Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp

Tống Phi Lan mười bảy tuổi đánh nhau với người ta đến bất tỉnh, được đưa vào viện. Khi tỉnh lại phát hiện ra mình đã trở thành Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi. Ngoại trừ chuyện vẫn gây họa nhiều như xưa - Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi tông xe vào người ta đến nỗi phải nhập viện  thì hiển nhiên tất cả đều đã khác. Vừa tỉnh dậy liền thấy mình cao lớn hơn rất nhiều, lại nghiễm nhiên trở thành giám đốc của một công ty giải trí, bên cạnh có một anh đẹp trai như hoa - Đào Nguyên, Tống Phi Lan sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ? Xin lỗi xin lỗi, chỉ số EQ của Tống Phi Lan không cao, cho nên lúc tỉnh dậy vẫn chưa phát hiện ra mình đã trùng sinh rồi. Còn ngây thơ gọi "chú" xưng "cháu" với trợ lí Đào Nguyên ngon giai ngọt nước của chúng ta  "Chú ơi, cháu khát nước." "Dáng người chú đẹp ghê, sau này cháu mà cao như chú thì tốt quá, chú cao được 2m không chú?" "Chú ơi..." "Chú ơi..." "Cháu không có mất trí nhớ, cháu xuyên không, nhất định là cháu đã xuyên không!" Đào Nguyên không cách nào liên tưởng với Tống Phi Lan của trước kia với Tống Phi Lan đáng yêu hiện tại. Trước kia Đào Nguyên rất ghét Tống tổng hai tám tuổi ăn chơi trác táng, chỉ giỏi gây họa, bây giờ xem ra tất cả đều cần suy nghĩ lại. Nhìn Tống Phi Lan trợn mắt há mồm khi nhìn thấy "đồ điện tử công nghệ cao" - smartphone, nhìn bộ dáng Tống Phi Lan run như cầy sấy khi đối diện với bố, nhìn Tống Phi Lan ủy khuất trước mặt mẹ ruột, nhìn Tống Phi Lan sợ hãi khi nghe kể "tình sử" chính mình năm hai mươi tám tuổi, luôn mồm thề thốt sau này sẽ không thế nữa... tình cảm tưởng như không bao giờ có được chậm rãi nảy mầm trong lòng Đào Nguyên. Anh đau lòng cho Tống Phi Lan đơn thuần như vậy phải lớn lên giữa mấy cuộc tranh đấu của đám phu nhân mẹ kế mẹ ruột trong nhà. Không trách được sau này tính cậu lại đổ đốn như vậy, kéo dài cho tới tận thời điểm anh đến làm trợ lí. Theo Tống Phi Lan thì - chắc chắn trước kia Đào Nguyên ghét cậu lắm, chỉ mong cậu chết đi. Tài giỏi như Đào Nguyên, sao thích được một ông sếp suốt ngày gây họa ăn chơi, cặp hết người này người nọ trong công ty chứ? Đào Nguyên nghe xong chỉ ho khan hai tiếng, cũng không dám đáp lời. Ai lại dám thừa nhận đã từng muốn "bã xã" chết đi chứ?? Nếu Đào Nguyên như vậy, quả thực cầm thú cũng không bằng! Vì vậy đành tự trong lòng tâm tâm niệm niệm, sau này phải chăm sóc Tống Phi Lan thật tốt  Tống Phi Lan bị giục kết hôn. Bí quá, cậu nói với Đào Nguyên: "Hay là chúng ta kết hôn đi!" Lời đó nói ra, với Tống Phi Lan là lỡ lời. Nhưng đối với Đào Nguyên, lại là đề nghị hấp dẫn của cừu non mời sói vào nhà. Dù sao, Đào Nguyên cũng thật lòng rất thích rất thích Tống Phi Lan. Ba Tống, mẹ Tống không quan tâm cậu, anh sẽ quan tâm. Chị em trong nhà bắt nạt cậu, anh sẽ bảo vệ. Cả thế giới không đối tốt với cậu, có anh đối tốt là được rồi. Mà chính Tống Phi Lan cũng đã nghĩ. Đời này chưa từng có ai đối tốt với cậu như Đào Nguyên. Gắn tag truyện "cưới trước yêu sau" là vì lí do này  Qúa trình phát triển tình cảm của hai trẻ không có tiểu tam cũng không có sóng gió gì to lớn lắm, hài hước nhẹ nhàng. Mình yêu chết Tống Phi Lan, đây chính là điển hình cho tiểu thụ moe moe trong truyền thuyết  Biến cố lớn nhất theo đánh giá chủ quan của mình cũng chỉ có đoạn Tống Phi Lan hai mươi tám tuổi trở về, lo sợ Đào Nguyên biết sẽ không thích mình nữa, vì vậy bắt đầu quá trình tự ngược và ngược luôn cả giai nhà mình thôi  Nhưng yên tâm sẽ không có phân đoạn trở về rồi hỏi "anh là ai?", "tại sao chúng ta lại kết hôn?" Tại saooooo" đâu nha  Tống Phi Lan giữ được kí ức trước khi trùng sinh và sau khi trùng sinh, tất tần tật không sót thứ gì. Nói cách khác, cuối cùng anh trai Đào Nguyên đã hốt được cả đôi cả lứa bà xã nhà mình từ thiếu niên cho tới trưởng thành  Cùng xem qua cuộc sống tính phúc của phu phu Đào - Tống nhé  Tống Phi Lan : "Vậy tối nay chịch em đến khi có thai đi." Đào Nguyên : "..." Khi mua nhà cây cho mèo con, Tống Phi Lan nói: "Anh xót tiền hở? Anh xót tiền đúng không? Vậy anh đưa thẻ ngân hàng của em đây, em không xài tiền của anh nữa." Đào Nguyên nghĩ đưa thẻ của mình cho cậu, dù cậu ở đâu anh cũng nhận được thông báo. Vì thế : "Trong thẻ có 200 vạn, lấy xài đi. Nội trong hôm nay mà xài không hết thì đừng về nhà nữa." Nhưng tiểu Lan Lan không phải dạng ỷ lại phá của như xưa đâu nha  em đã thay đổi rồi, cơ bản là xót thay Đào Nguyên ấy mà  "...cậu vẫn còn biết suy nghĩ, không muốn tiêu xài phung phí số tiền Đào Nguyên cực khổ vì cậu làm trâu làm ngựa, cậu ngẫm nghĩ một lát, sau đó ngậm thẻ ngân hàng chụp một tấm selfie gửi cho Đào Nguyên, viết thêm một câu bên dưới: Mỹ thiếu niên cao tuổi 28 cái xuân xanh, mềm mại dễ đè, chào giá 200 vạn, mua không? Đào Nguyên quả nhiên xuống nước, nhắn lại: “Bóc vỏ rửa sạch lên giường chờ.” Trong truyện ngoài những phân đoạn ngọt ngào của hai người ra sẽ mô tả cả mối quan hệ gia đình nhập nhằng của Tống Phi Lan. Chị em ganh ghét nhau, mẹ ruột ganh ghét mẹ kế, bố đi thả ong bắt bướm suốt ngày... Tống Phi Lan là điển hình của "chỉ nằm không cũng dính đạn lạc". Từ nhỏ mọi người trong nhà lớn đã nhìn cậu không vừa mắt. Đến lớn cũng không khá hơn bao nhiêu, lại còn bị chị gái cùng cha khác mẹ thuê người tông xe mấy lần đến suýt mất mạng  Mình sẽ tua nhanh "quả báo" cho các bạn an tâm nhảy hố. Thứ nhất, Đào Nguyên thay Tống Phi Lan đá đểu chị gái chanh chua. Thứ hai, Đào Nguyên giúp Tống Phi Lan đưa sự việc ám sát ra ánh sáng, kiện người đàn bà lòng lang dạ thú kia ra tòa, bị phán án chung thân  Mình đánh giá truyện khá hay, thích hợp cho những con tim yếu đuối đang bị truyện ngược luyến tơi tả dằn vặt. Đây là truyện duy nhất có mấy chữ kiểu như "sếp", "tổng tài"... mà ma xui quỷ khiến thế nào mình lại không bỏ qua. Cảm ơn Chúa vì điều đó. Tin mình đi, rất đáng để đọc đấy. Xin phép khép lại review truyện với đoạn đối thoại ngọt sâu răng của hai trẻ: "Đào Nguyên, từ bé đến giờ em chưa được ai chăm sóc thế này đâu." "Về sau anh chăm sóc em." Đào Nguyên nói. "Chờ em già rồi lẩm cẩm anh cũng sẽ chăm sóc em." ---------------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lam Tiệp Dư *** Tôi còn nhớ năm mình 17 tuổi sung sướng lắm, cuộc sống dễ dàng vì bản thân có 1 mái ấm rất hạnh phúc. Mỗi ngày ngoại trừ đi học, tụ tập cùng bạn bè, thì là làm những gì mình thích, mua đồ chơi mình muốn. Chưa từng bị bắt nạt, chưa từng bị ba mẹ đánh mắng hay anh chị em bất hòa đến mức ta sống mình chết, cùng lắm là cãi nhau vài tiếng rồi lại làm hòa. Thiết nghĩ cũng có nhiều bạn đã từng sở hữu năm 17 tuổi ấy đơn giản và dễ dàng, hoặc ít ra sẽ không như Tống Phi Lan, cái gọi là gia đình chính là gánh nặng, cái gọi là tự do lại như mây bay trên trời xa ngoài tầm với. Tống Phi Lan 28 tuổi vì một lần bị xe tông mà mất đi trí nhớ, trái tim và tâm hồn của cậu đột nhiên trở về năm mình 17 tuổi, ngây ngây ngô ngô chỉ thích chơi điện tử, ăn kem và lâu lâu trộm nhớ về mối tình đầu. Nhưng Tống Phi Lan năm 17 tuổi ấy cũng biết đau, cũng biết khổ sở vì người mẹ ruột chẳng thương yêu mình, bà chỉ xem cậu là cái máy tranh chấp tài sản, cậu cũng biết sợ hãi, cũng biết lo lắng vì người bố gia trưởng, hờ hững, chẳng bao giờ thật tâm để con cái ở trong mắt. Tôi tự hỏi Phi Lan 17 tuổi đó đã cô đơn biết bao nhiêu, mà cậu ấy phải trải qua những 2 lần. Lần đầu Phi Lan chỉ có một mình chống chọi với những vết thương trên người, với những ký ức năm 6 tuổi bị bắt về nhà họ Tống, bị hai người chị của người vợ cả đánh đập mà cái người được cho là bố của cậu lại chẳng bênh vực cậu được một câu. Tống Phi Lan năm ấy đã trải qua bao nhiêu đau đớn để đối diện với ông bố vô tình ấy, phải nhẫn nhịn bao nhiêu trước 3 người phụ nữ chẳng xem cậu là người nhà, mà điều làm trái tim cậu tan nát nhất lại chính là người đã sinh mình ra lại chưa một lần đứng về phía cậu, giang tay bảo vệ cho cậu. Mấy tháng trời Tống Phi Lan nằm viện bà không hề đến thăm, không một ai trong cái gia đình đó đến, ngoại trừ Đào Nguyên. Thật may lúc Tống Phi Lan trở lại năm 17 tuổi ấy Đào Nguyên đã xuất hiện, cậu không còn trơ chọi, sẽ không phải gắng gượng tự bước đi nữa. Tống Phi Lan sáng sủa, lương thiện, hoàn toàn khác với Tống Phi Lan năm 28 tuổi “biến cả cái công ty thành hậu cung”đã làm Đào Nguyên rung động. Anh luôn tự hỏi tại sao Phi Lan của anh lúc trẻ lại đáng yêu như vậy, khiến anh nhìn thôi đã thấy vui vẻ, 11 năm sau lại biến thành cái bộ dạng lả lơi, trai gái đều câu dẫn làm Đào Nguyên phải mắt nhắm mắt mở làm trợ lý cho cậu suốt nửa năm. Đoạn đầu của câu chuyện này chính là nhờ thiếu niên 17 tuổi Tống Phi Lan ngây ngô, nhiều chuyện thích lải nhải, lại mê trai đẹp mà trở nên sống động, ngọt ngào. Hẳn là sự vui vẻ của Phi Lan sẽ khiến cho những bạn đang theo dõi câu chuyện này cũng vui vẻ lây. Tại sao cậu ấy lại hồn nhiên như vậy mà khen “Anh Đào đẹp trai quá” “Ngực anh Đào bự quá”, như Tiểu Thiên dùng từ ở đây là Phi Lan “thả thính” quá dữ làm Đào Nguyên từng bước từng bước phải đi về phía một Tống Phi Lan luôn phát sáng như vậy. Tống Phi Lan còn “nhỏ” cho nên rất nhút nhát, nói đúng hơn là rất sợ bị bố đánh, cho nên ông ấy nói gì cậu đều phải nghe theo. Bạn không biết những câu ông ấy chửi Phi Lan khó chịu thế nào đâu, suốt những năm tháng sống trong những lời mỉa mai, chửi mắng ấy đã khiến cậu trưởng thành một cách “thái quá”, may là Phi Lan hiền lành cho nên không đi phá làng phá xóm, mà chỉ thích đi trêu hoa ghẹo nguyệt ắt là muốn gây chú ý một chút đối với người bố suốt ngày thấy cậu là muốn đánh thôi. Có nhiều bạn đọc nói rằng Phi Lan nhược quá, cứ nhát cáy chẳng thèm phản bác, tại sao cậu không “phát cờ khởi nghĩa”, thử hỏi Phi Lan năm 17 tuổi làm sao có đủ can đảm đối diện với ông bố nghiêm khắc và hung dữ ấy chứ. Trong ấn tượng của tôi Phi Lan rất hiền lành, tốt bụng lại lương thiện, cậu không muốn gây thù chuốc oán với ai, cậu chỉ muốn tự do và yên ổn mà sống một cuộc đời dễ dàng của mình. Thật ra nếu không nhờ sự chiều theo ý muốn của bố và người vợ cả đó thì Phi Lan đã chẳng kết hôn với Đào Nguyên. Lại nói về Đào Nguyên một chút, thật chất nhân vật này không để lại quá nhiều ấn tượng trong tôi bằng Phi Lan. Đào Nguyên là một người lạnh lùng, ít nói, rất ghét bị làm phiền, bằng chứng là mỗi lần Phi Lan lải nhải anh sẽ quẳng cho cậu cái Ipad để cậu chơi game mà đừng làm phiền anh. Tính cách âm trầm, tẻ nhạt của Đào Nguyên không qua nổi sự sáng sủa, thẳng thắn và đáng yêu của Phi Lan. Nhưng bản chất của tình yêu không phải là sự bù trừ cho nhau sao, Phi Lan ngoan ngoãn, dễ thương, Đào Nguyên tĩnh lặng, săn sóc, hai người hợp lại vừa khéo trở thành một đôi chồng-chồng. Lúc đầu hai người kết hôn chỉ là để che mắt nhà họ Tống, để hai người mẹ của Phi Lan đừng bắt cậu đi xem mắt nữa. Phi Lan cứ luôn miệng nói Đào Nguyên đừng hối hận, đừng vì những rắc rối của mình mà kéo cả tương lai của bản thân vào, nhưng có ai ngờ tất cả đều là cạm bẫy ngọt ngào của Đào Nguyên giăng ra để tóm trái tim cuồng nhiệt của Tống Phi Lan? Đọc đến đây tôi bắt đầu nhìn về phía Đào Nguyên nhiều hơn, anh giảo hoạt, đưa đẩy làm Phi Lan bối rối, anh thông minh và sắc bén làm Phi Lan rung rinh cõi lòng. Từng chi tiết, mỗi hành động của Đào Nguyên chính là sự cưng chiều mà anh muốn dành cho “đứa trẻ” Tống Phi Lan này. Tình yêu của Phi Lan lại đơn giản vô cùng, năm 17 tuổi dễ dàng thầm mến một người, chỉ cần người đó tốt với mình một chút là cậu sẽ cảm động, chỉ cần người đó nhẹ nhàng xông vào trái tim mình thì cậu sẽ mỉm cười chào đón. Lúc họ đi đăng ký kết hôn, rồi tuyên thệ cùng nhau, rồi đi hường tuần trăng mặt, cách họ chăm sóc và tán tỉnh lẫn nhau thật sự khiến tim tôi mềm nhũn, tôi cứ luôn tự mỉm cười mỗi khi Phi Lan nhảy lên người Đào Nguyên đòi bế, khi Đào Nguyên hôn sâu Phi Lan nhưng lại chẳng chịu nhận làm cậu xoắn xuýt mãi rốt cuộc “Anh Đào có thích mính không? Hình như có thích mà nhỉ?” Khi Phi Lan tỏ tình với Đào Nguyên, cậu đòi nhảy xuống biển nếu anh không đồng ý quen cậu. Cuộc sống vội vã của chúng ta luôn cần những khoảnh khắc ngọt ngào, dễ chịu ấy  mỗi khi chúng ta nhìn vào tình yêu của người khác, bởi vì tình yêu đó đẹp đẽ như vậy xứng đáng được ngắm nhìn, thưởng thức và nắm tay chúc phúc. Đào Nguyên luôn tự nhủ rằng phải chi Phi Lan đừng nhớ lại thì tốt quá, anh không muốn mình phải đi tranh đấu với dàn hậu cung có thể xếp thành một đội bóng của cậu, nhưng ông trời công bằng lắm, sẽ chẳng bao giờ cho miễn phí bất kỳ một niềm hạnh phúc nào. Tống Phi Lan bị tông xe lần thứ hai, cậu nhớ lại. Cậu hoảng sợ, chông chênh với những ký ức hiện tại và tình yêu của mình dành cho Đào Nguyên. Cậu ghen tỵ, cậu buồn phiền với “Tống Phi Lan 17 tuổi” đang được Đào Nguyên yêu say đắm. Vậy là cậu quyết định giả vờ, cậu sẽ tiếp tục đóng giả là “mình”, cứ vô tư làm nũng, rụt rè mà vươn tay ôm lấy Đào Nguyền, ôm lấy tình yêu cậu phải dùng những ký ức năm 17 tuổi để đổi lại. Tôi thương một Tống Phi Lan như vậy, phải đóng giả mình là một đứa trẻ, ngoan ngoãn, hết mực nghe lời chỉ sợ Đào Nguyên phát hiện ra rồi chán ghét cậu, không cần cậu, hết yêu cậu. Nhưng giấy không thể bọc được lửa, Tống Phi Lan dù trở lại năm 28 tuổi vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Đào Nguyên, Tống Phi Lan không đánh tự khai khi cậu nhìn ra sự “ghét bỏ” của Đào Nguyên, cậu biết anh để bụng “quá khứ” của cậu, và rồi cậu giận dỗi, hay đúng hơn là bắt đầu lo sợ. Tống Phi Lan “bỏ nhà” ra đi nhưng rồi bị Đào Nguyên bắt về, anh cũng tức giận, anh cũng phẫn nộ, mà phần nhiều là anh sợ Phi Lan của anh đòi ly hôn và bỏ anh mà đi. Đào Nguyên chưa từng giải thích với Phi Lan, tự trong tâm anh biết người anh yêu không phải là đứa trẻ 17 tuổi đó, hay là Tống tổng 28 già đời, suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, mà người anh yêu là Tống Phi Lan. Chính là Tống Phi Lan ngây ngô, tốt bụng, Tống Phi Lan sẽ “ai đối tốt với mình một, cậu sẽ tốt với người đó mười”, yêu Tống Phi Lan mình đầy vết thương phải chống chọi với cô đơn suốt 11 năm, rồi vất vả xây một bức tường dày đặc bao quanh bản thân để không ai có thể xâm nhập được. Một Tống Phi Lan như vậy làm sao Đào Nguyên lại không yêu chứ? Đào Nguyên có lý do để tức giận, tình cảm này là anh khổ sở giành được, đâu thể vì một lời nói của người kia mà từ bỏ. Anh bắt đầu dễ nổi nóng, suốt ngày cãi nhau với Phi Lan, đột nhiên tôi nhận ra Đào Nguyên cũng có lúc chẳng giữ nổi bình tĩnh mà muốn ăn thịt Tống Phi Lan cho hả dạ. Đào Nguyên như vậy vừa sinh động, lại có chút trẻ con, tôi từng bình luận bên nhà Tiểu Thiên rằng, phải chăng tính cách dễ nổi nóng, thích hờn dỗi, hay lớn tiếng hù dọa đòi “nhét cổ vịt vào mông Phi Lan” này mới chính là con người thật của anh? Tình yêu ấy mà, cãi nhau rồi làm hòa, trở mặt rồi lại không nỡ muốn quay lại nắm tay đối phương. Đào Nguyên và Tống Phi Lan cũng vậy, hai người họ chỉ là đang giận dỗi bản thân, Phi Lan giận “mình năm 17 tuổi”, Đào Nguyên giận “thành kiến của mình đối với Phi Lan trong nửa năm làm trợ lý cho cậu”, mà hết giận rồi lại thương thôi. Tống Phi Lan cần một Đào Nguyên ấm áp, chu đáo mà sắc bén ở bên cạnh, Đào Nguyên cũng thích một Tống Phi Lan vui vẻ, tốt bụng nhưng đôi lúc cứ như bé poodle đang động dục ở bên cạnh. Cuộc sống của cả hai luôn tràn ngập niềm vui bởi Phi Lan rất thú vị, sẽ luôn đầy ắp ngọt ngào vì Đào Nguyên rât săn sóc và dịu dàng. Tình yêu ấy mà! Đào Nguyên dỗ Phi Lan 17 tuổi chỉ cần một chén chè, vậy Phi Lan của anh “lớn” rồi phải dỗ bằng cái gì đây? Có lẽ là bằng hạnh phúc cả đời anh chăng? Chắc mọi người cũng từng nghĩ nếu Phi Lan không mất trí nhớ thì Đào Nguyên có yêu cậu không, hai người họ có kết hôn hay không? Tôi thấy chúng ta không cần lo lắng đâu, bởi vì Đào Nguyên đã nói anh ước gì có thể gặp Phi Lan sớm hơn, như vậy cậu sẽ không phải chịu thêm đau khổ, anh có thể đưa tay bảo vệ cậu, kéo cậu ra khỏi 11 năm sống không là chính mình. Dù sớm hay muộn, hai người họ sẽ chú ý lẫn nhau, hấp dẫn đối phương, dù Phi Lan không mất trí nhớ, thì đến một ngày nào đó Đào Nguyên vô tình thấy Tống tổng nhảy trong phòng tập, cậu uyển chuyển, quyến rũ theo từng chuyển động nhịp nhàng, để rồi Đào Nguyên không thể rời mắt khỏi nữa, anh bắt đầu tiếp cận sự cô đơn của Tống Phi Lan, hiểu được nổi khổ của người con trai đó và rồi anh yêu Phi Lan.Chỉ cần Đào Nguyên tiến đến một bước, tôi tin Phi Lan sẽ rất vui vẻ đón nhận yêu thương của anh. Bởi vì “Cuộc sống sau khi kết hôn với sếp” không dài, tình tiết không nhiều, kịch tính nhất cũng chính là đoạn cuối khi hai người đi tìm sự thật sau tai nạn 2 lần Phi Lan bị xe tông, cho nên tôi không muốn kể quá nhiều về nội dung. Câu chuyện tình yêu này từ đầu đến cuối đều quá đỗi dịu dàng, dù có lúc hai người giận dỗi nhau hay bất đồng quan điểm thì đó cũng chỉ là một ít gia vị thêm vào, đương nhiên sẽ không bao giờ “phá hỏng món ăn”. Tình yêu này giống như ly trà sữa mà Phi Lan thích uống, thơm lừng, âm ấm mà thấm vào cuống họng và trái tim. Thật sự là lâu rồi tôi mới thưởng thức “một ly trà sữa” ngon như vậy, làm tôi nhớ nhung mãi, ngất ngây mãi chẳng nỡ lòng uống hết. Thật ra còn một nhân vật từ đầu đến giờ tôi chưa nhắc đến, cậu bé ấy chỉ xuất hiện vài lần trong câu chuyện này, Tống Phi Khanh nhưng luôn gây ấn tượng với tôi. Cậu bé ấy không giống với hai người chị của mình, không giống bất kỳ ai trong nhà họ Tống cả, bởi vì cậu bé thật lòng quan tâm Phi Lan. Ở phiên ngoại cuối, cậu bé kéo tay Phi Lan và nói rằng muốn thay cả nhà xin lỗi cậu, tôi những tưởng đó là cái nắm tay của Chúa, chúc phúc cho Phi Lan và Đào Nguyên vui vẻ một đời, an nhiên hạnh phúc. Bạn có còn nhớ năm 17 tuổi mình đã từng yêu ai, có bao nhiêu người bạn hay không? Có còn nhớ mình đã từng vơi lòng trước tuổi xuân không, có từng đau đớn và khổ sở bởi vì gia đình bất hòa, lạnh lẽo? Bạn có từng như Tống Phi Lan, trải qua tuổi 17 những hai lần và tìm được Đào Nguyên, tình yêu của cuộc đời mình hay không? Nếu có hãy mạnh dạn tiến tới, bởi vì tình yêu rất đẹp, xứng đáng để thưởng thức và đắm chìm. Trịnh Y Nguyệt/ Kelly TeAry Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Kết Hôn Với Sếp của tác giả Quân Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phiêu Du Giang Hồ - Hạ Tiểu Mạt
Thượng Quan Tình, mười bảy tuổi, là một thiếu nữ thế kỷ Hai mươi mốt hết sức bình thường, do sai sót nhỏ của người bạn sáng chế thiên tài Giang Thần, cô đã xuyên không trở về thời cổ đại. Tại đây cô bị mọi người nhầm lẫn với Thượng Quan nữ hiệp sau cái chết bất ngờ của vị nữ hiệp này. Nhờ thân phận mới, Thượng Quan Tình có được mối lương duyên đầy “oan nghiệt” với bốn huynh đệ nhà Âu Dương. Mặc dù cô đã “n+1” lần trốn tránh nhưng vẫn không thoát khỏi vòng vây của bốn “mỹ nam” này. Một Âu Dương Thiếu Nhân yêu mị, háo sắc nhưng cũng rất dịu dàng. Một Âu Dương Huyền lạnh lùng, cao ngạo nhưng luôn âm thầm bảo vệ. Một Âu Dương Y ngọt ngào, lãng mạn nhưng thi thoảng lại rất quái gở Lại thêm Âu Dương Thiếu Nhiên vô cùng ngây thơ, đáng yêu. Bốn huynh đệ nhà Âu Dương cũng là những người đầu tiên biết được bí mật về thân phận thực sự của Thượng Quan Tình. Cũng chính vì vậy mà kế hoạch “đào tạo” một “nữ hiệp” Thượng Quan Tình đại danh đỉnh đỉnh, võ công siêu phàm, uy chấn giang hồ đã ra đời. Và bắt đầu từ đó, Thượng Quan Tình tội nghiệp của chúng ta ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, ôm uất hận mà đi ngủ vì sự “dạy dỗ” đầy tâm huyết của bốn mỹ nam nhà Âu Dương. “Tiểu Tình, hôm nay chúng ta sẽ luyện cưỡi ngựa. Hãy tưởng tượng chút xíu nhé. Nàng và ta đang ở trong một khu rừng, thúc ngựa phi như bay, giống như chú chim nhỏ giữa rừng xanh đang dang rộng đôi cánh vậy. Cảnh tượng thật đẹp biết bao, trước mặt chúng ta ngập tràn hoa tươi như tắm mình dưới ánh trăng sáng, lúc đó màn đêm đã…” “Dừng! Đừng nói nữa!”, tôi vội vàng cắt lời huynh ấy. “Âu Dương Y, huynh có chắc là phải luyện cưỡi ngựa trong rừng mới được không?” “Tiểu Tình à, nàng không thấy lãng mạn hay sao?” Cảm giác mồ hôi lạnh như bão lốc túa khắp người tôi thế này là sao? Nhưng! Tôi có một dự cảm không lành, mặc dù quái nhân năm nào cũng có, nhưng quái nhân năm nay lại đặc biệt đông. Kỳ lạ, tại sao lại dừng ngựa? Tôi nhìn về phía trước, miệng há thành hình chữ O. “Âu… Âu Dương Y! Ở… ở đây sao lại có hổ thế?” “À! Ha ha! Tiểu Tình à, đây là con vật yêu quý mà ta muốn tặng nàng. Nàng thích không?”, Âu Dương Y vẻ mặt nịnh nọt nói với tôi. “Âu Dương Y, đồ dã man, đồ biến thái!”, con ngựa sợ hãi vội lao đi như bay, còn tôi tìm mọi cách cố sống cố chết bám chặt vào cổ nó. Cuối cùng, số phận của Thương Quan Tình sẽ đi đâu về đâu? Mời các bạn đón đọc “Phiêu Du Giang Hồ” của tác gải Hạ Tiểu Mạt để theo dõi câu chuyện này nhé. *** Trên thế giới này có một chân lý bất hủ: Rắn rết dù độc đến đâu cũng không độc bằng lòng dạ đàn bà. Trước khi biết được điều này, nếu bạn lỡ may trêu ghẹo nữ nhân, đành coi là bạn đen đủi không hiểu chuyện. Nhưng sau khi bạn hiểu được rồi mà vẫn muốn chòng ghẹo bọn họ, vậy thì bạn cũng chuẩn bị luôn tinh thần để đón nhận vận hạn của mình đi. Cho nên mới nói, các bạn đừng có dại mà trêu chọc phụ nữ. Cô nương tôi tuy bình thường trông có vẻ dịu dàng lương thiện. Nhưng cũng không thể vì thấy tôi dịu dàng lương thiện như thế mà tưởng tôi dễ bắt nạt đâu nhé. Quăng cây gậy trong tay đi, tôi mỉm cười nhìn hai khuôn mặt đang kêu gào thảm thiết, bị dây trói cuốn quanh người. “Xong, giờ việc phải làm trước tiên là đưa Tần Ngữ đến Bách U cốc”, tôi vỗ vỗ tay, nói sảng khoái. Âu Dương Thiếu Nhân tủi thân ngước lên nhìn tôi: “Vậy còn bọn ta?”. Tôi cười cười: “Đương nhiên là đi cùng rồi. Mặc Nguyệt, Triều Lưu, hai huynh giúp tôi đỡ bọn họ nhé. Đây là chuyện nhà, chúng tôi về nhà sẽ xử lý tiếp”. Hừ, vì ở bên ngoài nên tôi còn để cho họ chút thể diện, may mà họ cũng là người ít nhiều có danh tiếng trên giang hồ đấy. Về đến nhà thì sẽ biết tay tôi. “Cẩn thận chút, đừng để hai người đó chạy mất”, vừa kéo Tần Ngữ đi, tôi vừa khoát tay nói. Đi được một đoạn, hình như tôi nghe thấy tiếng thở dài của Mặc Nguyệt: “Xin lỗi, bọn ta thật không thể làm khác, các huynh cũng nên quen dần đi”. Tôi nhếch mép, Tần Ngữ ngẩng đầu hỏi tôi: “Tình tỷ, tỷ định xử lý bọn họ thế nào?”. Tôi mỉm cười, chỉ chỉ vào mũi cậu ta: “Bí mật. Ngươi phải nhớ, đến Bách U cốc rồi thì phải chăm chỉ học võ từ cốc chủ, còn phải chăm chỉ trau dồi kiến thức, sau hai ba năm nữa được ra ngoài, phải nhớ đến tìm ta tỉ thí”. Tần Ngữ cau mày, hỏi: “Tỉ thí cái gì?”. Tôi cười: “Chính là ta muốn xem thực sự cậu có trở nên xuất sắc hay không?”. “Thực ra, ta cảm thấy ở bên cạnh Tình tỷ, ta học được rất nhiều thứ”, Tần Ngữ cắn môi nói. Tôi bất giác cảm thán, tên tiểu tử này nếu thực sự đi theo tôi, không khéo lại học hết cả những thứ không nên học. Tôi tuy là lúc nào cũng lộ ra cái vẻ uyên bác, sở hữu tri thức cả một ngàn năm. Nhưng thực tình cũng có một vài phương diện không tốt, nếu để hắn theo tôi, Tần Ngữ hắn nhất định sẽ bị tiêm nhiễm những điều không tốt đó. “Không cần đâu, Tình tỷ đây cả đời chỉ thích tự do, chuyện dạy dỗ giáo dục người khác ta không làm được. Nhưng Tần Ngữ, ta có đạo lý này vẫn muốn dạy cho ngươi, ngươi phải nhớ kỹ những lời ta nói. Thứ quan trọng nhất của con người không phải thân thể hay bất cứ thứ gì khác. Thứ quan trọng nhất của con ngưởi chính là một tấm lòng ngay thẳng. Đó chính là thứ giúp ngươi tồn tại. Bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, bất luận bản thân phải làm điều gì, ngươi đều phải xuất phát từ tấm lòng của mình, phải nhớ, nếu lòng ngươi ngay thẳng, dù lưng có cong, ngươi cũng vẫn đứng thẳng được. Ngược lại, nếu lòng ngươi có chút tà niệm, dù ngươi có cố thế nào, cũng không thể ngẩng cao đầu”, tôi khẽ cười, nói với cậu thiếu niên mười sáu tuổi. Những lời này tôi đã muốn nói với hắn từ lâu rồi. Tần Ngữ ngẫm nghĩ một hồi, ngẩng đầu nở nụ cười nhìn tôi: “Tuy ta chưa thực sự hiểu hết đạo lý ấy, nhưng Tình tỷ, ta sẽ ghi nhớ. Đợi đến khi ta thực sự hiểu được, trở thành một người đàn ông chân chính, oai hùng, dũng mãnh, ta sẽ đến tìm tỷ”. Tôi xoa xoa mái đầu hắn, thân thiết kéo hắn vào trong lòng. Tên tiểu tử này, hình như lúc này trông hắn rất đáng yêu. Quyết định rồi, nếu sau này hắn ta trở nên đẹp trai hơn, tôi nhất định sẽ tìm cho hắn một cô vợ xinh đẹp. Đi một lúc lâu, tôi thực sự không kìm được nữa, cuối cùng mở miệng hỏi lão nhân đang dẫn đường trước mặt. “Lão minh chủ à, sắp tới chưa vậy?” Mời các bạn đón đọc Phiêu Du Giang Hồ của tác giả Hạ Tiểu Mạt.
Ngày Yêu Anh - Cổ Đồng
Văn án: Năm đầu tiên, đứa bé trai không hề phát hiện có một cô bé vẫn đứng trước cửa nhìn mình, cậu cũng không hề biết đây là điểm khởi đầu câu chuyện, một sự chờ đợi lặng lẽ nở rộ đơm hoa. Năm thứ hai, họ gặp nhau ở một nơi khác, nhưng đó lại là nhà giam chôn vùi thanh xuân của họ. Năm thứ ba, năm thứ tư, thứ năm... Họ vẫn xa lạ như thế, những cuộc gặp gỡ thoáng qua, anh không hề nhận ra cô bé ấy, vẫn cố chấp canh giữ bên hoa bỉ ngạn. Cô là cô bé ngày đó, mặc chiếc quần đỏ đứng chờ trước cửa, dù có bị người ta chỉ trỏ, cô vẫn đứng chờ người kia mở cánh cửa bước ra... *** Đây là một cuốn hồi kí nhẹ nhàng của người con gái kể về từng năm tháng yêu anh. Trong câu chuyện đó, hình ảnh anh xuất hiện ít thôi. Từ một cậu bé mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, thỉnh thoảng lướt qua nhau giữa trường giữa lớp. Cậu bé đó xuất hiện trong cuốn hồi kí với tần suất càng lúc càng nhiều hơn, đến khi trở thành một chàng trai chững chạc. Trong cuộc đời cô có nhiều thời điểm không có mặt anh ở đó, nhưng trong lòng không lúc nào không nhớ tới người kia. Bắt đầu chỉ là chú ý, rồi dần cảm tình, rồi thích, rồi yêu. Vốn dĩ chỉ là một cô bé luôn lặng lẽ đứng sau mà anh không hề biết, rồi làm bạn, tạm xa, rồi gặp lại, cho đến khi nắm tay nhau muốn cùng bước trên đường đời. A Ngu là một cô bé cực kì nhạy cảm. Có lẽ từ nhỏ đã phải sống trong một gia đình không đầy đủ, cha mẹ li hôn, để cô sống với ông bà ở một vùng quê nghèo khó đã khiến cô bé hiểu chuyện hơn rất nhiều bạn bè cùng trang lứa. Sự nhạy cảm và dè dặt đó được bộc lộ một cách thầm lặng qua từng suy nghĩ, từng cử chỉ. Cô bé mười một tuổi trân trọng một tình bạn hiếm hoi với cô bạn gái cũng thích một người giống mình, cô nằm khóc giữa sân cỏ một mình lặng lẽ, cô rụt rè e ngại tới mức không dám tỏ tình với cậu con trai chỉ vì sợ đây là thời gian học hành, nhưng có lẽ thực ra lại là sợ đánh mất thứ tình bạn ít ỏi mà khó khăn lắm người kia mới nhìn thấy cô. Một tâm hồn non nớt tổn thương lại nhạy cảm đến mức nhận ra được sự rực rỡ vươn mình của mùa xuân bị ràng buộc bởi hàng dây thép gai rỉ rét, ẩn sâu trong đó là những khuôn khổ giáo điều của một trường học xem là trọng điểm, không dám ước mơ. Cô bé đó như một ngọn cỏ mềm dễ dàng phất phơ theo làn gió, nhưng lại kiên cường bám trụ trước sóng gió cuộc đời, lặng lẽ giữa trăm ngàn cây cỏ khác, bình thường nhưng lại vô cùng khác biệt…Và có lẽ, chính sự khác biệt nhẹ nhàng đó đã khiến tình yêu của Vệ Gia Nam cũng bắt đầu nảy nở, để rồi đơm bông rực rỡ trong cái kết lãng mạn ngọt ngào. Mười năm yêu thương lặng lẽ, mười năm chờ đợi khẽ khàng. Cuốn hồi kí nhẹ nhàng, lại phảng phất chút tiếc nuối mơ hồ, chút tự ti, chút rầu rĩ, nhưng cũng có những ngọt ngào của thời ấu thơ ngây dại cho đến tuổi thanh xuân. Ngày lại ngày trôi qua, em sẽ yêu anh nhiều hơn ngày trước. *** Thượng đế cho mỗi người trên thế gian này hai cơ hội. Một cơ hội sinh ra, một cơ hội để yêu thương. … Hai tay Vệ Gia Nam tạo thành hình chữ thập, bức thư tình kẹp giữa lòng bàn tay, sau đó hai tay từ từ hạ xuống, đặt lên bàn tay cô để trên đầu gối, giữ nó lại thật chặt. Mười ngón đan xen, bức thư tình được kẹp trong lòng bàn tay, nóng như lửa đốt. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay trắng nõn. Ngoài cửa sổ, một bông pháo hoa rực rỡ nở tung… Năm nay thật quá náo nhiệt. Bởi vì ba mẹ nói, đây là năm cuối cùng họ sống trong căn phòng này, đầu xuân sang năm, nơi này sẽ bị giải tỏa để xây một tòa cao tầng mới. “Dỡ hết sao?” “Dỡ hết, cả ngõ này đều bị phá.” Mẹ nói, rồi chuyển sang nói với bà Vệ, “Bà uống chút rượu nho đỏ này đi, tốt cho cơ thể lắm, tổ chức dinh dưỡng quốc tế khuyên nên uống 200 ml rượu nho mỗi ngày đấy”. “Được, cho bà một chút.” Bà Vệ đẩy cái ly tới, “Bà vẫn còn thích phòng cũ mà”. Hạ Sùng Ngu đứng trước cửa nói: “Phá cả ngõ vậy cái cây kia thì làm sao ạ?” “Chắc là chặt đi thôi.” Mẹ cô trả lời. Bà Vệ nói: “Đáng tiếc, một gốc cây lớn như thế, trồng bao nhiêu năm mới được vậy chứ”. Hạ Sùng Ngu thở dài nói: “Hồi bé con hay lạc đường, mẹ có nói ngõ nhà chúng ta có gốc cây lớn này, con mới tìm được đường về nhà.” “Con ngốc à, trẻ con nhà người ta đều biết nhớ số nhà đấy”. Mẹ gắp một miếng đậu hũ thập cẩm đặt vào bát bà Vệ. “Không đâu, nhớ cây cũng tốt.” Bà Vệ nói, “So với biển số nhà thì cây có tình cảm hơn”. Điện thoại vang lên, “Chắc là thằng bé Gia Nam gọi đến chúc tết đó.” Bà Vệ để đũa xuống nói, “Nói cho nó biết, bà đang vui vẻ lắm, cho nó tiếc vì không chịu về”. Hạ Sùng Ngu cười nhận điện thoại: “Alo?” “Là nhà của Hạ Sùng Ngu phải không?” “Bạn Gia Nam à, bà của cậu đang ở trong tay mình.” Cô học theo giọng của bọn cướp nói, “Bà ngoại của cậu còn nói, bà đang rất vui vẻ hài lòng, nói cậu sẽ tiếc vì không về đấy”. “Được, nói địa chỉ nhà cậu cho mình đi, mình lập tức đi máy bay tới ngay”. Hiếm khi anh lại biết nói đùa. ... Mời các bạn đón đọc Ngày Yêu Anh của tác giả Cổ Đồng.
Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút - Nhân Gian Tiểu Khả
Đây là một câu truyện về sự trân trọng! Đó là thời sôi nổi của anh, anh đã tùy tiện chà đạp lên tình cảm của một cô gái, anh quen với sự sùng bái và dịu dàng của cô, đối với cô anh là tất cảm cô tốt với anh và yêu anh, đó là chuyện đương nhiên. Cuối cùng cô rời xa anh, rời xa con người không thể hứa hẹn với cô là anh. Nhiều năm sau, anh quay về miền đất cũ, lúc này anh đã công thành doanh toại, chỉ muốn tìm lại người con gái mà anh đã đánh mất vì anh nhận ra, trên thế giới này chỉ có một người như cô. Cô là dòng nước mắt chảy vào lòng anh, không có cô trái tim anh sẽ cạn khô. Nếu biết trân trọng hơn một chút, liệu có phải sẽ không có một kết cục như vậy? Đây là một câu chuyện về sự tin tưởng! Anh trúng tiếng sét áí tình của cô, thầm yêu trộm nhớ cô suốt một thờì gian dài. Anh may mắn vì không phải người đàn ông nào cũng có thể lấy được người phụ nữ mà mình yêu nhất. *** Suy nghĩ sau khi đọc truyện: Tôn Dương, người viết lời giới thiệu cho truyện này quá xuất sắc, viết rất hay nên khi đọc truyện thấy không thỏa mãn được kỳ vọng. Tôn Dương đã viết những câu thế này: “Chúng ta yêu sâu đậm 1 người, thầm yêu, thầm nhớ, lúc buồn bã, lúc đau thương, chúng ta biết phải đối xử tốt với người ấy, thậm chí muốn hái trăng sáng trên cao tặng cho người ấy. Thời gian trôi qua, dần dần chúng ta nhận ra, khát vọng đối với tình yêu của mình ngày càng nhiều, mãi mãi luôn thiếu thốn 1 chút, chỉ 1 chút mà thôi. Vì vậy chúng ta cố gắng đi tìm hạnh phúc mà mình mong đợi, đến khi làm cho tình yêu cạn khô mới nhận ra, chúng ta luôn không hiểu tình yêu là gì. đọc câu chuyện của người khác, rơi nước mắt của chính mình.” “Bắt đầu từ lúc nào chúng ta không tin vào tình yêu, bắt đầu từ lúc nào chúng ta không dám nói đến chuyện ở bên nhau mãi mãi, bắt đầu từ lúc nào chúng to sùng bái vật chất mà xa rời tín ngưỡng với tình yêu? Chúng ta đã quen với việc bước vào 1 mối tình mới rồi rời bỏ nó, sau đó coi đấy như những bài học rèn luyện trong tình yêu. Thế giới của chúng ta quá nông nổi, nông nổi đến mức không đủ tâm để chân thành cống hiến cho 1 tình yêu trọn đời, trọn kiếp. Sau đó chúng ta mở miệng nói về hiện thực, nhưng không che giấu khát vọng có 1 tình yêu vững bền mãi mãi theo thời gian ở trong tim, thứ tình cảm ấm áp sống chết bên nhau đến đầu bạc răng long đó lắng đọng từng giọt từng giọt theo ngày tháng.” “Khi tụ tập bạn bè cũ, nhắc đến tình yêu, họ nói, mỗi con người đều phải yêu 3 lần trong cuộc đời, mối tình đầu là để tận hưởng hương vị của tình yêu, mối tình thứ 2 là người bạn không thể không yêu, mối tình thứ 3 là người thích hợp để chung sống với bạn nhưng có thể bạn sẽ không yêu nhiều như thế.” “Trên thế giới này, vốn dĩ mỗi người không thể tự quyết định con đường của mình, cảnh núi non tươi đẹp và hoa nở rực rỡ cũng chỉ có thể nhìn ngắm và ngưỡng mộ mà thôi.” Mỗi câu, mỗi chữ là trải nghiệm, là suy nghĩ của Tôn Dương, “là 8x đang ở cái đuôi của tuổi 20, bắt đầu tuổi 30” gào thét ngưỡng vọng về tuổi trẻ với những điều tiếc nuối không chỉ về tình yêu mà là “tình yêu vĩnh viễn”. Với những người đã bắt đầu ngưỡng tuổi 30, khái niệm tình yêu không còn là nồng nàn, không là máu lửa, không là nông nổi mà là hiện thực, là trầm lắng – không là “sống chết bên nhau” mà chính là “nắm tay đi trọn 1 đời”. Tiếc là khi mình chính thức đọc vào truyện thì lại không thấy truyện hay như những điều Tôn Dương đã viết nữa. ^^ Về Viên Nhược Hồng trước vậy, soái ca trong truyện là mối tình đầu cũng là tình cuối của Duyệt Tâm. Thời trai trẻ anh ta có quá nhiều điều kiện để đùa bỡn với tình cảm của không biết bao nhiêu cô gái, mối tình nào đi qua cũng là “cuộc chơi phút chốc”, trái tim anh ta chưa dừng lại ở 1 ai, kể cả Duyệt Tâm, dù rõ biết Duyệt Tâm yêu mình thì anh ta đối với cô chỉ là tốt hơn 1 chút so với những người con gái khác, chỉ có vậy mà thôi. Viên Nhược Hồng là 1 nhân vật hiếm trong giới ngôn tình khi sự thay đổi của anh ta không phải do tác động của nữ chính hoặc biến cố nào khác mà do chính những trải nghiệm trong cuộc sống của anh ta. Điều này làm mình tương đối thích thú. Trải qua thời trai trẻ ăn chơi đủ đường, đến độ chín chắn Viên Nhược Hồng chán ngán với những cuộc tình sớm nở tối tàn, anh ta khao khát 1 nơi bình yên đi về mỗi lúc mệt mỏi thì nhớ đến 1 năm nào đó trong ký ức có 1 người con gái hiền lành đã yêu anh ta bằng tình yêu thuần khiết chẳng hề toan tính. Trong hoàn cảnh đó Viên Nhược Hồng gặp lại Duyệt Tâm vẫn là người con gái hiền lành đó nhưng đã là vợ người khác. Mình cho rằng Viên Nhược Hồng ban đầu để ý Duyệt Tâm vì 1 chút không cam tâm, trong quá khứ anh là cả thế giới của cô ngoành đi vài năm giờ cô đã là vợ người khác. Con người Viên Nhược Hồng cao ngạo tự tin là vậy nên khi nhận ra thứ bản thân mong muốn sớm đã chẳng thể lấy, người con gái mà anh ta nghĩ cả đời sẽ ở đó ngây ngốc chờ anh ta sớm đã là vợ người khác, quả thật không cam tâm. Chỉ là hiện tại dù sao anh ta cũng chẳng còn là chàng công tử nông nổi bồng bột và tình yêu với Duyệt Tâm trở nên sâu sắc anh ta cam tâm rút lui hi vọng người con gái đó được hạnh phúc. Buông tay cũng là 1 cách người người khác chân thành. Về Cố Nam, người đến sau trở thành chồng của Duyệt Tâm. Cố Nam đến với Duyệt Tâm khi biết rằng trong lòng cô có hình bóng 1 người con trai khác mà xét về ngoại hình, trí tuệ, gia thế anh chẳng bao giờ sánh được. Thời son trẻ đó thứ Cố Nam tâm tâm niệm niệm hơn Viên Nhược Hồng chính là trái tim anh dành cho Duyệt Tâm tuyệt đối là chân thành. Cũng chính vì tình cảm chân thành đó đã làm Duyệt Tâm cảm động. Tiếc thay vì là cảm động chứ không rung động mà sau này cho dù họ đã trở thành vợ chồng thì 3 chữ “Viên Nhược Hồng” vẫn luôn là tử huyệt của Cố Nam. Anh trao cho cô tình yêu nhưng không hoàn toàn tin tưởng Duyệt Tâm khiến cho cô từ 1 cô gái hiền lành trong sáng thành người phụ nữ nhẫn nhịn đôi khi là ngu ngốc. Cố Nam yêu thương Duyệt Tâm nhưng lòng anh không yêu tất cả những gì thuộc về cô; anh không yêu thương gia đình cô, tất cả chỉ là nghĩa vụ. Trong bao năm lấy nhau Duyệt Tâm luôn khổ sở, luôn tủi hổ vì hoàn cảnh gia đình mình, luôn nhẫn nhịn đến cùng cực sự đay nghiến từ mẹ anh khi bà cho rằng Duyệt Tâm là vật cản trên con đường thành công của Cố Nam, gia đình cô là kẻ ăn bám, gánh nặng của Cố Nam. Dần dần giữa họ không còn thấu hiểu, chỉ là 1 bên chịu đựng đến ngu muội còn 1 bên cho rằng mình có quyền lấn lướt người kia. Dần dần giữa họ là 1 bước tường vô hình Cố Nam không chịu nổi sự tẻ nhạt của Duyệt Tâm, anh không còn thấy người con gái mình yêu trước kia. Duyệt Tâm không chịu nổi sự nghi kỵ của Cố Nam, có lý giải đến mấy cũng chẳng thể hiểu người con trai từng bao dung, yêu thương cô hết mực sao lại thay đổi đến vậy. Chính lúc này sự xuất hiện của Viên Nhược Hồng chẳng khác nào là 1 đòn giáng mạnh vào hôn nhân của Cố Nam – Duyệt Tâm. 1 Viên Nhược Hồng thành công mọi mặt, đủ tài đủ lực xem gánh nặng của gia đình Duyệt Tâm chỉ là 1 viên đá nhỏ. 1 Viên Nhược Hồng tự tin đĩnh đạc so với trước kia chỉ hơn không kém lại còn mở lòng yêu thương Duyệt Tâm khiến Cố Nam chẳng thể bình tĩnh nổi. Họ sống trong cùng 1 ngôi nhà, mỗi đêm cùng trên 1 giường mà những gì họ cùng với nhau trần trụi chỉ là chuyện ấy để giải tỏa thì việc ly hôn là tất yếu. Đặc biệt sau khi Duyệt Tâm sảy thai thì mọi hi vọng về hôn nhân giữa cô và Cố Nam trở nên tuyệt vọng. Mình khá là không thích khi NGTK cho Cố Nam 1 kết cục vô cùng đau thương, anh ta mất đi tất cả và mất luôn tương lai của bản thân, thực ra anh ta không đánh phải nhận kết cục đến mức đó. Xét cho cùng người may mắn đến cuối cùng vẫn là Viên Nhược Hồng và Duyệt Tâm, họ về bên nhau hưởng 1 tương lai hạnh phúc để lại sau lưng nỗi đau khổ của nhiều người. Nếu là mình có lẽ mình sẽ không đưa ra cốt truyện để Duyệt Tâm về với Viên Nhược Hồng. 1 người phụ nữ vượt qua nhiều nỗi đau, đặc biệt nỗi đau mất con không nhất thiết phải tiếp tục cần 1 người đàn ông khác bên cạnh. Nếu mình là Duyệt Tâm sẽ nhất định không nắm tay làm lại với Nhược Hồng bởi anh ta gợi lên nỗi đau về đứa con đã mất, anh ta gợi lên nỗi đau từ 1 gia đình tan vỡ. Mối tình thứ 3 trong cuộc đời có thể đến hoặc có thể không, người phụ nữ mạnh mẽ chắc chắn vẫn sẽ bước lên để sống tốt hơn. *** Sáng hôm sau, Duyệt Tâm gọi điện cho Viên Nhược Hồng xin nghỉ phép rồi đến bệnh viện. Mẹ Cố Nam nhìn thấy Duyệt Tâm giống như nhìn thấy quỷ, ngạc nhiên hồi lâu rồi mới lấy lại được bình tĩnh. Duyệt Tâm không chào bà vì cảm thấy không cần thiết. Người cô không để tâm, cho dù thế nào cũng không thể làm tổn thương đến cô. Duyệt Tâm hỏi Cố Nám: “Cố Nam vẫn ổn chứ?” Cố Nám sợ mình sẽ bật khóc. Lúc đêm, bác sĩ đã nghĩ Cố Nam thật sự không sống được nữa. Cố Nám không dám tin vào sự thật em trai mình từ bỏ cuộc sống khi còn rất trẻ, cô cùng mẹ khóc suốt đêm. Duyệt Tâm cầu xin bác sĩ cho cô gặp Cố Nam, cô chỉ muốn nhìn thấy anh một lát. Mẹ Cố Nam không đồng ý: “Cô là người ngoài, căn cứ vào đâu mà đòi gặp con trai tôi? Muốn gặp cho vui sao? Nói cho cô biết, không có chuyện đó.” Cố Nám ngăn mẹ: “Mẹ, mẹ không thể nói Duyệt Tâm như vậy. Lẽ ra cô ấy là người ở bên Cố Nam suốt đời, cô ấy là người gần gũi nhất…Chúng ta mới là người ngoài.” Tinh thần của bà không tốt, bị con gái nói thế nên bà giống như một quả bóng da xịt hơi, suy sụp: “Rốt cuộc là tôi nợ ai? Nợ ai? Trời ơi…” Bác sĩ hỏi Duyệt Tâm: “Cô là gì của bệnh nhân?” Duyệt Tâm từ tốn nói: “Vợ, không lâu trước đây là thế.” Bác sĩ gật đầu rồi để cô thay trang phục vào phòng ICU. “Những người bị bỏng nặng sợ nhất là bị nhiễm trùng, vì thế, cô không được ở trong đó quá lâu.” Bác sĩ dặn dò Duyệt Tâm. Duyệt Tâm gật đầu ra hiệu với bác sĩ, chắc chắn mình sẽ tuân thủ quy định. Nhìn thấy Cố Nam nằm trên giường bệnh, Duyệt Tâm chỉ nói một câu: “Xin lỗi!” Toàn thân Cố Nam bó băng trắng toát, anh nằm yên lặng và bất động. Lúc cô nói xin lỗi anh, anh cũng không có phản ứng gì. Nếu trước đây, Duyệt Tâm làm điều gì đó sai và xin lỗi anh, cho dù đang ngủ Cố Nam cũng tỉnh dậy trách cô. Nhưng bây giờ, anh chỉ nằm yên lặng trên giường bệnh, đợi chờ số phận quyết định. Duyệt Tâm giống như một người bạn cũ nhẹ nhàng nói chuyện với anh: “Vì sao anh lại uống nhiều rượu thế, làm mình bị thương! Anh biết không? Em luôn lo lắng cho anh ngày nào đó uống nhiều rượu quá sẽ hại dạ dày. Trước đây em không dám khuyên anh vì sợ anh nổi nóng mà cáu giận em. Bây giờ anh nằm đây không nói gì, em mới dám nói như thế…Thật ra rèm cửa trong nhà đều có móc treo, chỉ cần tháo ra là được, thật không ngờ anh cũng nghĩ đến việc giặt rèm cửa…” Cô nói chuyện, nước mắt chảy khắp mặt. Lúc cô bước ra khỏi bệnh viện, Viên Nhược Hồng gọi điện cho cô, giọng anh lo lắng, chan chứa tình cảm chân thành và quan tâm: “Duyệt Tâm, Cố Nam…Cậu ấy khỏe hơn chưa?” Duyệt Tâm thở một hơi thật sâu rồi dịu dàng nói: “Vâng, khá hơn rồi.” Viên Nhược Hồng thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục hỏi: “Có cần anh đến đón em về công ty không?” Duyệt Tâm thông cảm cho anh mấy ngày nay bận rộn nên từ chối để anh yên tâm làm việc. Viên Nhược Hồng khuyên cô vài câu rồi nói: “Nếu Cố Nam có việc gì cần giúp đỡ, hãy nói với anh.” Duyệt Tâm không thể lý giải hành động của anh, dù sao anh và Cố Nam trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều khúc mắc. Cô hỏi Viên Nhược Hồng: “Anh không để ý đến chuyện em đến bệnh viện thăm Cố Nam sao?” Nếu Duyệt Tâm không thể hiện tình cảm của cô đối với anh, Viên Nhược Hồng nghĩ anh sẽ để ý. Với lòng tốt của Duyệt Tâm, anh sợ hai người sẽ nhân cơ hội này duyên cũ lại lành. Nhưng bây giờ anh đã hiểu tình cảm của Duyệt Tâm nên thấy yên tâm, anh tin lúc này Duyệt Tâm đi thăm Cố Nam chẳng qua vì muốn lòng mình được yên tĩnh. Vì thế, anh không do dự lắc đầu: “Nói không để ý là giả dối, nhưng anh tin em và cũng ủng hộ em.” Có điều gì quan trọng hơn tin tưởng một người một cách vô điều kiện? Chỉ một câu nói nhưng khiến Duyệt Tâm hài lòng, cô cảm thấy sau nhiều năm, tâm hồn của Viên Nhược Hồng trở nên cao thượng hơn, đây là phẩm chất tốt một người đàn ông trưởng thành cần có. Trước khi tắt điện thoại, Duyệt Tâm ngại ngùng nói một câu: “Cảm ơn anh, Nhược Hồng!” Không phải là tổng giám đốc Viên hay ông Viên mà là gọi tên một cách thân mật và gần gũi: Nhược Hồng. Viên Nhược Hồng đắm chìm trong cảm giác vui mừng và ấm áp. Anh trai Lưu Bảo hàng ngày đến gây sự ở bệnh viện, sau đó còn đến nhà Cố Nam khiến hàng xóm xì xào bàn tán. Bạn thân từ nhỏ của Cố Nam là Vệ Đông khuyên nhủ ông Cố lúc đó đã về nhà dưỡng bệnh: “Bác, chúng ta đưa cho họ ít tiền để họ khỏi làm phiền suốt ngày đêm như thế.” Ông Cố không quản lý tiền bạc trong nhà, bàn với bà Cố, bà không đồng ý, liên miệng nói không có tiền. Ông Cố nói: “Số tiền di dời nhà dùng để làm gì?” Bà nói cứng phải cho Cố Nám mua nhà, ông Cố trách: “Con gái đã gả đi rồi, đâu cần bà phải mua nhà. Hơn nữa, nhà chồng nó cũng không cần chút tiền mọn của chúng ta.” Bà Cố ngụy biện: “Vậy để tiền cho Cố Nam lấy vợ.” Lời nói này càng khiến ông Cố bực bội: “Hai vợ chồng Cố Nam vốn sống với nhau rất tốt, bà làm ầm ĩ khiến hai đứa bỏ nhau, bây giờ ảnh hưởng đến cả tính mạng. Bà còn nói là lấy vợ cho con trai được sao?” Vệ Đông không khuyên gì nữa, yên lặng thở dài. Cuối cùng vẫn là vợ chồng Cố Nám ra mặt, lấy tiền bồi thường di dời nhà đến nhà Lưu Bảo, tranh luận hồi lâu mới giải quyết ổn thỏa. Buổi chiều hôm Duyệt Tâm đến thăm Cố Nam, Cố Nám gọi điện thoại cho cô thông báo Cố Nam đã tỉnh, tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng, Duyệt Tâm thở phào nhẹ nhõm. Vài ngày sau Duyệt Thanh về quê. Mời các bạn đón đọc Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.
Mùa Tuyết Rơi - Trang Trang
Cô là người con gái sơn cước thuần phác, có ước mơ, có lý tưởng sống của riêng mình. Anh sinh ra trong một gia tộc lớn, mạnh mẽ và quyết đoán. Hai người yêu thương nhau từ khi còn thiếu niên, nhưng sự khác biệt vệ quan điểm, lối sống đã khiến họ chia tay... Bốn năm sau, anh trở về tìm cô, tìm lại tình yêu của hai người, bởi anh biết, họ không thể quên nhau. Nhưng khi một lần nữa đối mặt với tình yêu độc đoán nơi anh, dẫu biết lòng còn yêu sâu đậm, cô vẫn quyết cùng người đàn ông khác bước vào một cuộc hôn nhân hợp đồng. Liệu lựa chọn đó có phải là lối thoát hoàn hảo cho cô? Điều gì sẽ xảy ra khi ta yêu một người mà lại kết hôn với một người khác? Rốt cuộc, cái kết nào sẽ dành cho ba người họ? Hãy thả mình vào những cung bậc cảm xúc của "Mùa Tuyết Rơi" và thử tìm câu trả lời bạn muốn. *** Trang Trang, nữ nhà văn, nhà báo nổi tiếng người Trung Quốc. Trong giới nhà văn nữ, chị là người tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn "Phụ nữ không thể không hạnh phúc" trong các tác phẩm của mình. Là một trong những tác giả có nhiều tác phẩm nhất của Yueduji, xuất bản 9 bộ tiểu thuyết kinh điển, bộ nào cũng bán chạy. Bảy năm làm nhà báo, bảy năm làm biên tập đã khiến cho tác giả có cái nhìn sâu sắc về nhiều trạng thái hạnh phúc của phụ nữ. Các tác phẩm tiêu biểu: Tiểu thuyết liên tục đứng đầu bảng xếp hạng nổi tiếng của dangdang.com: Từ bỏ em, kiếp sau nhé.  Bộ tiểu thuyết đề tài vượt thời không được độc giả yêu thích nhất: Duyên kỳ ngộ (02 tập). Cuốn tiểu thuyết ấm áp nhất: Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng. Vĩnh Dạ Nghìn Kế Tương Tư Mùa Tuyết Rơi Gặp Em Dưới Mưa Xuân Mưa Nhỏ Hồng Trần ... *** Em mặc chiếc áo màu trắng đính bạc thêu hoa ấy đứng trong phòng, ánh nắng chiếu trên chiếc áo hắt lại những tia sáng lấp lánh, giống như nàng tiên bước ra từ vầng thái dương. Anh choáng váng rồi chợt bừng tỉnh, trong lòng tràn ngập niềm vui: Đây là của tôi! Tử Kỳ là của tôi! Anh chỉ mong sao em thuộc về riêng mình, giấu đi sắc đẹp của em, làm một phụ nữ luống tuổi đã có chồng là tốt nhất. Đường Tử Kỳ, cuối cùng em cũng phải đến rồi à? Anh đứng ở cửa sổ nhìn xuống dòng người xe như nước phía dưới mà cười. Tô Úc ở trước mặt anh xúc động bảo ra trường bốn năm đến bây giờ đã có thể tụ họp. Cô ấy có vẻ như vô tình, nhưng anh biết, cô ấy đang nói cho anh nghe. Sau khi vào làm ở Vân Thiên và gặp anh, người phụ nữ thông minh này liền rất hay vô tình hoặc cố ý để lộ ra thông tin về em. Để đổi lại, anh cũng không xử tệ với cô ấy. Bốn năm rồi, Đường Tử Kỳ, anh nén lòng không đi tìm em, anh cố gắng đứng cho thật vững, dần dần nắm lấy đại cục. Trong bốn năm anh không xuất hiện trước mặt em, em tưởng anh thật sự không hề biết gì hay sao? Em tưởng Công ty Thiên Địa tự nhiên có thể nhận được đơn đặt hàng của Vân Thiên một cách thuận lợi như vậy sao? Anh thật sự mong chờ em đến quay quảng cáo của Vân Thiên. Không vì công việc, e rằng có đánh chết em cũng không bước chân tới đây nửa bước. Nếu biết tiết mục quảng cáo này chọn bối cảnh ở thành phố B là chủ ý của anh, mục đích chỉ nhằm để em đến đây mà thôi, thái độ của em sẽ thế nào nhỉ? Anh bấm điện thoại, dặn dò thư ký đem bản kế hoạch quay quảng cáo ở thành phố B của Vân Thiên và Thiên Địa đến. Thong thả châm một điếu thuốc, anh không vộị, để em vui vẻ tụ tập với các bạn học trước đã. Em xem, Tử Kỳ, anh vẫn đối xử với em ưu ái như vậy, không dọa em sợ ngay khi vừa đến. Anh nên sắp xếp cho lần đầu tiên chúng ta gặp lại nhau thế nào nhỉ? Cho em một lần ngạc nhiên mừng rỡ được không? Anh lái xe thong thả dạo trên đường, đi mấy vòng vẫn không chịu được lại phải chạy về khách sạn chỗ em ở. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Tuyết Rơi của tác giả Trang Trang.