Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Đứng Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian

Truyện kể về câu chuyện tình lãng mạn của hai bác sĩ – bác sĩ Ngoại khoa Ôn Cảnh Nhiên và bác sĩ gây mê hồi sức Ứng Như Ước. Ôn Cảnh Nhiên là bác sĩ trẻ tài năng của khoa Ngoại, là học trò cưng của ông nội Ứng Như Ước. Hai người quen nhau từ khi Như Ước còn là học sinh, anh đã từng giúp cô “thu dọn” bao nhiêu bãi chiến trường, chỉ dạy cô học hành như một người anh lớn trong gia đình. Tình cảm dần nảy nở mà họ không hề hay biết. Cho tới khi “sự cố” xảy ra vào năm Như Ước tốt nghiệp cấp 3. Trong đêm liên hoan đó, một người bạn của cô bị ngộ độc rượu phải phải đưa đi cấp cứu ở bệnh viện mà Ôn Cảnh Nhiên đang trực đêm. Hôm đó anh đã xuất hiện như một đấng cứu thế, giúp cô giải quyết hậu quả. Cũng trong đêm đó, do tác dụng của cồn, cô đã suýt “cưỡng bức” Ôn Cảnh Nhiên. Hậu quả là sau đó, cô đã chọn học đại học ở nơi khác để trốn tránh anh. Khi cô quay về để công tác tại chính bệnh viện có Ôn Cảnh Nhiên công tác, cô đã cố tránh né, bỏ qua những tín hiệu tình cảm mà anh phát ra với mình do bóng đen tâm lý về cuộc hôn nhân của bố mẹ cô, cũng là hai bác sĩ, gây ra từ thuở nhỏ. Họ vốn là hai bác sĩ bận rộn, dần dần xa cách nhau và cuối cùng là ly hôn. Do đó, cả khi Như Ước chấp nhận tình cảm của Cảnh Nhiên, đồng ý thử hẹn hò cùng anh, cô cũng luôn mang tâm trạng thấp thỏm lo âu, lo lắng được mất, sợ lại giẫm vào vết xe đổ của bố mẹ. Do đó khi gặp những cú shock liên tiếp, Như Ước đã lên tiếng chia tay Cảnh Nhiên. Nhưng sau đó qua biến cố bà ngoại Như Ước mắc bệnh ung thư, Ôn Cảnh Nhiên bằng tình cảm chân thành đã chứng tỏ với Như Ước rằng tình cảm của họ sẽ không bao giờ thay đổi… Đọc thử:  1. “Tớ tò mò cậu và bác sĩ Ôn…” Cô ngập ngừng, thấy Như Ước không có phản ứng gì mới tiếp tục: “Từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu đã cố tránh né bác sĩ Ôn, ban nãy nhìn thấy anh ấy cứ như chuột thấy mèo vậy… Có phải cậu giấu tớ chuyện gì không?” Nói dứt, sợ bạn hiểu lầm, Chấn Chân Chân vội vàng giơ ngón trỏ lên thề: “Tớ chỉ là lo cho cậu, sau đó… tiện thể nhiều chuyện một chút ấy mà.” Câu hỏi nằm trong dự đoán. Ban nãy lúc ở trên xe, Chấn Chân Chân có vẻ ngập ngừng, Như Ước đã sớm đoán ra cô nàng sẽ không kìm được mà hỏi thôi. Ứng Như Ước nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi mới nghiêm túc trả lời: “Tối hôm tốt nghiệp chúng ta đều uống say khướt, còn nhớ không?”  Chấn Chân Chân lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Nhớ chứ, nhớ chứ, lớp phó bị ngộ độc cồn, cả đám bọn mình cùng đưa cậu ta đi bệnh viện. Tối đó còn trùng hợp là gặp bác sĩ Ôn mới phẫu thuật xong mà.”  Ứng Như Ước vẫn nhớ đêm hôm đó, lúc cô đang say túy lúy thì anh đã sắp xếp cho mọi người, là anh đã làm hết mọi thủ tục, là anh giúp cô dọn dẹp bãi chiến trường. Anh như vị chúa cứu thế từ trên trời giáng xuống, khiến cô ấn tượng sâu sắc đến mức cả đời cũng không quên được. Nhưng mà… Ứng Như Ước thở dài:  “Chính đêm đó, tớ suýt nữa đã ‘cưỡng hiếp’ anh ấy.” 2. Ứng Như Ước kìm chế ý muốn được đánh anh, chỉ lườm một cái rồi nói tiếp: “Sau này trong bệnh viện, chúng ta cứ giữ khoảng cách đồng nghiệp với nhau.”  Lần này, Ôn Cảnh Nhiên không còn qua loa, đại khái nữa. Anh gần như từ chối ngay mà không chút do dự: “Làm không được.”  Ứng Như Ước nghẹn. Ban nãy cô nói nhiều như thế, mà anh không nghe lọt câu nào ư?  “Trong bệnh viện, người ngưỡng mộ, yêu mến anh rất nhiều…”  Ứng Như Ước nhíu mày, định giảng đạo lý với anh: “Người thích nhiều chuyện như bác sĩ Ngụy cũng rất nhiều, chỉ cần không phải là bản thân, thì kịch của người khác càng hấp dẫn, càng đặc sắc. Em không thích…”  Chưa nói dứt câu, lại bị cắt ngang. Người nãy giờ luôn nhẫn nại lắng nghe bỗng đột ngột áp sát, một tay giữ gáy cô, tay kia hơi vận sức kéo cô về phía mình. Trước mắt bỗng phủ một bóng tối, người mà giây trước còn nho nhã, thanh lịch, nụ cười đầy ắp trong mắt, giây sau bỗng trở nên mạnh mẽ khác thường. Anh cúi đầu, đôi môi lành lạnh đậu xuống khóe môi cô, nhẹ nhàng mút lấy váng sữa còn đọng ở môi cô:  “Sau này lúc nghiêm túc lên lớp anh, đừng để môi dính thức ăn nữa.” 3. “Anh biết trong tiêu chuẩn chọn đối tượng của em không có nghề bác sĩ… Nhưng vì sao anh ta lại ngoại lệ?”  Ứng Như Ước nghĩ ngợi, không chút do dự:  “Em thích anh ấy.”  Nên dù lúc này vẫn cảm thấy băn khoăn, hoang mang, cũng không hề khống chế suy nghĩ muốn đến gần anh hơn. Giống như trong mùa đông lạnh giá, anh là hơi ấm duy nhất, dù cô lo sợ cũng nguyện vượt núi phá băng, đến bên cạnh anh. Tập 2:  1. Ứng Như Ước ngô nghê bỗng thấy sợ hãi, cô mím môi, cố thuyết phục anh: “Đã hứa là sẽ thử, nếu thử không hợp thì sẽ…” Cô khựng lại, chìm trong ánh mắt anh, không tài nào nói nổi hai từ “chia tay”. Cô liếm môi, lặp lại lần nữa: “Xin lỗi.” Anh đè nén cơn giận, cố gắng kiềm chế, không làm cô sợ. Ứng Như Ước không nghe anh trả lời nên len lén nhìn, rồi nói tiếp: “Em không thể khắc phục, cứ gặp chuyện là trở nên không giống mình nữa, cảm tưởng như trước đây sống một mình là lãng phí, gặp chuyện là chỉ muốn dựa vào anh. Em cũng sợ cứ tiếp tục thì sẽ không có kết quả…” Lúc đó chắc chắn cô đã yêu sâu đậm đến mức không tự bứt ra được, cô không dám tin mình sau này không thể cân bằng giữa công việc và anh, trở nên u sầu, ai oán, không còn là chính mình. Vô số, vô số lý do, cô mâu thuẫn, cũng giằng co, day dứt. Cô nhát gan, nhưng vừa ghét chính mình không thể phóng khoáng, dũng cảm, cũng lại chẳng tài nào thoát khỏi chính mình. Cô không dám, không dám đánh cược tương lai, dù là của chính mình, hay là của Ôn Cảnh Nhiên. Anh không nên bị trói buộc vào cái vòng luẩn quẩn quái gở của cô, người như anh sẽ hợp với người tốt hơn cô. Cô gái đó sẽ có trái tim tràn đầy ánh nắng, độc lập tự cường, lại có dũng khí yêu anh như thiêu thân lao vào lửa. Cô chính là đám rêu bị nhốt trong bóng tối, ngay cả ánh mặt trời cũng không thể xua tan sự lạnh lẽo. Cô thật sự rất yêu anh, yêu đến mức tự ti bản thân không đủ tốt. Cảm giác bất lực đó giống như đang gặm nhấm linh hồn cô, từ tê ngứa rồi dần dần sâu hơn, vào trong xương cốt, đau không muốn sống. Cô cụp mắt, mấp máy môi rồi hạ giọng: “Ôn Cảnh Nhiên, chúng ta vẫn nên…” Nói chưa dứt, cả người cô đã bị kéo mạnh vào lòng anh. Ôn Cảnh Nhiên nổi giận, trong đáy mắt, ánh sáng như hóa thành ngọn lửa bùng cháy. Anh cúi đầu, không nói một lời mà cắn lên môi cô, gần như trừng phạt, không hề thương xót. “Không muốn nghe.” Anh tì vào chóp mũi cô, đôi mắt gần như nhìn thấu tim cô. Anh lại cúi xuống, môi anh đè nặng lên môi cô, mút lấy môi và lưỡi cô, hôn đến khi cô không thở nổi, cứ thế chạm vào môi cô mà nghiến răng nói: “Như em mong muốn.” 2. “Không biết là bắt đầu từ lúc nào, cô có thể tự nhiên ngồi sau xe đạp của anh, nắm lấy vạt áo anh, chờ anh đưa cô đi xuyên qua con đường râm mát; cũng không biết từ khi nào, cô có thể thoải mái trao đổi suy nghĩ của mình với anh, nói trời nói đất, nhảm nhí, linh tinh cũng không sợ bị anh cười nhạo; càng không biết từ bao giờ, cô đã che giấu bí mật nho nhỏ là cô thích anh. Quãng thời gian đó, cô khổ sở vô cùng vì phát hiện ra mình đã thích anh. Thậm chí còn nghi ngờ bản thân có phải là thích người lớn tuổi hay không… Cho dù Ôn Cảnh Nhiên lúc đó chẳng qua chỉ là anh chàng đang học lên thạc sĩ lớn hơn cô bốn tuổi mà thôi. Rồi sau đó, cái chết của bố khiến cô hoàn toàn chôn giấu những tâm tư rối bời ấy.” 3. “Tôi và vợ tôi đã quen nhau mười năm, lúc cô ấy còn nhỏ, tôi đã cùng cô ấy vào siêu thị, vào sảnh chơi game, vào thư viện, đến mãi khi cô ấy tốt nghiệp cấp ba, tôi đã không nắm bắt cơ hội mà để cô ấy đi biệt mấy năm. Tôi là người mổ chính trong ca mổ đầu tiên của cô ấy, là người đàn ông đầu tiên mà cô ấy thích, trước khi chưa cưới được cô ấy, mục tiêu cả đời tôi là trở thành chồng của cô ấy. Cô ấy đúng hẹn mà tới, tôi đã đền đáp như nguyện. Giấy đăng ký kết hôn này chỉ có thể nói là tình cảm khó mà cầm lòng được.” *** Thẩm Viên vẫn không hiểu, loại người như Thẩm Thanh Thu xấu xa tới cực điểm, lại ham thích tìm đường chết, rốt cuộc là vì cái gì. Kiếp trước của Thẩm Thanh Thu gia cảnh giàu có, ít nhiều cũng tính là một đứa con nhà giàu nho nhỏ, trên có hai anh trai, tương lai nhất định phải kế thừa gia nghiệp, phía dưới có một em gái, là để yêu thương, tình cảm đều rất tốt. Hắn đã sớm biết, cho dù mình cả đời ăn không ngồi rồi cũng không lo chết đói. Có lẽ bởi vì từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh thừa thãi thoải mái, thiếu áp lực cạnh tranh, nên hắn luôn cảm thấy chỉ cần là cạnh tranh thì nhân số sẽ lớn hơn 10, dưới 10 người thì thành tích đều tốt. Bởi vậy, cho tới bây giờ hắn và người thích tranh bá thiên hạ không có tiếng nói chung. Thẩm Thanh Thu nguyên tác – công lực có, kinh nghiệm cũng có, bề ngoài có giáo dưỡng, cũng có. Địa vị thanh danh không gì không có, được đại phái đệ nhất thiên hạ nuôi không lo tiền tiêu, tại sao nhất định phải gây khó dễ cho một ngọn cỏ như nhân vật chính, cả ngày trong đầu tính toán toàn là đánh chửi nhân vật chính, với cả phân phó người khác đánh chửi nhân vật chính? Cho dù Lạc Băng Hà y thiên tư hơn người, ngộ tính tuyệt hảo, rất trâu bò... Nhưng cũng không đến mức ghen tị đến mức độ này chứ? Có điều cũng không thể trách nhân vật phản diện như hắn vô liêm sỉ. Trong sách nhân vật phản diện giống hắn nhiều như cá qua sông, chỗ nào cũng có, chỉ có điều hắn được coi như một kẻ cực kỳ vô liêm sỉ. Có thể thế nào đây? BOSS lớn nhất của quyển sách này chính là bản thân nhân vật chính. Ánh sáng đom đóm sao dám tranh phát sáng cùng nhật nguyệt? Hắn được tu chân giới tôn làm “Tu Nhã Kiếm”, tất nhiên tướng mạo khí chất không tính là quá kém. So với hiện tại, Thẩm Thanh Thu nhìn trái nhìn phải, cho dù là đối diện với gương đồng phẳng như hồ dán trộn cháo, cũng đại khái khá vừa lòng. Người này diện mạo đoan chính, mi mục như họa, mảnh mai môi mỏng, nhìn như một người đọc sách. Thêm cặp chân khá dài, ít nhiều cũng coi là một mỹ nam tử. Tuy rằng tuổi thực không ổn, nhưng đây là tiểu thuyết tu chân, Thẩm Thanh Thu có tu vi của kim đan trung kỳ, vẫn hoàn mỹ duy trì bề ngoài thanh niên. So với lúc hắn não bổ khi đọc sách, đẹp hơn không biết bao nhiêu lần. Tuy rằng không có cách nào so với Lạc Băng Hà. Vừa nghĩ tới Lạc Băng Hà, Thẩm Thanh Thu lập tức vô cùng đau đầu. Hắn muốn đi xem Lạc Băng Hà hiện tại bị giam ở phòng chứa củi, nhưng vừa mới tiến ra một bước, trong đầu lại vang lên âm thanh cảnh cáo chói tai. 【 Cảnh cáo! OOC cảnh cáo! ‘Thẩm Thanh Thu’ sẽ không chủ động thăm Lạc Băng Hà. 】 Thẩm Thanh Thu phẫn nộ nói: “Được rồi. Ta đây phái người kêu hắn đến cũng có thể đi.” Hắn nghĩ nghĩ, gọi một tiếng: “Minh Phàm!” Một thiếu niên ước chừng mười sáu tuổi, cao cao gầy gầy, tiến vào từ ngoài cửa, đáp: “Đồ nhi ở đây. Sư phụ có gì phân phó?” Thẩm Thanh Thu không khỏi nhìn nhiều một chút, thấy hắn cũng coi như có mặt mũi, chỉ là có chút xấu xí, trong lòng chậc chậc than thở: quả nhiên là bản mặt của vật hi sinh. Đây, chính là đại đệ tử của Thẩm Thanh Thu nguyên tác, sư huynh của Lạc Băng Hà, Minh Phàm. Đây, chính là vật hi sinh cấp thấp nhất trong truyền thuyết. Không cần phải nói, cái gì mà đêm khuya nhốt Lạc Băng Hà ở ngoài phòng, cố ý cho bí tịch nhập môn sai, những việc này đều không thể thiếu sự tham dự và mưu kế của hắn. Lúc nào Thẩm Thanh Thu tâm huyết dâng trào muốn gây sức ép cho Lạc Băng Hà; trợ thủ đắc lực nhất và tích cực hưởng ứng nhất cũng nhất định là hắn. Xét thấy kết cục của người này trong nguyên tác, vẻ mặt nhìn đứa nhỏ này của Thẩm Thanh Thu không khỏi mang vài phần đồng bệnh tương liên: “Đi đưa Băng Hà lại đây.” Minh Phàm trong lòng nói thầm: ngày trước sư phụ gọi Lạc Băng Hà, đều là kêu “tiểu súc sinh đó”, “nghiệp chướng”, “tiểu tử hỗn láo”, “đầy tớ”, ngay cả tên cũng không nghiêm chỉnh gọi vài lần, sao giờ bỗng nhiên kêu thân mật như vậy? Nhưng chỉ thị của sư phụ, hắn tất nhiên không dám hỏi nhiều, lập tức rảo bước đến phòng chứa củi, đá hai cánh cửa ra: “Đi ra! Sư tôn gọi ngươi!” Thẩm Thanh Thu ở trong phòng bước đi thong thả, trong đầu nghiên cứu hệ thống nghiên cứu đến mức hừng hực khí thế. Hệ thống cố gắng hết sức giải thích nghi hoặc cho hắn. 【 Chỉ số ngầu, cũng chính là độ làm màu. Chỉ số ngầu càng cao, chứng tỏ càng cao sang, cấp bậc thượng thừa. 】 Vậy, nên như thế nào để tăng chỉ số ngầu lên đây? 【1, thay đổi tình tiết thiểu năng, làm tăng chỉ số thông minh của nhân vật phản diện và nhân vật phụ; 2, tránh đi lôi điểm; 3, bảo đảm độ sướng của nhân vật chính; 4, bổ sung tình tiết chưa được giải đáp. 】 Thẩm Thanh Thu lần lượt phân tích tỉ mỉ. Cũng tức là, hắn không những phải thu thập cục diện rối rắm cho Thẩm Thanh Thu nguyên bản đã có một đám kẻ thù, còn phải cứu vớt những nhân vật khác không để tạo ra cục diện rối rắm. Chính cái mạng già của hắn còn không biết có giữ được không, lại còn phải bảo đảm nhân vật chính sóng êm gió dịu lại còn không thể thiếu các em gái. Những bí ẩn chưa giải này tác giả thích troll nhất quyết không lấp, còn muốn chính hắn khiêng cái xẻng hự hự lấp bằng. Ha ha. Đại thần Đâm Máy Bay Lên Giời đã nói rõ rồi, mục tiêu của quyển sách 《 Cuồng ngạo tiên ma đồ 》 này rất rõ ràng, mỗi một chữ viết ra đều là vì một mục đích, đó chính là sướng. Nhất là đoạn nam chính trâu bò sau khi hắc hóa làm bộ như vô tội, sói đội lốt cừu, phản ngược tiện nhân, quả thực sướng ngất trời. Cho nên nó hot đến tột đỉnh, càng viết càng dài, dài hơn cả thảm trải chân. Thẩm Thanh Thu biểu thị, riêng nhiệm vụ hạng nhất phải đại khái nhớ tình tiết, hắn liền áp lực rất lớn. Lôi điểm khắp nơi đều có, hắn cũng không thể bảo đảm đều có thể tránh! Thẩm Thanh Thu: “Tình tiết dạng gì mới gọi là không thiểu năng?” 【 Không có tiêu chuẩn cụ thể, theo cảm nhận chủ quan của độc giả mà định. 】 “Văn rẻ rách này còn có độc giả cơ đấy.” Thẩm Thanh Thu lầm bầm nói, hoàn toàn quên mình chính là một độc giả “trung thực” tiêu tiền mua V một hơi xem hết... Dừng một chút, Thẩm Thanh Thu hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc phải tích lũy bao nhiêu điểm, mới có thể tuyên bố nhiệm vụ giai đoạn sơ cấp?” Hệ thống: 【 Dựa theo tình huống cụ thể mà định. Khi đạt tới yêu cầu sẽ tự động phát thông báo hệ thống. 】 Câu hỏi cụ thể, phân tích cụ thể, thật đúng là vạn năng. Thẩm Thanh Thu cười lạnh một tiếng, nghe cánh cửa có tiếng động, quay đầu lại, liền thấy một thiếu niên đi vào cửa. Tuy rằng thân hình không ổn, lại vẫn nỗ lực đứng thẳng, kêu một tiếng: “Sư tôn.” Ba phần cười Thẩm Thanh Thu vừa mới ngưng bên miệng nhất thời cứng đờ. Muốn chết à! Đem khuôn mặt sau này sẽ mê đổ từ cụ già tám mươi cho tới bé gái sơ sinh, có thể nói là nam chính Mary Sue phiên bản nam, đánh thành như vậy, đảm bảo chết chắc rồi! Nhưng mà, cho dù là một khuôn mặt nhận hết tra tấn, thương tích rầu rĩ, nhân vật chính, không hổ là nhân vật chính! Ánh mắt Lạc Băng Hà, vẫn như sao sớm ngân hà, quả là một tiểu soái ca mầm non tươi mới. Vẻ mặt kiên nghị mà khiêm tốn, cho thấy rõ tâm lý cao thượng bất khuất. Thắt lưng và thân hình thẳng tắp, là ngạo cốt thà gãy không cong của y! Trong phút chốc, đáy lòng Thẩm Thanh Thu chảy ra hàng loạt câu văn có vần xếp thành đoạn, cùng các loại thủ pháp tu từ hỗn tạp nối đuôi nhau hình thành vô số ngôn từ khen ngợi, suýt nữa thốt ra! Cũng may Thẩm Thanh Thu dừng cương trước bờ vực, lòng kêu nguy hiểm quá nguy hiểm quá, bối cảnh nhân vật chính quá cứng, thiếu chút nữa không nhịn được! Mắt thấy Lạc Băng Hà vừa lê vừa bước vào cửa, chật vật muốn quỳ xuống. Khóe miệng Thẩm Thanh Thu giật giật, lòng kêu lão phu chịu không nổi cái cúi đầu của ngài, hôm nay ngài bái ta một chút, không chừng ngày sau xương bánh chè của ta bị ngươi chặt! Lập tức ngăn cản nói: “Không cần đâu.” Hắn vung tay lên, ném một cái bình nhỏ: “Đây là thuốc.” Cuối cùng, lại dùng khẩu khí châm chọc nói: “Chớ để người ngoài nhìn thấy, còn tưởng rằng Thanh Tĩnh Phong ta ngược đãi đệ tử.” Thẩm Thanh Thu tiến vào nhân vật vô cùng nhanh, hắn đánh bạo làm ra hành động đưa thuốc, lại lựa chọn thái độ có phần ác liệt, coi như là phù hợp bản sắc ngụy quân tử làm chuyện xấu lại sợ bị người phát hiện của Thẩm Thanh Thu nguyên bản. Mời các bạn đón đọc Người Đứng Nơi Sâu Thẳm Của Thời Gian của tác giả Bắc Khuynh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bản Tính
Truyện Bản Tính thuộc thể loại ngôn tình xuyên không hiện đại,hào môn thế gia, làm giàu. Xoay quanh câu chuyện về một nhân vật chính nham hiểm ngoài mặt thì được người ta a dua nịnh hót, sau lưng lại chửi bới nguyền rủa đủ kiểu. Sau khi sống lại, hắn… vẫn là kẻ ngoài mặt được người ta hùa theo ton hót, sau lưng chửi lấy chửi để. Sau khi sống lại, quá trình trưởng thành thay đổi, chất lượng cuộc sống thay đổi, thanh mai trúc mã thay đổi, thứ duy nhất không đổi chính là: giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời... *** An Thừa Trạch đã có một cuộc đời hoàn chỉnh. Đắng cay, dối trá, hận thù, rốt cục hắn cũng trả lại đủ, và rồi yên bình chết già trong mãn nguyện. Ấy thế mà hắn sống lại. Sống lại vào đúng thời khắc quan trọng nhất cuộc đời của hắn. Một vết dao bẻ hướng cả cuộc đời. Vốn là một kẻ lọc lõi trải đời, sống lại An Thừa Trạch càng như cá gặp nước, thỏa sức vẫy vùng. Kiếm tiền, làm giàu, lập nghiệp chưa bao giờ dễ như vậy. Nhưng mà hắn vẫn luôn băn khoăn: Rốt cục vì sao mình lại sống lại? Để bản thân được trải nghiệm cuộc đời một lần nữa? Để xóa đi những vết nhơ trong quá khứ bản thân? Hay là ...vì một ai đó khác? Một đời người, chỉ động lòng có một lần, chỉ quyến luyến có một lần, chỉ cố chấp có một lần, chỉ si dại có một lần, vậy là đủ rồi.   Mời các độc giả cùng đọc Trọng Sinh Chi Bản Tính của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực và ngẫm về chính bản thân mình. 
Thiên Chi Kiều Nữ
Tên eBook: Thiên Chi Kiều Nữ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Mộc Kiều Thể loại: Ngôn Tình , Xuyên Không, Văn học phương Đông Nguồn: magnolia1314.wordpress.com Editor: Minh Châu + Tiểu Lan Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Liên Ngữ Hàm có xuất thân của tiểu thư khuê các, cũng có tên của thiên kim tiểu thư nhưng lại có một gương mặt hồng nhan hoạ thuỷ, ôm một tấm lòng giữa hai nơi… *** Thật ra thì Liên Ngữ Hàm là người chiến thắng trời sinh trong truyền thuyết (ý nói chưa bao giờ thất bại). Nàng tự sát, chẳng qua chỉ vì nhàn rỗi, quá buồn chán mà thôi. Thân là thiên kim của Phủ Quốc công, Liên Ngữ Hàm coi khinh người bình thường xung quanh, tiêu sái sống đến năm mười sáu tuổi. Năm ấy, đội trên đầu vòng hào quang của kinh thành đệ nhất mỹ nhân, cúi đầu nhìn những người cầu hôn muốn đạp đổ cổng phủ Quốc công, đột nhiên nàng cảm thấy cuộc sống này không còn gì thú vị, định trốn vào cửa Phật đến cuối đời. Quyết định này khiến toàn bộ Phủ Quốc công kinh hãi, mẫu thân Liên Ngữ Hàm cũng chính là Tam phu nhân Phủ Quốc công – Hàn thị mỗi ngày ngồi cạnh giường nàng rơi lệ: “Con ơi cục thịt trong lòng cha mẹ ơi, nếu con xuất gia mẹ cũng không sống được…” Thấy mẫu thân khóc thê thảm, Liên Ngữ Hàm cũng rất đau lòng, nhưng chỉ vậy thôi chưa đủ để lay động quyết tâm của nàng. *** Mời bạn đọc theo dõi truyện ngôn tình – Thiên Chi Kiều Nữ để tìm hiểu về cuộc sống của Liên Ngữ Hàm. Một con người không bao giờ chịu khuất phục số phận, những nỗ lực của nàng, cho đến ngày hôm nay để đạt được một mục đích chung. Mời các bạn đón đọc Thiên Chi Kiều Nữ của tác giả Mộc Kiều.
Tài Năng Tuyệt Sắc - Vô Tình Bảo Bảo
Tên eBook: Tài Năng Tuyệt Sắc (full prc, pdf, epub) Tác giả: Vô Tình Bảo Bảo Thể loại: Xuyên Không , Dị giới, Ngôn tình, Văn học phương Đông Convert: NgocQuynh520 Edit: nhok tinh nghich, Đường Nhã, colleneal Nguồn: diendanlequydon.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Truyện xuyên không chẳng phải vẫn luôn khiến người ta thích thú với những tình huống xuyên qua, câu chuyện vượt thời gian đầy lắng đọng, chạm đến lòng người đọc, khiến bạn có đôi chút nghĩ suy lại có lúc đắn đo, không biết phải làm sao. Truyện Tài Năng Tuyệt Sắc của tác giả Vô Tình Bảo Bảo, chính là một truyện đầy hấp dẫn như vậy, lại mang theo yêu tố truyện ngôn tình đang để theo dõi. Chuyện gì sẽ xảy ra khi một người lạnh lùng, phúc hắc như nàng xuyên qua trở thành một đại tiểu thư quý tộc háo sắc lại vô dụng? Đại tiểu thư là một người ngu ngốc, háo sắc. Vì đuổi theo nhị hoàng tử mà rơi xuống ngựa rồi hôn mê bất tỉnh. Lần nữa mở mắt lại trở nên lạnh lùng, bức người. Không lâu sau đó, tài năng hiện ra, khiến cho lòng người khiếp sợ. Ở nơi này, người có ma pháp, đấu khí sẽ trở nên mạnh mẽ, kiêu ngạo. Nàng muốn đi con đường nào? Vả lại, sắc đẹp của nàng thật thần bí, khiến cho thiên hạ chấn động, mở ra một cái đường phản nghịch. Nhị hoàng tử tuấn mĩ chịu sự khiển trách của hoàng thượng, bất đắc dĩ phải đến phủ Công Tước thăm hỏi đại tiểu thư háo sắc đang bị thương vì rơi xuống ngựa. Lại nghe nha hoàn kia nói, tiểu thư không rãnh. Đến khi nhìn thấy đại tiểu thư đang nhàn nhã uống trà ở đình viện, hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, khuôn mặt nhị hoàng tử bỗng nhiên có phần run rẩy. Kỵ sĩ bảo vệ cho nàng - Tẫn Diêm, vẫn luôn dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn nàng. Nhìn thấy tài năng của nàng thì kinh ngạc, hoài nghi. Nàng, thật sự vẫn là nàng như trước đây sao? Liệu đi đến cuối thì mọi việc còn trớ trêu vào định mệnh không, đọc truyện để tìm câu trả lời, đồng hành cùng chuyến hành trình dài của nữ chính, bạn cũng có thể tìm đọc các truyện khác cùng thể loại như: Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn, Vương Phi Mười Ba Tuổi, Y Thủ Che Thiên,... Mời các bạn đón đọc Tài Năng Tuyệt Sắc của tác giả Vô Tình Bảo Bảo.
Tổng Tài Bức Hôn Ngạo Thê Khó Thuần Phục - Yến Ngữ Yên Nhiên
Tên eBook: Tổng Tài Bức Hôn Ngạo Thê Khó Thuần Phục (full prc, pdf, epub) Tác Giả : Yến Ngữ Yên Nhiên Thể loại : Ngôn Tình, Hiện đại, Văn học phương Đông Nguồn: sstruyen.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Đôi: Lâm Lập Phong và Hạ Tử Tinh Nam: vị tổng tài giỏi giang, đẹp trai, anh tuấn (dĩ nhiên) Nữ: là siêu mẫu mỹ lệ động lòng người …Trời sinh một cặp??!! Kết hôn sống hạnh phúc là lẽ dĩ nhiên? Không, không phải kết hôn mà là bị bức hôn mới đúng! …Ồ!Sao tiểu nữ nhân này khó thuần phục đến thế? Muốn thoát khỏi tay ta ư?…Hãy đợi đấy! Vậy rút cục mèo nào cắn mỉu nào? Ai sẽ là người bị thuần phục đây? Mời các bạn đón đọc đọc Tổng Tài Bức Hôn Ngạo Thê Khó Thuần Phục của tác giả Yến Ngữ Yên Nhiên.