Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gả Cho Anh Trai Người Thực Vật Của Nam Chính

Ninh Thu Thu ở kiếp thứ nhất vừa mới bước chân vào showbiz, hăng hái làm việc với giấc mộng có một ngày được trở thành nữ chính. Nào ngờ, vai chính thì chưa thấy đâu, mở mắt ra, cô đã bị đưa đến một thế giới xa lạ, trở thành một đệ tử của môn phái tu chân. Ninh Thu Thu tự nhận bản thân không có bản lĩnh gì, bảy năm ở nơi này, thành tựu lớn nhất mà cô đạt được là học được thuật vẽ bùa. Thế rồi, trong một lần hỗn chiến, Ninh Thu Thu lại bị đám thần thú đánh chết. Lần nữa mở mắt ra, Ninh Thu Thu phát hiện bản thân lại xuyên không rồi! Lần này, Ninh Thu Thu xuyên vào một cuốn sách, trở thành vai nữ xinh đẹp ác độc, cậy quyền, cậy thế, cậy có hôn ước đi phá đám tình yêu của nam nữ chủ. Kết cục, khỏi phải nói cũng biết có bao nhiêu bi thảm, không chỉ táng gia bại sản, còn phải ủy khuất gả cho một lão trung niên có sở thích SM, cuộc đời từ đây chỉ toàn là bóng tối. Ninh Thu Thu không muốn đi theo con đường của “nữ phụ phản diện” trong nguyên tác, dù sao cũng coi như đã sống qua hai kiếp, cô hiểu rõ thứ gì là quan trọng. Vì thế, việc đầu tiên cần làm sau khi tỉnh lại chính là hủy hôn với “nam chủ”, còn nhất quyết phải gả cho anh trai người thực vật của nam chủ - Triển Thanh Việt. Bởi vì, trong một lần tình cờ đầy bất ngờ, Ninh Thu Thu phát hiện ra “anh trai nam chủ” này mang phù thể*, là thể chất cực kỳ đặc biệt để dưỡng phù. Mà đối với Ninh Thu Thu, việc tìm được phù thể không khác gì việc tìm thấy “bàn tay vàng” cho mình. Bởi vì sau khi xuyên đến nơi này, những tấm phù mà cô vẽ ra, chỉ có hiệu lực khi được nuôi dưỡng bên cạnh người mang thù thể như Triển Thanh Việt. Mục tiêu đã được xác định, tất nhiên Ninh Thu Thu sẽ chẳng chần chờ thêm nữa, bằng bản lĩnh sống hai đời cộng thêm tuyệt chiêu “làm nũng” của nguyên chủ, cô đã thành công thuyết phục ông Triển cùng ba mẹ, đồng ý cho cô chuyển vào nhà họ Triển, trở thành cô vợ “xung hỉ” cho Triển Thanh Việt. Dù sao thì, Triển Thanh Việt cũng được coi là “đùi vàng” để cho Ninh Thu Thu bám vào, cuộc đời này, muốn thuận buồm xuôi gió, tất phải cần có anh chống lưng. Vậy nên, cô dùng hết bản lĩnh vẽ phù học được trong suốt bảy năm ở tu chân giới, để vẽ ra một loại bùa có thể khiến cho Triển đại thiếu gia tỉnh lại. Đồng thời, ở thế giới này, Ninh Thu Thu phát hiện bản thân nguyên chủ cũng lăn lộn trong giới giải trí. Mà việc này, vừa hay là công việc duy nhất mà cô có thể biết được ngoài vẽ bùa. Vì thế, trong sự xô đẩy của hoàn cảnh và vận mệnh, Ninh Thu Thu phải bước trên con đường phấn đấu vì vị trí ảnh hậu, đồng thời cứu vớt “anh trai người thực vật của nam chủ.” Bằng skills vẽ bùa tuyệt đỉnh, Ninh Thu Thu rốt cuộc cũng khiến “ông xã” của mình tỉnh lại. Thế nhưng, bản thân Ninh Thu Thu đã quên mất, người mà cô gả cho, trước khi trở thành người thực vật cũng từng là một nhân vật “phong vân”, là chủ tịch tập đoàn Trác Sâm bên ngoài đạo mạo bên trong phúc hắc. Cho dù chưa hồi phục hoàn toàn, Triển đại công tử cũng có đủ ba mươi sáu kế để “trị” cô vợ từ trên trời rơi xuống của mình. Vì vậy, có thể nói, tháng ngày sau khi trở thành bà Triển của Ninh Thu Thu chính là: nỗ lực diễn xuất, không chỉ trước màn ảnh mà còn trước mặt Triển Thanh Việt. Vận dụng mọi tuyệt chiêu để chống đỡ sự tấn công kèm thêm thả thính của ông Triển. Cuộc chiến này cụ thể ra sao thì mời bạn đọc truyện để tìm hiểu thêm nhé  *** Ninh Thu Thu trong nguyên tác là một tiểu thư nhà giàu điêu ngoa, vì si mê Triển Thanh Viễn - nam chủ trong nguyên tác, mà làm đủ việc xấu, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy cái kết chẳng tốt đẹp gì. Cũng may lúc Ninh Thu Thu xuyên đến, nguyên chủ cũng chưa làm ra hành động điên cuồng quá đáng gì, cũng chưa tạo nghiệp đến mức để bị quật. Vì vậy, để bảo vệ bản thân, Ninh Thu Thu của hiện tại chỉ có thể nỗ lực bẻ lái, biến vận mệnh của thân thể này rẽ sang một hướng khác. Ninh Thu Thu sau khi xuyên đến là người đã trải qua hai kiếp. Kiếp thứ nhất, cô là một diễn viên chưa kịp có tên tuổi, nhưng còn chưa kịp nhận vai chính nào đã bị vận mệnh đá đến thế giới tu chân. Kiếp thứ hai, Ninh Thu Thu thực sự không giống như các đồng nghiệp xuyên không khác, học được bản lĩnh lớn, khiến thiên địa rung chuyển. Tất cả những gì cô học được là vẽ bùa, tăng cường sức khỏe. Sau đó, trong một lần hỗn chiến, cô bị thần thú đánh chết, xuyên đến thế giới này. Ở đây, Ninh Thu Thu vẫn không được trang bị thêm skills mới, đến cái bản lĩnh vẽ bùa cũng phải dựa vào Triển Thanh Việt mới phát huy được. Có thể nói, nữ chính Ninh Thu Thu là một cô gái xuyên không khá bị thảm, không có bàn tay vàng, không có hệ thống, tất cả những gì cô có là bản lĩnh và kinh nghiệm đã sống qua hai kiếp của bản thân. Thế nhưng, chính điều này lại tạo ra một Ninh Thu Thu chân thực, thông minh, khéo léo, biết dùng cái “đầu” để suy nghĩ và xử lý các tình huống chứ không phải một bánh bèo lúc nào cũng gặp may, được giúp đỡ. Tất cả những gì mà Ninh Thu Thu có ở kiếp này, là do cô ấy tự phấn đấu để có được. Cách xử lý các mối quan hệ của cô cũng rất hợp lý và thú vị. Cô dứt khoát trong chuyện tình cảm, ân oán rõ ràng, người nào tốt cô ấy sẽ đối xử càng tốt hơn, người nào có ý xấu, xin lỗi, cô cũng không phải thánh mẫu, không thể tha thứ được. Về phần “anh trai người thực vật” của “nam chủ” Triển Thanh Việt, mặc dù giai đoạn đầu anh chỉ nằm một chỗ, mặc cho Ninh Thu Thu “lăn lộn”, ép uống đủ thứ nước phù, lại còn bị cô chiếm không ít tiện nghi. Thế nhưng, từ giây phút anh mở mắt tỉnh lại, bản lĩnh của “một con sói” lập tức được thi triển. Triển đại thiếu gia mặt ngoài là người đứng đắn, nhưng thực chất lại là người thù dai lại cực kỳ phúc hắc. Cho dù là lúc chỉ có thể nằm trên giường, anh vẫn có đủ cách để sửa trị cô vợ láu cá Ninh Thu Thu, cậu em trai bướng bỉnh Triển Thanh Viễn hay cô người yêu thực dụng (cũng là nữ chủ trong nguyên tác) của Triển nhị thiếu. Tớ thích cách tác giả miêu tả quá trình hồi phục của Triển đại thiếu. Đây là một quá trình dài, yêu cầu không chỉ sự nỗ lực về thể xác mà còn cả về tinh thần của một người. Triển Thanh Việt dù có bản lĩnh “một tay che trời”, nhưng cũng chỉ là một con người, sẽ cảm thấy không thể chịu được, cũng sẽ cảm thấy áp lực về tâm lý, sẽ cần một người ở bên cạnh để san sẻ và chăm sóc cho anh. Mặc dù Triển Thanh Việt đã đi qua gần ba mươi nồi bánh chưng, nhưng trong chuyện tình cảm kỳ thực rất ngây thơ, cách nói chuyện luôn luôn khiến cho bà xã của mình tức muốn hộc máu, còn không ít lần bị bà Triển cho vào danh sách đen. Sau này, dưới sự giúp đỡ của em trai và anh trợ lý lạnh lùng (cũng đầu gỗ không kém trong chuyện tình yêu), Triển đại thiếu cũng học được cách “thả thính” bà xã của mình. Ngoài cặp đôi chính, các nhân vật phụ cũng được miêu tả rất dễ thương. Từ cô hộ lý thích diễn, anh trợ lý mặt lạnh vạn năm không đổi hay con Husky Diệu Diệu thích phá phách hay bị phạt của nam chính. Nhân vật “nam chủ” trong nguyên tác cũng chính là Triển nhị thiếu được khai thác vừa phải, không bị bóp méo tâm lý, không bị bôi đen, cũng không bị “ép” thích “chị dâu” của mình. Nhân vật nữ chủ trong nguyên tác cũng được nhìn nhận ở một góc độ khác, từ cái nhìn của các nhân vật phụ để thấy được không phải cứ đóa hoa đẹp nào cũng đáng để yêu thương, không phải việc làm nào của “nữ chủ” đều đúng. Thế nhưng, tác giả năm bắt nhân vật này rất tốt, không cố tình bôi đen để nâng cao vai trò của nhân vật xuyên không Ninh Thu Thu, khiến tớ có cảm giác dễ chịu và thoải mái khi đọc. Điều tốt nhất mà tác giả làm được là điều hòa các tình tiết ở mức “vừa đủ”, không tô vàng nạm ngọc cho nhân vật, không buff nữ chính quá đà. Tình cảm của nhân vật chính diễn biến chậm, với n màn thả thính khiến con tim tớ quắn quéo, lại thêm combo của dàn nhân vật phụ càng khiến tớ thêm sâu răng. Ngoài ra, tác giả có rất nhiều cú cua cực khét, có thể khiến bạn ngã ngửa trong lúc đu dây theo hành trình “vờn nhau” của cặp đôi chính. Vì thế, tớ nhiệt liệt đề cử bộ này cho các nam thanh nữ tú còn đang độc thân, thích tự ngược nhé. _______________ Chú thích: "Phù thể" là người có thể chất nuôi bùa; cộng hưởng với bùa để làm cho bùa hấp thu tinh khí cho có hiệu quả; còn người đó cũng sẽ khoẻ mạnh hơn. Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Két --" Theo tiếng thắng xe chói tai, Ninh Thu Thu cảm giác thân thể của mình bỗng nhiên chấn động, cái trán theo quán tính đập tới vật thể nhỏ nhỏ mềm mềm phía trước, không đau, lại đủ khiến đầu óc cô hỗn độn hồi lâu, thẳng đến khi có thanh âm nói chuyện lôi cô ra từ trong bóng tối. "Lão Lý, ông làm gì thế này, muốn mưu sát chúng ta sao?" Đây là thanh âm bén nhọn của nữ nhân. "Xin lỗi phu nhân," thanh âm áy náy của nam nhân truyền đến, "Phía trước đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ con, tôi đành phải đạp phanh gấp, ngài cùng tiểu thư không có việc gì chứ." "Tên tiểu tử chết bầm này, làm ta sợ muốn chết," nữ nhân vỗ vỗ ngực mắng một câu, sau đó vội quay đầu xem Ninh Thu Thu vẫn chôn mặt phía trước, hoảng sợ, cuống quít duỗi tay lay bả vai nàng, "Thu Thu, con không sao chứ?" "Còn sống," Ninh Thu Thu ngẩng đầu, nhìn phụ nhân ung dung hoa quý trước mặt một cái, "Không quá đáng ngại." "Vậy là tốt rồi," phu nhân ra hiệu bảo lão Lý tiếp tục lái xe, đoạn lại giơ tay đem vài sợi tóc loà xoà trước mặt cô vén ra sau tai, lộ ra gương mặt tinh xảo, phụ nhân cười tủm tỉm mà nói, "Hôm nay Thu Thu nhà chúng ta xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ khiến Thanh Viễn mê mệt đến thần hồn điên đảo, nhìn không thấy lối." Ninh Thu Thu: "......" Cô cầm tinh hồ ly hay sao mà mị lực lại lớn như vậy. Không đợi cô nói chuyện, phụ nhân lại âm dương quái khí mà nói: "Cho tức chết mấy cái đồ lẳng lơ kia đi, xem các nàng còn dám không biết xấu hổ mà dán lên người Thanh Viễn nữa không." Ninh Thu Thu trong lúc nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào. Bởi vì trong nháy mắt vừa rồi, thân xác này đã đổi chủ. Cô...... lại xuyên qua. Vì cái gì mà khẳng định như thế, bởi vì trước đây, cô đã trải qua quá một lần, từ một thị dân tốt đẹp tại thế kỷ 21, xuyên thành đệ tử tầm thường tại môn hạ tầm thường nào đó ở giới Tu Chân, bởi vì tư chất bình thường, cô chỉ có thể dành 7 năm ở đó cần cù chăm chỉ vẽ bùa, thật vất vả mới có chút thành tựu về phương diện vẽ bùa, cô lại xuyên. Mới vừa rồi tiếp thu lượng tin tức thật lớn, cô hiện tại đã biết bản thân xuyên vào một quyển tiểu thuyết. Đáng tiếc là, cô vẫn như cũ không có hào quang nữ chính, mà là xuyên vào nữ phụ nào đó trong sách. Mời các bạn đón đọc Gả Cho Anh Trai Người Thực Vật Của Nam Chính của tác giả Điềm Tức Chính Nghĩa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vì Vợ Là Vợ Anh!
Giới hạn độ tuổi: 22+ Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family. *** Mỗi tình yêu đều có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường ấy, một trong hai người có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu này sẽ đưa họ trở về với nhau. Có một câu châm ngôn khá nổi tiếng như thế này: “Đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ.” Đó là người phụ nữ chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình cho cuộc tình nồng, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương vững chắc. Bởi khi yêu, phụ nữ thường sẵn sàng làm nhiều thứ, thường sẵn sàng cho đi nhiều thứ. Thậm chí, họ có thể ngay lập tức mang tặng bạn cả thế giới, cả vũ trụ bao la, chỉ cần đổi lại, bạn cho họ một tình yêu thật lòng. “Vì Vợ Là Vợ Anh” – cuốn tiểu thuyết viết lên câu chuyện tình yêu như thế! Câu chuyện về hạnh phúc được vẽ bằng màu của bình yên và thấu hiểu. Thứ hạnh phúc diệu kì mang sắc tím của loài hoa oải hương nhẹ nhàng, tinh khiết. Thứ hạnh phúc phải đánh đổi quá nhiều, phải dùng biết bao phép thử của cuộc sống trớ trêu mới có được. Họ đến với nhau bằng lời hẹn thề của cha mẹ, sống với nhau bằng trách nhiệm và sự trân trọng, nâng niu. Họ cùng xây lên một mái nhà ấm êm cùng hai cô công chúa nhỏ, xinh xắn nhưng lại thiếu tình yêu, thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ.Cho đến khi vợ rời khỏi cuộc đời anh, để lại trong lòng anh những khoảng trống khó thể lấp đầy, những chuỗi ngày khổ đau, thậm chí là tuyệt vọng. Lúc ấy, anh mới hiểu vợ quan trọng đến nhường nào. Lúc ấy, anh mới biết đâu là tình yêu thực sự của đời mình. Suy cho cùng, mỗi cô gái trên đời này không mong cầu điều gì to lớn. Điều duy nhất cô ấy mong cầu chính là tìm được một người trở thành bến đỗ vững chắc cho cuộc đời mình. Một người đàn ông mà không bao giờ để cô ấy phải một mình chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Một người đàn ông luôn tâm niệm một điều “Vì Vợ Là Vợ Anh”. *** Review Nâu:   Đã bao giờ bạn nghĩ yêu và cưới nhau chỉ là vì trách nhiệm? Một mối tình mà không có hạnh phúc là nền tảng, chắc chắn bạn sẽ rơi vào hoàn cảnh giống như Hà. Hậu và Hà đến với nhau chỉ là do sự gán ghép từ hai gia đình, và cũng là do sự thiếu hụt tình cảm từ hai phía. Hậu luôn cho rằng trách nhiệm của một người chồng, một người đàn ông là phải nuôi nấng và chăm lo cho gia đình, nhưng anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Hà. Anh cho là Hà không có tình cảm với mình, anh vì người khác mà bỏ lơ cảm xúc và nghi ngờ cả luôn vợ mình... Chỉ khi Hà rơi vào cảnh thập tử nhất sinh và Hậu nhận ra bộ mặt thật của người yêu cũ, Hậu mới như chợt bừng tỉnh, như chợt nhận ra lỗi lầm... và may mắn rằng, Lan Rùa vẫn cho gia đình này một kết cục vô cùng đẹp. Lột tả từng lớp nhân vật sâu sắc, bộc lộ rõ nội tâm của từng nhân vật một cách chi tiết và sắc xảo là cái hay và tài tình của Lan Rùa. Từ đó, tác giả muốn lồng ghép vào tác phẩm một câu chuyện buồn, để nói lên tấm bi kịch của người phụ nữ, nói về phận làm dâu và sự hờ hững của người đàn ông trong gia đình. Một sự hờ hững suýt trở thành một tấm bi kịch cho cả gia đình. Và tôi nghĩ rằng: "Cưới một ai đó thì hãy vì tình cảm xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, che chở cho ai đó đừng là vì trách nhiệm và đừng để miệng lưỡi thế gian ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".   Mời các bạn đón đọc Vì Vợ Là Vợ Anh! của tác giả Lan Rùa.
Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân
Sau một trận nổ, Du Tiểu Mặc bỗng chốc trờ thành đệ tử dưới danh của phái Thiên Tâm, hơn nữa tư chất rất kém. Ngay lúc hắn chuẩn bị thích ứng với hoàn cảnh, hắn nghe được một tin dữ, nếu như trong vòng nửa năm không thể luyện chế ra thành phẩm đã được chỉ định và trở thành đệ tử chính thức của phái Thiên Tâm, hắn sẽ bị đuổi khỏi phái… Vì thế, Du Tiểu Mặc đang cố gắng kiếm tiền để gặp tên Lăng Tiêu khoác da người, về sau hắn mới sững sờ nhận ra, tên này thật sự khoác một lớp da người… Thuộc tính của Lăng Tiêu: giả nhân giả nghĩa, phúc hắc. *** Du Tiểu Mặc sau khi bị tai nạn tan xác liền xuyên đến một thế giới khác mà tại đây con người có những khả năng siêu phàm, vượt trội về sức mạnh. Và điều đấy không thể ngăn cản được sự thật là em có tài phú hơn người, người ta tu luyện chân chính méo bằng em biết nửa tiếng trước. Rồi như định mệnh, anh công xuất thân từ phố đại gia xuống xóm nhà lá tìm người liền thấy hứng thú với em. Và sau đấy thì khỏi đoán, em chính là X-men mà anh đang cần tìm. Sau đấy thì hai đứa hai thiên phú trời ban thống trị từ ngõ này đến phường kia, cứ thằng nào khoẻ hay con ông cháu bà không thành bạn thì cũng có ân tình cần đáp, thằng nào phản diện ấy hả, khoẻ đến mấy thì cứ đợi chục chương là cũng phải chết thôi. Cả một bộ truyện dài đều nói về quá trình hai đứa phấn đấu từ tổ trưởng khu phố đến chủ tịch thành phố và cuối cùng đã thành công giành vị trí chủ tịch nước thống trị thế giới. Sau đây là một ít về thân thế của hai đứa. Du Tiểu Mặc sinh tại trái đất, vi diệu là ở đây cũng có những người tu chân các thứ [Xin đừng hoang mang mình có phải người trái đất không :]]] Gia tộc em chính là một thế lực lớn TẠI TRÁI ĐẤT về phương diện này. Lúc em sinh ra thì phụ huynh phát hiện em không có thiên phú vì mấy cái thử nghiệm rởm đời dẫn đến em méo biết đến cái gì mà chết tức tưởi và cuộc đời quay 180 độ sang màu hồng rực rỡ [Tác giả tuyệt đối không rủ rê tự vẫn :]]] Sau đấy thì như đã nói, em như một vị thần và trèo lên đỉnh thế giới. Còn về Lăng Tiêu thì từ lúc sinh ra đã éo le, mẹ anh thực ra không phải mẹ anh, bố anh không hoàn toàn là bố anh. Vì nhiều lí do mà bố mẹ anh hợp tác với nhau để có được đứa con xuất chúng dị hợp tử như anh. Người chân chính mang thai anh và trao nốt cho anh phần còn thiếu để anh trở nên bá cmn đạo là..... bố thứ hai anh. Và với một hệ gen biến dị vô cùng phong phú Lăng Tiêu đã thành công trong công tác chọn giống và tiến hoá trở thành bá chủ thế giới. Quá trình thì xin được lược bỏ vì quá nhiều thứ lảm nhảm. Đọc truyện để biết thêm cái kết HE như thế nào. Đánh giá Khá. Có đôi khi hơi sa đà quá. Nhiều thứ lảm nhảm mà hoàn toàn có thể cắt bớt đi, thay vì làm phim Ấn Độ với mỗi cái hít thở cũng phải viết để truyện nó dài ngoằng ra như vậy. Bàn tay vàng cũng hơi vi diệu. Quá phân biệt đối xử, nhân vật phản diện được gây dựng hoành tráng như vậy mà đánh tầm 50 chương đã đi ngỏm củ tỏi. Mỗi đứa phản diện xuất hiện như một vị thần và sau khi hết đất liền bị đá khỏi sân khấu không thương tiếc, chưa kịp chào khán giả một câu liền đi khỏi màn hình. Bất mãn cuối, đây là con trai đó, ngưng bánh bèo. Càng về cuối lại càng bánh bèo là thế nào??!!! H đầu truyện rất nhàm, may mà về cuối đã ổn hơn nhiều, tiến triển tốt...... cắt ngắn H đi. *** Vừa đọc xong truyện này, bây h lại còn đúng 00:12 nữa chứ, mình muốn review luôn cho nóng. Thực sự thì mình bắt đầu nản ở tầm chương 250 nhưng mình lại chợt nghĩ lại mục đích mình bắt đầu đọc, chính là tìm một câu chuyện ấm áp hài hước ngọt ngào an ủi cho tâm hồn sau khi đọc một truyện hết sức nặng nề đau đớn nên mình lại tiếp tục. Và bởi vì mình đã không còn cái nhiệt huyết lúc mới đọc ngôn tình, lúc nào cũng sẵn sàng đọc những truyện dài đến cả 400, 500 chương nên con số 713 và 18 phiên ngoại thực sự là sự thử thách rất lớn. Vì truyện này mình nghĩ đã quá nổi tiếng quá kinh điển rồi nhỉ, công thụ quen nhau bên nhau yêu nhau rất tự nhiên và đáng yêu. Đoạn đầu truyện anh công rất thần bí, trí lực lại kinh người, bảo vệ em thụ không sai một chút nào. Sau đó là cả quá trình thu phục yêu thú và tiểu đệ cũng như đánh quái đánh háo hôi của 2 người, từng bước tạo nên 1 truyền thuyết. Điểm trừ của truyện là có vài chỗ hơi bị hở hoặc tác giả quên không làm sáng tỏ (cũng có thể tác giả làm mập mờ rồi nhưng mình vẫn không hiểu) ví dụ như rốt cuộc âm mưu của Lâm Tiếu là gì, đã làm gì mà khiến cho Lăng Tiêu lại thức dậy? Nhưng cũng chỉ là vài điểm nhỏ ở đấy thôi, tổng thể thì câu truyện vẫn rất hay, logic, có sức hút cao. Công lao lớn nhất ở đây chắc chắn là ở người edit rồi, edit rất hay rất thuần lại còn tự nhiên nhưng có điều mình băn khoăn mãi là về vấn đề giờ giấc. Bởi vì 1 canh giờ là 2 tiếng cho nên mình không biết canh giờ ở trong truyện là rốt cuộc là giờ chuẩn hay người edit của để vậy cho có phong thái cổ xưa và dễ hiểu. Còn một vấn đề nữa mình không biết là tại người edit hay nguyên tác tiếng Trung đã thế nhưng mà ngôn ngữ nói có hơi nhiều quá, nhiều đoạn cảm thấy thật hơi chối. Các cặp đôi phụ cũng rất đáng yêu, có điều tác giả chẳng chú tâm gì mấy, nuối tiếc nhất của mình là không được thấy đôi sư đồ Phó Thương Khung và Vệ Bạch chính thức từ ái đồ trở thành thê tử. Còn nữa, có một vấn đề chỉ nằm ở ngoại truyện, vấn đề này chính là nam phụ. Cũng vì một vài ảnh hưởng tâm lý trong cuộc sống hiện tại của mình và đặc biệt là sở thích cá nhân, mình có phần chướng mắt cái thứ tình cảm của em trai Tiểu Mặc dành cho Tiểu Mặc, cũng hơi chướng mắt cái cách đối xử và suy nghĩ của Tiểu Mặc về cái phần tình cảm không đơn thuần đấy. Đến bản thân em thụ còn thấy chột dạ khi nhắc đến mối quan hệ của em và em trai trước công thì chứng tỏ em thụ cũng đã có nhận thức về phần tình cảm ấy rồi nhưng mà thụ vẫn tình nguyện nghĩ rằng tình cảm ấy chỉ hơi đặc biệt hơn tình anh em chút xíu thôi. Nói thật thì khi thấy đoạn em trai Tiểu Mặc ghen với Lăng Tiêu mình còn thấy phẫn nộ và uất ức thay cho Lăng Tiêu. Nam phụ à, anh có quyền gì? Anh có quyền gì chứ? Mình lan man dài dòng về cái tiểu tiết này quá rồi, tốt xấu gì Lăng Tiêu cũng là chúa tể, cái phần tâm tư nhỏ nhoi lại còn vướng (cũng như chính là cái cớ để gần gũi) tầng quan hệ anh em này, sẽ giải quyết rất dễ dàng rồi. Nói chung thì bộ này rất hay và đáng đọc chỉ là nó có chút hơi dài quá. Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân của tác giả Doãn Gia.
Tà Vương Phúc Hắc Sủng Cuồng Phi
 Nàng là Dạ Sát, Hắc Ám Chi Vương, tính tình cuồng vọng bá đạo không tim không phổi, gian xảo phúc hắc lại cực kì bao che khuyết điểm của bản thân, không ngờ một khi xuyên qua lại trở thành phế vật tiểu thư háo sắc của phủ tướng quân. Bị tỷ tỷ ác độc đánh, đại nương tính kế gả cho tên ngốc. Sống lại lần nữa, lại nhìn thấy một đôi mắt hồn nhiên ngây thơ. Hắn, Vương gia si ngốc của vương triều Thiên Thần, không nghĩ tới, sự ngu dại chỉ là mặt nạ của hắn. hắn chân chính, thị huyết lạnh lùng, cuồng vọng bá đạo, lại cả đời độc sủng duy nhất một mình nàng. Nàng muốn giết người, hắn liền bao vây chỗ đó; nàng muốn chỉnh Thái tử, hắn liền chặn tất cả đường sống của thái tử. Vì hắn, hai tay nàng dính đầy máu tươi; vì hắn, nàng gặp Phật giết Phật; gặp thần giết thần; vì hắn, nàng nguyện ý thu lại mạnh mẽ cả đời cam nguyện trở nên nhu hòa; vì hắn, nàng nguyện hóa thành ác ma cùng hắn đồng khởi chém giết thiên hạ. Vì nàng, hắn cũng bỏ hết tất cả, không cần giang sơn, không cần tính mạng, có thể buông tha huyết hải thâm thù; vì nàng trả giá tất cả, một người tuyệt đại phong nhã. Nguyên văn sủng văn nữ cường, nam cường nữ càng mạnh hơn, có phần khôi hài, có phần phúc hắc, có phần JQ, sủng văn vô ngược, quá trình một chọi một, kết cục một chọi một. Đoạn ngắn đặc sắc một: “Nương tử, bọn họ khi dễ ta.” Mỗ nam lộ ra vẻ mặt ủy khuất, hốc mắt rưng rưng, vô tội nhìn mỗ nữ. “Cái gì, là ai khi dễ ngươi, lão nương báo thù cho ngươi.” Mỗ nữa tức giận nói, tốt lắm, ngay cả nam nhân của nàng cũng dám khi dễ, muốn chết. Mà lúc này, nguyên bản ủy khuất trong mắt người nam nhân nhanh chóng hiện lên một tia sáng thoáng qua, muốn đoạt nữ nhân cùng Bổn vương, các ngươi vẫn còn non. Đoạn ngắn đặc sắc hai: “Nương tử, tại sao ta cảm thấy toàn thân mình khô nóng.” Mỗ nam nhân cực kì vô tội nói, hai mắt nhìn chằm chằm vào cổ áo mỗ nữ. trên trán mỗ nữ đầy hắc tuyến, có chút xấu hổ nói: “Tiểu Hiên Hiên, đây là ngươi bị cảm mạo phát sốt, phải hạ hỏa.” “Phải hạ hỏa, như thế nào mới có thể hạ hỏa được?” Người nào đó tiếp tục phát huy tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới của mình. Khóe miệng mỗ nữ run rẩy, quả nhiên chỉ cần một lời nói dối thì sẽ có nhiều lời nói dối khác kéo tới: “Tiểu Hiên Hiên, ngoan, đi lắm nước lạnh thì sẽ không còn nóng nữa.” Trong lòng người nam nhân nào đó vô cùng tức giận, nữ nhân đáng chết, cư nhiên kêu hắn đi tắm nước lạnh. Đoạn ngắn đặc sắc ba: “Chủ nhân, Vương phi ở Yên Vũ các bán đấu giá Thái tử.” Thị vệ nào đó hoảng hốt chạy tới. “Phái người đi bảo vệ hiện trường, ai dám ngăn cản Vương phi bán đấu giá Thái tử, giết không tha.” Mỗ nam cuồng vọng nói, cho dù nữ nhân của hắn muốn đầu Hoàng đế, hắn cũng sẽ bảo vệ tới cùng. Trích lời kinh điển Nam sủng nữ: “Chủ nhân, trên yến hội, những người kia đều nhìn chằm chằm vào Vương phi.” “Chứng thực tên, tất cả đều thiến cho ta.” “Chủ nhân, hôm nay Vương phi đi uống trà chiều cùng trang chủ Minh Nguyệt sơn trang ở Tụ Hiền các.” “đi nói cho Vương phi, Bổn vương bị người đánh.” Người nào đó vừa nghe xong, vội vàng chạy về Vương phủ. “Chủ nhân, Yến Vũ các đối diện cướp đoạt việc làm ăn của chúng ta.” “Cái gì, dám âm thầm cướp đoạt cửa làm ăn của ta, muốn chết đúng không, nói một chút xem, chủ nhân của Yên Vũ các là ai.” “Hồi chủ nhân, là Vương phi.” “Hả, vậy thì để cho Vạn Hoa lâu đóng cửa không buôn bán nữa, đừng đoạt việc làm ăn của Vương phi.” “Chủ nhân, không tốt, Vương phi lấy hết bạc của Vương phủ đem đi rồi.” “không có việc gì, đi nói với Vương phi, của Bổn vương chính là của nàng, không cần khách khí, tùy tiện lấy.” Vị hộ vệ nào đó rối như tơ vò. hắn rốt cuộc đã biết vì sao người đời luôn nói tình yêu khiến cho người ta trở thành tên ngốc, quả thực không phải ngốc bình thường. Nữ sủng nam: “Nương tử, ta sợ bóng tối, ngươi ngủ cùng ta.” “Được.” “Nương tử, quản gia nói, chỉ cần động phòng thì ngươi sẽ không thể rời khỏi ta rồi. Chúng ta tới động phòng có được hay không?” “Được.” “Nương tử, bọn hắn nói ta là kẻ ngu ngốc, không xứng với ngươi.” “Ai nói, lão nương giết hắn.”​ *** “Nương tử, nương tử ta có thể bú sữa mẹ được hay không?” Giọng nam đáng yêu mang theo mười phần tò mò, người nghe được cảm thấy ngại ngùng, rõ ràng là câu nói đầy ái muội, nhưng phát ra từ miệng của một nam nhân với chỉ số thông minh dừng lại ở mức năm tuổi, thì nghe thấy có chút khôi hài. Đau đớn kịch liệt cùng với sự không cam lòng xông thẳng tới đầu óc, trên giường, Dạ Sát đang mặc bộ hỉ phục bỗng nhiên mở mắt ra, lại thấy một đôi mắt hồn nhiên trong sáng. Dạ Sát nhíu mày? Đây là chỗ nào, cả căn phòng treo đầy màu đỏ lại tràn ngập mùi hương cổ xưa. Nàng nhớ rõ bản thân mình đang ở Alaxka làm nhà cái, tại sao sau khi kết thúc một ván bài, lại thấy mình nằm ở trên giường chứ. Sau khi mê mang trong chốc lát, một luồng trí nhớ xa lạ dũng mãnh nhập vào trong đầu, Dạ Hi, đích nữ của Thiên Thần Đại Tướng quân Dạ Viễn Thiên, phế vật tiểu thư háo sắc. Phụ thân không đau ngoại tổ mẫu không thương, còn thường xuyên bị tỷ tỷ ức hiếp, thậm chí ngay cả hạ nhân cũng có thể coi thường nàng. Không những vậy, ba ngày trước, Tướng quân phu nhân Âu Quý Tình còn ngấm ngầm tính kế nàng, gả Dạ Hi cho Vương gia si ngốc tiếng tăm lừng lẫy ở Thiên Thần là Quân Mặc Hiên. Khi biết được tin này, Dạ Hi liều mạng phản kháng, nhưng mà vẫn không chống lại được sự an bài của vận mệnh. Ngay ngày đại hôn, trong hỉ phòng của bọn họ, Dạ Hi nghĩ không thoáng không vượt qua được trở ngại trong lòng lập tức tự sát. Sau khi tỉnh lại lần nữa, nàng đã không phải là Dạ Hi ban đầu, mà là Hắc Ám Chi Vương, Dạ Sát. Nàng là người đứng đầu trong sáu mươi triệu người, là người đã từng đạp qua vô số thi thể mà kiên cường đi lên, hừ, những người trước kia khi dễ nàng, chờ đó, nàng sẽ chậm rãi đùa chết một đám người bọn họ. Sững sờ một lúc Dạ Hi đã hiểu được tình cảnh của chính mình. Kiểm tra sơ qua thân thể mình, tuy thân thể hơi nhỏ, nhưng hẳn cũng là một mỹ nữ. Khiến Dạ Hi bất ngờ chính là, vòng tay bảo bối của nàng cũng đi theo cùng, phải biết rằng, không có nó, an toàn của nàng sẽ bị giảm đi một nửa đấy. Nhưng mà, trong lúc Dạ Hi tiếp nhận toàn bộ việc này, xoay người chuẩn bị xuống giường nhìn xem diện mạo bây giờ của bản thân, lại phát hiện, bên cạnh có một nam tử mặc hỉ phục vẻ mặt chờ mong nhìn mình. Đây chính là trượng phu của mình, Hiên vương Quân Mặc Hiên nhỉ. Một người ngu ngốc nhưng lại có một đôi mắt trong veo tinh khiết như thế, ở trong thế giới phù phiếm này, vẻ mặt hồn nhiên thoáng qua như vậy tựa một dòng nước ấm chảy vào trong lòng Dạ Hi. “Nương tử, nương tử, ta muốn uống sữa mẹ!” Quân Mặc Hiên truy hỏi, một cặp mắt to tròn đáng yêu đánh giá Dạ Hi. Dạ Hi, hoa si (háo sắc) ở Thiên Thần, tại sao hắn lại cảm thấy không giống, nhưng lại không thể nói được là không giống ở chỗ nào, trong lòng Quân Mặc Hiên vô cùng nghi ngờ, nhưng trên mặt vẫn là vẻ ngây thơ hồn nhiên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dạ Hi ửng hồng, nổi giận nói: “Uống sữa em gái ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi, mà còn bú sữa mẹ.” Quân Mặc Hiên ủy khuất, nhút nhát nói: “Nhưng quản gia nói, không uống thì sẽ không cho Hiên nhi ăn cơm.” Nghe vậy, khóe miệng Dạ Hi hung hăng run rẩy, tên quản gia rách nào vậy, lại đi dạy những thứ loạn thất bát tao, đây là việc mà tiểu hài tử nên biết sao? Dạ Hi oán thầm trong lòng. Nhưng mà, nàng quên mất tuy chỉ số thông minh của người ngồi trước mặt chỉ dừng lại ở năm tuổi nhưng thân thể này thì đúng là của một nam nhân đường đường chính chính. “Ngươi ngoan nha, quản gia nói lung tung, ngươi là một đại hài tử không thể bú sữa mẹ nữa, một lát nương tử mang ngươi đi ăn cơm, ngươi trước đi lấy một cái gương đồng lại đây cho ta.” Dạ Hi nhẹ giọng dụ dỗ. Dạ Hi nàng giết người phóng hỏa cái gì cũng đã từng làm qua, nhưng mà việc dụ dỗ tiểu hài tử hay làm một đại cô nương lên kiệu thì là lần đầu tiên gặp phải. “Không được, quản gia nói, hôm nay chúng ta còn phải động phòng, Hiên nhi đợi rất lâu, không dễ gì nương tử mới tỉnh lại, nhất định phải động phòng trước.” Vẻ mặt Quân Mặc Hiên kiên định nói. Dạ Hi 囧, hay cho một tên quản gia, lại dám dạy Tiểu Mặc động phòng phải không, ngày mai nàng sẽ tìm mười bảy mười tám con heo cái đưa tới trên giường quản gia, để cho hắn động phòng một lần, động đủ mới thôi.   Mời các bạn đón đọc Tà Vương Phúc Hắc Sủng Cuồng Phi của tác giả Nạp Lan Dạ Anh.