Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tấm Ảnh Cũ

Năm ấy, chàng trai xinh đẹp Triệu Mộ 16 tuổi cõng theo chiếc violon gõ cửa sổ nhà Lê Vũ, gõ luôn vào trái tim cậu. Một nhịp dài, một nhịp ngắn, là giai điệu tình yêu riêng của hai người, là câu nói "Anh yêu em". 11 năm sau, khi chỉ còn nằm một mình trên chiếc giường đôi, Lê Vũ lại nghe thấy giai điệu tình yêu ấy trên cửa sổ, vẫn nhịp dài nhịp ngắn như thế nhưng ngoài cửa sổ chàng trai năm đó đã không còn vẻ mặt ngây thơ non nớt, chỉ còn sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt xám ngoét. Anh vừa gõ theo nhịp vừa nói "Anh yêu em". Cậu thì thào đáp lại "Em cũng yêu anh"... Đây là câu chuyện về tình yêu của một kẻ thần kinh - một tình yêu vặn vẹo, chiếm hữu đến điên cuồng. Khi còn sống anh sẵn sàng giết hết tất cả những người đến gần cậu, chết rồi anh vẫn là một con quỷ độc chiếm không cam lòng để cậu quên đi mình. Cậu yêu anh, nhưng cậu có thể yêu anh bao lâu? 10 năm? 20 năm? Thời gian vẫn luôn là viên thuốc hữu hiệu nhất, bởi vậy, anh không thể cho phép cậu uống viên thuốc này... *Đánh giá truyện: 8/10 - An Jing - *** Triệu Mộ và Lê Vũ là người yêu, sống chung với nhau. Họ ngoài tính yêu, cái gì cũng không có; chỉ là hai người cô độc nhưng yêu nhau hết lòng nương tựa lẫn nhau trong cảnh nghèo túng. Triệu Mộ thích âm nhạc. Anh đàn cho Lê Vũ nghe rất nhiều, cũng hy vọng âm nhạc của mình có thể làm cho cuộc đời cả hai trở nên sung túc. Thế nhưng đáng tiếc, đây lại là hiện thực. Triệu Mộ say mê với cây đàn của mình, còn Lê Vũ lại phải làm những công việc thật nặng nhọc để chăm lo cho cuộc sống của mình và Triệu Mộ. Ước mơ bị hiện thực tàn nhẫn đập nát. Cuối cùng Triệu Mộ ra ngoài hát rong. Tính khí cũng trở nên không tốt. Cái duy nhất không thay đổi chính là, anh rất yêu rất yêu Lê Vũ. Thế nhưng Lê Vũ mệt mỏi. Cậu muốn rời xa Triệu Mộ. Mặc dù chính bản thân cậu biết rằng, cậu yêu người này tới độ muốn khắc sâu tình yêu đó vào tận xương tủy. Nếu như bạn muốn tìm một câu chuyện mà tiểu công là đại thiếu gia nhà giàu, đi đến đâu cũng có người lấy lòng, phất tay một cái tiền bay đầy trời; tiểu thụ yếu đuối đáng yêu sau khi gặp tiểu công một bước lên mây thì mình nghĩ rằng “Tấm ảnh cũ” không phải là tác phẩm phù hợp với bạn. Bởi vì trong truyện này cả hai đều rất rất rất nghèo. Tuy có chút yếu tố thần bí, nhưng lại cực kì thực tế. Mình quyết định nhảy hố bởi vì Triệu Mộ được giới thiệu nằm trong mẫu hình tiểu công mình rất thích - độc chiếm điên cuồng công. Và quả thực mình đã không phải thất vọng. “Tấm ảnh cũ” chỉ dài 7 chương, nhưng tác giả viết rất tốt, giọng văn edit cũng mượt, không có cảm giác “làm quá” về phần tình yêu của hai người, cũng không có cảm giác diễn biến nhanh. Mặc dù rất thương cho cuộc tình này, nhưng khi đọc tới đoạn độc chiếm của Triệu Mộ, mình vẫn có cảm giác thõa mãn khó nói thành lời. :v Trích chương 2: “Lê Vũ vẫn rời đi, cậu từ công nhân bốc vác chuyển tới một bar gay làm phục vụ. Làm phục vụ tuy thoải mái ung dung, nhưng cậu trước đây không dám làm — Triệu Mộ là một bình giấm chua, cậu lại không nỡ để Triệu Mộ có chút uất ức nào. Còn bây giờ? Cậu vốn là cong, mà cũng không thấy điều kiện ở đây kém lắm, đôi khi có hai ba vụ ẩu đả của mấy thanh niên trẻ tuổi cậu cũng mặc kệ, cậu chỉ là người phục vụ, chỉ cần bưng rượu đến, nhưng tiền lương lại gấp hai lần so với công việc bốc vác trước đây. Cơ bắp của cậu rắn chắc, dáng người cao gầy, tướng tá điển trai, mỗi ngày đều làm cho một đám tiểu 0 phải rít gào. Mỗi ngày Triệu Mộ đều trốn nằm sấp trên cửa kính ở ngoài bar để quan sát bọn đàn ông làm điệu làm bộ với Lê Vũ, ánh mắt anh gần như chất chứa sự oán hận. Bọn nó là cái thá gì chứ!! Lê Vũ là của anh!! Anh!! Một ngày rồi một ngày, nỗi đau đớn ăn mòn trái tim anh. Lê Vũ không đáp trả bọn chúng, có lúc thậm chí còn lộ ra vẻ mặt phiền chán, nhưng Triệu Mộ vẫn không chịu được, anh đố kị đến phát điên. Anh không chịu được, ngộ nhỡ A Vũ của anh thật sự thích người khác thì anh phải làm sao bây giờ? Giết chết? Phân thây? Quá tiện nghi cho kẻ đó rồi. Anh cầm theo con dao xông vào bên trong quán bar nhìn bốn phía xung quanh tìm Lê Vũ, người khách đang nhận ly rượu Lê Vũ đưa đến chợt bị đâm tới. “Mẹ kiếp mày dám chạm vào em ấy hả!!!” Anh như phát điên mà xông vào. Một tiếng vang dội lại, khách khứa hoảng sợ nhìn Triệu Mộ với cặp mắt đỏ chót, may mà người đó kịp thu tay lại, con dao đáng lẽ cắm trên tay người khách kia nay lại phách lối găm lên mặt bàn, găm sâu đến 1 cm… Triệu Mộ đang cười, anh chậm rãi quay người lại, tựa sát lên Lê Vũ đang cứng đờ người… “A Vũ… thân yêu, đừng để ý đến loại hàng này.” Anh cố gắng tựa dính lên người Lê Vũ, trên mặt Triệu Mộ đều là mị sắc quái dị, “Cứ coi như chỉ là trò chơi chó má gì đấy, thì anh chẳng phải vẫn đẹp hơn sao?” Ánh mắt nham hiểm đến gần như muốn giết người, anh quay đầu lại đối với người khách đang sợ hãi không ngừng kia lộ ra một nụ cười khoe khoang xán lạn.” Để tag là HE, nhưng thực ra cuối cùng Triệu Mộ chết. Chỉ còn lại Lê Vũ. Nhưng mà Triệu Mộ yêu Lê Vũ đến phát điên, vì thế làm sao có thể dễ dàng buông tha? Cho nên, “dù thành quỷ cũng không tha cho Lê Vũ”. Triệu Mộ trở về qua bức ảnh Lê Vũ tìm được ấy, sau đó “ám” Lê Vũ, ý đồ muốn kéo cậu đi cùng mình. Thực ra mình cho rằng đây là kết cục tốt nhất rồi, HE rất xứng đáng. Thử nghĩ xem, Lê Vũ vì Triệu Mộ mới gắng gượng được từng ấy năm sống trong thế giới đầy rẫy bất công này. Cậu chỉ có Triệu Mộ làm bạn, làm chỗ dựa. Thế nhưng bây giờ Triệu Mộ mất rồi, cậu phải dựa vào cái gì để sống tiếp đây? Lúc đọc truyện mình luôn có một suy nghĩ rằng, mục đích sống của Triệu Mộ chính là Lê Vũ mà Lê Vũ cũng vậy. Lê Vũ cố gắng đi bốc vác nặng nhọc ở công trường để bữa cơm có thêm chút thịt, thì Triệu Mộ cũng cố gắng biến ước mơ thành hiện thực để cải thiện cuộc sống của cả hai đó thôi. Nói chung, kết theo mình là rất thỏa đáng và “Tấm ảnh cũ” rất là đáng đọc nhé. Nhiệt liệt đề cử. ““Anh đến rồi.” Triệu Mộ nói, ôm lấy Lê Vũ gầy đến trơ cả xương, lưu lại một nụ hôn lên trán Lê Vũ, “Xin lỗi, đã để em đợi lâu rồi.” Lê Vũ yên lặng lắc đầu, Triệu Mộ liền ôm cậu đi đến chỗ tấm ảnh. Anh bước từng bước chậm rãi, đủ để Lê Vũ cáo biệt với thế giới này. Lê Vũ cố gắng quay đầu lại liếc mắt nhìn, cơ thể cậu vẫn còn đang nằm trên giường, cậu chợt hiểu rõ — mình đã chết rồi. Triệu Mộ đến đón cậu. Triệu Mộ rốt cục cũng đến đón cậu. Lê Vũ nhếch môi. “Chúng ta đi cùng nhau,” Triệu Mộ dừng bước, anh mỉm cười nhìn Lê Vũ, “A Vũ, đây mới là kết cục không thay đổi được.”” Review by #Ám Dung Hoa Mời các bạn đón đọc Tấm Ảnh Cũ của tác giả Nhị Bức Nham Tế Bào.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khoản Nợ Hôn Nhân - Chu Khinh
Một tựa truyện làm khuynh đảo thể loại ngôn tình, dù vẫn mang tình tiết ướt át, thùy mị nhưng ít nhiều vẫn gửi đến độc giả cái nhìn chân thực về những khía cạnh ít khai thác trong truyện tình yêu. Khoản Nợ Hôn Nhân nói về Diêu Thủy Tinh, mười bảy tuổi, không yêu kiều, không tươi đẹp, ngũ quan thanh lệ, tính tình lạnh nhạt. Cô là đại tiểu thư, hai từ nghèo khổ là thứ xa xỉ mà chưa bao giờ cô biết đến! Ấy thế mà người thanh niên trông thế kia lại kéo cô khi bị lũ côn đồ đuổi theo còn trộm nụ hôn đầu tiên của cô. Nhìn cậu ta rất lạnh nhạt nhưng trải qua đêm và không ngần ngại dâng hiến đêm đầu tiên của mình cô mới nhận ra anh thật cháy bỏng. Rồi cô phát hiện mình có thai ở tuổi mười bảy... Mời các bạn đón đọc Khoản Nợ Hôn Nhân của tác giả Chu Khinh.
Hôn Nhân Đại Sự - Tử Trừng
Truyện tình yêu vốn dĩ luôn là câu chuyện khiến mọi người cảm thấy thú vị và hấp dẫn, có những thứ tình cảm phải thực sự đi đến hồi kết mới biết có nên đi tiếp con đường đó hay không. Trong suuốt những ngày tháng quẩn quanh trong suy nghĩ, mọi thứ dường như được vẽ lên một cách rõ nét, truyện Hôn Nhân Đại Sự sẽ dẫn dắt bạn đọc từ những bất ngờ này đến bất ngờ khác. Xuyên suốt Hôn Nhân Đại Sự là sợi dây níu kéo cuộc đời anh và cô hay đơn thuần chỉ là thoáng qua vô tình kéo cả hai đến gần bên nhau. Yêu thương này, đến cuối cùng là gì, còn gì nữa đây, tin yêu hay chỉ là sự mù quáng, mỏi mòn. Đọc truyện để cùng tìm câu trả lời, bạn cùng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,... Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Đại Sự của tác giả Từ Trừng.
Đông Cung Chi Chủ - Nguyệt Lãm Hương
Nếu bạn xuyên đến cổ đại , xin nhớ kĩ lời khuyên và cảnh báo của tôi: Đừng biểu hiện ra là mình quá thông minh, trừ phi bạn muốn bị coi là yêu quái, bị loạn côn đánh chết. Đừng vọng tưởng đi dạo quán Tần lầu Sở trêu chọc tiểu quan, mà nếu như bạn muốn dùng mỹ danh "danh kỹ Vạn Hoa Lầu ngàn người gối, vạn người chơi" để lưu danh thiên cổ, vậy thì tất nhiên là thôi, tùy bạn. Đừng hi vọng xa vời một kết cục np có ba chồng bốn nam sủng, chuyện đã không làm được ở xã hội hiện đại thì đến xã hội phong kiến bình thường này càng không có khả năng thực hiện được. Cái này không được, cái kia không thành, vậy thì còn xuyên qua làm cái gì? Uầy, tất nhiên là có điều kiện hấp dẫn, không có điều kiện thì phải sáng tạo điều kiện hấp dẫn nội tâm tốt đẹp của bản thân, lại để cho những cổ nhân kia tiếp nhận những cái gọi là ngang hàng là lý tưởng dân chủ. Cảnh giới cao nhất chính là thay đổi một cách vô tri vô giác, hoặc giết người trong vô hình. Lời dịch giả: Nàng, xuyên qua dưới hình hài một đứa trẻ sơ sinh, lại dùng trí thông minh, sự mẫn tiệp, sắc bén của nàng chứng tỏ mình xứng với một chữ Mẫn trong tên nàng. Dùng trí tuệ của hiện đại, nàng ra sức bảo vệ những người nàng yêu thương, nàng báo thù, nàng tranh đấu, đến khi giấc mộng giang sơn của ai đó trở thành hiện thực. Hắn - kẻ đạp lên máu cả thiên hạ mà trưởng thành, tàn nhẫn, bạo ngược nhưng không vô tình, vì trong lòng hắn luôn có một "Giang Nam" Mời các bạn đón đọc ​Đông Cung Chi Chủ của tác giả Nguyệt Lãm Hương.
Nụ Hôn Ngọt Ngào - Quý Hồng
Nụ Hôn Ngọt Ngào là một câu chuyện rất ngọt ngào và hài hước. Chỉ vì muốn mua hạt cà phê nguyên chất mà Vu Phạm đã cố đi xe từ Nam Đầu xuống tới Đài Bắc, đâu ngờ, cửa hàng lại đóng cửa nghỉ bán trong một tuần. Đã phải đi một quãng đường dài mệt mỏi với bao khói bụi tàu xe, Vu Phạm bực tức đá tung cửa cuốn của cửa hàng cà phê. Cửa cuốn bất ngờ đổ sập xuống. Rõ ràng là cái tên thô lỗ hung hăng này đạp hư cửa sắt nhà cô. Vậy mà cô lại đuối lý, còn phải chịu trách nhiệm gọi điện thoại kêu thợ đến xử lý hậu quả. Ngay khi cô chuẩn bị từ bỏ quyết định bắt anh ta phải bồi thường thì cái tên đàn ông này lại trưng ra một khuôn mặt tươi cười vô cùng vui vẻ. . . . . . Mời các bạn đón đọc Nụ Hôn Ngọt Ngào của tác giả Quý Hồng.