Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hươu Lạc Lối - Bạc Hà Mê

Thể loại: 3s, hiện đại, ngụy nữ truy, nam phạm nhân, thâm tình, đô thị tình duyên, HE Editor: Sam Độ dài: 57 chương - Đã edit hoàn Posters: Thu Hoài Nhân vật chính: Bạch Lộc x Tần Long Văn án “Em thích anh cái gì?” “Chờ lần sau em nói với anh.” “Tại sao là lần sau?” “Có lần sau, chứng tỏ anh vẫn thích em.” “Lần sau có thể nói không?” “Đợi lần sau nữa.” “…” Em lạc lối, để anh dẫn đường cho em. ~~~ Trích đoạn 1: Ấn tượng đầu Bạch Lộc: "Lần đầu gặp em anh có suy nghĩ gì?" Tần Long: "Thích, muốn."  Bạch Lộc: "Em cũng vậy." Trích đoạn 2: Thế nào là màn tỏ tình bá đạo? Bạch Lộc: " Cậu không về nhà cứ theo tôi làm gì?" Tần Long: "Tôi muốn đi theo em thì sao?" Sau đó anh đến gần bên cô, lời nói chắc chắn: "Tôi đã định cả đời với em rồi, em xem rồi liệu đi."  ... Tần Long: "Tôi cho em một tiếng đồng hồ, em nói không thích tôi cái gì, nếu không nói được, tôi coi như em đồng ý rồi." ... Bạch Lộ nghĩ sự tự tin của anh ở đâu vậy, Tần Long nhìn cô không chớp mắt nói: "Chỉ dựa vào tôi có thể thích em cả đời, vĩnh viễn đối xử tốt với em." Trích đoạn 3: Khi người vợ tương lai chê bạn học hành không tốt Tần Long: "Tôi sẽ học tập theo em, làm học trò ngoan với em." Bạch Lộ nghe xong thở dài: "Cậu không cần lấy lệ với tôi, cậu nên tính toán cho bản thân mình." Tần Long: "Tôi đang tính toán cho tương lai của chúng ta." Trích đoạn 4: Khi bạn muốn dụ dỗ "người ta" cõng bạn Ngày mai là hết nghỉ lễ Bạch Lộc phải mang hành lý về trường. Bạch Lộc: "Ngày mai đến trường thế nào?" Tần Long: "Gọi xe" Bạch Lộc: "Gọi xe đắt lắm" Tần Long: "Chẳng nhẽ anh tới cõng em?" Bạch Lộc: "Được" Tần Long:" Nếu em không có hành lý, anh có thể cân nhắc." Nghe xong Bạch Lộc chuẩn bị xuống giường đi bỏ bớt đồ trong túi hành lý của mình . Lúc vừa xuống giường liền thấy tin nhắn đến: "Hay là đừng giảm bớt, có bao nhiêu anh cũng cõng được em." *Lưu ý: Những trích đoạn trên đã được lược bỏ n từ và chỉ giữ lại ý chính ( lời thoại nhân vật) ~~~ #Spoil #Review Tóm tắt nội dung: Truyện bắt đầu khi Bạch Lộc - cô sinh viên xinh đẹp học chuyên ngành tâm lý học, sắp ra trường chuẩn bị viết báo cáo tốt nghiệp đi đến nhà giam Giang Tư để tham dự khóa học giảng dạy tâm lý cho các phạm nhân sắp mãn hạn tù ( sắp ra tù) thì gặp được Tần Long, ngay cái nhìn đầu tiên anh đã trao cho cô một ánh mắt sâu thẳm, hàm chứa một điều gì đó. Dù là lần đầu gặp nhưng cô đã có cảm giác khó nói lên lời đối với anh -> tò mò -> được anh ngầm đồng ý -> theo đuổi -> Hai người thuận lý thành chương yêu nhau <3 Về độ Sạch: Yên tâm, bạn đang đọc ngôn tình nên dù nam chính của chúng ta là phạm nhân nhưng anh bị oan. Nữ chính là mối tình đầu của nam chính, tất cả lần đầu của anh đều giành cho nữ chính. Nữ chính hồi cuối cấp 3 có Crush một bạn nam vì bạn đó đẹp trai, học giỏi -> nữ chính viết thư tỏ tình -> Sau đó phát hiện nam sinh đó không tốt như cô nghĩ liền bỏ qua luôn => Đây cũng không coi là một mối tình. Và năm cuối đại học, được cô chú giới thiệu một người bạn trai, nữ chính thấy anh ta mọi mặt đều ổn nhưng lại không qua lại được bao lâu vì không hợp nhau, số lần gặp nhau đếm trên đầu ngón tay -> nữ chính đề nghị chia tay. Đương nhiên nữ chính và 2 người đó không có hành động gì thân mật. Còn lại tất cả lần đầu của Bạch Lộ đều mang tên Tần Long <3 Về độ Sủng: Đừng nhìn ảnh bìa u ám + tên truyện hơi cảm giác "lạc trôi" mà nghĩ truyện buồn nhé. Xuyên suốt câu truyện đều mang ánh nắng vui tươi, thỉnh thoảng bạn sẽ bất ngờ vì độ mê trai và muốn ăn đậu hũ của nữ chính đối với nam chính ????. Đây là truyện ngụy nữ truy, vì sao? Vì nhìn bề ngoài tưởng nữ chính theo đuổi nam chính nhưng sự thật bên trong là được nam chính giật giây và "mớm mồi" cho nữ chính. Hai người đến với nhau rất tự nhiên, nam chính cũng là ngươi nói câu "tôi thích em" với nữ chính trước. Về độ Sắc: Có chút thịt cho chị em ăn đỡ đói, tuy ít nhưng cũng tương đối chất lượng ???????????????? Tóm váy lại là đây là một bộ truyện hay đáng đọc trong năm nay ????????. Lâu rồi mới đọc một bộ truyện cảm thấy thích thú như vậy. Truyện có 57 chương ( không ngắn cũng không dài) nhưng đọc cảm giác nhanh hết quá, đọc xong luyến tiếc không có truyện đọc nữa ????????????. Cảm ơn chị Sam - khoảng không đã edit một bộ truyện hay như vậy cho chị em chúng ta đọc . Đánh giá: 9/10 ~Yang~ ***  Mới hơn nửa đầu năm 2018 thôi, nhưng mình tin đây là một trong những cuốn truyện hay nhất năm mà mình được đọc...(à, tại mình thích thể loại nữ truy lắm nên chắc là cũng có chút thiên vị nhé)  Câu chuyện kể về một cô gái, mất trí nhớ, có đôi khi mù mờ hết thảy, nhưng lại nhận định người đàn ông của mình gần như chỉ bằng một ánh nhìn. Rồi theo đuổi, tích cực theo đuổi, dũng cảm theo đuổi anh ta. Nhưng đây cũng không phải là câu chuyện yêu anh từ cái nhìn đầu tiên. Đây là câu chuyện về định mệnh, là của nhau thì rồi cũng sẽ luôn tìm về với nhau. Quá khứ dù là một phần của câu chuyện, nhưng có quan trọng đến mấy, cũng chỉ là quá khứ, hiện thực lựa chọn ở bên nhau mới là quan trọng nhất, đây là một quan điểm mình rất thích ở câu chuyện này.  Nữ chính của chúng ta là một cô sinh viên sắp tốt nghiệp, chuyên ngành tâm lý. Nam chính, là một tội phạm sắp mãn hạn tù. Câu chuyện bắt đầu từ khi hai người gặp nhau khi nữ chính đi tham dự tọa đàm tâm lý cùng cô giáo cho các tù nhân. Nam chính chính là một trong những người đó. Hai người ấn tượng với nhau từ cái lần gặp gỡ đó, rồi trao đổi thư từ như một bệnh nhân và bác sĩ tâm lý, và khi anh ra tù, thì cũng bắt đầu quá trình truy đuổi nam chính rất dễ thương của cô gái nhỏ. Nhưng bạn có lẽ sẽ có chút giật mình khi biết anh vào tù vì nguyên nhân gì. Tội cưỡng hiếp. Để các bạn đọc khỏi lấn cấn, anh tuyệt đối là người tốt nhé. À, mà nữ chính của chúng ta dù biết rõ tội của anh nhưng cũng không coi trọng vấn đề này, cô nhận định anh, cô là người hướng đến hiện tại, tương lai, cô chỉ quan tâm những gì anh đang làm và sẽ làm, điểm này thật sự là khiến người ta phải khâm phục vì sự dũng cảm, nhưng sau này cũng mới biết, người con trai đó xứng đáng có được sự dũng cảm như vậy từ cô.  Thật khó để review truyện này mà không spoil nó. Mình cũng không muốn để lộ ra nhiều manh mối cho bạn đọc, kì thực nếu là một bạn đọc thông minh thì cũng sẽ sớm đoán được một phần chuyện xưa, nhưng câu chuyện sẽ hấp dẫn và thu hút bạn hơn nhiều khi mà chúng ta không biết rõ toàn bộ sự thật ẩn sau quá khứ của hai nam nữ chính.  Nhìn chung, câu chuyện diễn biến cũng không quá phức tạp, trừ cái quá khứ như đám mây mù lơ lửng trên đầu nam nữ chính và chỉ được giải quyết vào những chương cuối truyện, thì phần lớn là quá trình nữ chính từ từ tiếp cận, quyến rũ nam chính. Tác giả kể chuyện chậm rãi và sâu lắng, có những cảnh chỉ là như nam nữ chính đi ăn cùng nhau bữa cơm nhưng tác giả dùng đến vài ba chương để kể mới hết; nhưng nhờ thế, câu chuyện luôn diễn ra rất cô đọng và đầy cảm xúc. Mà phải nói là bạn nữ chính này đặc biệt táo bạo, vì thế chemistry của hai bạn cực kì kích thích, tuy truyện không có nhiều cảnh hôn và phần H khá đặc sắc thì diễn ra mãi gần cuối truyện, nhưng đụng chạm thân thể thì khá nhiều (bạn nữ chịu khó ăn đậu hủ bạn nam lắm), đọc vừa ấm áp vừa như cái lông vũ nhẹ nhàng gãi vào tim mình ý.  Lại nói, mặc dù là một câu chuyện nữ truy nam, nhưng không hề ngược nữ, cũng không khiến người đọc cảm thấy mệt mỏi chút nào. Nam chính dù ít nói, nhưng anh chưa bao giờ đẩy nữ chính ra xa, càng không làm chuyện gì có lỗi với cô. Nữ chính biết lòng nam chính, cô thẳng thắn, mạnh mẽ, trực tiếp tìm mọi cách đi vào cuộc sống của anh và đi vào tim anh (à mà thật ra thì cô cũng luôn ở trong đó rồi).  Mình rất thích tính cách của nữ chính. Cô độc lập, rất kiên quyết trong những quyết định, yêu một nam nhân từng ở tù nhưng không lấy đó làm xấu hổ hay e ngại, sẵn sàng tuyên bố với bạn bè, gia đình, bảo vệ anh và bảo vệ quyết định của mình, nhưng cô lại biến hình thành cô gái nhỏ dễ thương, mềm mại, đáng yêu trước nam chính. Nam chính thì như một cái cây cổ thụ trầm lặng đón gió đến; là bến đỗ an toàn của cô, đích thực như một thứ phương hướng, ánh sáng dẫn lỗi cô đi; một người đàn ông chững chạc, mạnh mẽ, quyết đoán.  Những đoạn đối thoại giữa hai người là một phần cực kì thú vị của chuyện, có lẽ là thú vị nhất. Mình cực thích đọc những đoạn mà hai người dò hỏi ý nhau, đưa đẩy nhau. Cả hai đều là bậc thầy về ngôn từ đấy, nhất là ngôn từ thả thính, ngay cả H cũng được lồng vào và trao đổi một cách rất trực tiếp ????.  Ví như khi mới bắt đầu, nữ chính hỏi tình cảm anh dành cho cô thế nào, anh có thích cô phải không, anh không trả lời thẳng mà như thế này "...Thời gian không biết trôi qua mấy giây, có lẽ ánh nắng rọi xuống hừng hực, giọng anh hơi khàn khàn, nhưng dù sao cũng đáp lại. Anh nói: “Dù có thừa nhận hay không, đều là đáp án trong lòng em.”..."(hờ hờ)  Rồi có đoạn nam chính cõng nữ chính: Cô hỏi "Em nặng (trọng) không?". Anh bảo không. Cô lại hỏi "Em quan trọng (trọng yếu) không?". Anh trả lời "Đáp án là hai từ ở giữa câu hỏi"... Lâu về sau, anh lại hỏi cô "Anh quan trọng không?" "Hai câu ở giữa, phía trước thêm một chữ rất". "Muốn biết câu trả lời của anh không?" "Là sao?" "Cũng hai câu ở giữa, phía sau thêm một chữ nhất" (Em quan trọng nhất) “Thích em cái gì?” Cô hỏi lần nữa. “Rất nhiều, đều thích cả.” Lúc này anh không lấp liếm, rất thành thật đáp lại. Cô hỏi tới cùng: “Là thích mỗi một chỗ của em?” Anh nhẹ giọng: “Ừm.” Cô nói tiếp: “…Hay là mỗi một chỗ của anh đều thích em?”... Lại nói, sẽ có những câu nói của nam chính mà đọc đến cuối chuyện, bạn mới hiểu hết, nên đọc đi đọc lại câu chuyện này, nhấm nháp nó và tìm thấy những điểm thú vị mới của nó là một lựa chọn không tồi đâu ạ. Mời các bạn đón đọc Hươu Lạc Lối của tác giả Bạc Hà Mê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Hận Anh Yêu Em - Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
"Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa lão thiên hoang. Bởi vì, có thể kiếp sau người đứng bên em không phải là anh nữa rồi." Hình Dục không ngờ rằng hành động chặn xe trong mưa đã thay đổi cuộc đời cô. Cô từ một đứa trẻ mồ côi trở thành con cháu nhà cán bộ cao cấp, cũng từ đó trong cuộc đời cô xuất hiện một kẻ bá đạo mang tên Hình Khải. Đời người điên đảo, bao nhiêu chuyện bất ngờ xảy ra nhưng không ngăn cản được tình yêu, từ đó bên nhau không thể rời xa. Nhưng, rốt cuộc phải cần bao nhiêu tình cảm mới có thể níu giữ nhau? Là câu hỏi mà tất cả những người đang yêu đều hỏi. *** Thú thật thì bộ này nội dung không mới cũng không cũ, viết khá bài bản, lâu lâu đọc được một câu cũng lạnh sống lưng bởi vì… sâu sắc và triết lý lắm! Điểm trừ to đùng chính là diễn biến tâm lý của nhân vật quá biến thái, mình đọc từ đầu tới cuối chỉ có khát khao duy nhất là bổ sọ nữ chính ra coi trong đó có gián mọt gì không =)) Mà trớ trêu một điều: chính vì bạn nữ chính quá điên mà câu chuyện này mới xảy ra, đây chính là cốt lõi tạo lên kịch tính và diễn biến của mạch truyện. Nhìn chung thì khá là bất mãn và cũng thật tức giận nhưng càng bất mãn thì lại càng mong mỏi xem cuối cùng cái nàng đáng ghét kia có số phận bi thuơng cỡ nào. Tiết rằng cô ta là nữ chính, trời sinh đã được tác giả ưu ái đến ái ưu, cho nên… lòng căm thù của Hoa Ban không hề được giải phóng. =)) Vì lẽ đó, cảnh báo bạn nào ghét cay ghét đắng Diệp Phổ Hoa trong truyện Giường Đơn hay Giường Đôi thì không nên coi bộ này, bởi bạn Hình Dục cũng sem sem cỡ đó. Và nếu bạn nào lỡ fall in love bởi vì Thi Vĩnh Đạo thì chắc cũng yêu nốt nam chính Hình Khải của chúng ta. Từ đó kết luận, truyện này vừa thương vừa ghét nhưng tuyệt đối không đánh bại được tác phẩm của Cầm Sắt Tì Bà trong lòng tớ ^_^ Rốt cuộc thì quyển sách nào gửi tới thông điệp gì? Gía trị nó nằm ở đâu? Ôi, làm ơn đi, xin đừng hỏi những câu cao siêu như vậy đối với tiểu thuyết ngôn tình. Gía trị lớn nhất vẫn là để giải trí và thông điệp thì luôn ca ngợi tình yêu – cái thứ mà bản thân tôi cũng hoài nghi liệu có tồn tại hay không. Ai bảo bạn là con gái và ai bảo trời sinh con gái có cái hồn lãng mạn vu vơ.  Tôi vẫn đọc, vẫn khóc và cười vì câu truyện. Chính vì thế hãy học cách khoan dung nhưng không xem nhẹ vấn đề “hiện thực” của tác phẩm, hoài nghi nhưng không lý trí cứng nhắc vấn đề “tình tiết”. Đó chính là cách bạn đọc ngôn tình trong thoải mái và bay bổng nhưng sẽ không lậm, không nghiện và tuyệt đối không làm nó gây hại cho thế giới thật bạn đang sống! Điều khiến tôi có cảm tình với tác phẩm này trước hết là tên sách có tính hàm xúc và không “lạc đề” so với nội dung. Nhiều khi cuốn truyện có cái tên nghe thật kiêu, thật hoa mỹ, thật cuốn hút như đọc xong khép sách lại ta phải tự hỏi: rốt cuộc nhà xuất bản có đóng nhầm bìa này ruột kia không? *** Hôm nay là sinh nhật hai mươi chín tuổi của Hình Dục. Song, Hình Dục vẫn lặng lẽ nằm trên giường bệnh, cô gầy yếu như một tờ giấy, trên mu bàn tay có vô số vết kim châm. Có điều may mắn là, nhịp tim trên máy vẫn đập ổn định. Hình Khải vẫn bận rộn trong phòng bệnh như mọi ngày, mang vào một chậu nước để lau người cho cô, anh không thích người khác chạm vào cơ thể Hình Dục, bởi vì cơ thể Hình Dục đã quá mong manh gầy yếu rồi, ngộ nhỡ họ mạnh tay làm cô đau thì sao? Vì vậy anh tình nguyện tự mình làm, làm tất cả những việc anh có thể. Sau khi lau người cho Hình Dục xong, Hình Khải khẽ khàng mặc quần áo lại cho cô, sau đó ngồi bên giường massage cho cô. “Tiểu Dục, hôm nay là sinh nhật của em, đã nói là sẽ đưa em đi du lịch, nhưng em vẫn lười chưa chịu dậy, thật là heo lười mà.” Hình Khải nghiêng đầu hôn vào bàn tay cô một cái, nhìn thấy móng tay cô lại dài rồi, thế là, tạm thời bỏ công việc massage ở đấy đã, lấy cái cắt móng tay ở chiếc tủ đầu giường ra, nhấc tay cô lên, cẩn thận giúp cô cắt móng tay. “Trước kia, em luôn là người dậy sớm nhất nhà, khi trong nhà chỉ có hai chúng ta, ha ha, sau khi em dậy, bao giờ cũng nấu đồ ăn sáng, sau đó mới gọi anh dậy, nếu anh lười không chịu dậy, em liền gấp chăn cho vào tủ, rồi rút gối dưới đầu anh ra, cho tới khi trên giường chỉ còn lại anh và cái ga trải giường, anh nổi cáu quát em, thế là tỉnh luôn.” Hình Khải đột nhiên cười, vuốt vuốt má cô, lẩm bẩm nói một mình: “Bác sĩ bảo anh phải nói chuyện với em thật nhiều, nghe nói có thể em vẫn nghe được, nhưng anh cứ cảm thấy như em không nghe thấy gì, nếu em có nghe được, sao em nỡ để anh phải buồn thế này, đúng không… gần đây công việc của anh bận rộn, họp hành suốt ngày, nếu em thật sự thương anh, thì chớp chớp mi mắt cũng được.” ... Mời các bạn đón đọc Anh Hận Anh Yêu Em của tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây.
Thất Niên - Nguyện Lạc
Bảy năm, cô đã tốn biết bao công sức để theo đuổi, cứ ngỡ rằng sẽ được ở bên anh... và hơn thế, cô mong mỏi sẽ có ngày xua đuổi được một hình bóng vẫn còn lẩn khuất trong trái tim anh đi... Nhưng, trong đêm sâu hoang vắng, bốn bề tĩnh lặng, cô mới ngộ ra rằng, trái tim ấy không thuộc về cô như xưa cũ. Năm 2000, Lâm Tử Mạch - mười lăm tuổi đã gặp Âu Dương Thành - hai mươi hai tuổi trên đỉnh núi Lư Sơn, chỉ vì sự cảm mến lúc ban đầu gặp gỡ, mà cô phải đi tìm hình bóng của anh, trọn vẹn bảy năm... Năm 2007, Lâm Tử Mạch - hai mươi hai tuổi, không khác bảy năm trước, vẫn yêu Âu Dương Thành sâu sắc. Nhưng Âu Dương Thành trước sau vẫn chỉ nhung nhớ một người tình chưa từng hiện thân. Nhưng lúc người tình xuất hiện, tất cả những dũng khí mà Lâm Tử Mạch tuổi hai mươi hai có đều tiêu tan hết. Lúc ấy, cả không gian thời gian như chao đảo trước mặt. Cô của hai mươi hai tuổi trở về chính mình năm mười lăm tuổi, và cả mình trước khi gặp gỡ Âu Dương Thành. Nếu số phận có thể do mình tự chọn lấy, liệu Lâm Tử Mạch có lựa chọn cách gặp và yêu Âu Dương Thành khi mười lăm tuổi? *** Ngày 4 tháng 7 năm 2000 Khi Âu Dương Thành từ hang Cẩm Tú quay lại biệt thự đã mười hai giờ rưõi, Hứa Mục lúc đó vẫn còn đang ngủ say. Âu Dương Thành đẩy cửa, trong phòng khách không có ai, anh rất kinh ngạc. Chiếc đồng hồ cũ vang lên những tiếng chuông nhỏ, Tiểu Cáp chán ngán uốn người nhảy qua nhảy lại trên ghế sô pha. Trong phòng sáng trưng, nhưng lại quá vắng vẻ, vắng vẻ đến mức khiến Âu Dương Thành bất giác thấy bất an. Anh tìm hết phòng này đến phòng khác nhưng vẫn không thấy bóng dáng A Tử. Khi tìm đến phòng Hứa Mục, Âu Dương Thành thấy anh đã nằm ngủ trên giường. Trên đầu giường bày vài loại thuốc. Trước đó, Lâm Tử Mạch đã gọi kể sơ qua tình hình, nói cô đã về nhà và bệnh dị ứng của Hứa Mục tái phát. Nhìn đồng hồ, Âu Dương Thành đoán Hứa Mục cũng chưa ngủ được bao lâu. Nhăn mày lưỡng lự một chút, anh quyết định lay Hứa Mục tỉnh dậy. ... Mời các bạn đón đọc Thất Niên của tác giả Nguyện Lạc.
Sống Chung Sau Ly Hôn - Hồ Tiểu Mị
Tiểu thuyết Sống chung sau ly hôn là cuốn tiểu thuyết xúc động về đề tài tình yêu - hôn nhân của Hồ Tiểu Mị. Tô Dao - nhân vật chính trong truyện là một bà mẹ đơn thân nuôi con nhỏ, vì nhiều nguyên nhân nên cô vẫn sống chung với Cố Nguyên, người chồng trước của cô, dưới cùng một mái nhà. Tô Dao vì muốn mau chóng sống tự lập, nên chuyển công việc mới, nhưng không ngờ rằng cấp trên của cô lại là Hứa Đông Dương, đã từng là người yêu cũ của cô. Hứa Đông Dương muốn giành cô trở lại bên cạnh mình, anh vô tình phát hiện ra con gái chung của Tô Dao và Cố Nguyên lại chính là cốt nhục của anh. Đồng thời, Cố Nguyên cũng muốn giữ Tô Dao ở lại sống chung dù rằng hai người đã ly hôn, nhưng quyết định đó lại mang đến một bầu không khí ngập tràn ấm áp và nguy hiểm. Một lời nói dối cần rất nhiều lời nói dối để khỏa lấp, khi sự thực được phơi bày, một người phụ nữ, hai người đàn ông, ba gia đình, cuộc chiến tranh gia đình vì vậy bắt đầu bùng nổ… *** Hứa Đông Dương nhận điện thoại của Tô Dao, không một chút chần chừ, bèn đến chỗ hẹn. Cô ngồi ở quán trà gần công ty anh. Anh khẽ hít sâu để không làm cho tim mình loạn nhịp rồi chậm rãi bước tới. “Dao Dao”. Hứa Đông Dương kéo chiếc ghế trước mặt cô ngồi xuống. Tô Dao nhìn anh, khẽ mỉm cười, cô lấy tài liệu hôm qua anh đưa cho cô, đẩy về phía anh. “Xin lỗi anh, em nghĩ em nên cho anh một câu trả lời rõ ràng, không để anh tiếp tục làm gì vì em nữa”. Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương: “Có thể anh cảm thấy em ích kỷ, nhưng em không thể ở bên cạnh anh, Tô Thư em cũng nhất định phải giữ ở bên mình.” Nụ cười trên gương mặt Hứa Đông Dương dần dần biến mất, anh chỉ cảm thấy tim mình bỗng trở nên nặng hơn, đập từng nhịp một cách khó khăn. Dù đã từng đặt giả thiết sẽ có ngày hôm nay, nhưng khi thực sự phải đối mặt với nó thì sự đau đớn mà anh gánh chịu vượt xa tưởng tượng của anh. Anh bây giờ không còn là chàng thanh niên mới hai mươi tuổi, còn bồng bột khi đối diện với chuyện tình cảm nữa, vì vậy khi tranh giành anh cũng lý trí và tích cực hơn nhiều. ... Mời các bạn đón đọc Sống Chung Sau Ly Hôn của tác giả Hồ Tiểu Mị.
Quán Cà Phê XY - Bình Quả Thụ
Hướng Vãn là nhân viên làm ca đêm tại một quán cà phê, là người rất dễ xấu hổ, về phương diện tình cảm lại cực kỳ thuần khiết, bởi vậy thỉnh thoảng cậu lại làm ra những việc rất ngốc nghếch khiến người khác khóc không được mà cười cũng không xong. Cùng làm với Hướng Vãn tại quán cà phê này còn có một nhân viên làm ca sáng. Người đó chính là Diệp Chiêu Ninh, một chàng trai với tính cách khoan dung, điềm tĩnh, tay nghề nấu ăn rất tốt. Bề ngoài nhìn cậu có vẻ rất hòa nhã, dễ nói chuyện nhưng Diệp Chiêu Ninh lại có những mặt vô cùng cố chấp. Do thời gian làm việc khác nhau mà Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chưa từng gặp mặt, mặc dù Hướng Vãn thường xuyên được ăn đồ ăn do Diệp Chiêu Ninh nấu để lại cho cậu làm bữa đêm. Và đúng là "con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày". Bỗng một ngày đẹp trời, Diệp Chiêu Ninh được ông chủ quán cà phê nhờ làm thêm cả ca tối vì người làm buổi tối hôm đó có việc phải nghỉ. Có ai biết đâu rằng, người "có việc phải nghỉ" đó lại cố tình xin nghỉ và bất ngờ xuất hiện ở quán để gặp người mình "thầm thương trộm nhớ" bấy lâu... Được biết nhiều với tên gọi "Thụ làm ca sáng, công làm ca tối", câu chuyện của Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chắc chắn đã quen thuộc với nhiều bạn độc giả yêu thích tiểu thuyết đam mỹ. Tuy nhiên bản xuất bản này có một chút đặc biệt bởi tác giả cuốn sách đã có một số sửa chữa và viết thêm vào so với bản đăng trước đây. *** Mẹ Hướng cùng cha Hướng vừa mới xuống xe đã thấy con trai mình bộ dáng đau khổ đứng đợi ở bến. Mẹ Hướng lườm anh một cái: “Thật vô dụng!” Chuyện công đến Thanh Châu, bố mẹ anh cũng biết nhưng họ lại không ngờ rằng, đã hơn một tháng rồi mà đến mặt thụ công còn chưa thấy. Công mặt mày đáng thương nhìn mẹ mình: “Con nhớ Chiêu Ninh quá.” Cả nhà ngồi xuống ăn bữa cơm, công kể qua về tình huống hiện tại, mẹ Hướng vừa nghe vừa lắc đầu: “Không được, mặt không đủ dày, tay chân cũng bám không chặt lấy người ta gì cả.” Cha Hướng liếc mẹ Hướng một cái: “Hay là chúng ta đi một chuyến vậy. Phản ứng của bố mẹ Tiểu Diệp như thế cũng rất bình thường thôi”. Công vừa nghe thế đã lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được, con gọi hai người đến là để làm cố vấn, đưa ra kế hoạch. Nếu cha mẹ tìm đến tận nhà thì không ổn đâu”. Mẹ Hướng: “Nếu Tiểu Diệp là nữ thì cái đoạn tình cảm này của hai đứa có đến gian đoạn nào, mẹ đây cũng không thèm quan tâm. Nhưng tình cảnh của hai đứa dù sao cũng hơi đặc biệt, cha mẹ chỉ hy vọng con sớm có thể ổn định lại. Yên tâm đi, cha mẹ lộ diện càng thể hiện chúng ta rất có thành ý à?” ... Mời các bạn đón đọc Quán Cà Phê XY của tác giả Bình Quả Thụ.