Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiếu Ngữ Khinh Trần

Tiểu lâu truyền thuyết là một bộ truyện nhiều tập xung quanh bốn nhân vật: Phương Khinh Trần, Dung Khiêm, A Hán (Phó Hán Khanh), và Phong Kính Tiết. Truyện lấy bối cảnh con người ở thế kỷ 54, khi người ta đạt được cuộc sống vĩnh hằng, khoa học kỷ thuật không thể đột phá được nữa, người dần trở nên đạm mạc và sống rải rác trên các tinh cầu. Đề cho con người vẫn giữ được tình cảm, chính phủ đề quy chế đề sinh viên phải làm luận văn mà " trọng sinh xuyên không vào đời" - ở một thế giới khác, hành tinh khác với nền văn minh cũ.  Đây là một trong mười truyện hay nhất năm 2008. Tiểu Lâu Truyền Thuyết hệ liệt: Quyển 1 - Tiếu Ngữ Khinh Trần Quyển 2 - Thả Dung Thiên Hạ Quyển 3 - Bích Huyết Hán Khanh Quyển 4 - Phong Trung Kính Tiết Quyển 6 - Phong Vân Tế Hội *** Y được mọi người xem là một học sinh hư tùy hứng, quyết tuyệt trong mắt giáo sư; y, luân hồi vạn trượng hồng trần bốn đời chỉ vì tìm kiếm tình yêu hoàn mỹ trong suy nghĩ; y, kim điện moi tim để chứng minh sự trong sạch… Đời này, y là Sở quốc Trấn Quốc hầu, Phương Khinh Trần… Luận đề: Luận tình yêu hoàn mỹ của đế vương cổ đại. *** Tiểu Lâu, không hề là một tòa lâu. Tiểu Lâu là một sơn cốc nằm sau rừng rậm, sâu trong Vạn Sơn. Đó vốn là một nơi hoang vắng, non sâu rừng rậm, hầu như không người hay biết, chỗ non sâu nhất rừng rậm nhất, có một sơn cốc lớn như vậy. Hết thảy nguyên từ một trường truy sát cũ rích tột cùng. Võ lâm chính tà phân tranh, vô số cao thủ võ lâm vây tiễu một đại ma đầu nào đó, đại ma đầu trốn vào sâu trong núi rừng, cao thủ các phái liên thủ truy vào, sau đó không còn ra nữa. Các môn các phái hơn mười năm không ngừng phái người tìm kiếm, vô số tinh anh, tiến vào sâu trong núi rừng, đều như trâu đất xuống biển, không còn tung tích. Cho đến khi các đại môn phái không thể chịu đựng tổn thất nữa, lặng lẽ liệt chỗ núi rừng kia vào cấm địa. Rất nhiều rất nhiều năm sau, đại ma đầu bỗng nhiên xuất hiện trên giang hồ. Mọi người hỏi y việc năm đó, y chỉ mỉm cười đáp, những người đó quấy rầy sự yên tĩnh của Tiểu Lâu, cho nên không có cơ hội ra khỏi Tiểu Lâu nữa. Đại ma đầu rất nhanh chóng lại biến mất khỏi giang hồ, không ai có thể tìm được y, cũng như không ai biết vì sao sơn cốc kia tên là Tiểu Lâu, trong Tiểu Lâu rốt cuộc có bí mật gì, trong Tiểu Lâu, lại rốt cuộc có người nào? Qua vài can niên* nữa, lại là một trường truy sát cũ rích tột cùng, võ lâm ma trưởng đạo tiêu. Chính đạo cao thủ mất mát hầu như không còn, vài người sót lại liều chết xông vào rừng rậm, xông đến võ lâm cấm địa được gọi là Tiểu Lâu kia. Ma giáo ma công cái thế, Phích Lịch đường hỏa khí vô song, Đường môn thiện dùng độc dược và ám khí, tinh anh lên hết, liên thủ giết tới, tiếp đó liền im ắng không còn phần sau. Thế lực tà đạo vì vậy bị áp chế mạnh, giang hồ chính đạo thừa thế mà lên, cuối cùng xua hết tà ma. Vì thế, truyền thuyết về Tiểu Lâu, càng ngày càng huyền bí, càng ngày càng quỷ dị. Mọi người nói, Tiểu Lâu có vô số bí kíp tuyệt thế, bất cứ một người nào trong Tiểu Lâu ra đây, đều đủ để thiên hạ vô địch. Mọi người nói, Tiểu Lâu lấy hoàng kim lót nền, lưu ly làm ngói, tất cả bảo vật hiếm quý, đều tầm thường như ngói vụn cát bụi. Có người nói, Tiểu Lâu là nơi thần tiên thanh tu, phàm nhân xâm nhập, vốn nên nhận lấy trời phạt. Có người nói, tất cả nữ tử Tiểu Lâu, đều là mỹ nhân như tiên tử, thế gian khó gặp. Có người nói… Trong dòng năm tháng như nước, truyền thuyết về Tiểu Lâu càng ngày càng thần kỳ, càng ngày càng huyền diệu. Triều nào đó đời nào đó năm nào đó, tái ngoại man tộc ồ ạt xâm lược, triều đình Trung Nguyên ám nhược, vô lực chống trả, từng bước lùi lại, nửa bên non sông sa vào tay dị tộc. Đại quân man tộc vừa vặn đi đến bên ngoài Vạn Sơn, đế vương man tộc vừa vặn nghe nói chuyện về Tiểu Lâu, nghĩ đến vô số trân bảo minh châu, mỹ nữ lệ thù trong truyền thuyết, y cao giọng cười to, “Chỗ cô quăng roi, sông cũng phải ngừng chảy, huống chi dải núi rừng con con này.” Vì thế, mười vạn đại quân, xâm nhập sâu trong núi rừng, tìm kiếm Tiểu Lâu trong truyền thuyết kia. Sau đó, mười vạn sinh linh, lặng lẽ im tiếng biến mất khỏi nhân thế. Triều đình Trung Nguyên dễ như trở bàn tay thu hồi đất đã mất, phản công man tộc, man tộc tinh nhuệ mất sạch, mấy vương tử trong nước tranh vương vị đến tối sầm trời đất, vô lực chống cự bên ngoài, cúi đầu xưng thần nhận thua. Từ đó, đại sơn tùng lâm Tiểu Lâu sở tại, bị triều đình vạch làm thánh địa, đời đời tế bái. Thời gian trôi qua, thiên hạ hợp lâu mà phân, phân lâu mà hợp. Phân tranh bao nhiêu, căn nguyên không tuyệt. Cũng từng có đế vương anh vĩ, chinh phục tứ phương, cũng từng có một đời kiêu hùng, chấn nhiếp thiên hạ. Nhưng chỉ cần có hướng về, có không phục, có ý thăm dò với Tiểu Lâu thần bí kia, vậy thì bất kể họ cẩn thận cỡ nào, bất kể họ phái ra bao nhiêu nhân tài, kết quả đều chỉ có im tiếng biến mất. Có người từng châm lửa đốt núi, muốn đốt sạch toàn bộ khu rừng rậm yểm hộ Tiểu Lâu, xem thử chân diện mục Tiểu Lâu, nhưng ngay lúc nổi lửa, trời giáng mưa to, lửa tắt thì mưa ngừng, khi lửa cháy lại, mưa to lại hạ. Tuần hoàn lặp lại, vậy mà hơn một năm trời, tất cả quân đội, quan viên tham gia không ai không tin chắc có thần linh bảo hộ, thà rằng kháng chỉ cũng không dám phụng mệnh nữa. Có người từng phá núi dẫn nước, muốn lấy vạn trượng sóng cả dìm ngập Tiểu Lâu. Há ngờ được nửa đêm giang hà đổi dòng, mấy ngàn dặm đất màu, biến thành bưng biền. Từ sau đó, không ai dám nói hai chữ “Tiểu Lâu” nữa, không ai dám động tâm tư với Tiểu Lâu nữa. Cho dù là đế vương một phương, hào cường cái thế, chỉ cần hơi có tâm ngấp nghé Tiểu Lâu, trung bộc thuộc hạ thân nhân bên cạnh, không ai không liều chết lực gián, trên sử sách, thậm chí có đại thần vì ngăn Hoàng đế phái binh dò xét Tiểu Lâu, mà đâm chết trên kim giai. Từ đó, Tiểu Lâu, trở thành cấm địa của toàn thiên hạ. Không ai dám đến gần đại sơn nọ, không ai dám bước vào dải rừng rậm nọ. Mặc hồng trần biến ảo, nhân thế phân tranh, Tiểu Lâu lại cách biệt ngoài thế sự, yên lặng nhìn nhân gian bi hoan hỉ lạc, phân phân hợp hợp. Tiểu Lâu đại sự thời gian biểu Tiểu Lâu năm đầu, giáo sư Trang từ thế giới tương lai dẫn theo hai mươi học sinh sắp sửa tham gia mô phỏng khảo thí, ngồi trên máy thời không khổng lồ, đến thế giới này. Sâu trong Vạn Sơn, lấy cự hạm họ xuyên qua thời không làm căn cứ, kiến lập Tiểu Lâu. Tiểu Lâu năm 50, kỳ tu chỉnh chuẩn bị kết thúc, các học trò Tiểu Lâu trước sau lũ lượt vào đời. Tiểu Lâu năm 50, A Hán tại Ly quốc thác sinh làm con bần dân. Tiểu Lâu năm 53, có nhân vật chính đạo vây tiễu một ma đầu tà giáo, vào nhầm Vạn Sơn, từ đó mất tích. Tiểu Lâu năm 54, Kính Tiết thác sinh vào một nhà nhiều đời hành y ở Ly quốc. Tiểu Lâu năm 55, A Hán 5 tuổi, bị bán vào nam xướng quán. Tiểu Lâu năm 62, A Hán 12 tuổi, gặp được Địch Phi. Tiểu Lâu năm 63, Tiểu Dung lấy tên Dung Tu, thác sinh vào dân gian Cảnh quốc. Tiểu Lâu năm 66, A Hán 16 tuổi, tái ngộ Địch Phi, bởi vì thủ tín bảo hộ y mà bị hình cầu đến tàn phế. Tiểu Lâu năm 68, A Hán 18 tuổi, bị Địch Phi đưa cho Bạch Kinh Hồng, sơ tẩy mà chết. Tiểu Lâu năm 72, ma đầu tà giáo phục hiện nhân gian, tên của Tiểu Lâu bắt đầu được người đời biết đến. Tiểu Lâu năm 83, Khinh Trần đầu thai Khánh quốc nhà thế gia đại tộc, nhiều đời quan hoạn quyền quý, Phương gia xuất sinh. Tiểu Lâu năm 89, Kính Tiết 35 tuổi, hành y nổi danh, được Ly vương triệu làm Ngự y. Tiểu Lâu năm 92, Kính Tiết 38 tuổi, bị vu oan bỏ tù, bị độc chết trong ngục. Tiểu Lâu năm 93, Tu La giáo thành lập. Tiểu Lâu năm 94, Cảnh vương băng hà, Dung Tu (Tiểu Dung) 31 tuổi, nhận ủy thác trọng trách, nắm quyền cử quốc. Tiểu Lâu năm 96, cao thủ tà đạo vây tiễu tàn dư chính đạo vào Vạn Sơn, mọi người từ đấy mất tích. Tiểu Lâu năm 98, Khinh Trần 15 tuổi, cùng hoàng thái nữ Khánh quốc 12 tuổi thành thân. Tiểu Lâu năm 99, Trương Sở Thần làm Tể tướng Ly quốc. Tiểu Lâu năm 99, Hoàng đế Khánh quốc băng hà, hoàng thái nữ kế vị, Khinh Trần thành nam hậu Khánh quốc, lấy thân phận Tương vương lý chính. Tiểu Lâu năm 104, Tu La giáo bị vây quét, Địch Phi ra tay tương cứu, bị thương nặng mà chết, lập lời truyền thừa Tu La giáo. Ly vương băng hà, Trương Sở thần nhận ủy thác trọng trách, người đương thời song song luận y và Dung Tu, cùng xưng nam bắc Ám đế. Cùng năm, tại Khánh quốc dưới sự nghi kỵ của nữ vương, Phương Khinh Trần tuổi 21 uất ức mà chết. Tiểu Lâu năm 107, Dung Tu (Tiểu Dung) 43 tuổi, trả chính cho Cảnh đế, gặp phải sự loại trừ của quần thần và sự khắt khe của Hoàng đế. Tiểu Lâu năm 113, Trương Sở Thần soán vị đăng cơ thành Hoàng đế Ly quốc. Tiểu Lâu năm 114, Dung Tu (Tiểu Dung) 51 tuổi, tại nông thôn chết vì bần bệnh cô tịch. Đến đây, đời thứ nhất của mọi người trong Tiểu Lâu, lũ lượt trải hết quay về. Tiểu Lâu năm 128, A Hán một mộng sáu mươi năm, bị đánh thức, xem Địch Phi một màn, tiếp tục đi ngủ. Tiểu Lâu năm 178, A Hán lại ngủ 50 năm, tỉnh dậy. Kính Tiết, Khinh Trần, Tiểu Dung thiết kế dung mạo tuyệt thế cho y. Tiểu Lâu năm 200, A Hán lại vào đời, lấy thân tuyệt mỹ, làm đứa trẻ bị vứt bỏ xuất hiện giữa núi rừng. Tiểu Lâu năm 205, Tiểu Dung sinh ra tại Duyên quốc. Tiểu Lâu năm 206, Kính Tiết sinh ra trong dòng dõi thư hương Đạm quốc. Tiểu Lâu năm 210, Khinh Trần sinh ra tại dân gian phổ thông Khánh quốc. Tiểu Lâu năm 211, A Hán 11 tuổi, nhảy xuống vách núi mà chết. Tiểu Lâu năm 230, Khinh Trần gặp phải nữ vương Khánh quốc đi săn bị hành thích. Tiểu Lâu năm 231, Khinh Trần thành nam hậu Khánh quốc. Tiểu Lâu năm 232, Tiểu Dung 27 tuổi, tại Duyên quốc nhận mệnh ủy thác. Tiểu Lâu năm 233, Khinh Trần 23 tuổi, tự thiêu mà chết. Tiểu Lâu năm 235, Kính Tiết 29 tuổi, làm Khâm thiên giám. Tiểu Lâu năm 239, Kính Tiết 33 tuổi, bởi không chịu làm ngụy chứng chỉ chứng phế Thái tử mà bị giết. Tiểu Lâu năm 244, Tiểu Dung 39 tuổi, bị tiểu Hoàng đế mình nuôi nấng độc chết. Tiểu Lâu năm 247, Hoàng đế Duyên quốc mở quan tài lục thi Tiểu Dung, giết hết thân tộc. Tiểu Lâu năm 263, đế vương man tộc xâm lược Trung Nguyên phát mười vạn đại quân tấn công Tiểu Lâu, tất cả binh tướng toàn bộ mất tích, Tiểu Lâu được Trung Nguyên các quốc bái thành thánh địa. Tiểu Lâu năm 310, A Hán lấy thân tuyệt mỹ, sinh ra ở Đới quốc, làm trưởng tử của Đới vương. Tiểu Lâu năm 330, A Hán nhảy xuống thành tự tận. Tiểu Lâu năm 350, Kính Tiết thác sinh vào nhà đại nho Lỗ quốc. Tiểu Lâu năm 370, Kính Tiết 20 tuổi, lấy văn danh vào Hàn lâm viện Lỗ quốc. Tiểu Lâu năm 391, Kính Tiết 41 tuổi, do không chịu tham dự văn tự ngục mà bị liên lụy xử tử. Tiểu Lâu năm 410, Tiểu Dung thác sinh vào nhà danh sĩ Tài quốc. Tiểu Lâu năm 421, A Hán lấy thân tuyệt mỹ, sinh ra tại nhà trung lưu Động quốc. Tiểu Lâu năm 435, Khinh Trần sinh tại nhà cùng khổ Yên quốc, thân thiết với Yên Ly. Tiểu Lâu năm 436, A Hán cha mẹ đều mất. Tiểu Lâu năm 437, A Hán 16 tuổi, cứu Địch Tĩnh. Tiểu Lâu năm 438, A Hán 17 tuổi, bị Địch Tĩnh hút cạn nội lực, nhốt ở nơi không thấy mặt trời. Tiểu Lâu năm 440, A Hán 19 tuổi, Địch Tĩnh thất đạo bị diệt, ăn tươi máu thịt A Hán, tinh thần lực của A Hán mất khống chế, hóa thành tro bụi. Tiểu Lâu năm 444, Tiểu Dung 34 tuổi, được Tài vương ủy thác. Tiểu Lâu năm 457, Khinh Trần 22 tuổi, Yên Ly kim điện bị hành thích, Khinh Trần lấy thân bảo vệ, trọng thương mà chết. Tiểu Lâu năm 458, Tiểu Dung 48 tuổi, Tài vương 16 tuổi tự mình chấp chính, Tiểu Dung giao ra quyền bính, thoái ẩn núi rừng. Tiểu Lâu năm 459, Tài vương đem Tiểu Dung đã thoái ẩn một năm hạ ngục, tịch biên diệt tộc, chém ngang lưng giữa chợ. Tiểu Lâu năm 500, Kính Tiết sinh ra ở nhà võ tướng Ngô quốc. Tiểu Lâu năm 526, Kính Tiết 26 tuổi, bái chức Đại tướng quân. Tiểu Lâu năm 531, Kính Tiết 31 tuổi, do không chịu tham dự đoạt vị đảng tranh mà bị hại. Tiểu Lâu năm 540, A Hán lấy dung mạo trung bình, thác sinh trong nhà trung lưu. Tiểu Lâu năm 557, A Hán 17 tuổi, trở về Tiểu Lâu, mã hóa quá trình mô phỏng, ngoại trừ giáo sư thì không ai được biết. Tiểu Lâu năm 650, Kính Tiết thác sinh tại danh môn vọng tộc Vệ quốc. Tiểu Lâu năm 660, A Hán lấy dung mạo trung bình, thác sinh trong nhà trung lưu. Tiểu Lâu năm 699, A Hán 39 tuổi, trở về Tiểu Lâu, mã hóa quá trình mô phỏng, ngoại trừ giáo sư thì không ai được biết. Tiểu Lâu năm 695, Kính Tiết từng làm Tể tướng một nước bần bệnh cùng đến, chết ở nơi lưu đày. Tiểu Lâu năm 793, Tiểu Dung thác sinh vào nhà trọng thần Yên quốc, làm độc tử, cha mẹ mất sớm. Tiểu Lâu năm 795, Kính Tiết thác sinh tại sa mạc biên cảnh Trần Triệu, làm độc tử, cha mẹ mất sớm. Tiểu Lâu năm 799, Khinh Trần thác sinh nhà quan hoạn Sở quốc, làm độc tử. Tiểu Lâu năm 800, A Hán lại vào đời. Tiểu Lâu năm 815, Kính Tiết thành người giàu nhất Triệu quốc, dựng lâm viên, định cư Tế Huyện. Tiểu Lâu năm 817, A Hán 17 tuổi, được Địch Tuyệt ủy thác, thành Tu La giáo chủ. Phong Kính Tiết bất kham rước họa, lần đầu gặp Lư Đông Ly (Phong Kính Tiết 22 tuổi, Lư Đông Ly 23 tuổi). Tiểu Lâu năm 818, A Hán tuần tra thiên hạ, tại phủ Đại Danh gặp được Phong Kính Tiết đang bảo vệ bên cạnh Lư Đông Ly, tại kinh thành Yên quốc gặp được Tiểu Dung đã nhận sự ủy thác của Yên vương. Khinh Trần 19 tuổi, lần đầu gặp Sở Nhược Hồng 8 tuổi. Tiểu Lâu năm 819, Phương Khinh Trần vì bảo vệ Sở Nhược Hồng mà bị trượng trách, gần như mất mạng. Mời các bạn đón đọc Tiếu Ngữ Khinh Trần của tác giả Lão Trang Mặc Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Hàn Trinh Trinh
Sau một đêm triền miên cô rời đi, anh dùng bảng quảng cáo lớn nhất thành phố, giăng biểu ngữ đầy đường ra giá trên trời tìm về…… Quảng cáo đến toàn dân như vậy làm cho cô không thể không xuất hiện…… Cô tức giận hỏi anh: “Anh muốn làm gì?” Anh vô tình tàn nhẫn: “Đêm hôm đó, cô có mang cốt nhục của tôi không?” Nhìn thấy hai tròng mắt lạnh lẽo của anh, cô quyết đoán trả lời…… “Không có……” “Tốt nhất cô không nên gạt tôi, bởi vì cô chịu đựng không nổi cơn tức giận của tôi.” Sáu năm sau! Cô trở thành diễn viên được hoan nghênh nhất tại đêm trao giải Kim Mã, cô mang theo con gái cưng âu yếm đi lên nhận giải, cùng con gái ngọt ngào chụp ảnh chung trước khán giả cả nước…… Anh ngồi ở trước TV, sắc mặt ngưng trọng, cô gái, cô chọc không đúng người rồi ... .... *** Đêm Noel tuyết bay đầy trời…… Một cái cô gái mặc áo lông màu xanh nhạt, bộ đồ thể thao màu trắng, cưỡi xe đạp chạy nhanh trong gió tuyết, một giọt máu rơi xuống nền tuyết, đỏ tươi…… Cô vươn bàn con tay nhỏ bé, đè lại cái mũi, ngăn cho máu không chảy tiếp, trong đầu lại nhớ lại lời bác sĩ căn dặn mình……“Gần đây sức miễn dịch càng ngày càng thấp, trước khi có kết quả kiểm tra, cô tuyệt đối không thể để cho thân thể của mình bị thương……” “Cháu sẽ chết sao? Nếu cháu chết, em trai cháu phải làm sao bây giờ? Nó mới ba tuổi…… Ba mẹ cháu đều bỏ lại chúng cháu mà đi rồi……” Cô yếu ớt hỏi bác sĩ…… Bác sĩ lắc đầu không lên tiếng…… Hạ Tuyết nhớ tới mấy chuyện ở bệnh viện vừa rồi, lòng của cô đau xót, trong đôi mắt đã phủ nước, mờ mịt nhìn đêm Noel lung linh sắc đèn màu, có ông già Nô-en, còn có một cặp đôi đang cầm hoa tươi ôm nhau gọt ngào, cô nghẹn ngào tự nhủ: “Không có việc gì, có lẽ kết quả kiểm tra sẽ không sao, mình không sao đâu? Có lẽ mình còn có thể sống……” Chuông di động vang lên. Hạ Tuyết nhanh dừng xe, một tay lấy điện thoại ra, một tay dùng khăn bịt mũi, cố gắng hé miệng, nói……“A……” “Sao còn chưa tới?” Một giọng nói mềm nhẹ, cũng rất lạnh lẽo truyền đến…… Hạ Tuyết vô cùng xin lỗi: “Thực xin lỗi, Cẩn Nhu…… mình lập tức đi tới…… Bạn chờ một chút……” “Ừ…… Mau tới…… Rõ ràng đã hẹn, đến giúp mình cùng vào lễ Giáng Sinh……” Đối phương có chút miễn cưỡng cười nói. “Lập tức tới liền!” Hạ tuyết lập tức tắt điện thoại, đạp xe, nhanh đến nhà hàng cơm Tây. Trong nhà hàng. Có cô gái mặc âu phục màu trắng, nhu thuận ngồi bên cửa sổ, ánh mắt run rẩy một tia lạnh lẽo cùng phẫn nộ…… “Cẩn Nhu?” Hạ Tuyết vui vẻ địa đi vào nhà hàng cơm Tây, nhìn thấy cách ăn mặc tối nay của bạn thân, cô kinh ngạc nói: “Bạn hôm nay đẹp quá……” Cẩn Nhu nhìn thấy Hạ Tuyết xinh đẹp giống như bông tuyết trong suốt trên bầu trời, cô khẽ nhếch miệng cười nói: “Bạn đẹp nhất…… Từ nhỏ đến lớn, chúng ta đi chung, người khác đều khen bạn đẹp…… khen nhà của mình có tiền……” “Nói cái gì đó?” Hạ Tuyết cố ý trừng mắt bạn thân một cái, sau đó gọi người phục vụ mang tới một ly cà phê…… Tối nay cô không có phát hiện ánh mắt của bạn thân thật đáng sợ…… Cẩn Nhu lại nhìn thật kỹ Hạ Tuyết, hỏi: “Bác sĩ nói như thế nào? Không có việc gì chứ? Có thể sống được thật lâu chứ?” Ánh mắt Hạ Tuyết hơi tối đi…… Cô cố gắng cười cười, không dám nói, chỉ tùy tiện quay người…… Cẩn Nhu đột nhiên cắn hàm răng, nhìn thấy bộ dáng của Hạ Tuyết, cô cắn môi, giả bộ an ủi: “Không có việc gì! Có thể sẽ sống sót mà? Bạn phải có hy vọng! Nếu bạn thật sự có chuyện, mình sẽ giúp bạn chiếu cố em trai, tìm cho nó một gia đình hoặc một cô nhi viện.” Hạ Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy bạn thân tối nay dường như thay đổi, cô khó hiểu, cười nói: “Này! Đêm nay bạn làm sao vậy? Nói lung tung! Không phải chưa có kết quả xét nghiệm sao?” Cẩn Nhu hạ mắt…… Hạ Tuyết vươn tay, nhẹ nắm tay bạn thân, mạnh mẽ tươi cười, cố ý lẩm bẩm nói: “Ai nha, bạn không phải là quá lo lắng chứ? Mình không sao mà……” Cẩn Nhu miễn cưỡng cười…… Cúi đầu, lên tiếng nói: “Mình vừa rồi bị rớt một cái nhẫn ở toilet, bạn giúp mình tìm một chút nhé……” “A? Mình phải nhanh đi xem!” Hạ Tuyết vừa nghe, liền lập tức đứng dậy, đi đến toilet, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, Hạ Tuyết vẫn đều chăm sóc Cẩn Nhu giống như em gái. Cẩn Nhu một cắn môi, trong đôi mắt tràn đầy nước mắt, quay đầu, nhìn thấy bạn tốt đi khỏi, sắc mặt của cô đột nhiên lạnh lẽo, lấy ra một gói bột màu trắng…… Cô nhìn ly cà phê ấm áp trước mặt, hung hăng nói: “Dù sao…… Bạn không phải sẽ chết sao? Giúp đỡ mình lần này đi……” ... Mời các bạn đón đọc Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc của tác giả Hàn Trinh Trinh.
Lưu Luyến Không Quên - Tinh Tử Khanh Khanh
Người ta nói trong cuộc đời mỗi người sẽ gặp được ba người: một là người mình yêu nhất, một là người yêu mình nhất và người sẽ cùng mình đi suốt cuộc đời. Và đối với những người may mắn, ba người đó thật ra chỉ là một.  Vậy khi anh, tổng giám đốc của LS Quốc tế nắm giữ một phần huyết mạch kinh tế toàn cầu, đẹp trai, giàu có, làm việc quyết đoán dứt khoát nhưng cũng lạnh lùng đến vô cùng, bị người khác gọi là  tổng giám đốc mặt lạnh gặp cô, hoa khôi của trường đại học, nhưng lại vì một âm mưu mà mất đi lần đầu tiên, cũng mất đi tình yêu đầu, anh gặp cô, đen gặp trắng, nóng gặp lạnh, phúc hắc gặp thanh thuần, bao nhiêu dây dưa từ quá khứ, hiện tại cho đến tương lai đã gắn kết hai người tưởng chừng không cùng một thế giới lại với nhau, liệu họ có thể cùng đi với nhau đến suốt cuộc đời không? *** Vào đêm, khu giải trí lớn nhất thành phố H đang vào thời điểm náo nhiệt nhất, cổng lớn xa hoa khí phái của nó đèn hoa muôn màu, cao cao trên không trung treo một tấm bảng đèn điện lớn, thiếp vàng hai chữ "Đế đô" mang theo một loại khí phái bức người, trước cửa ra vào của Đế đô, hàng hàng các loại xe sang trọng xếp hàng. Vừa nhìn đã biết, người có thể vào được đây không giàu cũng sang ... Một chiếc xe taxi chậm rãi dừng lại trước cửa, đặt mình vào giữa hàng hàng lớp lớp những chiếc xe sang, chiếc taxi trông có vẻ đặc biệt khó coi. Từ trên xe bước xuống hai cô gái, cô gái bước xuống trước là Trương Tiểu Mạn, giày cao gót, váy thật ngắn bó sát, ăn mặc trang điểm thật thời thượng, tất cả là vì lần đầu tiên đi phỏng vấn này của cô mà đặc biệt chuẩn bị; Trương Tiểu Mạn lúc này đang vội vội vàng vàng, không ngừng quay lại kêu gọi cô gái đang đi phía sau: 'Lâm Y, làm ơn đi nhanh một chút được không, chúng ta muộn rồi!' 'Ừm, nào có ai đến những chỗ này để phỏng vấn bao giờ chữ? Những người này đang âm mưu gì đây ...?' Lâm Y hơi nhíu mày. Cô mặc một chiếc quần bò, áo trắng, đơn giản như đang đi dạo phố. Nếu như không phải Tiểu Mạn cứ cứng rắn kéo cô đi cùng thì Lâm Y nghĩ cô sẽ không bao giờ đến những chỗ này! 'Tiểu thư à, đó chính là tập đoàn Mạc thị nha! Nghe hiểu không? Loại sinh viên mới tốt nghiệp ra trường như chúng ta vốn không thể chen chân vào ... bạn nói người ta có thể có âm mưu gì chứ?' Trương Tiểu Mạn bất mãn trừng mắt nhìn Lâm Y sau đó lại thở dài một tiếng, 'Mình nào có số tốt như bạn, có thể được giữ lại trường để làm việc, không cần vất vả đi tìm việc chứ ...' 'Được rồi được rồi, đừng nói nữa, giờ không phải mình đang đi với bạn đây sao?' Vừa nghe nhắc đến giữ lại trường, Lâm Y liền ngăn bạn lại. Cô biết mình được giữ lại trường đã khiến bao nhiêu bạn học cùng đỏ mắt vì ghen tỵ, chính bởi vì điều này mà cô không nỡ từ chối yêu cầu của Trương Tiểu Mạn đi cùng cô đến buổi phỏng vấn này! Hơn nữa, bảo một cô gái trẻ đến nơi thế này để phỏng vấn làm sao không khẩn trương cho được, nhưng đối phương đúng là Mạc thị vang danh khắp thành phố H nha, cũng không thể lấy lòng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử được! 'Triệu Viêm đâu? Không phải bạn nói cô ấy sẽ đi với bạn đến đây sao?' 'Haizz, bạn ấy là người bận rộn! Gần đi lại có chuyện gấp không đi được ...' Triệu Viêm là bạn học của hai người, bộ dạng rất xinh đẹp, thành tích học tập lại tốt, gia cảnh ưu việt, là phó chủ tịch hội sinh viên của trường đại học H, cũng có thể coi như một nhân vật nổi tiếng của đại học H ... Lúc này nơi một phòng bao ở một góc khuất của Đế Đô, dưới ngọn đèn nhu hòa, hai người đàn ông đang nhàn nhã tựa người vào sofa, bên cạnh còn có một cô gái trẻ tuổi đang ngồi, cô gái kia gương mặt xinh xắn, trang điểm tinh xảo nhưng mang theo một vẻ lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn lâu, trước mặt họ là một chiếc bàn nhỏ bên trên bày rất nhiều rượu Tây, thức uống, hoa quả. Rõ ràng bọn họ đang chờ người mà cũng rõ ràng là thời gian hẹn đã đến rồi nhưng người họ chờ vẫn chưa thấy tới ... 'Mạc thiếu, ngài nói xem hai cô gái kia sao vẫn chưa đến? Chắc là sẽ không trốn mất đấy chứ?' Một trong số hai người đàn ông thân mặc một bộ Tây trang màu đen sốt ruột lên tiếng. Người đàn ông còn lại được xưng là Mạc thiếu, lười nhác dựa hẳn người vào sofa, hắn đeo một chiếc mắt kính gọng vàng, thoạt nhìn có vẻ ôn hòa lịch sự nhưng ánh mắt lại phóng đãng không kềm chế được. Hắn chính là thiếu chủ của tập đoàn Mạc thị, tập đoàn chuyên về giải trí vang danh khắp thành phố H, Mạc Hưng, là loại công tử nhà giàu điển hình, không học vấn không nghề nghiệp, cuộc sống phóng đãng không tiết chế ... Nghe câu nói của người đàn ông mặc áo đen, trên gương mặt nhã nhặn lộ ra một ý cười lạnh lùng: 'Yên tâm đi, cô gái kia làm sao mà nỡ bỏ qua cơ hội tiến vào Mạc thị chứ!' 'Cũng không biết lần này có phải là sẽ bị từ chối nữa hay không đây ...' Giọng nói của người áo đen càng lúc càng nhỏ giống như là đang tự nói cho mình nghe. 'Chắc là không đâu! Nghe nói là hoa khôi của trường đại học H, bộ dạng thật xinh đẹp thanh thuần ...' Giọng của Mạc Hưng cũng nhỏ như đang thì thầm. Cô gái ngồi bên cạnh vẫn lặng im không nói, chỉ có mí mắt hơi giật tỏ vẻ có chút phản ứng. Đang lúc hai người nói chuyện, nơi cửa phòng bao vang lên một tràng tiếng gõ, bên môi Mạc Hưng lộ ra một nụ cười nhạt, tiếp đến đã nghe tiếng nhân viên phục vụ mở cửa, dẫn vào hai cô gái, chính là Trương Tiểu Mạn và Lâm Y! Ánh mắt của ba người trong phòng bao không hẹn mà cùng quét về phía hai cô gái đang đứng nơi cửa, không có một tiếng động nào, cái nhìn như thợ săn đang nhìn con mồi khiến cho hai cô gái bắt đầu cảm thấy bất an ... 'Mạc tổng, thực xin lỗi, chúng tôi đón không được taxi cho nên ... hơi trễ một chút ...' Trương Tiểu Mạn hoang mang giải thích. 'Ồ, không sao!' Giọng Mạc Hưng nghe thật ôn hòa, hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt hai cô gái, ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Trương Tiểu Mạn một giây, hơi mỉm cười sau đó rất nhanh đã chuyển đến trên người Lâm Y. Ánh mắt sắc bén vô tả của hắn lướt qua khắp người Lâm Y, từ mặt cho đến ngực rồi xuống đến chân ... 'Xin lỗi, tôi không đến phỏng vấn, ngài ... không cần phải nhìn tôi ...' Lâm Y bị hắn nhìn đến rùng mình, toàn thân không được tự nhiên, lắp bắp nói. 'Ờ ...' Mạc Hưng lúc này mới thu lại tầm mắt, cười một cách ôn hòa, 'Hai vị tiểu thư, xin mời ngồi ...' Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía một nam một nữ đang ngồi nơi sofa, 'Vương ca, Lý tỷ!' Trương Tiểu Mạn vội tươi cười nhìn về phía đôi nam nữ đang ngồi trên sofa vẻ mặt lạnh lùng sau đó kéo Lâm Y đi đến sofa cùng ngồi xuống. 'Rượu!' Vừa ngồi vào chỗ của mình, người đàn ông mặc áo đen được gọi là Vương ca đã đặt hai ly rượu trước mặt hai cô gái. 'Tôi không uống rượu, xin cho tôi một ly nước ...' Lâm Y ngẩng đầu nhìn lướt qua Vương ca, nhàn nhạt nói. 'Vậy đổi cho cô ấy một ly nước trái cây!' Mạc Hưng cười, dặn dò nhân viên phục vụ. Sau đó hắn nâng chiếc cốc trong tay, 'Nào, chúng ta cạn một ly trước. Hoan nghênh cô gia nhập Mạc thị của chúng tôi!' 'Mạc tổng, ý ngài là tôi có thể đến Mạc thị làm việc sao?' Ánh mắt Trương Tiểu Mạn không giấu được vẻ vui sướng. 'Đương nhiên phải xem biểu hiện hôm nay của cô ...' Trong đáy mắt Mạc Hưng ý cười càng sâu xa. 'Ừm ... hiểu rõ ...' Trương Tiểu Mạn ngửa đầu uống cạn một ly rượu, Lâm Y cũng nhấp một ngụm nước trái cây. 'Trương tiểu thư, chúng ta cũng uống một chút ...' Lúc này người đàn ông áo đen tên Vương ca đứng dậy ... Liên tục cạn vài ly rượu, bầu không khí trong phòng bao bắt đầu trở nên ái muội, gương mặt của Trương Tiểu Mạn đã đỏ bừng, hiển nhiên là rất hưng phấn, cô nàng đi đến bên cạnh Mạc Hưng, bắt đầu chủ động mời rượu hắn. Gương mặt Mạc Hưng đầy ý cười vỗ vỗ khoảng không bên người, 'Nào, đến đây ngồi đi!' Trương Tiểu Mạn cũng không từ chối, mượn hơi men to gan ngồi xuống bên cạnh Mạc Hưng ... Rượu uống càng lúc càng nhiều, trong mắt Trương Tiểu Mạn đã có chút men say, sau chiếc kính gọng vàng, mắt Mạc Hưng lòe lòe sáng, hắn cười câu tay, Trương Tiểu Mạn liền ngã vào lòng hắn, cô nàng ỡm ờ cho có lệ rồi cứ vậy tựa vào trong lòng Mạc Hưng, trêm má lóe lên một màu đỏ mê người ... Quy tắc ngầm gì đó, cô dĩ nhiên là có nghe nói qua, chẳng lẽ đây chính là??? Lâm Y bất an nhìn Trương Tiểu Mạn, cô biết gia cảnh của bạn mình khó khăn, cấp bách muốn công việc này nhưng với hoàn cảnh hiện giờ, sinh viên vừa mới tốt nghiệp ra trường muốn tìm một công việc tốt để làm thực sự rất khó! Nhưng ... Lâm Y rốt cuộc đứng dậy, cô muốn trước khi có chuyện không may nhanh chóng dẫn Tiểu Mạn ra ngoài ... Nhưng đầu cô nặng quá, chân lại rất nhẹ, đi chưa được hai bước thì Lâm Y đã nặng nề té lăn dưới thảm, tiếp theo liền thấy cánh tay bị nắm chặt, toàn thân bị nhấc lên, trước mắt mơ hồ xuất hiện gương mặt lạnh lùng mà xinh đẹp của Lý tỷ, rõ ràng có thể thấy được một nụ cười lạnh. Sau đó là gương mặt đầy ý cười của Mạc Hưng cũng xuất hiện trong mắt cô, sau chiếc kính gọng vàng, mắt hắn đầy ái muội: 'Lâm tiểu thư, thực xin lỗi, Lý tỷ của chúng ta hôm nay muốn dẫn cô đi kiểm tra một chút xem có phải là hàng thật giá thật xử ...' Lâm Y thất thần, kinh hãi trừng mắt nhìn người trước mặt. 'Không!' Rốt cuộc phản ứng lại, đầu óc Lâm Y nháy mắt tràn đầy phẫn nộ và khiếp sợ, cô giãy dụa muốn thoát khỏi bàn tay của Lý tỷ, 'Các người nhất định là tìm sai người rồi! Tôi không quen biết các người!' Trên tường bất ngờ mở ra một khung cửa ngầm, cô gái tên Lỷ tỷ sức lực rất lớn, hai tay chế trụ thắt lưng của Lâm Y, nhấc cô lên, trong sự giãy dụa vô lực và tiếng kêu suy yếu của cô đi vào trong cánh cửa ngầm ... Lâm Y bị ném mạnh lên giường, cô nằm nghiêng nghiêng, bị cô gái kia thuần thục chế trụ hai tay đặt trên đỉnh đầu, tiếp đó bị trói lại bằng một sợi dây thừng, trói chặt hai tay cô vào khung giường. Lâm Y kinh khiếp lại vô lực đá loạn hai chân, vặn vẹo thân mình, giọng nói cũng là hữu khí vô lực: 'Thả tôi ra, các người bắt lầm người rồi ...' Trên gương mặt xinh đẹp mà lạnh lùng của cô gái tên Lý tỷ vẫn không có chút biểu tình nào, cô ta cởi quần áo của Lâm Y, lật nghiêng người cô lại giống như đang kiểm tra gì đó. Trên thân thể như ngọc kia không hề có một tỳ vết nào, hoàn mỹ vô khuyết khiến Lý tỷ nhìn có vẻ hài lòng. Đây là chuyện mà lão phu nhân đã giao phó, trước khi đưa đến cho thiếu gia nhất định phải kiểm tra, nhất định phải là tốt nhất ... Lâm Y khuất nhục nhắm chặt mắt, cô đã không kêu thét nữa bởi vì rõ ràng là phí công vô ích mà thôi! Hàm răng trắng hung hăng cắn chặt phiến môi, ánh mắt cô trống rỗng, trên trán là một tầng mồ hôi mỏng ... Lát sau cô gái kia giúp Lâm Y chỉnh lý lại y phục, cởi dây trói rồi xoay đầu gọi với ra ngoài: 'Được rồi, hàng thật giá thật, có thể đưa đi!' ... Mời các bạn đón đọc Lưu Luyến Không Quên của tác giả Tinh Tử Khanh Khanh.
Lưu Luyến Không Quên - Lam Bạch Sắc
Cô gặp anh vào mùa sen nở. Khi ấy đang là chính hạ. Năm đó gặp phải anh, là thời gian không đúng. Anh đã quên tất thảy, còn cô lại trầm luân tới tận đáy cốc. Đến cả khi gặp lại vẫn là thời gian không đúng, anh muốn đòi lại con trai, mà với cô đứa con ấy là tất cả. Vì thế, họ nhất thiết phải tới tòa án giải quyết… Tóm lại, điều không nên nhất trong cuộc đời này chính là “vô ái thừa hoan” Dưới bóng đêm, là tâm ai mê luyến? Là ai ở nơi cao nhìn cô cùng đường bí lối? Yêu hận luân phiên, vừa mới đi đã bảy năm ròng. May mà cuối cùng, khi năm tháng lặng trôi, hai ta vẫn được tay trong tay. *** Dạo gần đây, báo chí không ngừng đưa tin: người cầm quyền Lệ thị – Lệ Trọng Mưu đang kiện cáo tranh đoạt quyền nuôi dưỡng một cậu bé sáu tuổi. Phiên tòa còn chưa mở mà dư luận đã vô cùng náo nhiệt. Trong sự việc đó, một bên là đế vương thương nghiệp, một bên lại là… Ngô Đồng, cô ấy là ai? Trong chuyên mục scandal nóng của tuần san giật tít, giới truyền thông muốn đào bới bối cảnh của Ngô Đồng, kết quả: cô gái này thân phận trắng như giấy, bảy năm trước khi tốt nghiệp từng vào Lệ thị thực tập; trừ lần đó ra, thì cô và vị giám đốc Lệ Trọng Mưu chẳng có liên quan gì đến nhau. Bọn phóng viên chuyển hướng nghi ngờ sang đứa bé, nó từ đâu tới mà có thể gây nên chuyện bát quái như vậy. Bộ phận PR của Lệ thị lập tức phát hành công văn ép giới truyền thông không được phép quấy rầy cuộc sống của cậu bé. Có biên tập của một tạp chí điếc không sợ súng, chụp lén được mấy tấm ảnh của cậu, ba ngày sau, tạp chí đó bị Lệ thị thu mua, tổng giám đốc Lệ Trọng Mưu kí một chữ, tạp chí đó buộc ngừng ấn hành. Tuy nhiên, tạp chí số cuối cùng này lại có lượng tiêu thụ tốt vô cùng, trên trang bìa là hình ảnh một cậu bé phấn điêu ngọc thế, vô cùng linh động, bộ dáng khả ái dễ thương. Hoàn toàn ngược lại so với Lệ tổng lãnh khốc vô tình. Chính điều này lại khiến người ta thêm yêu thích. Càng nhiều phóng viên không ngại mạo hiểm, cắm chốt chầu trực bên ngoài tòa án mỗi lần khai mạc phiên tòa mới. Lần này tòa án thẩm vấn lâu hơn phiên trước, bậc thang chỉ có vài chục thước mà đứng đứng ngồi ngồi chật kín toàn phóng viên. Một đám người nâng máy quay, máy chụp hình, máy ghi âm… chỉ chờ đương sự xuất hiện. Cuối tháng tư, trời chuyển muộn, ánh mặt trời cuối xuân rạng rỡ không vương một tia ưu phiền. Thân ảnh gầy guộc từ cổng chính đi ra, mấy trăm màn ảnh ngay lập tức chụp không ngừng, mọi người hét lên xông tới, chặn trước cản sau. Ngô Đồng bị đèn huỳnh quang bức không mở được mắt, xung quanh đều là phóng viên, lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Máy ảnh chớp nháy như hàng trăm quả bom ném về phía cô. “Ngô tiểu thư, có phải cô và Lệ Trọng Mưu kiện tụng….” “Nghe nói lần này Lệ tổng mời thuê luật sư đoàn…” “Cô có thể ra mặt cùng con mình hay không…” Ngô Đồng không trả lời gì được, cô hồi tưởng lại cảnh vị luật sư kia gay gắt chất vấn mình, và cả người đàn ông hà khắc bên cạnh ông ta. Gương mặt cô thoáng chốc trắng bệch, bước đi loạng choạng, bên ngoài phóng viên đổ xô về phía trước, những chiếc microphone cực lớn vượt qua đầu người vươn về phía cô làm cô thở gấp liên tục. Đúng lúc ấy, đám người phía sau chợt xôn xao —— Lệ Trọng Mưu xuất hiện. Phần lớn phóng viên bên này muốn chạy sang bên kia, đáng tiếc chưa kịp tới gần Lệ Trọng Mưu đã bị mấy tay vệ sĩ tây trang đen sì ngăn lại. Lệ Trọng Mưu trong mắt mọi người là đường hoàng mà qua, chẳng lưu lại cái gì. Tới khi đi ngang qua Ngô Đồng, bước chân chợt dừng lại . Cô bận đối mặt với phóng viên, không nhìn thấy anh. Nhưng anh lại thấy cô. Mi tâm Lệ Trọng Mưu cau lại, một giây sau không biết làm như thế nào mà túm được Ngô Đồng ra ngoài, Phóng viên không kịp phản ứng, mắt Ngô Đồng thấy như trời long đất lở, đến lúc ngẩng đầu lên đã phát hiện ra mình đang bị ôm đi xuống bậc thang. Cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, giúp cô thoát khỏi vòng vây một cách dễ dàng. Người cô nhũn ra. Không dám nghiêng đầu nhìn, đến một cái liếc mắt cũng sợ. Phóng viên muốn đuổi theo, vệ sĩ liền chặn lại con đường phía trước, trợ lí Lệ Trọng Mưu – Lâm Kiến Nhạc nhanh chóng bị phóng viên vây kín. Trợ lí Lâm vừa cười nói: cảm tạ truyền thông bằng hữu đã “đặc biệt” quan tâm tới đại boss, vừa dứt khoát: điều gì cũng không trả lời được. Chiếc Maybach dừng bên đường, Ngô Đồng bị người nào đó ép phải ngồi xuống ghế sau, theo bản năng cô giãy giãy, sức lực so với người nào đó kia quả đúng là “lấy trứng chọi đá”. Lệ Trọng Mưu theo sau lên xe, đóng cửa “Bộp” một cái, “Lái xe.” Xe tăng tốc rời khỏi chốn thị phi. Ngô Đồng liếc nhìn gương chiếu hậu, vẫn còn vài phóng viên chưa từ bỏ ý định theo đuôi, cô vừa định thu lại tầm mắt thì chạm ngay vào ánh mắt của Lệ Trọng Mưu đang ngồi đối diện. Anh quán sát cô, bí ẩn và cẩn thận. Tim bỗng run lên, Ngô Đồng cúi đầu, mắt thấy xe chuẩn bị rẽ, cô đột nhiên cao giọng nói: “Dừng xe!” Tài xế lão Tống hiểu nhất là nhìn mặt mà nói chuyện, đang muốn phanh xe, Lệ Trọng Mưu trên mặt không có biểu tình gì, vì vậy đành phải ngoảnh mặt làm ngơ với yêu cầu của Ngô Đồng. Xe vẫn chạy bon bon trên đường, Ngô Đồng ngồi đó, vẫn luôn cắn môi. Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, bên tai vang lên giọng nam trầm như tiếng cello: “Ngô tiểu thư đi đâu? Tiễn cô một đoạn đường.” Trong lòng cô ngũ vị tạp trần, không tiếp lời. Không khí trong xe trầm mặc, xung quanh Ngô Đồng cư như lập lờ luồng khí : “Không phận sự miễn gần.” Tất cả vấn đề tranh chấp quyền nuôi dưỡng Đồng Đồng anh đều giao toàn bộ cho Lâm Kiến Nhạc xử lí. Thỉnh thoảng nghe Kiến Nhạc báo cáo, hầu hết là kể chuyện người phụ nữ này có thái độ cứng rắn thế nào, nói gì cũng không chịu ngượng bộ. Cô còn kiên trì nhất quyết đòi mang con rời khỏi HongKong, không muốn nói thêm gì nữa. Còn Lệ Trọng Mưu thì càng không có ý định sẽ dây dưa tiếp, anh phái luôn luật sư ra mặt để giải quyết. Vừa lúc nãy ở tòa án, cô còn khiên định không chịu từ bỏ quyền nuôi dưỡng con trai, nhưng khi nói chuyện cô lại không dám nhìn thẳng vào anh. Người phụ nữ này đối mặt với anh, cường thế chạy biến đi đâu hết rồi? Một người đầy mâu thuẫn… Lệ Trọng Mưu thừa nhận anh khá tò mò về cô. Im lặng hồi lâu, Lệ Trọng Mưu cứ tưởng cô thỏa hiệp, cô lại nói: “Tôi phải về công ty xử lí vài chuyện, quan hệ của tôi và anh đang căng thẳng thế này, chắc chắn anh không mong phóng viên chụp được ảnh anh và tôi trước cổng công ty, đúng không?” Ngữ khí của cô không kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh, một câu nói mà đánh trúng trọng điểm ngay lập tức. Lệ Trọng Mưu kinh ngạc, nhướn mày lên nhìn cô. Ngô Đồng đánh mắt né tránh anh. Ánh mắt anh hạ xuống so với băng đá khiến người ta rét run; nhưng cũng giống như vũng lầy, càng kéo người ta lún sâu hơn nữa. Làm cô vạn kiếp bất phục. Lệ Trọng Mưu dừng ánh mắt, đánh giá cô. Anh bắt được trong mắt cô một thoáng ảm đạm. Lệ Trọng Mưu thấy cô phục tùng, suy tư mất nửa giây, anh ngước mắt, “Lão Tống, dừng xe.” Xe vừa dừng hẳn, cô vội mở của nhảy xuống. Chẳng thèm để ý xe cộ, băng qua đường cái đến trạm xe buýt. Bên này, chiếc Maybach không lái đi, mà quay đầu dừng cách đó một đoạn. Lệ Trọng Mưu ngồi phía sau, nhìn thân ảnh bé nhỏ co rúm, lẻ loi chờ xe buýt. Anh thu ánh mắt về, nhấn vào notebook điện tử trong xe, xem kế hoạch buổi chiều, anh bật bút điện tử, chấm vào màn hình lật sang trang khác. Ngô Đồng cũng lặng lẽ đợi xe. Buồn bã nhuộm dần lên khóe mắt. Cô nghĩ mãi mà không rõ, sự tình làm sao có thể rơi vào tình trạng như hôm nay? ... Mời các bạn đón đọc Lưu Luyến Không Quên của tác giả Lam Bạch Sắc.
Long Phượng Trình Tường - Lam Ngả Thảo
Nàng là công chúa Phượng Tộc, miễn cưỡng xem như vậy đi. Hắn là hoàng tử của Long Tộc, ừ, cũng miễn cưỡng xem như vậy đi. Lúc ban đầu nàng nảy sinh tình cảm với hắn, lại phát hiện hắn chẳng những phong lưu, còn rất hay quên, vì bảo vệ mạng nhỏ, nàng đành phải dùng cách tôn trọng nhưng tránh gần gũi để đối xử với hắn. Thật vất vả lắm hắn mới trở thành người bình thường, nói hết tâm sự với nàng, kết quả —— Thân phận thật sự của hắn là con trai của Thiên Đế! Mà nàng, là kẻ thù sống còn của Thiên Đình, công chúa của Tu La Tộc! Hơn nữa thái tử Thiên Giới như hổ rình mồi, hoàng tử Giao Tộc yêu thầm đưa tình, công chúa Phượng Tộc oán hận khó yên. . . . . . Ôi, phải phổ một khúc hoan ca long phượng trình tường, sao mà khó như vậy? *** Lúc Thiên Đế hạ khẩu dụ, ta đang chơi đùa với Cửu Ly ở đỉnh Phượng Dực Nhai trên núi Đan Huyệt. Trong chúng thần tiên ở tiên giới, ta chỉ là một Tán Tiên bé nhỏ không đáng kể đến. Một thân áo choàng xanh trải qua vạn năm, chỉ vì chân thân là chim Loan, cũng không biết cha mẹ đã hồn phi phách tán của ta hay là người dì đang nuôi nấng ta hiện nay, ai là người đặt cho ta một cái tên cực kỳ bình thường: Thanh Loan. Có thể thấy được lúc đặt tên chẳng hề quan tâm bao nhiêu. Trong một vạn năm này, ta vượt qua từng ấy năm nhưng chẳng hề chú ý đến, sau khi tu thành hình người thì thường xuyên rời khỏi núi Đan Huyệt mà du lịch khắp nơi, Cửu Ly chính là do ta đi du lịch mang về. Cửu Ly là một con Cửu Vĩ Hồ, năm đó đi ngang qua Thanh Khâu, ta cùng với Long Tử Nhạc Kha, Giao Nhân (*) Ly Quang ngủ qua đêm ở Ngân Hà Cốc, Thái Âm(**) Tinh Quân treo giữa trời, trời đất giống như được rải một lớp đường trắng nhàn nhạt, vạn vật rì rào trong tiếng gió. Khi Cửu Ly lú đầu từ trong rừng ra ngoài kiếm ăn, màu lông trắng nhạt trong sáng như phát ra ánh sáng màu bạc dưới ánh trăng sáng tỏ, ta kinh ngạc kêu lên một tiếng, có hồ ly nhỏ kia quay đầu lại, khuôn mặt nhòn nhọn, chỉ có màu sắc của đôi đồng tử giống như đá hồng ngọc thượng hạng ửng lên sóng nước long lanh, ta tựa như bị nó mê hoặc. (*)Giao Nhân: người cá (**)Thái Âm: vầng trăng Trên núi Đan Huyệt, người đẹp rất nhiều, nhóm tiên tử tiên thị Điểu Tộc vốn có bộ lông nhiều màu sắc sặc sỡ, sau khi biến thành hình người đều có bộ áo lông vũ lộng lấy và gương mặt xinh đẹp, nhưng với ánh mắt của ta, nếu sau này con Cửu Vĩ Hồ nhỏ này tu luyện thành hình người, sợ là trong vạn người ở núi Đan Huyệt cũng không có một người nào có thể bì kịp, ngay cả công chúa Phượng Hoàng của Điểu Tộc cũng khó mà đuổi kịp để thấy bóng lưng. Năm đó nó khoảng hai trăm tuổi, trẻ người non dạ lại tham ăn, bị ta dùng một con chim trĩ nướng chín dụ dỗ, rời khỏi nơi sinh ra, từ đó luôn đi theo ta. Trên núi Đan Huyệt, tất cả tiên tử tạp dịch lúc nhàn hạ đều thích trêu đùa Cửu Ly mà ta vừa mới nhặt về. Nhưng Cửu Ly là con Cửu Vĩ Hồ cao ngạo, dung mạo xuất chúng, năm nay tuy rằng chỉ tám trăm tuổi, còn chưa tu thành hình người, nhưng đã có thể tưởng tượng xa về tương lai hóa thành người có sắc đẹp khuynh thành. Vì thế, mặc dù nó nhìn đám tiên tử Điểu Tộc kia lèo xèo thì thầm là dung chi tục phấn, khinh thường ngoảnh mặt, ta cũng cho nó tùy ý thôi. ... Mời các bạn đón đọc Long Phượng Trình Tường của tác giả Lam Ngả Thảo.