Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sinh Mệnh Thứ Bảy

Một câu chuyện tình yêu được viết theo một thể loại hoàn toàn mới không phải nam chính là tổng tài hay diễn viên mà là một anh chàng làm bác sĩ nhưng là bác sĩ chăm sóc những bệnh nhân đang ở cuối giai đoạn của con người. Cũng chính do công việc này sẽ se duyên cho hai người. Nhưng lúc đầu thì hai người tiếp xúc cô lại cảm thấy không quen đã vậy còn cảm thấy áp lực nhiều do tính chất công việc là chăm sóc người khác cho nên khi cô làm chuyện gì cũng được anh nhìn không rời mắt..  Đối với cô thì cô có cảm giác rất mệt mỏi khi lúc nào cũng bị một đôi mắt người chết nhìn chằm chằm. Trái ngược hoàn toàn với cô thì lúc trước anh chỉ chăm chú làm công việc của mình. Sau khi Cố Tương xuất hiện, anh tăng thêm một việc.  Thiết lập: Chim công xinh xắn kiêu ngạo mất lông vs thánh nam năng lượng chính trực Thân phận nữ chính rất Mary Sue, xin lỗi tôi không thể nói được. Nam chính là bác sĩ chăm sóc người sắp qua đời. P.S: chăm sóc khi sắp qua đời không có nghĩa là chết vui vẻ. Cho tới bây giờ chưa từng sáng tác nam chính sắc đẹp hào hoa phong nhã có thể thay cơm, tôi sợ mình sẽ không khống chế được mà viết cẩu thả. *** Cô làm chuyện gì đều bị anh nhìn không rời mắt. Bị một đôi mắt người chết nhìn chằm chằm, cô áp lực rất lớn. Trước khi Cố Tương xuất hiện, anh chỉ để ý tới một chuyện – công việc. Sau khi Cố Tương xuất hiện, anh tăng thêm một việc. Thiết lập: Chim công xinh xắn kiêu ngạo mất lông vs thánh nam năng lượng chính trực Thân phận nữ chính rất Mary Sue, xin lỗi tôi không thể nói được. Nam chính là bác sĩ chăm sóc người sắp qua đời. PS: chăm sóc khi sắp qua đời không có nghĩa là chết vui vẻ. Cho tới bây giờ chưa từng sáng tác nam chính sắc đẹp hào hoa phong nhã có thể thay cơm, tôi sợ mình sẽ không khống chế được mà viết cẩu thả. ? Số bảy được coi là con số hoàn hảo của tạo hoá, có bảy ngày trong tuần, bảy kì quan thế giới, bảy nốt nhạc cơ bản. Theo văn hóa Trung Hoa, số bảy được coi là số may mắn bởi khi nó được phát âm bằng tiếng Trung thì giống với hai chữ của tiếng Anh: “hồi sinh” và “cuộc sống”. Nó còn là biểu tượng của sự gắn bó, là dấu hiệu cho một mối quan hệ tốt đẹp. Bởi lẽ đó số bảy trong “Sinh mệnh thứ bảy” chính là mang ý nghĩa như vậy. Bảy sinh mệnh lần lượt ra đi mang theo bảy câu chuyện khiến người đọc phải suy ngẫm. Có người con cái hiếu thảo chỉ vì trông mong tài sản, có người ra đi ở độ tuổi đôi mươi vừa mới cảm nhận được yêu, có người ra đi trong sự hân hoan viên mãn gặp lại bạn bè, có người ra đi vì tuổi già đã tận, có người cả đời làm bao việc thiện nhưng rồi lại mắc căn bệnh quái ác ra đi để lại cuộc tranh giành tài sản, có người đã hiểu ngày tháng mình không còn nhiều nhưng con cái vẫn cố chấp đến cùng thậm chí còn sử dụng cái chết của mình trả thù riêng. Người mất đặc biệt nhất là bà nội của nữ chính – người khiến bao người đọc đồng cảm và thổn thức. Tất cả chúng ta đều có một người bà như thế đấy, tận tụy chăm lo hết mình cho con cái, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn không thể yên lòng vì con. Bà nội Cố Tương sinh ngày 1/10/1944, làm chức Bí thư chi bộ Đảng ở nhà máy dệt, quen biết và yêu ông Cố Tương vào năm 1963, bà chỉ giới thiệu đơn giản như vậy về mình trong bức thư cuối cùng viết cho Cố Tương, nhưng nó chứa đựng chan chứa tình cảm bà dành cho người bạn đời của mình. Bà chưa bao giờ thất vọng vì Cố Tương là cháu gái, bà tự hào về cô, cô là báu vật độc nhất vô nhị của bà, bà có thể nói cả ngày không chán, khen không ngớt miệng về Cố Tương. Bà yêu thương cháu gái mình, hận không thể trao cho cô những gì tốt đẹp nhất. Từ một năm về trước bà đã luôn nằm viện chỉ là khi nghe tin cô về Thanh Đông sau hơn mười năm bà mới dùng chút tinh thần còn sót lại ở bên cô. Bà chưa bao giờ muốn khiến cô lo lắng, không muốn gia đình hay khoản nợ của cha cô trở thành gánh nặng cho cô. Bà làm xong hết tất cả mới tạm yên lòng nhắm mắt xuôi tay. Những ngày còn lại bên Cố Tương bà chăm sóc cô cẩn thận từng li từng tí, nhắc nhở cô ăn sáng, mua sữa tươi cho cô uống, nấu các món cô thích, thậm chí cô buồn phiền bà còn làm cả bánh ngọt cho cô giải buồn. Có thể nói đọc đến dòng nào về bà Cố Tương cũng khiến người ta chực rơi nước mắt khi nghĩ tới bà mình, rồi có một ngày bà của chúng ta cũng sẽ rời xa chúng ta, hãy đối xử thật tốt với bà đừng để bà ra đi trở thành niềm tiếc nuối. ? Thêm một lần nữa Kim Bính lại thể hiện sự quan tâm của mình với nghề nghiệp của tương lai, trước kia là nghề cứu hộ bằng trực thăng, sang đến “Sinh mệnh thứ bảy” là nghề bác sĩ quan tâm lâm chung. Một nghề hoàn toàn mới mẻ và có phần xa lạ với nhiều người. Nghề nghiệp chăm sóc bệnh nhân lâm chung nghe đã xui xẻo, không ai muốn làm, đối mặt với nhiều rủi ro, nghề của họ có khi là chữa trị, có khi là an ủi, những thường là quan tâm, đưa tiễn bệnh nhân đi đoạn đường cuối cùng như Cao Kình nói. Có thể nói thẳng không có bác sĩ nào muốn đến khoa quan tâm lâm chung bởi những người bệnh họ phải đối mặt hàng ngày là những người thời gian chẳng còn được bao nhiêu, ngày ngày đối mặt với cái chết nếu không mạnh mẽ sẽ dễ dàng gục ngã. Ngành này còn thiếu hụt tài nguyên nghiêm trọng vì chẳng mấy ai muốn đầu tư vào ngành vốn bỏ ra nhiều có khi chẳng thu lại được. Cao Kình đến với khoa quan tâm lâm chung sau khi thầy Nguyễn đi tù vì có lẽ anh cảm nhận được sự đau đớn của bệnh nhân lâm chung và muốn giúp họ được phần nào đó. Cao Kinh là một bác sĩ dịu dàng chính trực, làm gì cũng không cần hồi báo nên anh khá đào hoa. Tuy nhiên con tim anh đã trao trọn cho cô bé mười sáu tuổi suốt bảy năm dài đằng đẵng, anh yêu đơn phương cô bé ấy, khoảng cách giữa họ quá xa xôi khiến anh chỉ dám đứng nhìn từ xa, để rồi vận mệnh mang họ đến bên nhau và anh đã can đảm tiến bước. ? Cố Tương là một thiên tài kiêu ngạo, mất trí nhớ, mất khả năng đọc số vì tai nạn. Chữa trị khắp nơi không có kết quả, mẹ gửi cô về Thanh Đông hi vọng tiếp xúc với cảnh xưa cô sẽ nhớ ra. Từ đây Cố Tương bắt đầu hành trình tìm lại cung điện ký ức, tìm lại những điều cô đã lãng quên. Bề ngoài cô tưởng chừng kiêu ngạo, nhưng ai tiếp xúc sẽ cảm nhận được cô ấy vô cùng thân thiện. Cô chỉ là không biết bày tỏ cảm xúc chứ cực kì muốn kết bạn với mọi người. Ban đầu cô khá xa lạ với bà nội, nhưng dần sự quan tâm của bà đã khiến khoảng cách giữa hai bà cháu gần nhau hơn. Cố Tương là con nhà người ta trong truyền thuyết, nhưng cô chưa bao giờ coi mình hơn người. Cố Tương biết phân biệt rạch ròi thị phi đúng sai, có những thứ cô rất ích kỉ như tình yêu dành cho Cao Kình. Cô thích người ấy thì trong thế giới của họ không được phép có kẻ thứ ba xen vào. Lần đầu biết yêu cô cũng lo sợ như bao người khác, nhưng rồi trải qua thử thách tình yêu của cô mới vững vàng hơn. Vốn là đoá hoa bọc trong lồng kính, nhưng ở bên Cao Kình cô đã “hạ phàm” biết nấu cơm, dọn dẹp, giặt quần áo, thậm chí giúp bà đi tiểu. Có thể nói Cố Tương đã hoàn hảo hơn rất nhiều, giống một con người bình thường khi trở về Thanh Đông. ? “Sinh mệnh thứ bảy” là một câu chuyện đan xen giữa những niềm vui và nỗi buồn. Có lúc nặng nề, có lúc khiến người đọc hạnh phúc theo nhân vật. Nó giống như một cốc trà chanh nhâm nhi trong ngày hè mát lạnh, càng đọc càng càng nhận được từng nhân vật trong tác phẩm. “Sinh mệnh thứ bảy” là tác phẩm mở đầu của hệ liệt “Sinh mệnh” với một phong cách vô cùng khác với các tác phẩm trước đó của Kim Bính. Rate: 4/5 *** Hôm nay Quách Thiên Bổn tan làm muộn, trước khi ra về lại bị cấp trên giao cho một đống việc, chờ anh vội vàng chạy tới sân bay, cách thời gian máy bay hạ cánh còn mười phút. Ngóng cổ đợi đám người bớt dần, anh cũng không thấy người đâu. Anh suy nghĩ, đi qua một bên, dựa vào tường rút thuốc ra hút. Sau khi hút được nửa điếu, anh lại lo không tìm thấy đối phương, đang định trở về chỗ dễ gây chú ý thì anh nghe thấy tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên, ngẩng đầu, hai va li trượt về phía anh, anh đỡ lấy, nhìn về phía người tới: "Cuối cùng đã tới rồi!" "Ừ." Quách Thiên Bổn hỏi: "Có mệt không?" Lắc đầu. Quách Thiên Bổn lại hỏi: "Vậy có đói bụng không?" "Có." Quách Thiên Bổn nói: "Trên xe có đồ ăn, đi thôi." Quách Thiên Bổn vừa kéo vali vừa giải thích: "À...đây là lần đầu anh đến sân bay đón người, không tìm được nơi đỗ xe, đỗ hơi xa." "Vâng." "Anh làm ở công ty kinh doanh xe, tháng trước tổng giám đốc vừa trả lương mua ngay, hai tháng trước anh ấy luôn ở bên này huấn luyện khai trương, tuần trước mới quay về Bắc Kinh." "Vâng." Thấy cô nhăn mũi, Quách Thiên Bổn thuận tay ném điếu thuốc khi đi ngang qua thùng rác, cúi đầu một chút, đối phương đã đi cách anh một đoạn. Nhiệt độ tháng tư rắc rối, ngày đêm chênh lệch, một nửa đã đuổi đến mùa hạ, nửa còn lại vẫn lưu luyến mùa đông. Cô mặc chiếc áo khoác dài đến bắp chân, tay đút túi, bước đi dứt khoát. Tóc đen ngang vai, đuôi hơi uốn, sau khi bị bệnh cô gầy đi không ít, đến bây giờ vẫn chưa thêm được tí thịt nào, mỏng như tờ giấy, yếu ớt dễ vỡ. "Cố Tương..." Quách Thiên Bổn gọi cô lại. Cố Tương quay đầu lại: "Vâng?" Khí sắc không tệ lắm, mắt đen môi đỏ. Ngón tay Quách Thiên Bổn chỉ sang hướng khác: "Đi nhầm rồi, hướng kia." Răng vẫn trắng như trước. Quách Thiên Bổn thở phào, vui vẻ nhẹ nhõm: "Đừng đi nhanh thế, giày của em phải đến sáu phân đấy. Học đi giày cao gót lúc nào thế, coi chừng không cao lên được." "Phát triển xương có liên quan gì đến giày cao gót chứ?" "Trẹo chân sẽ làm bị thương xương cốt." "...Ngu ngốc." Cố Tương lại im lặng. Mời các bạn đón đọc Sinh Mệnh Thứ Bảy của tác giả Kim Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dụ Lang (Vân Khởi) - Minh Nguyệt Đang
Nàng luôn luôn mắt cao hơn đầu, nhưng cuối cùng cũng có lúc té ngã.      Trong từ điển của Thẩm Thất Đại tiểu thư, trước nay chỉ có chữ "cướp", không có chữ "nhường".      Nam nhân nàng liếc mắt trúng ý đang triền triền miên miên cùng với nữ nhân khác, vậy cũng chỉ có thể dâng lên một chữ "ngầm". Cứ như vậy, hoàng tử Tây Hoa – Hàn Sâm tự cho là phúc hắc hoàn toàn thất thân biến thành phu quân của thiên kim quý tộc Lan Lăng – Thẩm Thất.      Cho dù Thẩm Thất trăm phương ngàn kế, ủy khuất cầu toàn mà lấy lòng Hàn Sâm, vì y, nàng không tiếc bỏ đi tính tình tiểu thư như xa xỉ, lãng phí, kiêu căng, ngang ngược; lúc mưu toan củng cố tình yêu đến từ giang sơn không đổi này thì lại phát hiện Hàn Sâm đã sớm có đối tượng trong lòng.      Nhưng càng tức giận chính là, cho dù nàng đào sâu ba thước cũng không tìm được tiểu tam đến quyết đấu với nàng, bởi vì, giai nhân kia đã sớm qua đời, Thẩm Thất nàng làm sao có thể đấu với một oan hồn?      Lúc nên có thiên trường địa cửu thì hận này lại kéo dài không có thời hạn cắt đứt. Thẩm đại tiểu thư nàng há có thể ngồi chờ "phế"?      Thiên kim điêu ngoa bảo vệ chủ quyền tình yêu xuất hiện lớp lớp ám chiêu, hoàng tử lạnh nhạt mọi việc đều suôn sẻ thể hiện rõ bản sắc vô tình. *** “Chủ tử à, hiện tại người chính là hoàng hậu, sao có thể tùy tiện xuất cung được chứ?” Tiền Nhi ở trước mặt Thẩm Thất vô cùng sốt ruột. “Tiền Nhi, trước kia ngươi sẽ không như thế này, có phải sợ ta làm liên lụy đến phu quân ngươi không?” Thẩm Thất trừng mắt nhìn Tiền Nhi, đều nói nữ sinh ngoại tộc, quả nhiên, từ khi Tiền Nhi được chỉ hôn cho công tử của thái phó đương triều, chủ tử trong lòng nàng ta cũng thay đổi. Tiền Nhi đỏ mặt, thực sự bị Thẩm Thất nói trúng, “Chủ tử, hoàng hậu không được phép tự tiện xuất cung đâu, nếu nặng còn có khả năng bị phế.” Tiền Nhi bắt đầu đe dọa Thẩm Thất. Thẩm Thất hừ lạnh một tiếng, “Cứ để cho hắn phế đi, ta luôn luôn không vừa mắt hắn, lần này hắn dám ở trước mặt ta thông đồng với cung nữ, ta…” Đôi mắt Thẩm Thất lập tức ửng đỏ. “Đánh chết ta cũng không tin.” Tinh thần Tiền Nhi rất tỉnh táo, “Hoàng thượng luôn không coi trọng nữ sắc, bao nhiêu năm nay trong cung chỉ có một mình chủ tử, độc chiếm sủng ái, thế gian hiếm có, nữ nhân trên đời không ai lại không hâm mộ, vậy mà chủ tử cứ chọn ba lấy bốn.” “Nam nhân nào chả coi trọng nữ sắc, con mắt nào của ngươi nhìn thấy hoàng thượng không thích nữ sắc, chẳng qua ngươi không biết hắn có bao nhiêu…” Nhìn thấy ánh mắt hiếu kì của Tiền Nhi, Thẩm Thất lập tức rút lại lời, thiếu chút nữa nói chuyện khuê phòng cho nàng ta nghe. “Nếu hoàng thượng thật sự muốn nữ nhân, tuyển thêm tú nữ là được rồi, mỹ nhân thiên hạ này đều là của hoàng thượng, sao có thể lén lút tư thông với cung nữ chứ.” “Tiền Nhi, rốt cuộc là ngươi giúp hắn hay giúp ta?” Thẩm Thất tức đến nỗi muốn hộc máu. ... Mời các bạn đón đọc Dụ Lang (Vân Khởi) của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Đôi Nhạn Quay Về - Minh Nguyệt Đang
Sinh ra đã mồ côi mẹ, cha cưới vợ kế bỏ mặc không quan tâm, Mộ Thanh Hề được dì ruột nhận về nuôi, duyên phận của nàng và Phong Lưu bắt đầu từ đó. Phong Lưu hơn Thanh Hề mười tuổi, suốt mười lăm năm chàng luôn che chở, nuông chiều, bao dung nàng. Rồi khi Thanh Hề đến tuổi cập kê, nàng lại trở thành vợ của Phong Lưu, là Tề Quốc công phu nhân cao quý. Dường như số phận của nàng vô cùng may mắn được mẹ chồng yêu thương, gia đình nhà chồng đều là người thân thuộc. Thế nhưng như người ta nói, số phận là do chính bản thân mình tạo nên. Thanh Hề không biết quý trọng phúc phận vốn có, ỷ vào việc được nuông chiều từ nhỏ, làm nhiều điều quá đáng khiến gia đình chồng thất vọng, cuối cùng nàng bị bỏ và rơi vào kết cục bi thảm, qua đời khi vẫn còn trẻ. Ông trời đã cho Thanh Hề một cơ hội nữa được sống lại để sửa chữa những sai lầm của bản thân. Liệu hai vợ chồng vốn có duyên sâu đến vậy có thể như chim nhạn sánh đôi, sát cánh đến trọn đời? *** Phong Lưu lấy được đơn thuốc mà Thanh Hề đã uống từ chỗ Phong Cẩm, may mà trong đó không có vị thuốc nào quá mạnh. Thái y cầm đơn thuốc nghiên cứu một hồi rồi nói: "Tôi sẽ kê thử một đơn thuốc, chỉ cần phu nhân từ từ điều dưỡng, biết đâu sau này lại có thai, chỉ có điều hi vọng không phải là lớn lắm. Phong Lưu đưa đơn thuốc cho thái y xem không phải đế nhờ ông ta chữa chứng vô sinh cho Thanh Hề, chỉ vì nàng thường xuyên kêu đau bụng nên hắn sợ bát thuốc đó đã làm hại đến cơ thể nàng, muốn nhờ thái y xem có thế chữa được chứng đau bụng này không. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày thành thân của Mi Thư Nhi, con gái của vợ chồng tam gia. Sáng sớm, Phong Lưu vỗ vào cặp mông càng ngày càng nờ nang của Thanh Hề. “Đừng làm ồn, để thiếp ngủ thêm một lúc nữa, một tuần trà, chỉ một tuần trà thôi." Thanh Hề làu bàu trở mình, quay mặt về phía Phong Lưu. "Hôm nay là ngày Mi Thư Nhi về nhà lại mặt, chẳng phải tối hôm qua nàng dặn đi dặn lại ta rằng sáng sớm thì gọi nàng dậy sao?" Phong Lưu nghĩ bụng, nha đầu này cũng biết tật ngủ nướng của mình càng ngày càng trầm trọng nên mới dặn hắn gọi nàng dậy. "Vậy thì nửa tuần trà, nửa tuần trà thôi." Thanh Hề cũng đã nhớ ra hôm nay là ngày gì, nhưng tật ngủ nướng thì không thể sửa ngay trong một sớm một chiều. ... Mời các bạn đón đọc Đôi Nhạn Quay Về của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Cưới Ma - Mộc Hề Nương
Phương Quả đi dự tang lễ của bạn học cấp ba là Vệ Duy, đêm cuối cùng trước khi về đã nằm ngủ trước một phần mộ. Sau khi tỉnh lại thì kết được một mối âm thân* (âm thân: cưới ma) Cậu trở thành vợ của quỷ. Vệ Nhiên, anh trai song sinh của Vệ Duy, là chồng của cậu. Hằng đêm, Vệ Nhiên đều tìm đến Phương Quả để đòi quyền lợi làm chồng. Công là quỷ, thụ là người Nội dung: kinh dị Nhân vật chính: Phương Quả, Vệ Nhiên *** Phương Quả rợn hết tóc gáy nhìn tấm bài vị kia. Cậu muốn ném nó đi nhưng tay chân lại cứng ngắc không động đậy được. Nhiệt độ trong phòng bỗng nhiên giảm xuống, đèn cứ chớp nháy chớp tắt, Phương Quả nuốt nuốt nước bọt rồi lùi về sau một bước, chợt đụng phải cái gì đó. Cả người khựng lại, cậu nhớ rõ đằng sau trống, không hề để gì cả. Bên tai vang lên tiếng cười khẽ, một làn hơi lạnh phả vào gáy, cả người Phương Quả ngay tức khắc nổi hết gai ốc. Dái tai bị ngậm vào miệng mút mát, giống như đang nhấm nháp đồ ăn, và cậu cảm tưởng như mình sắp bị làm thịt. Phương Quả sợ hãi run rẩy, khóe mắt chợt đỏ hoe. ... Mời các bạn đón đọc Cưới Ma của tác giả Mộc Hề Nương.
Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng - Nguyệt Chiếu Khê
Ở trong mắt mọi người, quỷ có hình dạng gì? Là những tàn hồn hư vô bất định, là lớp sương đen dày đặc âm khí hay là những hình ảnh ghê rợn của huyết nhục lẫn lộn... Cũng có thể tất cả đều đúng. Nhưng đối với Việt Khê, quỷ chỉ có một hình thái duy nhất, đó chính là hương vị.  Việt Khê có thể ăn quỷ, từ nhỏ, âm khí trong người cô đã rất nặng, bất luận âm vật nào xuất hiện xung quanh đều trở thành đồ ăn của cô. Việt Khê không có ba mẹ, cô được một ông lão kỳ lạ nuôi lớn, ông đã dạy cô rất nhiều thứ: từ vẽ bùa, bói toán cho đến bắt quỷ... Tất cả những điều đó kết hợp với thể chất đặc biệt của Việt Khê, quỷ mỗi khi nhìn thấy cô đều run bần bật, quỳ lạy xin tha.  Trong mắt mọi người, Việt Khê là một con người kỳ lạ, khuôn mặt thanh tú lúc nào cũng âm trầm khó gần, khí chất có chút lạnh lẽo lại hay nói những lời khó hiểu làm lòng người sợ hãi. Trước giờ Việt Khê luôn độc lai độc vãng, không bạn bè, không hàng xóm, sau khi ông lão mất thì cũng chẳng còn người thân. Nhưng rồi có một ngày, Việt Khê nhận một đệ tử. Đệ tử này là bạn học cùng khối với cô, đó là một thiếu niên có đôi mắt rất đẹp, sáng ngời lộng lẫy, tựa hồ những điều xấu xa trong trời đất này cũng không thể nhiễm bẩn mắt anh. Đệ tử ấy tên là Hàn Húc, người có vòng sáng công đức mấy đời bao quanh được cả Thiên Đạo công nhận và che chở. Sau đó lại có một ngày, tu giới xuất hiện một đôi thầy trò, đôi thầy trò này tu vi cao thâm, gặp quỷ giết quỷ, gặp ma giết ma. Thời gian lâu rồi, người tu giới đều biết, ngàn vạn lần tuyệt đối không thể đắc tội đôi thầy trò này, đặc biệt là đồ đệ tính tình nhìn như rất tốt kia! *** “Nam chủ, anh ta công đức vô lượng” là một bộ truyện hài hước nhưng không kém phần cảm động và ý nghĩa. Ta có thể bật cười trước những câu nói ngây ngô thẳng thắn của Việt Khê, có thể cảm thấy rùng rợn trước những phân cảnh kỳ dị u ám, có thể bật khóc trước số phận của các oan hồn đã hóa thành lệ quỷ và sau cùng là cảm nhận được sự bình yên, thanh thản khi công lý đã được thực thi. Cốt truyện xây dựng hợp lý, hấp dẫn kết hợp với dàn nhân vật độc đáo và đáng yêu. “Nam chủ, anh ta công đức vô lượng” là sự lựa chọn thích hợp cho những ai thích linh dị thần quái xen chút ngôn tình ngọt ngào. Đây là một bộ truyện rất đáng xem, vì vậy hãy thử đọc và cảm nhận nhé.  *** Đợi đến khi về đến nhà, đã hơn hai giờ đêm, Việt Khê vừa mở cửa ra, ngay lập tức nhìn thấy một hàng bảy người giấy nhỏ đứng chắn trước mặt, nhóm người giấy tay chống eo, tức giận nhìn Việt Khê. Đừng nhìn tụi nó nhỏ xíu như vậy mà coi thường, nhìn con nào cũng vô cùng khí thế. "Việt Khê cả đêm không về nhà, cả đêm không về nhà." " A, Việt Khê không ngoan, Việt Khê học hư......làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" Mấy người giấy nhỏ sốt ruột chạy vòng vòng, nhớ tới trong phim truyền hình nữ sinh cao trung học không giỏi thì cảm thấy sầu buồn muốn bạc hết cả tóc, tuy rằng bọn chúng không thể nào có tóc. "Việt Khê không tốt, Việt Khê không ngoan." .... Việt Khê: "...." Đối mặt với sự lên án của bảy người giấy, cô chỉ có thể ngồi xổm xuống dưới mặt đất tỏ vẻ hối hận sẽ không bao giờ về trễ nữa, kiên nhẫn đảm bảo với tụi nó, thái độ vô cùng nghiêm túc thành khẩn. " Bạn giữ lời chứ? Chắc chắn?" " Tớ hứa, tớ chắc chắn!" Việt Khê chỉ thiếu một bước nữa là phải giơ tay lên trời thề, suy nghĩ lại bổ sung thêm một câu "Nếu thực sự có việc bận, tớ nhất định sẽ gọi điện thông báo trước cho mọi người biết, để cho các bạn không phải lo lắng." Nhìn thái độ nhận lỗi của cô rất tốt, nhóm người giấy nhỏ mới khoan hồng độ lượng tha thứ cho cô, bọn chúng cứ lải nhải như người già, sau đó lại thúc giục cô, kêu cô nhanh chóng đi tắm rửa, rồi ngủ sớm một chút. " Không ngủ sớm, sẽ trở nên xấu xí, xấu xí đó." " Chính là như vậy, chính là như vậy a." ... Mời các bạn đón đọc Nam Chủ, Anh Ta Công Đức Vô Lượng (Nam Chủ Hắn Công Đức Vô Lượng) của tác giả Nguyệt Chiếu Khê.