Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nữ Pháp Y Thân Ái

Là một nữ pháp y có chỉ số IQ hơn 150 nhưng EQ lại thấp hơn 50, Tô Nhiên Nhiên không sợ nhất chính là đối mặt với thi thể, nhưng sợ nhất lại là đối mặt với người sống, đặc biệt là cái loại phú nhị đại ăn chơi trác táng, lì lợm la liếm, miệng lưỡi trơn tru. Nhưng càng sợ cái gì thì cố tình cái đó càng xảy ra………… Nữ pháp y thiên tài VS Nam trung khuyển ăn chơi trác táng. Trinh thám phá án hướng tiểu ngọt văn. Biên tập đề cử: ◆ Báo thù cho người đã chết trong dàn nhạc, kẻ giết người báo trước thất tông tội (bảy mối tội đầu), người thao túng đứng phía sau bức màn. Tình tiết vụ án từng chút một đan chéo nhau, bí ẩn như hình với bóng. Chân tướng như kéo tơ lột kén, sau lưng đáp án còn có ẩn tình khác. ◆ Em rất may mắn, ở thế giới này ngoại trừ chứng cứ và pháp luật, còn có thân ái của em là anh. ♥Editor notes: -Lý do để t sa chân vào hố này chính là nam chính. Nam chính rất lưu manh, cực lưu manh, cực kỳ lưu manh =)))) (lời quan trọng phải nói ba lần) -Vì là truyện NỮ CHỦ, nên vui lòng không hỏi những câu như: “Sao chỉ tập trung mỗi nữ chính” hay “Vụ án nào cũng nhờ có nữ chính mới phá được, cảnh sát vô dụng”, vân vân và mây mây. -Team “sạch” vui lòng cẩn thận khi nhảy hố. Không trả lời các câu hỏi liên quan đến vấn đề này!!!!!!! *** Giữa lúc hoàng hôn, bầu trời giống như bị nhuộm lên màu mực, một nửa lại được rắc lên một ít bột vàng, trong màu xám nhạt ẩn hiện lộ ra màu vàng còn sót lại. Sân trường của Đại học T lúc này vừa lúc qua giờ cơm, hương vị ẩm ướt dầm dề ở khắp mọi người, mấy nhóm nữ sinh tốp năm tốp ba cầm theo bình nước nghỉ chân ở bên ngoài sân bóng, hò hét cổ vũ vì nam sinh mình quen biết. Trên sân bóng, một bóng hình chuyển động tràn đầy hormone, một nam sinh mặc một chiếc áo thun màu lam thoáng nhìn qua ánh mắt của các nữ sinh, cực kỳ đẹp trai mà ngẩng đầu vuốt tóc, làm cho những giọt mồ hôi trên cổ chảy xuống tạo ra một đường cong tuyệt đẹp. “Đệch!” Cậu ta nghe thấy đối diện có người lớn tiếng mắng một câu, “Lại đá ra ngoài nữa!” Nam sinh mặc áo thun màu lam nhìn đến chỗ ánh sáng còn sót lại phía chân trời chiếu qua thì phát hiện bóng đã bị đá vào bụi cỏ ở bên ngoài cánh đồng rồi, nơi đó gần phía sau núi, ngày thường ít người đi qua nên màu sắc của cỏ đã sớm bị khô vàng, còn có rất nhiều rác rưởi không biết ai tuỳ tiện vứt ở đó. “Hách Thành, cậu đi nhặt về đi.” Trong sân có người lớn tiếng nói, nam sinh kia nghiêng đầu, lại phát hiện bản thân xác thật đứng gần chỗ đường biên thẳng tắp kia nhất, chỉ đành miễn cưỡng mà chạy qua. Giờ phút này sắc trời đã cực kỳ tối tăm, cậu ta không đeo kính sát tròng, cứ nheo mắt lục lọi trong rễ xanh nhọn vàng ở bụi cỏ, cuối cùng cũng tìm được quả bóng tròn đen tuyền, vì thế cậu ta quay đầu lại hô lên một tiếng, “Tiếp lấy bóng này!” Sau đó giơ chân đá quả bóng về lại trong sân. Một cú đá ra thế nhưng cậu ta liền cảm thấy có gì đó sai sai, quả nhiên chỗ trái bóng vừa rơi xuống đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai hết đợt này đến đợt khác, “Cái đồ vậy quái quỷ gì thế này! A…….Cái đệch………” Hách Thành không nói rõ được mà rùng mình một cái, vội vàng quay trở về, chỉ thấy cái đồ vật tròn màu đen kia đang lẻ loi một mình ở giữa sân bóng, người bên cạnh thì tự động lùi về sau mấy mét đứng thành một vòng tròn bên ngoài, rất nhiều nữ sinh bị doạ sợ khóc lóc, còn nam sinh thì cũng sợ tới mức mặt tráng bệch, căn bản không dám nhìn lần nữa. Lúc này, cuối cùng cậu ta cũng thấy rõ được cái “trái bóng” tròn mà mình đá về kia thế nhưng cũng có ngũ quan đầy đủ, trên làn da nhăn dúm khô đọng sự đau đớn đó còn dính một ít nước bùn màu vàng, nhãn cầu đã bị đá đến vỡ toang, đó là một cái đầu người đã bị chặt đứt….. 8 giờ sáng, tiếng còi xe cảnh sát chói tai như hú vang khắp cả trời cao, một đường vang dội đâm thẳng vào trong khu biệt thự xa hoa ở ven hồ vùng ngoại ô, ở khu dân cư cao cấp này hiếm khi có người tới đây làm phiền, thanh âm này làm nhiều người nghe được cảm thấy thấp thỏm trong lòng, may mà tiếng còi cảnh sát rất nhanh dừng ở cửa của một toà biệt thự, sau đó là tiếng chuông cửa chợt vang lên thay thế cho nó, tiếp theo, một loạt tiếng bước chân hỗn loạn, cửa phòng ngủ ở lầu hai bị người gõ tạo nên tiếng inh ỏi. Mặc kệ cho tiếng đập cửa kia có dữ dội thế nào thì bên trong vẫn không vang vọng lên tiếng trả lời, cuối cùng sau vài phút, từ bên trong truyền ra một tiếng trầm vang, hình như là tiếng gối đầu đập vào cánh cửa, sau đó một giọng nam lười biếng lại cáu kỉnh vang lên: “Cút!” Nghĩ đến tính khí dữ dội lúc rời giường của người bên trong thì người giúp việc đến gõ cửa do dự trong chốc lát, ánh mắt lại liếc đến mấy người mặc cảnh phục bên cạnh, thấy biểu tình của cả nam và nữ đều nghiêm túc thế nên vẫn lên tiếng gọi: “Thiếu gia, có mấy người cảnh sát nói muốn tới tìm cậu, cậu nên dậy trước đi.” Bên trong vẫn không hề có động tĩnh như cũ, giống như khối ván cửa kia là một lỗ đen không chút dấu vết hút hết tiếng vang. Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Lục Á Minh đứng bên cạnh không kiên nhẫn mà ra hiệu một ánh mắt cho bà ta, làm người giúp việc kia phải móc chìa khoá ra mở cửa. Vừa vào cửa, mấy người đều bị mùi rượu nồng nặc bốc lên làm nhíu cả mày, người giúp việc dẫn bọn họ vào cửa rồi nhanh chóng chuồn mất. Nghe thấy động tĩnh trong phòng càng lúc càng lớn, chiếc chăn màu xanh biển trên giường lớn cuối cùng cũng động đậy, cuối cùng có một người từ bên trong chui ra. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo ngủ màu đen, cổ áo lệch sang một bên lộ ra cơ ngực nhỏ, tóc ngắn lộn xộn rơi trên trán, con ngươi mê mang nửa mở nửa khép phảng phất như có một tầng sương mù, khoé mắt hơi nhếch lên, đôi mắt này cực kỳ đẹp đẽ, đặt trên người đàn ông này thì thậm chí có thể gọi là yêu nghiệt. Giờ phút này, đôi con ngươi kia chính là đang mê man nhìn mấy người đột nhiên nhảy ra trước mắt, sau đó, rất tự nhiên mà cố định trên người Lạc An Kỳ bên cạnh Lục Á Minh. Lạc An Kỳ, 25 tuổi, là một cảnh hoa * nổi tiếng gần xa trong đội, mặc cảnh phục ngay ngắn trên người cũng có thể lộ ra dáng người phập phồng quyến rũ. * Cảnh hoa: hoa khôi cảnh sát. Người nọ xoa mắt, khoé miệng cuối cùng nhếch lên, giọng nói còn có hơi khàn: “Đây là chơi cái gì thế? Chế phục ** dụ hoặc à?” ** Chế phục: Quần áo quy định theo một dạng thức nhất định, tức đồng phục (ở đây là cảnh phục – đồng phục cảnh sát). Có thêm nghĩa bóng là dùng sức mạng ép người. “Anh!” Lạc An Kỳ vừa mới gia nhập cảnh đội không lâu, sao mà chịu được điều này nên tức thì tức giận đến nổi khuôn mặt đỏ bừng, đội viên Tiểu Tiếu đứng bên cạnh cô ấy cũng tức giận bất bình mà tiến lên một bước, quát lớn: “Này, anh nói chuyện tôn trọng một chút.” Lục Á Minh nhíu mày, duỗi tay ngăn hai người lại, vẻ mặt nghiêm túc lấy thẻ cảnh sát ra, nói: “Anh chính là Tần Duyệt đúng không? Chúng tôi là đội Cảnh sát Hình sự Thành phố, đây là lệnh khám xét, có một vụ án mưu sát muốn mời anh hợp tác điều tra.” Tần Duyệt nghe thấy mấy chữ vụ án mưu sát thì cuối cùng cũng thu lại vẻ ngả ngớn mà vén chăn lên xuống giường, sau đó bị căn phòng chưa mở máy sưởi làm anh lạnh đến mức “ôi” kêu lên thành tiếng, sau đó vội vàng lấy vài bộ quần áo dày quấn lên người. Anh dựa vào bàn châm điếu thuốc, nheo mắt hỏi: “Mưu sát? Mới sáng sớm mà mấy người cố ý tới đem xui xẻo cho tôi đúng không?” Lục Á Minh lấy một tấm hình ra giơ lên trước mặt anh: “Chu Văn Hải, anh chắc có quen biết! Anh ta đã bị giết chết vào tối hôm trước, căn cứ vào điều tra của chúng tôi thì lần cuối cùng anh ta xuất hiện chính là ở toà biệt thự này của anh. Mời anh về cùng chúng tôi một chuyến để tiếp nhận điều tra.” Ngón tay cầm điếu thuốc của Tần Duyệt hơi ngừng, sau đó lại khôi phục thái độ cà lơ phất phơ, “Rồi sao, anh ta chết…….Thì có liên quan gì với tôi?” Lúc này, khoé mắt anh lại thoáng nhìn thấy một bóng dáng đen tuyền xịt thứ gì khắp nơi trong phòng, còn một người khác cũng cầm camera chụp hình, vì thế anh lập tức hét lên: “Này, ai đó! Mấy người đang làm gì thế hả!” Người nọ cũng không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục làm việc, phảng phất xem anh như không khí, vẫn là Lục Á Minh mở miệng giải thích: “Pháp y trong Cục đang kiểm tra hiện trường, hy vọng anh phối hợp một chút.” Tần Duyệt cực kỳ bực bội, cho dù là người nào mới sáng sớm bị kéo ra khỏi ổ chăn ấm áp, lại bị khép vào nhóm kẻ tình nghi giết người, nhìn cả đám người còn tuỳ tiện đi qua đi lại trong phòng thì tất nhiên sao mà vui vẻ cho nổi, thế mà mấy đám người kia còn không chịu buông tha mà vẫn chờ câu trả lời của anh, vì thế anh nâng cằm nói: “Không sai, người thì tôi có quen, cũng xác thật có tới nơi này, nhưng điều này thì sao có thể chứng minh tôi và cái chết của anh ta có liên quan chứ? Mấy người cảnh sát các anh phá án có phải quá dễ dàng rồi không?” Lạc An Kỳ vốn bất mãn vì chuyện vừa rồi, giờ phút này thấy thái độ của anh thì cuối cùng không nhịn được nữa mà mở miệng: “Căn cứ vào khẩu cung của nhân chứng thì người chết cùng ngày có cãi nhau với anh trong phòng, sau đó không ai nhìn thấy anh ta ra ngoài, cho nên, bây giờ anh chính là người bị nghi ngờ nhiều nhất, đây là do chúng tôi căn cứ vào sự thật mà phỏng đoán hợp lý.” Tần Duyệt nghiêng người liếc mắt nhìn cô ấy một cái, sau đó xoay sang bên kia nhả khói thuốc một hơi, chỉ vào áo ngủ mà cười ái muội: “Phỏng đoán hợp lý? Vậy không bằng mấy người bây giờ phỏng đoán hợp lý cho tôi tí đi, sáng sớm tôi bị mấy người lôi từ trong chăn ra, tôi về phương diện này có mặc quần lót không?” “Anh! Anh đừng có chơi mấy trò lừa bịp đó ở đây!” Lạc An Kỳ nhất thời không đề phòng lại bị anh khiêu khích, lúc nói ra lời cảnh cáo cũng có hơi vô lực mềm yếu. Sắc mặt Lục Á Minh cũng không đẹp lắm, ông vừa rồi cũng bận tâm ít nhiều đến bối cảnh gia tộc sau lưng Tần Duyệt, không muốn làm cho trường hợp này quá căng thẳng, nhưng không thể tưởng tượng nỗi người này so với đồn đãi còn dữ dội hơn nữa, ở trước mặt cảnh sát mà cũng dám nói năng lỗ mãng. “Có mặc.” Lúc này, sau lưng mọi người truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, lại nhanh chóng hấp dẫn ánh mắt của mọi người, ngay cả Tần Duyệt cũng cảm thấy giật mình đối với người nghiêm túc trả lời loại vấn đề vớ vẩn này. Anh thấy bóng dáng vẫn luôn bận rộn kia xoay người lại, thoạt nhìn cũng cỡ tuổi Lạc An Kỳ. Cô đỡ gọng kính, tự giới thiệu đơn giản: “Người phụ trách giám định pháp y, Tô Nhiên Nhiên.” Sau đó, biểu tình thản nhiên nói: “Nhiệt độ trong phòng dưới 10 độ, tinh hoàn của một người đàn ông bình thường nếu nhanh chóng để lộ trong không khí lạnh thì sẽ co lại vào trong cơ thể, vào lúc này cơ thể con người sẽ sinh ra phản ứng, nhưng vừa rồi lúc anh rời giường chỉ khoác áo trên, cũng không có bất kỳ động tác gì đối với phần dưới, có thể thấy là có quần bao phủ lại.” Tần Duyệt mở to mắt, một hơi thuốc trong miệng quên nhả ra làm anh bị sặc ho vài tiếng, lần đầu tiên trong đời anh nghe thấy phụ nữ nghiêm trang nói ra hai chữ tinh hoàn trước mặt, mấy người đàn ông khác trong phòng cũng có biểu tình quái dị, không ý thức được mà kẹp chặt hai chân lại. Tô Nhiên Nhiên thấy không khí trong phòng nhanh chóng trở nên căng thẳng thì giống như đã quen loại trường hợp này, vẫn bình tĩnh chỉ về phía tủ đầu giường: “Đây là suy đoán hợp lý, nếu cần chứng cứ thì trong đống quần áo kia cũng không có quần lót.” Những người khác thấy biểu tình như gặp ma của Tần Duyệt, nửa ngày mà vẫn không nói ra được lời nào thì đều âm thầm cảm thấy như trút được cơn giận. Mời các bạn đón đọc Nữ Pháp Y Thân Ái của tác giả Nhất Lịch Sa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

10 Năm không xa - Cửu Lộ Phi Hương
Tên ebook: Mười năm không xa (full prc, pdf, epub) Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tuyển tập, Văn học phương Đông Người dịch: Lan Phương   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Ngày xuất bản: 01/09/2014   Giá bìa: 99,000 VND   Nhà xuất bản: Lao Động   Đơn vị phát hành: PavicoBooks   Chụp pic: chubbycheeks   Type: Heidi, ha vong, Leptolida   Beta: Tang Tử   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBooks - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách 10 Năm không xa Giới thiệu: Nếu ví tình yêu như một bản nhạc, thì tuyển tập truyện ngắn “Mười Năm Không Xa” chính là những khúc nhạc tình yêu giàu thanh điệu: Khi nhẹ nhàng sâu lắng, lúc lại da diết ám ảnh, vừa ngọt ngào hạnh phúc, lại vừa khắc khoải buổi chia ly. Hạnh phúc không dễ kiếm tìm, trên nẻo đường đời, có những người đi ngang qua rồi chìm vào kí ức, nhưng có những người lại in mãi hình bóng họ trong con tim yêu say đắm của ta. 1. Tựa như chỉ một lần nghe chàng trai trẻ Cốc Ngôn diễn thuyết thì hình ảnh anh đã nhẹ nhàng bước vào trái tim cô gái nhỏ Khúc Tích kia. Yêu ai đó một lần, xa ai đó một ngày, gần ai đó một phút và quên ai đó một giây là niềm hạnh phúc của riêng ta. 2. Tựa như sự hy sinh và tình yêu thủy chung tha thiết từ buổi đầu gặp gỡ của nàng Tang Ca trong truyện ngắn “Tang Ca”: Nhặt cách hoa đào xếp thành trái tim thổn thức Gửi tặng cho chàng nguyện trao trọn hết nhớ thương 3. Hãy yêu, để được cảm nhận tình yêu một cách trọn vẹn như Trình Y Nhiên trong truyện “Trần tiên sinh và Trình phu nhân” Một số trích đoạn trong tuyển tập: 1. “Lần đầu chúng ta gặp nhau, tựa như hình ảnh trong một bài thơ. Giang Nam liễu rủ đôi bờ, nhà nhà ngói xanh, tầng tầng mưa phùn mờ mịt. Lúc đó thiếp chỉ là một ca cơ không chút danh tiếng, còn chàng là một hầu gia phong lưu nhàn tản..... Gặp nhau trong mưa, quấn quýt cả đời …” 2. “Trần Hữu Lâm lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh vợ, sau đó ngả đầu Trình Y Nhiên lên bờ vai mình, để cho cô dựa vào vai anh, ngủ cho ngon… Cuối cùng, bộ ảnh tìm kiếm hồi ức kiếp trước chỉ có duy nhất tấm ảnh Trình tiểu thư tựa đầu vào vai Trình tiên sinh ngủ ngon lành, nhưng mà rất nhiều năm sau đó, Trình tiên sinh vẫn nhớ như in ánh mặt trời rạng rỡ xuyên qua tán cây ngày đó rất ấm áp, phía sau lưng trời rất xanh và mây rất trắng, bờ vai anh trầm xuống khiến đáy lòng anh bình an, ngập tràn hạnh phúc. Trần tiên sinh cảm thấy, tìm kiếm hạnh phúc “kiếp trước” quá xa xôi, bất kể anh có tốn công phí sức bao nhiêu cũng không thể nào kéo lại, nhưng hạnh phúc “tương lai” thì với tay là có thể chạm được, bởi vì anh biết, chỉ cần nắm chắc hiện tại, những tháng ngày sau này sẽ luôn có hạnh phúc kề bên." 3. “Vân Thịnh ngẩn ngơ đứng nhìn, mắt ngơ ngẩn nhìn vào mắt Khuynh Thế, không thể nào thoát khỏi đôi mắt ấy được. Chàng nghe thấy tiếng nói yếu ớt của nàng: “Khuynh Thế Công chúa, từ đây xin bái biệt… cùng chàng." Lời nói đó như gông cùm xiềng xích cả cuộc đời Vân Thịnh. Cả đời..." … Mười năm không xa, mười câu chuyện với những bối cảnh khác nhau: Từ cổ đại tới hiện đại, từ hồng trần tới cõi tĩnh mịch của âm giới. Tuyển tập “Mười năm không xa”, chính là bản nhạc chứa chan muôn vàn cảm xúc dành tặng những người đã, đang và sẽ yêu. Tác phẩm của tác giả Cửu Lộ Phi Hương do PavicoBooks đã xuất bản: Bổn Vương Ở Đây (tải eBook), được xếp trong mười truyện ngôn tình thể loại huyền huyễn hay nhất được bình chọn trên trang mạng Tấn Giang (Trung Quốc) vào năm 2013. Mời các bạn đón đọc 10 Năm không xa của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương
Tên ebook: Ti Mệnh (full prc, pdf, epub) Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương   Thể loại: Huyền huyễn, Tiên hiệp, Hài hước, HE, Ngôn tình, Văn học Phương Đông   Edit + Làm Ebook: Py   Nguồn: pyluoi.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Ti Mệnh - Cửu Lộ Phi Hương Văn án: Nhĩ Sanh là một cô bé mồ côi. Nàng nói, cả gia đình đều chôn dưới lòng đất, chính vì vậy nàng mới sống tùy tiện như thế. Không ai để ý, không người vướng bận mới thực là tự do. Nhưng, đó chỉ là những lời nàng tự an ủi bản thân. Rồi đến ngày nọ, có một nam tử đột ngột xuất hiện trong cuộc sống của nàng. Dắt tay nàng, cõng nàng đi, vì nàng đúc kiếm, dạy nàng viết chữ; vì nàng mà vui, thay nàng mà sầu. Từ sau khi gặp người đó, nàng không còn tiếp tục sống vô pháp vô thiên như trước. Một hồi sóng gió qua đi, nàng cho là bản thân cuối cùng cũng có thể cùng Trường Uyên ở bên nhau mãi mãi... Hắn đột nhiên biến mất. Tìm kiếm Trường Uyên dần trở thành mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời Nhĩ Sanh. Chỉ là... Vật đổi sao dời, phù hoa lạc định... “Nàng” từ trong giấc ngủ say bất chợt bừng tỉnh. Mới biết, trên thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, mà Trường Uyên cũng vậy. Phải chăng tất cả chỉ là một hồi thiên thu đại mộng của Ti Mệnh Tinh quân...   Mời các bạn đón đọc Ti Mệnh của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Bổn vương ở đây - Cửu Lộ Phi Hương
Tên ebook: Bổn vương ở đây (full prc, pdf, epub) Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương Thể loại: Cổ đại, HE, Huyền huyễn, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Mic2huang   Tạo prc: Saturn2302   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBooks - http://www.dtv-ebook.com Bìa Bổn vương ở đây - Cửu Lộ Phi Hương Giới thiệu: “Bổn Vương ở đây” là tác phẩm mới nhất và thành công nhất của nhà văn trẻ Cửu Lộ Phi Hương. Tại Việt Nam, Cửu Lộ Phi Hương được đông đảo bạn đọc biết đến qua những tác phẩm như: Tam sinh vong xuyên bất tử (tên trên mạng) hay Tình kiếp tam sinh, Nhất thời xúc động bảy kiếp không may (tải eBook), Vài lần hồn mộng… “Bổn Vương ở đây” là tác phẩm thành công nhất của cô thuộc thể loại huyền huyễn, nằm trong Top 10 truyện huyền huyễn hay nhất trên bảng xếp hạng của Tấn Giang trong nửa cuối năm 2013. Vào ngày 20 tháng 11 năm 2013, Công ty TNHH Pavico đã kí hợp đồng với Công ty khoa học kỹ thuật mạng Tấn Giang Bắc Kinh xuất bản độc quyền tại Việt Nam tác phẩm này. “Bổn Vương ở đây” là câu chuyện tình yêu giữa nàng – Bích Thương vương thống lĩnh tam quân của Ma giới ngậm châu mà sinh ra, uy dũng cương liệt, hào khí ngất trời, không có kẻ địch trên chiến trường… và chàng – Hành Chỉ thần quân, vị thượng thần tính tình cổ quái tối cao của tam giới … Tình yêu là điều kì diệu nhất trên cuộc đời, bởi lẽ, chỉ có tình yêu mới có thể đem hai người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau kết hợp lại với nhau thành một thể thống nhất, có cùng chung nhịp đập của con tim … “Bổn Vương ở đây” là một trong những tác phẩm thuộc đề tài huyền huyễn thành công nhất của Cửu Lộ Phi Hương. Nếu các bạn đã đọc Tam Sinh Tam Thế – Thập Lý Đào Hoa (tải eBook), Tình kiếp Tam Sinh (Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử) thì chắc chắn, bạn sẽ không thể bỏ qua tác phẩm này! Lời nhắn của tác giả:  Cửu gia xinh đẹp đáng yêu trên thông thiên văn dưới tường địa lý trân trọng nhắc nhở: Nữ chính hơi thô lỗ, nam chính hơi khác người, nhảy hố có nguy hiểm, khi đọc hãy cẩn thận. Mời các bạn đón đọc Bổn vương ở đây của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Có Cần Lấy Chồng Không? - Ức Cẩm.
AudioBook Có Cần Lấy Chồng Không? Trong vòng một ngày, cô từ một phóng viên thành phố có công việc, có bạn trai, có thẻ tín dụng trở thành một kẻ thất nghiệp ba không: không bạn trai, không công việc, không tiền bạc. Tất cả chỉ vì một cái tên mà đọc lên có thể khiến người đối diện đỏ mặt, tía tai theo lời bạn trai cô và có thể khiến chiều hướng tích cực của tòa soạn nơi cô làm việc tiệm cận đến không, đồng thời bất lợi cho sự hài hòa của xã hội theo lời của vị sếp mới lên chức. Có lẽ nếu Trung Quốc không có kiểu phiên âm mọi tiếng nước ngoài ra tiếng Hán như thế thì cái tên Đỗ Lôi Ty của cô sẽ hoàn toàn được yên ổn, không đến mức phải tự động thay hình đổi dạng thế này khi gặp người ta. Người ta nói “Tái ông mất ngựa, chưa chắc đã là điều dở”. Câu này đem áp dụng với Đỗ Lôi Ty trăm phần trăm là không sai vào đâu được. Xã hội không hài hòa với tên của cô thì đã làm sao, chẳng phải chính cái tên ai nghe cũng phải bật cười này đã đưa cô đến với anh đấy ư? Còn nếu tặng cho Liêm Tuấn câu này thì anh cũng sẽ chẳng chối từ, dù trong trường hợp của anh thì nên đổi thành Giả vờ làm tái ông mất ngựa, cũng chưa chắc đã là điều dở mới chính xác. Tại sao ấy à? Tất nhiên là vì chiếc nhẫn cương “tạm thời không thấy” thì đã sao, không thấy mà có được người con gái cùng nắm tay cả đời thì cũng đáng giá. Cô gặp anh trong tình huống mà có lẽ tưởng chỉ xảy ra trong những chương trình truyền hình thực tế đang muốn tạo những cú sốc giật gân thu hút khán giả, trò đùa của số phận đưa cả hai cứ thế bước vào cuộc sống hôn nhân. Thật mà như đùa, giả mà thành thật. Hạt giống tình yêu cứ bắt đầu đâm chồi nảy lộc nhẹ nhàng như thế, hài hước mà cũng không hề thiếu sự lãng mạn, ngọt ngào. Tiểu thuyết tình yêu “Có cần lấy chồng không?” của Ức Cẩm hứa hẹn sẽ mang đến những chuỗi cười không dứt với diễn biến tình yêu của cặp đôi lắm tài nhiều tật Liêm Tuấn - Đỗ Lôi Ty. Các bạn hãy đọc rồi tự mình tìm lấy câu trả lời thỏa đáng nhất xem có cần lấy chồng không nhé?