Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính

Văn án Vu Hàn Châu xuyên vào một quyển sủng thê, trở thành nữ phụ vừa điên khùng vừa độc ác, trù tính nam chính không thành mà lại gả cho nam phụ ma ốm ca ca, chỉ chờ ma ốm vừa chết thì sẽ “Bạch đầu giai lão” cùng với nam chính. Ngày đầu tiên xuyên không, ngay trong đêm động phòng hoa chúc, ma ốm nghiêm khắc cảnh cáo nàng: “Nàng biết an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” “Ồ, được thôi.” Vu Hàn Châu nói. Nàng có cẩm y hoa phục, có mỹ thực trân tu, có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, còn có một lão công không làm nên chuyện, nàng đồng ý! Sau này. “Khụ, nàng có thấy cuốn sách ta đọc tối hôm qua không? Ta đã quên để chỗ nào rồi.” Nam nhân đứng ở phía sau nàng hỏi. “Không có, ngươi hỏi nha hoàn đi.” “Nàng thấy cây quạt hôm qua ta dùng không? Ta tìm không thấy.” Nam nhân chạm một cái vào tay áo của nàng. “Không thấy, ngươi thử tìm lại đi.” Nam nhân nổi giận: “Nàng nhìn thấy ta rồi sao? Ta thích nàng như vậy, nàng liếc mắt nhìn ta một cái có được không!”. === Nam chính bệnh tình suy nhược, gió thổi là ngã, bề ngoài lãnh đạm thận trọng, nội tâm chỉ muốn được tức phụ ôm ôm hôn hôn làm nũng. Nữ chính thích vuốt lông, được cả nhà cưng chiều sủng ái, là tâm can bảo bối của bà bà. Cưới trước yêu sau, khe nhỏ sông dài. Thể loại: Ngôn tình, hợp đồng tình yêu, tình yêu và hôn nhân, điềm văn, xuyên thư, tìm kiếm. Nhân vật chính: Vu Hàn Châu, Hạ Văn Chương Một câu giới thiệu vắn tắt: Được cả nhà sủng ái. *** Căn phòng màu đỏ ấm áp và rực rỡ. Lụa hồng, nến đỏ, tranh giấy cắt màu đỏ. Huân hương phiêu tán nhàn nhạt trong không khí, thanh nhã và hơi ngọt. Trên chiếc giường được trải chăn màu đỏ thẫm có một bóng người mảnh khảnh đang ngồi. Đôi tay trắng tinh mềm mại đặt trên đầu gối một cách im lặng, giá y đỏ đến mức long lanh, khiến cho bàn tay nhỏ bé trắng tinh nõn nà của nàng trở nên càng nổi bật hơn. Thân hình nữ tử bỗng động đậy, sau đó đưa một cái tay giơ lên rồi vén khăn voan lên. Khăn voan của tân nương tử không thể tự mình vén lên mà chỉ có thể do tân lang dùng ngọc như ý để vén lên mà thôi. Nhưng nàng lại vén lên, dường như không để ý quy củ cho lắm. Động tác của nữ tử không nhanh cũng không chậm, chẳng qua là trong phút chốc gương mặt trắng ngần và kiều diễm lộ ra. Đôi đồng tử như nước mùa thu, mang theo một chút tò mò và đánh giá, quan sát cả gian phòng. Trong phòng không có người thứ hai, bày biện tất cả đồ dùng, bàn ghế, bình phong, giá áo, lư hương…tất cả đều lộ ra sự quý giá và tinh xảo, rõ ràng là đồ do quý tộc sử dụng. Nàng cúi đầu nhìn tay mình. Đây là một đôi bàn tay được chăm sóc tỉ mỉ, cho dù là đầu ngón tay hay lòng bàn tay đều không hề có chút vết chai mỏng nào, vừa trắng nõn vừa mềm mại, dường như ngay cả bình trà cũng không thể nhấc nổi. Khác hoàn toàn với đôi tay thon dài hữu lực mà đầy vết thương trong ấn tượng của nàng. Đây căn bản không phải là tay của nàng. Trong đầu nhanh chóng xuất hiện thêm một đoạn ký ức, khiến Vu Hàn Châu ý thức được rằng nàng đã xuyên không, đây cũng không phải là thân thể của nàng. Nàng xuyên vào một quyển tiểu thuyết mà nàng đã đọc trong lúc rảnh rỗi để giết thời gian, trở thành một nữ phụ có xuất thân danh môn nhưng tính tình lại điên cuồng, yêu thầm một nam tử, cũng vì đó mà hủy hoại cuộc đời của mình. Nữ phụ đó tên là An Tri Nhan, là một thiên kim quý nữ. Nam chính là con thứ của Trung Dũng Hầu phủ, nàng vừa gặp đã yêu hắn ta, chỉ một lòng muốn gả cho hắn ta. Còn nam chính lại đối xử vô tình với nàng hết lần này đến lần khác, chỉ cảm thấy chán ghét đối với hành động bắt chuyện và nhào vào lồng ng.ực của nàng. Có một lần, thậm chí hắn ta còn nghiêng mình tránh né, mặc cho nữ phụ té ngã sấp mặt trước mặt đám đông. Theo lý mà nói thì hẳn là nàng nên có ý thối lui, không nên ôm nỗi nhớ thương và cảm tình nữa mới phải. Nhưng không hề như vậy, nàng càng ôm ý nghĩ nhất định phải có được nam chính, thậm chí nàng còn tạo ra một kế gọi là “Trong sạch” —Trong một yến hội, nàng bảo người làm dơ xiêm y của nam chính, sau đó quần áo xộc xệch mà núp trong gian phòng nam chính thay quần áo, muốn thực hiện chuyện nam chính vấy bẩn sự trong sạch của nàng. Âu cũng trùng hợp, ngày hôm đấy nam chính lại mang theo huynh trưởng quanh năm phát bệnh, không thể nào ra khỏi cửa của hắn tới làm khách. Nam chính không yên tâm để huynh trưởng chờ một mình bên ngoài nên sau khi xiêm y bị dơ thì mang theo huynh trưởng đi thay quần áo cùng. Bởi vì vậy nên dáng vẻ quần áo xộc xệch của An Tri Nhan bị hai nam tử cùng nhìn thấy. Nam chính và huynh trưởng đều không phải là người ngu ngốc, bọn họ nhìn thấu được mưu kế của nữ phụ, nam chính đen mặt ngay lập tức, quay đầu kéo huynh trưởng rời đi. Huynh trưởng của hắn lại suy nghĩ nhiều hơn hắn một chút, trước khi đi còn nói với nữ phụ: “Cô nương, chúng ta có thể coi như chuyện này chưa hề phát sinh. Nhưng nếu cô nương cố rêu rao chuyện này ra ngoài thì cũng chỉ có thể gả cho ma ốm là ta đây mà thôi.” Hắn nói vậy là muốn đánh tan ý niệm của nàng, đừng nghĩ đến chuyện dùng chuyện này để tính kết hôn sự của đệ đệ của hắn. Nhưng mà nữ phụ lại không cam lòng, nàng nhìn bóng lưng vô tình rời đi của nam chính thì sinh ra ý niêm điên cuồng—Nếu đã không gả được cho nam chính thì gả cho ca ca của hắn ta thì có sao! Ca ca của nam chính từ nhỏ đã là ma ốm, nghe đồn rằng sống không quá hai mươi tuổi. Nữ phụ suy nghĩ, hắn sẽ chết sớm thôi, lúc đó nàng sẽ lấy danh nghĩa là trưởng tẩu để ngày ngày sống cùng dưới mái hiên với nam chính, ngày ngày gặp nhau. Cứ như vậy thì nàng cũng được coi như răng long đầu bạc với nam chính. Thế nên nàng nói với mẫu thân rằng ca ca của nam chính đã thấy nàng thay quần áo, nàng phải gả cho hắn. Mẫu thân không đồng ý, như thế nào đi nữa cũng không thể gả cho một ma ốm mạng sống ngắn ngủi như vậy được. Không phải là chỉ bị thấy thay quần áo thôi sao? Cứ che giấu, không nhận là được. Nhưng nữ phụ khóc lóc ồn ào không thôi, nêu không gả đi thì nàng thậm chí còn tuyệt thực kháng nghị. Trong nhà hết cách với nàng nên không thể không gả nàng đi. Sau khi gả đi, nữ phụ phớt lờ chẳng thèm để ý tới trượng phu, nghĩ đủ mọi cách để nhìn chằm chằm vào nam chính. Trượng phu thấy nàng quá đáng thực sự nên mới răn dạy và quở mắng nàng, còn muốn chuyển ra ngoài ở. Nữ phụ không muốn, vào buổi tối của một ngày nào đó, vào lúc trượng phu tái phát bệnh mà bịt miệng hắn lại, không để hắn kêu người, sau đó trơ mắt nhìn hắn không kịp cứu chữa, khí kiệt mà chết. Không lâu sau đó thì nam chính cưới nữ chính, che chở trăm bề, thương yêu có thừa. Nữ phụ thấy vậy thì căm ghét không ngừng. Xúi giục, hãm hại, giở mọi thủ đoạn tồi tệ, cuối cùng lại tự tìm mình đường chết. Nàng vốn không đáng tội chết, nhưng trong lúc tuyệt vọng và tự sa ngã thì nàng đã nói ra rằng mình đã cố ý bịt miệng trượng phu lại, khiến trong lúc hắn phát bệnh mà chẳng có ai chăm sóc, sau đó khí cùng lực kiệt mà chết đi, chuyện này chọc giận người trong nhà, ban cho nàng ba thước lụa trắng. *Ba thước lụa trắng: Dùng để treo cổ tự tử. Vu Hàn Châu vươn bàn tay trắng nõn thon dài ra sau lưng rồi sờ soạ,ng, mò được một quả táo đỏ bên trong chăn cưới, cắn hai ba miếng ăn hết quả táo. Tại sao nguyên chủ lại điên cuồng như vậy thì nàng không thể hiểu được. Nàng không giống với nguyên chủ, nguyên chủ có cuộc sống giàu sang nhàn hạ, còn nàng chưa từng có. Nguyên chủ có người nhà thương yêu che chở, còn nàng cũng không hề có. Nguyên chủ điên cuồng vì tình yêu, nàng càng không thể hiểu được. Nàng ý thức được rằng chính mình là cô nhi, sống ở một nơi hoang vu xa xôi và cằn cỗi, ngày nào cũng cố gắng vì để lấp đầy bụng. Sau này bước vào trận đấu thì ngày nào cũng liều mạng chém giết, cuối cùng cũng có cơ hội được ăn no, nhưng lại quanh năm mệt mỏi, suốt tháng bị thương. Nuốt miếng táo đỏ trong miệng xuống, nàng lại đưa tay ra sau lưng sờ soạ,ng tiếp, mò ra được mấy hạt đậu phộng và long nhãn rồi từ từ ăn. Không có chuyện gì quan trọng hơn chuyện lấp đầy bụng cả. Cho đến khi nghe thấy một loạt tiếng bước chân đang tới gần, bước chân phù phiếm vô lực, đi về phía hỉ phòng, Vu Hàn Chu thu dọn đống bừa bộn ngay lập tức, lấy khăn tay gói mớ vỏ lại rồi nhét vào một nơi không bắt mắt, sau đó lại buông khăn voan xuống rồi ngồi ngay ngắn lại. Người tới là tân lang của hôm nay, con trưởng của Trung Dũng Hầu phủ Hạ Văn Chương. Thân thể hắn không tốt, không có người nào dám giữ hắn lại uống rượu nói chuyện phiếm cả. Sau khi kính ly rượu nhạt thì thả hắn trở lại. Hạ Văn Chương nghĩ lý do của hôn sự ngày hôm nay, nghĩ tới người ngồi trong hỉ phòng là nữ tử điên cuồng khiến người ta đau đầu thì nhíu mày, mặt đầy tâm sự mà đẩy cửa ra, đi vào. Trong phòng rất an tĩnh. Nến cưới đang lặng lẽ cháy trong trong, khi hắn bước vào thì ngọn lửa cũng lay động mấy lần. Hạ Văn Chương đi vào bên trong thì thấy một bóng dáng đang ngồi quy củ trên mép giường. Khăn voan vẫn đang được đội một cách nghiêm chỉnh, hai tay quy củ đặt trên đầu gối, thân hình lung linh, tư thái an tĩnh và dịu hiền. Hạ Văn Chương không khỏi có chút ngạc nhiên. Hắn vốn nghĩ rằng sẽ thấy một khuôn mặt tức giận, tùy tiện và điên cuồng. Dẫu sao thì nàng cũng không gả cho hắn bởi vì thích. Người nàng thích là đệ đệ của hắn. Việc gả cho hắn cũng không phải là nguyện vọng thực sự của nàng. Hạ Văn Chương hơi nhếch môi, cất bước chậm rãi đi tới mép giường. Khi đi ngang qua cạnh bàn thì duỗi tay lấy ngọc như ý, đi đến mép giường rồi dùng ngọc như ý nhẹ vén khăn voan lên. Nói với nàng: “Nàng—” Hắn vừa mới nói được một chữ thì dừng lại, những lời còn lại đều bị ép lại trong gốc lưỡi. Nữ tử dưới lớp khăn voan hoàn toàn khác với nữ tử trong tưởng tượng của hắn. Hắn vốn cho rằng mình sẽ đối mặt với một đôi mắt nồng đậm ưu tư. Không ngờ nữ tử dưới lớp khăn voan có đôi con ngươi trong veo, sáng ngời và chứa lãnh ý. Ánh mắt tựa như băng vỡ vừa mới tan trong nước, ánh sáng vỡ vụn trong suốt khẽ lay động, cực kỳ lạnh lẽo. Hạ Văn Chương nhất thời thất thanh. Một lát sau hắn mới thu hồi tâm tư lại, nói với nàng: “Ta biết thực ra nàng không muốn gả cho ta. Nhưng nếu nàng đã gả cho ta rồi thì ta hy vọng nàng có thể an phận làm Hạ Đại nãi nãi.” Tại sao nàng phải gả cho hắn thì Hạ Văn Chương không hiểu. Chuyện ngày hôm đó, dù cho là nàng tính kế trước, nhưng hắn và đệ đệ cũng không truyền ra, người khác cũng không biết chuyện. Nếu chính nàng không nói ra thì không thể có người thứ tư biết được, nàng vẫn có thể xuất giá một cách êm đẹp. Sao lại muốn gả cho tên ma ốm là hắn chứ? Nghênh đón ánh mắt cảnh cáo của hắn, Vu Hàn Châu khẽ gật đầu: “Được.” Nàng bây giờ đã không còn nữ vương bách thắng của đấu trường nữa rồi, nàng không cần dùng hết khí lực toàn thân chỉ vì một bữa cơm no nữa rồi. Hạ đại phu nhân? Nếu là cẩm y hoa phục, mỹ thực trân quý, còn có rất nhiều đầy tớ hầu hạ, nàng đồng ý. Thần thái bình tĩnh của nàng rơi vào ánh mắt của Hạ Văn Chương, khiến hắn không khỏi sinh nghi ngờ. Đột nhiên, cảm giác nhồn nhột trong họng truyền tới, sắc mặt của hắn khẽ biến, hắn móc ra một cái khăn từ trong tay áo ra ngay lập tức rồi che miệng ho khan kịch liệt. Vu Hàn Châu thấy hắn sắp ho đến mức tan rã luôn rồi nên vội vàng đứng dậy rồi đỡ hắn ngồi xuống, sau đó đi tới cạnh bàn rót cho hắn một ly nước và dùng mu bàn tay thử thành ly, thấy nhiệt độ vừa phải thì bưng ly nước quay trở lại rồi nói: “Ngươi nhuận họng một chút đi.” Hạ Văn Chương ho khan khiến toàn thân khó chịu, lời nói cũng không thể nói được ra, hắn nhìn ly nước được đưa tới trước mặt thì ánh mắt lại lộ sự nghi ngờ. Tại sao nàng lại tốt bụng như vậy? Hắn cứ tưởng nàng sẽ chán ghét hắn. Hạ Văn Chương cố nén cơn ho lại rồi vươn bàn tay tái nhợt gầy khô ra cầm lấy ly. Trong sự run rẩy, cầm lấy ly không đúng mực nên ngón tay của hắn chạm lấy ngón tay của nàng một cái. Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng ngước mắt lên nhìn nàng thì lại thấy dường như nàng không phát hiện, trong con ngươi trong suốt còn lộ ra một chút lo lắng. Hạ Văn Chương càng cảm thấy kì lạ, nhưng sự khó chịu trong cơ thế khiến hắn không kịp suy nghĩ nhiều rồi cúi đầu uống nước. Uống cạn ly nước, hắn cảm thấy hơi khá hơn một chút. Cầm cái ly trống trong tay rồi ngước mắt nhìn nàng: “Nàng có thể nghe được lời ta vừa nói không?” Vu Hàn Châu gật đầu một cái: “Nghe được.” An phận phải không? Không thành vấn đề. Nàng cũng không yêu đệ đệ của hắn nên cũng chẳng có gì bất mãn đối với tình cảnh ngày hôm nay. “Ta nói nghiêm túc!” Ánh mắt của Hạ Văn Chương trở nên lạnh lẽo, nghiêm nghị nhìn nàng mà nói: “Nàng đừng có mà tai trái đi vào tai phải đi ra!” Vu Hàn Châu biết ngay rằng hắn không tin nàng. Hắn không tin nàng sẽ an an phận phận. Ngược lại Vu Hàn Châu có thể hiểu được suy nghĩ của hắn, lúc trước nàng đã làm ra chuyện như vậy, nếu đổi thành Hạ Văn Chương thì nàng cũng sẽ không tin. Vậy nên nàng nhìn hắn và nói: “Muốn ta làm gì thì ngươi mới tin chứ?” Răng trắng nói suông, nói gì cũng là giả hết. Ngay cả khi chứng từ được lập ra thì chẳng lẽ cứ nhất định là phải làm theo sao? Vu Hàn Châu nghĩ không ra biện pháp để chứng minh bản thân, nhưng nàng không hoang mang, nhỡ đâu hắn có biện pháp thì sao? Nói cho cùng thì là hắn nghi ngờ. Muốn xóa bỏ nghi ngờ thì hắn chỉ có thể đề cập đến cái gì đó trước mà thôi. Nhưng Hạ Văn Chương bị nàng hỏi như vậy. Thật ra thì hắn cũng không biết làm thế nào mới có thể đảm bảo rằng nàng không gây rắc rối. Hắn nói ra những lời đó chẳng qua là cảnh cáo nàng mà thôi. Hắn mím môi nhìn nàng, tuy khuôn mặt của hắn tái nhợt gầy gò nhưng con ngươi sắc bén, giường như có thể nhìn thấu nội tâm của nàng qua vẻ bề ngoài của nàng vậy. Nhưng sự nghênh tiếp không không tránh không né của nàng khiến Hạ Văn Chương xác định được rằng không phải là nàng đang khiêu khích. Cuối cùng còn nghiêm túc hỏi hắn. Hắn thả chậm thanh âm, nhìn nàng nói: “Lúc đầu ta đã khuyên nàng mà nàng không nghe. Cho dù trong lòng nàng nghĩ thế nào đi nữa, nếu nàng đã gả cho ta thì chính là vợ của ta.” Thân thể của hắn không tốt, bị bệnh quanh năm, cơ thể gầy gò, tựa như chỉ cần gió thổi một cái là đã thành cành khô đổ gãy rồi, thế mà nói tới nói lui lại có lực độ khiến người ta kìm lòng không đặng mà tín phục: “Chỉ cần nàng an phận thì ta sẽ không làm khó nàng.” Hắn ngừng một chút: “Bất luận là ai cũng không thể làm khó nàng.”   Mời các bạn mượn đọc sách Gả Cho Ma Ốm Ca Ca Của Nam Chính của tác giả Ngũ Đóa Ma Cô.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hồng Bài Thái Giám Tục
Bộ này là bộ tiếp theo của Hồng Bài Thái Giám với việc Lăng Giản cùng mấy phu nhân xuyên không từ Lam Hướng đến thời hiện đại. Một loạt các chuyện dở khóc,dở cười ở thời hiện đại đều diễn ra với gia đình hoàng gia này. Cuộc chạm trán giữ Lăng Giản và Khương Lạc – người yêu cũ ở thời hiện đại sẽ như thế nào?  Cung chủ Hứa Linh Nhược, người có gương mặt rất giống Khương Lạc sẽ nghĩ gì? Ngoài ra, Lăng Giản nhà ta còn thu thập thêm 2 vị phu nhân là Thiện Tuyết Nhu và Ngọc Linh Lung nữa nhe. Một người thì ôn nhu như là An Phi, còn 1 người thì siêu “đắc kỉ” như Nhị công chúa vậy. *** Từng đợt khoái cảm truyền đến theo động tác khiêu khích của Lăng Giản, Lam Ngữ Thần mê ly nhìn Lăng Giản vùi đầu trước ngực nàng, yên tâm giao tất cả cho nàng, tùy nàng chiếm lấy. Đôi mắt phủ một tầng hơi nước thật mỏng, hô hấp của Lam Ngữ Thần càng ngày càng nhanh, hai tay nắm sàng đan đến ứa cả mồi hôi. Nàng vẫn luôn nhớ kỹ cảnh tượng lần đầu gặp gỡ Lăng Giản mấy năm trước. Khi đó, Lăng Giản mặc một bộ y phục thái giám có thể thấy khắp nơi trong cung, ngồi trên ghế đá ở ngự hoa viên ngửa đầu nhìn trời. Trên bàn đá bày khoai tây chiên rất thơm, cũng chính vì món ăn mới lạ chưa từng thấy qua này khiến Lam Ngữ Thần dừng bước, bước ngược về phía Lăng Giản. Trên người Lăng Giản có loại hương cỏ nhàn nhạt, dễ dàng chiếm lấy trái tim thiếu nữ của Lam Ngữ Thần. Đặc biệt lúc Lăng Giản nằm trên cỏ nhẹ nhàng ngâm nga những từ khúc nàng chưa từng nghe qua, trong ánh mắt Lam Ngữ Thần ngoại trừ trời đất rộng lớn, thì chỉ còn Lăng Giản đang thản nhiên ca hát. Thích nàng,không phải vì dáng vẻ tuấn mỹ của nàng, thích nàng chỉ vì phần khí tức mang đến cảm giác bình yên trên người nàng, thích nàng vì nàng đồng ý kiên nhẫn kể một số truyện xưa hoặc triền miên hoặc khắc cốt ghi tâm, thích nàng vì trong ánh mắt nàng vĩnh viễn mang theo sự cưng chìu mà người khác không có. Thích nàng chăm chú lúc ca hát, thích nàng thích vẻ dịu dàng trên mặt nàng, thích nàng vì nàng là Lăng Giản, là người nàng muốn có. Mời các bạn đón đọc Hồng Bài Thái Giám Tục của tác giả Nam Mệnh Vũ.
Thê Nô
Nhìn qua Đào Tư Di có lẽ là một người phụ nữ hạnh phúc. Xinh đẹp, có một công việc để làm và có một người chồng thành đạt, hết mực yêu thương mình, có lẽ cuộc sống của cô luôn là màu hồng như thế cho đến khi tiểu tam đưa xấp hình giường chiếu tay ba của chồng cô đến trước mặt. Thế là cuộc sống viên mãn của cô hoàn toàn sụp đổ. Khi Đào Tư Di quyết định li hôn thi đúng lúc gặp lại người em trai khác cha khác mẹ với mình Diệp Nam Tê, và người em trai đó lại kéo đến cho cô một người anh khác cha khác mẹ khác – Diệp Lan Trăn.  Điều làm Đào Tư Di hết nói nổi đó là người mà cô xem như em trai kia vậy mà lại có tình cảm đặc biệt không nên có với cô. Để đánh tan suy nghĩ của Diệp Nam Tê mà bất đắc dĩ Đào Tư Di lại phải bắt đầu một mối quan hệ không nên có với cậu cả nhà họ Diệp - Diệp Lan Trăn. ***   Ở bên ngoài, Diệp Lan Trăn luôn giới thiệu Đào Tư Di là em họ mình, còn hết lòng giúp cô làm quen với nhiều thanh niên khác, nhưng không biết là vô tình hay cố ý, khi giới thiệu anh hết nói người ta có nhiều bạn gái, lại nói người ta lợi dụng người yêu :v Lúc đầu Diệp Lan Trăn chỉ nhất thời có hứng thú với một cô gái thanh thuần cũng muốn dập tắt ý định của Diệp Nam Tê. Nhưng sau khi tống em trai vào quân đội xong là bắt đầu dây dưa với “em họ” luôn. Diệp Lan Trăn sủng cô, che chở cho cô, giúp cô cắt đứt hoàn toàn với người chồng cũ phong lưu, quan tâm cha mẹ cô… nhưng hết thảy anh vẫn chưa xác định được tình cảm của mình. Cho đến sau này khi tai nạn xảy xa dẫn đến việc Đào Tư Di bị di chứng …có thể mất đi khả năng làm mẹ, lúc này Diệp Lan Trăn mới biết rằng, hơn ai hết anh muốn dùng cả đời cả che chở cho cô bởi vì anh yêu cô. Nhưng anh không biết rằng vết thương bị phản bội từ cuộc hôn nhân trước làm cô ít nhiều mất lòng tin vào sự chung thủy, chính vì vậy khi nhìn thấy anh ôm một người phụ nữ khác, Đào Tư Di như cảm thấy vết thương lòng lần nũa rách toạc ra. Vì sao anh không gọi điện giải thích? Đào Tư Di sẽ đối mặt chuyện này như thế nào? Người phụ nữ Diệp Lan Trăn ôm vào lòng là ai? Những bí mật của thế hệ trước, thế này này liệu có dần được tháo gỡ? Nam nữ chính truyện này đều không sạch, có lẽ với ai cuồng sạch thì sẽ thấy đây là khuyết điểm lớn, nhưng bù lại độ sủng-sắc thì miễn bàn, đảm bảo sẽ thỏa lòng mong ước của các bạn. Nam chính cực sủng nữ chính, đôi khi anh bá đạo, hay nói nữ chính là đầu heo nhưng mạnh miệng thế thôi, vẫn bị vợ đè đầu cưỡi cổ như thường. Nữ chính truyện này cá nhân mình thấy không mấy nổi bật, được cái điềm đạm, khá dứt khoát với chuyện cũ, không dây dưa. Truyện có yếu tố tiểu tam, nam phụ nhưng cũng không tô đậm lắm, vừa đủ kích thích tình tiết. Nội dung tuy không quá mới mẻ, nhưng được tác giả dẫn dắt khá hài hòa, ai yêu hay thích sủng-sắc và nam chính thê nô thì sẽ không hối hận khi nhảy hố này đâu. --------------- Review by Hôn Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hiện tại việc Diệp Lan Trăm chính là hết bận chuyện của công ty, sớm sớm về nhà, cùng cô dâu nhỏ của anh chơi đùa với cục cưng. Hành động này của anh làm cho nhiều anh em tốt ở Bắc Kinh đều khinh bỉ lợi hại, cục cưng còn chưa đi ra mà anh đã chơi đùa rồi, cậu cả nhà họ Diệp thật có bản lĩnh, quả thực như thần nhân tu tiên nha! Mỗi khi nghe được câu này, Diệp Lan Trăn cũng không gấp, cũng không giận, chỉ là dào dạt đắc ý nhìn bọn họ, miễn cưỡng nói một câu. Đố kị thì cứ nói, đừng ăn không được nho thì nói nho xanh. Haizz….. nghe lời này rồi lại nhìn nét mặt kia của Diệp Lan Trăn, đám anh em ở Bắc Kinh hiếu kỳ vô cùng, bọn họ thực sự muốn xem có đứa nhỏ trong bụng thì vui đùa thế nào. Có điều cũng có tý chanh chua, ngăn cách giữa đàn ông và đàn bà không phải còn có một cái thông đạo sao, thông qua được là với tới rồi. Miệng mấy anh chàng này thật như dát vàng, bọn anh vừa thốt ra lời này xong, Diệp Lan Trăn liền đen mặt, trăm lần đều linh, chẳng qua vẻ mặt anh không phải tức giận, mà là hậm hực. Thật giống như chèn ép cơn tức không có chỗ phát tiết. Bọn họ nào biết, lời này thật đúng là động vào tâm khảm của Diệp Lan Trăn, anh thật muốn đi giao lưu một chút, nhưng dùng mọi cách thử vẫn không có cơ hội. Dù chết cũng phải lôi kéo tay vợ thỏa mãn bản thân một phen. Nói đi nói lại, không phải đều nói qua thời gian an thai, thỉnh thoảng làm nhẹ nhàng vài lần là có thể. Nhưng Đào Tư Di đã từng bị thương tổn, sau khi được bác sĩ kiểm tra, đều nói tình trạng hai mẹ con rất tốt, kết quả vừa ra lập tức làm cho Diệp Lan Trăn tràn ngập chờ mong với cuộc sống. Khi anh nắm cơ hội hỏi chuyện kia, bác sĩ lập tức nghiêm mặt, nói cơ thể đã từng chịu thương tổn, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn. Hàm nghĩa cẩn thận này không cần nói rõ, Diệp Lan Trăn là người thông minh, anh đương nhiên rõ ràng ý tứ gì. Cho nên nghe đám bạn trêu chọc mình, anh liền áp lực, áp lực lợi hại. Vì đứa nhỏ, anh nhịn, việc này dẫn đến một hiện tượng quái dị, Đào Tư Di phát hiện giờ Diệp Lan Trăn rất thích xem phim hoạt hình. Nói ra tên phim, ai cũng không tin, là ‘Ninja rùa’. Mời các bạn đón đọc Thê Nô của tác giả Hiểu Rõ Là Ta.
Ông Xã Phải Được Dỗ Dành
Tần đại công tử luận nhan sắc có nhan sắc, luận bối cảnh có bối cảnh thế nhưng vẫn cứ “ế” vợ. Bởi vì người ta đồn nhau rằng Tần Qua có bệnh, còn là bệnh tâm thần, lúc phát bệnh vô cùng đáng sợ, còn có khuynh hướng bạo lực. Thế nên dù nhà họ Tần giàu có thế nào cũng không có nhà nào trong giới thượng lưu này chịu gả con gái qua. Người trước có câu, không có việc gì khó, chỉ sợ không có tiền. Nếu đã không thể dùng quan hệ để hỏi vợ, vậy thì dùng tiền mua. Nhà họ Tần cái gì cũng có thể thiếu, chỉ không thiếu mỗi tiền, mà đối tượng được chọn để giao dịch là Ngô thị đang đứng trên bờ vực phá sản. Vốn dĩ vị trí “con dâu cả” đã định là vị tiểu thư Ngô Chi Chi kia. Thế nhưng giữa đường lại nhảy ra sai số mang tên Ngô Đồng, càng trùng hợp hơn là Tần đại công tử lại thấy cái “sai số” này rất hợp mắt, vì thế liền ngang ngược chỉ định Ngô Đồng làm cô dâu. Từ một “người qua đường" đáng thương đi cầu người bỗng chốc trở thành “nữ chính” thực khiến Ngô Đồng muốn khóc. Bởi vì: *** Mẹ chồng tương lai nói với cô chồng cô có bệnh. Em chồng tương lai nói hàng đã nhận, không thể trả. Chú hai cô thì ngấm ngầm ám chỉ rằng muốn cứu em trai thì mau kết hôn, tốt nhất là phải giữ chặt cọc hôn nhân này. Bác sĩ tâm lý của Tần Qua lại khuyên rằng “chồng cô cần phải dỗ dành”. Vì thế, cuộc sống sau khi kết hôn của Ngô Đồng chính là mỗi ngày “dỗ dành ông xã, dỗ dành ông xã và dỗ dành ông xã…” *** Ngô Đồng là cô cháu gái “không thân” của giám đốc Ngô. Bởi vì chữa bệnh cho em trai mà phải mặt dày bám theo ông chú để cầu tình. Không ngờ chưa kịp gặp được người cần gặp đã đụng phải Tần Qua, hay nói đúng hơn là chạm trán cậu con trai “hờ” của Tần đại thiếu.  Cuộc gặp gỡ này sẽ chỉ là một sự tình cờ nếu nhà họ Tần không gấp rút muốn tìm con dâu, còn Ngô gia lại không thể không gả. Giống như sự sắp đặt của định mệnh hay bởi vì một sợi nhân duyên đã kết, trong số hai vị Ngô tiểu thư, Tần Qua lại chọn Ngô Đồng.  Và thế là bọn họ kết hôn… Ngô Đồng biết Tần Qua có bệnh, chính anh cũng không phủ nhận điều ấy. Nhưng mạng của em trai cô, nếu không có cuộc hôn nhân này, thì không thể cứu. Thế nên bất kể người đàn ông cô lấy có ra sao, cô cũng sẽ chấp nhận, không oán không hối mà bước vào cuộc hôn nhân với người đó.  Ngô Đồng là cô gái trưởng thành, có suy nghĩ, có chính kiến. Cô hiểu rõ Tần Qua là nguyên nhân gián tiếp để em trai cô được sống. Thế nên dù biết anh có bệnh, cô vẫn sẵn sàng sống với anh, chăm sóc anh, ở bên anh, cùng anh nghiêm túc xây dựng gia đình của bọn họ.  Ngô Đồng xuất thân từ gia đình gia giáo, thế nên tính cách cô dịu dàng, uyển chuyển, mỗi nụ cười, mỗi lời nói đều mang phong vận của nữ sĩ. Có lẽ, chính bởi một Ngô Đồng dịu dàng như thế mới có thể xoa dịu Tần Qua, khiến anh vượt qua được nỗi ám ảnh của quá khứ, mới là bến đỗ bình yên để chú “Husky” nóng nảy yên tâm sưởi nắng. Tần đại thiếu gia Tần Qua là một quân nhân giải ngũ mắc chứng PTSD - một loại rối loạn tâm lý gây ra bởi các chết của các đồng đội trong khi thực hiện nhiệm vụ. Mặc dù trải qua hai năm điều trị, Tần Qua đã gần như hồi phục, thế nhưng vẫn dễ dàng nóng nảy, thích chiếm hữu, còn có khuynh hướng bạo lực.  Để hồi phục triệt để, bác sĩ khuyên Tần Qua nên kết hôn, mà đối với anh, lấy ai cũng không quan trọng, chỉ cần người đó có thể đối xử tốt với Phi Phi. Thế nên, anh chọn Ngô Đồng. Bởi cô gái đó cười lên rất dịu dàng, còn có thể khiến cậu con trai hờ của anh nhìn lâu thêm một chút.  Vậy nên bọn họ kết hôn… Tần Qua dù đã giải ngũ, nhưng bản tính nhà lính đã ăn sâu vào máu thì không hề thay đổi. Dù ngang ngược chỉ định Ngô Đồng làm cô dâu, nhưng cuối cùng anh cũng không phải kẻ tiểu nhân hay ép buộc. Anh nói cho cô biết anh có bệnh, còn đề nghị cô đi gặp bác sĩ tâm lý của anh để hiểu rõ. Anh cho cô cơ hội lựa chọn, cho cô cơ hội hối hận. Bởi vì xét cho cùng, dù là một cuộc hôn nhân mua bán, dù không có tình cảm, anh vẫn nghiêm túc muốn cùng cô đi đến cuối đời. Tần Qua giống như một chú Husky to xác, vừa ngáo vừa láo lại thích nhây. Bởi vì có bệnh nên tính tình anh dễ nóng nảy, nhưng đối với người nhà vẫn là thật lòng quan tâm, đối với cô gái của mình càng thêm bảo vệ. Trong mắt người ngoài, anh là một “lão quân nhân” ngang ngược thô lỗ, nhưng trước mặt Ngô Đồng anh chỉ là một chú cún ngốc, dễ xúc động, thích được dỗ dành. Ngoài cặp đôi nhân vật chính, tớ còn khá thích soái ca Tần Hoài - em trai nam chính. Tần Hoài là một người đàn ông đĩnh đạc, trưởng thành lại rất quan tâm anh cả. Không giống như Tần Qua ngang ngược, tùy hứng, Tần Hoài tự buộc mình trong trách nhiệm, đến mức mang cả tình cảm ra để kinh doanh. May mắn Tần Hoài còn có một người anh trai, tuy thô lỗ nhưng lại rất thật lòng, kéo anh lại đúng lúc. Tớ cũng thích anh “người yêu cũ” của nữ chính. Anh này sau khi chia tay thì cảm thấy có lỗi với nữ chính nên ý định muốn quay về để bù đắp. Thế nhưng, anh về đến nơi thì người ta đã đi lấy chồng rồi. Thực ra thì sau khi chia tay, tình cảm đều đã chẳng còn, chẳng qua lúc trước vội vã kết thúc, khiến anh này thấy có lỗi, nên muốn chăm sóc Ngô Đồng thêm một chút. Anh nam phụ này rất là đáng yêu, đánh không lại chồng người ta nhưng cứ thích lắc lư trước mặt Tần Qua trêu tức, khiến Tần cún không ít lần ăn giấm chua. Cuối cùng là cậu con trai hờ Phi Phi của Tần Qua. Phi Phi là con trai của đồng đội đã mất của Tần Qua. Cậu bé mắc bệnh tự bế sau một tai nạn và được đưa đến nhà họ Tần nuôi nấng. Đối với Tần Qua, Phi Phi là lý do để anh chịu phối hợp điều trị, là trách nhiệm để anh sống tiếp.  Vì thế, Phi Phi cực kỳ quan trọng với Tần Qua. Chính Phi Phi là cầu nối của Tần Qua và Ngô Đồng, cũng là thanh niên chuyên nghe Tần Qua tự biên tự diễn, tự hỏi tự trả lời 360 câu hỏi lấy lòng vợ.  “Ông xã phải được dỗ dành” là một câu chuyện đơn giản, phát đường là chính, ngược cẩu độc thân là chủ yếu. Tình tiết truyện đơn giản, không có tiểu tam, tiểu tứ, toàn bộ xoay quanh câu chuyện “dỗ” vợ của chú cún to xác Tần Qua. Nếu bạn muốn biết làm sao để Tần cún nóng nảy chinh phục vợ, làm sao để Ngô Đồng dỗ dành ông xã mỗi ngày thì nhảy hố nhé.  _________ Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tổng công ty quản lý bất động sản Quân Hào. Phòng họp. Hôm nay là ngày các giám đốc chi nhánh tiểu khu chung cư về tổng công ty họp để báo cáo tình hình hoạt động của tiểu khu mình quản lý. Tần lão đại Tổng giám đốc Tần ngồi phía trên, nghe từng người, từng người đứng thẳng tắp, dõng dạc báo cáo tình hình doanh thu của tiểu khu mình quản lý. Hình thức báo cáo này cùng với việc báo cáo trong quân đội cũng không có sự khác biệt lắm, có thể nóiđây là một nét đặc sắc của công ty Quân Hào. “Tiểu khu bất động sản Lam Hải của chúng ta tháng này chỉ số an toàn đạt tiêu chuẩn, hiệu suất khen ngợi là 98.75%, bên cạnh đó …” “Tút tút tút …” một loạt âm thanh báo động cắt ngang lời báo cáo của người phụ trách tiểu khu Lam Hải, mọi người cực kỳ ăn ý nhìn về phía Tần lão đại. Chỉ thấy Tổng Giám đốc Tần nhăn mày lại, nhìn đồng hồ điện tử trêntay mình một chút rồi đẩy cửa phòng họp đi ra ngoài. “Mau, mau, đến nhìn xem lần này được bao nhiêu mét.” đã bị phân đến tiểu khu mới một mình đảm đương nhiệm vụ mới, Tiểu Tống chỉ có thể đẩy đẩy bạn nối khố Đại Hữu của mình. Đại Hữu lấy bộ đàm ra hỏi “Mau báo vị trí của công chúa.” “Trước cửa của công viên tòa nhà chính.” Trong bộ đàm truyền đến vị trí báo cáo. “Năm mươi mét.” một người phụ trách một tiểu khu khác nói to. Từ phòng họp đến trước cửa công viên toà nhà chính là khoảng năm mươi mét, nhưng bọn họ đều sẽ rà soát toàn bộ địa hình khu chung cư. Mời các bạn đón đọc Ông Xã Phải Được Dỗ Dành của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.
Nhật Ký Luyện Thành Phúc Hắc
Ninh Mặc là quý tử của Ninh gia, không chỉ có gia thế xuất chúng mà còn sở hữu gương mặt trêu hoa ghẹo nguyệt, từ nhỏ đã bộc lộ tài năng xuất sắc. Còn hàng xóm của Ninh gia là Quan gia, không giống hoàng tử nhà họ Ninh, bảo bối của nhà họ lại là cô công chúa Quan Thước Hạ. Quan Thước Hạ vốn là một con rùa biển sống ở nước ngoài cùng mẹ, năm 6 tuổi mới quay về nước ở với cha và ông nội. Những đứa trẻ sống trong đại viện chơi với nhau theo đẳng cấp gia đình, chính vì vậy nên con của các quan lớn - hai đứa trẻ Thước Hạ và Ninh Mặc có quan hệ rất rất thân thiết. ***   Phần đầu của truyện kể về tuổi thơ ấu cùng nhau lớn lên của "tôm nhỏ" Quan Thước Hạ và "cá mập nanh trắng" Ninh Mặc. Cái cách mà cô bé luôn gọi thẳng tên cậu thay vì "anh Ninh Mặc", những ngày tháng cắm trại hay còn được gọi là huấn luyện quân đội phiên bản nhí, thậm chí là những rải hoa đào rụng lên người Thước Hạ cũng như Ninh Mặc,... Mỗi lần cô nhìn thấy gia đình đầy đủ ông bà cha mẹ của Ninh Mặc, trong lòng đứa bé chưa tới mười tuổi tuy không ghen tỵ nhưng vẫn không khỏi hâm mộ mười phần. Bố Quan cũng biết con gái cưng từ nhỏ sống xa mẹ là thiệt thòi, càng ra sức yêu thương cô gấp bội. Quan Thước Hạ dù không lớn lên bên hơi ấm mẹ nhưng không hề thiếu thốn tình thương của bà. Nếu tuổi thơ được cưng chiều của Quan Thước Hạ được ao ước bấy nhiêu, thì những ký ức thiếu niên của cô càng đau lòng bấy nhiêu. Mẹ Quan trẻ hơn bố Quan nhiều tuổi, vừa xinh đẹp lại tài giỏi. Một người nơi quê nhà, một người phương trời tây, khoảng cách địa lý hàng ngàn cây số nên không trách khỏi xa mặt cách lòng. Bà có người bạn trai mới, Thước Hạ nhất quyết ở lại cùng bố và ông nội. Không lâu sau, Thước Hạ thi lên đại học, ông nội Quan mất, bố Quan đi bước nữa. Cô dọn ra khỏi nhà và cắt đứt liên lạc với gia đình. Ninh Mặc ra nước ngoài du học, Thước Hạ chỉ còn có một mình, đó là quãng thời gian cô đơn nhất của cô. … Sau tháng năm ăn cơm trời Tây, Ninh Mặc cuối cùng cũng trở về Trung Quốc. Anh chia tay mối tình đầu, vừa về nước, gia đình họ Ninh thúc giục Ninh Mặc đi xem mắt liên tục. Một ngày nọ anh lái xe sau khi uống rượu và gây tai nạn. Thực chất sự việc không nghiêm trọng, nhưng có kẻ động tay động chân, đổ mọi tội lỗi lên đầu anh. Ninh Mặc nằm viện một thời gian vì thương tích sau tai nạn, báo chí nhằm vào Ninh gia viết lên những câu chữ mang tính công kích nặng nhất. Nằm trên giường bệnh, Ninh Mặc dần nhận ra, người luôn bên cạnh anh hơn 20 năm nay, không chỉ khi hạnh phúc mà còn trong lúc khủng hoảng chính là tôm nhỏ Quan Thước Hạ của anh. Ánh mắt Ninh Mặc nhìn Thước Hạ dần mang theo những tình cảm dịu dàng khác biệt, tính chiếm hữu của anh đối với cô càng mạnh mẽ hơn. Ninh gia vốn đã muốn thúc đẩy tình cảm của Thước Hạ và Ninh Mặc từ lâu, nay biết anh có ý đồ với cô, chỉ hận không thể rèn sắt thành thép, ngay lập tức cướp con dâu nuôi từ bé về nhà. … Phần kể về thơ ấu của hai đứa trẻ hơi nhạt nên khiến mình có phần thất vọng, nhưng ngay sau đó mạch truyện chuyển biến hào hứng và hấp dẫn hơn. Tình yêu đơn phương của Quan Thước Hạ cuối cùng cũng được đền đáp, Ninh Mặc càng yêu thương trân trọng cô gấp bội. Câu chuyện vừa ngọt ngào vừa dễ thương thế này, ai có thể từ chối mà không nhảy hố nữa chứ? ------------------- Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trong máy tính chính là cô gái đó! Trong suy nghĩ của anh, cô ấy vẫn là một cô bé cần người khác chăm sóc, dù bề ngoài cô có kiên cường thế nào đi nữa. Phương bắc có giai nhân, tuyệt thế mà độc lập, nhất cô khuynh thành, tái cố khuynh quốc. Thu Hương cười với Đường Bá Hổ* ba lần, mà cô chỉ cần cười một lần anh đã thấy mỹ mãn. *Thu Hương và Đường Bá Hổ là 2 nhân vật trong bộ phim “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương” của Hongkong. “Hello! Gần đây anh có bận không? Em có một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe tin nào trước?” Khuôn mặt Quan Thước Hạ xuất hiện trên màn hình, cách ngàn dặm Anh, vẫn có thể hấp dẫn Lâm Sùng. “Tin xấu.” Lâm Sùng không do dự đáp. Anh là người thích khổ trước sướng sau, nghe xong tin tốt sẽ vui, song sau khi vui không thể không nghe tin xấu, vậy thì không bằng chọn cách khác. “Anh phải trở về thăm em, ngàn dặm xa xôi, toàn thân mệt mỏi mà bay về. Tin tốt là tuần sau em sẽ kết hôn. Anh sẽ đến chứ?” Quan Thước Hạ lo lắng hỏi. Lâm Sùng không trả lời ngay: “Gần đây cũng khá bận, anh sẽ cố gắng sắp xếp thời gian.” “Ừm, vậy được rồi. Anh phải tự chăm sóc mình, nếu về nhớ gọi cho em.” Quan Thước Hạ nói xong câu này, phất phất tay với Lâm Sùng trên màn hình, nói bye bye. Trước khi đóng cửa sổ trò chuyện còn nghe được giọng nói của Ninh Mặc, bọn họ rất hạnh phúc, ít nhất anh đã không làm sai. Đối với Lâm Sùng, tin tốt và tin xấu của Quan Thước Hạ phải là ngược lại mới phải. Đã bao lâu rồi anh không gặp cô? Một năm tám tháng sáu ngày, một ngày dài đằng đẵng, tiền xu trong bình thủy tinh trên bệ cửa sổ đã rất nhiều, nhớ nhung của anh cũng rất nhiều. Anh không tìm được lý do trở về, lại càng không biết lấy thân phận gì để về. Bây giờ, anh cũng đang đi con đường ngày xưa của Quan Thước Hạ, anh đang lẩn trốn, né tránh sự cô độc khiến người ta không thở được, né tránh việc phải nhìn cảnh uyên ương đùa nước chói mắt. Từ phòng trọ tầng 21 nhìn xuống đường, con đường ban đêm đèn đường sáng trưng. Màn hình máy tính đã tắt từ lâu, nhưng anh vừa quay đầu trong mắt vẫn nhìn thấy cô đang cười. Cô cười lên rất đẹp, nhưng cái hấp dẫn Lâm Sùng nhất chính là cặp mắt long lanh như hồ nước. Con ngươi trong trẻo, có gì đó xuất hiện, lại như chưa từng xuất hiện, không hề giống với ánh mắt cô mọi khi, giống như lời nói bên dưới, là hứa hẹn cả đời. Quan Thước Hạ là một cô gái xinh đẹp, dung mạo xuất chúng, là một cô gái xinh đẹp nhìn qua khó quên. Nhưng điều hấp dẫn anh là thứ khác. Trong đôi mắt trong suốt kia là ánh sáng, khi con ngươi chuyển động chỉ thấy ánh sáng nhẹ nhàng nhảy lên, khiến người ta muốn đuổi theo. Cô kén ăn, không ăn rau mà đỏ, đặc biệt là cà rốt. Thích cờ vây, chơi rất tốt, dùng lời cô nói cờ vây chính là tâm tư. Đứng dậy, mặc áo khoác ra ngoài. Đã gần khuya, nhưng dòng người trên đường vẫn đông đúc, nơi nơi là đám người vui vẻ. Hàng trăm hàng nghìn kiểu quần áo, trên mặt cũng là các sắc thái rực rỡ. Quầy bar trong quán bar rất đông, anh cầm một ly Whisky ngồi trong góc, nhìn đám đông tới tới lui lui. Một vài cô gái đi đến đều bị biểu cảm trên mặt Lâm Sùng dọa sợ, nhất định đây là một kẻ yếu đang bị thương. “Tình yêu là độc dược, một khi yêu sẽ nghiện, phải cai!” Nhưng Lâm Sùng anh bây giờ còn chưa tìm được cửa vào nơi cai nghiện, chỉ có thể để độc kia chậm rãi tiêu tan. Nếu có kiếp sau, kiếp sau sau nữa, xin cho em gặp anh trước. Nếu có kiếp sau, anh sẽ nắm tay em, mời em đi cùng anh. Nếu, nếu tỉnh lại là kiếp sau, bây giờ anh sẽ bắt đầu ngủ say, để em đánh thức anh. Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Luyện Thành Phúc Hắc của tác giả Chuyển Chuyển.