Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thư Linh Ký

Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Cổ Đại, Truyện Khác, Huyền Huyễn Văn án: Ba vạn năm trước, thần vật tên là 《Nam Thành đồ thư quán 》từ trên trời giáng xuống, Doanh Châu ăn lông ở lỗ bước theo hướng thi thư lễ nhạc. Năm nghìn năm trước, mỗi cuốn sách đều sinh ra thư linh, 《Luận Ngữ》, 《Đường Thi》, 《Tống Từ》, 《Sơn Hải Kinh》, còn có 《Ngũ Niên Cao Khảo Tam Niên Mô Nghĩ》 Nửa tháng trước, Cố Thất Tuyệt tỉnh lại trong 《Đường Thi Tam Bách Thủ》, cưỡi 《Sơn Hải Kinh》, quyết định đi tìm 《Liêu Trai 》tiểu tỷ tỷ, luận đàm làm sao chinh phục thế giới —— ân, chào các vị đại lão, ta là Cố Thất Tuyệt, ta tình thương thấp, đầu óc ta có lỗ hỏng, còn thích liều mạng nói những lời thật lòng đâm thẳng tim... Thế nhưng không sao, các ngươi đánh không lại ta a! Luna Huang: ♥ ♥ ♥ Quái vật có linh, Vũ khí có linh, Ngay cả hòn đá cũng có linh thì cớ sao Sách lại không có linh cơ chứ! Thể loại mới lạ các nàng xem góp ý bàn luận nào:)) *** Editor: Luna Huang Luna: Ta đến từ cuốn sách 300 bài thơ đường @@ hay ghê Doanh Châu giới, Bạch Cốt sơn, đêm khuya trong một phế tích hoang vắng. . . Dưới ánh trăng lờ mờ, xương khô ở khắp núi bị chiếu sáng lộ ra từng đống từng đống, từng cơn gió lạnh gào thét thổi qua, từng đoàn ma trơi xanh rờn bay lượn trên khắp bầu trời, làm cho tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm vừa mới chui vào khu vực này nhịn không được rùng cả mình, đột nhiên bắt đầu tự tưởng tượng ra có yêu quái. . . “Không sợ, không sợ, ta là yêu quái mà, sao lại sợ yêu quái cơ chứ .” Nàng vỗ vỗ bộ ngực sữa, thì thầm tự an ủi bản thân, tiếp tục ôm cây tỳ bà bằng ngọc thạch thận trọng bước đi vào sâu trong sơn cốc hơn, ở xa xa còn có thể nghe được tiếng thầm thì của nàng vọng lại. “Ân ân ân , các vị đại đại, yêu ma quỷ quái khắp thiên hạ đều là ‘người’ một nhà, ngân gia cũng chỉ là một cây đàn tỳ bà tu luyện thành tinh mà thôi, ngoại trừ mỹ mạo ra không có gì cả, ăn cũng không ngon tí nào đâu a. . .” “Uy, đây đều là lời nói thật hết nha!” “Ngoại trừ mỹ mạo ra tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm ta cũng không có gì nữa cả, thật sự là cây tỳ bà ngọc thạch đến từ Tây Vực tu luyện thành tinh mà thôi, mặc dù có danh tiếng là đệ nhất mỹ nhân của Thiên Nguyên tiên thành, thế nhưng gia cảnh của ta nghèo đến nỗi chỉ có cạp đất mà sống qua ngày” ờ, nhưng đất của Thiên Nguyên tiên thành ăn cũng ngon ý nhỉ . . . Nửa tháng trước, bởi vì không cẩn thận tự làm đứt ba sợi dây đàn của mình, muốn sửa chữa thì lại thiếu một số tiền lớn, nên mới đành phải đi ‘bán nghệ không bán thân’, ngẫu nhiên nghe được tin đồn, người ta đồn rằng trong phế tích Bạch Cốt sơn này có di tích thượng cổ, nên cố tình đến đây để tìm pháp bảo bán kiếm tiền trả nợ, sau đó. . . Sau đó, nàng bị lạc đường mất tiêu! Trong Bạch Cốt sơn này có quỷ hay không thì không biết, bất quá địa hình trái lại rất là phức tạp, nên bằng vào “trí tuệ” mà người khác thấy cũng phải kinh sợ của mình, vị tiểu tinh tỳ bà tỷ tỷ này ‘lượn’ hơn nửa canh giờ xong, liền rất ‘thuận lợi’ lạc luôn phương hướng. . . Quá lạnh, quá đói, đêm khuya sương mù lại dày đặc, Nhạc Ngũ Âm ôm tỳ bà ngọc thạch thận trọng lần mò tìm đường tiến về phía trước. Một vầng trăng sáng tỏ vừa mới nhô ra khỏi đám mây, ánh trăng chiếu lên dáng người mảnh khảnh mạn diệu của nàng, váy cung nga hoàng chập chờn theo làn gió, cổ ẩn ẩn lộ ra xương quai xanh nhỏ nhắn xinh đẹp, da thịt trắng nõn như ngọc, dưới ánh trăng chiếu rọi nhìn rất mịn màng, tựa hồ còn mịn màng hơn cả cây tỳ tà ngọc thạch kia luôn . . . “Oa Oa Oa, ngân gia xinh đẹp như hoa không muốn chết ở loại địa phương này đâu nha.” Càng chạy càng hoảng hốt, Nhạc Ngũ Âm cũng bắt đầu nói nhảm, “Bất quá nói đi nói lại, cho dù nhân gia chết ở chỗ này, sau này biến thành bộ xương khô nhìn chắc cũng rất là đẹp đó nha. . . Ể?” Được rồi, phỏng chừng lão thiên cũng không đành lòng để một tiểu mỹ nhân như ngự tỷ phải táng thân ở đây đâu. Sau ba canh giờ, khi bước chân của Nhạc Ngũ Âm bước ra được khỏi làn sương mù dày đặc thì đột nhiên trước mắt rất thoáng đãng, xuất hiện ở trong tầm mắt nàng là một mảnh đất trống có rừng cây tùng vây quanh, còn có bia mộ bằng đá đứng sừng sửng ở giữa bãi đất trống. . . “Bia mộ?” Nhạc Ngũ Âm ngạc nhiên, nhịn không được lẩm bẩm trong lòng, có thể có quỷ ở đó hay không ta, bất quá cuối cùng nàng vẫn là cắn chặt đôi môi anh đào lại ôm tỳ bà ngọc thạch, đầy cảnh giác chầm chậm tiến lại gần. Sự thực chứng minh, không có vong linh quỷ quái gì, bia mộ bằng đá đứng trơ trọi ở đây phảng phất đã trải qua biết bao nhiêu tuế nguyệt, trên bề mặt dính đầy mạng nhện, nhưng nếu như nhìn thật kỹ , thì còn có thể miễn cưỡng đọc được một hàng chữ viết như rồng bay phượng múa ở chính diện “Bổn quân đã chết, đại sự oa phần, tiểu sự thiêu chỉ ~” (Luna: Ổng tự xưng bổn quân nhưng chết rồi, có chuyện lớn thì đào mồ ổng lên, chuyện nhỏ thì hoá vàng mã là được) Cái quỷ gì vậy a, Nhạc Ngũ Âm nhìn chằm chằm bia mộ bằng đá, dụi dụi hai con mắt, theo bản năng bước mấy bước vòng qua mặt sau của bia mộ nhìn thử xem, vài giây sau, nàng đột nhiên nhịn không được than nhẹ một tiếng. Bất đồng với mặt trước của bia mộ, phía sau lại điêu khắc một bức tranh thuỷ mặc vẽ một người trông rất sống động, dù cho đã trải qua tuế nguyệt cũng không thấy có bất cứ dấu hiệu tổn hại gì. Trong bức tranh thủy mặc, ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, một nam nhân trẻ tuổi, lười biếng nằm nghiêng ở trên giường, một tay giữ cằm, không thèm để ý chút hình tượng nào, một bộ cẩm bào xanh trắng thuần, phía trên thì tùy ý vẽ sơn hà, trong tay còn lại đang cầm một ly rượu, thản nhiên uống. . . Mà ở phía dưới bức họa phía bên phải còn đặc biệt ghi một bài thơ “Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.*** Cố Thất Tuyệt, trước khi ‘say sách’ phải giết chết mấy tên vương bát đản này!” (Luna: đây là bài LƯƠNG CHÂU TỪ KỲ 1) Dịch thơ : Rượu bồ đào cùng với chén lưu ly Muốn uống nhưng đàn tỳ bà đã giục lên ngựa Say khướt nằm ở sa trường, anh chớ cười Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về đâu.) Nửa câu cuối cùng này thật đúng là họa phong đột biến. Nhạc Ngũ Âm không nhịn được nghĩ tới ý cảnh lúc ấy, rồi lại như đang suy nghĩ cái gì đó bèn vỗ vỗ bộ ngực sữa, lẩm nhẩm nhiều lần cái tên này, “Cố. . . Thất. . . Tuyệt. . . Tên này đọc nghe rất xứng đôi với ngân gia nha, ngân gia là Nhạc Ngũ Âm, người này là Cố Thất Tuyệt, Ngũ Âm của ta là Cung Thương Giác Chủy Vũ, cũng không biết gia hỏa Thất Tuyệt này là …?” Còn chưa lẩm bẩm xong, bên khoé mắt của nàng có ánh sáng hắt lên, đột nhiên chú ý tới một khối tùng mặc trong bùn bị mưa trôi lộ ra, nhất thời vẻ mặt vui mừng: “Tùng mặc, là tùng mặc Cổ Đổng luyện chế ở cổ đại sao? Yêu yêu yêu, nghe ngân gia nói qua, hình như có một số tu chân giả sẽ trả giá cao để mua về làm bảo tàng a!” Giá cao í a, là giá cao a…, quản cái gì Cố Thất Tuyệt hay tàn thơ cái gì chứ, Nhạc Ngũ Âm lập tức vất tàn thơ ra khỏi đầu, mắt sáng trưng nhảy tưng tưng xông tới. Vấn đề là, khối tùng mặc này lại kẹt ở trong cái khe giữa bia mộ với khối đá nham thạch, mặc dù mấy ngón tay thon dài tinh tế của nàng đã cố gắng rướn hết cỡ, thế nhưng vẫn còn cách tùng mặc một chút xíu nữa . . . Bực bội, không thể buông tha như vậy được, vừa nghĩ tới tình cảnh tháng sau bị chủ nợ vây quanh, đến hình tượng gì gì đó Nhạc Ngũ Âm cũng không cần, má ngọc ửng đỏ nửa quỳ nửa nằm bên bia mộ, cái mông mềm mại nhổng lên lắc lư qua lại, cố gắng đưa tay tiến vào trong khe hở. “Sắp tới rồi, sắp tới rồi, hây hây hây, thêm một chút nữa, sắp tới rồi, cố lên, Ngũ Âm ngươi là giỏi nhất. lấy được thì có tiền tu sửa bản thân ~” Pang! Thiếu chút xíu nữa, dưới tình thế cấp bách đầu đập vào trên bia mộ đá, tuy rằng đau đến lệ quang dịu dàng thế nhưng ngón tay tinh tế tìm kiếm về phía trước, rốt cục lấy được khối tùng mặc kia Có được, Nhạc Ngũ Âm cảm động đến lệ rơi đầy mặt, trên má ngọc đều hiện lên hai lúm đồng tiền: “A a a, rốt cục, rốt cục có tiền sửa chữa. . .” Răng rắc, còn chưa kịp nói xong, bia mộ vừa bị nàng đập đầu lên đột nhiên kỳ quái nứt ra. “Di?” Vẻ mặt Nhạc Ngũ Âm kinh ngạc quay đầu. Oanh, trong nháy mắt thanh quang lóng lánh từ trong bia mộ bắn ra, cuồng bạo xông lên trên cao mấy chục thước, một cổ lực lượng vô hình dường như triều dâng sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, trực tiếp đánh Nhạc Ngũ Âm bay ra ngoài. Giờ khắc này, xương trắng khô khắp núi đều răng rắc rung động, vô số ma trơi thảm lục phảng phất bị lực lượng cổ quái nào đó hấp dẫn, dường như nước lũ xông vào sơn cốc, rồi lại cấp tốc xoay quanh trong hư không, cấu thành vô số câu thơ lân hỏa bay lượn xoay quanh —— “Xuân miên bất giác hiểu, xử xử văn đề điểu. . .” “Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu, thiên hạ thùy nhân bất thức quân. . .” “Quân bất kiến, Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. . .” Như vậy như vậy, vô số câu thơ cấp tốc xoay quanh trên hư không, trong cảnh tượng như vậy để người sợ hãi cực độ, một thân ảnh hoàn toàn ngưng tự từ thanh quang cứ như vậy chậm rãi từ trong bia mộ bay ra —— Ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, vô số câu thơ quang huy như chim bay xoay quanh, chậm rãi ngưng tụ thành hình nam nhân tuổi còn trẻ, trong vòng vây các câu thơ như chim bay, một tay hơi nâng cằm, một tay nhẹ nhàng cầm thanh hoa từ trản, gió mát giữa núi thổi qua một bộ cẩm bào thanh bạch vẽ thủy mặc sơn hà đồ bay nhẹ trong gió. . . Vọng Thư Uyển Yên tĩnh một lúc lâu, rốt cục hắn ho nhẹ vài tiếng, có chút hư nhược nâng thanh hoa từ trản, nhấp một hớp trà long tỉnh không biết qua mấy nghìn năm, sau đó như có điều suy nghĩ cúi đầu nhìn lại, giờ khắc này, phảng phất cảm thụ được tâm ý của hắn, vô số câu thơ lân hỏa bay lượn chung quanh hắn chiếu đến hư không minh ám lóng lánh. “Ách?” Nhạc Ngũ Âm đờ đẫn ôm tỳ bà. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Thanh âm mang theo vài phần suy yếu, từ trong hư không truyền đến. “A?” Nhạc Ngũ Âm sỏa hồ hồ mở to hai mắt, đột nhiên cảm thấy đây có thể là vấn đề muốn chết. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết, lần thứ hai cúi đầu hỏi. “. . .Đúng, có lẽ đúng.” Nhạc Ngũ Âm chỉ có thể chiến chiến căng căng trả lời. “Nếu thế, thì giúp một tay kéo bổn quân ra đi!” Đối phương nghiêm trang thúc giục. “Kéo?” Nhạc Ngũ Âm mục trừng khẩu ngốc. “Có vấn đề gì không?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết nguyên khí chưa đủ ho khan vài tiếng, “Lúc đầu bổn quân làm bia mộ cho mình có chút kiên cố, cho nên nói. . . Ân, kẹt luôn rồi!” Phốc, sớm nói thái độ lớn cao thượng, sớm nói đại khí hoành tráng lên sân khấu đâu rồi? Nhạc Ngũ Âm còn có chút sỏa hồ hồ không phản ứng kịp, nhìn đối phương còn đang bị vô số lân hỏa của câu thơ quấn quanh, lại theo bản năng đi về phía trước vài bước, sau đó. . . “Quỷ a! Quỷ a!” Đột nhiên nhặt tỳ bà ngọc thạch lên, không chút do dự quay đầu bỏ chạy, cơ hồ là lảo đảo nghiêng ngã chạy ra khỏi đất trống tùng lâm, xa xa còn có thể nghe được tiếng kinh hô của nàng —— (Luna: Ủa lúc đầu bảo còn ôm tỳ bà mà sao phải nhặt lên ta???) “Quỷ a, quỷ a, còn là con quỷ có học thức a!” Vắng vẻ, vắng vẻ đến mê mệt… Nam nhân trẻ tuổi mặc bị kẹt trên bia mộ rất im lặng nhìn nàng càng chạy càng xa, cuối cùng không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Cực kỳ lâu hắn nhịn không được sờ sờ cằm, nhìn phương hướng Nhạc Ngũ Âm biến mất, rất cảm khái ho khan vài tiếng —— “Khụ khụ, ban nãy đã quên tự giới thiệu. . . Bổn quân Cố Thất Tuyệt, thất tuyệt trong thất ngôn tuyệt cú, đứng đầu Linh Thư cung, thư linh, có bệnh, vô địch, không thích rau thơm, cùng với chưa lập gia đình. . .” —Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển— Ta là dân nghiện thơ Đường vô cùng(chỉ là nhớ không được nhiều bài) và là fan hâm mộ của Lý Bạch vì vậy đọc xong văn án đọc tự chương liền nhào vô edit luôn, đây là lần đầu ta edit truyện chưa hoàn hy vọng tác giả không drop. Chỉ mới một chương đã có thể thấy được đôi nam nữ này đều thuộc thể loại tự luyến, bất quá nho nhã cường đại như thế hợp khẩu vị của ta, quan trọng hơn hết chính là quá mạnh nên không sợ bị đánh *haha* Mời các bạn mượn đọc sách Thư Linh Ký của tác giả Thiện Thủy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam Thần Biến Thành Cún - An Tựu
Truyện Nam Thần Biến Thành Cún của tác giả An Tựu kể về một câu chuyện độc đáo giữa một cô nàng nặng đến 100 kilogram và một nam thần đẹp trai quyến rũ. Anh ta đã tỏ tình với cô, cô rất xúc động nhưng lại buột miệng nói "Dù anh có biến thành một con cún thì tôi vẫn thích anh"... Bùm sau một giấc ngủ dài thì anh phát hiện mình lại biến thành một chú cún, đã thể chủ của anh lại chính là cô. Một sự thú vị bất ngờ của anh giành cho cô mặc dù ngoài ý muốn. Ngoài ra tác phẩm còn có những yếu tố thu hút như quá trình giảm béo của cô ta và những hình ảnh vui nhộn được diễn ra ở hai người !!! *** Ăn cơm xong, Tô Kiến Thụ thử thăm dò, hỏi: “Còn mấy ngày nữa là tới tết rồi, năm nay đến nhà bố cùng ăn tết được không?” Tô Tiểu Đường lắc đầu: “Tôi muốn về quê thăm bà ngoại”. Tuy thái độ của cô đối với Tô Kiến Thụ có chút thả lỏng, nhưng vẫn có một số chuyện không thể chấp nhận được, bảo cô đi đến nhà ông ta và người đàn bà kia để đón tết, dù thế nào đi nữa cô cũng không cách nào làm được. Tô Kiến Thụ vốn không ôm hy vọng quá lớn, nghe cô nói vậy cũng không ép cô nữa. Ngồi được một lát, Tô Tiểu Đường tiễn ông xuống lầu, Thịt Viên cũng nhiệt tình theo sát, cùng đi xuống dưới tiễn người. Sau khi tiễn bước Tô Kiến Thụ xong, Tô Tiểu Đường đang chuẩn bị đi lên, đột nhiên có cảm giác dường như ở phía sau có người đi theo mình, cảm giác kia càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng bỗng nhiên cơ thể bị người theo sau ôm lấy, Tô Tiểu Đường lập tức hung hăng giẫm lên chân người nọ một cái, sau đó nhấc chân đá… Người nọ đau đớn mà bưng kín đũng quần: “Tiểu Đường là anh, Minh Huy…”. ... Mời các bạn đón đọc Nam Thần Biến Thành Cún của tác giả An Tựu.
Mãi Mãi Bên Anh - Na Thù
“Này,” Cô bỗng nhiên nghiêm mặt, “Về sau em không chạy trốn nữa.” “A? Vì sao?” Nhanh như vậy đã tỉnh ngộ? “Bởi vì, một mình chạy trốn không có ý nghĩa.” Cô nhăn nhó mặt mũi. “Ừm, cho nên sau này ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, được không?” Anh ôm chặt cô vợ nhỏ bé của mình. Cô chạy, anh tìm; Cô trốn, anh tìm. Sau trận hoả hoạn lớn cô mới hiểu được, tuỳ hứng của cô toàn bộ đều do anh dung túng. Chẳng qua cô dựa vào anh yêu cô. Từ đầu đến cuối anh đều vui vẻ, em yêu, anh yêu sự tuỳ hứng của em. Mặc kệ em đi đến nơi nào, anh đều có thể tìm được em, Sau đó khiêng em về nhà. *** Thấm thoát đã vào mùa thu. Thư Ngọc bận trong bận ngoài, đa số thời gian đều lo trang trí lại cho nhà mới yêu thích của mình. Cô Mang nhìn cô đổ đầy mồ hôi lại hăng hái tràn trề, anh không khỏi cảm thấy buồn cười: “Sau này anh không dám mua nhiều nhà, nếu mỗi chỗ em đều tự mình làm mọi chuyện, vậy không phải em muốn mệt chết à, em mệt mỏi chẳng phải muốn anh đau lòng sao?” Cô bĩu môi: “Em thích đấy, anh muốn thế nào?” Cô đang nhón chân dán hoa văn lên khung cửa sổ, tiếc rằng chiều cao không tới, làm sao cũng không dán được. “Vậy để anh giúp được không?” Anh đỡ cô đang lung lay sắp ngã, bất đắc dĩ nói. Khuyên không được? Ngay cả giúp cũng không được sao? Cô quay đầu, đưa hoa văn trang trí cho anh, chỉ một góc của song cửa: “Này, dán ở đó.” Cái này là chỉ huy sao? Anh lắc đầu bật cười, nhưng vẫn vui sướng hài lòng nghe theo chỉ thị của vợ. “Bên trái một chút, bên phải một chút…” ... Mời các bạn đón đọc Mãi Mãi Bên Anh của tác giả Na Thù.
Gian Thương Và Thiếu Gia - Acome
Viết ở phía trước p. s. Ta nghĩ viết ngọt ngào Văn, rất muốn rất muốn, nhưng bởi vì đáp ứng rồi muốn đem tất cả hãm hại điền hết, vì vậy dựa theo tiên online mặt sắp hàng trình tự từ thượng đi xuống kể ra bắt đầu điền ma x, như thế nào cũng viết không ngọt ngào, thật vất vả hai người có điểm hào khí rồi, nhất định có một muốn đột chùy, sau đó nhân tiện kéo đánh thành một đoàn... 555555555, lúc nào có thể đem ma x chấm dứt viết Điềm Điềm mật mật tiểu nữ nhân hạnh phúc? Vừa nhìn, xếp hạng tiểu nữ nhân hạnh phúc phía sau vốn là nào chích Báo tử... Ách, quên đi, ma x, các ngươi yêu nháo bao lâu nhân tiện nháo bao lâu đi... Tạm thời ta còn không nghĩ đi làm cho nào chích Báo tử. Bất quá, muốn ngọt ngào hoàn lại không đơn giản, lầm bầm hừ, xác đáp ứng rồi điền hãm hại, cũng không nói ta không thể khai tân Văn, nếu trường Văn chấm dứt khó khăn, như vậy ta nhân tiện viết đoản , ha ha, đoản ~ Ân ân, tiều phu cùng thiếu phu nhân nào thiên, nghĩ muốn lúc nào kết thúc nhân tiện lúc nào kết thúc, thật sảng khoái ~ Ngắn, hảo A ~ Oa ha ha! Ngửa mặt lên trời cuồng tiếu ing~ *** Lăng Vô Thần ngồi lên nhuyễn tháp ôm nàng vào lòng, bàn tay to làm thay công việc của nàng, nhẹ nhàng vân vê huyệt Thái Dương của nàng, ôn hòa nói: "Đồ ngốc, kế tiếp ngươi sẽ làm gì?" Nàng nhắm mắt thở dài, "Coi như là thành toàn cho nàng đi, dù sao ta cũng nợ nàng không ít. Trong nhà còn có một Đại tiểu thư, nhanh chóng tìm một muội tế ở rể là được." hắn tự hỏi: "Đại tiểu thư? Chính là người mà thiên hạ đồn đại đầu óc có vấn đề, vừa kiêu ngạo vừa ngang ngạnh lại khó nuôi kia?" Nàng chăm chú trả lời: "Kỳ thật hai muội muội của ta tính cách đều như thế." Cho nên một gia đình lớn như vậy mới khó quản lý a. hắn không nói gì một hồi lâu, thở dài nói: "Cũng chỉ có thể như vậy mà thôi." Xoay người, nhìn sự mất mát không hề che dấu trong mắt, nàng cười khổ, còn tưởng rằng có thể thoát khỏi đây, "không có quan hệ, chúng ta như vậy cũng rất tốt a, cũng nhiều năm như vậy rồi..." Lời nói của nàng bị nụ hôn của hắn cắt đứt. ... Mời các bạn đón đọc Gian Thương Và Thiếu Gia của tác giả Acome.
Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học - Kim Kinh Nam
Cho đến hôm nay, Đàm Mạt vẫn chưa hiểu được những ký hiệu kỳ lạ mà một nữ nạn nhân lưu lại trước khi chết có ý nghĩa gì. Lạc Hàm: "Nếu là em, em sẽ để lại lời cuối cho ai trước khi chết?" Đàm Mạt: "Bố mẹ!" Chỉ vậy thôi sao?!! Lạc Hàm tiếp tục dẫn dắt: “Nếu như tình yêu của em đối với bạn trai lớn hơn tình yêu đối với cha mẹ thì sao?” Đàm Mạt chăm chú suy nghĩ, một lát sau thốt ra: “Mật mã thẻ ngân hàng của em là 753209.” Lạc Hàm im lặng, đành tiếp tục xem hồ sơ, chẳng buồn để ý đến cô nữa. Cảm thấy đáp án mình đưa ra có vẻ không đúng trọng tâm, cô ngại ngùng lên tiếng: “Vậy chính xác di ngôn phải là gì?” Lạc Hàm không thèm chấp người có EQ thấp như cô, thuận miệng đáp lời: “Xin lỗi! Em đi trước đây … anh theo sau em nhé!” Đàm Mạt im lặng … Quả nhiên, đáp án tiêu chuẩn như thế thì cô không hề nghĩ đến … Nếu như có một ngày, bạn yêu một cô gái IQ cực cao, EQ cực thấp, thật sự là sẽ có một người đàn ông vẻ ngoài sáng sủa, nho nhã lễ độ, thận trọng từng bước, thầm lặng để cô dần dần tiến vào ‘địa bàn’ của mình ư? Chắc chắn là có rồi, không nói đâu xa, chính là Lạc Hàm nhà ta. *** Trình Tuấn bị giam trong mật thất căn biệt thự. Lúc giam giữ Đàm Mạt, không gian rất tối nên chưa nhìn rõ mấy bình thủy tinh; hiện tại ánh sáng chiếu vào, những chiếc bình không hề che đậy hiện ra trước mắt anh. Là ... Những phần cơ thể người bị tách rời. Steve cũng là lần đầu tiên trông thấy thứ mà Katy gọi là 'vật phẩm'. Trong bình có bàn tay trắng nõn thon dài, có cánh tay, nhìn gương mặt quen thuộc kia dạ dày Steve cuộn lên .... Đó chính là đầu của ... Hoàng San San ... Trình Tuấn không nói gì, những vật phẩm trước mắt không khiến anh ta sợ hãi. Anh ta quắc mắt nhìn về hướng Katy, ả nở nụ cười vô hồn: "Sao ... Thấy tôi phẫu thuật lại giống như đúc cô ta không?" Nói xong, ả đưa tay sờ sờ khuôn mặt mình, "Trước đây tôi cho rằng Hoàng San San chính là vật phẩm tốt nhất của tôi; nhưng mà, nếu tôi có được Đàm Mạt ... Vậy danh hiệu cao quý này sẽ nhường lại cho cô ta!" Ả ngồi xuống đối diện Trình Tuấn: "Jason, nếu anh cưới tôi sớm hơn một chút chắc chắn sẽ không đến nông nỗi này." "Steve! Nơi này tạm thời giao cho anh! Mấy chiếc bình tôi đặt ắt hẳn cũng sắp đến rồi!" ... Mời các bạn đón đọc Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học của tác giả Kim Kinh Nam.