Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cẩm Tú Duyên

Thể loại: trữ tình, thâm tình. Bối cảnh: Thượng Hải – thời kỳ Dân Quốc (những năm 30 đầu thế kỷ XX) Nàng một mình từ quê nhà xa xôi nghèo nàn đến Thượng Hải xa hoa để tìm người thân. Người thì tìm được, nhưng không thân như mười năm trước. Không còn nhà để về, một cô bé lọ lem gục ngã trên đường phố Thượng Hải. Nàng gặp được hai người đàn ông đã làm thay đổi cuộc đời nàng. Một người rạng rỡ như ánh mặt trời ấm áp… Một người điềm tĩnh khiến người ta cảm thấy yên ổn… Để có tư cách đứng trước mặt người đàn ông ấy, nàng quyết tâm thay đổi bản thân mình. Cô bé lọ lem biến thành vũ nữ quyến rũ mê người… Hai người đàn ông ấy, liệu ai sẽ là bến đỗ của đời nàng?!… *** Thật sự là cho tới giờ cũng chưa từng thấy qua cánh cửa nào đẹp như vậy. Đứng trước cánh cổng cao lớn màu đen bằng sắt có chạm trổ hoa văn kia, Cẩm Tú ngây dại. Đây là chỗ ở của Minh Châu sao? Đây sao có thể là chỗ Minh Châu ở được! Nhưng trên tờ giấy bị mồ hôi thấm ướt trong lòng bàn tay, dọc theo đường đi giở ra xem không biết bao nhiêu lần cho nên bị nhăn thành một cục kia là địa chỉ mà Điền thúc dùng bút lông viết, rõ ràng khớp với địa chỉ được khắc trên tấm biển bên cạnh. Nhìn xuyên qua tay vịn, ngóng vào bên trong, rõ ràng là một tòa nhà xa hoa lộng lẫy. Thảm cỏ xanh, núi giả, hồ nước, tòa lầu màu gạch đỏ với kiến trúc hiện đại được vây quanh bởi những khóm hoa tulip… Làm sao có thể! Mười năm trước, Minh Châu mới chỉ mười lăm tuổi. Một mình chị ấy ở Thượng Hải, không thân thích, không chỗ dựa. Lấy đâu ra một tòa nhà lớn như vậy? Có lẽ là chị ấy gả cho người ta. Nhưng lúc Điền thúc trở về, cũng không có nói đến chuyện này. Cẩm Tú do dự nhấn chuông cửa. Tuy rằng đã qua giữa hè, nhưng nắng gắt vẫn cứ nóng bức người như cũ. Nàng vừa đói vừa khát, phơi nắng đến đầu váng mắt hoa. Dù sao cũng đã đến đây, ngàn dặm xa xôi, mặc kệ là đúng hay sai, tóm lại nên đi vào nhìn một cái. Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên. Lên tiếng trả lời, đi ra mở cửa là một phụ nữ giúp việc mặc quần đen áo trắng, ước chừng bốn năm mươi tuổi, tóc búi thấp, không rối một sợi. Cách tay vịn, bà ta hết sức nghi ngờ mà nhìn Cẩm Tú từ trên xuống dưới: “Cô tìm ai?” Cẩm Tú bị bà ta nhìn đến mức có chút không được tự nhiên, theo bản năng rụt đôi giày vải đã mòn trên chân lại. “Xin hỏi có phải Vinh Minh Châu ở nơi này hay không?” “Tiểu thư nhà ta họ Ân, không phải họ Vinh. Ngay cả tên của cô ấy cô cũng nói không rõ, tìm cô ấy làm cái gì?” Họ Ân?! Thì ra Minh Châu thật sự đổi họ. Cẩm Tú kinh ngạc. “Chị ấy vốn họ Vinh… Tôi là em gái của chị ấy.” Người phụ nữ kia lập tức trừng mắt. “Tiểu thư nhà ta là cô nhi, mấy năm nay đều chỉ có một mình, ở đâu chạy ra em gái gì chứ. Cô gái à, những chuyện thế này không thể nói bậy!” Minh Châu nói nàng mồ côi? Lòng Cẩm Tú lại nặng trĩu. Xem ra, từ xa xôi tìm đến Thượng Hải, thì ra là nhầm rồi. Minh Châu đã xóa sạch sẽ tên họ gia thế, rõ ràng là trong lòng có oán hận, thà làm người một lần nữa, cũng không muốn nhắc lại chuyện trước đây. Còn chưa vào cửa nàng đã biết Minh Châu sẽ không hoan nghênh nàng đến. Đứa em gái mười năm chưa từng gặp mặt này, khi gặp lại, có lẽ chẳng qua là người xa lạ. “Cô gái à, nhìn dáng vẻ của cô cũng đàng hoàng, chuyện gì không làm, lại đi giả danh lừa bịp! Vả lại, ngôi nhà này tuy rằng hiếu khách, tiểu thư nhà ta cũng rất hào phóng, nếu cô tìm đến cửa chìa tay xin vài đồng, có thể cô ấy nhất thời mềm lòng mà ban cho. Có điều nếu cô đến lừa gạt cô ấy, trong mắt của tiểu thư nhà ta không dung một hạt cát.” Người phụ nữ này nói chuyện vừa nhanh lại vội. Cẩm Tú nghe xong cả buổi mới hiểu bà ta đang nói gì. Nụ cười mê man trên mặt còn chưa kịp thu lại, cả khuôn mặt đã nóng lên, đỏ đến mang tai! Thật không dám tin, một người hầu cũng sẽ nói ra những lời như vậy với nàng. Cẩm Tú biết bây giờ mình ăn mặc rất nghèo nàn. Từ Trấn Giang xa xôi đến, trên đường lăn lộn nào xe nào thuyền, chiếc áo ngắn bằng vải bố trắng đã bẩn không nên hình nên dáng. Cái túi da duy nhất trong tay cũng dính một lớp đất. Nhưng nàng lớn đến thế này, bị người ta nói là kẻ lừa đảo ngay trước mặt, vẫn là lần đầu tiên trong đời. “Bà mở cửa ra. Cho dù chị ấy không nhận tôi, cũng phải do chính miệng Minh Châu nói.” Cẩm Tú cao giọng: “Cho dù bà không chịu mở cửa, đi vào thông báo một tiếng cũng được.” “Chao ôi, còn dám hung hăng. Cô cho nơi này là chỗ nào? Tôi nói cho cô biết, tại Thượng Hải này còn chưa có ai dám ở chỗ này giương oai. Ngay cả người của sở cảnh sát nhìn thấy tiểu thư nhà ta cũng phải cung kính khách khí, cô còn ở nơi này hô to gọi nhỏ ! Nói thật, người như cô tôi thấy nhiều rồi. Nếu không đi cho nhanh, đừng trách chúng tôi không khách khí.” “Bà!” Cẩm Tú giận đến mức thiếu chút nữa nói không nên lời, đành phải lay tay vịn lớn tiếng kêu: “Minh Châu! Minh Châu, chị ra đây… Em là Cẩm Tú… Người phụ nữ cuống quít muốn ngăn lại. Đang lúc la hét ầm ĩ, trên bậc thềm trước cửa ngôi nhà màu gạch đỏ kia xuất hiện một cô gái. Áo dài bằng lụa mỏng màu xanh khổng tước, vô cùng yểu điệu, tóc dài như mây, từ xa liền cao giọng hỏi: “Là ai? Má Dư, bà cãi nhau với ai vậy? Coi chừng làm ồn đến giấc ngủ trưa của a tỷ, chị ấy mà bực bội thì sẽ không khách khí.” Trong giọng nói lạnh nhạt có vẻ bực bội, nhưng nghe ra thật sự trong trẻo êm tai, tư thế bước vội của nàng lại càng tuyệt đẹp, eo nhỏ chân dài đều thấp thoáng như ẩn như hiện trong áo lụa mỏng, giống như cành dương liễu khẽ lay động trong gió. Cô gái xinh đẹp này sẽ không là Minh Châu đi?! Cẩm Tú kinh ngạc lại vui mừng. Còn nhớ năm đó Minh Châu tuy rằng chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng đã trổ mã hết sức động lòng người. Còn thường hay bị mẹ cả chỉ vào mũi mắng là “tiểu hồ ly”. Mẹ của Minh Châu vốn là người xinh đẹp nhất trong mấy bà dì, chỉ tiếc là mệnh bạc. “Minh Châu, Minh Châu, là em!” Cẩm Tú nắm chặt lấy tay vịn, trái tim đột nhiên nóng lên: “Còn nhớ quê nhà Trấn Giang hay không, em là Cẩm Tú đây.” Cô gái áo xanh kia dừng bước ở trước cửa, đuôi mày nhíu lại, đánh giá Cẩm Tú từ đầu đến chân một lần: “Cô không biết a tỷ nhà tôi? Cô bảo tôi là Minh Châu?” Cẩm Tú ngẩn ngơ, lúc này mới biết mình nhận sai người. Vội vàng lấy lại bình tĩnh mà nhìn lại. Cô gái trước mắt này không thể nghi ngờ là một mỹ nữ. Gương mặt nhỏ nhắn, nước da màu mật ong, đôi mắt màu nâu hơi giống mắt mèo, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt đong đưa, mềm mại đáng yêu nói không nên lời. Nhưng đây quả thực không phải Minh Châu. Minh Châu có làn da trắng như tuyết, mặt trái xoan, cằm nhọn, có đôi mắt hạnh, lại là mắt một mí, khóe môi còn có một nốt ruồi son nho nhỏ. Tuy nói mười năm không gặp, nhưng cũng sẽ không thay đổi nhiều như vậy. “Thực xin lỗi, tôi nhận lầm người.” Cẩm Tú vội vàng giải thích: “Tôi đến từ quê nhà của chị ấy, rất nhiều năm không gặp, cho nên… Có thể cho tôi gặp mặt chị ấy một lần được không?” Cô gái áo xanh cũng nói giống như vậy: “Cho tới giờ còn chưa nghe a tỷ nói quê nhà còn có người?” Cẩm Tú ngừng ý nghĩ muốn tiếp tục giải thích lại. Câu chuyện hơn mười năm trước, phải giải thích thế nào đây? Huống chi cho dù nói thật bọn họ cũng sẽ không tin tưởng. Cứ dây dưa như vậy, chỉ sợ hôm nay thực sự không vào được cánh cửa này. Thật sự bất đắc dĩ, Cẩm Tú đành phải kiên quyết ngẩng đầu lên, nói dối: “Tôi nói… tôi là em gái của chị ấy, thật ra là em họ xa, bà con trong dòng họ…” “À.” Rốt cuộc cô gái áo xanh cũng hiểu ra, nhẹ nhàng cười, nhưng ý cười kia cũng mang theo vài phần khinh thường. “Nếu đã tìm tới cửa, má Dư, bà cứ mở cửa cho cô ta vào đi.” Má Dư vừa lầm bầm vừa cực kỳ không tình nguyện mở cửa ra: “Đầu năm nay, giả mạo họ hàng đến càng nhiều. Bạn bè bà con xa tít tắp cũng đều tìm đến cửa tống tiền. Lúc nghèo túng cũng không biết trốn ở đâu…” Cẩm Tú nghe rất rõ ràng, lại cố gắng không tức giận. Niềm vui sắp được nhìn thấy Minh Châu đã đè nén tất cả xuống dưới. Sự do dự vẫn luôn có trước lúc đến đây, gió bụi mệt mỏi trên đường đi, xe thuyền xóc nảy, còn có việc không vui vừa rồi… Tất cả tất cả đều thua kém với kỳ vọng tha thiết trong lòng… Mười năm. Minh Châu, chị có khỏe không? Chị còn nhớ Cẩm Tú năm đó đi theo phía sau chị đòi lồng đèn giấy, đòi đồ chơi làm bằng đường sao? Chị có biết hay không, hiện tại, chị là người thân duy nhất của em trên đời này. Cô gái áo xanh kia dẫn Cẩm Tú vào cửa, thẳng đường đi vào tòa nhà màu gạch đỏ kia. “Vừa rồi cô nói cô tên là gì?” “Cẩm Tú, Vinh Cẩm Tú. Chị thì sao? Tôi nghe chị gọi Minh Châu là ‘a tỷ’, sẽ không là bà con phía dì hai chứ?” Cẩm Tú đoán vậy. Nghe nói năm đó hình như là Minh Châu đến Thượng Hải nương nhờ họ hàng. Cô gái áo xanh cười “xì”, quay đầu liếc nàng một cái. “Không dám nhận, tôi họ Tô, tên thật là kêu Ngân Đễ. Thượng Hải có mấy trăm mấy ngàn người kêu Trương Ngân Đễ, Lí Ngân Đễ. Có điều vì để dễ gọi mọi người đều gọi tôi một tiếng A Đễ. Tôi chẳng qua cũng chỉ là kẻ dưới, sao dám nói là thân thích với a tỷ. Nhưng nói đi nói lại, mấy năm nay, hình như bà con của a tỷ quả thật cũng hơi nhiều.” Cẩm Tú biết nàng còn có hàm ý khác, nhưng đã vào cửa, cũng không đáng gây chuyện khắp nơi với người ta. Nàng nói hai ba câu thật ra cũng không quan trọng. Chỉ cần thế này có thể gặp Minh Châu là tốt rồi. Trộm nghĩ cũng thật là, một người đẹp như vậy, nàng lại còn nói mình chẳng qua chỉ là kẻ dưới. Mới vừa nghĩ như vậy đã tiến vào phòng khách. Một mùi thơm thoang thoảng tràn ngập khắp nơi như sương mù, bên tai nghe thấy tiếng nhạc khe khẽ du dương, ánh sáng hơi tối. Trong lòng Cẩm Tú không hiểu sao lại rung động. Giương mắt nhìn lên, trước hết nhìn thấy một bộ sôpha kiểu tây vừa dài vừa rộng. Hai cô gái mười tám mười chín tuổi vai kề vai, đầu sát đầu đang cùng nhau ngồi giở xem một quyển sách tranh. Thấy có người đến, cũng chỉ hơi ngẩng đầu liếc mắt một cái, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có, cứ tiếp tục lật quyển sách tranh, giống như người đến chỉ là con mèo con chó trong nhà. Hai người các nàng, một người mặc váy dài satanh màu san hô đỏ, một người mặc áo ngắn ở nhà bằng tơ tằm, lại chải cùng một kiểu tóc bím dài bóng loáng, mắt hạnh mày ngài, chân mày như vẽ. Quả nhiên là một đôi người ngọc. A Đễ tiếp đón nàng: “Cô ngồi ở bên này trước, a tỷ đang ngủ trưa, một lát nữa là dậy.” Cẩm Tú đành phải ngồi xuống chiếc ghế dựa phía xa xa, đặt túi da trong tay ở bên chân mình. Dọc theo đường đi đã nghĩ qua rất nhiều lần, chỗ của Minh Châu sẽ là hoàn cảnh như thế nào. Nhìn thấy nàng, là vui mừng hay là ngạc nhiên. Chỉ không ngờ tới, chị ấy lại sống ở nơi như vậy. A Đễ kêu hầu gái đến rót trà, cũng đi thẳng ra ngoài, cuối cùng bỏ lại một mình Cẩm Tú ở đó. Cẩm Tú nếm một ngụm trà, hương trà thơm ngát cả miệng, có điều hơi lạnh, e rằng là của người khác uống còn lại đi? Nhưng thật sự là khát quá rồi, cũng không để ý nhiều như vậy, uống một hơi sạch sẽ. Chén trà đã trống không, cũng không có ai đến châm thêm. Hai cô gái trẻ trên sôpha đối diện đang tiếp tục xem tập tranh, nhỏ giọng cười đùa, dường như coi như không có nàng. Không biết vì sao, thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp. Góc tường treo một cái đồng hồ gỗ viền vàng, quả lắc dao động thật lâu mới tích tắc một chút. Cẩm Tú càng lúc càng cảm thấy bất an, ngồi ghế trên mà cứ như ngồi trên đống lửa. Nơi này mọi thứ đều rực rỡ tráng lệ, đẹp không sao tả xiết, còn có rất nhiều thứ mới mẻ nàng chưa từng thấy qua. Thế nhưng lại luôn cảm thấy bước vào chỗ của người khác. Quần áo mồ hôi loang lổ, gió bụi mệt mỏi, đầu tóc lộn xộn, kể cả dáng vẻ hồi hộp thận trọng của nàng dường như đều hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Cuối cùng, thật lâu sau, trên cầu thang rốt cuộc vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Cẩm Tú thở ra một tiếng, kìm lòng không đậu mà đứng dậy, bảy phần vui mừng, ba phần thấp thỏm. Là Minh Châu sao? Là Minh Châu xuống sao! Nhìn lên cầu thang, đầu tiên nàng nhìn thấy một đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn, mang một đôi guốc gỗ Nhật Bản sặc sỡ, sau đó là vạt áo ngủ bằng gấm màu tím nhạt, chiếc eo thon buộc thắt lưng… Lại nhìn lên phía trên, trên bàn tay trắng nõn là một cây quạt bằng gỗ đàn hương. Minh Châu xuống rồi! Tóc nàng được uốn, đen nhánh mà cuốn lọn. Nhiều năm không gặp, không ngờ dáng người nàng đã cao ráo như vậy. Quả nhiên vẫn là khuôn mặt trái xoan trắng mịn như ngọc không hề trang điểm, đôi môi cong tuyệt mỹ, khóe môi lại điểm một nốt ruồi son nhỏ xinh đẹp. Có lẽ là vừa mới ngủ trưa dậy, nàng còn mang theo một chút uể oải nói không nên lời. Nhưng rốt cuộc Cẩm Tú không cách nào miêu tả được đôi mắt của nàng. Cho tới bây giờ nàng mới biết “mắt mơ” mà trong sách nói đến có nghĩa là gì. Cẩm Tú nhìn Minh Châu từng bước từng bước xuống lầu, ngồi xuống trước mặt. Lúc này nàng mới phát hiện thì ra mình vẫn nín thở. “A tỷ.” Hai cô gái vừa rồi vẫn ngồi trên sôpha xem sách, không coi ai ra gì kia đồng loạt đứng lên. Một người rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc bằng bạc ra, một người khác nhanh chóng đi châm trà mới.   Mời các bạn đón đọc Cẩm Tú Duyên của tác giả Niệm Nhất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đợi Mưa Tạnh - Úy Không
Năm đó gặp lại thiên tài cao ngạo từng thích, Bắc Vũ quyết định qua đêm với người cha đơn thân ấm áp này. Khi còn trẻ bạn có từng thích một người hay không? Mỗi ngày giả vờ xuất hiện trước mặt anh ấy hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ dám nhìn thẳng anh ấy. Đây là một câu chuyện gian tình. Cao ngạo X diễn trò. Bên trong còn có em bé đáng yêu thường xuyên xuất hiện, xin hãy mang mặt nạ đề phòng đáng yêu. Còn nhớ rõ giấc mộng thời trẻ không?    *** – Cô ơi. Cô kết hôn chưa?   Bắc Vũ mỉm cười rồi lắc đầu.   Phi Thuyền Nhỏ lại hỏi:   – Vậy cô có bạn trai không?   Bắc Vũ lại lắc đầu.   Phi Thuyền Nhỏ vui vẻ ra mặt. Cậu nhóc rút một tờ rơi ra đưa cho cô:   – Vậy cô xem cái này đi. Đây là bố cháu, bố cháu rất vĩ đại đấy.   Bắc Vũ cầm lấy tờ rơi. Bên trên viết bốn chứ rất to: Tìm bạn trăm năm.   Bên dưới là thông tin cá nhân của Thẩm Lạc. Thông tin cũng rất đơn giản, ngoài tên tuổi, bằng cấp ra, không còn gì nữa cả. Ngay cả ảnh cũng không có luôn.   Bên dưới còn có một đoạn văn dài ca ngợi Thẩm Lạc nữa. *** Cô tiến lại gần anh, hôn lên khóe môi của anh rồi nhẹ nhàng hỏi:   – Vậy bây giờ chúng ta là gì của nhau?   Thẩm Lạc cúi đầu nhìn cô, khóe môi anh cong lên:   – Em nghĩ là gì?   Bắc Vũ lại nói:   – Em đang hỏi anh cơ mà.   Cô đã tặng cờ tỏ tình rồi thì ít ra anh cũng phải làm gì đó để bày tỏ tâm ý chứ.   Ai ngờ Thẩm Lạc lại nói:   – Em thấy nó là cái gì, thì nó là cái đó.   Anh giỏi lắm! Bắc Vũ nghĩ một lát rồi nói:   – Em cảm thấy quan hệ của chúng ta chỉ hơn bạn giường một xíu thôi, vì chúng ta có hẳn một bản thỏa thuận cơ mà.   Thẩm Lạc nhíu mày lại, có vẻ rất bất mãn. ... Mời các bạn đón đọc Đợi Mưa Tạnh của tác giả Úy Không.
Năm Tháng Rực Rỡ - Na Thù
[Chuyện xưa về Cô tiên sinh và Cô phu nhân. 1V1, HE. Nội dung huyền bí + hằng ngày ngọt ngào] “Này,” Cô bỗng nhiên nghiêm mặt, “Về sau em không chạy trốn nữa.” “Ồ? Tại sao?” “Bởi vì, một mình chạy trốn không có ý nghĩa.” Cô nhăn nhó mặt mũi. “Ừm, cho nên sau này ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, được không?” Anh ôm chặt cô vợ bé nhỏ của mình. P/s: Vậy là sau bao tháng ngày mòn mỏi chờ đợi, cuối cùng thì tác phẩm tuyệt vời này cũng đã xong. Đội ơn editor nhiều lắm ???? . Lỡ nhảy hố từ quyển 1 đến quyển 8 mà mình làm oan hồn dưới hố trông đợi hết bao ngày, may mà cuối cùng cũng có ngày hoàn thiện ????. Ai chưa đọc nhớ phải đọc ngay nhé. Hay-cực-kỳ theo đúng nghĩa đen luôn  *** Lời editor: Một số thông tin về tác phẩm từ tác giả ♪ mỗi câu chuyện có một kết thúc ♪ đã định từ trước là 10 câu chuyện, có thể sẽ nhiều hơn ♪ câu chuyện cuối cùng là về lần đầu gặp gỡ của vợ chồng Cô thị ♪ vợ chồng Cô thị 1V1, song C (sạch), tình cảm không thay đổi, tới kết cục vẫn ở bên nhau ♪ hai người sẽ có hai đứa con đáng yêu ♪ các vai phụ không chắc chắn có kết thúc tốt đẹp *** Đầu thu, vườn hoa ven biển tại trấn nhỏ phía Nam vẫn xanh tươi như cũ. Gió biển phả vào mặt mang theo chút mát lạnh, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sảng khoái không nói nên lời. Tảng sáng mỗi ngày, luôn có thể trông thấy một người phụ nữ trẻ trung mặc sườn sám màu xanh nhạt tại khu vườn, sải bước trong nắng mai mờ nhạt, đi dạo ven bờ biển. Người phụ nữ rất xinh đẹp, hiện lên phong thái của người trí thức, nhưng không phải là người trong trấn. Mọi người ở lân cận đều đoán rằng, đây có lẽ là quả phụ từ thành phố mới dọn đến đây. Bởi vì trong lúc đi dạo sáng sớm, người phụ nữ này đều dắt theo hai đứa trẻ. Hai đứa nhỏ đều xinh xắn hồn nhiên đáng yêu, khuôn mặt cực kỳ giống người phụ nữ. Ba mẹ con chuyển đến thị trấn nhỏ đã hơn một tháng, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của nam chủ nhân. Mọi người trong trấn nghĩ rằng, không có người đàn ông nào có thể bỏ mặc người vợ xinh đẹp và hai đứa con đáng yêu một mình ở bên ngoài, vì thế, một là người đàn ông kia là kẻ bạc tình, hai là anh ta đã chết trong thời buổi loạn lạc. Đàn ông trong trấn ai ai cũng nóng lòng. Một quả phụ xinh đẹp như vậy vả lại còn trông có vẻ giàu sang, thật sự khiến người ta rất khó cầm lòng. Thế là, những người đã kết hôn chỉ đành thầm ao ước, còn những người chưa kết hôn thì hăm he nhòm ngó. Sáng nay, khi Thư Ngọc dẫn theo hai con ngồi trên bờ cát tại ven biển thì trông thấy một người đàn ông còn trẻ đứng đằng sau cô, làm sao cũng không đi. “Xin hỏi, anh có việc gì không?” Thư Ngọc vừa cầm khăn tay lau khuôn mặt dính cát của Tiểu Giác, vừa ngước mắt hỏi. Người đàn ông trông thấy Thư Ngọc dịu dàng dỗ dành con gái, trái tim anh ta tan chảy, đầu óc bỗng nhiên trở thành một nồi bột nhão, làm thế nào cũng không phát ra tiếng nói. Đột nhiên, từ góc xéo có một cậu bé lao ra, như đạn pháo đâm vào người đàn ông kia. Phịch một tiếng, một lớn một nhỏ cùng ngã xuống đất. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Rực Rỡ của tác giả Na Thù.
Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Xú
Kiếp trước, Nguỵ Vô Tiện bị vạn người phỉ báng, thanh danh tan nát. Bị sư đệ – kẻ thân cận nhất dẫn người đến tận hang ổ kết liễu. Tung hoành một đời, lại chết không toàn thây. Từng là một ma đạo tổ sư nhấc lên tinh phong huyết vũ, chết đi rồi sống lại, lại biến thành một tên... Não tàn. Lại còn là một tên não tàn đoạn tụ người người hô đánh! Ta thấy chư quân bệnh dữ lắm, liệu chư quân có thấy giống như ta. Hắn quyết định làm một tên não tàn chuyên nghiệp. Nhưng tu quỷ đạo chứ không tu tiên, mặc ngươi thiên quân vạn mã, ác bá thập phương, kỳ hiệp Cửu Châu, Cao Lĩnh chi hoa. Một khi đã hóa thành nắm cát vàng, tất cả đều thu về dưới trướng, làm việc cho ta, mặc ta sai sử! Kin: Khi ta biết bộ này thì nhân vật hoạt hình 3d chính thức của các nhân vật đã ra mắt, cùng ngắm cho quen để hóng phim kaka. Lần đầu ta ghim post lắm hình v đó.. *** Ngụy Vô Tiện (Ngụy Anh)   Lam Vong Cơ (Lam Trạm)   Lam Hi Thần   Lam Tư Truy Kim Quang Dao Tống Lam Hiểu Tinh Trần *** Ngụy Vô Tiện nói: "Hay để ta cùng vào với ngươi?" Lắc lắc đầu, Lam Vong Cơ nói: "Ngươi cùng vào, hắn lại tức giận." Ngụy Vô Tiện ngẫm lại cũng thấy đúng, Lam Khải Nhân thấy hắn như tâm bệnh khó chữa, một bộ dạng nến tàn lay lắt trong gió, còn thở gấp hơn bình thường, vẫn là thôi tha cho người ta, mắt không thấy tâm không phiền mà. Lam Vong Cơ nhìn nhìn hắn, giống như muốn nói gì, Ngụy Vô Tiện lập tức nói: "Được rồi, ta đã biết. Không thể chạy nhanh, không thể ồn ào, không thể gì gì gì, có phải không? Yên tâm, lần này ta về với ngươi sẽ chú ý từng tí một, không phạm một cái cấm nào khắc trên đá của nhà các ngươi. Cố gắng hết sức luôn." Lam Vong Cơ không suy nghĩ gì đã nói: "Không sao. Phạm vào cũng. . . . . ." Ngụy Vô Tiện nhạy bén đáp: "Hả?" Lam Vong Cơ tựa như phát giác lời mình nói không ổn, quay đầu nhìn hướng khác, lại quay đầu lại, nghiêm nghị nói: ". . . . . . Không." ... Mời các bạn đón đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Mặc Hương Đồng Xú.
Yêu Thương - Dạ Mạn
“Quá khứ muốn xua mà không đi. Ký ức khắc sâu như cơn ác mộng đắm chìm. Nước mắt của em chảy qua bầu trời của anh. Trời mưa không ngừng, trong lòng đau nhức…” “Tôi có lỗi gì, chẳng qua là thời niên thiếu đã yêu anh” Năm ấy, Mạnh Hạ 12 tuổi lần đầu tiên trông thấy Từ Dịch Phong liền hiểu rằng, bóng hình ấy sẽ khắc ghi cho đến tận cuối cuộc đời cô. Một lần yêu - vạn lần thương tâm. Mạnh Hạ khi ấy chỉ là một cô gái nhỏ đơn thuần trong tình yêu. Cô cứ nghĩ là chân thành cho đi sẽ chân thành nhận lại được mà nào đâu biết trái tim của một người không yêu mình sẽ có cỡ nào vô tâm và lạnh nhạt. 8 năm miệt mài theo đuổi một người cần bao nhiêu dũng khí để đối mặt với tất cả những vô tình xa cách ấy, cần bao nhiêu dũng khí để bảo với trái tim thôi đau đớn và vững bước cho đoạn nhân duyên một mình cô cam tâm tình nguyện này. Hóa ra, yêu một người lại đau lòng đến vậy. “...Trái tim cô không còn nguyên vẹn. Từ Dịch Phong đã đích thân phá hủy nó, vỡ thành từng mảnh nhỏ.” Vào sinh nhật năm Mạnh Hạ 20 tuổi, một biến cố lớn đã bất ngờ xảy ra, biến cô công chúa kiêu ngạo rực rỡ trở thành nàng lọ lem bị người ta chà đạp hủy diệt.  Đêm ấy, cô bị người ta gài bẫy đưa lên giường Từ Dịch Phong, mặc anh vì trúng dược mà hủy hoại trong sạch, mặc anh dùng những lời nói đê tiện nhơ nhớp nhất khắc sâu vào lòng, mặc anh lấy đi toàn bộ những yêu thương dẫm dưới chân mình. Và rồi, cha cô bị người ta từng bước dồn vào chân tường, bao nhiêu lỗi lầm và sai trái bị vạch trần, một thân mang tội không thể tránh thoát kiếp lao tù. Anh trai yêu thương cô hết mực lại đột nhiên mất tích, biền biệt phương trời. Khi ấy, cô như con chim nhỏ bị người ta tước đi đôi cánh, vẫy vùng trong tuyệt vọng và tăm tối. Khi ấy, chỉ có Từ Dịch Phong là có thể giúp được cô. Ván bài này, cô đặt cược toàn bộ sinh mệnh của mình cho anh.  Phút giây cô gái nhỏ quỳ gối trước đôi chân của anh, đã vứt bỏ tất cả để cầu xin. Nhưng cái cô nhận được là những lời cay độc đầy mỉa mai. Vì anh nghĩ rằng toan tính đêm đó chính là cô. Sự tuyệt tình và độc ác ấy như mũi dao nhọn đâm vào lồng ngực cô. Đến cùng, tất cả yêu thương hay van xin này chỉ là trò cười mà thôi. Khi người ta chán ghét và căm hận một người kì thực có bao nhiêu tàn nhẫn cô hôm nay liền nhận hết. Khi đã không còn gì có thể đánh đổi cho vận mệnh gia tộc và những người mà cô yêu thương thì cô chỉ còn có thể bấu víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của họ là đứa bé cô đang mang trong mình. Vậy mà, anh ném cho cô tờ chi phiếu cùng hai chữ “Bỏ đi”.  Anh - thì ra vẫn luôn tàn nhẫn và độc ác như vậy. Anh - lấy đi tim cô, lấy đi thân xác cô và bây giờ là lấy đi toàn bộ sinh mệnh của cuộc đời cô. Đêm ấy, trái tim kiên cường của Mạnh Hạ đến lúc cũng tan vỡ làm trăm mảnh, đâm từng nhát thật sâu vào lồng ngực, khắc ghi đến suốt đời cũng không cách nào quên được.  Người đàn ông cô dùng 8 năm để theo đuổi. Người đàn ông cô dùng toàn bộ thanh xuân để yêu thương. Từ Dịch Phong Anh lại chính là người đẩy cô một cái cuối cùng thật mạnh xuống địa ngục. “Vì anh vốn dĩ không có trái tim…” . . . 5 năm sau… Vào một ngày mùa đông lạnh giá, Từ Dịch Phong bất ngờ gặp lại Mạnh Hạ ở một quán nhỏ ven đường. Anh khi ấy dường như không thể tin vào mắt mình, bởi cô đã thay đổi hoàn toàn. Từ một cô gái nhỏ tươi sáng rực rỡ đã biến thành một cô gái trầm mặc với đôi mắt như chứa đựng toàn bộ bi thương của thế giới này.  Cô, không còn là Mạnh Hạ ngày nào. Thời gian và đau đớn đã từng bước rũ bỏ những tươi vui đẹp đẽ ấy. Chỉ còn lại Mạnh Hạ với quá khứ chôn chặt những bi kịch chưa từng nói nên lời… Dù cho vô tình hay cố ý, họ vẫn chạm mặt nhau, chạm đến bức tường thành ngăn cách đầy đau thương đã muốn chôn vùi. Từ Dịch Phong từng bước đi đến những bí mật của quá khứ vì Mạnh Hạ. Nhưng càng bước sâu vào anh càng lo sợ và khổ sở. Bởi bức màn ngăn cách kia, một khi bị kéo xuống, chính là vách ngăn thật sâu giữa anh và cô.  Không chỉ có nước mắt và máu, còn có cả sinh mệnh của một đứa bé - sinh mệnh anh từng tàn nhẫn bảo cô bỏ đi không chút do dự nào. Vào khoảnh khắc này, Từ Dịch Phong mới biết, bản thân anh đã độc ác và lạnh lùng với cô như thế nào, đã tàn nhẫn và tuyệt tình với đứa con của họ ra sao? Mọi thứ, giống như là trò đùa của số phận? Và anh chưa từng nghĩ rằng, có lúc sẽ bị chính những điều mình làm trong quá khứ giày vò, nghiền nát đến vậy. Sự thật mà anh khám phá ra là liều thuốc độc đổ vào cuống họng, đau đớn đến cùng cực nhưng không thể nói lại không thể chống đỡ. Năm xưa, khi Mạnh Hạ một mình chống chọi với thế giới tàn nhẫn này anh ở đâu? Khi cha cô vào tù, khi anh trai cô biền biệt, khi mẹ cô bạo bệnh mà chết anh ở nơi nào? Và khi cô mất đi đứa bé trong bụng, khi máu chảy lênh láng mặt đường, khi tuyệt vọng đứng trên tòa nhà cao nhất chỉ cần một bước là tan xương nát thịt… anh đã từng vì cô mà nghĩ đến chỉ trong thoáng giây nào đó hay chưa?  Bây giờ, anh lấy tư cách gì để muốn chúng ta bên nhau, để bù đắp cho lỗi lầm đã có. Muộn rồi, Từ Dịch Phong. Kì thực, khoảnh khắc Mạnh Hạ đánh mất đi đứa bé cô ấy yêu quý hơn cả sinh mạng mình thì mọi thứ đã định sẵn kết quả bi kịch cho hôm nay rồi. Nhưng Từ Dịch Phong lại như điên cuồng bởi những chuyện đã biết. Trong anh chỉ còn là nỗi đau đớn và thương tâm. Bởi vì, duyên phận giữa họ là chính tay anh cắt đứt, có muốn níu kéo cũng chỉ khiến cho bi kịch nối tiếp bi kịch mà thôi. Vậy mà, Từ Dịch Phong không cách nào buông tay được. Giãy dụa, khổ sở hay hối tiếc, ân hận anh đều muốn tự thân trả giá.  Không thể đến thiên đường thì hãy cùng nhau xuống địa ngục. Mạnh Hạ lại như con chim nhỏ bị sóng gió của cuộc đời này đánh ngã, cho dẫu cô có kiên cường đến mức nào thì cũng không thể quên đi quá khứ và bắt đầu lại.  Đau thương đi qua để lại trái tim đầy những vết rách nát.  Yêu thương một đời đành tiêu phí cho những sai lầm đã có.  Thế nhưng, những bí mật tưởng chừng như đã bị vạch trần lại còn ẩn chứa những điều mà đến nằm mơ họ cũng chưa từng nghĩ đến. Âm mưu về ly rượu bỏ thuốc cho Từ Dịch Phong đêm đó, đứa trẻ Nhạc Nhạc thân phận thật sự là ai, vụ tai nạn tàn khốc khi cô mang thai cùng sinh mệnh bé nhỏ con trai cô là như thế nào? Và đến cùng sự trở về của anh trai cô sẽ đem đến những bí mật kinh thiên động địa nào nữa…?  Xin hãy dõi theo đến tận những chương cuối cùng của câu chuyện “Yêu thương” để tìm đáp án cho bản thân mình nhé. ... “Yêu thương” là một tác phẩm khá được bạn đọc yêu thích của tác giả Dạ Mạn. Xét về nội dung tổng thể thì mình thấy nó vẫn đi theo lối mòn cũ với motif yêu hận tình thù, trước ngược nữ sau lại ngược nam, cẩu huyết và HE. Nhưng có thể nói với ngòi bút tài tình của mình, Dạ Mạn đã khiến cho câu chuyện trở nên “đặc biệt” hơn. Sự mộc mạc trong câu chữ cũng như những phân đoạn miêu tả tâm lý nữ chính khá thật đã gây ấn tượng và xúc động mạnh.  Từ một cô gái nhỏ đơn thuần theo đuổi tình yêu của mình đến một người mẹ mang nặng gánh mưu sinh và hết lòng với đứa con nhỏ. Ngây thơ rồi trưởng thành, rực rỡ rồi trầm mặc, tươi sáng rồi thinh lặng… cũng chỉ bởi vì những bi kịch của cuộc đời.  Cô gái ấy đã trở nên mạnh mẽ kiên cường với cuộc sống khắc nghiệt, từng bước vươn lên cho dẫu thế giới này đã từng vứt bỏ cô như thế nào. Bởi cô ấy đã nỗ lực để sống để đứng lên sau những vấp ngã ấy. Ngay đến khoảnh khắc cô đứng ở tòa nhà cao kia muốn từ bỏ sinh mạng nhưng rồi lại lùi bước trở về thì cô gái ấy xứng đáng nhận được kết quả viên mãn và vẹn tròn cho hạnh phúc cũng như tương lai của cuộc đời mình. Truyện chỉ thích hợp dành cho các bạn thích ngược, muốn kích thích cẩu huyết nhưng cuối cùng vẫn HE ạ. Còn nếu bạn thuộc team sủng thì mình nghĩ không nên nhảy hố đâu ạ. Vì truyện có nhiều phân đoạn ngược thê thảm và khá đau lòng. Vậy nên, hãy cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố nha ^^ _____________________ " ": trích từ truyện đã được lược bớt cho phù hợp vs rv  #Lạc_Hậu Bìa: #Trắng Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Yêu Thương của tác giả Dạ Mạn.