Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trộm Một Mùa Xuân

Tên gốc: Giám thủ bị đạo Tên bản dịch: Trộm một mùa xuân (tài trợ bởi Lữ :3) Tác giả: Giác Giác Kim Thiên Dã Yếu Thùy Giác Độ dài: 65 chương + 3 ngoại truyện Bìa truyện: vẫn là Lữ tài trợ ♡ Nguồn: Trường Bội Thể loại: Niên hạ, tính chiếm hữu cao sói con ngọt ngào công x bác sĩ thú y dịu dàng thụ ღ Giới thiệu ღ Anh đã không thích con trai nhỏ tuổi hiền lành dễ thương thì em cũng thôi giả vờ vậy. Lâm Giác Hiểu nợ ân tình của bạn bè, vì vậy mà đồng ý chăm sóc em trai của bạn mình một thời gian. Những tưởng người em này sẽ là một cậu sói con kiêu căng khó thuần, ngờ đâu sói con lại vô cùng nghe lời anh: anh nói gì Chu Kính Dã cũng răm rắp làm theo. Nhưng có một chuyện Lâm Giác Hiểu có khuyên thế nào Chu Kính Dã cũng không thay đổi: anh muốn Chu Kính Dã ngừng thích anh, Chu Kính Dã tuyệt nhiên không chịu. *** Lần đầu tiên Chu Kính Dã gặp Lâm Giác Hiểu, Chu Kính Dã đã thấy anh là một người đẹp, đẹp vô cùng đẹp. Lâm Giác Hiểu tới đón cậu đương lúc trời nổi cơn mưa bão. Áo sơ mi anh mặc đã bị nước mưa xối ướt một nửa, chiếc ô đang cầm trên tay cũng bị gió thổi ngả nghiêng, nhưng khi anh ngẩng đầu mỉm cười, trên gương mặt lại chẳng hề có ý khó chịu nào. Anh gọi cậu: “Kính Dã.” Thế rồi rất nhiều lần sau đó, lần nào cậu cũng mơ về Lâm Giác Hiểu với chiếc áo sơ mi đã thấm ướt một nửa, đôi tay anh choàng lên cổ cậu, chóp mũi dụi trên hõm vai cậu, ẩm ướt cùng ái muội mà ôm lấy cậu. Vì thế, cậu quyết định không giấu nữa, cậu để lộ đuôi sói và tai sói của mình, hé răng nanh hờ cắn lên phần cổ yếu ớt của Lâm Giác Hiểu, hết lần này đến lần khác lặp lại: “Em rất thích anh.” *** “Em sẽ ngoan khi anh ở đây.” *** ღ Hướng dẫn sử dụng ღ 1. Không yêu sớm, bắt đầu từ tui. 2. Công là học sinh cấp ba, nhưng sẽ không có gì ảnh hưởng đến việc học hành, trước khi tốt nghiệp sẽ không yêu đương. 3. Thụ là bác sĩ thú y, kiến thức chuyên ngành lấy từ phóng sự với baidu. Niên hạ, tính chiếm hữu cao sói con ngọt ngào công x bác sĩ thú y dịu dàng thụ *sói con ám chỉ tính cách thui, công không phải sói đâu". *** Ngày Lâm Giác Hiểu tới đón Chu Kính Dã, trời đổ cơn mưa bão, cái nắng hè oi ả bị nước mưa xối dội cho tan xong vẫn tụ lại, hơi nóng gay gắt chuyển thành nóng ẩm, cảm giác cứ như đang trong một căn phòng ẩm thấp. Lâm Giác Hiểu mở bung chiếc ô màu đen, đứng bên xe ô tô nhãn hiệu bình dân mà anh mượn được từ bố. Tuổi đời xe đã lớn, nhưng lái vẫn rất êm tay. Anh vốn định ngồi trong xe đợi Chu Kính Dã, nhưng lại cảm thấy như thế là không coi trọng cậu, vậy nên anh đứng luôn ngoài xe. Anh cũng không ghét mưa, mưa xối trên ô nghe rõ từng tiếng lộp bộp, anh rũ mi mắt nhìn đồng hồ trên tay phải. Sắp tới giờ rồi, tàu cao tốc cũng sắp đến. Lâm Giác Hiểu lấy điện thoại ra xem, trên màn hình là lịch sử cuộc trò chuyện của hai người. Cậu con trai có vẻ ngầu, ảnh đại diện là bóng lưng đang đội mũ của chính cậu. Ảnh được chụp từ phía sau, nơi chụp có lẽ là bên bờ biển, bờ vai rộng của cậu con trai chỉ chiếm một góc nhỏ, phần còn lại của tấm ảnh là bọt sóng trắng xóa. Bố cục ảnh đẹp, nhưng lại có phần hiu quạnh. Cách cậu con trai nói chuyện cũng lành lạnh như thế, lễ phép mà xa cách, nhưng không gây cho người khác cảm giác khó chịu. Xuân miên bất giác hiểu*: Kính Dã, em đi chuyến mấy giờ, anh đến đón. *Say sưa giấc xuân không biết trời đã sáng. Z: Ngài đưa địa chỉ cho tôi là được rồi, tôi tự qua. Xuân miên bất giác hiểu: … Không cần trang trọng vậy đâu, gọi như bình thường là được rồi. Xuân miên bất giác hiểu: Anh đang ở gần ga tàu, qua đó rất tiện đường, không phiền đến anh đâu, đừng lo. Z: Chuyến 14:20. Z: Phiền ngài. Lâm Giác Hiểu xoa huyệt thái dương, hơi bị đau đầu rồi đây. Cuộc trò chuyện của anh và Chu Kính Dã dừng lại ở đó, nhưng chỉ qua vài câu đơn giản như vậy cũng đủ để anh đoán được, cậu chàng này hơi ngang ngạnh. Kể ra thì dài, anh có một người anh em tốt, tên Chu Ngọc Thần. Rất rõ ràng, Chu Kính Dã là em trai ruột của Chu Ngọc Thần. Nghe nói bố mẹ Chu Kính Dã ly hôn ngay khi vừa sinh cậu, hồi đó Chu Kính Dã vẫn còn bám mẹ nên được tòa phán cho sống cùng mẹ. Chu Ngọc Thần chưa gặp em trai mình lần nào. Nhưng mấy hôm trước mẹ của Chu Kính Dã qua đời vì tai nạn giao thông, người thiếu niên đang trưởng thành phút chốc trở thành một cô nhi không nơi nương tựa, Chu Ngọc Thần hay tin, chẳng còn cách nào khác, đành phải đón người em này về chăm sóc. Không may là bố của hai người vừa bị cử sang nước ngoài công tác một năm, về nước cũng được thôi, nhưng ông ấy đã tới cái tuổi này rồi, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng để thăng tiến; Chu Ngọc Thần thì bận sứt đầu mẻ trán với công việc mới, trời chưa sáng đã phải đi làm, tối về nhà là ngã lăn ra ngủ, lại còn rất hay bị cử đi công tác. Bất đắc dĩ, Chu Ngọc Thần chỉ có thể tìm tới con người đang tỏa ra hào quang người tốt chói lòa là Lâm Giác Hiểu đây. Lúc Chu Ngọc Thần gọi điện thoại cho anh, Chu Ngọc Thần cuống tới độ chỉ thiếu nước sụp xuống quỳ lạy. Anh thì vốn mềm lòng, thở dài rồi cũng đồng ý. Anh và Chu Ngọc Thần là bạn bè đã hơn mười năm, thậm chí tiền chăm sóc Chu Kính Dã anh cũng từ chối không nhận. Trở về với hiện tại. Tiếng kim đồng hồ nhích từng chút một vang lên rõ ràng, sắp tới giờ rồi, Chu Kính Dã sắp xuống tàu. Hai giờ chiều, tiết trời oi bức. Ai nấy đều xách theo túi lớn túi nhỏ lao ra khi tàu vừa mở cửa. Có lẽ là do trực giác, Lâm Giác Hiểu cảm thấy mình đã tìm được Chu Kính Dã. Cậu mặc chiếc áo tay ngắn trơn đen không hình trang trí, quần cũng chỉ là một chiếc quần túi hộp kiểu dáng phổ biến, trên vai đeo túi đựng máy ảnh, một cây đen từ đầu tới chân, dường như rất ăn nhập với màn mưa xám xịt bên ngoài. Dáng người cậu cao lớn, tóc mái không dài quá lông mày, lông mày dày rậm, độ cong của đôi mắt vừa đẹp, nhưng nhìn chung lại có vẻ khá khó gần. Lâm Giác Hiểu so sánh cậu với ảnh thẻ học sinh mà Chu Ngọc Thần gửi, người trong ảnh ngô nghê hơn một chút, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì, cứ như có ai đó đang thiếu nợ cậu năm trăm vạn vậy. Đúng là cậu ấy rồi. Lâm Giác Hiểu che ô, lướt qua những vũng nước mưa rải rác trên mặt đường, đi về phía Chu Kính Dã. Cậu con trai đứng trên bậc thềm của ga tàu, tay phải chống trên chiếc va-li cỡ lớn, ngay lúc này có một cô gái đi ngang qua, chốc chốc lại ngoảnh lại đánh giá cậu. Chu Kính Dã nhắm mắt làm ngơ, trên mặt viết to hai chữ “hững hờ”, tai còn đang đeo airpods. Lần đầu tiên Lâm Giác Hiểu gặp một cậu con trai như vậy, không phải cố tỏ ra ngầu, mà là thật sự ngầu. Anh hơi căng thẳng, đứng dưới bậc thềm ngập ngừng gọi: “Kính Dã?” Cậu ngẩng đầu, vì đứng trên bậc thềm nên cậu cao hơn anh rất nhiều, đôi mắt cậu đen nhánh như đá hắc diệu, khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Giác Hiểu, ánh mắt cậu như ngưng lại. Cánh tay cậu gầy gầy giống như bao thiếu niên khác, nhưng bên dưới ẩn giấu cơ bắp chắc khỏe, lúc cậu cúi người nhấc hành lý lên, các đường nét trên cánh tay hiện lên thật hài hòa. “Vâng.” Chu Kính Dã đáp, có lẽ vì đang trong thời kỳ vỡ giọng nên tiếng cậu hơi khàn. Hình như cậu nghĩ như vậy là bất lịch sự, nên lại bổ sung thêm một câu: “Làm phiền ngài rồi.” Lâm Giác Hiểu bật cười vì câu nói ấy của cậu. Ngoại hình của anh rất được lòng người, gương mặt hiền lành phù hợp với thẩm mỹ của người Trung Quốc, khi cười lên tựa như làn gió xuân ấm áp. Anh cười nói: “Anh đã bảo là không dùng mấy từ trang trọng thế rồi cơ mà, anh lớn hơn em vài tuổi, cứ gọi anh thôi là được rồi.” Ánh mắt Chu Kính Dã lướt qua lồng ngực hơi rung lên vì cười của Lâm Giác Hiểu, cậu xuôi theo ý của Lâm Giác Hiểu, đè thấp giọng: “Cảm ơn… anh.” Có lẽ cậu ít khi gọi người khác là “anh”, nên ban nãy giọng điệu có phần trúc trắc. Mắt Lâm Giác Hiểu khi cười cong cong như vầng trăng non, anh muốn giúp cậu xách hành lý, nhưng bị cậu né ra. Anh cũng không ép cậu, chỉ nghiêng ô về phía cậu nhiều hơn, chỉ về phía chiếc ô tô con đang đỗ gần đó: “Đi thôi, xe ở bên kia.” Chu Kính Dã vâng lời. Cơn mưa đến quá bất ngờ, anh lục tìm được chiếc ô cho một người này từ ghế sau xe, mặt trên của ô còn in một cái logo rõ to, vừa nhìn đã biết là đồ tặng để quảng cáo sản phẩm nào đó. Chu Kính Dã bước xuống, hơi cúi đầu cho vừa với cữ giương ô của Lâm Giác Hiểu. Lâm Giác Hiểu nâng ô cao hơn một chút, trong lòng thầm thở dài. Mấy đứa nhóc ngày nay ăn gì không biết, sắp cao hơn anh cả nửa cái đầu rồi, mà hình như Chu Kính Dã vẫn còn cao thêm được. Tiết trời quả biết phụ lòng người, bỗng nhiên mưa càng thêm phần xối xả, ô bị gió thốc lung lay như tấm bèo trôi giữa dòng, Lâm Giác Hiểu theo bản năng nghiêng phần nhiều ô hơn cho Chu Kính Dã. Chu Kính Dã được che chắn kỹ càng, còn Lâm Giác Hiểu thì ngược lại, bị mưa xối cho ướt hết bả vai. Chu Kính Dã nhận ra điều ấy, cậu không quen được người khác bao bọc như vậy: “Đừng nghiêng ô sang chỗ em.” “Không sao.” Lâm Giác Hiểu bị mưa xối ướt cũng không bận tâm, anh vô tư cười: “Anh ướt cả rồi, cứ vậy cũng được.” Chu Kính Dã vốn kiệm lời, cậu chỉ yên lặng chỉnh ô về phía Lâm Giác Hiểu. Cũng may đoạn đường không dài, hai người dầm mưa chẳng mấy hồi đã tới xe. Lâm Giác Hiểu đưa ô cho Chu Kính Dã, nhờ cậu cầm giúp một lát, anh đưa tay vào túi quần lần tìm chìa khóa. Chu Kính Dã nhận lấy ô, mưa rơi trên ô nghe như tiếng trân châu rơi trên đĩa ngọc, âm nhạc vẫn chạy trong tai nghe cậu, nhưng đã được chỉnh về âm lượng nhỏ nhất. Cậu nhìn về phía Lâm Giác Hiểu. Khoảng cách giữa Lâm Giác Hiểu và cậu đang rất gần, dưới cái nóng oi ả này cơ thể ai nấy đều như đang tỏa nhiệt, mà hiện giờ, bả vai Lâm Giác Hiểu đang gần sát cậu. Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, nhiệt độ ấm nóng không ngừng lan sang chỗ cậu. Chu Kính Dã đứng nguyên tại chỗ, yên lặng chùng vai mình xuống, tách ra một khe hở nhỏ giữa hai người. Mãi sau Lâm Giác Hiểu mới tìm thấy chìa khóa, anh nhường lại ô cho Chu Kính Dã, còn bản thân thì xuyên qua màn mưa ngồi vào ghế lái. Chu Kính Dã yên lặng cất hành lý vào cốp xe, ban đầu cậu định ngồi ghế sau, nhưng như thế thì hơi không phải phép, nên lại mở cửa lên ngồi vị trí phó lái. Cậu vừa mới yên vị, Lâm Giác Hiểu có vẻ càng căng thẳng hơn, tay anh siết chặt lấy vô lăng, nhắc nhở: “Nhớ thắt dây an toàn, anh mới lấy bằng được mấy hôm.” Anh nói sao thì Chu Kính Dã nghe vậy. Lâm Giác Hiểu cười cười, tai hơi đỏ lên vì xấu hổ. Cửa kính xe đã ướt đẫm nước mưa từ bao giờ. “Cách…” Chu Kính Dã thắt chặt dây an toàn, tai nghe cũng chuyển sang bài hát mới, giọng hát của nữ ca sĩ vang lên thật dịu êm. “Em sẽ gặp ai, sẽ tỏ tình với người ấy thế nào, Người em chờ đợi, đang ở tương lai ra sao phía trước, Em nghe tiếng gió vọng tới từ tàu điện ngầm và biển người…” Chu Kính Dã không biểu cảm gỡ tai nghe xuống, cậu ngồi ở ghế phó lái, nhưng ánh mắt lại dần dần chuyển dịch về phía Lâm Giác Hiểu. Bờ vai anh nhỏ, trông có vẻ khá gầy. Vai phải của áo anh đã nhuốm nước mưa, làn da ẩn hiện bên dưới lớp áo, phác họa ra những đường nét tinh tế trên bả vai. Chu Kính Dã thôi không nhìn nữa, cậu cảm thấy anh như một bức tranh thủy mặc ít màu sắc, hiền hậu khiến người khác cứ muốn lại gần. Lúc dừng xe vì đèn đỏ, bỗng nhiên anh quay sang, đôi mắt trong veo chỉ nhìn một mình Chu Kính Dã: “Anh là Lâm Giác Hiểu, Giác Hiểu trong câu xuân miên bất giác hiểu.” Chu Kính Dã khẽ nói “vâng”. Hóa ra anh không phải bức tranh thủy mặc, mà là một cơn mưa xuân dời lại, để mùa hè rồi mới đến. Hết chương 1 Chú thích: 1. “Xuân miên bất giác hiểu” Trích thơ “Xuân hiểu” của Mạnh Hạo Nhiên: “Xuân miên bất giác hiểu, Xứ xứ văn đề điểu. Dạ lai phong vũ thanh, Hoa lạc tri đa thiểu?” Dịch nghĩa từng câu: Say sưa giấc xuân không biết trời đã sáng Khắp nơi vang lên tiếng chim hót Đêm qua có tiếng gió và mưa Hoa rụng không biết bao nhiêu? 2. “Em sẽ gặp ai, sẽ tỏ tình với người ấy thế nào, Người em chờ đợi, đang ở tương lai ra sao phía trước, Em nghe tiếng gió vọng tới từ tàu điện ngầm và biển người…” Lời bài hát “Gặp gỡ”, nhưng đã được tác giả sửa lại lời. Tui dịch theo lời tác giả nhé.  Bản gốc và lời dịch Hố này hơi sâu một xíu xiu (đối với tui là vậy), nhưng ngọt ngào nên nhảy bất chấp. ˊωˋ Chờ tui lấp hố nhe ~ Rút kinh nghiệm lần trước, tui sẽ không giếm hàng nữa, giếm xong mỗi lần đăng lại khóc ra máo luôn, đăng quài không hết ;;-;; Mời các bạn mượn đọc sách Trộm Một Mùa Xuân của tác giả Giác Giác Kim Thiên Dã Yếu Thùy Giác.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Hoàng Hậu Nổi Giận!!! - Tử Dạ
Khi Hoàng Hậu Nổi Giận là tác phẩm của Tử Dạ thuộc thể loại xuyên không, ngôn tình. Truyện xoay quanh về nữ chính: Hoàng Song Nhật Dương, biệt danh là Nhật Song Vương, cầm đầu một tổ chức hắc ám chuyên săn lùng những vũ khí tối tân nhất. – Nam chính: Phong Thiên Kỳ, là vua Phong Thiên quốc, một trong hai quốc gia hùng mạnh nhất trung nguyên (bao gồm Phong Thiên quốc và Khiết Đan). – Ngoài ra còn một dàn nhân vật khác sẽ dần được bật mí về sau. Hắn – một kẻ lạnh lùng, là ước mơ của bao nữ nhân trong thiên hạ. Nàng – một sát thủ, vì cứu cha mà bị xuyên không về Phong Thiên quốc. Lúc còn nhỏ hắn theo sư phụ luyện võ nào ngờ luôn bị “Tiểu dạ xoa” lừa gạt, hắn thề một ngày gặp lại sẽ không tha thứ cho nữ nhân này! Nàng xuyên không trở về kiếp trước vô tình gặp lại hắn. Lần đầu gặp mặt nàng đã chửi thẳng vào mặt hắn, lần thứ hai nàng lừa hắn một cú đau đớn. Hắn lại một lần nữa thề rằng “dám đùa giỡn ta, lần sau gặp lại ta nhất định không tha cho nàng”. Người ta nói oan gia ngõ hẹp quả không sai, ma xui quỷ khiến làm sao mà nàng lại trở thành hoàng hậu của hắn, hơn nữa nàng lại chính là “tiểu dạ xoa” khi xưa luôn chọc tức hắn. Và cuộc chiến kịch liệt bắt đầu! Mọi người trong cung ai nấy đều lo sợ: “Hoàng hậu nổi giận rồi, chạy mau!!!!” *** Nàng im lặng nhắm mắt, khuôn mặt đã hồng trở lại, tuy nhiên chân mày hơi nhíu lại tựa như đang trăn trở điều gì đó. Ngay cả khi trong giấc ngủ nàng vẫn không thể buông bỏ mọi thứ. Hắn nhìn nàng, nhìn thật lâu. Liệu ở nàng còn có bao nhiêu bí mật hắn không biết? Hắn suy nghĩ về quá khứ, về những chuyện đã qua liên quan đến Nhật Song Vương. Ngộ nhỡ khi nàng nói nàng đã là nữ nhân của Nhật Song Vương hắn liền không tha thứ cho nàng hoặc chẳng may lúc ấy hắn không kiềm chế được bản thân mà làm tổn thương nàng thì giờ này nàng và hắn sẽ ra sao? Thì ra những gì trước đây nàng làm đều muốn thử lòng hắn, và hắn chợt hiểu nữ nhân trước mặt chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng hắn. Nàng đang mơ, một cơn ác mộng kinh hoàng. Nơi nàng lạc bước là một vùng đất u ám và tối tăm, bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ khiến nàng mơ hồ cảm thấy cái thê lương chết chóc. Phía trước nàng là một hắc y nhân, hắn ta quay lưng về phía nàng nên những gì nàng nhìn thấy chỉ vỏn vẹn tấm lưng mờ ảo của hắn. -Hoàng Song Nhật Dương, cuối cùng đã đến lúc ngươi đến nơi này rồi. -Ngươi là ai? Chầm chậm cất lên thanh âm trầm thấp, hắc y nhân vẫn duy trì tư thế quay lưng về phía nàng, hắn ta ngước đầu nhìn lên vầng trăng đang bị quầng mây đen che phủ, vẻ thần bí toát ra khiến người ta vài phần sợ hãi. ... Mời các bạn đón đọc Khi Hoàng Hậu Nổi Giận!!! của tác giả Tử Dạ.
Đích Tử Nan Vi - Thạch Đầu Dữ Thủy
Ở cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt. Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác. Minh Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế. *** Thật vất vả đợi Nguyễn Hồng Phi và Phượng Cảnh Kiền đá mắt xong xuôi, Minh Trạm bèn ân cần đưa Nguyễn Hồng Phi ra khỏi Tuyên Đức điện. Nguyễn Hồng Phi cười, “Được rồi, ta biết đường đi, lúc nãy có nội thị dẫn đường, ngươi quay về đi.” “Ta cũng không có chuyện gì làm, để ta dẫn ngươi đi.” Phi Phi nhà hắn thật vất vả mới quang minh chính đại đến đế đô, Minh Trạm cố gắng tìm chút thời gian cùng Phi Phi giải tương tư, trong lòng khó tránh khỏi có cảm giác thật tốt, ánh mắt nhìn Phi Phi còn mang theo một chút nóng rực. ... Mời các bạn đón đọc Đích Tử Nan Vi của tac giả Thạch Đầu Dữ Thủy.
Cưng Chiều Vô Hạn - Nhĩ Ky Dữ Thử Tiêu
Hai anh trai sinh đôi thanh mai trúc mã từng ăn chung với cô một cái tô, đi tiểu chung qua một cái bồn cầu, nhưng lại nghe lời mẹ đùa giỡn cô? Cô tức giận rời nhà trốn đi, gặp được một ông chú cáo già, chỉ có cô mới có thể trị được những thói hư tật xấu của chú ấy.(Này, chú còn hung dữ! Phạt chú cả đời muốn trộm thịt cũng không ăn được tới miệng!) Editor xin túm lại một câu thế này: Những ai thích một câu chuyện tình yêu trong sáng, ngại ngùng thì xin mời “Quay lại”. Những ai là sắc nữ, công phu đã luyện thành tinh thì xin mời “Tiếp tục”. Điều quan trọng nữa là trước khi đọc truyện hãy mua mấy kí thịt bò về tẩm bổ trước đã, trong khi đọc truyện thì hãy chuẩn bị khăn giấy để lau máu mũi, tránh khỏi sau khi đọc xong truyện lại bị bệnh thiếu máu, lúc đó editor không chịu trách nhiệm đâu nhé!. Đây là lần đầu tiên ta edit truyện sắc nên có chỗ nào không hay thì mấy sắc nữ hãy nhắc nhở ta chứ đừng ném dép nhé. *** “Nói đi nói lại, tất cả đều tại em, các người hãy bỏ qua cho nhau không được sao? Coi như vì em cũng không được sao? Các anh đều là người quan trọng nhất của em, như vậy người khó chịu nhất chính là em." Chung Tĩnh Ngôn khổ sở nói. Nhưng mà trong thế giới đàn ông, sao cô có thể hiểu? Chấn Văn đầu gật qua loa, nhưng ánh mắt vẫn rất quyết tuyệt. Đều nói tâm trạng của phụ nữ có thai đều vô cùng phập phồng, giờ phút này, Chung Tĩnh Ngôn chính là như vậy, cô chạy từ một nơi xa như vậy về nước, lại nói không thuyết phục được bất kể người nào, bất đắc dĩ, vô lực lại sinh ra tức giận. Chấn Văn thu hết cảm xúc của cô vào trong mắt, ánh mắt càng ngày càng ảm đạm, đổi lại trước kia, cô nhất định sẽ quệt mồm làm nũng, tức giận với anh, nhưng mà, bây giờ đối mặt với anh, cô lại chỉ có thể NHẪN nhịn, mà người để cho cô trút giận, đã sớm đổi thành Quý Thiếu Kiệt. Thì ra là, làm người để cho cô tuỳ ý trút giận, mà lại hạnh phúc như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Cưng Chiều Vô Hạn của tác giả Nhĩ Ky Dữ Thử Tiêu.
Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ - Phượng Vũ
Tất cả lịch sử trong truyện Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ đã thay đổi bởi một cô gái đặc biệt. Nàng là môt bào thai kỳ dị mang trí nhớ của kiếp trước, đi đến thời đại cổ xưa này. Ông trời dường như muốn bồi thường cho nàng, cho nàng một mái ấm hạnh phúc được cha mẹ thương yêu chiều chuộng. Trong cuộc đời của nàng, nàng cứu một vị thái tử, và từ đó nàng đã thay đổi lịch sử của quốc gia này. Tên tuổi của nàng được tung hô truyền người này qua người khác rất nhanh chóng. Từ đó trở đi nàng còn cứu được rất nhiều người trong số đó có người mà nàng đang cần tìm nhất? *** Trì Sơn tuyết bay trắng xóa, trong một khe núi, không khí trong lành tươi đẹp như mùa xuân, hoa cỏ khắp nơi nở rộ, mà ở trên một vuông cỏ xanh thắm, có một cặp nam nữ đang gắt gao ôm chặt lấy nhau. "Nha. . . . . . Chớ hút. . . . . . Ưm. . . . . ." Hàn Tuyết đem hai tay bưng lấy đầu Hàn Chiến đang đặt trước ngực mình, tựa như đang cố đẩy đầu hắn ra, mà động tác cũng không có vẻ như là đẩy. Đầu vú truyền tới trận đau nhức, làm cho nàng khẽ cắn chặt môi đỏ mọng, đè nén tiếng rên rỉ phát ra. "Gọi ra, " Hàn Chiến bên liếm lấy nhũ hoa xinh đẹp non nớt của Hàn Tuyết, vừa khàn khàn mà nói: "Nơi này cũng chỉ có hai chúng ta, ta muốn nghe tiếng nàng”. "Ưm. . . . . ." Hàn Tuyết hốt hoảng lắc đầu, khiến cho mái tóc dài của nàng toán loạn va vào nhau, "A. . . . . . Đừng. . . . . . Đừng cắn. . . . . ." Người này càng ngày càng biết làm thế nào cho nàng cảm thấy khoái cảm, a, đáng chết, động tác này khiến nàng thật thoải mái nha. "Thu, ! Thu, ! Thu. . . . . ." Truyền tới bên tai đều là Hàn Chiến ra sức mút lấy vú của Hàn Tuyết, Hàn Tuyết cảm giác được một dòng khí nóng chảy ngược trong thân, không tự chủ khép hai đùi lại , nhưng không nghĩ làm như vậy lại kẹp chặt lấy bắp chân cường tráng của Hàn Chiến đang chen lấn giữa hai chân mình. ... Mời các bạn đón đọc Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ của tác giả Phượng Vũ.