Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lão Đại Là Nữ Lang

Văn án: Câu chuyện chỉ có thể tóm gọn trong ba việc Thăng quan - phát tài - thu đàn em ............ Một ngày nọ bỗng phát hiện, lão đại mà mọi người đều tôn sùng là anh minh thần võ, thế mà lại là nữ lang???!!! Đại sự không tốt! Làm sao bây giờ? Đám đàn em bày tỏ ngậm ngùi: Đương nhiên là tiếp tục đi theo rồi! Nữ chính trọng sinh không phải để báo thù mà để từng bước đi lên đỉnh cao. Thiếu niên nhiệt huyết, một mực tiến lên, quyết không lùi bước. Tình thân, tình bạn, tình yêu, công danh lợi lộc, ăn ngon mặc đẹp, nàng đều phải giành được. ※ Chú ý: 1, Phần đầu tác phẩm nói về giai đoạn trưởng thành và những thay đổi trong suy nghĩ của nữ chính, thiên về tình thân và quá trình phấn đấu phát triển bản thân của nữ chính. 2, Nam chính hơn nữ chính mười sáu tuổi, nữ chính tuổi nhỏ nhưng về tâm hồn thì trưởng thành, không thích thể hiện. Editor: Cái văn án quá lừa tình nghe như nữ chính sắp đi làm thổ phỉ, cơ mà không phải đâu, là truyện về con đường phấn đấu ở chốn quan trường. Nữ chính trọng sinh nhưng không báo thù rửa hận, chỉ mong sống cho đáng sống một lần. Nữ không phải xuyên không nhưng nhìn nhận được những bất công trong xã hội dành cho phụ nữ nhưng không oán hận mà cố gắng để vượt qua nó, làm chủ cuộc đời mình theo một cách phù hợp với thời đại. *** #REVIEW: LÃO ĐẠI LÀ NỮ LANG Tác giả: La Thanh Mai Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, quan trường, kiếp trước kiếp này, ngọt sủng, 1v1, nữ giả nam trang, HE Tình trạng: Đã hoàn edit (11/2020) Review bởi: Leo Sing ----   Kiếp trước Nguỵ Vân Anh sống đúng một cuộc sống của tiểu thư nhà quan, nàng được dạy lễ nghi chuẩn mực, trưởng thành gả chồng, sống tại nhà chồng phụng dưỡng gia đình chồng. Những điều vui vẻ của thời tuổi thơ đều trở thành dĩ vãng, nàng dâng hiến cả tuổi thanh xuân của mình trong kiếp sống phụ nữ thời phong kiến. Thế nhưng ẩn sau vẻ ngoài nhu nhược yếu ớt ấy lại là một sự ấp ủ khát vọng. Vân Anh muốn được đọc sách, được sống thoải mái với chính mình, được làm những điều mình muốn mà không bị lễ giáo, giáo điều ngăn cấm. Nàng muốn rất nhiều, nhưng tất cả đều bị sự thật dập tắt. Nàng quyết định an phận làm một phụ nhân, một tiểu thư đúng khuôn mẫu. Rồi đến khi Nguỵ gia nhà mẹ đẻ của nàng gặp tai nạn. Trong một đêm binh lính đến tàn sát toàn bộ Nguỵ gia, tâm của Vân Anh cũng vỡ vụn theo. Trượng phu của nàng thì hờ hững nhìn cha nàng bị hoàng đế lôi ra đánh chết tại chỗ, những người thân thuộc cũng bị liên luỵ mà bị tàn sát, trong phút chốc Vân Anh chỉ thấy bầu trời trước mắt như tối sầm đi. Trong một đêm tuyết rơi đầy ở tháng 12, Nguỵ Vân Anh lặng lẽ rời khỏi Thôi gia. Vân Anh sống lại trong thân xác Phó ngũ tiểu thư của Phó gia. Khi đó nàng vừa 4 tuổi, trải qua một trận bạo bệnh mà lìa đời, linh hồn của Nguỵ Vân Anh nhập vào Phó Vân Anh. Kể từ đây cuộc đời của nàng đã thay đổi sang trang sách mới. Khi Phó Vân Anh được tiếp về Phó gia với thân phận là đứa con duy nhất của đại phòng Phó gia, trong nhà có một Phó Tứ thúc luôn thương yêu cháu gái nhà anh cả của mình, chị em trong nhà cũng quý Vân Anh. Bọn họ mở rộng vòng tay đón Vân Anh về nhà. Tuy rằng có một chút xào xáo khi Phó Tứ thúc lúc đầu tưởng Phó đại ca nhà mình đã chết cho nên ông ta đành tìm mua một quả phụ Ngô thị về làm vợ cho Phó đại ca, sau kiếm thêm một thằng cháu trai cùng tộc đến quá kế đại phòng. Lúc này biết được mẹ con Vân Anh vẫn còn sống, ông vội vàng đón về. Vân Anh bằng sự cơ trí của mình, đã giúp mẹ thoát khỏi tình huống éo le này, bước vững chân trong Phó gia. Cũng nhờ thế Vân Anh dần dần đi ra trước mặt mọi người, nàng được Tứ thúc đồng ý cho đọc sách, bái Phó Nhị thiếu gia - đường ca cùng tộc làm sư phụ. Kể từ đấy hai bên gắn bó khăng khít tựa như tình anh em máu rủ ruột thịt. Dưới sự dẫn dắt và giúp đỡ của Phó nhị ca, nữ chính nữ giả nam trang đi vào thư viện đọc sách thi khoa cử. Kiếp trước nàng đã sống vì người khác quá đủ rồi, kiếp này Vân Anh muốn được sống cho riêng mình, làm những điều mình thích, nàng không để sự thù hận lấn áp tâm trí mình. Mặc kệ những con người của kiếp trước, bởi lẽ bọn họ đều là những điều quá xa xôi với nàng rồi. Ở trong thư viện, nàng thu được một đám đàn em, kết bạn với một anh thế tử phiên vương. Trở thành một học sinh ưu tú nhất thư viện.   Nam chính Hoắc Minh Cẩm - biểu ca thanh mai trúc mã kiếp trước của Vân Anh, hắn yêu thầm nàng nhiều năm nhưng khi gần cầu hôn được thì chiến tranh xảy ra, đến khi hắn quay về thì nàng đã gả mất rồi. Khi đó cung biến xảy ra, nam chính bị kẻ gian hãm hại nhốt anh trong cô đảo suốt ba năm, chịu đói chịu khát khổ sở trên đảo cùng Hoắc gia quân. Sau trận đấy gần như toàn Hoắc gia quân đều bị diệt sạch. Lúc đó Minh Cẩm nghĩ thầm “May mà nàng ấy chưa gả cho hắn, bằng không sẽ chịu khổ lắm rồi.” Nam chính thoát khỏi vòng vây, giết sạch kẻ thù quay về kinh thành. Khi về anh thì nghe tin Nguỵ Vân Anh đã chết rồi. Minh Cẩm hận lắm, người trong lòng của mình vốn nên được nuông chiều yêu thương, trân trọng bảo vệ lại bị tên Thôi Gia Hiên không biết tốt xấu kia ruồng bỏ. Lúc đầu hắn còn thầm may nàng không có gả cho mình đỡ phải chịu khổ, bây giờ hắn lại thấy hối tiếc “Khổ sở chút thì có gì đâu, chẳng thà đặt nàng ngay dưới mí mắt còn hơn khi về nghe tin hai người âm dương cách biệt.” Minh Cẩm tìm kiếm nàng khắp nơi, hắn tâm niệm “sống phải thấy người, chết phải thấy xác” một ngày chưa tìm được nàng, hắn sẽ không dừng lại. Để rồi đổi lại là tin tức Nguỵ Vân Anh vì cứu Tông ca - đứa con trai còn sót lại của Đinh quốc công mà bị tên bắn ngã xuống vực sâu, chết không thấy xác. Lúc này Hoắc Minh Cầm tựa như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, hắn liều mạng đấu đá với tâm thế không còn gì để mất nữa. Bởi lẽ những người quan trọng nhất của hắn đều đã đi rồi. Trong vài lần tình cờ gặp Phó Vân Anh, Hoắc Minh Cẩm bỗng thấy người này có nhiều điểm giống Nguỵ Vân Anh. Người với người giống 1,2 điểm cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu giống quá nhiều thì sợ là chuyện bất thường. Hắn không dám vọng động sợ nàng chạy đi mất, chỉ đành thử từng chút một. Đến khi nhận ra nàng chính là Nguỵ Vân Anh của hắn, cho dù hiện tại thân xác của nàng bây giờ là “nam nhân”, hắn cũng không e ngại.   Hoắc Minh Cẩm nói: “Trước khi xác nhận ra thân phận của nàng, ta không biết nàng là nữ giả nam trang, ta cũng không để bụng. Vân Anh à, ta mặc kệ kiếp này nàng là nam hay là nữ, là người, là quỷ hay là yêu quái. Nếu nàng thật sự chuyển thế thành nam nhân, vậy thì ta sẽ là đoạn tụ. Nàng là Phó Vân Anh thì ta chính là nam nhân của nàng. Chỉ cần người đó là nàng vậy thì đã đủ rồi.” Hắn nhận ra nàng từ rất sớm, cho người đi theo bảo vệ nàng, giúp đỡ nàng làm những điều mình muốn. Nàng được đọc sách, được đi học, được thi khoa cử, được vào triều làm quan. Nàng được đi ngao du khắp nơi, kết bạn nhiều người, được cống hiến sức mình giúp dân giúp nước. Cuộc đời này Phó Vân Anh cảm thấy mình sống không uổng phí. Có những người thân yêu bên cạnh, họ ủng hộ nàng, giúp đỡ nàng để nàng có thể thực hiện ước mơ của mình.   Bên cạnh nhân vật chính, những nhân vật phụ khác đều có một nét chấm phá riêng biệt của bản thân. Tất cả bọn họ tựa như sống trong truyện, cho dù là người qua đường như Triệu phu nhân của Thẩm các lão. Tuy bà chỉ xuất hiện vài đoạn ngắn ngủi lại gây ấn tượng cho người đọc rất nhiều về bà. Một người phụ nữ thông minh lại giả vờ mình không thông minh, bởi vì bà quá giỏi, quá thấu hiểu được hoàn cảnh thế nên bà mới càng thêm thất vọng khổ sở. Sau cùng bà cũng chỉ là một phận nữ nhi yếu đuối bị chèn ép dưới gồng kiềm của chế độ phong kiến, chúng đè nén khiến bà không cách thoát ra được. Sự kết thúc của bà làm mình cảm thán cho biết bao cuộc đời gặp nhiều bất công của nữ nhân thời phong kiến, trong bọn họ không phải đều là những con người hèn kém yếu đuối, họ cũng có tài trí của mình nhưng vẫn luôn bị xã hội mài mòn đi những góc cạnh để ép buộc họ sống theo đúng khuôn mẫu của một người phụ nữ. Trong truyện tuy có nhân vật phản diện nhưng họ xuất hiện không gây hại được gì đến gia đình nữ chính. Nữ chính rất thông minh, bên cạnh lại có những nguòi bạn bè đồng hành, tuy rằng có đôi lúc nàng và bọn họ cũng đã từng có một số xích mích tranh cãi thời học trò, nhưng họ đều là những con người lòng mang chí hướng cao, muốn giúp dân giúp nước, hai bên cọ xát vài lần rồi cũng thành thân quen. Khi bạn bè gặp hoạn nạn họ khẳng khái chạy đến giúp ngay, sống chân thành tình cảm. Nữ chính nâng đỡ thế tử Sở vương lên làm hoàng đế, hắn muốn cùng nữ chính trở thành một đôi minh quân hiền thần, cai trị một thời đại thái bình thịnh thế, tạo phúc cho bá tánh. Các quan lại trong triều tuy chia nhiều phe đấu nhau nhưng bọn họ đều muốn sống yên ổn, dân chúng được an cư lạc nghiệp. Cho nên cuộc sống của nữ chính khi ở trên triều khá là nhẹ nhàng vui vẻ, mấy ông quan trong đó hài hước lắm thuộc kiểu người mê cái đẹp. Các quan lại trong triều đều chú ý nhan sắc của mình, cố gắng giữ dáng cho mình dáng vẻ ôn nhu phong nhã như thư sinh. Truyện có vài anh nam phụ yêu thầm nữ chính, trong đó có hai anh nổi bật nhất là Phó nhị ca Phó Vân Chương và chồng cũ Thôi Gia Hiên. Mấy anh này cũng quyến luyến nữ chính lắm, nhưng họ vẫn không đủ yêu, đủ bao dung, đủ mạnh để yêu được nữ chính. Vậy nên nam chính mới chiến thắng dành đc trái tim người đẹp về nhà.   Truyện của La Thanh Mai, đọc văn án tưởng thuộc thể loại hài hước tiểu bạch, lúc đầu mình còn nghĩ nữ chính là đầu lĩnh thổ phỉ cơ, ai ngờ đọc rồi mới biết hoá ra là truyện quan trường khoa cử. Nội dung truyện viết rất hấp dẫn, câu văn chau chuốt ước lệ, các nhân vật khi nói hay lồng ghép thêm nhiều điển cố, văn thơ, lịch sử. Truyện còn đề cập thêm nhiều vấn đề trong quản lý nhà nước như ruộng đất, thuế, mậu dịch, giặc ngoại xâm, lưu dân,... giúp người đọc mở mang thêm nhiều kiến thức. Nhiệt liệt đề cử truyện này! *** Phó Vân anh nằm mơ.   Nàng mơ thấy một ngày rét đậm. Bên ngoài, tuyết như những mảnh vải bông xé vụn lả tả rơi như muốn cuốn hết mọi thứ. Trong nhà chính, cả nhà ngồi vây quanh nồi lẩu.   một chiếc nồi đồng đựng nước dùng sôi sùng sục đặt trên chiếc bàn bát tiên bằng gỗ hoa lê. Dưới nồi, than hồng cháy đượm vang lách tách. Trong nồi, phía dưới rải cải trắng, củ cải, nấm mới được đưa từ thôn trang tới và những miếng măng thái to bản, phía trên đó là một lớp thịt gà, thịt vịt, xương lợn, trên cùng là sủi cảo, chả cá, trứng cút, ngó sen, điểm xuyết mấy miếng phù trúc mềm mại. một nồi lẩu thập cẩm đầy ăm ắp mang theo hương vị thơm ngọt tràn ra khắp phòng. Trong làn hơi ấm áp, Ngụy lão gia đừng lên, gắp một miếng thịt vào bát nàng.   Vẫn trong làn hơi ấm áp thơm ngọt ấy, cha, mẹ, anh trai, chị dâu, em gái, các cháu trai, cháu gái đều đang mỉm cười nhìn nàng. Nụ cười của họ vẫn như trong những ngày tháng đã qua từ lâu ấy, những ngày tháng êm đềm tươi đẹp. Nhưng rồi chẳng ai nói gì cả, ngay cả nồi nước lẩu đang sôi to kia cũng chẳng phát ra tiếng kêu ùng ục theo lẽ thường, cả gian phòng yên tĩnh không một tiếng động.   Vân anh nghi hoặc nhíu mày: Cha mẹ nàng còn sống sao?   sự nghi hoặc trôi đi, nỗi hân hoan ập vào lòng nàng, lòng bàn tay nàng cũng nóng rực lên, kích động đến run rấy: Hóa ra người nhà nàng vẫn chưa chết, họ còn sống!   oOoTiếng gió rít từng cơn và giọt lệ nóng bỏng nơi khóe mắt kéo Vân anh lại với hiện thực, giữa đêm đen tĩnh lặng, nàng mở choàng mắt nhận ra khuôn mặt đã đẫm nước mắt từ bao giờ.   Giờ đang là mùa đông, gió Bắc lạnh thấu xương, ngay cả nước cũng đóng thành băng.   Nơi biên ải lại càng khắc nghiệt, xung quanh trăm dặm cũng hoang tàn vắng vẻ. Từ bãi chăn thả của Thiên hộ sở [1] ở Cam Châu, đi về hướng nam, dần dần có thể thấy bóng dáng của thôn làng nhưng cũng vẫn đìu hiu quạnh quẽ. Trong trạm dịch cũ nát, cửa sổ cũ nát bị gió thổi kêu kẽo kẹt.   [1] Thiên hộ sở: đơn vị trong quân đội, quản lý 1000 quân.   Nàng khoác áo đứng dậy, khép lại cửa sổ.   Hàn thị đang ôm chặt một chiếc tay nải ngủ say sưa bỗng xoay người, lờ mờ nhận ra một bóng người đang đứng ở mép giường thì sợ tới mức lăn thẳng xuống. Lồm cồm bò dậy, việc đầu tiên bà làm là kiếm tra lại chiếc tay nải xem giấy thông hành và mấy xâu tiền đồng có còn hay không, sau đó mới ngẩng đầu lên xem cho rõ người đang đứng ở đó là ai. Nhận ra người đứng ở đầu giường chính là con gái Đại Nha của mình, bà mới thở phào nhẹ nhõm, ngáp một cái, lấy ngón tay ấn vào trán nàng, nhẹ nhàng quở trách: "Trời lạnh như thế này còn không chịu chui vào chăn cho ấm, đừng có để bị cóng!"   Đôi bàn tay thô ráp của bà lại di chuyển đến khuôn mặt nàng, lạnh ngắt, Hàn thị giật mình, vội vàng ngồi dậy, động tác thô lỗ, còn bực bội lải nhải: "Giờ bị bệnh muốn chữa phải mất mấy ngàn tiền [2], trên người mẹ chỉ còn lại có vài quan [2], vừa đủ chi tiêu trên đường, con mà bị bệnh, mẹ cũng chẳng có tiền mời người đến khám đâu!"   [2] Đơn vị tiền tệ: 1 quan = 10 tiền = 1000 văn   nói xong bà lại mắng người chồng đã chết, "Bỏ mặc mẹ góa con côi chẳng nơi nương tựa, nếu không phải chú con còn có lương tâm, mẹ con ta chỉ còn nước hít khí trời thôi!"   Sống ba năm trong trại chăn nuôi của Thiên hộ sở, Hàn thị vẫn luôn chăm sóc cho Vân anh nên mặc dù chẳng mấy thân thiết với người phụ nữ thô lỗ này, nàng vẫn biết tâm địa bà chẳng phải là xấu. Nàng lặng lẽ bò lên giường đất, quấn chặt chăn quanh mình rồi nghe lời bà, nhắm mắt lại.   Hàn thị ca cẩm một hồi về những khốn khó của cuộc đời cho tới khi mồm miệng khô đắng mới mò mẫm lấy nước uống. Trời lạnh đến mức bà phải rùng mình. Nhìn thấy bả vai Vân anh đã lộ ra ngoài lớp chăn, bà cau mày, đưa tay kéo lại chăn cho nàng, đến cả khuôn mặt nhỏ cũng bị giấu dưới lớp chăn. Lúc này, bà mới nằm xuống ôm tay nải tiếp tục ngủ.   Vân anh bị chăn che đến mức khó thở nhưng vẫn chờ đợi một lúc, tới khi đầu giường bên kia vọng lại tiếng ngáy của Hàn thị mới im lặng kéo chăn xuống một chút để thở cho thoải mái.   Nàng vốn là đã chết từ lâu.   Vân anh là đích nữ (con gái con vợ cả) của Hàn Lâm Viện thị độc Ngụy Tuyển Liêm, từ nhỏ vốn được nuông chiều. Tới năm mười bốn tuổi, nàng gả cho thư sinh nghèo Thôi Nam Hiên. Tuy rằng nhà chỉ có bốn bức tường nhưng vợ chồng hòa thuận, giúp đỡ nhau vượt qua những tháng ngày khó khăn. Năm năm sau, Thôi Nam Hiên có công phò tá thiên tử nên một bước lên mây. Sau khi hoàng đế lên ngôi, công thần như hắn cũng được hậu đãi, đặc cách phong làm Chiêm sự Phủ thiếu chiêm sự, chịu trách nhiệm quản lý Hàn Lâm Viện. hắn được lòng vua, sự nghiệp lên như diều gặp gió.   Ngược lại, Ngụy Tuyển Liêm lại vì tỏ lòng thương cảm với Định Quốc Công bị chết oan mà khiến hoàng đế tức giận, bị phạt trượng đình đánh chết ngay trước triều đình.   Hoàng đế mới lên ngôi còn trẻ xốc nổi, nóng lòng muốn lập uy, không chỉ đánh chết Ngụy Tuyển Liêm trước mặt văn võ bá quan mà còn muốn diệt cả Ngụy gia.   Toàn bộ nam giới đã tới tuổi thành niên của Ngụy gia bị giết trong ngục của Bắc Trấn Phủ. Phụ nữ trong nhà bị bán đi làm nô tỳ. Ngụy phu nhân Nguyễn thị vốn dòng dõi thư hương, không chịu nổi nỗi nhục này, cùng con gái, con dâu, cháu gái uống thuốc độc tự sát. Các cháu trai, chắt trai còn nhỏ thì bị sợ hãi, cũng chẳng còn người chăm sóc nên lần lượt chết non.   Tân đế không dung nổi cựu thần, bốn đời Ngụy gia già trẻ lớn bé mấy chục con người chết đi như thế.   Vân anh là con gái đã gả ra ngoài, vốn thoát được kiếp nạn này. Chồng nàng Thôi Nam Hiên là học trò của Nội Các thủ phụ Thẩm Giới Khê, tuổi trẻ tài cao, lại được hoàng đế trọng dụng, mới hai mươi tuổi đã được liệt vào hàng cửu khanh, tiền đồ gấm vóc. không tới mười năm, chắc chắn hắn sẽ lên tới vị trí cao trong triều đình.   Vậy mà nàng, vừa được phong cáo mệnh [3], lại rời kinh sư, rồi bỏ mạng ở nơi giá lạnh.   [3] Danh vị Cáo mệnh được phong cho vợ hay mẹ của quan lớn trong triều đình.   Nàng không biết Thôi Nam Hiên sẽ công bố nguyên nhân cái chết của nàng như thế nào, nàng chỉ nhớ rõ rằng nàng đã chết, chết ngày mười tám tháng mười một ba năm trước, đúng ba tháng sau ngày vị hoàng đế trẻ tuổi kia đăng cơ ở điện Kim Loan.   Cứ như thể một giấc mộng hoàng lương [4], sau khi tỉnh lại nàng đã trở thành một cô bé bốn tuổi, là con gái của Phó lão đại, một mã phu chuyên nuôi ngựa ở trại chăn nuôi của Thiên hộ sở ở Cam Châu. Mẹ nàng là Hàn thị, vốn là con gái nhà lành nhưng lại bị giặc Thát Đát bắt cóc đến vùng thảo nguyên này.   [4] Điển cố "giấc mộc hoàng lương": "Hoàng lương" có nghĩa là kê vàng. Ngày xưa có Lư Sinh đi thi không đỗ, vào hàng cơm nghỉ chân. Có một lão già cho mượn một cái gối nằm. Lư Sinh ngủ và chiêm bao thấy đỗ tiến sĩ, làm quan to, vinh hiển hơn 20 năm, gia đình hưng vượng, con cháu đầy đàn. Tỉnh ra mới biết ấy chỉ là một giấc mộng. Nồi kê nhà hàng còn chưa chín. Ý nói giấc mộng đẹp và ngắn ngủi.   Mời các bạn mượn đọc sách Lão Đại Là Nữ Lang của tác giả La Thanh Mai.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiêu Quân Săn Chồng - Phức Mai
Chiêu thứ ba để gả được cho tướng công tốt - quy định việc bán mình. Nàng là một kì nữ thông minh tuyệt đỉnh như vậy. Làm sao có thể vì một tờ giấy nợ mà bán đứt cả đời?  Ba năm đã thực ủy khuất, may mắn là "Phu quân" ba năm làm bạn cùng nàng còn hơi thuận mắt, cho dù hai chân không trọn vẹn, nhưng hắn lại có đầu óc rất thông minh. Vừa hay nàng không thích vẻ bề ngoài mà lấy vẻ đẹp bên trong làm điều kiện chọn rể, hơn nữa hắn cũng luôn dùng ánh mắt ái mộ nhìn nàng. Như vậy nàng quyết định diễn giả thành thật, nhịn không được càng muốn vì hắn trả giá nhiều hơn. Nhưng đúng lúc đó nàng vô tình nghe lén được một chuyện: Thì ra không phải hắn yêu thích nàng, mà là vì nàng rất giống người trong bức họa trân quý kia của hắn? Hừ hừ, chuyện lớn như vậy, nàng – Đàm Chiêu Quân khi nào cam nguyện chỉ làm thế thân của người khác rồi? Cho nên muốn ôm mỹ nhân về, hắn cứ từ từ mà chờ đi. . . . . . *** "Thức Câu!" Thấy thế, Đàm Chiêu Quân rốt cuộc bất chấp tức giận, lập tức nhào tới ôm lấy hắn: "Thức Câu? Thế nào? Không phải nói không có chuyện gì sao? Tại sao lại nôn ra máu? Quỷ Đầu Tử, sao lại thế này?!" "Đại khái là bị nội thương, hơn nữa cảm xúc quá mức kích động, tâm hoảng ý loạn, chân khí rối loạn, nội thương càng trầm trọng rồi." Quỷ Đầu Tử thoải mái nói một hơi. "Vậy làm sao bây giờ?" "Đương nhiên phải cho hắn an tâm tĩnh dưỡng! Bảo trì tâm tình vui vẻ là nhiệm vụ hàng đầu." "Ta ... không có việc gì, Chiêu Quân ... là ta không đúng, nàng... đừng tự trách..." Doãn Thức Câu hơi thở có chút suy yếu, hắn cũng không có bị nghiêm trọng như vậy, chỉ là bị một lượng khí vô hình đánh trúng ngực, giải tỏa khí tích tụ nơi ngực, đem máu ứ phun ra, chính là không biết tại sao đột nhiên toàn thân lại vô lực. "Được rồi, đừng nói nữa, hiện tại ta không giận chàng." Nàng vội vã trấn an. "Chàng ngồi đi, chúng ta trở về." "Giang Dung ... bọn họ đâu?" "Bị ta dùng mê dược hôn mê rồi, vừa mới ngã vào bên đường." Doãn Thức Câu thật sự không biết nên nói cái gì, đành phải nhắm mắt lại. "Chờ một chút nhớ phái người đem bọn họ khiêng trở về, lại cho người thông báo Tư Mã Thịnh đến đem Tư Mã Ấn trở về." ... Mời các bạn đón đọc Chiêu Quân Săn Chồng của tác giả Phức Mai.
Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng - Nam Quan Yêu Yêu
Mặc dù nam chính bộ truyện này bá đạo khát máu, nhưng lúc gặp sát tinh trong số mạng của mình, ác ma cũng dịu dàng… Hoắc Nhĩ Phi vốn cho rằng trên trời rớt xuống một cái bánh bao lớn, vui vui vẻ vẻ chạy đi nhận, thật sự không nghĩ đến trên đất đào một hố to, cô vội vàng không kịp chuẩn bị mà “Rơi” vào. Cho đến tận bây giờ Hoắc Nhĩ Phi vẫn có cảm giác mình hận đại ma quỷ Thư Yến Tả đó, hận đến tận xương…, cho đến đau tận đáy lòng, sâu tận xương tủy như khắc cốt ghi tâm. Năm năm sau... Hai mẹ con gặp nhau: Lần đầu tiên khi Hoắc Nhĩ Phi nhìn thấy bé trai phấn điêu ngọc trác * ở công ty thì trong lòng thoáng qua một cảm giác khác thường, nhưng cô tự nói trong lòng, đây chẳng qua chỉ là ảo giác. (*) phấn điêu ngọc trác: Cụm từ dùng để miêu tả những đứa bé trắng nõn, mềm mịn. Lần thứ hai khi gặp lại bé trai đáng yêu đó thì cô chỉ cảm thấy hết sức thân thiết, nhưng một câu nói của bạn tốt Tuyết Nghê khiến cho cô lập tức sợ ngây người. Phi Phi, lúc cậu bé cười lên, mắt giống cậu lắm đó! Không phải con riêng của cậu chứ! Hoắc Nhĩ Phi hoàn toàn hoảng hốt… Thư Nhị thiếu cường thế khí phách thay đổi sách lược, lần nữa theo đuổi vợ yêu bỏ nhà ra đi năm năm. Ở lễ đính hôn xuất hiện một người đàn ông quyến rũ, khiến mọi người nhìn thấy ngây người, mà Phi Phi thân là nữ chủ nhân, càng thêm nhìn đến mắt choáng váng, không thể nào, sao anh ta lại xuất hiện ở đây! Nụ hôn sau năm năm kia, để cho cô hoàn toàn tỉnh táo, ác ma đã trở lại! Vậy mà, dần dần khi ở chung, cô phát hiện ác ma cũng không phải ác ma, có lúc dịu dàng khiến cô say mê… Note: Chuyện này nam chính không sạch, không thích đừng nói lời cay đắng   *** “Nếu không chờ sau khi Bảo Bảo lớn lên đưa con bé đến trường học nữ sinh ở nước Anh đi, tuyệt đối để cho con bé biến thành một thục nữ điển hình.” Thư Yến Tả biết mèo nhỏ luôn nói chua ngoa như thế nhưng tấm lòng như đậu hũ, cho nên cố ý khích bác cô. “Đừng, giáo dục như vậy không thích hợp với Bảo Bảo, sẽ làm con bé nhịn hỏng.” Hoắc Nhĩ Phi lập tức đau lòng con gái. Thư Yến Tả sớm biết mèo nhỏ có thể nói như vậy, ôm cô, nói sang chuyện khác, “Mấy ngày nữa chính là sinh nhật hai tuổi của hai đứa, không phải em nói muốn đón cha mẹ sao?” “A... Cha mẹ vẫn nhắc tới hai đứa rất lâu, lần này em muốn đón cha mẹ đến đây ở lâu một khoảng thời gian.” “Phòng trong nhà còn nhiều, [email protected] em quyết định là được rồi.” Thư Yến Tả cưng chiều nói. Hoắc Nhĩ Phi chui vào trong ngực ông xã, “Tuyết Nghê bảo ngày mai sẽ mang Tinh Tinh cùng trở lại, chỉ có điều hai năm rồi, đại ca anh ấy vẫn còn chưa tỉnh...” “Anh ấy sẽ tỉnh, anh ấy không chịu bỏ lại chúng ta đâu.” Thư Yến Tả tin tưởng đại ca nhất định sẽ tỉnh lại. “Ừ, anh ấy sẽ không nỡ bỏ lại Tuyết Nghê và Tinh Tinh.” ... Mời các bạn đón đọc Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng của tác giả Nam Quan Yêu Yêu.
Hắt Xì - Cửu Bả Đao
“Tôi hít thở sâu, xòe đôi cánh trắng muốt trên vai, xuyên qua bãi bồ công anh mênh mông tít tắp, lượn lên bầu trời cao, từ từ tan vào vô vàn ánh sao lấp lánh. Một chặng đường mới đang chờ đợi tôi, tôi cũng chờ đợi chuyến đi. Mong sao trong chuyến đi đẹp đẽ tiếp theo, tôi vẫn sẽ được ôm lấy nụ cười của người con gái thương yêu. Trở thành siêu anh hùng của riêng cô ấy.” *** Đây là câu chuyện tình yêu có khả năng lấy đi nước mắt cao nhất của Cửu Bả Đao. Tình yêu luôn khiến con người ta thay đổi để hoàn thiện và phù hợp với nhau để tạo nên những hành trình mới. Trong thâm tâm Nghĩa Trí, tình yêu đồng nghĩa với chị Tâm Tâm xinh đẹp. Chị Tâm Tâm chính là toàn bộ thế giới này. Nhưng chị Tâm Tâm đem lòng yêu Hiệp sĩ siêu thanh, một siêu anh hùng nhân hậu và dũng cảm. Chuyện tình của Nghĩa Trí chưa kịp bắt đầu đã vấp phải đối thủ quá mạnh. Hắt Xì đã được chuyển thể thành phim Tình Địch Của Tôi Là Siêu Nhân (2015) với sự tham gia diễn xuất của Lâm Y Thần, Kha Chấn Đông. *** Cửu Bả Đao sinh năm 1978 tại Chương Hóa, Đài Loan. Bắt đầu sáng tác từ 1999, đến nay đã hoàn thành hơn 60 cuốn sách. Tác phẩm lần lượt được chuyển thể thành phim truyền hình, phim truyện, game online. Năm 2010 đạo diễn phim Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi là một đạo diễn may mắn nhất, cũng là nhà văn chăm chỉ nhất. Các tác phẩm đã được Nhã Nam xuất bản: Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi, Mẹ, Thơm Một Cái, Cà Phê Đợi Một Người. *** Tôi chạy vào phòng nghỉ của võ sĩ, Người hùng Tia Chớp và Aristote đang đợi ở cửa. Bọn họ đã thấy tất cả qua màn hình ti vi. Khả Lạc có thẻ ra vào đặc biệt cũng xuất hiện ngay sau đó. "Ông Tia Chớp, xin ông cứu chị Tâm Tâm!" Khả Lạc òa lên nức nở. Còn tôi chẳng có thời gian khóc lóc, lập tức cởi giày đấu, đổi sang đôi giày chạy gon nhẹ, mặc áo, kéo Người hùng Tia Chớp lên đường. "Đợi đã, cháu định về núi à?" Người hùng Tia Chớp kinh ngạc. "Cháu ở đây cũng không ngồi yên được. Chỉ có ông mới giúp được cháu cứu chị Tâm Tâm!" Tôi kêu lên. Aristote gầm gừ. Tôi hiểu ý: "Cả mày nữa, mình cùng chiến đấu!" Người hùng Tia Chớp thoáng do dự, nói: "Ta đi với cháu, nhưng không một ai được vào cô nhi viện đâu. Yêu cầu của băng Đầu Lâu rất đơn giản, chỉ cần mấy thằng gian ác kia được thả ra, bọn chúng sẽ tha cho cô nhi viện. Sau này tất nhiên Hiệp sĩ Siêu Thanh sẽ lại tóm bọn chúng vào tù." Tôi trợn tròn mắt nói: "Ông già rồi, khùng mất rồi sao? Vũ Hiện đứng trơ trơ là vì anh ta hết cách, chỉ còn trông vào may rủi! Nhưng ai hiểu thủ lĩnh băng Đầu Lâu đều biết, hắn đã bị Vũ Hiên đánh gãy một cánh tay, chắc chắn sẽ giết chị Tâm Tâm để rửa hận!" Lúc này, điện thoại di động của Khả Lạc đổ chuông, tôi giật lấy, quả nhiên là Kiến Hán gọi. ... Mời các bạn đón đọc Hắt Xì của tác giả Cửu Bả Đao.
Đừng Hỏi - Sói Xám Mọc Cánh
Nếu bạn đọc nào yêu thích thể loại truyện cổ đại nhất là những chuyện với tình tiết tranh đấu trong cung đình hẳn bạn sẽ cảm thấy rất hứng thú. Truyện không đặt nặng vào những tình tiết quá nặng nề mà kể lại một truyện có dư âm tình yêu, có hương vị cuộc sống, có cả những mưu toan nhưng tựu chung vẫn là có chút. Sử ghi Ðại Dạ năm 173, Vĩnh Thành hoàng hậu thất đức, bị đuổi ra khỏi cung. Thừa tướng hai triều Thượng Quan Phong - phụ thân của hoàng hậu, đập đầu vào cột chết ngay tại chỗ, toàn thể gia quyến Thượng Quan bị định tội, cả nhà phải đi lưu đày. Duy chỉ có hoàng hậu bị phế không rõ tung tích, hoàng đế nổi giận, lùng tìm khắp nơi không thấy, thương tiếc những năm tháng trước đây luôn kính cẩn khuôn phép, truy phong cho hiệu là “Vĩnh Thành”, lập mộ chôn y phục cùng di vật, an táng trong lăng tẩm, lập di chiếu căn dặn trăm năm sau hợp táng cùng Vĩnh Thành hoàng hậu. *** Ði thẳng tới cửa đại điện lộng lẫy đầu tiên, An công công mới thu lại cảm xúc phức tạp hiếm thấy, nghiêm mặt lại, bước vào thưa lời. Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương, thần sắc thoạt nhìn vẫn giống như mọi ngày, nhưng An công công đã theo hầu hắn từ khi hắn vẫn còn là Cửu hoàng tử thất thế cho đến nay, làm sao có thể không nhìn ra được, lòng lại không nỡ, quỳ xuống khẽ bẩm: “Hoàng thượng, hoàng hậu nương —- phế hậu đã nhận thánh chỉ, tước kim bài, đang đưa ra khỏi cung.” “Ừ.” “Vừa nhận được thông tin bẩm báo, mấy vị ngự sử đại nhân được biết hoàng thượng vẫn chưa ban tội chết cho phế hậu, cảm thấy không phục nên muốn lên tiếng nhắc nhở.” “Ha,” Mộ Dung Thầm cười khẩy một tiếng, “Ðợi đến khi bọn họ biết hoàng hậu một cọng lông cũng không bị thương, lại được trở về Thượng Quan gia, chỉ e lại càng không phục?” Rõ ràng hắn đang cười, nhưng cả đại điện trong nháy mắt đã lạnh đi mấy phần, chỉ nghe hắn chậm rãi nói: “Trẫm muốn xem xem, đám ngự sử cương ngạnh miệng đầy lễ nghĩa liêm sỉ quy củ tổ tông này, làm thế nào có thể bày ra cái bộ dáng liều chết can gián tiên đế nhốt trẫm lại năm đó, vạch tội vị thừa tướng trước kia đã từng bắt tay xúi giục họ… Thượng Quan Phong, trẫm muốn lão ta gieo nhân nào gặt quả ấy, chết không nhắm mắt.” ... Mời các bạn đón đọc Đừng Hỏi của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.