Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Dưới ánh đèn mờ ảo, có hai cơ thể đang quấn lấy nhau, không ngừng lên xuống. “Ưm, nhẹ một chút, đau!” Người đàn ông vốn đang rất hưng phấn trên cơ thể của người phụ nữ, nghe thấy giọng nói của người phụ nữ, thân hình cao lớn có hơi sững lại, sau đó khuôn mặt tuấn tú trở nên u ám, dùng lực một cách điên cuồng hơn. Một lúc sau, cô đột ngột ngồi dậy, trừng mắt nhìn người đàn ông nằm đang nằm bên cạnh mình. Quần áo lộn xộn dưới chân giường, toàn thân thì cô đau nhức. Mọi thứ khiến Hạ Nhược Vũ cảm thấy bối rối, cô đã lên giường cùng một người đàn ông xa lạ mất rồi! Ký ức lộn xộn của đêm hôm qua hiện lên trong đầu cô, trong bữa tiệc rượu của nhà họ Hạ, cô đã uống rất nhiều nên Lâm Minh Thư đã đưa cô về nghỉ ngơi. Sau đó... sau đó xảy ra chuyện gì thì cô hoàn toàn không nhớ. *** Tại khách sạn, trong phòng tổng thống. Dưới ánh đèn mờ ảo, có hai cơ thể đang quấn lấy nhau, không ngừng lên xuống. “Ưm, nhẹ một chút, đau!” Người đàn ông vốn đang rất hưng phấn trên cơ thể của người phụ nữ, nghe thấy giọng nói của người phụ nữ, thân hình cao lớn có hơi sững lại, sau đó khuôn mặt tuấn tú trở nên u ám, dùng lực một cách điên cuồng hơn. Cứ như vậy lặp đi lặp lại, người phụ nữ vốn đã không còn tỉnh táo đã hoàn toàn bất tỉnh. Ngày hôm sau, trên chiếc giường phong cách châu Âu màu trắng, Hạ Nhược Vũ mở mắt ra, ngây người nhìn chiếc đèn chùm trên trần nhà. Một lúc sau, cô đột ngột ngồi dậy, trừng mắt nhìn người đàn ông nằm đang nằm bên cạnh mình. Quần áo lộn xộn dưới chân giường, toàn thân thì cô đau nhức. Mọi thứ khiến Hạ Nhược Vũ cảm thấy bối rối, cô đã lên giường cùng một người đàn ông xa lạ mất rồi! Ký ức lộn xộn của đêm hôm qua hiện lên trong đầu cô, trong bữa tiệc rượu của nhà họ Hạ, cô đã uống rất nhiều nên Lâm Minh Thư đã đưa cô về nghỉ ngơi. Sau đó… sau đó xảy ra chuyện gì thì cô hoàn toàn không nhớ. Người đàn ông này là ai? Làm thế nào cô có thể đến được đây? Một lúc sau, Hạ Nhược Vũ bước xuống giường, nhanh chân đi vào phòng tắm, tắm rửa thật nhanh chóng. Khi cô bước ra, người đàn ông đã tỉnh lại đang ngồi dựa vào thành giường tay cầm điếu thuốc đang hút dở, chiếc chăn bông đã che đi những bộ phận quan trọng của anh. Nghe thấy tiếng động, người đàn ông ngước mắt lên nhìn cô, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào cơ thể cô, ánh mắt có vẻ dò xét. Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Hạ Nhược Vũ thẳng thắn đáp trả ánh mắt của anh, dùng ánh mắt tương tự nhìn anh. Người đàn ông vô cùng tuấn tú, ngũ quan hài hòa nhưng nhìn cũng rất nghiêm khắc, khí chất lạnh lùng sắc bén, có vẻ như không phải người bình thường! Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Mạc Du Hải không thể hiện một chút cảm xúc nào, anh trầm giọng nói: “Muốn bao nhiêu tiền?” Hạ Nhược Vũ suýt chút nữa bật cười thành tiếng, cô sắp xếp lại quần áo một chút, sau đó khoanh tay lại dựa vào tường, cười khinh thường nói: “Anh định trả bao nhiêu?” Ai rồi cũng sẽ trưởng thành, không tránh khỏi sự cô đơn, không ngờ người phụ nữ như cô lại qua đêm với một người như vậy. Mạc Du Hải đương nhiên không biết được cô đang suy nghĩ điều gì, đôi mắt đen láy quét qua những vết đỏ sẫm trên ga giường. Cô khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên của cô, tối hôm qua anh mạnh bạo như vậy nên mới gây ra những vết đỏ đó. “Nhiêu đây này đủ chưa?” Mạc Du Hải giơ năm ngón tay của mình ra trước mặt Hạ Nhược Vũ, khuôn mặt tuấn tú và nghiêm nghị của anh không hề biểu hiện một chút cảm xúc nào. Hạ Nhược Vũ nhướng mày, nghĩ rằng anh chỉ trả có năm trăm USD, cô không khỏi bật cười, nói: “Bây giờ các khách làng chơi đều keo kiệt như vậy sao?” Khách làng chơi? Mạc Du Hải nhíu mày, đôi lông mày tỏ ý có chút không hài lòng. Vén chiếc chăn bông màu trắng ra, bước xuống giường, Hạ Nhược Vũ giật mình, theo bản năng nhìn vào nơi đó của anh. Nơi đó không hề có một vật gì che lại cả. Bất ngờ lộ ra nên cô không kịp né tránh, cô đỏ mặt nhưng vì để bản thân không lúng túng trước người đàn ông này. Cô nghiêm mặt lại, tỏ ra bình tĩnh nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình nói: “Thưa anh, phiền anh hãy che chỗ nhạy cảm đó của mình lại.” Mạc Du Hải nhìn cô, khóe miệng nhếch lên: “Không phải tối hôm qua cô đã rất thích sao?” Hạ Nhược Vũ trừng mắt, đang định phản bác, thì anh đã bình tĩnh nói tiếp: “Lúc ngủ, cô vân luôn năm chặt nó đấy.” Hạ Nhược Vũ: “…” Cô nắm thứ đó sao? Có chuyện đó sao? Cô xoay người quay lưng lại với anh, Hạ Nhược Vũ kìm nén lửa giận trong lòng nói: “Thưa anh, tôi với anh cứ coi như là đôi uyên ương bên nhau không bao lâu thì đã bị chia cách rồi đi, tôi cũng không cần tiền của anh, bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta coi như chưa từng quen biết.” Nói xong, cô lập tức chạy ra khỏi cửa, tốc độ giống như đang bị mãnh thú đuổi theo vậy. Hạ Nhược Vũ rời đi, cửa phòng bị đóng sầm lại, nhìn cánh cửa bị cô đóng lại một cách thô bạo, Mạc Du Hải nheo mắt, để lộ ánh mắt vô cùng nguy hiểm. Coi như chưa từng quen biết? Chỉ sợ là sẽ không được như cô mong muốn rồi. Sau Hạ Nhược Vũ ra khỏi khách sạn, cô cảm thấy chỗ đó vô cùng đau nhức, vì vậy cô lập tức đến bệnh viện. Sau khi lấy số tại bệnh viện, cô ngồi trên hành lang, cảm thấy vô cùng mệt mỏi nên cô nhắm mắt lại dựa vào ghế chợp mắt một lúc. “Tiếp theo, Hạ Nhược Vũ!” Giọng nói truyền đến bên tai khiến cô đột giật mình tỉnh dậy, đứng dậy khỏi ghế ngồi. Cô không may va phải một người đi ngang qua, sống mũi đau nhức, cô ngước mắt lên nhìn thì gương mặt đối diện khiến cô sững người. Người đàn ông mặc áo choàng trắng đang đứng trước mặt này không phải là người đàn ông tuấn tú mà sáng nay cô đã nói lời tạm biệt và coi như không quen biết đó sao? Cả người Hạ Nhược Vũ cứng đờ, không khỏi thở dài ca thán một câu “Đúng là oan gia ngõ hẹp mà Ngược lại với Hạ Nhược Vũ, Mạc Du Hải vô cùng bình tĩnh, đôi mắt đen của anh nheo lại, liếc nhìn cô một cái, rồi tỏ ra tốt bụng nói: “Không sao chứ?” Nếu đã nói ra lời chia tay coi như không quen biết rồi thì Hạ Nhược Vũ sẽ không nuốt lời, cô ôm lấy chiếc mũi bị đau của mình, cố ý trả lời anh như người xa lạ: “Không sao!” Sau đó, theo bản năng lùi lại một bước, như vậy Mạc Du Hải sẽ không nhìn ra việc cô đang đề phòng anh. Mạc Du Hải xoay người, trực tiếp đi vào phòng khám bên cạnh. Đối với phản ứng lạnh nhạt đó của anh, Hạ Nhược Vũ rất hài lòng, cô trấn an bản thân rồi đi vào phòng khám của bác sĩ phụ khoa. Khi Hạ Nhược Vũ nhớ ra ban nấy Mạc Du Hải cũng mặc một chiếc áo choàng trắng thì cô đã bước vào phòng khám phụ khoa mất rồi, đồng thời cô cũng đã nhìn thấy bác sĩ ca trước đang bàn giao công việc cho một bác sĩ khác, và người đó chính là Mạc Du Hải. Vậy người đàn ông này là bác sĩ sao? Lại còn là một bác sĩ phụ khoa ư? Hạ Nhược Vũ có chút không thoải mái, trên đời này còn việc gì có thể trùng hợp hơn cuộc gặp gỡ này không? Sợ là không có việc nào như vậy cả. Sau khi Mạc Du Hải nói chuyện với bác sĩ vừa tan ca xong, quay đầu lại thì thấy vẻ mặt vô cùng khó coi của Hạ Nhược Vũ, cô bối rối đứng im một chỗ, không biết đang suy nghĩ điều gì. Cúi đầu nhìn đơn đăng ký trên bàn, anh mở miệng nói: “Hạ Nhược Vũ?” Anh nói nhưng không hề ngẩng đầu lên. Bị gọi tên, Hạ Nhược Vũ vội vàng gật đầu: “Vâng.” “Không thoải mái ở chỗ nào?” Mạc Du Hải cầm cây bút, những ngón tay nắn nót viết lên tờ bìa hồ sơ. Làm sao Hạ Nhược Vũ có thể nói ra được đây, phải gặp bác sĩ phụ khoa là nam đã khiến cô xấu hổ rồi, đằng này đối phương lại chính là kẻ đã khiến cô không thoải mái như vậy. Cuộc gặp gỡ như thế này có xác suất là bao nhiêu vậy? Mãi chưa nghe được câu trả lời, Mạc Du Hải đặt chiếc bút trên tay xuống, ngước mắt lên nhìn cô: “Không thoải mái ở đâu?” Hạ Nhược Vũ mím môi, vẻ mặt căng thẳng, xấu hổ nói: “Chỗ đó bị đau!” Mạc Du Hải: “…” Nhướng mày liếc nhìn cô một cái, sau đó Mạc Du Hải đứng dậy nói: “Vào bên trong nằm đi, rồi cởi quần ra, đặt hai chân lên giá đỡ” Anh nói những câu này một cách vô cùng bình thản, bình thản đến mức quá sức tưởng tượng. Hạ Nhược Vũ đỏ mặt, vén chiếc màn chắn màu xanh ra, bên trong có một chiếc giường và một số dụng cụ y tế…   Mời các bạn mượn đọc sách Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh của tác giả Hường.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu - Lại Bảo
Lại Bảo là một anh chàng độc thân. Tốt nghiệp ra trường, anh xin làm chuyên mục giải trí cho một tờ báo. Cuộc sống vô tâm, vô tính, sáng ngày chỉ mải mê bon chen kiếm tiền của anh có lẽ vẫn trôi qua rất "an toàn" - nếu không tình cờ gặp lại Mạt Mạt. Đó là cô bạn gái của anh thời trung học, vì những hiểu nhầm không đáng mà họ xa nhau. Và giờ đây, khi gặp lại Mạt Mạt, hình như trái tim anh lại lạc nhịp lần nữa! Cùng lúc đó, là sự xuất hiện của của cô gái Tiểu Hy, một cô bé trong sáng, thuần khiết như nữ sinh, nhưng lại có đời sống nội tâm và chuyện gia đình khá phức tạp. Và rồi, anh thật sự "liêu xiêu" khi bỗng dưng phải đứng giữa hai cô gái trẻ với tư cách là chồng của Mạt Mạt và ông bố bất đắc dĩ của cái thai đã ba tháng trong bụng Tiểu Văn!.. Tình yêu chân thành là không phải chỉ có những mật ngọt, hương hoa, mà cần lắm cả sự bao dung và tấm lòng vị tha cao thượng; phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời nhau. Số phận thích trêu ngươi, đẩy đưa những con người trẻ tuổi đến những mâu thuẫn, khó khăn, để rồi giúp họ nhận ra rằng mình sinh ra là để cho nhau, vì một lẽ nào thì luôn cần nhau!. Một câu chuyện đầy tính nhân văn khi những bí mật được mở ra qua từng trang sách cùng với một kết thúc có hậu. Đọc để cảm nhận cả một thế giới tình yêu đa sắc màu, đa cung bậc: có hạnh phúc, có buồn thương, có cả những khúc quanh và dấu lặng. *** Ba trang giấy kín đặc chữ. Trên ba trang giấy này có bao nhiêu chỗ rõ ràng có vệt nước mắt? Tất cả mọi việc đếu được viết rõ ràng. Lúc này nếu tôi còn không hiểu, còn không thông cảm thì tôi bị bại não rồi. Nhưng nếu Mạt Mạt không nói thì sao tôi hiểu được? Tôi cầm ba tờ giấu đứng run rẩy trước ti vi. Tôi không thể tưởng tượng được khi Mạt Mạt vì mẹ đeo chiếc nhẫn cưới đó tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị người đàn ông đó sỉ nhục, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi cũng không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị ép chấp nhận một bản thỏa thuận, mang trong lòng nỗi sỉ nhục chạy tới Trùng Khánh tìm tôi, che giấu mọi chuyện kết hôn với tôi, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ rất thú vị vì khi cầm ba tờ giấy này tôi bỗng có cảm giác như khi tiễn Tiểu Văn, hơn nữa nỗi buồn đó còn mãnh liệt hơn thế rất nhiều! Chuyện đến nước này, tôi có thể thừa nhận được chưa? Năm năm trước, Mạt Mạt để lại một giọt nước trong lòng tôi, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được lúc đó cô ấy đau lòng thế nào. Tình yêu này phải nói ra thế nào đây? Có thể nào tôi cũng phải nói ra! Tôi yêu! Tôi thực sự yêu cô ấy! Đầu óc tôi căng như dây đàn, chợt nhận ra mình đã đứng đây quá lâu, còn Mạt Mạt thì sao, cô ấy ở đâu? Cầm ba tờ giấy đó, tôi đờ đẫn ngẩng đầu, miệng vô thức hét lên: “Mạt Mạt, Mạt Mạt!” ... Mời các bạn đón đọc Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu của tác giả Lại Bảo.
Hãy Để Anh Ở Bên Em - Vân Nghê
Bạn có tin trên đời này có chuyện thời gian quay ngược lại không? Thời gian là một thân dây leo mềm mại vươn mình về phía trước. Chúng ta là những bông hoa nhỏ bé nằm đối điện với nhau trên cái thân dây leo ấy. Anh muốn được lại gần em nhưng lại sợ em sẽ tàn úa và rơi rụng xuống mặt đất. Anh vẫn muốn được yêu cô như từ ngày đầu gặp gỡ nhưng lại sợ cô nhanh chóng biến mất khỏi tầm tay. Có thể chúng ta đã bỏ lỡ kiếp này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại. Nhưng cũng rất có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau giữa biển người mênh mông. Cô không biết nếu như ba năm sau cô chịu bỏ qua quá khứ, mở rộng tấm lòng, cái mà cô nhận được lại là một tình yêu càng nồng nàn hơn so với trong kí ức. Anh cũng không biết rằng, nếu như anh chịu ít yêu cô đi một chút, không cần phải cẩn thận che giấu bản thân, anh sẽ phát hiện ra rằng cô càng ở gần anh hơn. Tưởng chừng như nếu quá khứ trở lại thì cô và người ấy sẽ lại nắm tay nhau đi tới cuối con đường. Tưởng chừng như thời gian có thể quay ngược lại, thì người ấy vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, chờ đợi cô, để hai người lại được ở bên nhau, vượt qua bất cứ sóng gió nào của cuộc đời. Dù Giang Nhan có mất đi, dù kí ức về anh không bao giờ bị xóa mờ trong trái tim cô. Để cho cuộc sống của cô càng thêm hạnh phúc và viên mãn, anh có thể để cho thời gian quay ngược trở lại, mặc dù anh chẳng phải thần thánh, chỉ là một người đàn ông đời đời kiếp kiếp yêu cô. "Gửi một phần tâm tình cho tuổi xuân đã lâu không gặp lại Nhớ nhung một người dám yêu dám hận Tin tưởng cảm giác thủy chung sẽ vui vẻ hơn một chút Thà rằng bị tổn thương còn hơn là nói dối." *** Lúc bà Giang đến, Vân Vy đang chuẩn bị cơm nước. Cá chép đã ướp gia vị, còn chưa rán thì bà Giang đã đón lấy, nói: - Con đi vào nói chuyện với Giang Nguyên đi, để bác rán cá cho. Đám thanh niên nấu nướng làm sao ngon bằng người già được! Cô đã khía cá ra rồi, cho dù là không rán được giòn tan và vàng ươm nhưng cũng không đến mức nát bét. Nhưng giờ có mẹ Giang Nguyên tình nguyện giúp đỡ thì còn sợ gì không ngon? Cô định ở lại giúp bà Giang nhưng chẳng mấy chốc đã bị bà đuổi ra ngoài. Vân Vy rửa sạch tay rồi đi vào phòng với Giang Nguyên. Anh đang sắp xếp lại đồ đạc trong hai cái tủ bị khóa. Vân Vy vừa mở cửa ra, vừa hay trông thấy Giang Nguyên đang lấy ra một cái áo blu trắng tinh. Tim cô chợt run lên, vội vàng lùi lại, thế nhưng Giang Nguyên đã nhìn thấy và gọi cô lại. Là đồ đạc của Giang Nhan. Cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra. Giang Nguyên sắp xếp lại đồ đạc rồi đặt từng chiếc một vào tay Vân Vy: - Đây là những thứ anh lấy về từ đồn cảnh sát và bệnh viện của Giang Nhan. Một phần anh đưa cho mẹ rồi, những thứ này anh vẫn giữ lại, thực ra anh biết nên sớm giao chúng cho em. Vân Vy sờ vào cái mác bệnh viện trên chiếc áo blu trắng, trong một cái túi khác có chứa những món đồ rất quen thuộc với cô: đồng hồ đôi, ví tiền, thắt lưng, còn cả một chiếc nhẫn kim cương... tất cả đều là những hồi ức chung của cô và Giang Nhan. ... Mời các bạn đón đọc Hãy Để Anh Ở Bên Em của tác giả Vân Nghê.
Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên - Ngữ Lục
Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - "Chúng ta kết hôn được không?" Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?.... *** Từ hai giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1] đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được bằng mắt thường. [1] Tên tiếng Anh là Perseus Tôi đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy: “Chúng ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra. “Thức đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm được sao băng”. A Vy thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục gọi điện cho một người bạn khác là A Chi: “Thức đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm với cậu nữa.” Lại một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu giống mình. ... Mời các bạn đón đọc Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên của tác giả Ngữ Lục.
Gửi Người Tôi Yêu - Vũ Hoa
Thời học cấp hai, trong một lần đụng phải xe đạp địa hình mà Hứa An Ly gặp Đường Lý Dục, một cậu học sinh học trên mình mấy lớp. Tình cảm trong trẻo lớn dần theo năm tháng. Đường Lý Dục vào đại học B, tại Thanh Đảo. Hứa An Ly cũng nỗ lực thi vào đại học B. Tình yêu mà Hứa An Ly dành cho Đường Lý Dục vẫn tràn trề, nhưng phía Đường Lý Dục sau thời gian xa cách đã tìm thấy tình yêu với Thẩm Anh Xuân, một cô gái xinh đẹp, xuất thân trong gia đình giàu có, cha mẹ của Thẩm Anh Xuân đang sống bên Mỹ. Hứa An Ly vì muốn quên Đường Lý Dục nên đã yêu Tần Ca. Nhưng đó chỉ là mối tình lấp đầy khoảng trống. Để chứng tỏ sự cao thượng của mình với Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly đã nhiều lần đấu tranh tư tưởng để quên Đường Lý Dục. Nhưng càng nỗ lực, cô càng thấy đau khổ. Hứa An Ly đã quyết định dâng hiến cho Tần Ca để "dứt tình" với Đường Lý Dục. Có lẽ cuộc đời của Hứa An Ly đã yên phận và trở nên đẹp đẽ nếu Đường Lý Dục không bị tai nạn, nguy hiểm đến tính mạng, anh bị mất trí nhớ. Hứa An Ly đã bất chấp tất cả để quay về chăm sóc Đường Lý Dục, cô nhận ra tình yêu mình dành cho Đường Lý Dục thật mãnh liệt. Đúng lúc cô và Đường Lý Dục đang ở bên nhau, Thẩm Anh Xuân từ Mỹ trở về. Hứa An Ly, Thẩm Anh Xuân, liệu ai sẽ là người chiếm được trái tim Đường Lý Dục ở phần kết câu chuyện hấp dẫn này? *** Tần Ca lặng lẽ đứng trong góc khuất, nhìn theo bóng dáng bị hoàng hôn kéo dài của Đường Lý Dục và Hứa An Ly tựa lưng vào nhau, nghiêng nghiêng in trên mặt đường, họ đang tranh nhau một bông hoa, nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt rất hiểu nhau, không cần ngôn ngữ. Anh ngẩn người ra nhìn theo họ. Mười ngón tay nắm chặt. Đó là một cảm giác vừa đau vừa chua xót, bỗng nhiên bị dồn nén đến không thể thở nổi. Mỗi lúc như vậy, anh sẽ vỗ vỗ vào đầu tự bảo mình đừng suy nghĩ lung tung, suy tính hơn thiệt! An Ly! Rất muốn anh và em cũng có thể được như vậy, cho dù không nói với nhau một lời nào, cho dù chỉ là nắm tay nhau trong ánh hoàng hôn, trong lúc em vui hay buồn. Anh cùng em đau khổ một cách vô duyên vô cớ. Anh cùng em ngắm nhìn sự thay đổi luôn phiên của ngày tàn tháng tàn. Anh cùng em mơ về tương lai tốt đẹp. Anh có thể cho em tất cả. Ở bên anh, em cũng rất dịu dàng. Nhưng tại sao anh đã cố gắng rồi lại cố gắng, em vẫn không thể yêu anh? Em đã từng nói cố gắng rồi lại cố gắng, thì sẽ yêu được anh. Em! Không! Yêu! Anh! ... Mời các bạn đón đọc Gửi Người Tôi Yêu của tác giả Vũ Hoa.