Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh Đến Cùng Rạng Đông - Mạch Ngôn Xuyên

Có người nói rằng: “Chúng ta bám víu vào kỹ niệm để chữa lành vết thương” (**) nhưng Tần Đường lại không thể như thế. Quá khứ như mũi dao sắc lạnh tàn nhẫn cứa từng nhát vào trái tim bé nhỏ của cô, mỗi lần chạm đến miền ký ức đấy là nỗi đau lại ùa về, day dứt không nguôi. Tần Đường là một nàng công chúa may mắn, cô có được tất cả mọi thứ mà bao người ao ước, bố mẹ yêu thương, gia đình bề thế, cuộc sống luôn tràn ngập nụ cười ấm áp. Cô còn có đám bạn vui vẻ ồn ào, cùng cậu bạn trai với tính cách hoang dã đầy kích thích ở tuổi trẻ. Trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đó, cô như ánh dương rực rỡ khiến người khác ngước nhìn cũng cảm thấy chói lòa. Nhưng rồi, vào cái ngày định mệnh kia xảy ra, ánh nắng ấy đã bị mây đen cùng giông tố che lấp tất cả… Biến cố lớn bất ngờ khiến thế giới của Tần Đường đảo lộn hết thảy. Cô dường như rơi vào đường hầm tăm tối, mỗi bước đi đều đau đớn nặng nề. Cô không nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời mình… Cứ thế, từ cô gái xinh đẹp hồn nhiên vui vẻ cô tự xây cho mình một bức tường ngăn cách xung quanh. Thế giới của cô chỉ còn lại cô độc, bi thương và tuyệt vọng. Bây giờ Tần Đường đã là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng và là người đứng sau quỹ từ thiện An Nhất rất lớn do bố mẹ cô lập ra nhằm giúp đỡ các địa phương nghèo nàn lạc hậu. Cô là thiên kim tiểu thư, viên ngọc mà gia đình nâng niu yêu thương hết mực. Vậy mà, giờ đây cô liền thay đổi tính tình thành tự lập, mạnh mẽ và lạnh nhạt đến mức khiến người khác cảm thấy thật khó gần và xa cách.  Lần này, cô một thân một mình đến thị trấn nghèo nàn xa xôi để chụp ảnh triển lãm và thực hiện việc bàn giao xem xét cũng như hỗ trợ cho người dân nơi đây. Và trong chuyến hành trình này, thế giới của cô lại lần nữa bị xáo trộn. Ánh sáng tưởng chừng đã mất đi vào năm cô 19 tuổi ở quá khứ, đang được một người kéo mây đen ra khỏi và đem nó trở về đúng vị trí ban đầu. Anh, chính là Tưởng Xuyên. Tưởng Xuyên là một người đàn ông sở hữu vẻ đẹp nam tính, vóc dáng vô cùng cao lớn, mạnh mẽ. Ở anh, toát lên hơi thở cuồng vọng lại có chút gì đó bất cần và tàn nhẫn ẩn dấu thật sâu trong xương cốt. Anh tựa như một sói hoang dã làm người ta không thể không dè chừng. Ở nơi có anh, mọi thứ đều bị lu mờ. Anh là con người của sự kiểm soát và nắm trong tay mọi thứ. Lần đầu tiên khi anh gặp Tần Đường, ấn tượng chỉ là cô gái này rất trắng, rất xinh đẹp và cũng rất yếu ớt. Anh không hiểu nổi một tiểu thư như cô tại sao lại đến vùng núi nghèo nàn hoang sơ này làm gì. Nếu là vì việc từ thiện thì thật sự không cần thiết, bởi cô có thể đưa người mình tin tưởng đến tiến hành và giám sát mọi thứ cũng được. Tần Đường, cô gái lạnh nhạt này khiến anh cảm thấy hơi chút kì lạ. Những lần chạm mặt vô tình, những sự cố nho nhỏ xảy ra tại nghĩa trạm nơi họ dừng chân dường như kéo Tưởng Xuyên đến gần hơn chút nữa với Tần Đường. Lúc ấy, anh nhìn thấy cô hút thuốc, khói trắng lượn lờ, khuôn mặt nghiêng bên với đôi mắt mờ mịt nước cùng khổ sở. Anh cảm nhận được sự cô độc bi ai đến tuyệt vọng của cô gái nhỏ. Phải chăng, đằng sau sự lạnh nhạt ấy là cả một câu chuyện mà anh chưa biết. Nhìn cô như vậy khiến trái tim cứng rắn của anh bỗng mềm lại và chút đau lòng tràn ngập qua mỗi hơi thở. Lúc ấy, với những cảm xúc khó hiểu trong lòng, anh vẫn chưa nhận ra để có thể gọi tên là tình yêu. Anh cứ thế, mạnh mẽ xông vào thế giới của cô, từng bước khiến cô cảm nhận sâu sắc sự có mặt của bản thân mình. Anh chỉ là để ý nên đặt cô ở trong mắt, giấu ở trong tim một cách lặng lẽ mà thôi. Cứ nghĩ rằng, anh là người quản lý ở nghĩa trạm này và là ông chủ của công ty vận chuyển hàng hóa bình thường. Nào ngờ, ẩn đằng sau đấy là bức màn bí mật như chiếc hộp Pandora, một khi mở ra liền không thể vãn hồi. Quá khứ ngày xưa của anh nay được người cũ quay về tính toán ân oán. Tưởng Xuyên liên tiếp vướng vào những sự cố được dàn xếp công phu nhằm hãm hại. Và rồi, Tần Đường cũng bị cuốn vào vòng xoáy đen tối ấy. Họ, phải đối mặt với muôn vàn nguy hiểm từ quậy phá, bắt cóc, hành hạ đến giết người... Đến lúc này, Tưởng Xuyên nhận ra cô gái nhỏ mình đã từng xem thường lúc trước có bao nhiêu kiên cường, thông minh và dũng cảm. Nhìn thấy cô vì cứu anh mà bị đập vỡ cả máy ảnh cô xem như sinh mạng hay bất chấp an toàn mà quay lại tìm anh rồi suýt bị ngộ độc khí mà chết. Tưởng Xuyên chưa bao giờ thấy tim mình đau và sợ hãi đến vậy. Cuộc đời 30 năm của anh, vào khoảnh khắc này liền biết rằng, Tần Đường là cả sinh mệnh của bản thân mình.  Có những mối nhân duyên dường như ông trời đã định trước vào những năm tháng con người ta không ngờ đến nhất. Tưởng Xuyên và Tần Đường cũng thế, ngỡ mới gặp nhau lại không hề hay biết đã bắt đầu duyên phận từ rất lâu rồi. Nhận ra cô bé nhỏ năm xưa là Tần Đường khiến Tưởng Xuyên phát điên vì vui mừng. Nhưng giữa họ là vách ngăn thật sâu về tất cả mọi thứ, họ không cùng thế giới để có thể ở bên nhau. Trong màn đêm tăm tối, Tưởng Xuyên giãy dụa bởi lý trí và tình cảm. Anh cho cô cơ hội để chặt đứt những điều không nên có trong lòng anh. Vậy mà Tần Đường vô tình không nhận ra để phá vỡ nên anh xem đó là lý do chính đáng để có thể liều mạng đem cô về bên mình. Tưởng Xuyên không phải là người tốt, cũng không hẳn là người xấu. Quá khứ của anh nhuộm màu đen tối, đến đôi tay cũng từng vấy máu. Anh đã từng có quyền lực, từng có anh em, từng có đàn bà. Anh cũng từng vì nhiệm vụ mà đánh mất tất cả. Giờ đây, anh không theo chính nghĩa cũng không về tà ác. Anh chỉ muốn là anh, là Tưởng Xuyên, là người đàn ông duy nhất bên cạnh Tần Đường. Mà người như anh, khi trái tim không yêu thì thôi, một khi yêu rồi liền đem cả tính mạng vào đặt cược. Sự bá đạo cuồng vọng và lưu manh đến vô sỉ của anh cứ thế xâm chiếm vào trái tim mềm yếu của Tần Đường. Bởi sự kiên cường mạnh mẽ kia là chiếc mặt nạ cô dùng để che dấu tổn thương trong quá khứ. Có Tưởng Xuyên ở bên, cô không cần chịu đựng điều gì nữa. Mọi khó khăn đau đớn trên cuộc đời này hãy cứ để anh gánh vác.  Yêu một người là dùng tất cả sự dịu dàng một đời cho người ấy. Tưởng Xuyên cũng thế, anh có thể vì cô mà chạy thật xa chỉ để mua một cốc trà chanh mát lạnh, có thể dùng dầu tràm từng chút lau nhẹ những vệt sơn dính trên tay cô, có thể đợi cô làm việc quên mất mình đến 3 4 tiếng đồng hồ… Những ngọt ngào giản đơn ấy như là cơn gió nhẹ, lướt qua trái tim Tần Đường, dừng chân ở đấy, đem đến xao động yêu thương. Nhưng ngăn cách thật sự của họ không phải là vai vế, tuổi tác hay thân phận tiền bạc mà chính là quá khứ. Bởi những đau thương kia dường như khiến Tần Đường không dám đặt tình yêu vào một người như Tưởng Xuyên. Anh là sói hoang đầy cuồng ngạo mạnh mẽ, thế giới của anh cũng là trò chơi kích thích sinh tử. Mà cô, sau biến cố ấy, chỉ muốn một đời an yên bên người yêu thương đến già mà thôi. Lý trí mách bảo cô dừng lại nhưng tình cảm lại không cam tâm buông bỏ. Vậy nên, Tưởng Xuyên anh sẽ dùng tình yêu của mình nói cho cô biết rằng, chuyện cũ sẽ không lặp lại. Vì thế, Tần Đường hãy quên đi quá khứ, đừng khóc cũng đừng rời xa anh. “Tần Đường, nghe anh.”  “Anh sẽ giữ gìn sinh mệnh, sẽ không làm cho bản thân mình dễ dàng chết đi” “Muốn chết, anh cũng chỉ có thể chết trên người em.” “Tần Đường, mệnh anh là của em” (*) Có người để yêu thương, có thứ để giữ gìn khiến Tưởng Xuyên lần nữa kiên định lật lại toàn bộ quá khứ đã khiến anh mất đi tất cả. Vì anh muốn cho cô cuộc sống bình an, anh không muốn những nợ nần ân oán, dây dưa xưa cũ có thể làm hại cô được nữa. Anh thề sẽ bảo vệ cô, bảo vệ quỹ từ thiện An Nhất chu toàn trước những thế lực đen tối muốn cướp đi tất cả. Và hơn hết, anh muốn lấy lại danh dự cùng sự công bằng năm xưa cho bản thân mình. Chính vì chuyện ấy mà cái giá anh phải trả cũng rất đắt. Bởi mọi chuyện đâu dễ dàng đến thế, bàn tay tà ác của những con người xấu xa đang vươn những móng vuốt đáng sợ đến họ. Tưởng Xuyên trong trận chiến sinh tử cuối cùng với người đứng đằng sau mọi chuyện đã gặp sự cố. Anh khi ấy chênh vênh bên vờ vực sinh tử. Một phát đạn, hai phát đạn, ba phát đạn... ghim vào thân thể anh, máu không ngừng chảy ra. Khi ấy, trong lý trí của anh chỉ còn lại hình ảnh Tần Đường. Anh biết, nếu lần này anh không quay về cô sẽ không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa. Anh cũng từng hứa sẽ vì cô mà giữ gìn sinh mệnh. Không có anh, cô gái nhỏ ấy biết làm thế nào bây giờ… Và anh, đã đem toàn bộ sức lực của cuộc đời mình ra đánh cược trong khoảnh khắc cuối cùng ấy. Sinh - ly - tử - biệt định đoạt giây phút này. . . . “ “Tưởng Xuyên” Tưởng Xuyên quay đầu lại. Nắng sớm nhu hòa mà bao phủ ở phía sau anh. Tần Đường giơ lên máy ảnh. Tưởng Xuyên bước đến bên cô: “Em chụp cái gì vậy?” “Anh” Cô dừng một chút “Còn có ánh rạng đông.” Cô chỉ vào mặt trời nơi cuối đường chân trời, “Anh có biết anh giống cái gì không?” Tưởng Xuyên nhướng mày: “Mặt trời?” "Là ánh rạng đông” Anh đến cùng rạng đông.” (*) _________ “Anh đến cùng rạng đông” là câu chuyện với nội dung rất hay và ấn tượng nữa của tác giả Mạch Ngôn Xuyên mà mình nghĩ mn nên đọc ạ. Truyện như là một hành trình phiêu lưu mạo hiểm nhưng không kém phần thực tế và sâu sắc. Chúng ta đã từng tổn thương trong quá khứ nhưng hãy mạnh mẽ đứng lên, kiên cường từng bước hướng đến tương lai. Đừng do dự sợ hãi hay khép chặt trái tim vào bóng tối. Bởi mình chắc chắn rằng thế giới rộng lớn như vậy sẽ có một người đem rạng đông về xóa đi bóng đêm bủa vây bạn. Cũng như Tần Đường và Tưởng Xuyên, họ đã từng có quá khứ muốn quên đi nhưng lại vì tình yêu mà mạnh mẽ đứng dậy không từ bỏ hay trốn tránh. Từng bí mật lật mở đem theo đau thương nhưng cũng xóa đi những u ám đã có. Nữ chính Tần Đường là một cô gái xinh đẹp thông minh và kiên cường. Một khi xác nhận rõ tình cảm thì rất quyết liệt và dùng toàn bộ yêu thương để hướng đến Tưởng Xuyên. Nam chính Tưởng Xuyên là một người đàn ông đúng chuẩn của CƯỜNG, tất cả lời anh nói, việc anh làm đều thể hiện điều đó rất rõ ràng và ấn tượng. Anh có thể lưu manh vô sỉ trêu chọc Tần Đường nhưng chuyện tình yêu anh luôn nghiêm túc và giữ gìn như những gì đã hứa. Trước khi anh với Tần Đường xác nhận quan hệ thì đáng thương lắm cơ. Anh chỉ được nhìn mà không được ăn í ????????Sau này, khi được cho phép rồi thì ôi thôi khỏi nói. Những phân đoạn sắc của anh với Tần Đường cũng khá nóng đấy ạ, lăn lộn từ phòng khách, phòng tắm đến giường đất... :v. Nửa đêm cũng chạy đi tìm con gái nhà người ta để ôm ôm ấp ấp xxx thì bị đóng cửa chính. Anh tức quá liền trèo qua cửa sổ, ai ngờ cũng bị khóa luôn. Thế là gọi điện kêu Tần Đường dậy, vừa đu cửa vừa nghẹn vừa bực vừa kích thích… Max hài luôn á. Truyện cũng có anh nam phụ nhưng mà hơi hiền trong khi nam chính quá cường nên đành lép vế. Nữ phụ thì cũng có một cô ả, năm xưa là bạn gái cũ của nam chính. Cô ta từng bỏ anh đi sau này muốn quay về nối lại tình xưa, đáng tiếc anh nam chính max phũ, toàn nói những câu giết người không dao thôi. Anh là kiểu một khi là tình cũ đừng có mà rủ rê gì hết, cứ tàn nhẫn như thế là mình thích á.  Nói chung là truyện hay, đáng đọc, mn nhanh nhảy hố thôi :v  ______________ (**): Trích dẫn từ Movie Dinh thự Wenchester (*): Trích dẫn từ truyện được rv-er tự edit và chỉnh sửa cho phù hợp rv #Lạc_Hậu Bìa: #Tơ Chiêu Nghi Mời các bạn đón đọc Anh Đến Cùng Rạng Đông của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! - Nhân Gian Tiểu Khả
.. Gặp gỡ không bằng hoài niệm Lâm Tiểu Niên vò chiếc khăn mềm mại ở trong tay, ngón tay không còn chút sức lực nào. Lúc chia tay vội vàng đến mức món quà độc nhất vô nhị mà cô chuẩn bị từ rất lâu cũng không kịp đưa ra để tặng. Thế nhưng, nếu quả thật đem tặng rồi... thì liệu anh ấy có thích hay không? Nếu không thích thì chẳng phải là đã lãng phí tâm ý của cô hay sao? Sự uốn lượn của từng mũi len, của từng đường kim mũi chỉ đều phảng phất tình ý của cô dành cho anh. Tuy nhỏ và quấn vào nhau nhưng là một lòng một dạ. Cô thường nghĩ, nếu như cô cố gắng thêm một chút, đỗ vào đại học Bắc Kinh, kết quả liệu có khác không? Cô cũng nghĩ nếu như cô cố gắng hơn một chút, nói với anh ấy tình cảm của mình, anh ấy có chút cảm động nào không? Nhưng mọi thứ đều không có kết quả. Kiều Hoài Ninh yêu Âu Dương Phi. Đó là sự thật. Không dễ gì có thể thay đổi. Còn cô không thể vô vọng chờ đợi một người không thể dời tâm chuyển ý như vậy. Cô khẽ than một tiếng, thò đầu ra ngoài cửa sổ. Những ngọn đèn trong vườn tỏa sáng trong màn đêm. Cảnh sắc ban đêm ở trường đại học Triết Giang không đẹp, nhưng mang một sự phồn hoa lạnh lùng. Có lẽ, con người cũng như ngọn đèn leo lắt trong đêm, càng tỏa sáng, càng khiến cho mình thêm ảm đạm. Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy. Người Lâm Tiểu Niên run run, cô cảm thấy mình không có cách nào, và thấy mình bất lực. Vu công tử giữ vẻ mặt lạnh lùng, nét mặt lạnh hơn những mảnh băng vụn trên tuyết. Anh nắm chặt vai cô, giống như một con chim ưng đang giữ chặt con mồi của mình, trầm giọng nói: "Lâm Tiểu Niên, em không thể đối xử với anh như vậy!". Lâm Tiểu Niên không có cách nào để nói thêm điều gì nữa, chỉ có thể mím chặt môi, lắc đầu: "Hữu Dư, là anh không thể đối xử với em như thế này!". Cho đến lúc không ai biết nên đối xử với ai thế nào thì đã là lúc không tìm được lối thoát, giống như ai yêu ai đó, cũng lại giống như không yêu ai, không đúng không sai. Trước vận mệnh to lớn trước mắt, mỗi người đều thấy mình nhỏ bé. Đối diện với bệnh tật, ai cũng đều thấy bất lực. Số mệnh đều cho mỗi người sự lựa chọn trước một tình thế khó xử, như thể đang trêu ngươi họ, khiến cho mỗi người không có cách nào chạy thoát được. Có những lúc, tình yêu không thể thay thế những tháng năm ấu thơ sống bên nhau, cũng không thể thay thế tình thân đã từng có. Lần đầu tiên Lâm Tiểu Niên thừa nhận rõ rằng: "Đúng, em đã yêu Kiều Hoài Ninh." Mặc dù những điều đó đều đã là quá khứ, nhưng trong cuộc đời cô vẫn lưu lại dấu tích của những năm tháng đó, không thể xóa nhòa, cũng không thể hủy hoại được. "Anh ấy yêu em, vẫn đang yêu em." Giọng cô mặn chát, không gian bao la của mùa đông đơn điệu: "Em không muốn anh ấy mang theo sự hối tiếc rời khỏi thế gian này!". Đúng rồi, cô quá tham lam, không muốn Vu Hữu Dư rời khỏi cô, nhưng có một số thứ không thể gò bó, miễn cưỡng, cô muốn anh phải chọn lựa. Vu Hữu Dư rốt cuộc cũng không phải thánh nhân: "Cho nên?". "Cho nên, em không thể để mặc anh ấy." Đã từng là thanh mai trúc mã, tuy mối quan hệ giờ đã trở thành tình anh em sâu nặng nhưng cuối cùng cô cũng không thể từ bỏ, cho dù phải lừa dối, cô vẫn hy vọng Kiều Hoài Ninh vẫn ôm mộng đẹp tới cùng, kiên trì tới cùng. Vu Hữu Dư không nói lời nào, lục trong túi áo khoác tìm điếu thuốc, châm một điếu, hít vài hơi, nhả khói, sau đó lại châm thêm một điếu nữa, một lúc sau đã đầy một gạt tàn thuốc. Vu Hữu Dư nói: "Lâm Tiểu Niên, anh mệt rồi." Mỗi năm đều dư thừa Vu Hữu Dư lấy một đồng xu trong túi, đút vào bốt điện thoại công cộng, gọi điện cho Lâm Tiểu Niên. Giọng anh khàn khàn, những câu nói của anh dường như đã lặp đi lặp lại mấy lần, anh nói: "Lâm Tiểu Niên, những lời nói khó nghe này, anh chỉ nói một lần, em nghe rõ nhé: Nếu em đồng ý chịu đựng khổ đau, dùng năm trăm năm tu luyện của mình để đổi lấy một lần Kiều Hoài Ninh khẽ cười với mình, vậy thì... anh nguyện đổi một nghìn năm tu luyện của mình ấy một lần chuyển ý của em." Trái tim Lâm Tiểu Niên bỗng trở nên mềm yếu, biến thành một vũng nước, còn cô nhìn thấy quá khứ qua vũng nước đó, chỉ nhìn thấy một con cá đang đợi chờ. Cô nắm chặt điện thoại di động, nhẹ nhàng nói: "Vu Hữu Dư, anh còn nhớ, câu đối mùa xuân năm đó chúng ta cùng viết không? Niên niên hữu dư (hàng năm đều dư thừa)... Em nghĩ hoành phi sẽ là... Cảm ơn!". Chuyện tình của bọn họ, ba từ "anh yêu em" không thể khắc họa được tất cả, nụ cười cũng có, nước mắt cũng có, mùa đông này Bắc Kinh không có tuyết, cô chầm chậm đi về phía anh, đi về hướng chưa biết, hướng đã biết, nhưng cô đã xác định cho mình điểm dừng chân. Cảm ơn anh, vì nhờ có anh mà mùa đông này em thấy yêu Bắc Kinh... *** Lâm Tiểu Niên buồn bã nghĩ, thì ra anh Hoài Ninh, người đã từng đưa cô đi khắp nơi, người hết lần này đến lần khác giúp cô giải những đề Số học phức tạp, người mà cô có thể thoải mái làm nũng, người cho cô kẹo để dỗ cô nín khóc, người đã từng nói sẽ cùng cô đi qua mùa đông ở Bắc Kinh bây giờ đã trưởng thành rồi. Kiều Hoài Ninh bây giờ đã không còn là anh Hoài Ninh của riêng mình cô nữa rồi… Lâm Tiểu Niên ngồi trong phòng tự học, lấy bút chì viết đầy một trang giấy cái tên “Kiều Hoài Ninh”. Cô khẽ chau mày, chống cằm, ngây người ra trước trang giấy đã viết đầy cái tên ấy. Cô nghĩ mãi không thông, tại sao Kiều Hoài Ninh không giống anh trai Hoài Ninh ngày xưa của cô? Lẽ nào giống như một số người đã nói, khi thanh mai trúc mã dần lớn lên thì thế giới giữa hai người cũng ngày càng xa cách, không có cách nào quay lại như xưa được nữa? Mỗi khi nghĩ tới Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên đều thích thú nở một nụ cười, nhớ giọng nói ấm áp của anh. “Niên Niên… Niên Niên…” Cô bắt chước dáng điệu của Kiều Hoài Ninh, thì thầm với chính mình. Dường như anh đang đứng trước mặt cô, mỉm cười với cô, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nghĩ thế, cô cũng khẽ mỉm cười. Khi Lâm Tiểu Niên cười, hai hàng lông mi dày và dài phủ lên đôi mắt trong sáng, đen láy, đôi môi hồng hơi cong lên, trên má thấp thoáng hai lúm đồng tiền. “Kiều Hoài Ninh, em đến rồi!” Cuối cùng, cô cũng rất thoải mái nói ra một tràng: “Kiều Hoài Ninh, em đến Bắc Kinh rồi!”. Lâm Tiểu Niên một thân một mình lặn lội từ quê đến thành phố xa lạ này theo học vì cô muốn được gặp Kiều Hoài Ninh. Lần đầu tiên đặt chân lên thành phố, mang theo bao nhiêu hành lý, túi lớn túi bé, nhưng Kiều Hoài Ninh không đến đón cô. Nhớ lại khi đăng ký nguyện vọng học, trái tim Lâm Tiểu Niên vẫn đập rộn ràng. Anh Hoài Ninh học ở trường đại học Bắc Kinh, nếu xét về thành tích học tập, cô còn lâu mới có thể thi đỗ. Nếu vào trường đại học Chiết Giang, một trường gần đại học Bắc Kinh nhất thì có thể cô còn có cơ hội. Nhưng liệu cổng trường đại học có quá cao so với tầm tay cô không? Cô có thể bước chân vào đó không? Xét cho cùng, đại học Chiết Giang chỉ tuyển bốn sinh viên có hộ khẩu quê cô mà thôi. Với thành tích đứng trong top 10 của tỉnh, Lâm Tiểu Niên đành liều một phen. Dĩ nhiên, khi điền nguyện vọng 2, nguyện vọng 3, cô cũng để cho mình một con đường lùi. Nếu không đỗ đại học Chiết Giang, vẫn còn có đại học Liêu Ninh và đại học Công nghiệp Cáp Nhĩ Tân. Dù thế nào chăng nữa, Lâm Tiểu Niên nhất định phải đến Bắc Kinh. Vì ở đó có Kiều Hoài Ninh! ... Mời các bạn đón đọc Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này! của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.
Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh
Ốc sên chạy được bạn đọc đánh giá là một trong những tiểu thuyết tình cảm hay nhất của Điệp Chi Linh. Điệp Chi Linh là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc. Một mối tình khắc cốt ghi tâm. Một mối tình thanh mai trúc mã. Một người lạnh lùng nhưng không giấu được sự dịu dàng. Một người luôn ở bên, mãi mãi không rời. Khi chiếc vỏ ốc trên mình không thể che nắng che mưa, khi trái tim lại một lần tìm thấy sự ấm áp, cô nên lựa chọn thế nào… Cô yêu anh vào thời khắc đẹp nhất, thuần khiết nhất của cuộc đời, giống như rơi xuống vực thẳm không thể nào thoát ra được. Tình yêu thầm kín trong nhiều năm và quãng thời gian hạnh phúc trong một tháng ngắn ngủi đã trở thành chiếc vỏ nặng nề mà ốc sên phải vác trên lưng, gắn bó máu thịt, không thể tách rời. Cô vác trên mình chiếc vỏ ốc nặng nề ấy, lê từng bước về phía trước, nhưng người cô yêu nhất lại ở nơi cô không thể đến được. Cô quên rằng, cho dù có chạy nhanh hơn nữa thì mình cũng chỉ là con ốc sên chậm chạp, không thể theo kịp bước thời gian. Có một chàng trai nguyện đứng sau cô, kiên trì chờ đợi cô. Mỗi khi cô quay đầu lại, người đó sẽ khẽ mỉm cười và nói, không sao đâu, anh đợi em. Những tình cảm thiêng liêng, cao quý như được hòa quyện vào nhau trong câu chuyện, tạo nên sức hút riêng của nó. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đi vào lòng người. Cái đích mà câu chuyện hướng tới là chân – thiện – mỹ, vì vậy đọc nó chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật tươi đẹp, ấm áp tình người. *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Đoàn xe nhanh chóng đến Trạm Giang. Cả đoàn lên tàu, rất nhiều bạn lần đầu tiên đi tàu, phấn khích đến nỗi hú ầm ĩ, nhảy múa tưng bừng. Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Vệ Nam đi tàu. Tuy trước đây thường xuyên cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh ngắm biển nhưng chưa bao giờ đến Hải Nam, chỉ đi dạo ở những bãi biển nổi tiếng quanh vùng. Sau khi lên tàu, nhìn mặt biển sóng vỗ ào ạt, hướng tầm mắt ra xa nhìn mặt biển rộng mênh mông đến tận chân trời, nhìn đường nối giữa trời và biển, Vệ Nam chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Dạ dày quặn thắt. Cô ấy vịn vào lan can hít thở sâu mấy lần. Kỳ Quyên bước lại gần, đưa cho Vệ Nam khăn ướt và hỏi: “Đau dạ dày à?” Vệ Nam ngẩng đầu: “Hả?” cứ nghe đến đau dạ dày là Vệ Nam lại nhớ đến anh trai Vệ Đằng. (Vệ Đằng trong tiếng Trung phát âm là Weiteng, đồng âm với từ “đau dạ dày”) Kỳ Quyên lườm một cái rồi cốc vào đầu Vệ Nam: “Tao hỏi mày đau dạ dày à?” Vệ Nam cười: “Mày đần thế, không thấy tao đang ấn huyệt Thái Dương à? Dạ dày của mày nằm trên đầu chắc?” Nói xong Vệ Nam tiếp tục day huyệt Thái Dương, “Triệu chứng này của tao gọi là chóng mặt”. Kỳ Quyên nhếch mép cười: “Tao cứ tưởng mày say tàu buồn nôn. Mất công lo cho mày, còn đấu khẩu được chứng tỏ không sao”. ... Mời các bạn đón đọc Ốc Sên Chạy của tác giả Điệp Chi Linh.
Văn Sĩ Điên Cuồng Tập 1 - Điệp Chi Linh
Một người, trên mặt luôn thường trực nụ cười lưu manh, nhưng lại sẵn sàng giúp người kia khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn nhất.  Một người, ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo là một quá khứ khổ đau và một nội tâm sôi sục.  Hồi nhỏ, câu đùa của người này được người kia coi là lời hứa.  Thủa thiếu thời, một quãng thời gian thuần khiết, chân thành.  Nhiều năm sau, họ cùng đứng trên đỉnh huy hoàng.  Hắn lạnh lùng hỏi, cậu muốn cái gì? Muốn đứng ở vị trí thứ nhất, đem tôi dẫm nát dưới chân để chứng minh sự vĩ đại của cậu sao? Cậu cười đáp, tôi muốn một gia đình, anh có thể cho tôi không? Áp trại phu nhân của anh, còn nhớ hay không? Văn sĩ điên cuồng sẽ đem đến cho bạn một câu chuyện điên cuồng về tình yêu. Trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ văn học của trường trung học Nhân Xuyên, Chu Phóng bất ngờ gặp Đoan Mộc Ninh, cậu bé mà hắn thường trêu đùa hồi nhỏ, nhưng với tính cách phóng khoáng, vô tư của mình, Chu Phóng cơ hồ quên mất. Đoan Mộc Ninh lại luôn khắc ghi hình ảnh Chu Phóng trong lòng, vì trong tuổi thơ buồn tẻ của Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng là một ánh hồi quang tươi sáng nhất. Mẹ Đoan Mộc Ninh bất ngờ bị tai nạn qua đời, Chu Phóng vốn sống một mình vì cha mẹ li hôn, đem Đoan Mộc Ninh đang bơ vơ không nơi nương tựa về sống với mình. Cuộc sống chung làm hai người nảy nở những kỉ niệm khó quên, nhen nhóm những tình cảm vượt quá mối quan hệ anh em bạn bè thông thường, đồng thời cũng dẫn đến những hiểu lầm đáng tiếc…  *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Việc lời thú tội trên diễn đàn đăng một thời gian, Chu Phóng cũng không liên hệ với người đó nữa, MSN sau khi dùng xong một lần cũng vứt vào trong thùng rác, mỗi ngày vẫn lên Q viết tiểu thuyết. Nhưng kì lạ là, mỗi lần mình lên mạng, con chim cánh cụt Bảo Đinh cũng ở trên mạng. Chu Phóng thầm nghĩ, có lẽ là QQ của cậu ta đã cài đặt chế độ “ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy” với mình không? Lẽ nào là kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt, cậu ta muốn làm cho mình cả ngày đỏ mắt sao? Thế là, Chu Phóng cũng cài đặt chế độ ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy với cậu ta. Giang Ninh ở đầu kia, nhìn thấy avatar của Chu Phóng sáng lên, bất giác kích đúp vào mở ra, ngón tay thon dài đặt trên bàn phím, nghĩ một hồi lâu không biết nên nói gì, đành gửi qua một dòng tin: “Thông báo xin lỗi của tôi, anh đã nhìn thấy chưa? Có vừa lòng không?” Vốn trong lúc bối rối tìm chủ đề nói chuyện, nhưng lại bị Chu Phóng hiểu thành cậu ta đang vênh váo tự đắc khoe khoang, giống như đứa trẻ bướng bỉnh nhận sai quay đầu lại nói câu “đã nói xin lỗi rồi anh còn muốn gì nữa!” Chu Phóng xoa xoa mũi, cảm thấy tuy rằng cậu ta lạnh lùng khó chịu, nhưng cũng có chút đáng yêu của trẻ con, thế là cười đáp: “Vô cùng hài lòng, cảm ơn sự phối hợp của cậu.” Người bên kia vội vã đổi chủ đề: “Cuộc thi gần đây anh có tham gia không?” “Cuộc thi gì?” “Biên tập không nói với anh sao?” “Không.” “Cuộc thi viết văn về trò chơi mạng giả tưởng, nghe nói hợp tác với công ty trò chơi, tác phẩm được giải thưởng có thể được chuyển thành trò chơi.” ... Mời các bạn đón đọc Văn Sĩ Điên Cuồng Tập 1 của tác giả Điệp Chi Linh.
Thời Gian Trôi Mãi - Thanh Sam Lạc Thác
Nhâm Nhiễm đã vội vã rời khỏi Bắc Kinh trong mâu thuẫn, tự trách và băn khoăn, định bắt đầu lại một cuộc sống hoàn toàn mới. Thế nhưng hồi ức trong quá khứ tồn tại khắp nơi, Trần Hoa lại không muốn buông tay... Là trò chơi mèo bắt chuột, hay là sự kiếm tìm khổ sở của mối tình dịu dàng ngày cũ...? Giữa Trần Hoa và Nhâm Nhiễm lại bắt đầu một mối tình khác thường. Một mối tình rực rỡ khi đã bỏ lỡ nhau nhưng bỗng quay trở lại tìm nhau, Một đôi tình nhân tiếp tục vùng vẫy, giằng co trong những tháng ngày trôi mãi, Lần này, chúng ta sẽ được thấy kết cuộc thế nào? Họ đã đi qua tuổi trẻ, đi qua năm tháng Thế nhưng, thời gian ít nhất đã dừng lại ở nơi này. *** Sau một ngày, Điền Quân Bồi lại gặp ông Nhâm Thế Yến trong một bữa ăn. Người đứng ra mời là ông Hầu - trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này, Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên. Nhưng cho dù thế nào, tư chất của ông ta bày ở đó, tuổi tác bày ở đó, thân hình mập mạp bày ở đó, so với ông Tào Hựu Hùng đang ở tuổi cường tráng thì vẫn có đủ tư cách để đeo thêm một chữ "lão" hơn. Ông ta đã lăn lộn trong giới tư pháp nhiều năm, kiếm được số vốn kha khá, sau khi đưa vợ con ra nước ngoài, một mình ở trong nước tận hưởng sự tự do ngoài ngũ tuần nhưng vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà không có ai quản lý, không còn sốt sắng như năm xưa, nghiệp vụ của văn phòng luật sư Kinh Thiên đang trên đà xuống dốc. ... Mới các bạn đón đọc Thời Gian Trôi Mãi của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.