Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cô Vợ Bỏ Trốn

Converter: ngocquynh520 Edit: Su_ri Thể loại: ngôn tình hiện đại, ngược sủng. Bởi vì cha mẹ chia tay cho nên Kiều Minh Hạ lại theo mẹ tái giá, ngày đầu tiên bước vào cửa thì cô đã phải chịu khổ bởi người anh trai mới ghét bỏ cô. Lúc nào anh ta cũng chỉ coi thường ý tốt của cô mà còn chê cười, hơn nữa còn đe dọa cô. Đối mặt với sự lạnh lùng của anh ta, cô quyết định nhẫn nại thuyết phục. Nào có thể biết được, tên đàn ông tồi tệ này lại tổn hại đến luân lý đạo đức. Chẳng những cường hôn cô, còn bắt cô trở thành người phụ nữ của anh ta. Tịch Mộc Thức Minh anh dám thề: cho đến bây giờ cô không phải em gái của anh. Mẹ anh vì uất ức mà chết, làm sao anh có thể tiếp nhận hai mẹ con bọn họ. Mà đứa con gái riêng kia lại muốn dùng sự ôn nhu dịu dàng tới cứu gia tộc hắc đạo bọn họ. Nực cười! Con gái của hồ ly tinh sao có thể là thiên sứ chứ! Vậy mà, sự đơn thuần, thiện lương của cô lai khiến anh có chút động lòng…… Không thể! Đối với bọn người xâm nhập này, anh tuyệt đối không thể mềm lòng… *** Trên chiếc xe danh tiếngxa hoamàu đen, Kiều Minh Hạ lại một lần nữa đảo mắt quan sát mọi người ngồi trong xe, bao gồm có mẹ cô ngồi bên cạnh, người lái xe và vị trợ lý cấp cao, cảm thấy không thú vị liền quay ra nhìn phong cảnh ngoài cửa xe. Vừa rồi lúc đi theo mẹ vào sân bay Naritathì cô vẫn liên mồm dùng tiếng Trung hỏi lung tung hết cái này đến cái kia, không nghĩ tới lại khiến mẹ nhìn cô với ánh mắt không vui. “Từ hôm nay con mang họ Tịch Mộc chứ không phải họ Kiều nữa, nhớ chưa?”Úy Tử dặn đi dặn lại cô. Cô gật đầu một cái đáp lại kỳ vọng tha thiết của mẹ. Cô cũng biết cuộc sống sau này sẽ thay đổi 180 độ. Nhưng cô không thể quên sạch khoảng thời gian 13 năm trước a! Đã hơn một giờ kể từ lúc rời sân bay mà mọi người vẫn một vẻ trầm mặc như vậy, không phải là buồn bực đến chết sao? Cô biết bây giờ bọn họ đang đến Kyoto, một cố đô nổi tiếng của Nhật Bản. Nhưng lần này không phải cô đi du lịch, cũng không phải đi nghỉ mát mà là đi định cư, bởi vì mẹ muốn tái giá với một người tên là Tịch Mộc Nhất Chi Trợ, về làm vợ kế của người đó. Tên mẹ rất đẹp, gọi là Úy Tử. Từ nhỏ đến lớn cô cảm thấy cha mẹ đều “tương kính như tân”, không quá mức nồng nhiệt. Ba năm trước, cha cô vốn là bác sỹ trong tổ chức nhân đạo MSF(Bác sỹ xuyên biên giới - Medecins Sans Frontieres)sang Châu Phi rồi mắc bệnh mà qua đời, cho nên bây giờ mẹ tái giá rồi đem cô đến Nhật Bản. Tuy còn nhỏ nhưng cô biết cũng không ít. Lần trước mẹ nói cho cô cha dượng cô Tịch Mộc Nhất Chi Trợ là đại gia tộc trong giới kinh doanh, hai phái hắc bạch đều phải kính trọng gia tộc Tịch Mộc vài phần…., đến đây cô sẽ có thêm một chị gái và ba anh trai. Đây mới là điều làm cô cảm thấy tuyệt diệu nhất! Cô là con một, vẫn muốn có thêm anh chị em làm bạn, không phải bây giờ đã có rồi sao, trong lòng bèn đặc biệt trông đợi! Cô nhất định phải cùng anh chị em sống chung thật tốt, cùng nhau học tập, cùng nhau nói chuyện phiếm. Nghĩ đi nghĩ lại, cô đột nhiên cười ra tiếng. Úy Tử thấy lạ hỏi con gái: “Sao vậy?” Minh Hạ mạnh mẽ lắc đầu. Làm sao cô có thể nói với mẹ vì sắp co anh chị em mà cười trộm đây? Lại trầm mặc một hồi lâu, đến khi xe đi vào một đình viện thật lớn, cô cực kỳ hưng phấn mà kêu lên: “A! Đến rồi”. Cô nhanh chóng nhảy xuống, hít thở sâu mấy cái. Không khí trong lành thật tốt a! Trên xe chật chội, không khí không được tuần hoàn khiến cô cực kỳ khó chịu, nhưng chưa được năm giậy, mẹ ở phía sau lập tứckéo cô đến bên cạnh, quở trách: “Minh Hạ, sao lại không có quy củ vậy!” Cô bĩu môi nói: “Con hóng mát một chút cũng không được sao? Vừa rồi ở trên xe thật khó chịu mà!” Úy Tử tức giận, lại dặn dò con gái: “Minh Hạ, ở nơi này là người mới đến, phải ngoan ngoãn nghe lời mới có thể hòa thuận với anh chị em. Chỉ cần con ngoan ngoãn thì con sẽ là ngũ tiểu thư có thể kêu mưa gọi gió, vô cùng uy phong. “Con đến đây không phải để thể hiện uy phong mà!” Trực giác cho cô thấy, đáp án này là tốt nhất. Cô không thích mẹ dặn dò như vậy, cảm thấy như vậy là dối trá. Vì để cho người khác yêu thích mà phải giả bộ ngoan hiền sao?” “Phu nhân, tiểu thư, xin vào nhà nghỉ ngơi một chút đi!” Một người phụ nữ lớn tuổi mặc ki-mô-nô màu xanh đậm đi về phía bọn họ nói, đồng thời ra lệnh cho mấy người phụ nữ trung niên cũng mặc ki-mô-nô mang hành lý của bọn họ. Minh Hạ quay đầu nhìn lại, trời ạ! Đây là chuyện lạ thế giới nha! Đây chính là nhà mới của cô sao? Ngôi nhà lớn theo kiến trúc kiểu cổ kính truyền thống Nhật Bản, không nhìn được đến cuối tường rào, mà hai bên cửa chính có mấy người phụ nữ mặc ki-mô-nô cùng mấy người đàn ông mặc tây phục đứng xếp hàng. Lúc cô theo mẹ đi đến gần cửa chính thì mọi người đồng thời cúi gập 90 độ hành lễ với bọn họ, hô to: “Hoan nghênh phu nhân, tiểu thư về nhà!” Minh Hạ chưa bao giờ trải qua tình huống phô trương như vậy, không khỏi cảm thấy choáng váng, dừng bước lại, yên lặng chăm chú nhìn mọi người. Cô biết bộ dáng mình bây giờ chẳng khác gì một cô gái quê mùa, nhưng cô không thể khống chế được bản thân. “Minh Hạ”, Úy Tử không hài lòng gọi cô. “Dạ”, cô lập tức theo mẹ đi vào cửa. Ở đây mọi người đều lễ phép cung kính với cô, nhưng tất cả đều y phục giống nhau, động tác giống nhau, như đã được công thức hóa vậy. Đúng, trong đầu nàng lóelên ba chữ “công thức hóa”, mọi người giống như ở trong trường học, không có người tốt người xấu, mọi người đều mặc đồng phục, theo yêu cầu của giáo viên mà thi lễ. Cô cảm thấy nơi này….. có chút xa cách. Cô đi tới một vườn hoa rất lớn kiểu Nhật. Chiếc cầu nhỏ tao nhã, nước chảy róc rách, khắp nơi đều là trúc lá tươi tốt tỏa bóng mát, cảnh quan tự nhiên, cùng với bày trí của con người, chỉ cần hòa mình vào trong đó, tâm tình bỗng trở nên thư thái lạ thường. Đoàn người dừng lại ở sau một cánh cửa giấy lớn. “Lão gia, phu nhân và tiểu thư đã tới”, người phụ nữ mặc ki-mô-nô xanh đậm hướng bên trong cửa nói. “Vào đi” Lúc cánh cửa giấy kia được kéo ra, Minh Hạ thấyngười đàn ông trung niên mặc ki-mô-nô đối diện mỉm cười với mẹ. Đây là…. Cha dượng mới của cô? Trên trán người đàn ông có mấy nếp nhăn thật sâu cùng vài sợi tóc bạc đã ám chỉ tuổi tác thực sự của ông, nhưng thân thể khôi ngô cùng khuôn mặt cởi mở cho cô biết người đàn ông này tuyệt đối không vì tuổi đã xế chiều mà mất đi vẻ uy nghiêm trời sinh. Úy Tử nhìn thấy Tịch Mộc Nhất Chi Trợ, lập tức cúi đầu gập người chào, sau đó cả người quỳ sấp trên mặt đất. “Kính chào lão gia!” Minh Hạ ngẩn người, kinh ngạc nhìn hành động của mẹ. “Tốt lắm, mau đứng dậy đi, đừng làm đứa bé hoảng sợ!”. Tịch Mộc Nhất Chi Trợ tươi cười tiến lên đỡ Úy Tử dậy. “Sao lại hành lễ lớn vậy? Đừng để Minh Hạ nghĩ tôi là một người cha tồi tệ không ai bằng mà chán ghét chứ”. Úy Tử cười khẽ, quay đầu lại nói với con gái: “Minh Hạ, mau lại đây chào hỏi cha!” Minh Hạ chần chừ một lúc, ngẩng đầu lên nhìn Tịch Mộc Nhất Chi Trợ rồi lớn tiếng tự giới thiệu: “Cha, lần đầu tiên gặp mặt, xin chào. Con tên là Minh Hạ, “Minh” trong “quang minh”, “Hạ” trong “xuân hạ thu đông”, năm nay mười ba tuổi, từ nay về sau đều nhờ người chăm sóc. “Tử, em dạy con nói như vậy ư? Không phải là con không hiểu tiếng Nhật sao?” “Nửa năm trước khi lão gia nói với em muôn đưa mẹ con em đến Nhật Bản thì em đã cho con học tiếng Nhật rồi, mặc dù không thể nói là tốt, nhưng cơ bản có thể ứng đối đơn giản được!” “Con nói sai gì sao?” Minh Hạ kéo tay mẹ, nghi ngờ hỏi. Mẹ cùng với cha mới rốt cuộc là đang nói chuyện gì? Cả hai người đều nói rất nhanh, cô nghe không hiểu được. “Minh Hạ, con không nói sai chuyện gì, ngược lại cha cảm thấy con rất giỏi!” Tịch Mộc Nhất Chi Trợ đi về phía cô, khen ngợi nói. “Cha…..” Minh Hạ ngạc nhiên nhìn ông, “Cha nói được tiếng Trung?” “Đúng”, người đàn ông trung niên nở nụ cười ấm áp, “Cho nên Minh Hạ, về sau nếu có việc gì cũng đừng ngại nói với cha, cha nhất định nghe hiểu được”. Minh Hạ nghe ông nói, gò má đỏ ửng, “Cảm ơn cha, nhưng mẹ nói ở Nhật Bản thì không thể không hiểu tiếng Nhật”. “Đúng, cho nên Minh Hạ phải ở đây học giỏi tiếng Nhật nha, có như vậy cuộc sống mới vui vẻ”, ông rất thích cô con gái mới ôn thuận động lòng người này. “Cha, cảm ơn cha!", cô không tự chủ được đưa hai cánh tay về phía cha, ánh mắt long lanh hơi mờ mịt. Tịch Mộc Nhất Chi Trợ ôm lấy Minh Hạ nhỏ bé, hôn một cái lên mặt cô, “không cần cảm ơn, ngược lại cha muốn cảm ơn con đã nguyện ý làm con gái cha. Con xuất sắc như vậy làm người khác yêu thích, cô con gái này là ta được ban cho!”. Dường như bọn họ rất có duyên vời nhau, vừa nhìn thấy Minh Hạ ông đã cảm thấy rất vui mừng. “Lão gia, ông đừng nói vậy, là ông không ngại chứa chấp hai mẹ con em, chúng em mới không phải không có nơi nương tựa”. Úy Tử đi về phía hai cha con, xúc động ôm bọn họ. “Được rồi, đừng nói những lời khách sáo nữa, từ nay về sau chúng ta chính là người một nhà, không nên quá khách khí!”, Tịch Mộc Nhất Chi Trợ mỉm cười, dùng cánh tay trống vỗ nhẹ bà xã. “Cha, cha thật tốt! Cha yên tâm, con sẽ ngoan ngoãn không làm người phiền muộn”. Tịch Mộc Nhất Chi Trợ hòa ái dễ gần làm lo lắng của Minh Hạ hoàn toàn biến mất, trước khi đến Nhật cô còn tưởng người cha dượng này sẽ không thích cô vì cô không phải là con gái ruột, thì ra cô nghĩ sai rồi!”. Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Bỏ Trốn của tác giả Tiểu Đào.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bà Xã! Theo Anh Về Nhà Đi - Tửu Tiểu Thất
Bà Xã! Theo Anh Về Nhà Đi Tác phẩm: Bà Xã! Theo Anh Về Nhà Đi Full Tác giả: Tửu Tiểu Thất Thể loại: Hài, Giả gay, Phúc hắc nam chủ, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Nguồn:>> muacauvong – TVE
eBook Thư Ký Tình Yêu - Mạc Nhan full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Thư Ký Tình Yêu     Tác phẩm: Thư Ký Tình Yêu -  Luyến ái thư kí Full Tác giả: Mạc Nhan Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Tình trạng bản gốc: 10 chương Hoàn Tình trạng edit: Completed Editor: LinhMaroon. Nguồn: >>ss meoconlunar —TTV—-
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tình Y êu C ủa C ô N àng C ố C hấp         Tên gốc: Hồng kỳ chưa đổ, Thái kỳ đã bay / Tình yêu đơn phương không thay đổi. Tác giả: Ta là Tô Tố Nguồn convert: >>thienthanh2807 Tangthuvien mời vô Bạn nào thích nữ chủ ngu đến siêu việt, tính tình quái dị => mời vô Bạn nào thích cười xả láng => mời vô Chừng nào hoàn bộ Thư kí tình yêu mình sẽ bắt đầu post bộ này ha. Mong cả nhà ủng hộ :D  *** Thể Loại: Hiện đại, hài, nam biến thái nữ quái thai (tính tình), nữ truy nam, HE Tình Trạng: Hoàn Số Chương: 42 + 3PN Truyện được thể hiện dưới lời kể của nữ chính- Diệp Hồng Kỳ. Cô là một cô nàng “quái thai” với tính cách chẳng giống ai, nhưng lại mạnh mẽ, lạc quan hơn bất kì ai.  Tình yêu của cô cũng như tựa truyện rất là cố chấp. Trong lòng cô suốt ba năm cô theo đuổi một người tên là Ninh Mạc, thừa biết anh không yêu, nhưng cô không dám thừa nhận, vì như thế cô mới có thể ở bên cạnh anh lâu một chút, nếu như thổ lộ thì tất cả sẽ tan thành mây khói. Cô nàng này vừa làm tôi buồn cười vừa khâm phục. Khâm phục bởi sự kiên nhẫn trong tình cảm của Hồng Kỳ với Ninh Mặc. Cô có thể làm mọi thứ cho Ninh Mặc, sẵn sàng hi sinh vì anh, nói sao nhỉ, nếu được so sánh thì tôi ví cô ấy giống Harley Quinn thần tượng của tôi. Sự nhiệt tình lẫn điên rồ đều có trong nữ chính, cô có thể làm cái đuôi của anh suốt quãng đường từ trường về nhà anh dưới cái nắng 42 độ, hay làm chân sai việc, phát tờ rơi, vác đồ, làm bất cứ việc nào anh cần, mà không một lời than trách. Cô yêu anh một cách lú lẫn khi tưởng anh bị tai nạn nghiêm trọng đến nỗi thiếu máu, chẳng cần biết mình nhóm máu gì lại lập tức muốn hiến máu cứu anh. “Anh ấy cần nhóm máu gì, tôi chính là nhóm máu đó! ” Hay khi thấy anh tay trong tay với người con gái khác, lại ngây ngốc chúc mừng anh đã tìm được người con gái lý tưởng. Nhưng sự nhiệt tình ấy lại không hề làm tôi cảm thấy chán ghét. Tôi rất không thích con gái vì luỵ tình mà quá nhu nhược, cô nàng của câu chuyện này là một người rất mạnh mẽ, yêu được buông được. Chỉ là lúc trước do bên cạnh Ninh Mặc không có ai và anh cũng không phủ nhận tình cảm với cô nên cô luôn ngây ngốc với anh như thế. Ninh Mặc là tiểu thái tử của tập đoàn Tường Thực. Có thể trong quá trình đọc chúng ta nghĩ anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn với nữ chính. Nhưng ngay từ khi đọc những dòng đầu tiên, tôi lại cảm thấy anh có tình cảm với cô.  Anh biết cô thường theo đuôi anh mỗi lần tan học. Có một lần vì trời nắng quá, anh đoán chắc cô ngốc này chắc cũng không màng mà đi theo, nên đành để lại chai nước ven đường rồi giả bộ đi tiếp. Cô nàng đơn thuần đó lại có thể vì một chai nước mà vui vẻ đến vậy, thật là ngốc mà! Anh cứ nghĩ cô sẽ mãi mãi thích anh, sẽ mãi mãi đi theo anh, như cô đã từng làm ba năm nay. Nhưng đến khi anh muốn cô vào công ty anh làm việc, cô lại từ chối, đến khi nhìn cô đi bên cạnh người con trai khác, trong lòng anh lại khó chịu. Vì sao ba năm qua anh không nhận ra, anh đã yêu cô ngốc này mất rồi… Tiễn Đạc - trong một lần vì làm chân sai việc cho Ninh Mặc cô đã gặp hắn, lúc đó hắn là người đã cười nhạo cô trèo cao, vì tức giận cô lỡ uống quá nhiều rượu để rồi… cô nhốt hắn vào toilet nam đập một trận, cưỡm hết tất cả đồ trên người hắn, rồi bỏ trốn về ký túc xá, ngủ một giấc đến sáng. Sau đó phát hiện có một số đồ quí giá nằm trong túi của mình, cô nàng của chúng ta lại chẳng thèm nghĩ là của ai, liền đăng lên mạng rao bán nó :)) (*anh này chỉ là một trong số nam phụ, không quan trọng lắm :)) mục đích bổ sung vì anh này là lý do để tạo mối oan gia cho anh tiếp theo với nữ 9 :))) Thái Kỳ - một tên biến thái siêu cấp, nếu như nói Hồng Kỳ cô là kẻ quái thai, thì tên Thái Kỳ này là kẻ biến thái tuyệt đỉnh. Hắn chính là người mua lại những món đồ cô lấy từ Tiễn Đạc, tưởng vớt được con cá lớn chẳng ngờ lại bị tên đó báo cảnh sát tóm gọn. Sau khi được bảo lãnh, cô lại tiếp tục gặp hắn trong công ty xin việc của mình. Nghĩ hắn là quản lý nên đành chân chó mà vuốt mông ngựa, ấy thế khi được nhận lại biết hắn ta chỉ là trợ lý, trợ lý, trợ lý mà thôi (từ ngữ quan trọng, cần nhấn mạnh ba lần). Còn cô là gì thì là trợ lý của trợ lý đó, chính là hắn vẫn hơn cô một bậc.  Cô và hắn chẳng thù ghét gì nhau đâu, chỉ là... oan gia thôi. Ngày đầu tiên gặp nhau ở công ty, hắn lại dám lừa cô đi wc ở bụi cỏ, mời cô ăn cơm thì lại không đem theo tiền...v..v. Nhưng lâu lâu cô và hắn cũng có một vài điểm chung,khi cô vào toilet nữ trộm giấy vệ sinh thì hắn cũng vào toilet nam trộm theo, cô gặp máu thì xỉu hắn cũng thế, điều quan trọng là hắn thường giúp cô chọc giận Ninh Mặc.:)) Và hắn cũng có nhiều lúc đáng yêu, hắn đã từng khen cô không tồi mà. “Kỳ thật tôi cũng nghĩ, cô trừ bỏ tính cách có chút khiếm khuyết, vẻ ngoài có chút tỳ vết, tinh thần có chút bệnh bệnh ra, thì cô cũng là một cô gái không tồi!” Thái Kỳ anh gặp cô chỉ mới ba tháng, nhưng tình cảm anh dành cho cô có lẽ đã là ba năm, người con gái ngồi dưới mưa năm đó, người có đôi mắt quật cường và xinh đẹp nhất, đã chạm vào nơi sâu nhất trong tim anh. Kể từ ngày đó anh luôn mang quyết tâm sẽ tìm kiếm và trân trọng cô hơn tên Ninh Mạc kia. Câu chuyện này là sự tranh đấu giữa hai anh nhà, với 2 tính cách trái ngược nhau. Một người dùng kỉ niệm bốn năm, và một người dùng thời gian ba tháng, cùng giành trái tim của một cô gái ngốc. Ai mới là người cô lựa chọn?  “Ninh tiểu tổng, sở thích chiếm bồn cầu mà không đi đại tiện này của cậu, phải sửa đi!” Các bạn nếu thấy thắc mắc nam 9 là ai? Thì hãy lội lại tên gốc của tựa truyện thì sẽ biết nhé :)). Đây là một câu chuyện hài giữa các màn đấu khẩu của nam 9 và nữ 9 cùng với việc mối tình tay ba, vừa sủng vừa ngọt không hề ngược đâu :3 Nếu bạn thấy hay hãy like và share ủng hộ review team nhé #Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105
eBook Hoa Si Hoàng Hậu - Hồng Chu full prc, pdf, epub [Xuyện Không]
Hoa Si Hoàng Hậu       Tác giả: Hồng Chu Thể loại: Xuyên không, Hài hước, Cổ đại, Ngôn tình, Văn học phương đông Nguồn convert: >> Nguyệt Ly – TTV