Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tỏ Tình

Nam nữ chính: Châu Kinh Trạch & Hứa Tùy (Phi công x Bác sĩ ngoại khoa) Thể loại: Hiện đại, tình yêu đặc biệt, chuyên gia trong ngành, thiên chi kiêu tử, yêu thầm, hoài bão, tự do, TRA NAM x GÁI NGOAN. Người dịch: Giang Hạ Số chương: Hơn 100 chương Văn án: 1. Hồi còn học đại học, Châu Kinh Trạch và Hứa Tùy là hai cá thể hoàn toàn đối lập, khác nhau một trời một vực, hai người họ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện cùng lúc. Một người tùy hứng phóng đãng, luôn được đám đông vây quanh sùng bái. Còn một người lại vô cùng yên tĩnh ngoan ngoãn, dễ dàng bị phớt lờ đi sự tồn tại. Cô ở thư viện miệt mài làm đề thi thử, trong lúc vô tình đã nhìn thấy anh cùng người khác tình cảm mập mờ. Cô cũng tận mắt thấy anh đổi hết người bạn gái này đến người bạn gái khác. Một lần bạn bè tụ tập, Hứa Tùy uống say, ngay tại chỗ đông người khích lệ bản thân đi tỏ tình. Châu Kinh Trạch sửng sốt, sau đó anh rướn khóe môi, hờ hững nói: "Xin lỗi nhé, cậu ngoan quá rồi." ❤❤❤ 2. Gặp lại nhau, anh vẫn giống trước kia kiêu căng ngạo mạn. Vô số lần cố ý vô ý chạm mặt nhau, Hứa Tùy đều đã che giấu thật kỹ những suy nghĩ vốn không nên có trước đó và giữ khoảng cách với anh. Nhưng anh lại từng bước từng bước ép sát khiến cô không còn nơi trốn tránh. Hứa Tùy bị anh ép lên tường, cô thấp giọng nói: "Tại sao lại là tôi?" Châu Kinh Trạch cúi đầu sát lại bên tai, hơi thở ấm nóng, ngữ khí xấu xa: "Chẳng tại sao cả, lúc trước là do anh mắt mù!" ... "Biết rõ cách một khoảng trời không, nhưng vẫn đem lòng mến mộ ngày ngày gửi gắm vào trong thư." - Thư hồi âm của Keanu Reeves - ... Vào một thời điểm nào đó, ước mơ sẽ trở thành hiện thực! *** Sáu giờ sáng, con chim sẻ đậu trên cây cột điện 'phành phạch' đôi cánh đập tan sự yên tĩnh trong ngõ. Do tối hôm trước vừa mới đổ một trận mưa nên hoa quế rơi lả tả xuống dưới giống như hộp mật ong bị đánh đổ lênh láng lên trên mặt đất ướt sũng. Không khí ẩm thấp luồn qua khe cửa sổ vào bên trong, Hứa Tùy nằm bò trên bàn, bả vai bất giác co rúm lại vì lạnh, cô nhấc đầu lên một cách khó khăn, giơ tay xoa mặt để bản thân tỉnh táo hơn một chút. Tối hôm qua Hứa Tùy vừa mổ xong, cộng thêm lúc nửa đêm bệnh viện triệu tập cô có chuyện gấp, đợi tới lúc bận xong thì trời đã sắp sáng rồi, cô nằm bò thẳng luôn xuống dưới bàn chợp mắt một lúc, lông mi đen dài cũng chẳng che giấu được mệt mỏi nơi mí mắt. Trong nhà vệ sinh, Hứa Tùy ngậm nước súc miệng vị bạc hà trong miệng, mở vòi nước vốc một nắm nước lên rửa mặt để chuẩn bị đi làm ca sáng. Bảy giờ năm mươi phút, người trong khoa dần dần đông lên, mọi người chào buổi sáng với nhau. Hứa Tùy tranh thủ thời gian giải quyết một phần bánh sừng bò, cà phê đen đặt ở bên cạnh, có người nhấc lên thay vào đó một hộp sữa. Hứa Tùy ngẩng đầu, là bác sĩ thực tập mới đến, chàng trai ngại ngùng nói: "Bác sĩ Hứa, chị suốt ngày uống cà phê không tốt cho sức khỏe đâu ạ." "Cảm ơn." Hứa Tùy mỉm cười, cô nhìn thời gian, "Đi thôi, đến giờ kiểm tra phòng bệnh rồi." Bệnh nhân của khu nội trú hầu như ai cũng thích bác sĩ Hứa đến kiểm tra phòng, cô vừa dịu dàng vừa có tính kiên nhẫn, lại còn rất biết lắng nghe những lời oán trách thỉnh thoảng của bọn họ. Một vài bác sĩ thực tập theo sau Hứa Tùy, cô kiểm tra từng phòng một, ống tay áo hất lên một góc, theo ánh mắt nhìn sang bên ngực trái là bảng hiệu chứng nhận màu xanh lam: Hứa Tùy, bác sĩ ngoại khoa bệnh viện Phổ Nhân. Lúc kiểm tra tới một cô gái, hai hôm nay người bệnh nhân này vừa mới mổ ruột thừa, Hứa Tùy dặn dò kỹ cô ấy phải ăn kiêng và điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt cho phù hợp. Tuổi tác của cô gái vẫn còn nhỏ, phẫu thuật xong chưa được bao lâu đã khôi phục lại dáng vẻ lanh lợi như cũ, ngước đôi mắt to tròn long lanh nói bản thân mà còn ăn những đồ ăn bừa bãi như thế nữa thì kiểu gì cũng sẽ chết. "Bác sĩ Hứa, em có thể uống trà sữa không ạ?" Cô gái hỏi một cách dè dặt. Hứa Tùy cầm bút ký tên dừng lại trên tập tài liệu màu xanh, ngước mắt đối diện với cặp mắt long lanh đó, nói nhẹ nhàng: "Một chút thôi." "Tại sao ạ? Em muốn uống Yihetang hơn cơ." Cô gái làm mặt đau khổ. "..." Bác sĩ thực tập đứng đằng sau không nhịn được bật cười thành tiếng, Hứa Tùy mặt không cảm xúc, thanh âm còn mang theo chút tàn nhẫn: "Bây giờ đến cả 'một chút thôi'* em cũng không được uống nữa đâu." *Trung Quốc có một hãng trà sữa là 一点点: Yidiandian (một chút thôi) Cô gái phản ứng lại một cách muộn màng, hối hận đáp: "Bác sĩ, em sai rồi!" ... Kiểm tra phòng xong, Hứa Tùy đút hai tay vào trong túi áo quay về phòng làm việc, trên hành lang đụng phải thầy giáo kiêm chủ nhiệm khoa ngoại vẫn luôn dẫn dắt mình. Chủ nhiệm khoa tới có việc, đúng lúc tóm được cô: "Tiểu Hứa, vừa kiểm tra phòng xong à?" "Vâng." Hứa Tùy gật đầu, nhìn chủ nhiệm khoa như có điều gì muốn nói, cô chủ động hỏi: "Thầy, thầy có chuyện gì vậy ạ?" "Dạo gần đây em là người liều mạng nhất trong khoa đấy, đúng là có dáng vẻ của thầy năm xưa rồi." Bác sĩ Trương mỉm cười, nét mặt hiền từ, "Nhưng cũng phải chú ý điều tiết hòa hợp, mẹ em đã gọi điện thoại tới cho thầy rồi đây này, bảo thầy phải lo lắng cho chuyện trọng đại của em." Hứa Tùy ngẩn người, không ngờ hậu quả của nhiều lần từ chối đi xem mắt là mẹ lại tìm đến chủ nhiệm khoa để gây sức ép cho cô. Cô vựng lại tinh thần: "Thầy, thầy có biết mơ ước sau khi qua tuổi trung niên của mẹ em là gì không ạ?" "Là gì?" "Là làm bà mai mối, lôi em ra luyện tập trước." Hứa Tùy dùng ngón tay chỉ vào người vô tội là chính mình. "Cái đứa nhóc này." Chủ nhiệm Trương bật cười, ngữ khí bất lực, ngay sau đó chuyển chủ đề, "Ở trong tiểu khu chỗ thầy ở có một chàng trai cũng được lắm, điều kiện cũng tốt..." Đôi mắt của Hứa Tùy liếc điên đảo lên người ông, đánh lạc đề: "Thầy, sao em ngửi thấy mùi thuốc lá ở trên người của thầy vậy? Nồng lắm ạ." Người trong bệnh viện Phổ Nhân đều biết y thuật chữa bệnh của bác sĩ Trương vô cùng xuất xắc, uy tín vang danh khắp nơi, nhưng cũng là một người sợ vợ chính hiệu. Vợ của bác sĩ Trương là y tá trưởng của khoa nhi, thường xuyên tới đây kiểm tra. Lần nào bà ngửi thấy mùi thuốc trên người thầy là lại tuyên bố nếu không phải kiêng dè hai tay của ông vẫn còn có thể dùng để chữa bệnh cứu người, thì bà đã bẻ gãy tay của ông đi lâu rồi. "Hôm nay thầy đã kịp hút điếu nào đâu, chắc là bị ám mùi từ người nhà của bệnh nhân." Bác sĩ Trương kéo cổ áo lên ngửi, khuôn mặt lo lắng: "Thôi không nói với em nữa, thầy đi rửa tay đã." ... Bận bịu cả ngày trời, cuối cùng Hứa Tùy cũng kết thúc công việc. Cô về nhà ngủ bù, ngủ tới lúc trời đất tối sầm mới tỉnh dậy, phía xa xa là những ánh đèn neon sáng lấp lánh. Cô cứ tưởng thời gian đã trôi đi rất lâu rồi, nhưng thật ra mới chỉ ngủ được có ba tiếng. Hứa Tùy đờ đẫn một lúc rồi ngồi dậy đóng cửa sổ, dùng bluetooth của di động kết nối với loa mở một bản nhạc rock, cả người giẫm lên trên thảm mát xa thư giãn. Mọi người phần lớn đều cho rằng đứng ở trên thảm mát xa sẽ rất đau, nhưng đối với Hứa Tùy mà nói, nó là một loại phương thức giải tỏa stress tốt nhất. Di động kêu lên một tiếng 'ding', trên trán Hứa Tùy đổ một chút mồ hôi, cô trực tiếp ngồi phịch xuống dưới thảm mát xa cầm di động lên xem. Mẹ Hứa gửi một loạt tin nhắn đến, ý tứ là muốn cô đi xem mắt. Gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ: [Chàng trai lần này thật sự rất được, lớn hơn con hai tuổi, người ta còn là chủ quản phòng ban của một công ty lớn đấy, không những là người thành đạt, lại còn đẹp trai, người giới thiệu nói cậu ta là một chàng trai vừa ưu tú vừa có trách nhiệm.] Gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ: [Ngày mai đi gặp nhé? Đừng viện cớ nữa, mẹ biết tối mai con không phải trực ban.] 'Gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ' chuyển tiếp cho cô danh thiếp của một người, Hứa Tùy nhấn vào ảnh đại diện, phản bác: [Cái kiểu chụp ảnh khoanh hai tay trước ngực thế này, con thấy không giống người thành đạt, giống đa cấp thì có.] Mẹ Hứa thấy Hứa Tùy đánh trống lảng là biết ngay cô lại muốn lừa bịp để qua cửa như mọi khi, thái độ chắc chắn có vấn đề. Mẹ Hứa hơi tức giận, bà chán chả buồn gõ tin nhắn nữa, gửi luôn một loạt voice chat khủng bố qua cho cô. Gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ: [Năm nay con sắp sửa 28 rồi, sắp thành bà cô già rồi đấy, sao lại chẳng có tí gấp gáp nào thế hả?] Hứa Tùy trả lời: [Mẹ, bây giờ con vẫn chưa muốn kết hôn lắm.] Chí ít thì suy nghĩ trước mắt là như vậy, một mình vừa thoải mái vừa tự do tự tại, cộng thêm công việc của Hứa Tùy lại bận, kỳ thực chẳng còn sức lực để nghĩ đến chuyện này nữa. Gió thôi phất phơ, mây trôi lững lờ: [Vậy con muốn làm gì?] Hứa Tùy còn chưa kịp trả lời, 'gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ' đã lại gửi tiếp một tin nhắn nữa đến: [Có phải con muốn đi làm ni cô không?] Hứa Tùy phì cười, đang muốn trả lời thì màn hình đột nhiên nhảy ra một tin nhắn nhắc nhở, cô nhấp vào, cách nhiều năm vậy rồi mà vẫn có người nhấn thích bình luận đó của cô, lại còn trả lời lại nữa. Câu hỏi đó là: Việc buồn cười nhất mà bạn đã làm trong thời kỳ yêu thầm khi còn là học sinh là gì? Lúc đó Hứa Tùy nhiệt huyết dâng trào nên đã trả lời ẩn danh: "Năm lớp mười một, có một bộ phim điện ảnh nước ngoài được công chiếu, tôi vô cùng thích nó, thế là đã mua một chiếc áo T-shirt màu xanh lam ở gần rạp chiếu phim. Ngày đầu tiên mặc nó đến lớp, bỗng phát hiện cậu ấy cũng mặc chiếc áo T-shirt màu xanh lam đó, mặc dù áo mà cậu ấy mặc chỉ là loại bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nhưng tim tôi lại đập lên thình thịch một cách rõ ràng, âm thầm cho rằng bọn tôi mặc đồ đôi với nhau. Có lẽ ông trời thấy tôi yêu thầm khổ quá, nên đã cố ý tặng tôi một sự trùng hợp ngọt ngào. Từ đó về sau, tôi thường xuyên mặc chiếc áo đó. Thậm chí vào tối hôm trước tôi còn hoang tưởng liệu cậu ấy có mặc chiếc áo T-shirt đó vào ngày thứ hai hay không. Cậu ấy ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên, còn tôi ngồi hàng hai từ trên xuống. Mỗi ngày lên lớp vì để được nhìn cậu ấy nhiều một chút, tôi còn cố ý đi vào từ cửa sau, giả vờ không để ý đi lướt qua người cậu ấy, thỉnh thoảng đáy mắt sẽ liếc thấy cậu ấy lười biếng tựa vào khuỷu tay, mái tóc rối tung, khi mà thứ nhô ra khỏi xương bả vai mảnh khảnh là bóng hình màu xanh lam ấy, tim tôi sẽ đập nhanh một cách khác thường, không hiểu sao lại vui vẻ suốt cả một ngày trời. Kết quả sau này tôi biết được chiếc áo đó là chiếc áo T-shirt 9,9 tệ mà bạn gái cậu ấy lúc đi siêu thị mua đồ tính hóa đơn đã tiện tay mua thêm. Một chàng trai bất cần như vậy mà lại ngày ngày mặc nó không hề để ý chút nào. Lúc đó tôi như bừng tỉnh, hình như đã hiểu ra được một chuyện: Có lẽ cậu ấy vĩnh viễn cũng sẽ không nhìn thấy tôi." ... Số lượt thích bình luận của Hướng Dụ được xếp thứ nhất, thậm chí còn có rất nhiều người để lại lời nhắn: Chẳng buồn cười chút nào cả, sao tôi lại thấy chua xót thế nhỉ. Ôm ôm cô gái bé nhỏ. Hứa Tùy ngẩn người, nhìn lại vào bình luận nhiều năm trước đây của chính mình, lúc đang chuẩn bị ẩn đi thì có một bình luận mới nhảy ra: Vậy bây giờ bạn còn thích người đó không? Đáy mắt tối dần đi, Hứa Tùy ngồi trên thảm mát xa, cũng chẳng biết bị sao mà khắp người truyền đến cơn đau nhức tê dại từ tay chân, cô hít thở có chút khó khăn. Hứa Tùy không trả lời, thoát khỏi app, cô trả lời lại tin nhắn của mẹ: [Vâng.] ... Hôm sau, Hứa Tùy trang điểm qua một chút, cô theo địa chỉ mà mẹ gửi xuất hiện ở trong một nhà hàng, đối phương đã ở đó đợi từ lâu. Đối phương tên là Lâm Văn Thâm, hiện tại đang làm việc tại một công ty mạng, ấn tượng để lại cho Hứa Tùy so với trong ảnh tốt hơn rất nhiều, ngũ quan vẫn coi như đứng đắn, đối nhân xử thế cũng khiêm tốn nhã nhặn. Hai người trò chuyện cũng không đến nỗi nào, sau khi ăn cơm xong, Lâm Văn Thâm đề nghị đi dạo ở gần đó, Hứa Tùy thầm nghĩ dù sao cũng đã đến xem mắt rồi, không cần phải ra vẻ làm gì nữa, cuối cùng cô gật đầu đồng ý. Mười giờ tối, ánh trăng sáng ngời. Hứa Tùy và Lâm Văn Thâm vai kề vai đi sát bên nhau, hai người chốc chốc lại nói đôi ba câu, bầu không khí cũng khá thoải mái, đi mãi đi mãi đi đến tận con phố bán đầy đồ ăn vặt. Trên phố ăn vặt, những tấm mành xanh đỏ đan xen lẫn nhau xếp thành một hàng, trên vỉ nướng dùng giấy bạc để đựng cà tím, ông chủ phết một lớp bột thì là, nướng dưới lớp lửa dầu phát ra những âm thanh 'tí tách', cá thu đao nướng than ở bên cạnh màu sắc vàng ruộm, mùi thơm tươi ngon bay ra khắp xung quanh. Bóng đèn treo trên đỉnh đầu hắt xuống dưới những tia sáng mờ ảo nhỏ vụn. Thành Vưu bưng một đĩa xiên nướng tới ngồi xuống trước mặt người đàn ông, hai người uống chút rượu, bắt đầu trò chuyện câu được câu chăng với nhau. Thành Vưu đưa cho anh một xiên thịt bò, ngữ khí có phần dè dặt: "Lão đại, anh đừng có áp lực quá, lần này... anh coi như là nghỉ ngơi đi." Châu Kinh Trạch đang nhai thịt xiên, nghe vậy, nâng mí mắt lên nhìn anh ta, thấp giọng cười khẽ: "Anh thì có áp lực gì." "Không có thì tốt rồi." Thành Vưu thở hắt ra một hơi. Châu Kinh Trạch ngồi đối diện Thành Vưu, chân giẫm bừa lên trên thanh xà dưới bàn, anh mới ngồi xuống chưa được bao lâu đã thu hút rất nhiều ánh nhìn của những cô gái ở mấy bàn bên cạnh. Nhưng anh cũng chẳng buồn nâng mí mắt lên, kẽ ngón tay kẹp điếu thuốc, khói thuốc chầm chậm bay lên cao, vừa đẹp trai vừa lãnh đạm. Thành Vưu ngồi cùng anh đã cảm nhận được vô số ánh nhìn chăm chú từ bốn phương tám hướng, tự hào không thôi, cộng thêm anh ta hễ rượu vào là lời ra, mấy lời nhảm nhí đầy cả một đống: "Haiz, lão đại, mấy năm nay làm phi công ở trên trời bay đi khắp thế giới, thật sự vẫn chưa cẩn thận ngắm nhìn, nếu tính nơi nhiều người đẹp nhất thì có lẽ vẫn là ở thành phố Bắc Kinh của chúng ta." "Uầy, anh nhìn người đẹp chân dài kia đi." Thành Vưu cảm thán. Châu Kinh Trạch không nhìn, cười lạnh một tiếng: "Còn nhìn nữa anh sẽ nói với vợ em." Thành Vưu hậm hực thu lại ánh mắt, giữa chừng, con ngươi như phát quang, đẩy cánh tay của anh: "Lão đại, anh nhìn người con gái xinh đẹp phía đối diện đi, vừa nhìn tướng mạo là biết ngay người phương Nam." Nghe thấy hai chữ 'phương Nam', Châu Kinh Trạch theo bản năng ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu hút liếc qua, sau đó có phần sửng sốt. Tướng mạo của đối phương quả thật là người phương Nam điển hình, da trắng, mắt hạnh long lanh, mặc một chiếc váy liền màu mơ, hai quai váy bé nhỏ để lộ ra bả vai trắng ngần. "Có bạn trai rồi, nhưng nhìn hai người này vừa nhìn là biết ngay vừa mới quen, có lẽ là đang xem mắt, có điều khí chất của hai người đều rất lịch sự văn hóa, cũng hợp lắm." Thành Vưu đưa ra đánh giá. Thành Vưu nói xong câu đó, cảm thấy không khí xung quanh chớp mắt lạnh hẳn đi, anh ta có hơi hoảng hốt, vừa liếc nhìn thì thấy anh trai của anh ta không nói lời nào tay không bẻ gãy một thanh tre. Hứa Tuỳ không chú ý tới động tĩnh ở bên này, cô sát vai Lâm Văn Thâm đi qua con phố ăn vặt, mắt nhìn thấy sắp tới điểm dừng thì ở đầu ngõ truyền đến tiếng tranh chấp. Có một bà lão bán kẹo bị một đám côn đồ nát rượu bao vây, bọn chúng lấy lý do kẹo khó nuốt nên muốn đập nát sạp hàng của bà lão. Hứa Tuỳ vốn dĩ chẳng muốn lo chuyện bao đồng, nhưng tiếng kêu cứu khốn khổ của bà lão vang lên chớp mắt giống hệt như bà nội của cô vậy. Hứa Tuỳ đang muốn đi qua đó, Lâm Văn Thâm giữ cô lại, ngữ khí tỉnh táo: "Cô ngàn vạn lần đừng có đi qua đó vào lúc này, lỡ như bị đám côn đồ hoặc bà lão đó lừa bịp thì thảm đấy." "Tôi thích bị người khác lừa." Hứa Tuỳ cong khoé môi, sau đó nhìn vào cánh tay đang giữ mình lại của Lâm Văn Thâm, đối phương ngượng ngập buông tay ra. Bà lão bị tên cầm đầu đẩy ngã xuống dưới đất, Hứa Tuỳ đi đến đỡ bà dậy, thanh âm bình thản: "Bao nhiêu tiền, tôi đền." Mắt của tên côn đồ nhuộm tóc đỏ nhìn thấy Hứa Tuỳ thì sáng rực lên, một cánh tay gác lên trên phần da thịt bị lộ ra ở bả vai của cô: "Nếu em gái đã cầu xin thì chuyện này coi như bỏ đi, uống rượu với anh đây, thế nào?" "Anh đừng có... đừng có làm bừa, có chuyện gì thì từ từ nói... anh... anh buông ra..." Lâm Văn Thâm đẩy gọng kính, căng thẳng tới mức không nói ra được một câu hoàn chỉnh. Mấy tên côn đồ thấy Lâm Văn Thâm chỉ là một tên yếu ớt, khua khua cây gậy sắt trong tay, hỏi: "Sao hả, muốn đánh nhau à?" Lâm Văn Thâm lùi ra sau một bước, liếc nhìn Hứa Tuỳ, anh ta thế mà lại cắn răng chạy mất thật. Tay của tên côn đồ đặt trên vai Hướng Dụ còn cố tình vuốt ve sờ mó. Không đến một giây, Hứa Tuỳ vặn ngược tay của hắn ta ra đằng sau, phát ra tiếng kêu 'rắc rắc'. "Con mẹ... nhà mày nữa..." Tên tóc đỏ đau đớn vội buông tay, mặt tối sầm lại, hắn ta nâng cánh tay lên muốn tát vào mặt Hứa Tuỳ, thì đột nhiên trong không trung có một cánh tay thon dài, từng mạch máu từng khớp xương rõ ràng giữ chặt lại nắm đấm của hắn ta. Là Châu Kinh Trạch. "Ông đây lại còn tưởng là tay của phụ nữ, vừa mềm vừa không có tí sức lực nào." Lời này của anh chẳng khác nào đang khiêu khích, đối phương quơ một cánh tay qua, Châu Kinh Trạch nghiêng người tóm gọn cánh tay của tên tóc đỏ, quật cả người hắn xuống dưới đất, tên tóc đỏ gào lên một tiếng kêu đau đớn thảm thiết. Mấy người vây lại một chỗ, bắt đầu đấm đá túi bụi. Hứa Tùy ngồi xổm xuống đỡ bà lão dậy, giúp bà thu dọn đồ đạc, không nói tiếng nào đưa bà rời khỏi đó. Một trận đánh nhau lộn xộn đến nhanh mà đi cũng nhanh, Châu Kinh Trạch dựa vào một đánh bốn, mấy tên côn đồ sợ hãi chạy mất dạng. Châu Kinh Trạch đứng dưới đèn đường, bóng anh kéo dài tới tận trước mặt cô. Bấy giờ Hứa Tùy mới ngước mắt tỉ mỉ quan sát anh. Châu Kinh Trạch mặc một chiếc áo khoác bomber phi công, vóc dáng cao lớn, chiếc cổ thẳng tắp mang một loại cảm giác áp bức, mắt một mí, tóc ngắn, đường cong gương mặt sắc nét phân biệt rõ ràng, dưới cằm vẫn còn lưu lại một vệt máu đỏ, cặp mắt đen sắc bén đang nhìn chằm chằm vào cô. Hứa Tùy bị Châu Kinh Trạch nhìn đến mức trái tim co rụt lại, vô thức lùi ra sau một bước. Ngay giờ phút này có một cơn gió thổi qua, lá cây bên vệ đường cùng túi rác bị thổi bay lên giữa không trung. Châu Kinh Trạch nhìn dáng vẻ quen thuộc đó của cô, khóe môi rướn lên bật ra một tiếng cười. Người đàn ông nghiêng đầu nhổ một bãi máu vào trong thùng rác, lúc xoay người anh rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc ra, kẽ ngón tay thon dài của anh kẹp lấy đầu lọc thuốc, cúi đầu ngậm điếu thuốc vào trong miệng, chiếc bật lửa bằng bạc phát ra tiếng 'tách'. Vẫn là bộ dạng cợt nhả, ung dung thản nhiên như thuở nào. Anh đang đợi Hứa Tùy lên tiếng trước. Hứa Tùy di chuyển ánh mắt, ngữ khí không ngờ lại trở nên xa cách: "Tối nay cảm ơn nhé, mình đi trước đây." Nói xong trong lòng Hứa Tùy tự sửng sốt, cô từng tưởng tượng ra vô số khung cảnh gặp lại của hai người họ, nhưng không ngờ khi thật sự xảy ra, bọn họ đến cả một câu hàn huyên cũng chẳng nói ra được. Hứa Tùy xoay người muốn rời đi, Châu Kinh Trạch ép tới gần, mùi thuốc lá trên người anh rất rõ, hơi thở lạnh lẽo khiến người ta không thể động đậy nổi. Nhìn từ dưới đất, bóng của anh phút chốc vây kín lấy cô. Anh cụp mắt xuống, dưới ánh đèn chiếu rọi trải ra một khoảng mờ, giọng điệu như nghiến răng nghiến lợi: "Cậu đang xem mắt sao?" Mời các bạn mượn đọc sách Tỏ Tình của tác giả Ưng Chanh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chậm Rãi Động Lòng
CHẬM RÃI ĐỘNG LÒNG Cảnh Kỳ Tâm dtv-ebook.com Văn Án
Tịch Tuyệt
Edit by: Hanamy Hino Thể loại: đam mỹ, cổ trang, ngược luyến. Sẽ như thế nào khi trong cùng một con người lại tồn tại hai linh hồn, có chăng ông trời đã định trước là nỗi bất hạnh. Cuộc sống sau khi Trầm Thương Hải thoái ẩn vừa mới tốt đẹp lên thì bệnh cũ của Thương Tịch Tuyệt đột nhiên tái phát, sau khi tỉnh lại, tính cách đại biến.Ánh mắt hắn ngày càng lãnh khốc khiến Trầm Thương Hải cảm thấy kinh sợ, Thương Tịch Tuyệt điềm đạm thiện lương thời gian qua chỉ sợ đã sớm “ngủ say”, kẻ đang cướp lấy cơ thể chính là nam nhân tàn nhẫn vốn đã phải “chết”! Biến đổi kinh hoàng này đã phá hủy tất cả hạnh phúc trong tay của Trầm Thương Hải, người ái mộ yêu mến ngày nào đã không còn, cho dù đã từng cùng nhau trải qua nhiều biến cố, y lúc này phải chăng nên vung kiếm đoạn tình, chạy trốn khỏi người nam nhân đang giam cầm y. *** “Kiếp phù du mộng: Phi Tình, Bích lạc,Hồng Trần,Hoàng Tuyền, Tử Minh,Liên Sơ, Thương Hải. Bảy người là 7 câu chuyện xưa đầy thương tâm. Vì tình tiết câu chuyện có liên quan với nhau. Mỗi cuốn là một câu chuyện đọc cuốn nào trước cũng được nhưng nên đọc theo thứ tự: Phi tình Bích Lạc Hận phong trần Hồng Trần Hoàng Tuyền Tử Minh Thương Hải *** “Tịch Tuyệt, ngươi đừng như thế phát đại hỏa.” Thẩm Thương Hải muốn cho Thương Tịch Tuyệt tỉnh táo lại,nhưng thanh âm đột nhiên nghẹn ở tại hầu gian. Nam nhân dùng ngón trỏ cùng ngón giữa ở ống tay áo nhẹ nhàng gợi lên, như là lấy cái gì này nọ. Bỗng nhiên một hình ảnh giống như đã từng quen biết như tia chớp xẹt qua trong đầu Thẩm Thương Hải — Vĩnh Xương Vương cười, dùng chân nghiền nát phía trước còn bị hắn coi là đồ cất giữ tròng mắt của người kia. Tay hắn chỉ, cũng không ý thức rất nhỏ gấp khúc, như đang suy nghĩ làm thế nào cẩn thận đào ra hai mắt của Phục Nghệ. Động tác kia, cùng Thương Tịch Tuyệt hiện tại đang làm, giống nhau như đúc, không sai chút nào. Thẩm Thương Hải từ đầu lạnh đến chân, hô hấp trong nháy mắt cũng tạm dừng tại đây. Linh hồn bên trong nam nam nhân trước mắt này, là Vĩnh Xương Vương! *** Hoàng hôn đỏ thẳm, từ từ chìm vào nơi giao nhau của đất trời. Đồng cỏ xanh rộng lớn dường như cũng nhuộm màu đỏ da cam, dệt thành một ánh sáng tuyệt đẹp, tan chảy vào phía chân trời. Ly Phong ngồi ở lưng chừng trên sườn núi, hai tay chống cằm, miệng cắn cọng cỏ, nhìn triền núi dưới chân du nhàn di động hai bóng người, vẻ mặt buồn bực.Thiếu niên Âu Dương Lân trong tộc, hôm nay đem chiêu thức ra rèn luyện, ngồi bên Ly Phong, trêu ghẹo nói: “Xảy ra chuyện gì? Còn tại sinh cái kia Vĩnh Xương nhân khí?” “Âu Dương đại ca, ngươi này không phải biết rõ cố hỏi mà!” Ly phong bĩu môi, nhân tiện cấp cho Âu Dương Lân một cái xem thường. Người quái dị Tịch Tuyệt trước kia là Vĩnh Xương Vương ở Ung Dạ tộc cũng đã gần tới nửa tháng rồi, mỗi ngày đều cùng sư phụ cùng nhau ra vào, từ sáng sớm tới hoàng hôn còn cùng sư phụ ra ngoài tản bộ, rõ ràng là hướng về hắn mà thị uy. Hắn cũng thở phì phì về phía tộc trưởng oán giận, tộc trưởng lại nói người quái dị kia đã cứu tánh mạng sư phụ, còn kêu hắn phải xem người quái dị kia là khách quý. “Ta mới không cần cùng hắn ở cùng một chỗ!” Hắn đem miệng ngậm cọng cỏ tưởng tượng thành Thương Tịch Tuyệt, mà dùng sức cắn. Dù sao cũng phải nghĩ ra cái biện pháp, đuổi người quái dị đi. Âu Dương Lân không khỏi nhíu mày, vừa định khuyên bảo,ở phía sau một thanh âm nam nhân đã không hờn không giận đột nhiên vang lên: “Ly phong, ngươi lại ở đây loạn tưởng cái gì?” Ung Dạ Vương hướng Ly Phong mà liếc mắt, thần sắc lạnh nhạt, đủ để khiến thiếu niên sợ hãi mà ngậm miệng. Hắn cười một cái, thân thuận sườn núi, hướng đồng cỏ ở giữa có hai người mà đi đến. Thẩm Thương Hải từ xa đã nhìn thấy thân hình cao to của Ung Đêm Vương, liền kêu Thương Tịch Tuyệt đẩy xe lăn ra phía trước, tiến ra đón.”Ung Dạ Vương, ngươi tìm ta có việc?” “Xem như vậy đi.” Ung Dạ Vương nhìn nhìn Thương Tịch Tuyệt và Thẩm Thương Hải. mỉm cười nói: “Tháng sau ta đi Tây Vực các bang quốc sẽ tề tụ về Băng Hải, cử hành sự kiện săn bắn. Ta quá hai ngày sẽ lên đường, các ngươi có nghĩ là cùng ta đi?” ” Sự kiện săn bắn ở Băng Hải?” Thẩm Thương Hải nhớ tới nước mắt của Cơ phu nhân, nhất thời có ấn tượng. Phục Nghệ hẳn là cũng sẽ đi trước đi, bất quá..... Nghe được người phía sau chợt dừng lại hô hấp, Thẩm Thương Hải lặng im một chút, cuối cùng vẫn là lắc đầu quay về Ung Dạ Vương nói. “Ta hành tẩu không tiện, sẽ không đi.” Ung Dạ Vương tự nhiên rõ ràng Thẩm Thương Hải trong lòng băn khoăncái gì, nhưng cũng không nói thêm nữa, chuyển thân hình rời đi. Lúc này ánh mặt trời đã cơ hồ hoàn toàn bị màn đêm bao phủ, Thẩm Thương Hải từ từ chuyển lạnh trong gió đêm tim đập mạnh và loạn nhịp. Sau một lúc lâu, bỗng nhiên nhớ tới người phía sau Thương Tịch Tuyệt một mực yên lặng như trước hắn nói mát, không khỏi áy náy cười, ôn nhu nói: “Tịch Tuyệt, trở về đi.” Thương Tịch Tuyệt, đẩy mạnh xe lăn, vững vàng hướng lều chiên hai người bọn họ mà đi. Dùng cơm, rửa mặt...... Cho đến lúc hai người nằm trên giường, Thương Tịch Tuyệt thủy chung một lời không nói. Thẩm Thương Hải đại khái hiểu được Thương Tịch Tuyệt ở không lo lắng cái gì, thấp giọng nói: “Tịch Tuyệt, ngươi yên tâm, ta sẽ không đi.” “Không phải......” Thương Tịch Tuyệt đột nhiên mở miệng, quay đầu, ở chỗ mờ tối của ngọn đèn chăm chú nhìn kỹ Thẩm Thương Hải, ánh mắt cười đến chua sót.”Ngươi vẫn là nên đi thôi, không cần vì cho ta mà thay tâm đổi ý.” Hắn nói rất nhẹ rất chậm, nhưng không có chần chờ, hiển nhiên đã nghĩ sâu tính kỹ. “Thương Hải, ta quả thật có điểm sợ ngươi cùng Phục Nghệ gặp lại, nhưng một mặt vẫn trốn tránh, không đề cập tới hắn, ngươi trước giờ trong lòng đều có hắn. Thương Hải ta chỉ có thể thản nhiên cùng hắn đối mặt, đừng làm cho bóng dáng của hắn sẽ ở lại ngươi. Ta tương lai cũng không ghen ghét, trốn tránh, như vậy không phải rất tốt?” Thẩm Thương Hải chăm chú nhìn Thương Tịch Tuyệt, nhìn không chuyển mắt. “Ta, ta là không phải nói sai cái gì chứ?” Nam nhân có chút hối hận, co quắp không an nói: “Ta vụng về, sẽ không nói. Thương Hải ngươi đừng sinh khí, ta thật sự không có trách ý tứ của ngươi, ta......” Mắt thấy Thương Tịch Tuyệt gấp đến độ cổ đều đỏ, Thẩm Thương Hải cuối cùng nhịn không được cười ra thành tiếng, đánh gãy một lòng đang tự trách bản thân của Thương Tịch Tuyệt: “Ngươi nói rất đúng, chúng ta liền cùng Ung Dạ Vương một đoàn đi Băng Hải.” Trong trí nhớ, tựa hồ Thượng là Thương Tịch Tuyệt lần đầu cùng hắn còn thật sự đàm luận hai người về tương lai, hắn còn tưởng rằng Thương Tịch Tuyệt tính tình ngại ngùng, tự ti, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không hội chủ động đối hắn yêu cầu cái gì. Nghe được Thẩm Thương Hải đáp ứng, Thương Tịch Tuyệt trong đôi mắt màu nâu cũng nhiễm tia vui sướng. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thương Hải liền tùy Thương Tịch Tuyệt đẩy đi đến phòng nhỏ của Ung Dạ Vương. Ung Dạ Vương phảng phất sớm dự đoán được hai người sẽ phải thay đổi chủ ý, nửa điểm cũng không cảm thấy được ngạc nhiên, ngược lại còn cười nói: “Ta còn tưởng các ngươi sẽ thương lượng với nhau nửa ngày mới đến tìm ta. ” Thẩm Thương Hải cùng Thương Tịch Tuyệt nhìn nhau cười, cùng nhìn đối phương có chút thẹn thùng. Ung Dạ Vương vừa trêu chọc, một bên phân phó gia nhân nhanh đi chuẩn bị khởi hành. Ngày đó ba người lên đường, trời trong, nắng ấm,thật là một cái thời tiết rất tốt. Lương thực, đồ che mưa, quần áo, lều trại...... Còn có xe lăn của Thẩm Thương Hải đều bị mang vào bên trong xe ngựa. Ly Phong gặp người quái dị, cư nhiên phải tùy vào sư phụ cùng tộc trưởng tham gia đi Tây Vực làm hắn cực không vui ý, Thẩm Thương Hải bên người lưu lại hảo một trận, gặp tộc trưởng đã muốn bước lên tuấn mã, hắn mới không tình nguyện ngầm xe ngựa, cùng phần đông tộc nhân cùng nhau nhìn theo ba người dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Băng Hải chỗ Tây Vực thời tiết lạnh, trung tâm là thảo nguyên, Ly Phong cách Ung Dạ tộc khoảng cách khá xa, cần vượt qua hai đoạn núi non. Một nhóm của Ung Dạ Vương chạy hơn phân nửa chặn đường, cuối cùng tiến vào thảo nguyên bên cạnh mảnh đất. Giữa hè trời hay thay đổi đột ngột. Lúc trước trời còn nắng gắt, mồ hôi chảy ước hết lưng, đột nhiên trời trở nên u ám, bốn phía tối như mực, cơ hồ khó có thể nhìn rõ cảnh vật ở xung quanh. Gió thổi mạnh cây cỏ đều đỗ rạp xuống mặt đất. Một hồi sẽ có một trận mưa lớn đỗ xuống. Trên một thảo nguyên rộng mênh mông, trống trải,xunh quanh trống trải không có một nơi nào để chắn gió, mưa đã đổ xuống bây giờ dựng lều trại cũng không kịp Ung Dạ Vương không khỏi hơi nhíu mày, nhảy xuống lưng ngựa, cùng với đánh xe của Thương Tịch Tuyệt nói: “Ta tiến vào trong tránh mưa một lúc.” Hai người xốc lên màn che chui vào bên trong xe, vừa tháo xuống mũ da che nắng, chỉ nghe đỉnh xe “ầm ầm” rung động, những hạt mưa lớn đều bắt đầu nện xuống, trong đó còn chen lẫn vài cái thanh âm sấm chớp, đặc biệt vang dội. Ung Dạ Vương nghe xong vài tiếng, thản nhiên nói: “Cư nhiên nổi lên mưa đá, xem ra chỉ cần chịu một trận như vậy cũng đủ chết người.” Ba người nhàn đến vô sự, liền thừa dịp rảnh rỗi này mà ăn lương khô, liền nghỉ ngơi. Thương Tịch Tuyệt mấy ngày qua đều ở mặt trời đã khuất đánh xe, tuy rằng đeo da mạo, hai cánh tay lộ ra ở bên ngoài bị phơi nắng mà đỏ lên. Thẩm Thương Hải nhìn mà âm thầm đau lòng. Nam nhân nguyên bản cũng là đế vương tôn sư, tuy nói bệnh phát khi tự thân nhốt trong mật thất, nhưng lấy Vĩnh Xương Vương kì nhân thì làm sao không sống cuộc sống xa hoa, sống an nhàn sung sướng, hiện giờ lại cam nguyện hạ mình đảm đương làm xa phu. Mời các bạn đón đọc Tịch Tuyệt của tác giả Trần Ấn.
Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt
Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi. Và trong truyện Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt, Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Giới thiệu truyện đam mỹ: “Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, nhất định phải dạy dỗ anh trai đến không thể rời khỏi mình mới được!” ___________ Từ khi sinh ra đã được bao phủ bởi hào quang cao quý, thân là con cưng của trời học sinh ưu tú đứng đầu trường quân đội – anh em sinh đôi Lăng Khiêm cùng Lăng Hàm, vẫn ôm lòng mơ ước chiếm hữu với anh cả được cha mẹ nhận nuôi Lăng Vệ. Trong cuộc đọ sức quyết liệt giữa hai anh em sinh đôi, Lăng Khiêm tiên hạ thủ vi cường. "Tuyệt không thể để cho Lăng Hàm giành được đặc quyền trở về độc chiếmanh trai!" ________________ Người anh cả anh tuấn tràn đầy khí chất quân nhân, Lăng Vệ trong vắt như ánh sáng mặt trời, dưới hiếp bức kỹ xảo giả dối của em hai Lăng Khiêm, bị bắt trở thành đối tượng dạy dỗ tiết dục của em trai, tâm lý cùng thân thể, không ngừng bị chà đạp vừa tàn nhẫn lại ôn nhu. Khó xử hơn chính là, từ chống cự lúng túng chịu không thấu, dần dần bị khoái cảm trái đạo đức điên đảo kéo xuống vực sâu sa đọa. Giữa lúc Lăng Vệ bị đặt dưới háng em trai thứ hai, bởi vì các cú nhấp không chút kiêng kỵ mà khóc kêu rên rỉ, em ba Lăng Hàm thông qua thử thách sinh tử giành được thành công, ôm đố kỵ ghen ghét không gì sánh *** Review Trừng phạt quân phục hệ liệt Tác giả: Phong Lộng Thể loại: Tương lai, huynh đệ, nhất thụ lưỡng công, công sủng thụ, H, SM, HE Đoán chắc nhiều người đã từng nhìn thấy tên bộ này nhiều rồi mà vì rất nhiều lý do lại quyết định không đọc, mình không có ý dập khuôn hay tâng bốc bộ này kiểu dạng không đọc là phí cuộc đời hay cái gì đó tương tự vậy, nhưng nếu đọc, bạn sẽ không cảm thấy hối hận. Mình lúc đầu cũng nghía qua cái tên + văn án + chương 1 vài lần rồi mà vẫn không đọc tiếp chương 2, lý do vì toàn H + tình tiết nghe có vẻ cẩu huyết :)))))) nhưng đừng vội tắt, không có bộ H văn nào kéo dài được đến 10 quyển mà vẫn có người ủng hộ đâu :3 Vào một hôm đẹp trời rảnh rỗi thì mình lôi bộ này ra đọc :)))) mình cũng nói luôn cho ai có ý định đọc bộ này, đó là từ quyển 1 đến gần hết quyển 3 chỉ toàn H (chính xác quyển nào cũng có H) nội dung chỉ quanh đi quẩn lại về quá trình gây dựng tình cảm của 3 anh em Lăng Hàm, Lăng Khiêm và Lăng Vệ, bạn hoàn toàn có thể đọc lướt nó, cũng không ảnh hưởng mấy đến nội dung đâu. Nhưng bắt đầu đến khoảng chương 10 quyển 3, tự khắc bạn sẽ bị hút vào truyện, bí mật dần dần được hé lộ. Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi, và trong này Phong Lộng cũng không lên cấp thành mẹ đẻ đâu :3 Các nhân vật trong trừng phạt quân phục hệ liệt có hoàn cảnh khá rõ ràng, và mỗi nhân vật đều có nỗi đau riêng, nói là tê tâm liệt phế cũng không ngoa đâu j.j từ nhân vật chính đến nhân vật gần chính đều phải trải qua một cú shock lớn đến mức thay đổi tính cách. Phải trở nên cường đại, mạnh mẽ, phải làm những việc mà cả đời chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm, lợi dụng, hy sinh, đấu tranh… tất cả đều sẽ hiện diện trong này. Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Lăng Hàm và Lăng Khiêm trong này dù giỏi giang đến đâu thì vẫn là trẻ con, vẫn sẽ làm nũng hay tranh thủ tình cảm với Lăng Vệ, yêu đến điên cuồng giằng xé, đến khi đối mặt với giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn chỉ muốn gặp được người yêu. Lăng Hàm là em trai trong hai anh em sinh đôi, từ bé tính cách đã trầm tĩnh hơn người anh sinh đôi Lăng Khiêm, cả hai dù suốt ngày đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán nhưng dù gì cũng là ruột thịt, chưa kể là sinh đôi có tâm linh tương thông, người kia bị tổn thương thì người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng. Hay ghen tị với nhau, đúng kiểu sinh đôi luôn :)))) Lăng Hàm thì ít bày trò hơn Lăng Khiêm, trình độ mồm mép vs mặt dày thì cũng không bằng Lăng Khiêm, có lẽ vì vậy nên mình có cảm tình với Lăng Khiêm hơn. Hai anh em nhà này đến cuối truyện vẫn còn so đo với nhau nhưng nếu gặp chuyện thì luôn đồng tâm hiệp lực, bao che bảo vệ nhau. Lăng Vệ là anh cả, lại luôn được hai đứa em trai bảo vệ chăm sóc, nhưng không có nghĩa Lăng Vệ là nhược thụ nhé. Xuất thân của Lăng Vệ khá là đau lòng, quá trình để chấp nhận thân phận thật cũng giằng xé không kém. Trích một câu trong truyện: “Thuộc gia đình tướng quân, nếu không đủ năng lực, không đủ quyền lực, thì không được phép yêu” Trong truyện có 2 couple phụ: Al Lawson x Vệ Đình Bội Đường Tu La x Tiểu Diệp Hệ liệt liên quan: Nhiên tình đế quốc hệ liệt. Mọi người hãy tự đọc và cảm nhận nhé  Đánh giá: 4.5/5 *** Anh em sinh đôi mười tám tuổi, im lặng ngồi trong biệt thự học sinh xa hoa yên tĩnh, đã giằng co hồi lâu.  “Đơn xin thi của cậu đã được thông qua?” Lăng Khiêm đánh vỡ trầm mặc.  “Phải.” Em trai Lăng Hàm sinh muộn hơn mấy phút, ung dung gật gật đầu. “Ba cuối cùng cũng đã đồng ý ký tên.”  Mặc dù là anh em sinh đôi. Vẻ ngoài hai người lại không hoàn toàn giống nhau, người bình thường cũng có thể dễ dàng phân biệt.  Anh trai Lăng Khiêm kế thừa vẻ xinh đẹp của mẹ, khuôn mặt tuấn tú trung tính. Em trai Lăng Hàm, lại hoàn toàn giống như ba cậu ta tướng quân Lăng Thừa Vân, có dáng vẻ anh tuấn cương nghị, khí chất cũng trầm ổn hơn.  Đều là học sinh ưu tú trường quân đội Chinh Thế, hai người bởi huyết thống cao quý cùng thiên phú vượt trội của bản thân, có vô số người ủng hộ trong trường. Có điều nếu để cho người không biết đến đoán, hơn phân nửa sẽ cho Lăng Hàm ổn trọng trầm mặc ngược lại là anh.  “Đây chỉ là ba bất công mà thôi. Đồng ý cho cậu tham gia cuộc thi, còn tôi thì lại gạt bỏ.” Lăng Khiêm nói xong, lông mày duyên dáng nhăn lại rất nhẹ, trong lúc đang tựa giận tựa không, tỏa ra khí tức quỷ dị.  Lăng Hàm lại hoàn toàn thờ ơ bình thản, “Cũng không thể để cho hai đứa con trai đều đồng thời tham gia một cuộc thi bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng đi.”  “Hừ, đấy cũng là một cuộc thi sau khi thông qua có thể sớm tốt nghiệp trường quân đội Chinh Thế, đồng thời giành được đặc quyền quân bộ.” Lăng Khiêm và Lăng Hàm đều là con ruột của tướng quân thượng đẳng trứ danh Lăng Thừa Vân.  “Lăng Khiêm, anh không phải đang ghen tị đi?”  “Ghen tị? Cậu chẳng qua là một thằng nhóc ngu ngốc vì có thể dùng đặc quyền sớm một chút thu anh trai vào tay nên tham dự cuộc thi không đếm xỉa sống chết mà thôi.”  “Anh cũng đưa ra đơn xin, chỉ là không lấy được phê chuẩn thôi. Người có thể có được đặc quyền bảo hộ anh trai, mới có được tư cách giành lấy anh ấy, Lăng Khiêm, anh lúc trước không phải cũng đã đồng ý với điều này sao?”  Sinh ra trong tướng quân thế gia có quyền lợi nhạy cảm đối với quân bộ, cho dù là anh em sinh đôi, cũng đã sớm bắt đầu đủ loại tính toán tranh đấu với nhau. Theo tuổi tác tăng lên, vì đạt được người trong lòng hướng tới đã lâu, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt.  “Nếu thông qua cuộc thi, cậu định làm như thế nào ?”  Lăng Hàm đạm bạc mỉm cười, ẩn tàng nắm chắc thắng lợi, “Tôi định làm như thế nào? Sau khi tôi có được quyền lợi đặc biệt của quân bộ, có thể muốn làm gì thì làm, anh chẳng lẽ đoán không được tôi sẽ làm gì sao?”  “Cậu có thể còn sống trở về rồi hãy nói.” Lăng Khiêm nhìn trả không nhường nhịn, “Thắng bại còn chưa định.”  “Vậy sao?” Giữa hai thân hình cao lớn, ánh mắt sắc nhọn giao nhau giữa không trung, ma sát ra tia lửa.    Mời các bạn đón đọc Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt của tác giả Phong Lộng.