Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vô Củ

Thể loại: Đam mỹ, xuyên qua, trọng sinh, cung đình, thời Xuân Thu chiến quốc, mỹ thực, tranh bá, niên hạ, HE 1x1 Nhân vật chính: Ngô Củ (Công tử Củ) x Tề Hầu (Tề Hoàn Công) Phụ diễn: Toàn dân BL Ngô Củ là CEO của một công ty thực phẩm. Chỉ mới 21 tuổi lại có thể tự xây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng. Cuộc sống không phải quá không nổi, chỉ là thật sự quá bất hạnh. Ngô Củ mất mẹ, cha lại tái giá, lại còn xoá quyền thừa kế của Ngô Củ...Máu chảy ruột mềm, nhưng cha Ngô Củ dường như không xem hắn là con ruột mình, nên còn nhẫn tâm hạ sát thủ... May sao, hắn cũng không cần phải ở thế giới kia nữa. Bởi vì Ngô Củ xuyên qua, mà thân thế của Ngô Củ bây giờ chính là hậu duệ công hầu, có phụ thân là Tề Hi Công, mẫu thân là quý tộc Lỗ Quốc. Gia thế hiển hách, địa vị vinh quang, tướng mạo cũng là phong lưu phóng khoáng. Có thể nói hồng phúc tề thiên. Vừa không muốn tranh quyền đoạt vị, cũng không nghĩ tranh bá Xuân Thu, Ngô Củ chỉ muốn an ổn sống, ăn món ngon trong thiên hạ. Ăn bánh chưng mặn phải chấm đường, một lần ăn năm cái! Nhưng mà có một ngày Ngô Củ phát hiện vận khí của mình không phải tốt, mà là quá tệ. Bởi vì Ngô Củ thế nhưng có đệ đệ là "Công Tử Tiểu Bạch". Dốc lòng tránh né để cầu sống, làm ca ca nhị thập tứ hiếu lại bị đệ đệ xem là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt. Động hay không động đều muốn đem chém đầu xử tử. Cái đó có thể nhịn, ai biểu đệ đệ là nhân vật tương lai đứng đầu Xuân Thu, còn mình là pháo hôi đoản mệnh. Đệ đệ ăn bánh chưng mặn tuyệt đối không chấm đường! Không tạo phản cuộc sống này sao có thể vượt qua! Về nhân vật: Ngô Củ thiếu cảm giác an toàn, không tin vào tình cảm, ngoài nóng trong lạnh. Xây dựng cho mình một hình tượng ôn nhu, ấm áp, nhưng kỳ thực lãnh đạm, khó tín nhiệm, rất cảnh giác. Nhân vật không có quá nhiều quang hoàn hay bàn tay vàng, chỉ dựa vào kiến thức của bản thân, kinh nghiệm sống và tồn tại trong xã hội để đối phó với thời Xuân Thu. Nhân vật có tài mua bán, người nhiều chủ ý (xấu), lý lẽ không ai có thể phản bác, thông minh quyết đoán, lanh lợi nhạy bén, có tài quản lý và dùng người hợp lý. Ngô Củ đẹp theo dạng ôn nhu ấm áp đầy thu hút khiến người ta không thể rời mắt. Nhưng thân thể yếu, dễ mắc bệnh. Ngô Củ còn có tài nấu ăn xuất sắc.  Tề Hầu kiếp trước bị nhốt, bị bỏ đói, nên ăn uống như sói như hổ. Từ lúc gặp Ngô Củ, Tề Hầu thay đổi rất nhiều, theo chiều hướng tốt lên. Công Tử Củ: Việc thiên hạ giống như ăn bánh ú (bánh chưng), có người thích ăn mặn, có người thích ăn ngọt. Ngươi có bản lĩnh làm cho ngọt cùng mặn không đánh nhau, vậy chẳng phải là thái bình thịnh thế sao? Chúng thần: Công tử quả nhiên cao thâm khó lường. Tề Hầu:..... - ------------------ Truyện đúng chuẩn Nam x Nam "người người nhà nhà đều BL". Một đám tài ba, lại còn tuấn mỹ. Cứ có một người tài xuất hiện bị Ngô Củ thu phục, thể nào cũng sẽ tiếp tục có một người nữa xuất hiện để đủ cặp. Các cặp phụ rất đông, khá dễ thương, cũng không chiếm nhiều đất diễn, mà vẫn thể hiện được nét đặc sắc riêng. Có ngụy phụ tử, có huynh đệ, có sư đồ, niên thượng, niên hạ, oan gia, trúc mã trúc mã... Thụ xuyên qua, công trọng sinh. Bảo thủ ngoan độc công, ngoài nóng trong lạnh thụ. Thụ giỏi nấu ăn. Chú ý: - Cả thế giới truyện đều là tình yêu NamxNam có vẻ không thật. Các nhân vật nữ đa phần là phản diện. Cũng có số ít tốt nhưng không nhiều. - Các bạn nên cân nhắc trước khi đọc, kẻo nhảy nhầm rồi ngơ ngác. - Các bạn dị ứng với thế giới toàn là nam yêu nam thì không nên đọc. - Chữ Củ (糾): thu lại, gộp lại, tụ họp, uốn nắn, sửa chữa. - Nhân vật, địa danh, thời gian đều tưởng tượng hư cấu. Nếu bạn đã đọc thấy ở đâu đó hoặc trùng với nơi nào đó hay ai đó thì thật sự chỉ là trùng hợp mà thôi. Mong các bạn đừng thắc mắc hay bắt bẻ. (HunhHn786) *** Review [VÔ CỦ - TRƯỜNG SINH THIÊN DIỆP] Thật sự nói là review thì cũng không phải, đây chỉ là vài dòng mình lảm nhảm về truyện thôi. Cp: Ngô Củ (thụ/xuyên qua) x Khương Tiểu Bạch (công/ trọng sinh) Trạng thái: QT - hoàn 209 chương Truyện có bối cảnh thời Xuân Thu chiến quốc, cụ thể là những năm 600TCN. Những bạn nào không biết về lịch sử Trung Quốc cũng không sao cả, tác giả viết rất cặn kẽ và cuốn người đọc, không có cảm giác khô khan.  Truyện chủ thụ. Thụ ở hiện đại bị cha ruột giết chết, xuyên vào Công Tử Củ của Tề Quốc. Tề Quốc lúc bấy giờ có ba vị hoàng tử, Chư Nhi, Công Tử Củ và Công Tử Tiểu Bạch. Chư Nhi lên làm quân chủ nhưng là bạo quân, sau khi cai trị 12 năm thì bị giết chết. Đáng lẽ Công Tử Củ hàng thứ hai phải lên ngôi, nhưng các vị đại thần lại lập vị hoàng tử thứ ba là công lên. Các thím tự hỏi tại sao? Vì quân chủ đời trước đã bị cắm sừng! Công Tử Củ là do phu nhân thông đồng với nam nhân khác, không có huyết thống hoàng tộc.  Ưu điểm Thật sự là bộ truyện này cho mình một cái nhìn khá mới về cổ đại Trung Quốc. Lễ nghi quân thần không nặng nề như trong phim cung đấu, hai quý tộc móc mỉa nhau công khai không nói bóng gió hoa mĩ. Công với thụ đi sứ hai ba tháng mà đất nước không loạn. Em trai băm thịt anh trai vẫn lên ngôi bình thường..... Sừng và sừng khắp mọi nơi. Bao nhiêu chuyện li kì về những chiếc sừng đều có trong đây hết. Trong truyện cũng xen kẽ nhiều yếu tố ẩm thực giải trí, nhiều CP phụ dễ thương Nhược điểm Truyện gắn tag chậm nhiệt, nhưng thật sự vài chục chương đầu công thụ đã có tình cảm với nhau, nhưng tác giả không cho thành đôi mà cố kìm lại như thể cho đủ 200c. Công thụ vạn nhân mê, không vì dung mạo thì cũng là vì lợi ích. Trí thông minh của phản diện đặc biệt là nữ đều như bị chó gặm. Cái tài làm bếp của thụ cũng hơi vô lí, vì thụ chính là thương nhân phải chuyên về kinh tế. Đồng ý là có thể nghiên cứu một tí về ẩm thực, nhưng không thể đến mức thượng thừa như trong truyện miêu tả. *** Tôi ít khi đọc truyện liên quan đến lịch sử vì sợ ảnh hưởng đến quan điểm về nhân vật có thật. Tôi cũng đã khá băn khoăn trước khi đọc tác phẩm này do nó là về thời Xuân Thu, chiến tranh, nên sợ khô khan. Tuy nhiên, mị lực của các nhân vật, nhất là Ngô Cưu và Tề Hầu, đã níu kéo tôi đọc một lèo hết sạch, đọc không thể kiềm chế. Ngô Cưu là một CEO trẻ tuổi của công ty thực phẩm, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Hắn cũng là một dạng thế gia công tử. Cha mẹ ly dị, cha tái hôn với một người phụ nữ giàu có. Chính tay cha giết Ngô Cưu, tư sinh tử của mình, xóa bỏ quyền thừa kế của Ngô Cưu. Cho nên Ngô Cưu thiếu cảm giác an toàn, không tin vào tình cảm, ngoài nóng trong lạnh. Ngô Cưu xây dựng cho mình một vỏ bọc ôn nhu, ấm áp, chu đáo, ai nhìn cũng thích. Nhưng kỳ thực, hắn lãnh đạm, khó trao tín nhiệm, độ cảnh giác cao. Ngô Cưu không đạo văn thơ, không sáng tạo một đống thứ lạ lẫm ở thời Xuân Thu như xà phòng…mà chỉ nhớ công thức thuốc nổ rồi nhờ nhân công thử rất nhiều lần mới ra thuốc nổ bình thường. Hắn cũng chỉ tạo ra thuốc nổ/hắc hỏa dược làm vũ khí nóng và câu tiễn dùng trong thủy chiến làm vũ khí lạnh, hoàn toàn không có súng, bom…. Bản lĩnh của Ngô Cưu là tích lũy từ thương trường. Lý thuyết từ thời học bá hay kiến thức tìm hiểu thêm thời tranh đấu trong xã hội được áp dụng nhuần nhuyễn vào thời Xuân Thu. Đây là điểm Ngô Cưu hơn Tề Hầu, hắn có kiến thức tổng hợp của mấy ngàn năm. Ngô Cưu có tư bản để sống sót khi xuyên không. Hắn nhớ Tam Quốc Diễn Nghĩa cùng vô vàn mưu kế trong đó. Hắn hiểu biết lịch sử và các phương pháp quản lý, phát triển kinh tế, tài chính. Bản thân hắn là một hồ ly, đầy chủ ý xấu, nói năng lý lẽ không ai có thể phản bác, thông minh quyết đoán, nhạy bén… Tài quản lý kinh người và cách dùng người hợp lý ở thời hiện đại khiến người tài theo hắn rất nhiều. Người như Ngô Cưu thì ở thời nào cũng có thể tỏa sáng, chỉ cần có cơ hội thể hiện. Đáng ghét nhất là đám vì ghen tỵ mà không công nhận tài năng của Ngô Cưu, suốt ngày treo ở miệng hai chữ “nam sủng”. Ngô Cưu đẹp trai, theo dạng ôn nhu ấm áp, như mộc xuân phong. Hắn có lúc cấm dục đầy thu hút, vừa ngủ dậy thì siêu moe, mỗi lần bộc lộ sự tự tin là khiến người không thể rời mắt. Điểm yếu chắc là thân thể yếu, dễ mắc bệnh, thành bệnh mỹ nhân. Cũng là vì điều này mà tình cảm giữa Ngô Cưu và Tề Hầu cực thuần khiết, làm tôi cứ tưởng thanh thủy văn. Ngô Cưu còn có một tay nấu ăn xuất sắc, vừa vặn phù hợp với Tề Hầu thích mỹ thực và ám ảnh với ăn uống sau khi trùng sinh. Có thể nói Ngô Cưu thực hiện hoàn mỹ việc chinh phục nam nhân qua đường dạ dày. Tôi khá thích điểm này vì nó biến một câu chuyện đam mỹ chiến tranh bình thường thành lịch sử quân sự kết hợp mỹ thực thú vị. Dạng người như Ngô Cưu nhận được nhiều ái mộ là dễ hiểu. Chứng kiến Ngô Cưu bình tĩnh tự tin giải quyết từng khó khăn, từng âm mưu, từ một kẻ suýt bị chết mấy lần rồi phiên bàn thành quan đại thần, thành Sở Vương, tôi càng ngưỡng mộ Ngô Cưu. Tôi còn nhớ mãi Ngô Cưu hóa giải âm mưu của Khúc Ốc công, giải cứu Đường Vu, trở về đánh mặt chư hầu… như thế nào. Lòe lòe sáng luôn, đúng chuẩn nam thần. Chính Tề Hầu từ giả sủng ái Ngô Cưu để phủng sát, sang thật sự sủng ái, chỉ hận không thể moi tim ra để chứng minh tình yêu. Tài năng của Ngô Cưu không khiến người ta ghen tỵ (trừ kẻ tiểu nhân), mà nhiều hơn là ngưỡng mộ, tự hào… Điểm trừ của Ngô Cưu chắc là EQ thấp. EQ của Ngô Cưu dùng hết cho kinh tế chính trị, chứ không còn để dùng cho luyến ái. Ngô Cưu tận mắt nhìn hai người tú ân tú ái mới biết đó là một CP, nói chi đến việc của hắn với Tề Hầu. Thực ra giai đoạn hắn dây dưa với Tề Hầu khiến tôi không quá thích. Ngô Cưu không muốn đáp ứng Tề Hầu vì tình yêu của quân vương chưa bao giờ đáng tin, và Ngô Cưu không biết Tề Hầu trùng sinh, không còn là Tề Hầu trong lịch sử. Ngô Cưu lại không tin tình yêu, khuyết thiếu cảm giác an toàn. Nhưng tác giả ít khi nhắc đến băn khoăn trong lòng Ngô Cưu. Thay vào đó, tác giả nhấn mạnh nhiều hơn vào sự trì độn của hắn. Ngô Cưu rõ là thích Tề Hầu, song luôn tìm lý do giải thích cho thay đổi tâm lý của mình. Bị hôn đến tê cả môi cũng không biết là hôn, dấu hôn thì bị nhầm là côn trùng cắn… Say rượu gan lớn bao nhiêu, sáng hôm sau quên sạch. Cái tính khiết nghiện của Ngô Cưu cũng làm Tề Hầu đau đầu. Nhưng theo lý giải của tôi, Ngô Cưu buồn nôn nếu đụng chạm mờ ám có mục đích. Bình thường như Triệu Hốt, Tử Thanh… thì không sao hết. Mà về sau Ngô Cưu quen hơn, cũng không bài xích Tề Hầu nữa. Mãi cho đến khi Tề Hầu bày tỏ, thể hiện bằng hành động, thêm kích thích từ người ngoài để hắn ăn dấm, hắn mới chấp nhận kết giao với Tề Hầu, thừa nhận tình cảm của mình. Cũng từ đó EQ của hắn trong lĩnh vực này mới được nâng cao. Mặc dù ái muội liêu nhau có sự lý thú của nó, tôi vẫn là thích lưỡng tình tương duyệt hơn. Ngô Cưu khuyết thiếu cảm giác an toàn, lại thể hàn sợ lạnh, nên thích ôm Tề Hầu, ôm lò sưởi di động hàng ngày. Ngô Cưu nấu ăn ngon cho Tề Hầu, quan tâm đến bá nghiệp của y, lo lắng y mệt mỏi. Tề Hầu càng ôn nhu săn sóc Ngô Cưu hơn vì Ngô Cưu thân thể yếu. Ban đầu quả thật Tề Hầu không gây thích thú lắm, càng về sau càng thấy không thể hợp với Ngô Cưu hơn. Hai kiếp làm quốc quân khiến y có khí chất mạnh mẽ xuất chúng. Kết hợp với vẻ ngoài tuấn mỹ, cơ thể rắn chắc đẹp đẽ, không ai có thể rời mắt khỏi Tề Hầu. Ngô Cưu đã không ít lần nhìn Tề Hầu si mê đến thất thần. Buồn cười nhất là những đoạn Ngô Cưu cảm thấy Tề Hầu mặc đồ bó, nhất là màu tím, mang dáng vẻ rất tao bao :)) Mấy đoạn Tề Hầu làm nũng bán manh đòi ăn ngon cũng là những nét hài hước đan xen trong không khí hồi hộp của truyện. Tề Hầu kiếp trước bị nhốt lại, bị bỏ đói, nên ăn uống như lang thôn hổ yết. Ngô Cưu hỏi y có phải là quỷ chết đói đầu thai, y chỉ cười cười nói phải. Có thể nhìn ra từ lúc gặp Ngô Cưu, Tề Hầu thay đổi rất nhiều theo chiều hướng tốt. Mặc dù bị tâm lý bóng ma nên sợ nước, vì Ngô Cưu, y không ít lần lao vào nước. Tôi cũng không biết kiếp này nếu không có Ngô Cưu, y sẽ ra sao nữa. Ngô Cưu mà gặp Tề Hầu ở kiếp trước, một Tề Hầu nguyên bản trong lịch sử, thì chưa chắc đã có mối tình chân thật như vậy. Kiếp này Tề Hầu hoàn toàn tách mình khỏi đám phụ nữ thâm độc, cảnh giác tăng cao, cô độc hơn. Ngô Cưu là ấm áp và niềm vui duy nhất y có. Thật sự là định mệnh để họ gặp nhau. Tề Hầu là bá chủ, khí chất của bậc vương giả sẵn có và khi toát ra thì đủ khiến người run sợ. Nhưng trước mặt Ngô Cưu, Tề Hầu biểu hiện một mặt mềm yếu nhất của mình. Nét trẻ con được bộc lộ đầy đủ, đôi lúc còn giống một chỉ trung khuyển (vừa nghĩa đen vừa nghĩa bóng). Y thèm ăn, tranh ăn, làm nũng, bán manh không hồi kết. Tính cách này đặc biệt phóng đại khi y xuyên đến hiện đại ở cùng Ngô Cưu trong phần phiên ngoại. Phần phiên ngoại này đúng là những gì tôi từng mong muốn. Có chút ngạc nhiên là bí mật xuyên không cùng trùng sinh được giữ kín đến tận phiên ngoại. Ngoài ra, việc Tề Hầu thành diễn viên, làm võng hồng mukbang,…là trong tưởng tượng của tôi rồi. Tôi chỉ là không thích tác giả bê nguyên toàn bộ người quen từ thời cổ đại sang hiện đại, chẳng có gì mới mẻ hết, còn thấy phát mệt. Tôi thấy không cần thiết. Có mỗi nhân vật Bạch Lương xuất hiện thành CP với Tiểu Tử Văn bù lại cho chính văn là tạm ổn. Tôi không thích phiên ngoại lắm, vì Tề Hầu và Ngô Cưu không phải là vương đứng trên đỉnh cao, bá chủ đế quốc (dù rằng vẫn có quyền lực). Tề Hầu dính nị Ngô Cưu. Y sẵn sàng vì Ngô Cưu mà từ ngôi cho Công tử Chiêu, rồi sang Sở quốc ăn ké. Tề Hầu nguyện ý ở cạnh Ngô Cưu, giúp đỡ Ngô Cưu, mặc dù là việc Sở quốc không liên quan đến y. Y thèm khát sự ỷ lại của Ngô Cưu, cũng hưởng thụ việc được Ngô Cưu quan tâm săn sóc, nấu ăn hàng ngày. Y không phải là một người hoàn mỹ, nhưng không có ai phù hợp với Ngô Cưu như y. Đôi lúc Tề Hầu luôn nghĩ đến đồ ăn, rất phá hỏng không khí, đôi lúc y lại làm Ngô Cưu cảm động đến rối tinh rối mù. Những việc y làm vì Ngô Cưu cũng không ít hơn việc Ngô Cưu làm vì y.  Truyện có một điểm vừa là ưu vừa là khuyết, đó là việc biến xung quanh Ngô Cưu thành bầu không khí cơ tình phơi phới, đúng chuẩn tuyên ngôn “người người nhà nhà đều BL” của tác giả. Một đám đại phu tài ba, lại còn tuấn mỹ, nhìn đã mắt, ở cạnh nhau, chính thức thì lên giường thành CP, hoặc không chính thức thì phấn hồng phao phao, JQ đủ loại. Cứ có một người tài xuất hiện, bị Ngô Cưu thu phục, thể nào cũng sẽ tiếp tục có một người nữa xuất hiện để đủ bộ. Các CP phụ chính thức thì có Dịch Nha x Công Tôn Thấp Bằng, Triệu Hốt x Đông Quách Nha, Tử Thanh x Tào Quế, Ngự Thuyết x Triển Hùng, Ngô Đao x Công tử Bạch, Phong Thư x Triệu Gia, Khuất Trọng x Yển Cư, Doanh Dự x Đấu Liêm, Công tử Quý x Trịnh Đột, Lô Dương Song x Lô Tập Lê. CP có hint thì là Đường Vu x Yển Thượng, Chu Phủ x Thạch Tốc, Công tử Vô Khuy x Công tử Chiêu, Triển Hoạch x Tang Thần, tiểu Địch nhi x Nịnh Thích, Đan Tử Chính x Tào Khắc, Cơ Lãng x Công tử Trịnh, tiểu Tư Phủ x tiểu Tử Ngư, Vĩ Lữ Thần x Đấu Kỳ, Tang Thần x Triển Hoạch… Mấy CP khá dễ thương, cũng không chiếm nhiều đất của CP chính mà vẫn thể hiện được nét đặc sắc riêng. Mỗi tội tôi nhìn đâu cũng thấy JQ, từ ngụy phụ tử niên hạ, huynh đệ niên hạ, đến sư đồ luyến, ngụy phụ tử niên thượng, oan gia túc địch, trúc mã trúc mã…. Cảm giác như cả thế giới đều là gay, khiến tôi thấy nó không thật. Xung quanh đều là chuộng nam phong, chơi nam sủng, có mỗi Tề quốc là nam x nam yêu nhau thật sự. Dù không biết sự thật lịch sử ra sao, tôi vẫn thấy đây là phóng đại quá. May là tác giả xử lý tốt, không biến mấy CP này thành tác nhân kéo dài câu chuyện, ảnh hưởng đến mạch văn. Mấy CP này hẳn phải cảm ơn Ngô Cưu. Không có Ngô Cưu thay đổi lịch sử, trực tiếp hoặc gián tiếp đẩy họ đến bên nhau, họ đã không thể gặp nhau, không thể giải tỏa hiểu nhầm, không thể bên nhau đầy hạnh phúc. Tiếc là ngoài Mị công chúa và Yến Nga, nhân vật nữ nào cũng là phản diện hết, có chút thiên vị nam tính ở đây. Kết thúc chính văn là đám cưới của Tề Công và Sở vương. Nó đánh dấu mở đầu của một giai đoạn mới trên con đường tình yêu và sự nghiệp của hai người. Tuy nói là có hơi tiếc khi truyện dừng lại sau một quãng đường dài, Ngô Cưu và Tề Hầu vẫn còn rất nhiều thời gian bên nhau, còn rất nhiều khó khăn chờ đợi ở phía trước, nhưng kết này là hợp lý. Đến đoạn cuối tôi đã cảm thấy hơi mệt vì đám âm mưu của mấy kẻ địch não tàn rồi. Ngô Cưu và Tề Hầu càng mạnh mẽ thì trở ngại tương lai chủ yếu là đối nội đối ngoại, chỉnh lý quan viên cùng đánh giặc mà thôi. Nếu kể hết cho đến khi họ chết thì sẽ khá dài dòng nhàm chán. Cho nên tôi hiểu được nguyên nhân tác giả dừng ở đây. Ngoại truyện trở về hiện đại, coi như thỏa mãn độc giả. Tiếc là tác giả quá sa đà vào việc bắt đầu gây dựng một thế giới cơ tình đầy rẫy tương tự cổ đại với chuyển thế của mấy nhân vật cũ. Có mỗi chi tiết livestream của Tề Hầu và Ngô Cưu là thú vị. Truyện xây dựng chặt chẽ, logic. Văn phong ổn định, hành văn hấp dẫn. Không phải kẻ địch nào cũng ngu ngốc não tàn. Nhiều khi Ngô Cưu vẫn rơi vào nguy hiểm hồi hộp. Vận khí có, nhưng chủ yếu hắn vẫn nhờ vào bản lĩnh của mình để thoát thân. Tôi thích Ngô Cưu và Tề Hầu. Cùng với nhân vật chính, các nhân vật phụ đều có đặc điểm riêng, có đất diễn và vai trò của mình, không bị quên lãng. Truyện vẫn có bug nhưng không lộ liễu lắm. Buff nhân vật chính đủ độ, không quá mức khó chấp nhận. Tổng thể truyện ổn với tôi. *** "Ngô Củ, Ngô tiên sinh tới gặp cậu." Vách tường màu trắng, giường bệnh màu trắng. Dưới cái chăn màu trắng là một người còn trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi. Người trẻ tuổi thần sắc tái nhợt, mặt gầy, hai má hỏm sâu, đeo máy hỗ trợ hô hấp, mu bàn tay là kim truyền dịch. Trên người bệnh nhân có đủ các loại dụng cụ kiểm tra đo lường nối với máy móc. Người nằm đó vẫn không nhúc nhích, lộ ra trầm trầm đầy chết chóc. Nhưng mà khi nghe hộ lý nói chuyện, người nằm ở trên giường có chút phản ứng, hàng lông mi run run vài cái, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt có chút vô thần, thế nhưng lộ ra một chút kinh hỉ. Người bệnh cố hết sức nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên đi vào. Hộ lý nói xong liền đi ra ngoài, để không gian lại cho hai người họ. Tiến vào chính là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, tóc nhuộm màu đen chải vuốt cẩn thận không chút cẩu thả. Trong tay ông ta cầm một túi giấy chuyên để công văn. Ông ta chậm rãi đi đến, đứng ở trước giường bệnh, giữ một khoảng cách nhất định. Ngô Củ nằm ở trên giường, cố sức nghiêng đầu, kinh hỉ nhìn người tới. Trên mặt tươi cười, nhưng giọng nói của người tới khô khốc. "Con trai của ba, vừa rồi nghe bác sĩ chủ trị nói về bệnh tình của con." Thần sắc Ngô Củ có một chút thay đổi, lộ ra một chút chua xót. "Con trai của ba, bây giờ con rất thống khổ, ba biết, như vậy... như vậy..." Giọng nói ậm ừ, tựa hồ đang làm quyết định trọng đại. Ông ta còn chưa nói rõ ràng, lại đem túi công văn đặt ở một bên. "Roẹt" Xé rách, từ bên trong móc ra một ống tiêm rất nhỏ. Ngô Củ nằm ở trên giường bệnh, nhìn thấy một loạt động tác linh hoạt kia, hơn nheo mắt. Biểu tình lộ ra một chút chấn động, Ngô Củ nhìn chằm chằm xem động tác tiếp theo. Trong ống tiêm nhỏ có chứa chất lỏng đang dao động. Nhìn đầu kim nhỏ không ngừng run rẩy như châm chọc, Ngô Củ phảng phất nghe được giọng người trung niên. Ông ta cúi đầu, nhìn chằm chằm Ngô Củ, vẻ mặt bi thương nói: "Con trai của ba. Ta biết con là đứa giỏi gian, vào công ty mấy năm nay cũng rất lợi hại, một thời gian ngắn liền làm được quản lý. Nhưng mà... nhưng mà con đã bệnh thành như vậy, chịu nhiều thống khổ đúng không? Ba... ba cũng là bất đắc dĩ. Ba đây là vì tốt cho con, muốn giúp con, để con... để con ít chịu khổ một chút..." Ngô Củ chậm rãi trợn to mắt một ít, nhìn chằm chằm người đứng ở trước giường, trước sau bảo trì khoảng cách nhất định. Ngô Củ gian nan lấy sức cất giọng khàn khàn, thô như bụi cát rơi rào rạt xuống đất. "Ba... ba?" Một tiếng kêu này khiến người trung niên thiếu chút nữa ném ống tiêm xuống. Nhưng ông ta càng thêm dùng sức gắt gao cầm chắc, giọng nói run run: "Đừng... đừng... đừng trách ba... Con là con trai của ba. Con lợi hại như vậy, giúp ba kiếm tiền nhiều như vậy, ba cũng không muốn... Nhưng mà..." Rốt cuộc ông ta ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Củ trên giường vừa động lại bất động, nói: "Ba nói thật cho con biết... Cô ấy đã lên tiếng. Cô ấy biết con là con vợ trước của ba. Nếu hôm nay con không chết, chắc chắn ba sẽ bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị! Ngô Củ! Con là con của ba. Huống hồ con đã bệnh thành như vậy. Ba dốc sức làm việc hơn hai mươi năm mới vào được Hội đồng quản trị, không thể thất bại trong gang tấc. Dù sao... Dù sao hiện tại con rất thống khổ, để ba giúp con..." Ông ta nói xong, nhanh chóng nhằm về phía ống truyền dịch, đem kim đâm vào. Tựa hồ là sợ chính mình đổi ý, trong nháy mắt liền ấn đầu ống kim tiêm, bơm chất lỏng vào bên trong dịch truyền. Chất lỏng tiến vào ống truyền dịch, trong nháy mắt, Ngô Củ tựa hồ nghe được tiếng hít thở thật sâu "Ô" Thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong ánh mắt người trung niên phát ra hưng phấn cùng thành công. Ngô Củ nghiêng đầu nhìn, không biết đó là thuốc gì, chỉ là nhắm mắt lại. Vừa rồi nghe lời nói đó, trong nháy mắt Ngô Củ đã minh bạch, trong lòng tuyệt vọng. Tuyệt vọng đối với tình thân, cũng có buồn cười. Đó là trào phúng đối với người đã sinh ra mình.... Từ trong miệng người trung niên nghe được cụm từ "con trai của ba", nháy mắt trong lòng Ngô Củ đã không còn kỳ vọng. Ngô Củ từ nhỏ không có ba, sống ở địa phương thực lạc hậu. Mẹ một mình nuôi Ngô Củ lớn khôn. May mắn Ngô Củ học giỏi, thi đổ Thủ Khoa đại học hàng đầu. Trước khi nhập học, mẹ Ngô Củ đã cho Ngô Củ một số tiền, nói là dành dụm đi học, không cần thường xuyên trở về, vé xe quá đắt, giữ tiền mua vé xe để ăn vài bữa ngon. Tuổi trẻ nhiệt huyết Ngô Củ cầm tiền, từ biệt mẹ, tới nơi thành phố xa hoa theo đuổi việc học. Nỗ lực học tập, năm thứ nhất liền có được học bổng. Tết âm lịch năm ấy Ngô Củ bởi vì không có tiền mua vé xe nên không thể về nhà. Sau khi nhận được học bổng, Ngô Củ trước tiên đi mua vé xe lửa, vội vàng về nhà, muốn cho mẹ nhìn thấy, tự hào về con trai. Kết quả Ngô Củ vọt vào cửa đã ngửi thấy một mùi tanh hôi. Vào nhà Ngô Củ chứng kiến mẹ ngã vào mép giường, một tay che lại ngực, sớm đã tắt thở. Không biết mẹ đã chết bao lâu, trong phòng tràn ngập một mùi hôi. Đó là lần đầu tiên Ngô Củ cảm nhận được tuyệt vọng, cho rằng mình sẽ không có lần thứ hai. Sau đó Ngô Củ sống một mình, vẫn cứ liều mạng học tập, liều mạng làm việc. Khi tốt nghiệp đã vào công ty lớn thực tập, sau đó thành công được tuyển dụng chính thức, hơn nữa từng bước thăng chức. Ngô Củ còn chưa đến ba mươi tuổi đã là quản lý cấp cao của một công ty chế biến thực phẩm. Ở trong công ty, Ngô Củ gặp được ba ruột của mình. Ba mẹ của Ngô Củ là thanh mai trúc mã. Sau khi kết hôn, ba Ngô Củ lên thành phố làm việc. Ban đầu ông ta còn về, nhưng sau đó ông ta đi thật lâu không có tin tức. Mẹ Ngô Củ nhờ người đi hỏi thăm mới biết được ba Ngô Củ ở tại thành phố đã vào một nhà giàu ở rể, cưới một tiểu thư hào môn quý tộc, không bao giờ trở về nữa. Ngô Củ không nghĩ tới sẽ đi tìm ba. Nhưng bởi vì Ngô Củ thật sự quá xuất sắc, ba Ngô Củ tuy rằng không dám nhận con, nhưng cũng lấy làm hãnh diện có đứa con giỏi như vậy. Ngô Củ chưa từng nghĩ tới từ trong miệng của ông ta nghe được cụm từ "con trai của ba". Châm chọc cỡ nào, tuyệt vọng ngược lại biến thành tiếng cười khàn khàn. Ngô Củ nhìn chất lỏng kia đang dần dần tiến vào cơ thể, ngược lại nở nụ cười. Hết sức cố gắng mới phát ra tiếng cười khàn khàn, phảng phất như trái tim bị mài mòn. Nghe được tiếng cười, người trung niên liên tục run rẩy. Ngô Củ cơ hồ là dùng hết toàn lực, đem mặt nạ hỗ trợ hô hấp trên mặt xéo xuống dưới. "Bộp!" Thiết bị hỗ trợ hô hấp rơi trên mặt đất. Tiếng động nhỏ lại làm người đàn ông trung niên thành chim sợ cành cong. Ông ta sợ tới mức liên tục lui về phía sau, giống như sợ người trên giường sẽ đột nhiên nhảy xuống, lao tới bóp cổ. Bất quá Ngô Củ cũng không có xuống giường, căn bản không có sức lực. Ngô Củ cũng không có nhổ kim truyền dịch trên tay ra. Ngô Củ chỉ là tháo mặt nạ dưỡng khí, ánh mắt lẳng lặng nhìn cái người tự xưng là ba kia. Giọng Ngô Củ vẫn như cũ khàn khàn, đồng tử chậm rãi tan rã, hô hấp càng lúc càng thô, trên mặt bắt đầu một thần thái khó có thể diễn tả, phảng phất như là đá quý nung trên lửa đỏ. Ngô Củ cười khẽ nói: "Ngô tiên sinh... Ông cho rằng... vợ tốt của ông vì sao muốn ông giết ta...... Là vì cái gì?" Người đàn ông trung niên dồn dập trả lời. "Vì con của ta. Ngô Củ, ta biết con cũng là con ta, hơn nữa con ưu tú hơn những đứa khác. Con vào công ty mấy năm nay, ta chưa từng vì con là con ta mà đối xử khác biệt. Ta đều đối xử bình đẳng. Nhưng... hiện tại con đã bệnh thành như vậy, Ngô Củ...... Ba cũng là không đành lòng nhìn co bị ốm đau tra tấn. Con...... con đừng trách ba......" Ngô Củ nghẹn ngào cười, nói: "Vì... con của ông? Không... Ngô tiên sinh, ông cho rằng ta chết...... ông sẽ được như mong muốn?... Cho dù ta chết, ông vẫn không chiếm được thứ mình muốn. Ông là một người nhu nhược, nhẫn tâm! Ta nói cho ông biết... con của ông chỉ có một mình ta. Đứa con của người đàn bà kia không phải là con ông... Ông cho rằng chỉ có ông sinh được con? Vợ tốt của ông bất quá là muốn mượn đao giết người. Diệt trừ cái đinh trong mắt này để dọn đường cho con bà ta mà thôi! Ngô tiên sinh...... Ta thật chờ mong ông bị đá ra khỏi Hội đồng quản trị, có lẽ là vào ngày mai...... Ha ha rất thú vị..... Không phải sao?" Ngô Củ đã không còn sức lực, lông mi vô lực run rẩy, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Người đàn ông trung niên khiếp sợ đứng ở tại chỗ. "Cạch" Ống tiêm rỗng rớt xuống đất. Vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Ngô Củ chậm rãi nhắm mắt lại, người đàn ông trung niên lập tức điên cuồng gào lên. "Ngươi nói cái gì!? Không có khả năng! Cô ấy sao có thể lừa gạt ta? Cô ấy thích ta như vậy! Đó là con ta! Ngươi đừng nghĩ sẽ gạt ta...... Ngô Củ! Ngô Củ, ngươi tỉnh lại! Ngươi không thể chết được! Ngươi nói cho rõ ràng! Ngô Củ!" Ngô Củ nghe được bên tai âm thanh gào rống, nhưng giờ phút này trong lòng tuyệt vọng dần dần lãnh đạm xuống. Các loại đau đớn cũng trở nên mất cảm giác. Vô lực nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng, hô hấp chậm rãi đình trệ...... Bên tai Ngô Củ là tiếng la to, từ từ nhỏ dần, rồi trở nên mỏng manh, dần dần xa xôi. Hư không, mông lung, mờ mịt. Bóng tối bao lấy Ngô Củ. Nhưng mà bóng tối thuần túy này tốt hơn hư tình giả ý. Trong nháy mắt chìm vào bóng tối, Ngô Củ hoàn toàn buông lỏng, cũng biết mình đã chết. Nhưng loại cảm giác này là "đắc ý" của người chiến thắng, khiến cho Ngô Củ thấy thật đáng buồn lại mang theo một phần thả lỏng. "Hu hu hu...... Tỉnh lại...... Hu hu, công tử! Công tử mở mắt ra! Công tử...... hu hu......" Ngô Củ đang chìm sâu trong bóng tối, ở ngay lúc này bên tai đột nhiên nghe được tiếng khóc mơ hồ. Tiếng khóc đứt quãng, phảng phất thở không nổi. Ngô Củ thấy có chút kỳ quái. Trên đời này, trừ người mẹ đã qua đời của ta, còn có ai sẽ vì ta khóc? Nhưng tiếng khóc kia rất chân thật. Càng lúc càng chân thật, càng lúc càng rõ ràng. "Hô!!" Ngô Củ đột nhiên thở ra một hơi, phảng phất có một tảng đá lớn đang đè trên ngực đột nhiên rơi xuống. Luồng không khí mới mẻ ùa vào lồng ngực. Nháy mắt Ngô Củ thở ra một hơi, đột nhiên mở mắt. "Công tử! Công tử! Công tử tỉnh rồi! Trời xanh có mắt. Công tử thật sự tỉnh rồi!" Ngô Củ mở mắt, trước mắt mông lung nhìn không rõ, lại mơ hồ thấy được một thân hình nhỏ gầy ghé vào trước mặt. Hai mắt hồng, hai má như quả đào, mặt đầy nước mắt. Thiếu niên lau nước mắt, vẻ mặt kinh hỉ hô to. Ngô Củ nhíu nhíu mày. Thiếu niên này thực xa lạ, ăn mặc cũng kỳ quái. Một thân áo thô, còn có tóc dài, tựa hồ là trang phục thời cổ xưa. Vẻ mặt bi thương cùng kinh hỉ trộn lẫn, thiếu niên bắt lấy tay Ngô Củ gọi Công tử. Thiếu niên kêu lên, lại quay đầu hô to: "Mau mau...... gọi Quản sư phó, gọi Thiệu sư phó! Công tử tỉnh rồi!" Ngô Củ thở hổn hển mấy hơi thở, cảm giác suy yếu lợi hại. Ngực đau, Ngô Củ không khỏi cúi đầu che ngực. Nhìn cái tay đè ở trước ngực mình cũng vẫn như cũ tái nhợt, không hề có huyết sắc, nhưng lại là một thân trường bào kỳ quái. Thiếu niên ghé vào trước mặt Ngô Củ, nhất thời bi thảm nhất thời kinh hỉ, hiện tại lại chuyển từ vui thành buồn, khóc lóc nói: "Công tử, như thế nào cho phải, như thế nào cho phải! Công tử Tiểu Bạch đã kế vị, không chỉ có Bào Thúc Nha sư phó, còn có Cao Tử cùng Quốc Tử hai vị Thượng khanh ủng hộ. Hiện giờ... hiện giờ đang tới, tất nhiên là muốn bắt Công tử chém đầu!" Mời các bạn mượn đọc sách Vô Củ của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Ngốc, Cởi Áo Ra
Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105: Trần An An là một người rất ngốc. Không phải cô không thông minh, chỉ là dây thần kinh nhạy cảm của cô có phần “kém nhạy” hơn người bình thường. Hoàn toàn trái ngược với Trần An An, Diệp Lương Nhất lại là một vị bác sĩ điển trai, ẩn dưới vẻ lạnh lùng là trí thông minh và bản chất phúc hắc trời sinh. Thế nhưng đứng trước trí IQ của Trần An An, anh cảm thấy mình không thể “đọ” nổi. Thần kinh ai có thể thô tới mức không nhận ra có người theo đuổi mình? Chính là Trần An An! Nhưng vừa vặn, người mặt dày, theo đuổi không biết xấu hổ cũng chính là Diệp Lương Nhất! Ngay khi nhận ra tình cảm của mình đối với Trần An An và phát hiện người bạn thân của mình nay lại trở thành tình địch đáng gờm, anh đã lập tức “ra tay”. Một mình theo đuổi cô không thành công, không sao hết, đã có bà mẹ “cùng hội cùng thuyền” giúp đỡ anh được ôm giai nhân về nhà. Tình yêu của Diệp Lương Nhất chân thành cuồng nhiệt, anh rất rõ ràng trong truyện tình cảm, yêu là yêu hết mình, còn không yêu thì sẽ không thể ép buộc anh tiếp nhận. Có thể sẽ có người nói anh đối xử với nữ phụ quá tàn nhẫn, tôi lại nghĩ khác, không yêu mà cứ cho người ta hy vọng mới là tàn nhẫn nhất. Lần đầu tiên họ gặp nhau, Diệp Lương Nhất là bác sĩ phụ trách, cô đã phải cởi sạch đồ trước mặt anh. Lần thứ hai gặp lại, anh vẫn là bác sĩ tiếp nhận ca phẫu thuật cho cô, ngay cả lần thứ hai, cô cũng phải cởi sạch đồ trước mặt anh. Cho đến lần thứ ba, khi cô không mảnh vải trước đứng trước mặt anh, quan hệ của họ đã không chỉ đơn giản là bác sĩ và bệnh nhân nữa rồi… --------- Trần An An cùng bác sĩ Diệp đi siêu thị, đến dãy hàng chocolate trước mặt liền chôn chân tại chỗ. Trần An An [cầu xin] : Mua cho em một hộp, một hộp thôi ~ chỉ một hộp ~ Bác sĩ Diệp [nghiêm khắc] : Không được! Trần An An [tiếp tục cầu xin] : Đi mà! Bác sĩ Diệp [đưa tay cầm lấy một hộp áo mưa vị chocolate] : Được rồi, mua cho em, vừa lòng chưa, ngoan, khóc cái gì, trở về liền cho em ăn. … Diệp Lương Nhất đưa Trần An An đi dạo phố mua quần áo, lúc cô thử quần áo cũng muốn chen vào cùng. Trần An An [thẹn thùng] : Anh ra ngoài đi! Để cho người khác nhìn thấy thì ra làm sao nữa! Diệp Lương Nhất [bình tĩnh] : Anh vào để xem em mặc quần áo mới thôi mà. Trần An An [nghi hoặc] : Thật? Diệp Lương Nhất [nghiêm túc] : Ừ. Trần An An [quay một vòng] : Anh xem em mặc cái váy này được không? Diệp Lương Nhất [chỉ huy] : Kéo khóa xuống dưới, đúng rồi, ngực cũng kéo xuống một chút…… Trần An An [phát điên] : Anh muốn bảo em cởi hết xuống à? Ý anh là bảo em mặc cái váy này rất xấu sao? Diệp Lương Nhất [không biết xấu hổ] : Không phải, anh muốn nói là em không mặc gì mới là đẹp nhất. … Sinh nhật bác sĩ Diệp, Trần An An suy nghĩ đã lâu, lại chưng cầu ý kiến của mọi người, cuối cùng quyết định mua một cái bật lửa zippo làm quà sinh nhật cho hắn. Trần An An [lấy ra cái bật lửa đưa cho bác sĩ Diệp] : Sinh nhật vui vẻ! Đây là quà! Bác sĩ Diệp [mở ra] : Sao lại là bật lửa? Anh lại không hút thuốc. Trần An An [nói năng hùng hồn đầy lý lẽ] : Dù sao người ta nói tặng quà sinh nhật cho đàn ông đều là bật lửa, không hút thuốc cũng không sao. Bác sĩ Diệp [cởi quần thoát áo] : À, anh biết rồi, đây là em ám chỉ anh phải đốt lửa, tốt lắm, mau cởi quần áo ra, anh lập tức thỏa mãn em! ----------- Tôi sẽ không nói đây là một bộ truyện đặc sắc, nhưng nó lại có sự cuốn hút rất riêng, mang đậm phong cách của Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu. Tình tiết truyện đa phần xoay quanh tình cảm của nhân vật chính, ít những chi tiết gay cấn hay máu chó, nhưng vẫn có nhiều đoạn hóm hỉnh cười chảy nước mắt. Nhìn chung cả câu chuyện như một dòng sông êm đềm chỉ thi thoảng mới “nổi sóng”. “Cô ngốc, cởi áo ra” sẽ là một sự lựa chọn không thể bỏ lỡ với những bạn đang tìm kiếm một câu truyện về mối tình oan gia nhẹ nhàng và hài hước, hãy đón đọc nhé! Thể loại nam phúc hắc, nữ tiểu bạch, cả truyện là quá trình anh sói xám từng bước dụ em cừu non rơi xuống bẫy. Truyện khá dễ thương, không có gì bất ngờ đột phá, nam nữ chính đều sạch, càng về sau càng ngọt ngào. Đại khái là cô ngốc Trần An An bị khối u lành tính ở ngực, phải làm tiểu phẫu cắt bỏ. Bác sĩ Diệp giống nhân vật phản diện trong một câu chuyện kinh dị, anh cầm dao mổ lóe sáng, bịt khẩu trang và yêu cầu: “Cởi áo ra, kể cả áo lót!” Thế rồi ma xui quỷ khiến, má anh Diệp hiểu lầm hai người có gì gì đó với nhau. Bác sĩ Diệp rất ghét đi xem mắt, vậy là kết hợp với em cừu diễn vở kịch có nguy cơ giả thành thật rất cao… Em cừu bị anh sói xách về nhà, nhiều chuyện phát sinh khiến hai người dính chặt như sam. Thực tế chứng minh bác sĩ Diệp quá nham hiểm mà Trần An An thì ngớ ngẩn thôi rồi. Vậy là có một ngày cô ngốc đành thở dài cam chịu: “Tôi có bạn trai rồi, anh ta là bác sĩ… khoa Nhũ tuyến! ==” Truyện không có hiểu lầm ngược tâm gì sất, chỉ toàn buồn cười và dễ thương thôi. Bà mẹ anh bác sĩ rất hiền lành, nam phụ Chu Tề cũng đáng mến. Truyện này đọc được, bổ sung gia vị cho một ngày nhàm chán! Mời các bạn đón đọc Cô Ngốc, Cởi Áo Ra của tác giả Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu.
Bệnh 'Không Thể Yêu'
Thể loại: Hiện đại, hài, oan gia, HE Độ dài: 46 chương + NT  Tình trạng: Hoàn edit E hèm, đầu tiên phải nói rõ, bệnh “không thể yêu” trong câu chuyện này được hiểu theo nghĩa hoàn toàn trong sáng nhé. Đừng ai dại dột mà nghi ngờ “năng lực” của nam chính  =.= Không tin cứ thử hỏi nữ chính mà xem.   Nữ chính của chúng ta, Kiều San, là một bà mối cực kỳ mát tay. Kế thừa tài năng của mẹ mình, Kiều San phát huy tinh thần đánh đâu thắng đó, chưa có khách hàng nào qua tay cô mà không tìm được nửa kia của đời mình. Cho tới một ngày, văn phòng của cô được một nam thần ghé thăm.   Nam thần tên Ứng Sênh Nam. Đẹp trai, lãng tử, phóng khoáng, lại rất tài năng và giàu có, Ứng Sênh Nam là chàng trai vàng trong mắt nhiều cô gái. Một người đàn ông hoàn hảo như vậy sao lại cần tới văn phòng mai mối? Kể đến đây, có lẽ nhiều bạn sẽ nghĩ Ứng Sênh Nam là nam chính của bộ truyện này, nhưng không phải vậy đâu hehe. Kỳ thực, Ứng Sênh Nam tìm đến Kiều San không phải vì mối nhân duyên của bản thân mà vì cậu em út Tả Dịch.     Và tèn tén ten, nam chính lên sàn!!! Tả Dịch, 28 tuổi, cực kỳ đẹp trai, tuổi trẻ tài cao, tương lai xán lạn. Mọi điều ở anh đều hoàn hảo, trừ một điểm cực kỳ quan trọng: anh chàng này “không biết yêu”. Với tính cách lạnh lùng, khô khan, cứng nhắc lại còn cuồng công việc, Tả Dịch chưa từng có mối tình vắt vai. Cứ ngỡ với điều kiện siêu tốt của anh thì phải có hàng dài các cô gái vây quanh săn mồi, nào ngờ bất cứ cô gái nào đến gần đều bị anh doạ cho khóc thét. Con người này thực sự mắc bệnh “không thể yêu” giai đoạn cuối.    Mặc dù nhận thấy đây là một ca cực khó chữa nhưng khổ nỗi số tiền thù lao mà Ứng Sênh Nam đề nghị lại quá hấp dẫn khiến Kiều San không thể cưỡng lại tiếng gọi của đồng tiền mà đồng ý nhận lời. Đến khi tiếp xúc với Tả Dịch, Kiều San mới điếng người phát hiện ra Tả Dịch chính là người bạn từ thời tiểu học của cô, không những thế anh còn từng công khai tỏ tình với cô. Tiếc rằng, anh chàng Tả Dịch thời tiểu học chỉ là một cậu bé mũm mĩm nước mũi thòng lòng khiến Kiều San chán ghét mà thẳng thừng từ chối anh trước cả lớp. Xem ra bệnh “không thể yêu” của Tả Dịch hiện nay có nguồn cơn từ cú shock thất tình thời trai trẻ.    Khốn nỗi, bệnh ủ càng lâu càng nặng. Càng tìm hiểu về Tả Dịch, Kiều San càng nhận thấy anh chàng này quá mức kỳ dị. Một soái ca rạng ngời, phong độ lúc ban ngày lại rất hào hứng… kéo đàn nhị lúc nửa đêm (trong khi tiếng đàn dở như tiếng bò kêu). Một giám đốc lạnh lùng, cool ngầu lại lén lút ăn trộm kẹo đường của Kiều San. Một kẻ đáng ghét, khó ở, quái đản như thế lại… đem lòng thích Kiều San. Mà Kiều San cũng thích hắn mới chết. Bà mối ra tay thất bại đã đành, còn phải lòng khách hàng thì biết làm sao đây? Hãy cùng đọc truyện để biết thêm (rất nhiều) chi tiết (ngọt ngào và hài hước) nhé!   * * * * * “Kiều San vừa đi vừa ăn, còn Tả Dịch thì đi theo phía sau cầm kẹo đường họa giúp cô.   Cô đi thẳng không hề quay đầu lại, ăn được tám phần bát đậu hủ thì no, vậy mà cô lại mua thêm hai xâu mực nướng. Cô cúi đầu gặm mực, trong miệng đầy thức ăn ậm ờ hỏi anh: "Không phải anh nói đói bụng sao? Tại sao trên đường đi không ăn cái gì hết vậy? Làm bộ đi ra ngoài dạo sao?"   Mực nướng quá lớn, cô gặm đến miệng đầy dầu mỡ, vừa giương mắt lên thì thấy trên mặt người nào đó vẫn nghiêm trang như cũ, thản nhiên nhìn cô, ngón tay thon dài cầm cây trúc trơn bóng, linh hoạt mà chuyển động.   Thấy cô giương mắt, động tác chuyển cây trúc dừng lại, sửng sốt một chút lại thản nhiên giấu ra phía sau.   Động tác gặm mực của Kiều San dừng lại, mở to mắt nhìn anh: "Anh cầm cái gì trên tay vậy?"   Người nào đó mặt không đổi sắc trả lời: "Cây trúc."   Kiều San muốn khóc: "Kẹo đường họa của tôi đâu?"   Vẻ mặt cô gái uất ức, trong đôi mắt tối đen như mực hiện ra ánh nước, Tả Dịch thấy vậy hận không thể nhổ kẹo đường ra cho cô. Anh ho nhẹ một tiếng, giảm bớt không khí lúng túng: "Tôi mua lại cho cô một cây khác nhé?"   Kiều San tức giận đến mức đâm đầu vào trong lồng ngực vững chắc của anh.    Đụng mạnh một cái không đã ghiền, lại dùng miệng cọ cọ trên ngực anh, dầu mỡ trên miệng đều dính hết vào cái áo sạch sẽ của anh.   Tả Dịch nhíu mày, hít sâu một hơi: "Tiểu thư, hành vi trả thù của cô có thể xấu xa hơn chút nữa không?"   Kiều San hừ một tiếng: "Tiên sinh, ăn vụng kẹo đường của tiểu thư chẳng lẻ không nên trả cái giá thật lớn sao?"   Tả Dịch vươn tay kéo cái ót của cô qua, vùi đầu cô vào trong ngực mình một lần nữa, "Nào, cọ tiếp đi, cọ nữa đi, cả cái áo đều để cho cô lau miệng đấy, thế nào? Trừng phạt này đã đủ chưa?"   Đầu Kiều San đặt ở trong ngực anh, cái ót bị anh dùng tay kìm chặt, cô vung vẩy hai tay lung tung, nhưng cho dù cô vung vẫy thế nào, đầu vẫn không thể thoát khỏi tay anh.   "Tả keo kiệt mau thả tôi ra!"   "Không sao đâu, từ từ cọ."   Tả Dịch ấn đầu của cô, cúi đầu xuống nhìn cô gái dùng đầu giãy dụa lung tung ở trong ngực mình, đột nhiên bật cười ra tiếng.   * * * * * Đây là lần đầu tiên mình đọc truyện của tác giả Huyên Thảo Yêu Hoa. Nhìn chung, cốt truyện hấp dẫn, tình tiết lôi cuốn và văn phong hài hước khiến mình khá ưng ý. Một điểm cộng rất lớn cho Bệnh “không thể yêu” là tuyến nhân vật phụ: anh cả Ứng Sênh Nam vừa nhắng nhít lại đáng yêu, anh hai Ứng Khúc Hoà khó tính, ghê gớm, ngoài ra do tính chất công việc bà mối của nữ chính, độc giả sẽ được chứng kiến nhiều chuyện tình với đủ phong vị ngọt ngào, bình lặng, nuối tiếc hay đầy day dứt, ân hận. Thêm vào đó, nhờ công của bạn editor mà bộ truyện này được chuyển ngữ rất mượt mà, thuần Việt. Được biết, bộ truyện riêng về nhân vật Ứng Khúc Hoà đang được bạn editor tiến hành biên tập. Nếu bạn đã đọc và yêu thích Bệnh “không thể yêu” thì đừng ngại sa hố tiếp nhé!   ________________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Review bởi: Mai Quế Ngân - fb/hoinhieuchu ----- Nữ chính Kiều San và nam chính Tả Dịch là oan gia từ nhỏ. Hai người học chung cấp 1, bạn nhỏ Tả lúc ấy là cậu bé hay chảy nước mũi, bị bạn nhỏ Kiều hét vào mặt rằng cả đời sẽ không thể tìm được bạn gái. Thế là câu nói ấy đi theo bạn nhỏ Tả đến lúc trưởng thành, trở thành động lực cố gắng của bạn, cuối cùng sau mười mấy hai chục năm bạn đã trở thành cao phú soái trong truyền thuyết, mỗi tội 29 tuổi đầu vẫn chưa có mối tình vắt vai. Kiều San là bà mai kim bài nổi tiếng. Tình cờ một ngày nhận được đơn hàng từ Ứng Nam Sênh - ông chủ lớn rất nổi tiếng trên weibo, với yêu cầu tìm bạn gái cho cậu em út của anh ta. Tèn tén ten, cậu em trai ấy khéo sao lại là Tả Dịch. Thế là bà mai nhỏ Kiều San bắt đầu quá trình tìm đối tượng cho oan gia Tả Dịch. Tìm hoài, tìm mãi, tìm sao rốt cuộc thành tự làm mai cho mình luôn. Cả câu chuyện là những tình huống dở khóc dở cười của cặp đôi chính, vô cùng đáng yêu luônnnn. Tuyến nhân vật phụ trong truyện cũng khá phong phú, nhưng mỗi người đều có hoàn cảnh, có câu chuyện của riêng mình, không hề bị mờ nhạt chút nào cả. Mình đề cử truyện này để mọi người đọc lúc cần giải trí, cần thả lỏng tinh thần hoặc muốn thay đổi khẩu vị sau mấy màn ngược tâm ngược thân cẩu huyết. Truyện hài cơ mà cũng cảm động lắmmmmm   Mời các bạn đón đọc Bệnh 'Không Thể Yêu' của tác giả Huyên Thảo Yêu Hoa.
Ảnh Hậu
“Vợ của hoàng thượng gọi là hoàng hậu, vậy vợ của Ảnh đế đương nhiên gọi là Ảnh hậu rồi.” Thật ra, Chương Nhiễm Nhiễm không có ý định trở thành Ảnh hậu, chỉ muốn lợi dụng chút hào quang của Ảnh đế để cứu vớt bản thân. Nào ngờ, còn chưa kịp tìm tới cửa tạ lỗi, đã bị vị Ảnh đế nào đó bắt ngay tại trận, thảm đến không thể thảm hơn. Lâm Ngưỡng thuộc thế hệ thần tượng kỳ cựu, địa vị vững chắc, cũng rất lâu không có tin đồn nào. Bỗng một ngày đẹp trời, sau khi ngủ dậy, bên cạnh tên anh có thêm ba chữ “Chương Nhiễm Nhiễm”. Cô gái này anh không quen, càng không có ấn tượng gì, đến tên cô ấy anh cũng không thể phát âm hoàn chỉnh, như thế nào Chương Nhiễm Nhiễm có thể là bạn gái anh? Lâm Ngưỡng đau đầu, chỉ muốn tìm cái cô Chương kia làm sáng tỏ mọi việc. Thế rồi, lúc chạm mặt, tình cờ nghe được câu chuyện của cô, lại thấy cô vừa lúng túng vừa thành khẩn xin lỗi, Lâm Ngưỡng chợt thay đổi quyết định. Dù sao thì, nhiều năm như vậy không cùng cô gái nào đi chung, bên ngoài cũng sớm có tin đồn anh là Gay. Có lẽ, có một cô bạn gái tin đồn như Chương Nhiễm Nhiễm cũng là một chuyện tốt. *** Lâm Ngưỡng là nam thần thuộc phái thực lực, địa vị vô cùng vững chắc trong giới giải trí. Cũng chính bởi hai chữ “Ảnh đế” phía trước tên anh, Chương Nhiễm Nhiễm mới chọn anh để đưa bản thân lên “top search”. Cô vốn cho rằng bản thân cách anh rất xa, đợi qua một vài hôm, cô sẽ đăng đàn đính chính, rửa sạch nỗi oan cho anh. Nào ngờ chưa kịp thực hiện, đã bị tóm sống, còn bị “ép” biến “giả thành thật”, đóng vai bạn gái của anh. Bộ phim này của bọn họ, không biết có phải do diễn quá nhập tâm hay không mà vai nữ chính này quá xuất sắc, khiến cô không thể thoát ra. Chương Nhiễm Nhiễm là ví dụ điển hình cho bốn chữ “bình hoa di động”, ngoài khuôn mặt đẹp thì cái gì cũng không có. Bởi vì diễn xuất quá kém, lại bị cấp trên “chèn ép”, Nhiễm Nhiễm không thể không nghĩ cách cứu lấy mình. Mà người duy nhất đủ nổi tiếng để cô bám lấy lúc này không ai khác chính là Lâm Ngưỡng. Trở thành “bạn gái tin đồn” của anh là việc vừa theo kế hoạch, vừa ngoài ý muốn. Theo kế hoạch là “ôm chân” anh đủ rồi sẽ thú tội, ngoài ý muốn là thật sự bị anh ép nhận vai diễn “bạn gái” này. Lâm Ngưỡng đối với Chương Nhiễm Nhiễm từ lúc bắt đầu là không ôm hy vọng gì. Cô gái này diễn xuất thực quá kém, nhưng tình cờ lại phù hợp với tạo hình phụ của phụ trong bộ phim mới của anh. Quá trình chung đụng, từng ngày nhìn cô cố gắng khiến anh xao động. Dù cô có hơi ngốc một chút, cũng dễ tin người nhưng cô là cô gái tốt, tâm địa thiện lương. Lâm Ngưỡng anh cũng đã bước qua cái tuổi yêu đương nồng nhiệt, có lẽ yêu một người đơn giản như Chương Nhiễm Nhiễm là lựa chọn không tồi. “Ảnh hậu” có nội dung không mới nhưng cách viết của tác giả đưa tớ đến với một góc khác của showbiz. Không có quá nhiều lừa lọc, không có “bán thân làm nghề”, không có hào quang và mặt tối, chỉ đơn giản là những khung hình nhỏ, về cuộc sống của những người đang cố gắng hết mình vì nghệ thuật, về những người theo đuổi đam mê, về cô bé lọ lem đang tự mình nỗ lực để được đi dự tiệc. Cách viết nhẹ nhàng, tình huống hài hước, đường rải khắp nơi, đặc biệt sẽ khiến bạn vui vẻ đi qua hết 43 chương truyện. Mùa đông rất lạnh, bởi vì có tình yêu của “Ảnh hậu” mà ấm hơn. Review by #Gian_Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** *Phanh sứ: nói về những người giả vờ bị hại để lừa gạt vơ vét tài sản. Ví dụ cố tình để người khác đâm xe vào mình để lừa gạt tiền bồi thường. Sáng sớm Lâm Ngưỡng tỉnh lại, phát hiện điện thoại riêng cùng điện thoại để làm việc đều có hơn mười cuộc gọi nhỡ, lúc này mới biết mình hư hư thật thật đã có một người bạn gái rồi, gọi là Chương Nhiễm Nhiễm. Lâm Ngưỡng: "... Chương cái gì?". Bình luận ở Weibo của anh cùng tin nhắn đã sắp nổ tung, vô số cái tin tức mới được nhắc nhở, chúc phúc cũng có, hoài nghi cũng có, đau xót cũng có, thậm chí còn có trắng biến thành đen mắng anh mù đấy. Lâm Ngưỡng bình tĩnh lại mở địa chỉ Weibo của Chương Nhiễm Nhiễm ra, lại tìm ở Baidu một chút, cuối cùng cũng biết được Chương Nhiễm Nhiễm là ai. Cô gái này không có danh tiếng gì, coi như là nửa lưới đỏ*, trước kia có chụp qua trang bìa tạp chí Hòa Bình và in quảng cáo. Hai năm qua đã ký hợp đồng với một công ty môi giới mới, chụp hai cái quảng cáo, đóng vai qua một bộ phim ba bộ kịch truyền hình, cơ bản đều là nữ ngoài năm số**, fans hâm mộ Weibo là 27 nghìn, trong đó zombie*** chiếm một số. *Lưới đỏ: chỉ người ở cuộc sống thật hoặc ảo vì một sự kiện hành động nào đó mà được cư dân mạng chú ý. **Năm số: chỉ thiên tử, chư hầu, đại phu, kẻ sĩ, bình dân. ***zombie: lượng fans ảo. Sau sự việc vào buổi sáng sớm, fans hâm mộ chợt tăng đến 90 vạn, bình luận mới nhất của một Weibo đã lên đến 20 nghìn cái, không giống bình luận nhiều màu nhiều sắc của anh, mà là rất thống nhất vì nhục mạ chiếm đa số. Lâm Ngưỡng vuốt vuốt mi tâm. Chương Nhiễm Nhiễm đứng tại thang lầu trong phòng kế bên, cầm lấy điện thoại, dưới mắt một vòng xanh đen, một bên ngáp một bên đếm fans hâm mộ mới. 9 trăm 13 nghìn 650... Lại tăng 600 người. Không tệ, tối nay trước 11h59' fans hâm mộ phá 100 nghìn khẳng định có có vấn đề gì. Phòng kế bên bỗng nhiên bị người kéo ra, Tiểu Tình chen lấn đi vào: "Còn chằm chằm vào đếm fans hâm mộ à? Yên tâm, khẳng định không có vấn đề đâu, trước tiên cô đi trang điểm lại đi, một lát nữa Lữ Đạo sẽ tới. Triệu Vân Băng cũng đã đến rồi." Chương Nhiễm Nhiễm đầu cũng ngẩng lên nói: "Có Triệu Vân Băng, tôi khẳng định thi không được, không việc gì đâu." Tiểu Tình quả thực muốn cười lớn: "Nhiễm Nhiễm, cô không thể có tí lòng cầu tiến nào sao? Khó trách chị Liễu bị cô làm cho tức già đến vài tuổi rồi." Cái gọi là ban ngày không thể nói người, Tiều Tình vừa dứt lời, điện thoại của Liễu Trạch liền gọi tới. Chương Nhiễm Nhiễm hành động trước báo cáo sau, tính kế vừa ra "Bạn gái bí mật của Ảnh đế được phát hiện", căn bản không cảm tưởng được bây giờ Liễu Trạch bị tức đến thành cái dạng gì, cô đem điện thoại kín đáo đưa cho Tiểu Tình: "Chị nghe đi". Tiểu Tình lắc đầu như đánh trống: "Đây là điện thoại của cô". Mời các bạn đón đọc Ảnh Hậu của tác giả Tắc Mộ.
Ai Là Mẹ Anh?
Chắc các bạn đã quá quen thuộc với cái tên Tắc Mộ rồi đúng không, còn nếu đây là lần đầu biết, vậy thì bạn đừng nên chần chờ mà hãy nhảy hố ngay đi. Những câu chuyện của Tắc Mộ đều có nét hài hước rất riêng, vừa vui nhộn lại không kém phần sâu sắc, trong hài có bi, trong bi có hài. Tóm lại là một khi đọc là không thể dứt được. “Ai là mẹ anh” là câu chuyện của thế giới hiện đại, kể về cô gái Trương Nhất Manh và công cuộc “làm mẹ” của cô nàng. Nhất Manh vốn là y tá, duyên phận đưa đẩy cô tình cờ bước vào phòng bệnh của thiếu gia nhà họ Trương, Trương Ninh Giản. Anh chàng đang sống đời sống thực vật này đột ngột tỉnh lại và nhất quyết nhận cô là “mẹ”. Cực chẳng đã, người nhà họ Trương quyết định thuê luôn Nhất Manh về làm “bảo mẫu” cho thiếu gia nhà họ. Lúc đầu Nhất Manh phản đối dữ dội, cô mới 24 xuân xanh, ngập tràn sức sống, vậy mà phải sống tách biệt với thế giới và để một chàng trai 27 tuổi gọi là mẹ, còn gì thảm hại hơn??? Nhưng vì sức mạnh của đồng tiền quá lớn, Nhất Manh nhắm mắt đưa chân. Và từ đó một loạt những tình huống dở khóc dở cười đã diễn ra.   Sau khi vào nhà họ Trương, Nhất Manh phải tập làm quen với cuộc sống quý tộc và cách sinh hoạt kì lạ của ba anh em nhà nọ, lại còn cậu thiếu gia Ninh Giản “tiểu bạch thỏ” lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Nhất Manh lại còn bị tách biệt với thế giới bên ngoài, phải giữ bí mật về việc mất trí nhớ của Ninh Giản. Lúc đầu, cô chăm sóc cho anh ta với tư cách y tá, rồi dần dần là sự cảm thông, tình mẫu tử. Và từ lúc nào, những hành động đáng yêu của “nhóc” Ninh Giản đã đốn ngã trái tim Nhất Manh. Nhưng đúng lúc đó, trí nhớ của Ninh Giản đột ngột trở lại. Không còn là “mẹ” nữa, Nhất Manh phải rời khỏi nhà họ Trương. Câu chuyện của chúng ta tất nhiên không kết thúc tại đây, vì sau đó là quá trình yêu đương chính thứ giữa Nhất Manh và thiếu gia Ninh Giản. Truyện hài, nhiều đoạn ôm bụng cười ra nước mắt. Nữ chính tính cách nhanh nhảu hơi ẩu đoảng, không ngây thơ nhưng cũng chẳng được thông minh cho lắm. Có lẽ đây là đặc trưng chung nữ chính trong truyện của Tắc Mộ. Nam chính lúc mất trí nhớ đặc biệt đáng yêu và dễ thương, lại thông minh nữa. Còn khi trở lại bình thường anh có hơi lạnh lùng chảnh chó một tí. Dàn nhân vật phụ của truyện cũng khá là đặc sắc như hai ông anh của nam chính và bạn thân của nữ chính. Về logic có lẽ một vài đoạn sẽ không thoả mãn bạn đọc cho lắm như sự phát triển tình cảm nhanh chóng mặt giữa nam nữ chính, hay sự thay đổi trong tính cách nhân vật phụ. Tuy nhiên nếu xét về khía cạnh giải trí đơn thuần thì cuốn truyện này đảm bảo rất phù hợp để thư giãn với những con tim yếu đuối thích hài yêu sủng ngọt. Truyện cũng có độ dài vừa phải, bản dịch khá mượt.  Trích đoạn đặc sắc: Đu quay đã đi đến điểm cao nhất, Trương Nhất Manh lo lắng nhìn thoáng qua phía dưới đất, khi xoay người, vừa lúc bị Trương Ninh Giản giữ khuôn mặt lại, nhân lúc cô không kịp phản ứng, anh mạnh bạo hôn lên môi cô một cái! Thật sự là một cái hôn quá ư mạnh bạo … Nói đúng hơn là đụng mạnh vào … Đầu óc Trương Nhất Manh xoay vòng vòng, cảm giác tê tê đau đau vẫn còn vương lại trên môi, Trương Ninh Giản đã buông cô ra, vui vẻ cười hai tiếng "hihi", Trương Nhất Manh vẫn còn bay bổng trong trạng thái đầu óc trống rỗng, đu quay đã đi qua điểm cao nhất, từ từ đi xuống, cũng như trái tim của Trương Nhất Manh, từ từ hạ xuống, hạ xuống … Hồi lâu sau, cô mới tỉnh táo lại, phản ứng đầu tin là lườm nguýt Trương Ninh Giản một cái, sau đó giận dữ hét lên: "Trương-Ninh-Giản!!!" Trương Ninh Giản bị mắng, ngẩn ngơ nói: "Dạ?" Trương Nhất Manh tức tối, mặt đỏ rần. Cô hít sâu một hơi, nói: "Vừa rồi con làm gì thế?" Trương Ninh Giản trợn mắt nhìn, ngoan ngoãn trả lời: "Con đọc sách, nó bảo rằng "chỉ cần hôn người mình thích nhất khi đu quay đi qua điểm cao nhất, thì có thể mãi mãi ở bên người đó." "…" Trương Ninh Giản tiếp tục phân tích: "Người con thích nhất là mẹ, cũng chỉ muốn mãi mãi ở bên mẹ thôi! Mẹ không muốn sao …" ------------- Câu nói đặc sắc của nam chính: "Anh biết, gia cảnh của anh, những việc anh làm trước kia làm em cảm thấy anh và em rất khác biệt, thậm chí là không thể ở cùng nhau, đây là trách nhiệm của anh, nhưng anh hy vọng, nếu sau này lại có chuyện tương tự xảy ra, em có thể tin tưởng anh, chỉ một chút thôi cũng được." "Anh đã chuẩn bị xong rồi, Nhất Manh. Anh đã bước xong chín mươi chín bước rồi, chỉ còn thiếu một bước từ em mà thôi."  "Anh sẽ không ép em đâu. Em chỉ cần suy nghĩ thôi, đúng như cậu nói, anh đã nợ em rất nhiều. Nhưng anh cũng đã nói, anh sẽ cố gắng bù đắp cho em." "Nhất Manh, em chính là niềm hy vọng, giúp anh trở thành một người hoàn hảo hơn." ----------- Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Review by Sâu ăn hại: Trương Nhất Manh là một y tá rất bình thường trong bệnh viện thành phố A. Một ngày nọ, cô đi nhầm vào phòng bệnh VIP của tam thiếu gia nhà họ Trương tai to mặt lớn, bị tai nạn xe đang sống ngươi thực vật. Khi cô đến, vị thiếu gia kia đột nhiên tỉnh lại và kêu cô bằng mẹ, sống chết không buông cô ra… Cốt truyện xem chừng cũng rất thú vị. Tuy vẫn là lọ lem – hoàng tử nhưng ít nhất thì tình huống gặp gỡ cũng độc đáo, không phải nữ chính bắt được nam chính rơi từ trên trời xuống. Nữ chính – Trương Nhất Manh. Một y tá bình thường, một nữ chính dễ thấy trong các bộ truyện shoujo (aka truyện tranh thiếu nữ). Nhiệt tình hơi quá, tự nhiên hơi quá, suy tưởng hơi quá và đặc biệt: vận may hơi quá. Nhưng đáng tiếc là độ thông minh của chị lại không nằm trong cái điệp khúc đó. Có nhiều tình tiết khá dễ thấy mà bạn Sâu đã đoán ra rồi, suy luận xong hết rồi nhưng nữ chính (hoặc tác giả) nhất định phải để dành, tới khi những người khác nói cho thì nữ chính mới biết. Nhưng cũng may là chị không thiếu muối lắm, cũng tự nhận thấy mình có chút tiểu bạch, không rơi vào tình trạng “tưởng mình nguy hiểm” như một số bộ khác. Nam chính – Trương Ninh Giản. Khi mất trí nhớ thì là một cậu bé vừa bá đạo vừa đáng yêu, rất thông minh rất trong sáng. Khi trở lại thì… tèn tén ten, lại là một nam chính điển hình khác: đẹp trai, thanh cao, phúc hắc, giàu có, đều đủ cả. Chả biết vì sao anh lại thích nữ chính nữa (cảm động vì chị đã chăm sóc cho mình/ biết ơn/ yêu thương thực sự?) Nếu là yêu, và yêu sau khi anh có lại trí nhớ thì quá trình ấy bắt đầu từ lúc nào vậy? Tác giả không hề đề cập tới, cho nên nam chính cũng không hề để tâm. Chỉ… Bùm! một cái, và hai người thành cặp thành đôi. Bao nhiêu hiểu lầm (?), phân cách đều được xóa bỏ hết sau một buổi hẹn. Ài, tình yêu thật vĩ đại phải không? Nữ thứ – Tề Phỉ. Bạn thân kiêm chuyên gia giải quyết các vấn đề cho nữ chính. Tính cách thẳng thắn, nóng nảy và dễ động chân động tay. Cũng có thể nói đây là một vị tiểu thư danh giá. Cá nhân mình lại thích chuyện tình cảm của Tề Phỉ – Trương Ninh Hi hơn. Mặc dù mô – típ không có gì mới lạ, nhưng ít nhất mình còn thấy được mở đầu, diễn biến, kết quả của nó. Hơn nữa hai người này đều rất dễ thương. Nam thứ – Trương Ninh Hi. Anh trai của Ninh Giản. Một playboy, một công tử hào hoa kiêm một tên cuồng bị ngược. Sau khi trêu ghẹo bất thành và ăn vài cú đấm từ Tề Phỉ, anh đã phải lòng chị ngay lập tức. Là “tư vấn tình yêu và hôn nhân” cho nữ chính và nam chính. Một nhân vật rất đáng yêu trong truyện, còn ngoài đời thì chưa biết được… Nam thứ – Trương Ninh Trí. Anh cả trong gia đình họ Trương. Thân thế thực sự của anh vẫn là một bí ẩn. Được mệnh danh là “tảng băng họ Trương”. Rất lạnh lùng nhưng lại hết mực quan tâm hai em trai. Dường như anh có tình cảm với nữ chính. Tuy nhiên, tình cảm ấy là thật hay xuất phát từ việc muốn lợi dụng nữ chính hay không thì tác giả không giải đáp, chỉ đưa ra suy đoán, rồi kết tội anh ấy luôn. Sau khi xen vào làm kẻ thứ ba và được nữ chính “khuyên nhủ”, anh đã tự động rút lui và biến mất tăm khỏi câu chuyện, ngay cả trong chương cuối cũng không có mặt. Hình như tác giả sau khi bỏ vào cho sướng tay rồi thì không muốn câu chuyện phức tạp thêm nữa, nên đã lãng quên anh ấy luôn rồi thì phải? Tuy cách đặt vấn đề thì mới mẻ, và đoạn đầu viết cũng thú vị khi miêu tả tâm trạng của một cô gái bình thường phải đối mặt với tầng lớp thượng lưu quyền cao chức trọng, nhưng các tình tiết lại không thay đổi. Vẫn là chị nữ chính tốt bụng, vô tình bị cuốn vào rắc rối với nam chính, sau đó sẽ tiện thể thò tay vào một số vấn đề khác và chinh phục thêm mấy anh em bên cạnh nam chính nữa. Rồi hiểu lầm, rồi giải quyết và anh chị lại về với nhau. Cái làm mình thắc mắc nhất là, ban đầu khi ở cạnh nam chính, nữ chính có tình cảm là do cảm giác về tình mẫu tử. Ok. Thế còn sau khi nam chính hồi phục trí nhớ, tình yêu của nữ chính vẫn “như trước không thay đổi” là sao? Chẳng lẽ là… luyến đồng? Bạn edit khá mượt, đọc cũng trôi chảy, nhưng vẫn còn một số lỗi dịch thuật. Và lỗi chính tả nữa. Cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm, chỉ là hi vọng bạn có thể cẩn thận hơn chút thôi. Đánh giá: 2/5 Cộng điểm cho phần mất trí nhớ của nam chính vì đoạn đó rất đáng yêu, lại trừ điểm vì không giải quyết được hết các vấn đề mà mình đã đặt ra. Một ưu điểm là độ ngắn vừa phải, tình tiết đơn giản, mạch truyện cũng khá nhanh, đọc không đến nỗi buồn ngủ. Nếu bạn yêu thích thể loại lọ lem – hoàng tử và những câu chuyện tình lãng mạn thì có lẽ tác phẩm này sẽ hợp gu của bạn chăng? Mời các bạn đón đọc Ai Là Mẹ Anh? của tác giả Tắc Mộ.