Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Lớn Có Chốn Về

Tóm tắt, review và đánh giá truyện Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San: Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Hoan hỉ oan gia, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Giang hồ ân oán , 1v1 Vương gia dũng mãnh thiện chiến tính tình ấu trĩ (công) x Công tử thế gia tài cao học rộng siêu siêu làm biếng (thụ) Edit: Leia CP: Lương Thú X Liễu Huyền An┃ vai phụ: ┃ cái khác: HE 【Tóm tắt】 Lương Thú phái thân tín đến Bạch Hạc sơn trang muốn thăm dò cho rõ ràng, thứ Liễu Huyền An ghét nhất là gì. Mấy ngày sau, thân tín gửi tin về bẩm, Liễu nhị công tử ghét nhất là chép sách, ghét nhì là Vương gia ngài. Tóm tắt trong một câu: Mau đứng dậy vận động đi. Đại từ nhân xưng đặt theo tổ tiên mách bảo, xưng hô 100% cảm tính, truyện cổ trang nhưng vibe tùy hỉ do editor bất tài, lỡ thấy cấn chỗ nào xin góp ý nhẹ nhàng để từ từ sửa chữa. Chuyển ngữ phi thương mại, chưa có sự đồng ý của tác giả, không đảm bảo tính chính xác. Vui lòng không repost. Truyện chỉ đăng tải duy nhất trên w.a.t.t-p.a.d. leia_gardenia và WordPress lachoaluuthuy Tháng mới đặt cục gạch trước, 8/3 bắt đầu up truyện (tại ngày đẹp) ~ Nhân đây cảm ơn người bạn giấu tên đã des cho mình một chiếc bìa xinh xẻo hợp vibe hết nấc. *** Tóm tắt truyện Gió Lớn Có Chốn Về: Liễu Huyền An là nhị công tử của Bạch Hạc sơn trang, một thiên tài y thuật nhưng lại lười biếng vô cùng. Một ngày nọ, Liễu Huyền An được cử đi cùng Lương Thú, một vị vương gia nổi tiếng tàn bạo, để giúp muội muội từ chối mối hôn sự với hắn. Tuy nhiên, trong quá trình đồng hành, Liễu Huyền An dần dần phát hiện ra con người thật của Lương Thú và nảy sinh tình cảm với hắn. Cuối cùng, Liễu Huyền An và Lương Thú đã đến được với nhau, vượt qua mọi định kiến và trở thành một đôi vợ chồng hạnh phúc. Review và đánh giá truyện: Cốt truyện: Cốt truyện của Gió Lớn Có Chốn Về khá đơn giản nhưng hấp dẫn, xoay quanh mối tình của Liễu Huyền An và Lương Thú. Tuy nhiên, truyện không chỉ tập trung vào tuyến tình cảm mà còn lồng ghép nhiều yếu tố khác như trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo,... Điều này giúp cho truyện trở nên phong phú và hấp dẫn hơn. Nhân vật: Nhân vật của truyện được xây dựng khá tốt, đặc biệt là Liễu Huyền An và Lương Thú. Liễu Huyền An là một nhân vật vô cùng thú vị, vừa lười biếng nhưng lại vô cùng tài năng và nhân hậu. Lương Thú là một nhân vật mạnh mẽ, quyết đoán nhưng cũng rất ấm áp và chân thành. Hình ảnh: Hình ảnh của truyện được xây dựng khá đẹp mắt, với nhiều khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ và thơ mộng. Đánh giá chung: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện khá hay và đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật thú vị và hình ảnh đẹp mắt. Nếu bạn đang tìm kiếm một bộ truyện hài hước và ngọt ngào thì Gió Lớn Có Chốn Về là một lựa chọn không tồi. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều yếu tố mới lạ Nhân vật thú vị, được xây dựng tốt Hình ảnh đẹp mắt Điểm trừ: Đôi lúc có một số tình tiết hơi phi logic Kết luận: Gió Lớn Có Chốn Về là một bộ truyện đáng đọc, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và thoải mái. *** Reviewer: Cáo Lười​ Tôi còn tưởng mình đọc nhầm sang truyện tiên hiệp chứ vì em thụ luôn ở trong trạng thái đắc đạo chuẩn bị thăng thiên bất cứ lúc nào, mấy câu chuyện gà bay chó sủa về nhị công tử Liễu gia làm tui cười khùng cười điên, nhìn như ẻm sẽ biến lên tiên giới phút mốt. Dân trong thành Bạch Hạc ai ai cũng biết Liễu nhị công tử là người lười chính hiệu, có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi. Người thì trên mây trên gió, đi đường còng ngủ gật được và sẵn sàng nằm xuống đánh một giấc bất cứ lúc nào. Liễu trang chủ tức hộc máu với thằng con lười này, thỉnh thoảng ngứa mắt quá cầm gậy đuổi đánh, đánh đến thằng con trượt chân xuống hồ. Với người bình thường rơi xuống hồ phản ứng sẽ vẫy vùng các thứ nhưng Liễu nhị công tử thì không, còn thản nhiên suy nghĩ rơi vào hư vô chiêm nghiệm ra một điều: "À hóa ra chết là như thế này, trong lòng không hoàng loạn, con người mà, không sống được dưới nước". Lĩnh hội xong thì nhắm mắt lại, thản nhiên ngất đi khi mọi người đang nhảy xuống cứu. Sau hôm đó một truyền mười, mười truyền trăm đồn rằng Liễu nhị công tử thà nhảy xuống hồ cũng không chịu đi chép sách. Cha tức không chịu được răn dạy thằng con nên đi học tập đại ca trau dồi kiến tức học càng nhiều cứu sống càng nhiều người. Thằng con vẫn nằm trên ghế ngắm mây đáp "sống có gì vui, chết có gì khổ, sao phải phí sức". Liễu trang chủ phát điên hỏi câu cuối nếu con bị bệnh ta có nên cứu không? Nhận lại đáp án là "cứu cũng được, không cứu cũng được, sao cũng được cả". Đúng là hết thuốc chữa. Nhưng không đừng hiểu lầm nhé, em ta chỉ hết thuốc chữa lười thôi, chứ ẻm là thiên tài đó. Tốc độ đọc sách ở cấp độ thần rồi, chưa kể chỉ cần đọc qua một lần là nhớ, vận dụng đi chữa bệnh thì không trượt phát nào dù là lần đầu. Lần này phải ra ngoài theo Lương Thú là vì giúp muội muội từ chối mối hôn sự này bằng mọi cách. Ai mà ngờ được mọi sự đảo lộn tình em nhưng duyên anh. Là tên Lương Thú kia dọc đường đi dần dần thích người ta trước. Có lẽ là hắn thấy được mặt khác của Liễu Huyền An, nói không ngoa thì đây mới là thiên tài của Bạch Hạc sơn trang. Đúng là nhặt được mặt hàng quý hiếm chưa ai phát hiện rồi, vừa có tài vừa có sắc. Công tử đẹp tựa thiên tiên đi đâu ai cũng tưởng thần tiên giáng thế, quanh người bao bọc một lớp hào quang tiên nhân. Quả nhiên là người mà công chúa sống chết đòi gả. Lương Thú bên cạnh một người thú vị như thế nào có ý định bỏ qua, ngày ngày còn học theo tiểu tử ở biên ải kéo tóc chọc tiểu cô nương nhà bên, hắn cũng kéo sợi dây buộc tóc người ta.. Nhân viên thấy sếp trẻ trâu như thế thì cảm thán không thôi vẻ mặt xen chút khinh thường. Nhưng nhân viên tướng quân được cái tận tâm giúp sếp, đến bộ chăn gối người ta ném đi cũng nhặt về cho sếp đỡ nhớ mong, quan trọng là không ai được trạm vào đồ của phu nhân sếp. Còn dày công phân tích là người ta cũng thích sếp, suýt thì biến khéo thành vụng, may mà người ta cũng thích sếp mình. Liễu Huyền An cảm nhận được tình cảm của mình giành cho Lương Thú nhưng không dễ nhận ra. Lương thú lại là người duy nhất hiểu được vị tiên ba ngàn tám trăm tuổi này và vô số địa đạo của y. Cái hay của bộ truyện này là không chỉ tập chung vào tuyến tình cảm nhân vật mà phát triển nội dung có chút trinh thám, phá án, bài trừ tà giáo. Bằng trí tuệ của mình Liễu Huyền An đã giúp người khỏi ôn dịch, hỗ trợ Lương Thú qua bao cửa ải trông gai. Bằng tài cầm binh đánh trận của mình Lương Thú thành công dẹp loạn thù trong giặc ngoài, quét sạch tà giáo. Thành công ôm mỹ nhân về nhà. Cả nhà Liễu trang chủ không ngừng sốc với từng lá thư gửi về, thế quái nào thằng con lười nhác nhà mình lại yêu đương với vị vương gia có tiếng tàn bạo kia chứ. Liễu phu nhân mất ngủ muốn nói lại thôi, còn Liễu trang chủ thẫn thờ vặt chụi bộ râu bảo bối lúc nào không hay, còn vài sợi lưa thưa Liễu nhị công tử nhìn mà cảm khái cha mình lại tự làm khổ mình rồi. Nỗi lòng cha mẹ con cái nào biết, nhưng rồi cũng phải chấp nhận vị con rể này. Vị vương gia nào đó vờ bị thương nặng lấy cớ về nhà vợ dưỡng thương khiến hoàng thượng tức muốn hộc siro. Rồi không chịu cũng phải chịu thôi, nhắc nhở thằng em không biết điều kia vào nhà người ta tém tém lại và sớm ngày về kinh diện kiến. Đảm bảo không phí thời gian đọc đâu, tui chuẩn bị đọc lại lần hai đây vì nó hài theo cách riêng của mình á. Mời các bạn mượn đọc sách Đam mỹ Gió Lớn Có Chốn Về của tác giả Ngữ Tiếu Lan San. 

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn - Sư Tiểu Trát
Thật sự rất khó để kiếm được một người em yêu, mà người ấy cũng yêu em. Đấy là một loại hạnh phúc đơn thuần mà đáng quý.  Từ khi tốt nghiệp đại học đến năm 26 tuổi, Mục Táp làm bạn Cảnh Chí Sâm 4 năm, giúp anh gây dựng sự nghiệp, quan tâm chăm sóc anh những lúc ốm đau, dành hết tình cảm của mình cho anh. Cảnh Chí Sâm biết rõ Mục Táp thích mình nhưng lại không hề coi trọng tình cảm của cô, đối xử với cô như một con rối bị anh khống chế trong lòng bàn tay. Anh khi gần khi xa, lúc thì tỏ ra thân mật như người yêu, lúc lại xa lánh cô như người lạ. Anh thích kiểu con gái năng động hoạt bát chứ không phải kiểu phụ nữ dịu dàng chín chắn như cô, và anh tưởng rằng cô sẽ luôn ở đó chờ anh dù anh có đi xa đến đâu đi chăng nữa. Nhưng anh đã lầm.   Ngày Cảnh Chí Sâm đến nhà Mục Táp ra mắt cha mẹ cô với tư cách người yêu của em gái cô, cô đã quyết định chấm dứt tình yêu đơn phương ngu ngốc đến buồn cười của mình đối với người đàn ông ấy. Cô đồng ý thay em gái gả cho Tống Vực – con trai của một gia đình giàu có và quyền thế đã bỏ tiền giúp đỡ cha cô thoát khỏi cảnh tù tội do phá sản. Mục Táp làm vậy không phải vì yêu thương đứa em gái cùng cha khác mẹ vô tâm ích kỷ – cô chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình tan nát, và cô cũng muốn cho mình một cơ hội tìm hiểu một người đàn ông khác, biết đâu anh ấy lại là người đàn ông của đời cô?  Lần đầu gặp, Mục Táp khá bất ngờ vì Tống Vực không hề giống với những gì cô nghe kể về anh, rằng anh rất nóng tính, bạo lực, đến mức từng đi tù vì đánh người. Ngược lại, anh rất chín chắn, lịch thiệp, ôn hòa, nhưng luôn khiến cô cảm thấy xa cách bởi anh không thật sự mở lòng với ai. Ngay từ những ngày mới quen, anh đã luôn tỏ ra là một người chồng bao dung và có trách nhiệm, chiều chuộng cô như công chúa, khiến cô dần dần đánh mất trái tim mình. Dù biết rõ anh không yêu mình nhưng cô tự nhủ, không sao, chỉ cần anh đối tốt với mình, chỉ cần mình yêu anh là đủ. Nhưng càng yêu anh, cô lại càng trở nên tham lam: cô không thể chịu nổi việc anh không yêu mình, và nhất là việc anh dường như vẫn còn vương vấn với người cũ. Bằng trực giác của phụ nữ, Mục Táp nhận ra chồng mình và người chị dâu trẻ đẹp góa chồng Mạc Tử Tuyền từng có tình cảm với nhau, nhưng vì lí do nào đó mà chia tay. Mạc Tử Tuyền luôn tìm cách quyến rũ Tống Vực, phá hoại hình ảnh của Mục Táp trong mắt mẹ chồng, cũng như khơi mào xung đột giữa hai vợ chồng Mục Táp. Lại nói đến Cảnh Chí Sâm, sau khi Mục Táp gả cho Tống Vực anh mới dần dần nhận ra cô mới là người con gái đáng để anh yêu, nhưng lúc đó đã quá muộn. Cô không còn yêu anh nữa, thậm chí còn có phần ghét anh bởi anh từng đùa bỡn với tình cảm của cô. Trước thái độ cương quyết của Mục Táp, Cảnh Chí Sâm vẫn không ngừng dây dưa làm phiền cô, gián tiếp tạo điều kiện cho Mạc Tử Tuyền bôi nhọ hình ảnh của cô trong mắt mẹ chồng. Tuy Mạc Tử Tuyền và Cảnh Chí Sâm luôn ra sức chia rẽ Mục Táp và Tống Vực nhưng thực ra nguyên do chính dẫn đến sự gần mặt cách lòng giữa họ, và sau nữa là mâu thuẫn đỉnh điểm khiến Mục Táp đề nghị ly hôn, chính là việc cô yêu anh quá nhiều, mà anh lại không thể thỏa mãn nhu cầu tình cảm của cô. *** Mục Táp những tưởng thời gian này, Tống Vực sẽ bận rộn để chuẩn bị cho buổi ra mắt trò chơi sắp tới. Nào ngờ, anh khá nhàn rỗi, ngày chủ nhật còn ngủ tới trưa trờ trưa trật. Sau đó, anh thức dậy ăn qua loa bữa sáng muộn, rồi thủng thẳng cầm cái siêu đi tưới nước cho vườn hoa. Mục Táp tỏ vẻ nghi hoặc: “Hôm nay anh không đến công ty sao?” “Đến công ty làm gì?” “Thì kiểm tra, xem xét việc chuẩn bị ra mắt trò chơi mới, thử nghiệm chương trình, hoàn thiện các khâu quảng cáo và marketting…Cả khối việc để làm đấy chứ.” “Mấy việc đó thì giao cho các bộ phận chuyên môn phụ trách. Mỗi người đều có chức trách của riêng mình. Nhiệm vụ của anh đã hoàn tất. Hôm nay lại là chủ nhật, anh có quyền được nghỉ xả hơi.” “Nghĩa là hôm nay anh rãnh nguyên ngày?” “Ừm, cả ngày hôm nay dành trọn cho em đấy.” Tống Vực xoay người về phía cô, phủi phủi hai tay vào nhau. Mục Táp lại gần anh, ôm lấy cổ anh: “Vậy hôm nay chúng ta đi đâu chơi? Xem phim, đánh tennis, chạy xe quanh hồ, dạo phố….chẳng gì mới mẻ cả! À, chúng ta ghé nhà sách đi. Dạo gần đây, em quên bẵng luôn việc đọc sách.” Tống Vực véo nhẹ đôi má hồng, cất giọng lười nhác: “Ok.” Hai vợ chồng lái xe đi đến hiệu sách lớn nhất nằm ở phía Đông thành phố H, Tống Vực chọn sách tham khảo ở lầu một, Mục Táp thì lên lầu hai – nơi bày bán đủ loại tiểu thuyết. Cô đứng trong góc khuất, chăm chú xem quyển tiểu thuyết tình cảm. Mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, cô choàng tỉnh, đặt quyển sách vào kệ, tiến lên trước hai bước. Thông qua khoảng cách giữa các kệ sách, cô nhìn thấy bóng dáng Cảnh Chí Sâm. Đứng cạnh anh ta là cô gái trẻ xinh đẹp có nụ cười tươi tắn, mái tóc xõa ngang vai. Cô gái cầm một quyển sách, nhìn anh ta và nói: “Truyện này hay lắm, em đề cử anh nên xem.” ... Mời các bạn đón đọc Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn của tác giả Sư Tiểu Trát.
Thiếp Định Chàng Rồi Quyết Chẳng Buông - Cố Liễu Chi
 Lời giới thiệu phiên bản tự sự của cục đá Nguyên Tứ Nhàn: Ta vốn dòng dõi võ tướng, là ái nữ của Điền Nam Vương, từ bé đến lớn đã lăn lộn nơi biên cảnh, không gò bó, không khuôn phép, một đời tự do tự tại chẳng phải nhìn sắc mặt ai. Đời trước, “kết cục viên mãn” của ta là làm cục đá kê chân cầu Lộc dưới thành Trường An, ngày đêm nghe sóng vỗ đến nghiện, thế giới xung quanh hữu thanh mà vô hình. Đến đời này, ta quyết không làm đá kê chân cầu nữa, ít nhất thì cũng phải là "rường cột" gia đình chứ? Nào có ai ngờ, kiếp trước dù sao cũng còn được là "cục đá" - cũng tính là to tát, kiếp này ta lại chỉ được làm cọc? Hỡi ơi, từ cục đá sang cọc có phải là ông trời cũng bạc đãi ta quá rồi không? Đã làm cọc thì cũng cho ta ở yên một chỗ đi, lại còn làm "cọc di động", cọc đi tìm trâu, thế có phải hời quá cho con trâu Lục Thời Khanh không?  Lời giới thiệu phiên bản trà dư tửu hậu của dân chúng thành Trường An: Mấy năm vận nước hết thịnh rồi lại suy, mấy bận bao phen long đong lận đận “tam long đoạt đích”, ấy thế mà thiên hạ dù đại loạn cỡ nào đi chăng nữa cũng không thay đổi được một sự thật sừng sững ở Đại Chu thuở ấy. Giữa thế sự đảo điên, có một bí phương được bao nhiêu nữ tử khắp kinh thành Đại Chu săn đón, ra giá bạc vạn để sở hữu, đáng tiếc, trên đời có những thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, kỳ trân dị bảo đã thế, bí phương lại càng thế, mà Lục Thời Khanh thì càng không thể không thế. Tiếc thay, bí phương "cọc đi tìm trâu" đã sớm hôi phi yên diệt, chỉ còn mỗi một "case study" duy nhất tồn tại, Cố Liễu Chi đại nhân sau khi khảo cứu, một ngày đẹp trời nọ đã ra một quyết định kinh thiên động địa, rằng: "Tạo ân tạo đức cho đời  Tay vung bút viết truyện người đời xưa  Truy chàng chẳng quản nắng mưa  Lòng ta đã quyết chẳng đùa được đâu Đời này đã định một câu Phi chàng chẳng cưới bạc đầu thì thôi Câu chuyện "Thiếp định chàng rồi quyết chẳng buông" chính là "case study" mà Cố đại nhân đã dày công khảo cứu trên cơ sở cuộc tình Nguyên Tứ Nhàn - Lục Thời Khanh của triều Đại Chu dạo đó. *** Thời cơ, phương hướng, vị trí, hết thảy đều tính toán đâu vào đó. Nhưng Nguyên Tứ Nhàn uống rượu là thật, nàng thực sự bị rượu bốc lên đầu nên mới có thể mượn men rượu mà diễn tốt như thế, cũng vì vậy mà bỏ lỡ một sai sót__cú đụng này nàng ra tay hơi nhẹ, thiếu chút sức. Mặt nạ của Lục Thời Khanh không hoàn toàn rơi ra mà chỉ bị dịch đi một góc. Nhưng nàng vẫn duy trì được lý trí tối thiểu, nàng nằm trong ngực y, nắm chắc cơ hội ngẩng đầu nhìn. Vừa ngước mắt nhìn, nàng liền giật mình: non nửa bên gò má lộ ra của y da dẻ nhăn nheo, chi chít sẹo lồi lõm màu vàng nhạt loang lổ như mọc đầy giòi bọ, ngoài viền lưa thưa trắng. Chỉ nhìn một cái, Nguyên Tứ Nhàn liền bị dọa thét lên, tránh thoát khỏi ngực y, đầu óc trống rỗng, lảo đảo lùi về sau một bước theo bản năng. Sau đó nàng thấy người đối diện thong thả chỉnh mặt nạ lại cho ngay như không xảy ra gì cả, hơi gật đầu với nàng nói: - Tình thế cấp bách, thứ cho Từ mỗ mạo phạm, huyện chúa có bị thương không? Giọng y trầm thấp bình thản, ngược lại Nguyên Tứ Nhàn sững sờ một lát mới nói: - Ta không sao. - Vậy thì tốt. Huyện chúa tỉnh rượu chưa? Câu hỏi này thực khiến Nguyên Tứ Nhàn hơi quẫn. Vì địch ý tiềm ẩn nơi đáy lòng nên nàng chỉ cảm thấy y đeo mặt nạ là để che giấu dung mạo thật, chứ chưa từng dùng thiện ý để suy đoán là có lẽ y có nỗi niềm khó nói. Mà giờ đây, e là y đã biết nàng mượn rượu giả điên là giả vờ, nhưng y vẫn chừa lại tình cảm. ... Mời các bạn đón đọc Thiếp Định Chàng Rồi Quyết Chẳng Buông của tác giả Cố Liễu Chi.
Thân Nhiệt Của Ác Ma - Đằng La Vi Chi
Kiếp trước, Bối Dao vì cái gọi là tình yêu chân ái mà đánh mất cả đời, chồng cô Hoắc Húc vì bảo vệ người mình yêu khỏi những tranh đấu gia tộc mà đi tìm một tấm mộc và cô là người được chọn. Khi ấy, Bối Dao rơi vào đường cùng, chính Bùi Xuyên là người đưa tay đỡ cô đứng lên, là người bảo hộ cô bình an suốt hai năm trời. Người đời nói Bùi Xuyên là người xấu, là ma quỷ, vì anh đã mất hai chân phải ngồi xe lăn mà còn làm nhiều việc ác, vì anh là phần tử phản xã hội khi chế tạo ra những trình tự gây hại cho nhân loại. Nhưng với Bối Dao, anh là ân nhân của cô, cứu cô thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy toan tính, cho cô được sống những năm tháng yên bình...  Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, khi tất cả những ân oán yêu hận đã kết thúc, tình nghĩa cô thiếu Bùi Xuyên lại chẳng thể trả xong. Kiếp này, là Bối Dao nợ Bùi Xuyên, là Bối Dao không thể ở bên Bùi Xuyên cả đời. Nếu có kiếp sau, nếu mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu, cô sẽ đối với anh thật tốt, sẽ bảo vệ anh cả đời… Lại lần nữa mở mắt ra, Bối Dao trở lại năm 4 tuổi, khi cô còn là tiểu cô nương chân ngắn suốt ngày chạy theo ba mẹ làm nũng. Năm ấy, Bùi Xuyên 5 tuổi, là một cậu bé hướng nội, tự ti vì ngoại hình khác biệt với người khác, đâu còn hình ảnh của người thanh niên lạnh lùng, trầm mặc nhưng lại cường đại đến mức khiến người khác sợ hãi. Nợ ân tình của kiếp trước, kiếp này liền trả lại, dù cho ký ức của Bối Dao sẽ nhanh chóng bị phai mờ, khi cơ thể của cô bé 4 tuổi chẳng thể chứa nổi linh hồn của người trưởng thành thì những dòng nhật ký được ghi lại gửi cho tương lai vẫn khắc sâu trong trí nhớ, để tất cả quy lại một câu quan trọng nhất… “Phải đối tốt với Bùi Xuyên.” *** Sau khi mùa hè năm 2007 tới, học sinh Lục Trung khổ không nói nổi. Mùa hè thành phố C năm nay đặc biệt nóng, màn hình TV đang phát tin "Cuối tháng 5, tảo xanh lưu vực hồ T bộc phát, nước máy trong nhà của gần một trăm nghìn người không thể uống." Sau vài năm kinh tế tăng trưởng chóng mặt, cuối cùng vấn đề bảo vệ môi trường cũng được người dân quan tâm. Thậm chí có người nói thành phố C đã biến thành một cái lò lửa lớn. Trần Phỉ Phỉ nói: "Trường học cũng quá keo kiệt rồi, trong phòng học chỉ có ba cái quạt không cũ không mới, mà cái trên đầu tớ còn bị hỏng nữa chứ, đúng là sắp nóng chết rồi." Tuy cuối tuần được nghỉ nhưng không được bật quạt vào buổi sáng. Lục Trung nói rằng học sinh phải thích ứng với mọi hoàn cảnh. Trần Phỉ Phỉ nhớ tới chuyện gì đó mà sáng mắt lên, lấy một tấm poster tuyên truyền trong ngăn bàn ra. Bên trên viết hai chữ to: "Khuynh Thế" khai trương, miễn phí rút thăm trúng thưởng, có cơ hội được ăn kem "Haagen-Dazs". Cái kem trên tấm poster nhìn quá ngon, vừa liếc mắt một cái đã bị hấp dẫn. ... Mời các bạn đón đọc Thân Nhiệt Của Ác Ma của tác giả Đằng La Vi Chi.
Hồng Nhan Thủ Trát ( Bản Viết Tay Của Người Con Gái Đẹp) - Ngô Ngọc
Thù Tử Sơ vốn là một con chim phỉ thúy tu luyện thành người. Nhắc tới chim phỉ thúy, người ta đều nghĩ ngay đến một loại trang sức, gọi là phỉ thúy. Cách thức làm trang sức này nói ra có hơi ghê rợn, không phải tự nhiên nó có tên như vậy.  Nghệ nhân bắt chim phỉ thúy, sau đó rút lông khi chúng còn sống, dùng lông đó để chế tác. Loài chim này vốn hiếm gặp, cách làm trang sức phỉ thúy lại đòi hỏi kỹ thuật. Thế nên loại trang sức này vô cùng lộng lẫy và xa hoa, chỉ giới quý tộc trở lên mới có thể sở hữu. Thù Tử Sơ, chữ "Sơ" trong tên của hắn có nghĩa là "sơ ngộ", là cuộc gặp gỡ tình cờ mà hắn bao đêm vẫn luôn nhung nhớ. Khi còn là một con chim phỉ thúy, có một lần bị một người làm trang sức bắt được, chuẩn bị dùng lông để làm trang sức. Nhưng may mắn Thù Tử Sơ được một nữ hài lén mang ra khỏi nơi cận kề cái chết, thả hắn bay về trời. Thù Tử Sơ chỉ gặp nữ hài đó một lần, vẫn luôn khắc ghi ân cứu mạng trong lòng. Sau này, Thù Tử Sơ tìm về nơi miền Nam sương giăng như mộng ấy, nhưng nữ hài đã chẳng còn ở đó nữa. Giữa nhân gian rộng lớn, hắn vẫn luôn tự hỏi biết bao lâu mới có thể gặp lại nàng. Thù Tử Sơ hóa thành hình người, tận mắt chứng kiến đồng loại của mình hết lần này đến lần khác bị rút lông một cách tàn nhẫn để làm những món trang sức xa hoa nhưng chẳng thể làm gì được. Những lần bất lực ấy, dần dần hóa thành nỗi thống hận trong lòng hắn. Hắn hận loài người độc ác giết hại những sinh linh vô tội, hận những nghệ nhân trang sức vì lợi lộc mà không tiếc ra tay với loài chim phỉ thúy, hắn hận những người đeo lên mình những món đồ lộng lẫy đánh đổi bằng máu và sinh mạng của đồng loại hắn. Nỗi hận quá lớn, hắn ấp ủ một kế hoạch trả thù mà không hay rằng, chính kế hoạch của hắn đã giúp Thù Tử Sơ gặp lại được người mà hắn luôn nhung nhớ.    Mời các bạn đón đọc Hồng Nhan Thủ Trát ( Bản Viết Tay Của Người Con Gái Đẹp) của tác giả Ngô Ngọc.