Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên của tác giả Mộc Tô Lí: Thể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ, Linh Dị, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn Giới thiệu: Tà ma tràn ngập thế gian, mà nơi trú ngụ nhiều nhất chính là thành Chiếu Dạ, hơn phân nửa đều ở tại nơi này. Một nửa còn lại thì sao? Nửa còn lại đều đã vong hồn dưới tay của thượng tiên Tiêu Phục Huyên tại Bắc Vực của Thương lang, cũng là nơi thượng tiên cai quản. Còn có một tồn tại đặc thù khác, chính là Ô Hành Tuyết, thành chủ của Chiếu Dạ, đã bị cầm tù 25 năm và vẫn còn tồn tại. *** Giữa năm Thiên Thù, Miện Châu đại tuyết. Biển Vô Đoan tuyết phủ kín mười vạn dặm, phủ đến cả Thương Lang Bắc Vực. –––– Nơi này quá lạnh, chỗ nước đọng cũng nổi lên một lớp băng mỏng. Ô Hành Tuyết đứng trên một cái cây chết dưới nước, rửa đi vết máu trên tay. Đôi tay mảnh mai trắng tinh kia, không có một chút sức sống, dường như chỉ trêu chim trong điện ngọc, thưởng hoa nơi Tiên Đô. Nhưng cách đây không lâu, hai ngón tay đó đã trực tiếp xé vài cái đầu. Cho nên hắn rửa thật cẩn thận, không có ý định mở miệng, người bên bờ biển cũng không dám mở miệng. Nín thở như vậy thật lâu, rốt cuộc bọn họ chờ được một câu. "Năm nay là năm nào?" – Ô Hành Tuyết hỏi. Giọng nói xuyên qua mặt nước mênh mông, có chút mơ hồ. Người bên bờ biển phản ứng một lúc, vội vàng đáp: "Thiên Thù năm thứ 25." Ô Hành Tuyết ngửi ngửi ngón tay đã rửa xong, rốt cuộc đảo mắt nhìn qua: "Thiên Thù?" "Đúng vậy, Thiên Thù." "Thiên Thù......" – Ô Hành Tuyết nhỏ giọng lặp lại niên hiệu xa lạ. Người đáp lời vội nói: "Tiên môn bách gia đã thay đổi." "Ha." Ô Hành Tuyết rũ tay, theo động tác, có tiếng kim thạch khẽ cọ xát leng keng. ......!Giống như một chuỗi khoá xiềng xích. Mấy người bên bờ biển phản ứng cực mạnh với âm thanh này, da đầu đều tê rần. Bọn họ cẩn thận nhìn người dưới nước. Chỉ thấy Ô Hành Tuyết một thân thương thanh tố y, giống như hoà vào sương mù lạnh lẽo. Nhưng bất luận là cổ tay giữa tay áo, hay là xương mắt cá lộ ra do chân trần, đều tái nhợt sạch sẽ, không thấy bóng dáng xiềng xích. Mà tiếng leng keng này vẫn tồn tại chân thật. Có người nhỏ giọng lầm bầm: "Tiếng động này là ––––– " "Suỵt! Có bệnh? Ngươi lại mỏ nhọn hỏi trước mặt? Tìm chết cũng đừng kéo bọn ta theo!" Người cắt ngang sợ vị kia dưới nước nghe thấy, quát mắng cũng chỉ dùng giọng hơi. Đáng tiếc vẫn bị nghe thấy. "Là cái gì?" – Ô Hành Tuyết hỏi, "Đừng ngừng lại, tiếp tục nói." Mọi người bên bờ biển ngừng hô hấp, nuốt nuốt nước miếng, ngón tay rũ bên người run rẩy cực nhẹ: "Không......!Không! Bọn ta......!bọn ta chưa nói cái gì cả, thật sự chưa nói gì cả." Người đời đều biết, Thương Lang Bắc Vực là nơi khiến người sợ hãi hơn cả động quỷ. Quỷ quái trên thế gian không sợ báo ứng không sợ tiên phật, duy nhất chỉ sợ chết tại nơi này. Tà ma bị giam cầm tại nơi này, đều sẽ bị đóng bởi tầng tầng lớp lớp thiên toả. Nhìn không thấy cũng không giải được, đại diện cho trời cao trách phạt. Ngắn thì một ngày dài thì một năm, tà yêu bị đóng nhất định sẽ chịu tra tấn chịu không thấu, hồn phi phách tán, linh nhục câu diệt. Vì vậy, Thương Lang Bắc Vực tại biển Vô Đoan này trên không trung lơ lửng 513 năm, chỉ có vào không có ra. Ngoại trừ ma đầu Ô Hành Tuyết. Hắn là người duy nhất bị đóng lại đây 25 năm, vẫn sống sót như cũ. Ma đầu như vậy, hiện tại treo một thân xiềng xích vô hình, nhỏ giọng nói "Tiếng leng keng này là cái gì, người nói cho ta nghe một chút", ai dám thật sự nói tiếp? Tĩnh mịch chậm rãi tràn ngập trong sương mù lạnh lẽo. Người bên bờ biển thật cẩn thận liếc mắt một cái, lập tức thấy Ô Hành Tuyết nghiêng đầu nhìn bọn hắn chằm chằm, không nói một lời. Nhất thời lạnh run từ đầu đến chân. Tiêu rồi. Chủ nhân âm tình bất định này lại bắt đầu rồi. Trong lòng mọi người nói. Thật ra trần đời đều biết vị ma đầu này trông cũng không doạ người. Ngược lại, hắn được sinh ra với tướng mạo khá tự phụ, giọng nói rất dễ nghe, bộ dáng cũng cực kỳ dễ nhìn, đặc biệt là gương mặt. Đuôi mắt hắn hơi cụp xuống, từ trên cao nhìn xuống, giống như mực vừa đông lại trong hồ băng. Nhưng như vậy thì sao? Đừng nói những thuộc hạ tà ma hung thần ác sát này, ngay cả Linh Đài thập nhị tiên trước kia, hắn cũng nói giết liền giết. Ai lại không sợ? Hắn nói chuyện, sợ. Hắn không nói chuyện, cũng sợ. Nghiêng đầu một lần nữa như thế, lại con mẹ nó càng muốn mạng! Mọi người mồ hôi lạnh ròng ròng. Một lúc sau, người nói sai đầu tiên thân thể run lên, không thể kìm lại: "Thành chủ, thành chủ ta sai rồi. Là ta nói không lựa lời, ta không nên nhắc đến khoá......!Phỉ phui! Tóm lại ta không nên! Ta thật là, ta thật là ––––– " Hắn lâu vết máu bên miệng mình, đang định hạ chú phát tàn nhẫn thề độc. Lập tức nghe Ô Hành Tuyết nói: "Ngươi sai chỗ nào rồi, ta không rõ." "......" "Còn có, ngươi gọi ta là thành chủ?" "......" Đệt. Từ thành chủ này làm sao với ngươi, cũng không thể gọi? Mấy người ở bờ biển bị tầng tầng chất vấn làm cho muốn điên rồi. Nhưng bọn họ không biết chính là, vị trên cây kia thật sự đã sớm sụp đổ rồi ––––– Ô Hành Tuyết điềm tĩnh, trong lòng lại sóng lớn ngập trời. Nhớ nhung suy nghĩ chỉ có bốn chữ: Sao lại như vậy! Hắn chỉ ngủ ngon một giấc, làm sao lại ở trong thân thể người khác??? Rõ ràng một khắc trước, hắn vẫn là Thước Đô vương công hiển quý. Mới vừa gác lại ngọc mỹ tửu ở Khúc Thuỷ yến, khoác áo choàng hồi phủ. Thước Đô lập tức đổ tuyết hai ngày không ngừng, đường hơi khó đi. Hắn thân cao, gã sai vặt cố giương dù hết sức, xiêu xiêu vẹo vẹo. Hắn không thấy đường, giành lấy dù tự mình che, lại đặt ngọc lô vào trong tay áo. Làm cho gã sai vặt một đường thụ sủng nhược kinh. Người trong phủ sớm chuẩn bị sẵn một bình nước nóng, thật sự ấm áp, thế cho nên hắn vừa vào cửa lập tức buồn ngủ. Hắn nhớ rõ chính mình tiện tay vớ một quyển thoại bản dân gian, tựa mép giường lật xem. Ngoài cửa sổ, chim sẻ đông đậu trên chuông gió, leng keng rung động. Hắn nghe, nhìn, không biết như thế nào lại chống đầu ngủ mất...... Đến lúc bị tiếng người ồn ào bừng tỉnh, mở mắt ra, lập tức phát hiện chính mình đã tới cái chỗ quỷ quái –––––– Bốn phía mặt nước mênh mông, sương mù đầy trời. Trong nước chỉ có một gốc cây khô, lẻ loi đứng đó. Dưới nước lờ mờ, đều là cành cây trắng xanh. Mới đầu hắn cho rằng, đó là do Thước Đô thịnh hành một thời gian loại san hô trắng. Nhìn kỹ mới biết, tất cả kia đều là cánh tay người. Tất cả đều là cánh tay...... Mà hắn đứng trên cành khô có thể gãy bất cứ lúc nào, để chân trần không có điểm tựa. ...... Còn có gió thổi hắn. Còn lắc lư. Còn tay đầy máu. Trời biết một chớp mắt kia, hắn có bao nhiêu muốn mắng người. Trong thi thư thoại bản người chợp mắt đều là "Chợt mơ về thời niên thiếu", đến hắn lại thành "Quỷ thượng thân". Ờ, sai rồi. Là hắn thượng thân quỷ. Nhờ phúc của đám vạ miệng kia, hắn chưa kịp nói sai lời, đã lập tức minh bạch được điểm quan trọng nhất ––––– Nơi quỷ quái này gọi là Thương Lang Bắc Vực, là nơi chuyên giam giữ ma đầu. Hắn chính là ma đầu bị khoá kia. Mấy tên bên bờ biển kia dường như từng là thuộc hạ của hắn, trong đó có một tên lúc xông tới, trong tay còn kéo theo nửa cái thi thể máu chảy đầm đìa, mặt vô cảm đá xuống nước. Có thể thấy được không phải là người lương thiện. Bị người như vậy vây quanh, hắn có thể nói "Ta không phải nguyên chủ" sao? Nói rồi, mấy tên thủ hạ vừa thành khẩn vừa sợ hãi kia mặt sẽ biến sắc tại chỗ, xé hắn thành hai mảnh, ném hắn vào vũng nước đọng này. Cho nên hắn đành phải vừa rửa máu trên tay, vừa cân nhắc nương theo bọn họ mà nói. Kết quả nương nửa ngày, lại nương ra "Thành chủ ta sai rồi", "Thành chủ, ta câm miệng" và "Phỉ phui". Muốn mạng mà. ––––– Trong lòng hắn tự tính toán, bỗng nhiên nghe thấy một trận âm thanh ồn ào. Cách vách núi dày như sắt khó mà nghe rõ, nhưng vừa nghe, chỉ cảm thấy có vô số người vây quanh bên ngoài, rút đao kiếm. Xen lẫn còn có tiếng người, mơ hồ có thể nghe thấy "Còn chờ cái gì" "Ma đầu kia" linh tinh chữ nghĩa. Lời còn chưa dứt, lại nghe thấy một tiếng coong keng chấn vang. Huyền thiết và hắc thạch vỡ vụn ào ào lăn xuống, hồ băng âm trầm vô biên chấn động điêu cuồng kịch liệt –––––– Điên đến cành cây gần nhất Ô Hành Tuyết đang chống đỡ. "......" Mấy tên thuộc hạ bên bờ biển nghe thấy động tĩnh bên ngoài vách núi, nhíu chặt mi tâm, sắc mặt khó coi. "Nghe không tốt." "Tiên môn bách gia dự tính đều tới." "Tới đương nhiên là sẽ tới, bọn họ không phải trước sau như một xem Thương Lang Bắc Vực này như mạng sao?" "Lời là nói như thế, trên đời còn một nơi cuối cùng có thể kinh sợ tà ma uế vật, có thể không xem như mạng sao." "Ha, vậy thì làm sao, còn không phải tất cả đều tới rồi." Đùng đoàng! Lại một tiếng, vách núi vẫn giống như sắt đúc, nhưng chấn động lại càng ngày càng lợi hại. "Không được, cứ theo tiến độ này, bọn họ rất nhanh sẽ vào được! Thành chủ, chúng ta –––––– " bọn thuộc hạ quay đầu lại, giọng nói ngưng bặt. Lập tức thấy Ô Hành Tuyết rũ mắt, ngón tay đang nắm một đoạn cành khô khác. Thuộc hạ: "?" "Chúng ta cái gì, tiếp tục nói." – Ô Hành Tuyết dường như chỉ là bẻ lấy thưởng thức, nhìn hai mắt lập tức thấy mất hứng, tuỳ tiên ném vào trong nước. Bọn thuộc hạ nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm nhánh cây đã chết lặng lẽ trôi trên mặt nước, vẻ mặt có chút kinh hãi. Rốt cuộc người đời đều biết, tất cả nhưng vật đã qua tay đại ma đầu này, dù chỉ là một giọt nước, đều đáng sợ. "Chúng ta......" – Thuộc hạ liếm liếm môi, ánh mắt vẫn nhịn không được liếc nhìn nhánh cây đó, "Chúng ta nhanh chạy khỏi nơi này." "Không sai, thành chủ. Thương Lang Bắc Vực này hai ngày chợt nổi lên dị tượng, người đời đồn đãi nói là đã tận số rồi. Tiên môn bách gia sợ nơi này sụp đổ, đương nhiên là không ngồi yên được, mã bất đình đề toàn bộ đều tới." (马不停蹄 Mã bất đình đề: Ngựa không dừng vó; tiến tới không ngừng (ví với không ngừng tiến bộ) Một nửa là muốn tận lực cứu sống. Một nửa là sợ hãi ma đầu bị khoá bên trong còn chưa có chết hẳn. Dưới loại tình huống này, hai bên nếu gặp nhau, thật sự chính là một trận đánh ác liệt. Mấy người trong đám thuộc hạ ngẫm lại liền thấy đau đầu. Bọn họ đang muốn thúc giục, lại nghe Ô Hành Tuyết mở miệng: "Cho nên các ngươi hoảng loạn cuống quít như vậy, là vì đánh không lại?" Thuộc hạ: "......" Cái đó không thể gật đầu. "Thành chủ, đám con cháu tiên môn bên ngoài đó căn bản không đáng nhắc tới." – Tên nhiều tuổi nhất kia nói. Người bên cạnh hắn trầm mặc hai giây nhìn hắn chằm chằm: "?" "Nhưng thật ra bản thân Thương Lang Bắc Vực này." – Hắn nhìn lướt qua khắp nơi, "Đều nói nơi này mấy ngày liền có dị tượng, là cung cấp nuôi dưỡng linh khí. Lời này hẳn không sai, nếu không chỉ bằng bọn ta cũng không vào được nơi này. Chỉ là nơi này, năm đó cũng là từ vị kia......!vị kia Thiên Túc thượng tiên quản." Mấy chữ "Thiên Túc thượng tiên" kia hắn nói nhanh như bay lại hàm hồ, nhưng vẫn bị người bên cạnh củng một giò. "Hắn và Tiên Đô đều đã chết, ngươi một hai phải nhắc đến trước mặt thành chủ?" – Bọn họ xuyên qua bờ hồ bao la, trộm ngắm Ô Hành Tuyết một cái, ép tiếng nói tới gần như không nghe thấy. "......" Ô Hành Tuyết trong lòng lại nói, lại là sắc mặt trắng bệch lại bộ dáng trong lòng hiểu rõ mà không nói ra. Vị Thiên Túc thượng tiên kia vời ta, không, với nguyên thân này của ta có bí mật gì? Lại nhìn ta như vậy. Ô Hành Tuyết rất muốn bắt tên thuộc hạ kia tiếp tục nói, để hiểu rõ ngọn nguồn. Nhưng ngại thân phận, chỉ có thể từ bỏ. Hắn cũng không phải nguyên chủ bị khoá ở đây, không thể làm gì khác. Chỉ có thể nghe danh xưng xa lạ kia, lặng im, thờ ơ. Thuộc hạ lại nhìn hắn một cái: "Tóm, tóm lại, tuy rằng vị kia chết từ lâu, nhưng nơi quỷ quái này nói không chừng còn hậu chiêu của hắn sót lại, bị mắc kẹt lại thật không tốt." "Đúng vậy." "Cho nên thành chủ à, chúng ta chạy nhanh thôi!" Ngữ khí của bọn họ nôn nóng khẩn thiết, gần như tận tình khuyên bảo. Thành chủ của bọn họ cũng cảm thấy rất có đạo lý, có thể gật đầu đáp ứng. Nhưng thành chủ lúc này có một vấn đề cấp bách hơn. Muốn hỏi, tiền đề là làm cách nào không tổn hại thân phận ma đầu, để người khác đem hắn từ chạc cây này đi xuống? Ô Hành Tuyết nhìn thoáng qua hồ sâu dưới chân, lại nhìn về phía bờ biển. Vài tên thuộc hạ trông mông nhìn hắn, chờ một mệnh lệnh. Hắn lược nghĩ một lúc, nâng tay lên. Hơi cong ngón trỏ chọn mấy tên ở bờ biển kia, điểm trúng một tên tương đối thuận mắt. "Ngươi lại đây." – Tiếng nói hắn vẫn như cũ không nhẹ không nặng. Tên bị điểm trúng run lên một chút, không rõ nội tình mà cứng đờ ở đó. "Ta?" "Ừm." "Thành chủ ta, ta lại nói sai lời nào sao? Ta vừa nãy không có mở miệng." Ô Hành Tuyết: "......" Hèn nhát. "Lại đây." – Hắn nhỏ giọng lặp lại một câu, rũ ngón tay đang chỉ người kia. Trong động tác, nhưng xiềng xích vô hình lại phát ra tiếng leng keng vang vọng. Tên bị điểm trúng kia không dám hỏi nhiều, tê da đầu, nhấc chân lập tức bước lên hồ nước lặng, một bước trăm trượng. Chỉ trong tích tắc, đã đến trước cái cây chết. "Thành chủ." Hắn vừa muốn đặt chân lên cái cây, lại nghe thấy một tiếng vang lớn! Vô số kiếm khí từ tám hướng lao đến, mang theo hàn ý của phong tuyết ười vạn dặm nơi Thương Lang Bắc Vực. Hắn duỗi tay về phía Ô Hành Tuyết nháy mắt tay biến thành một làn sương máu, cả người thật mạnh bị đẩy trở lại bờ biển. Chỉ một thoáng, cự trận hồ băng, sóng triều dữ dội. Ô Hành Tuyết chỉ cảm thấy kiếm ý băng lạnh nghênh diện quét tới, hắn theo bản năng nhắm mắt. Lúc mở mắt, lại thấy một đoá vương liên kim sắc đủ bao vây toàn bộ Thương Lăng Bắc ngục ầm ầm mở ra dưới chân hắn. Hắn lờ mờ nhìn thấy bên trong hoa tuyết và kim sắc là một hư ảnh tay cầm cự kiếm. Người nọ vóc dáng rất cao, trên xương vành tay phải có ba chiếc khuyên tang màu đen, sắc bén lộ ra sát khí tận trời, gương mặt lại như quan ngọc. Giống như gió trời nơi biển Vô Đoan mang theo mùi sắt lạnh. Hắn ở trong gió trời hư vô kia quay đầu nhìn về phía Ô Hành Tuyết, bên dưới tai nơi hợp với gân cốt ở cổ có một dấu kim ấn thoáng ẩn thoáng hiện. Đó là một chữ "Miễn". Người đời đều biết, Thiên Túc thượng tiên Tiêu Phục Huyên nhận trời ban chữ "Miễn". Miễn, tức Xá, trăm tội toàn tiêu. ____________________ Tác giả có lời muốn nói: Tôi đến đây! Ô Hành Tuyết thụ, không được phản đối ~ Văn án đang xem xét, mọi người đọc chính văn trước nhé ~ Ngoài ra, đừng mong đợi quá nhiều, bởi vì tôi nghiêm túc thật sự viết một bộ cổ đam, có thể không hay lắm, cảm tạ ~ Yêu mọi người!. Mời các bạn mượn đọc sách Ba Trăm Năm Không Gặp Thượng Tiên của tác giả Mộc Tô Lí.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngoảnh lại hóa tro tàn - Tân Di Ổ
Tên ebook: Ngoảnh lại hóa tro tàn (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Tân Di Ổ  Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông     Tên khác: Thực tâm giả     Dịch giả: Lê Sông     Kích thước: 15.5 x 20.5 cm     Số trang: 560    Ngày xuất bản: 22-08-2013     Giá bìa: 135.000 ₫     Công ty phát hành: Cẩm Phong Books     Nhà xuất bản: NXB Văn Học     Chụp pic: nhule124     Type: Tang Tử, missU, Ringgy, kimmyvik, Nguyen Thu Phuong   Beta: Tang Tử   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com   Bìa sách Ngoảnh lại hóa tro tàn Giới thiệu Trong tim mỗi người đều có một mặt trời. Ta coi nó là Thánh kinh của đời mình, hễ bước một bước liền ngẩng đầu ngưỡng vọng. Trong thế giới của cô thiếu nữ Phương Đăng chẳng hề có mặt trời. Phó Kính Thù chính là tia sáng xanh xao duy nhất trong thế giới ấy. Mặc dù không thể sánh với ánh mặt trời, nhưng vừa đủ để cô nhìn rõ con đường trước mặt. Có điều Phương Đăng biết, thế giới của Phó Kính Thù thật ra không có ánh sáng. Cô quyết định phải giúp anh. Nếu anh là kính, vậy cô sẽ làm đèn, cô sẽ chiếu rọi anh, rồi soi sáng con đường của mình bằng chính những phản quang lóe lên từ đó. Được dõi theo người mình yêu, được biết rằng trong tim người ấy có chỗ dành cho mình, thì dù bản thân phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc. Đáng tiếc Phó Kính Thù rốt cuộc chẳng thể cưỡng lại những cám dỗ trần tục, để đạt đến mục đích, anh chẳng quan tâm Phương Đăng nghĩ gì. Khi mọi điều quý giá nhất đều bị Phó Kính Thù tận tay hủy hoại, cũng là lúc mặt trời trong tim Phương Đăng hoàn toàn lịm tắt.Rốt cuộc phải dùng cách nào gìn giữ, thứ ánh sáng xanh xao ấy mới không tan biến? Rốt cuộc trong chuyện này, ai đã làm tan nát trái tim ai? Mời các bạn đón đọc Ngoảnh lại hóa tro tàn của tác giả Tân Di Ổ.
Bùi Sơ Ảnh - Lục Xu
Tên ebook: Bùi Sơ Ảnh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lục Xu Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Công ty cổ phần Văn Việt   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Ngày xuất bản: 07/2014   Số trang: 404 trang   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Giá bìa: 96.000 VNĐ   Hình thức: bìa mềm   Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Alyssia Linh   Type:  Viễn Ảnh , Annabelle Tran, Bell Jingle, Nhi Huỳnh   Beta: Phi Phi Yên Vũ   Ebook: Annabelle Tran   Ebook : www.dtv-ebook.com Bìa sách Bùi Sơ Ảnh     Giới thiệu:    Rốt cuộc, anh cũng hiểu vì sao cô lại xem Nàng tiên cá một cách nghiêm túc như thế. Nàng tiên cá yêu hoàng tử, nhưng hoàng tử không hề biết nàng mới là người năm xưa.   Anh biết cô yêu anh, nhưng không biết tình yêu ấy như thế nào.   Anh biết cô yêu anh, nhưng không biết lại sớm như vậy.   Anh biết cô yêu anh, nhưng không biết rằng cô đã từng tuyệt vọng về tình yêu ấy.   …   Cố Diễn Trạch lặng người. Giờ thì anh đã hiểu vì sao Tưởng Phương Vũ lại tuyệt vọng đến thế.   Trách nhiệm lớn nhất cuộc đời tôi chính là đem lại hạnh phúc cho người tôi yêu.   Tôi sẽ làm mọi thứ để người tôi yêu được hạnh phúc, cho dù hạnh phúc của cô ấy không phải là tôi.   …   “Nếu sau này chúng ta cùng thích một cô gái thì sao?”   “Đương nhiên mình sẽ nhường cậu rồi!”      Tác giả:     Tác giả Lục Xu sinh ngày 15 tháng 2 năm 1991     Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan.     Mời các bạn đón đọc Bùi Sơ Ảnh của tác giả Lục Xu.
Những con quỷ Sa Tăng cô đơn - Mộc Đồng
Tên ebook: Những Con Quỷ Sa-tăng Cô Đơn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Mộc Đồng Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Nguyên tác: 寂寞的撒旦   Dịch giả: Như Tâm   Nhà xuất bản: Văn Học   Công ty phát hành: Tân Việt   Số trang: 376   Trọng lượng: 440 gram   Hình thức bìa: Mềm   Kích thước: 13 x 21 cm   Giá bìa: 69.000   Năm xuất bản: 2008   Đánh máy: vigneyard, Cá Viên, Hoàng Liêm   Soát lỗi và tạo prc: Hoàng Liêm   Nguồn: fb.com/smartebooksvn   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Những con quỷ Sa Tăng cô đơn Giới thiệu: Khi sự cô đơn trở thành nhãn mác của chốn đô thành Những con quỷ Sa-tăng cô đơn dắt tay nhau du ngoạn khắp nơi Và mọi thứ đều trở nên sầu thảm, tuyệt giao với thế giới bên ngoài Nhưng những con quỷ Sa-tăng chưa bao giờ được rạng rỡ và thỏa mãn đến như vậy. Bốn “Sa-tăng” vốn không quen biết, không có gì liên quan đến nhau, nhưng vì mối nhân duyên ngẫu nhiên và tất nhiên nên cùng đồng thời xuất hiện. Mặc dù độ tuổi và tính cách khác nhau, nhưng họ lại có chung những phẩm chất: cùng thích cô đơn, coi thường những chuẩn mực quy phạm của xã hội, tôi vẫn là tôi, tôi luôn làm những gì mình muốn. Con quỷ Sa-tăng thứ nhất xuất thân trong một gia đình làm kinh doanh. Từ nhỏ, gia đình đã bị đổ vỡ. Để tránh sự lạnh nhạt của cha và sự căm hận đối với mẹ kế, cậu đã đến học ở trường Đại học Bắc Kinh. Thông qua mạng internet, cậu kết bạn với Sa-tăng 3, cậu này bị đè nén dưới quyền lực của cha, nên đã mắc chứng trầm cảm. Hai người cùng an ủi, cùng thấu hiểu nhau, và đã dẫn đến mối tình đồng tính mà mọi người xung quanh không thể hiểu nổi. Cô Sa-tăng 2 chính là em họ của Sa-tăng 3, từ Thượng Hải đến Bắc Kinh, ở nhờ nhà Sa-tăng 3. Cô này đã yêu giảng viên đại học (Sa-tăng 4) người lớn hơn mình những 20 tuổi. Câu chuyện xảy ra xung quanh bốn người này vừa lãng mạn thê lương, vừa rung động lòng người, được thể hiện ra trong thành phố cô độc của họ… Tình yêu lãng mạn đã chữa lành những vết thương do sự đổ vỡ của gia đình đem lại, đồng thời cũng đẩy họ vào những áp lực và sự chỉ trích của xã hội. Kết cục và tương lai của họ sẽ ra sao? Giới thiệu tác giả: Mộc Đồng là nhà văn trẻ có cách nhìn sắc sảo tiếp thu tinh hoa nền văn hóa phương Đông và phương Tây, đi sâu vào những nơi cô đơn trống trải nhất trong tâm hồn chúng ta, đồng thời dùng sự thông minh trí tuệ và tâm hồn, sáng tác nên những trang viết cô đơn tuyệt đẹp. Tác phẩm của anh được giới phê bình đánh giá rất cao, được khen ngợi là tác phẩm mới lạ, sắc bén, sâu sắc nhất về văn hóa Trung Quốc của lớp nhà văn 8X. Anh được giới truyền thông tôn xưng là “Oscar Wilde của Trung Quốc”. Anh tốt nghiệp trường Đại học Bắc Kinh khoa Truyền thông, đã từng du học ở trường Đại học Copenhagen (Đan Mạch), nên anh đã có kinh nghiệm dạo chơi khắp châu Âu. Hiện đang học thạc sĩ ngành Văn học tại trường Đại học Bắc Kinh, đồng thời đảm nhận viết bài cho chuyên mục văn hóa của mạng QQ và Sohu. Những tác phẩm đã xuất bản: - Quả táo của A-đam, - Triều ca  Nhận định về tác phẩm: Ở bất kỳ thời đại nào cũng đều không thiếu những trào lưu tuổi trẻ táo bạo, tác phẩm của Mộc Đồng rất mới lạ, sắc bén và độc đáo trong trào lưu mới. Mỗi nhân vật trong truyện của anh đều có sức lôi cuốn độc đáo riêng, từng mối tình đều có sức cảm nhiễm mạnh mẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong chúng ta. Anh đã tạo cho các nhân vật đó nét “cô đơn” đặc trưng khiến độc giả vô cùng xúc động. Đằng sau mọi câu chuyện đều là hiện tượng sinh tồn của xã hội vật chất và căn bệnh thành thị buộc ta phải suy ngẫm, phản tỉnh. Triều Lỗ, Kênh đọc sách mạng QQ Sự tinh tế của Mộc Đồng thể hiện trong tác phẩm “Những con quỷ Sa-tăng cô đơn” có nét đẹp phảng phất phong cách của Haruki Murakami (tác giả cuốn “Rừng Nauy”). Dù là miêu tả về một ca khúc, một nhà văn, một bộ phim điện ảnh, một khung cảnh hay bầu trời… đều là sự trải nghiệm chân thực của sự tinh tế này, khiến bối cảnh của cuốn tiểu thuyết tràn ngập sự bi thương tuổi trẻ và nét đặc trưng chân thực của cuộc sống.  Tiểu Bạch, Kênh đọc sách mạng Sina Nhóm người được miêu tả trong “Những con quỷ Sa-tăng cô đơn” có vẻ như khác biệt, nhưng thực ra lại vô cùng đơn thuần. Tình cảm và câu chuyện của họ giống như một loại kí hiệu chốn đô thành, in dấu trong hiện thực, sâu sắc khiến ta cảm thấy xót xa. Trần Nghiên, Kênh đọc sách mạng Sohu Mời các bạn đón đọc Những con quỷ Sa Tăng cô đơn của tác giả Mộc Đồng.
Một Mối Tương Tư - Thiên Tuế Ưu
Tên eBook: Một mối tương tư (full prc, pdf, epub)  Tác giả:  Thiên Tuế Ưu Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học Phương đông   Công ty phát hành: Bách Việt   Nhà xuất bản: Nxb Lao Động   Kích thước: 13 x 20.5 cm   Số trang: 440   Ngày xuất bản: 01/2014   Chủ dự án: Phi Phi Yên Vũ   Chụp pic: Hana Lee   Type: Oni Gato, Prince Ashitaka, Mary Lenox, Alyssia Linh, Linh Linh   Beta: Nguyễn Bích Hân   Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Một Mối Tương Tư Giới thiệu:   “Có một loại tình ái vững bền trường cửu khiến lòng người say mê, lại có một loại ái tình làm tổn thương người khác, cũng tự tổn thương bản thân.   Có một loại cổ độc được gọi là nhất vị tương tư, có khả năng khiến cho người ta không tự chủ mà trầm túy, tương tư đến tận xương tủy.”   …   Trong ký ức của nàng, có một người đã cùng nàng bước qua những tháng ngày của thuở niên thiếu ấy, là người từng kiên nhẫn đứng ngoài cửa đợi nàng mỗi buổi học đàn, là người luôn cười dịu dàng chờ nàng gọi một tiếng “Bình ca ca”, là người mà nàng đã từng được hứa gả.   Đó cũng là người nhất quyết muốn ra sa trường bảo vệ tổ quốc và cũng là người đã vĩnh viễn rời xa nàng. Nàng còn chưa kịp bước lên kiệu hoa của người đó…   7 năm qua đi, thiếu nữ mười lăm tuổi năm nào giờ đã trở thành một cô gái quá lứa lỡ thì. Những tưởng ước mong về một tình yêu và một gia đình yên ấm đã trở nên quá xa vời thì điều bất ngờ đã xảy ra. Hóa ra tình yêu luôn là vậy, luôn là một điều kỳ diệu mà không ai lường trước được.   Vì mưu sinh nàng đến làm phụ bếp trong phủ quận vương, ngẫu nhiên gặp gỡ thế tử quận vương vừa từ biên cương quay về. Chàng phong lưu, chàng độc đoán, chàng bá đạo… chàng giống như một cơn bão, ào vào cuộc sống của nàng, càn quét một ngóc ngách trong tâm tư nàng cho đến khi mọi suy nghĩ của nàng đều bị chiếm trọn.   Hạnh phúc tưởng đã rất gần, có ai ngờ vẫn là muôn trùng xa.   Gia thế của chàng, địa vị của nàng, khoảng cách này liệu có thể vượt qua?   Tình yêu của chàng hiện tại và người con trai trong quá khứ của nàng đột ngột trở về với một thân phận khác. Liệu nàng sẽ lựa chọn ra sao? Mời các bạn đón đọc Một Mối Tương Tư của tác giả Thiên Tuế Ưu.