên bàn, ai ngờ, mẹ Trác lại nhanh chóng đem giấy tờ rút lại, làm cho hi vọng của cô tan vỡ, cô nhíu mày, buồn bực mà nâng mắt lên nhìn mẹ Trác: “Bác gái……không phải bác nói nhà trọ giao cho con sao?” “Nhà trọ vốn là của con nhưng con phải đáp ứng ta một điều kiện, ta muốn con là tình nhân lâu dài của tổng giám đốc Giang Gia Văn.” Làm tình nhân của Giang Gia Văn? Bác gái làm sao có thể nói như vậy? Đó là bạn của ba cô, mà ông ấy còn có vợ, làm sao có thể chứ? “Bác gái, con không thể làm tình nhân của bác Giang, ông ấy là bạn của ba con, lại nhiều tuổi hơn so với con…..” Trác Viện sợ hãi, tay khẩn trương mà vén tóc vào sau tai, lắc đầu không chịu đồng ý. “Chỉ cần con đồng ý làm tình nhân của bác Giang, cái nhà trọ này sẽ là của con.” Mẹ Trác nói điều kiện với cô.   Mời các bạn đón đọc Mua Em Một Trăm Đêm của tác giả Nghê Tịnh.