Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phôi Sủng

Thật ra thì bản thân tôi không hiểu nghĩa của chữ “phôi” trong “Phôi sủng”, nhưng sau khi đọc xong truyện này thì mạo muội xin phép giải thích như sau, “Phôi sủng” đại khái chính là cưng chiều từ trong trứng, tức là vô cùng cưng chiều, cưng chiều hết mực và theo từ ngữ mà dân ngôn tình hay gọi chính là “siêu sủng”.   Vâng, đây cũng chính là cách mà Thẩm Ý Đông đối xử với Nam Nhược, cô gái duy nhất khiến anh không cách nào giữ được hình tượng lạnh lùng của mình mỗi khi ở trước mặt cô.Cũng đúng thôi, ai bảo anh ngày đó ỷ mình đẹp trai cool ngầu, lại còn học giỏi mới không thèm để ý đến con gái nhà người ta. Ngày còn học trung học, Nam Nhược vốn nhỏ hơn Thẩm Ý Đông một lớp, nhưng mà đã dũng cảm đứng trước mặt anh và bạn bè tuyên bố: “Em cảm thấy, chúng ta là trời sinh một đôi.”   Tính cách của Nam Nhược vốn là như vậy, cô rất xinh đẹp, dáng người cũng hấp dẫn, nhưng lại không hề yếu đuối. Cô tự tin, mạnh mẽ, muốn thì sẽ cố gắng đạt được. Chỉ có điều, lẽo đẽo sau lưng Thẩm Ý Đông lâu như vậy, anh cũng chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt. Mãi cho đến...   Bảy năm sau.   Lúc Thẩm Ý Đông gặp lại Nam Nhược, cô đã là siêu mẫu quốc tế, vẫn xinh đẹp quyến rũ, nhưng lại xem anh như người qua đường. Đương nhiên Thẩm Ý Đông không phục, chẳng phải ngày trước cô theo đuổi anh mãnh liệt lắm sao? Mặc dù anh đúng là có chút vô tình, nhưng chẳng phải cô cũng không nói lời nào biến mất đó sao? Để anh bơ vơ lạc lối tận 7 năm. Chuyện này ai mới là người có lỗi đây????   Trong bụng thì ấm ức đùng đùng như vậy, nhưng ngoài mặt đương nhiên không thể quá nóng nảy, nếu không sẽ dọa cô chạy mất lần nữa, thế nên Thẩm Ý Đông quyết định, dùng cách của mình lừa người đẹp về nhà. À không, về công ty trước đã.    Nam Nhược đồng ý ký hợp đồng làm người mẫu cho công ty của Thẩm Ý Đông. Hỏi cô tại sao ư? Không có gì đặc biệt, chỉ là cảm thấy vẫn không quên được. Phải, anh là mối tình đầu của cô, cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô phải khổ sở trong một thời gian dài, nhưng như vậy thì sao? Cô vẫn luôn là cô gái cá tính mạnh mẽ, không quên được thì cứ nhớ thôi, tại sao phải tránh?   Thế nên, mọi người bên trong bên ngoài từ lớn tới nhỏ nhìn cặp đôi oan gia này với ánh mắt không thể nào hiểu nổi.   Đường đường là tổng giám đốc hô mưa gọi gió lại có thể dịu dàng như nước với một cô người mẫu chỉ vừa mới ký hợp đồng? Còn cô người mẫu kia, luôn hòa nhã nhẹ nhàng với tất cả mọi người, chỉ riêng với tổng giám đốc là mặt nặng mày nhẹ, không lườm thì liếc, lại còn thường xuyên nổi giận. Thế giới đảo lộn rồi sao?   Quả thật là thế giới đảo lộn rồi, cho nên trong một lần nghe rất vô lý nhưng lại vô cùng thuyết phục, hai người lên giường. Nghe có vẻ kháng cự nhưng lại ngầm cho phép. Cuối cùng kết quả chính là sau đó không lâu, cục cưng xuất hiện. À không, chính xác là hai cục cưng xuất hiện mới đúng. Một là em bé trong bụng Nam Nhược, người còn lại đương nhiên chính là cô.   Thuận nước đẩy thuyền, mặc dù bất ngờ nhưng là chuyện đặc biệt vui mừng, Thẩm Ý Đông lập tức kéo cái người vẫn đang mơ mơ hồ hồ kia đi đăng ký kết hôn. Cứ thế mà nên duyên vợ chồng. Phần còn lại của câu chuyện là cuộc sống ngọt ngào của hai người muốn bù đắp cho quãng thời gian 7 năm trống vắng kia.   Nhưng các bạn đừng vội, chuyện không chỉ đơn giản như vậy. Tuy rằng bây giờ cả hai người đều đang đứng trên đỉnh cao của thành công, hạnh phúc ngọt ngào, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, họ đã trải qua những gì mới đến được hôm nay.   Sự biến mất đột ngột của Nam Nhược năm ấy, cùng với thân phận thật sự của cô, vẫn luôn là một bài toán không có lời giải. Ở bên nhau lâu dần, Thẩm Ý Đông mới biết được, thật ra cô cũng không hề dễ dàng hơn anh. Từng bị bệnh, từng phải điều trị, từng tưởng như không thể thoát ra nổi, vậy àm lại cố hết sức quay về bên cạnh anh một lần nữa. Cũng giống như Thẩm Ý Đông, năm đó cô rời đi, phải dùng 7 năm để hối hận.   “Tôi yêu em. Sau khi em yêu tôi. Tôi yêu em. Trước cả khi tôi biết được sự có mặt của tình yêu này.”   Thẩm Ý Đông dùng 7 năm này để đi tìm cô, giữ mình trong sạch chờ cô quay về. Nam Nhược từng hỏi anh, nếu cô không quay về thì sao?   Thẩm Ý Đông không trả lời, nhưng trong lòng rất rõ, cô không về thì anh tiếp tục đi tìm, dù sao thì chỉ cần biết cô ở nơi nào thì anh đều có thể mang cô về bên anh. Chuyện này không thể thương lượng.   Thẩm Ý Đông chính là bá đạo như vậy, ngay cả lúc đi học cũng đã như vậy rồi, bá đạo đến nỗi tình cảm của mình cũng không nhận ra. Sau này hối hận, lại tiếp tục bá đạo tìm mọi cách trói cô bên mình. Tuy Nam Nhược có chút tức giận, nhưng sâu trong tim lại vô cùng ngọt ngào. Thế nên đây là một câu chuyện cực kỳ sủng ngọt.    Truyện có nói về một mảng của showbiz,nhưng không đi sâu, chỉ tập trung vào tình cảm cảu nhân vật chính. Không quá kịch tính cao trào, nhưng lại đầy bất ngờ.   Bắt đầu bằng những màn “giao đấu” đầy tình ý của Thẩm Ý Đông và Nam Nhược, diễn tiến bằng những tình huống vừa hài hước vừa dễ thương của hai người thích “vần vũ”, cuối cùng kết thúc bằng những khung cảnh lãng mạn của riêng hai người.   Những bất ngờ không đến từ hai nhân vật chính, mà đến từ những người xung quanh, tưởng thân mà lại không thân, tưởng không quan hệ mà lại vô cùng mật thiết, tưởng bị lãng quên nhưng thực ra là luôn nhớ, tưởng chỉ có một mình trên đời nhưng thì ra là không phải. Rất nhiều những bất ngờ đan xen với nhau, tạo nên sự bền vững trong mối quan hệ của Thẩm Ý Đông và Nam Nhược.   Tình yêu cần có sự khởi đầu, cũng cần có thời gian khảo nghiệm. Thẩm Ý Đông may mắn bởi vì cuối cùng Nam Nhược quay về và vẫn còn yêu anh. Nhưng không phải ai cũng được như vậy.   Cho nên, đã yêu thì phải cố gắng tự mình nắm lấy, thanh xuân có hạn, không ai có thể chờ đợi mãi một người đến cả tình cảm trong lòng mình mà cũng không biết. Vì thế, một là hãy dũng cảm nói cho người đó biết, hai là tự sống cuộc sống của mình một cách thật tốt đẹp, bạn nhé?   --------------------   " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Giữa trưa, Thần Viêm Nghiêu bị một cuộc điện thoại gọi tỉnh. Vừa mới ngủ chưa được bốn tiếng nên trông anh ta có vẻ rất bực mình, nhấc điện thoại lên cũng không thèm nhìn đã rống với đầu bên kia, "Có chuyện gì?" Đối phương ngẩn ra. Ngay sau đó có một âm thanh còn hét to hơn cả anh ta, "Đi ra mở cửa cho ông!" Giọng truyền vào trong màng nhĩ, Thần Viêm Nghiên co người trong phòng điều hòa run rẩy, kéo điện thoại ra xa một chút thì nhìn thấy ảnh hiện trên màn hình di động. Dứt khoát tắt loa ngoài, nói với người ở bên kia điện thoại: "Thẩm Ý Đông, cậu con mẹ nó có bệnh à! Hù chết ông!" Tuy nói thì nói như vậy nhưng anh ta vẫn ngồi dậy, đi tới phòng đọc sách ở tầng hai, nhấn cái nút bên cạnh màn hình giám sát, mở cửa cho anh. Lại lẹt xẹt lẹt xẹt chạy về phòng của mình, leo lên giường, như thể con cá ướp muối, tiếp tục nằm. Mấy phút sau Thẩm Ý Đông đẩy cửa phòng anh ta ra. Đi tới bên giường hất chiếc dép xuống, đạp hai phát lên mông anh ta, "Mắng tôi có bệnh? Con mẹ nó cậu chán sống rồi?" Thầm Viêm Nghiêu trở mình ôm lấy chân anh, "Tiểu Đông Đông, đừng gắt gỏng như vậy chứ. Hù chết người ta." Thẩm Ý Đông khinh bỉ rút cái chân về, chán ghét lườm anh ta. Nhìn thấy anh ta quấn cả người trong chăn hai cánh trần truồng đặt ở bên ngoài, Thẩm Ý Đông dứt khoát đi qua ngã lưng nằm xuống đè lên bắp chân anh ta, mặc kệ anh ta có gào thét ra sao cũng không đứng lên. Hai người ầm ĩ một lúc Thầm Viêm Nghiêu mới đưa tay phải lên chống lấy đầu, quay đầu nhìn anh, hỏi: "Công ty của bố cậu sao rồi?" Thẩm Ý Đông nằm ngửa trên giường, cả tay chân mắt mũi miệng đều hướng lên trần nhà, anh nhìn trần nhà đăm đăm, ánh mắt cũng mất dần tiêu cự. "Sau khi chú Thần rót vốn vào thì công ty đã có chuyển biến rồi. Hai ngày trước tôi đến công ty một chuyến, nói rằng vẫn hoạt động ổn. Chắc cỡ một hai năm nữa sẽ tốt lên thôi." Thần Viêm Nghiêu đưa tay ra vỗ vỗ lên mặt anh. "Vốn chuyện cũng không to tát gì cho cam, tôi nghe bố tôi nói rồi, bọn họ đã sớm bàn chuyện hợp tác, cậu cứ thích làm nhặng chuyện lên rồi lo lắng." Lần này, hiếm thấy Thẩm Ý Đông không phản bác lại, chỉ nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng. Thần Viêm Nghiêm cảm thấy kì lạ, bò qua dựa đầu vào vai anh, hỏi: "Lại chuyện gì đây? Sao nhìn uể oải chán đời thế?" Thẩm Ý Đông không trả lời. Thần Viêm Nghiên khoát tay lên vai anh, ra vẻ là anh em tốt với nhau, "Tôi đã nói với cậu rồi, mấy thứ phim kia xem một chút thôi sẽ không sao đâu, vui vẻ tuốt là xong thôi. Nhưng mà tuốt nhiều quá sẽ hại thận đấy!" "Cút." Mời các bạn đón đọc Phôi Sủng của tác giả Nghiễn Lãng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh - Như Thi Vấn
Bác sĩ Trình đã hai mươi chín tuổi rồi Cứ ngỡ độ này cũng đã có một gia đình đầm ấm, hoặc ít nhất cũng có một người bạn trai quan tâm Nhưng trong mắt cô, những cuộc tình đã qua thật sự khiến cô cảm thấy không còn hứng thú Con gái ngây thơ nhưng khi trải qua bao cuộc ly hợp cũng sẽ trở nên bình thản Tô doanh nhân gặp cô ở bệnh viện Anh cũng như cô trải qua bao bất trắc chông gai, kể cả thương trường lẫn tình trường Con tim không còn nguyên vẹn để vô tư yêu thương Khi đã trải qua đau đớn, người ta sẽ tự dựng nên bức tường bao quanh lòng mình Khi đã nếm sự phản bội, tự nhiên họ sẽ muốn suy tính thiệt hơn trong cuôc trao đổi tình yêu vốn không công bằng này ... Vậy mà hai người gặp nhau như thế, lại tự nhiên chung đụng với nhau Đôi khi có những ngây ngơ, những trúc trắc rất lạ Nhưng có thể nói con bọ rùa vàng này đã sa lưới của vị bác sĩ Trình xinh đẹp rồi! *** Hậu quả của việc bốc phét Tối nay có bữa tiệc buffet, đã hẹn là cùng Trình Vũ Phi tham gia, Tô Nhất Minh vội vội vàng vàng nhưng vẫn đến trễ, bạn bè đều đã nhập tiệc cả, vừa ăn buffet vừa chuyện trò rôm rả. Anh hồi hộp nhìn khắp tứ phía, bác sĩ nhà anh lần đầu tiên tham gia vào hoạt động kiểu này, với tính cách hướng nội, anh lo cô không thích nghi được. Anh nhanh chóng tìm được bác sĩ của mình. Cô mặc một chiếc đầm hoa dài màu sắc tươi tắn nổi bật so với một rừng áo lễ phục đơn sắc đậm có, nhạt có. Bây giờ, chiếc váy hoa dài màu sắc tươi tắn ấy đang bê một đĩa thức ăn trò chuyện rất vui vẻ với một anh chàng tóc vàng đẹp trai. Tô Nhất Minh vội vàng áp sát mục tiêu, nhanh chóng nghe thấy bọn họ đang nói chuyện bằng tiếng Anh. “Ồ! Tôi vừa ăn một loại rau rất kỳ lạ, đây là một loại cỏ… Nhưng tôi chỉ bỉ biết tên tiếng Trung của nó, không biết tiếng Anh thì nói thế nào”. “Ồ, đây là rosemary. Ấy… Tôi lại muốn biết tiếng Trung gọi là gì”. ... Mời các bạn đón đọc Đến Đây Nào, Bác Sĩ Của Anh của tác giả Như Thi Vấn.
Chiêu Quân Săn Chồng - Phức Mai
Chiêu thứ ba để gả được cho tướng công tốt - quy định việc bán mình. Nàng là một kì nữ thông minh tuyệt đỉnh như vậy. Làm sao có thể vì một tờ giấy nợ mà bán đứt cả đời?  Ba năm đã thực ủy khuất, may mắn là "Phu quân" ba năm làm bạn cùng nàng còn hơi thuận mắt, cho dù hai chân không trọn vẹn, nhưng hắn lại có đầu óc rất thông minh. Vừa hay nàng không thích vẻ bề ngoài mà lấy vẻ đẹp bên trong làm điều kiện chọn rể, hơn nữa hắn cũng luôn dùng ánh mắt ái mộ nhìn nàng. Như vậy nàng quyết định diễn giả thành thật, nhịn không được càng muốn vì hắn trả giá nhiều hơn. Nhưng đúng lúc đó nàng vô tình nghe lén được một chuyện: Thì ra không phải hắn yêu thích nàng, mà là vì nàng rất giống người trong bức họa trân quý kia của hắn? Hừ hừ, chuyện lớn như vậy, nàng – Đàm Chiêu Quân khi nào cam nguyện chỉ làm thế thân của người khác rồi? Cho nên muốn ôm mỹ nhân về, hắn cứ từ từ mà chờ đi. . . . . . *** "Thức Câu!" Thấy thế, Đàm Chiêu Quân rốt cuộc bất chấp tức giận, lập tức nhào tới ôm lấy hắn: "Thức Câu? Thế nào? Không phải nói không có chuyện gì sao? Tại sao lại nôn ra máu? Quỷ Đầu Tử, sao lại thế này?!" "Đại khái là bị nội thương, hơn nữa cảm xúc quá mức kích động, tâm hoảng ý loạn, chân khí rối loạn, nội thương càng trầm trọng rồi." Quỷ Đầu Tử thoải mái nói một hơi. "Vậy làm sao bây giờ?" "Đương nhiên phải cho hắn an tâm tĩnh dưỡng! Bảo trì tâm tình vui vẻ là nhiệm vụ hàng đầu." "Ta ... không có việc gì, Chiêu Quân ... là ta không đúng, nàng... đừng tự trách..." Doãn Thức Câu hơi thở có chút suy yếu, hắn cũng không có bị nghiêm trọng như vậy, chỉ là bị một lượng khí vô hình đánh trúng ngực, giải tỏa khí tích tụ nơi ngực, đem máu ứ phun ra, chính là không biết tại sao đột nhiên toàn thân lại vô lực. "Được rồi, đừng nói nữa, hiện tại ta không giận chàng." Nàng vội vã trấn an. "Chàng ngồi đi, chúng ta trở về." "Giang Dung ... bọn họ đâu?" "Bị ta dùng mê dược hôn mê rồi, vừa mới ngã vào bên đường." Doãn Thức Câu thật sự không biết nên nói cái gì, đành phải nhắm mắt lại. "Chờ một chút nhớ phái người đem bọn họ khiêng trở về, lại cho người thông báo Tư Mã Thịnh đến đem Tư Mã Ấn trở về." ... Mời các bạn đón đọc Chiêu Quân Săn Chồng của tác giả Phức Mai.
Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng - Nam Quan Yêu Yêu
Mặc dù nam chính bộ truyện này bá đạo khát máu, nhưng lúc gặp sát tinh trong số mạng của mình, ác ma cũng dịu dàng… Hoắc Nhĩ Phi vốn cho rằng trên trời rớt xuống một cái bánh bao lớn, vui vui vẻ vẻ chạy đi nhận, thật sự không nghĩ đến trên đất đào một hố to, cô vội vàng không kịp chuẩn bị mà “Rơi” vào. Cho đến tận bây giờ Hoắc Nhĩ Phi vẫn có cảm giác mình hận đại ma quỷ Thư Yến Tả đó, hận đến tận xương…, cho đến đau tận đáy lòng, sâu tận xương tủy như khắc cốt ghi tâm. Năm năm sau... Hai mẹ con gặp nhau: Lần đầu tiên khi Hoắc Nhĩ Phi nhìn thấy bé trai phấn điêu ngọc trác * ở công ty thì trong lòng thoáng qua một cảm giác khác thường, nhưng cô tự nói trong lòng, đây chẳng qua chỉ là ảo giác. (*) phấn điêu ngọc trác: Cụm từ dùng để miêu tả những đứa bé trắng nõn, mềm mịn. Lần thứ hai khi gặp lại bé trai đáng yêu đó thì cô chỉ cảm thấy hết sức thân thiết, nhưng một câu nói của bạn tốt Tuyết Nghê khiến cho cô lập tức sợ ngây người. Phi Phi, lúc cậu bé cười lên, mắt giống cậu lắm đó! Không phải con riêng của cậu chứ! Hoắc Nhĩ Phi hoàn toàn hoảng hốt… Thư Nhị thiếu cường thế khí phách thay đổi sách lược, lần nữa theo đuổi vợ yêu bỏ nhà ra đi năm năm. Ở lễ đính hôn xuất hiện một người đàn ông quyến rũ, khiến mọi người nhìn thấy ngây người, mà Phi Phi thân là nữ chủ nhân, càng thêm nhìn đến mắt choáng váng, không thể nào, sao anh ta lại xuất hiện ở đây! Nụ hôn sau năm năm kia, để cho cô hoàn toàn tỉnh táo, ác ma đã trở lại! Vậy mà, dần dần khi ở chung, cô phát hiện ác ma cũng không phải ác ma, có lúc dịu dàng khiến cô say mê… Note: Chuyện này nam chính không sạch, không thích đừng nói lời cay đắng   *** “Nếu không chờ sau khi Bảo Bảo lớn lên đưa con bé đến trường học nữ sinh ở nước Anh đi, tuyệt đối để cho con bé biến thành một thục nữ điển hình.” Thư Yến Tả biết mèo nhỏ luôn nói chua ngoa như thế nhưng tấm lòng như đậu hũ, cho nên cố ý khích bác cô. “Đừng, giáo dục như vậy không thích hợp với Bảo Bảo, sẽ làm con bé nhịn hỏng.” Hoắc Nhĩ Phi lập tức đau lòng con gái. Thư Yến Tả sớm biết mèo nhỏ có thể nói như vậy, ôm cô, nói sang chuyện khác, “Mấy ngày nữa chính là sinh nhật hai tuổi của hai đứa, không phải em nói muốn đón cha mẹ sao?” “A... Cha mẹ vẫn nhắc tới hai đứa rất lâu, lần này em muốn đón cha mẹ đến đây ở lâu một khoảng thời gian.” “Phòng trong nhà còn nhiều, [email protected] em quyết định là được rồi.” Thư Yến Tả cưng chiều nói. Hoắc Nhĩ Phi chui vào trong ngực ông xã, “Tuyết Nghê bảo ngày mai sẽ mang Tinh Tinh cùng trở lại, chỉ có điều hai năm rồi, đại ca anh ấy vẫn còn chưa tỉnh...” “Anh ấy sẽ tỉnh, anh ấy không chịu bỏ lại chúng ta đâu.” Thư Yến Tả tin tưởng đại ca nhất định sẽ tỉnh lại. “Ừ, anh ấy sẽ không nỡ bỏ lại Tuyết Nghê và Tinh Tinh.” ... Mời các bạn đón đọc Cướp Tình: Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng của tác giả Nam Quan Yêu Yêu.
Hắt Xì - Cửu Bả Đao
“Tôi hít thở sâu, xòe đôi cánh trắng muốt trên vai, xuyên qua bãi bồ công anh mênh mông tít tắp, lượn lên bầu trời cao, từ từ tan vào vô vàn ánh sao lấp lánh. Một chặng đường mới đang chờ đợi tôi, tôi cũng chờ đợi chuyến đi. Mong sao trong chuyến đi đẹp đẽ tiếp theo, tôi vẫn sẽ được ôm lấy nụ cười của người con gái thương yêu. Trở thành siêu anh hùng của riêng cô ấy.” *** Đây là câu chuyện tình yêu có khả năng lấy đi nước mắt cao nhất của Cửu Bả Đao. Tình yêu luôn khiến con người ta thay đổi để hoàn thiện và phù hợp với nhau để tạo nên những hành trình mới. Trong thâm tâm Nghĩa Trí, tình yêu đồng nghĩa với chị Tâm Tâm xinh đẹp. Chị Tâm Tâm chính là toàn bộ thế giới này. Nhưng chị Tâm Tâm đem lòng yêu Hiệp sĩ siêu thanh, một siêu anh hùng nhân hậu và dũng cảm. Chuyện tình của Nghĩa Trí chưa kịp bắt đầu đã vấp phải đối thủ quá mạnh. Hắt Xì đã được chuyển thể thành phim Tình Địch Của Tôi Là Siêu Nhân (2015) với sự tham gia diễn xuất của Lâm Y Thần, Kha Chấn Đông. *** Cửu Bả Đao sinh năm 1978 tại Chương Hóa, Đài Loan. Bắt đầu sáng tác từ 1999, đến nay đã hoàn thành hơn 60 cuốn sách. Tác phẩm lần lượt được chuyển thể thành phim truyền hình, phim truyện, game online. Năm 2010 đạo diễn phim Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi là một đạo diễn may mắn nhất, cũng là nhà văn chăm chỉ nhất. Các tác phẩm đã được Nhã Nam xuất bản: Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi, Mẹ, Thơm Một Cái, Cà Phê Đợi Một Người. *** Tôi chạy vào phòng nghỉ của võ sĩ, Người hùng Tia Chớp và Aristote đang đợi ở cửa. Bọn họ đã thấy tất cả qua màn hình ti vi. Khả Lạc có thẻ ra vào đặc biệt cũng xuất hiện ngay sau đó. "Ông Tia Chớp, xin ông cứu chị Tâm Tâm!" Khả Lạc òa lên nức nở. Còn tôi chẳng có thời gian khóc lóc, lập tức cởi giày đấu, đổi sang đôi giày chạy gon nhẹ, mặc áo, kéo Người hùng Tia Chớp lên đường. "Đợi đã, cháu định về núi à?" Người hùng Tia Chớp kinh ngạc. "Cháu ở đây cũng không ngồi yên được. Chỉ có ông mới giúp được cháu cứu chị Tâm Tâm!" Tôi kêu lên. Aristote gầm gừ. Tôi hiểu ý: "Cả mày nữa, mình cùng chiến đấu!" Người hùng Tia Chớp thoáng do dự, nói: "Ta đi với cháu, nhưng không một ai được vào cô nhi viện đâu. Yêu cầu của băng Đầu Lâu rất đơn giản, chỉ cần mấy thằng gian ác kia được thả ra, bọn chúng sẽ tha cho cô nhi viện. Sau này tất nhiên Hiệp sĩ Siêu Thanh sẽ lại tóm bọn chúng vào tù." Tôi trợn tròn mắt nói: "Ông già rồi, khùng mất rồi sao? Vũ Hiện đứng trơ trơ là vì anh ta hết cách, chỉ còn trông vào may rủi! Nhưng ai hiểu thủ lĩnh băng Đầu Lâu đều biết, hắn đã bị Vũ Hiên đánh gãy một cánh tay, chắc chắn sẽ giết chị Tâm Tâm để rửa hận!" Lúc này, điện thoại di động của Khả Lạc đổ chuông, tôi giật lấy, quả nhiên là Kiến Hán gọi. ... Mời các bạn đón đọc Hắt Xì của tác giả Cửu Bả Đao.