Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiếu Ngữ Khinh Trần

Tiểu lâu truyền thuyết là một bộ truyện nhiều tập xung quanh bốn nhân vật: Phương Khinh Trần, Dung Khiêm, A Hán (Phó Hán Khanh), và Phong Kính Tiết. Truyện lấy bối cảnh con người ở thế kỷ 54, khi người ta đạt được cuộc sống vĩnh hằng, khoa học kỷ thuật không thể đột phá được nữa, người dần trở nên đạm mạc và sống rải rác trên các tinh cầu. Đề cho con người vẫn giữ được tình cảm, chính phủ đề quy chế đề sinh viên phải làm luận văn mà " trọng sinh xuyên không vào đời" - ở một thế giới khác, hành tinh khác với nền văn minh cũ.  Đây là một trong mười truyện hay nhất năm 2008. Tiểu Lâu Truyền Thuyết hệ liệt: Quyển 1 - Tiếu Ngữ Khinh Trần Quyển 2 - Thả Dung Thiên Hạ Quyển 3 - Bích Huyết Hán Khanh Quyển 4 - Phong Trung Kính Tiết Quyển 6 - Phong Vân Tế Hội *** Y được mọi người xem là một học sinh hư tùy hứng, quyết tuyệt trong mắt giáo sư; y, luân hồi vạn trượng hồng trần bốn đời chỉ vì tìm kiếm tình yêu hoàn mỹ trong suy nghĩ; y, kim điện moi tim để chứng minh sự trong sạch… Đời này, y là Sở quốc Trấn Quốc hầu, Phương Khinh Trần… Luận đề: Luận tình yêu hoàn mỹ của đế vương cổ đại. *** Tiểu Lâu, không hề là một tòa lâu. Tiểu Lâu là một sơn cốc nằm sau rừng rậm, sâu trong Vạn Sơn. Đó vốn là một nơi hoang vắng, non sâu rừng rậm, hầu như không người hay biết, chỗ non sâu nhất rừng rậm nhất, có một sơn cốc lớn như vậy. Hết thảy nguyên từ một trường truy sát cũ rích tột cùng. Võ lâm chính tà phân tranh, vô số cao thủ võ lâm vây tiễu một đại ma đầu nào đó, đại ma đầu trốn vào sâu trong núi rừng, cao thủ các phái liên thủ truy vào, sau đó không còn ra nữa. Các môn các phái hơn mười năm không ngừng phái người tìm kiếm, vô số tinh anh, tiến vào sâu trong núi rừng, đều như trâu đất xuống biển, không còn tung tích. Cho đến khi các đại môn phái không thể chịu đựng tổn thất nữa, lặng lẽ liệt chỗ núi rừng kia vào cấm địa. Rất nhiều rất nhiều năm sau, đại ma đầu bỗng nhiên xuất hiện trên giang hồ. Mọi người hỏi y việc năm đó, y chỉ mỉm cười đáp, những người đó quấy rầy sự yên tĩnh của Tiểu Lâu, cho nên không có cơ hội ra khỏi Tiểu Lâu nữa. Đại ma đầu rất nhanh chóng lại biến mất khỏi giang hồ, không ai có thể tìm được y, cũng như không ai biết vì sao sơn cốc kia tên là Tiểu Lâu, trong Tiểu Lâu rốt cuộc có bí mật gì, trong Tiểu Lâu, lại rốt cuộc có người nào? Qua vài can niên* nữa, lại là một trường truy sát cũ rích tột cùng, võ lâm ma trưởng đạo tiêu. Chính đạo cao thủ mất mát hầu như không còn, vài người sót lại liều chết xông vào rừng rậm, xông đến võ lâm cấm địa được gọi là Tiểu Lâu kia. Ma giáo ma công cái thế, Phích Lịch đường hỏa khí vô song, Đường môn thiện dùng độc dược và ám khí, tinh anh lên hết, liên thủ giết tới, tiếp đó liền im ắng không còn phần sau. Thế lực tà đạo vì vậy bị áp chế mạnh, giang hồ chính đạo thừa thế mà lên, cuối cùng xua hết tà ma. Vì thế, truyền thuyết về Tiểu Lâu, càng ngày càng huyền bí, càng ngày càng quỷ dị. Mọi người nói, Tiểu Lâu có vô số bí kíp tuyệt thế, bất cứ một người nào trong Tiểu Lâu ra đây, đều đủ để thiên hạ vô địch. Mọi người nói, Tiểu Lâu lấy hoàng kim lót nền, lưu ly làm ngói, tất cả bảo vật hiếm quý, đều tầm thường như ngói vụn cát bụi. Có người nói, Tiểu Lâu là nơi thần tiên thanh tu, phàm nhân xâm nhập, vốn nên nhận lấy trời phạt. Có người nói, tất cả nữ tử Tiểu Lâu, đều là mỹ nhân như tiên tử, thế gian khó gặp. Có người nói… Trong dòng năm tháng như nước, truyền thuyết về Tiểu Lâu càng ngày càng thần kỳ, càng ngày càng huyền diệu. Triều nào đó đời nào đó năm nào đó, tái ngoại man tộc ồ ạt xâm lược, triều đình Trung Nguyên ám nhược, vô lực chống trả, từng bước lùi lại, nửa bên non sông sa vào tay dị tộc. Đại quân man tộc vừa vặn đi đến bên ngoài Vạn Sơn, đế vương man tộc vừa vặn nghe nói chuyện về Tiểu Lâu, nghĩ đến vô số trân bảo minh châu, mỹ nữ lệ thù trong truyền thuyết, y cao giọng cười to, “Chỗ cô quăng roi, sông cũng phải ngừng chảy, huống chi dải núi rừng con con này.” Vì thế, mười vạn đại quân, xâm nhập sâu trong núi rừng, tìm kiếm Tiểu Lâu trong truyền thuyết kia. Sau đó, mười vạn sinh linh, lặng lẽ im tiếng biến mất khỏi nhân thế. Triều đình Trung Nguyên dễ như trở bàn tay thu hồi đất đã mất, phản công man tộc, man tộc tinh nhuệ mất sạch, mấy vương tử trong nước tranh vương vị đến tối sầm trời đất, vô lực chống cự bên ngoài, cúi đầu xưng thần nhận thua. Từ đó, đại sơn tùng lâm Tiểu Lâu sở tại, bị triều đình vạch làm thánh địa, đời đời tế bái. Thời gian trôi qua, thiên hạ hợp lâu mà phân, phân lâu mà hợp. Phân tranh bao nhiêu, căn nguyên không tuyệt. Cũng từng có đế vương anh vĩ, chinh phục tứ phương, cũng từng có một đời kiêu hùng, chấn nhiếp thiên hạ. Nhưng chỉ cần có hướng về, có không phục, có ý thăm dò với Tiểu Lâu thần bí kia, vậy thì bất kể họ cẩn thận cỡ nào, bất kể họ phái ra bao nhiêu nhân tài, kết quả đều chỉ có im tiếng biến mất. Có người từng châm lửa đốt núi, muốn đốt sạch toàn bộ khu rừng rậm yểm hộ Tiểu Lâu, xem thử chân diện mục Tiểu Lâu, nhưng ngay lúc nổi lửa, trời giáng mưa to, lửa tắt thì mưa ngừng, khi lửa cháy lại, mưa to lại hạ. Tuần hoàn lặp lại, vậy mà hơn một năm trời, tất cả quân đội, quan viên tham gia không ai không tin chắc có thần linh bảo hộ, thà rằng kháng chỉ cũng không dám phụng mệnh nữa. Có người từng phá núi dẫn nước, muốn lấy vạn trượng sóng cả dìm ngập Tiểu Lâu. Há ngờ được nửa đêm giang hà đổi dòng, mấy ngàn dặm đất màu, biến thành bưng biền. Từ sau đó, không ai dám nói hai chữ “Tiểu Lâu” nữa, không ai dám động tâm tư với Tiểu Lâu nữa. Cho dù là đế vương một phương, hào cường cái thế, chỉ cần hơi có tâm ngấp nghé Tiểu Lâu, trung bộc thuộc hạ thân nhân bên cạnh, không ai không liều chết lực gián, trên sử sách, thậm chí có đại thần vì ngăn Hoàng đế phái binh dò xét Tiểu Lâu, mà đâm chết trên kim giai. Từ đó, Tiểu Lâu, trở thành cấm địa của toàn thiên hạ. Không ai dám đến gần đại sơn nọ, không ai dám bước vào dải rừng rậm nọ. Mặc hồng trần biến ảo, nhân thế phân tranh, Tiểu Lâu lại cách biệt ngoài thế sự, yên lặng nhìn nhân gian bi hoan hỉ lạc, phân phân hợp hợp. Tiểu Lâu đại sự thời gian biểu Tiểu Lâu năm đầu, giáo sư Trang từ thế giới tương lai dẫn theo hai mươi học sinh sắp sửa tham gia mô phỏng khảo thí, ngồi trên máy thời không khổng lồ, đến thế giới này. Sâu trong Vạn Sơn, lấy cự hạm họ xuyên qua thời không làm căn cứ, kiến lập Tiểu Lâu. Tiểu Lâu năm 50, kỳ tu chỉnh chuẩn bị kết thúc, các học trò Tiểu Lâu trước sau lũ lượt vào đời. Tiểu Lâu năm 50, A Hán tại Ly quốc thác sinh làm con bần dân. Tiểu Lâu năm 53, có nhân vật chính đạo vây tiễu một ma đầu tà giáo, vào nhầm Vạn Sơn, từ đó mất tích. Tiểu Lâu năm 54, Kính Tiết thác sinh vào một nhà nhiều đời hành y ở Ly quốc. Tiểu Lâu năm 55, A Hán 5 tuổi, bị bán vào nam xướng quán. Tiểu Lâu năm 62, A Hán 12 tuổi, gặp được Địch Phi. Tiểu Lâu năm 63, Tiểu Dung lấy tên Dung Tu, thác sinh vào dân gian Cảnh quốc. Tiểu Lâu năm 66, A Hán 16 tuổi, tái ngộ Địch Phi, bởi vì thủ tín bảo hộ y mà bị hình cầu đến tàn phế. Tiểu Lâu năm 68, A Hán 18 tuổi, bị Địch Phi đưa cho Bạch Kinh Hồng, sơ tẩy mà chết. Tiểu Lâu năm 72, ma đầu tà giáo phục hiện nhân gian, tên của Tiểu Lâu bắt đầu được người đời biết đến. Tiểu Lâu năm 83, Khinh Trần đầu thai Khánh quốc nhà thế gia đại tộc, nhiều đời quan hoạn quyền quý, Phương gia xuất sinh. Tiểu Lâu năm 89, Kính Tiết 35 tuổi, hành y nổi danh, được Ly vương triệu làm Ngự y. Tiểu Lâu năm 92, Kính Tiết 38 tuổi, bị vu oan bỏ tù, bị độc chết trong ngục. Tiểu Lâu năm 93, Tu La giáo thành lập. Tiểu Lâu năm 94, Cảnh vương băng hà, Dung Tu (Tiểu Dung) 31 tuổi, nhận ủy thác trọng trách, nắm quyền cử quốc. Tiểu Lâu năm 96, cao thủ tà đạo vây tiễu tàn dư chính đạo vào Vạn Sơn, mọi người từ đấy mất tích. Tiểu Lâu năm 98, Khinh Trần 15 tuổi, cùng hoàng thái nữ Khánh quốc 12 tuổi thành thân. Tiểu Lâu năm 99, Trương Sở Thần làm Tể tướng Ly quốc. Tiểu Lâu năm 99, Hoàng đế Khánh quốc băng hà, hoàng thái nữ kế vị, Khinh Trần thành nam hậu Khánh quốc, lấy thân phận Tương vương lý chính. Tiểu Lâu năm 104, Tu La giáo bị vây quét, Địch Phi ra tay tương cứu, bị thương nặng mà chết, lập lời truyền thừa Tu La giáo. Ly vương băng hà, Trương Sở thần nhận ủy thác trọng trách, người đương thời song song luận y và Dung Tu, cùng xưng nam bắc Ám đế. Cùng năm, tại Khánh quốc dưới sự nghi kỵ của nữ vương, Phương Khinh Trần tuổi 21 uất ức mà chết. Tiểu Lâu năm 107, Dung Tu (Tiểu Dung) 43 tuổi, trả chính cho Cảnh đế, gặp phải sự loại trừ của quần thần và sự khắt khe của Hoàng đế. Tiểu Lâu năm 113, Trương Sở Thần soán vị đăng cơ thành Hoàng đế Ly quốc. Tiểu Lâu năm 114, Dung Tu (Tiểu Dung) 51 tuổi, tại nông thôn chết vì bần bệnh cô tịch. Đến đây, đời thứ nhất của mọi người trong Tiểu Lâu, lũ lượt trải hết quay về. Tiểu Lâu năm 128, A Hán một mộng sáu mươi năm, bị đánh thức, xem Địch Phi một màn, tiếp tục đi ngủ. Tiểu Lâu năm 178, A Hán lại ngủ 50 năm, tỉnh dậy. Kính Tiết, Khinh Trần, Tiểu Dung thiết kế dung mạo tuyệt thế cho y. Tiểu Lâu năm 200, A Hán lại vào đời, lấy thân tuyệt mỹ, làm đứa trẻ bị vứt bỏ xuất hiện giữa núi rừng. Tiểu Lâu năm 205, Tiểu Dung sinh ra tại Duyên quốc. Tiểu Lâu năm 206, Kính Tiết sinh ra trong dòng dõi thư hương Đạm quốc. Tiểu Lâu năm 210, Khinh Trần sinh ra tại dân gian phổ thông Khánh quốc. Tiểu Lâu năm 211, A Hán 11 tuổi, nhảy xuống vách núi mà chết. Tiểu Lâu năm 230, Khinh Trần gặp phải nữ vương Khánh quốc đi săn bị hành thích. Tiểu Lâu năm 231, Khinh Trần thành nam hậu Khánh quốc. Tiểu Lâu năm 232, Tiểu Dung 27 tuổi, tại Duyên quốc nhận mệnh ủy thác. Tiểu Lâu năm 233, Khinh Trần 23 tuổi, tự thiêu mà chết. Tiểu Lâu năm 235, Kính Tiết 29 tuổi, làm Khâm thiên giám. Tiểu Lâu năm 239, Kính Tiết 33 tuổi, bởi không chịu làm ngụy chứng chỉ chứng phế Thái tử mà bị giết. Tiểu Lâu năm 244, Tiểu Dung 39 tuổi, bị tiểu Hoàng đế mình nuôi nấng độc chết. Tiểu Lâu năm 247, Hoàng đế Duyên quốc mở quan tài lục thi Tiểu Dung, giết hết thân tộc. Tiểu Lâu năm 263, đế vương man tộc xâm lược Trung Nguyên phát mười vạn đại quân tấn công Tiểu Lâu, tất cả binh tướng toàn bộ mất tích, Tiểu Lâu được Trung Nguyên các quốc bái thành thánh địa. Tiểu Lâu năm 310, A Hán lấy thân tuyệt mỹ, sinh ra ở Đới quốc, làm trưởng tử của Đới vương. Tiểu Lâu năm 330, A Hán nhảy xuống thành tự tận. Tiểu Lâu năm 350, Kính Tiết thác sinh vào nhà đại nho Lỗ quốc. Tiểu Lâu năm 370, Kính Tiết 20 tuổi, lấy văn danh vào Hàn lâm viện Lỗ quốc. Tiểu Lâu năm 391, Kính Tiết 41 tuổi, do không chịu tham dự văn tự ngục mà bị liên lụy xử tử. Tiểu Lâu năm 410, Tiểu Dung thác sinh vào nhà danh sĩ Tài quốc. Tiểu Lâu năm 421, A Hán lấy thân tuyệt mỹ, sinh ra tại nhà trung lưu Động quốc. Tiểu Lâu năm 435, Khinh Trần sinh tại nhà cùng khổ Yên quốc, thân thiết với Yên Ly. Tiểu Lâu năm 436, A Hán cha mẹ đều mất. Tiểu Lâu năm 437, A Hán 16 tuổi, cứu Địch Tĩnh. Tiểu Lâu năm 438, A Hán 17 tuổi, bị Địch Tĩnh hút cạn nội lực, nhốt ở nơi không thấy mặt trời. Tiểu Lâu năm 440, A Hán 19 tuổi, Địch Tĩnh thất đạo bị diệt, ăn tươi máu thịt A Hán, tinh thần lực của A Hán mất khống chế, hóa thành tro bụi. Tiểu Lâu năm 444, Tiểu Dung 34 tuổi, được Tài vương ủy thác. Tiểu Lâu năm 457, Khinh Trần 22 tuổi, Yên Ly kim điện bị hành thích, Khinh Trần lấy thân bảo vệ, trọng thương mà chết. Tiểu Lâu năm 458, Tiểu Dung 48 tuổi, Tài vương 16 tuổi tự mình chấp chính, Tiểu Dung giao ra quyền bính, thoái ẩn núi rừng. Tiểu Lâu năm 459, Tài vương đem Tiểu Dung đã thoái ẩn một năm hạ ngục, tịch biên diệt tộc, chém ngang lưng giữa chợ. Tiểu Lâu năm 500, Kính Tiết sinh ra ở nhà võ tướng Ngô quốc. Tiểu Lâu năm 526, Kính Tiết 26 tuổi, bái chức Đại tướng quân. Tiểu Lâu năm 531, Kính Tiết 31 tuổi, do không chịu tham dự đoạt vị đảng tranh mà bị hại. Tiểu Lâu năm 540, A Hán lấy dung mạo trung bình, thác sinh trong nhà trung lưu. Tiểu Lâu năm 557, A Hán 17 tuổi, trở về Tiểu Lâu, mã hóa quá trình mô phỏng, ngoại trừ giáo sư thì không ai được biết. Tiểu Lâu năm 650, Kính Tiết thác sinh tại danh môn vọng tộc Vệ quốc. Tiểu Lâu năm 660, A Hán lấy dung mạo trung bình, thác sinh trong nhà trung lưu. Tiểu Lâu năm 699, A Hán 39 tuổi, trở về Tiểu Lâu, mã hóa quá trình mô phỏng, ngoại trừ giáo sư thì không ai được biết. Tiểu Lâu năm 695, Kính Tiết từng làm Tể tướng một nước bần bệnh cùng đến, chết ở nơi lưu đày. Tiểu Lâu năm 793, Tiểu Dung thác sinh vào nhà trọng thần Yên quốc, làm độc tử, cha mẹ mất sớm. Tiểu Lâu năm 795, Kính Tiết thác sinh tại sa mạc biên cảnh Trần Triệu, làm độc tử, cha mẹ mất sớm. Tiểu Lâu năm 799, Khinh Trần thác sinh nhà quan hoạn Sở quốc, làm độc tử. Tiểu Lâu năm 800, A Hán lại vào đời. Tiểu Lâu năm 815, Kính Tiết thành người giàu nhất Triệu quốc, dựng lâm viên, định cư Tế Huyện. Tiểu Lâu năm 817, A Hán 17 tuổi, được Địch Tuyệt ủy thác, thành Tu La giáo chủ. Phong Kính Tiết bất kham rước họa, lần đầu gặp Lư Đông Ly (Phong Kính Tiết 22 tuổi, Lư Đông Ly 23 tuổi). Tiểu Lâu năm 818, A Hán tuần tra thiên hạ, tại phủ Đại Danh gặp được Phong Kính Tiết đang bảo vệ bên cạnh Lư Đông Ly, tại kinh thành Yên quốc gặp được Tiểu Dung đã nhận sự ủy thác của Yên vương. Khinh Trần 19 tuổi, lần đầu gặp Sở Nhược Hồng 8 tuổi. Tiểu Lâu năm 819, Phương Khinh Trần vì bảo vệ Sở Nhược Hồng mà bị trượng trách, gần như mất mạng. Mời các bạn đón đọc Tiếu Ngữ Khinh Trần của tác giả Lão Trang Mặc Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thê Khống
Thể loại: Thuần cổ đại, nam trùng sinh mắc bệnh "thê khống", thâm tình, con dâu nuôi từ bé, siêu siêu sủng, song xử, chút sắc, cảm động, HE Độ dài: 200 chương + PN Tình trạng: Hoàn (*): Thê khống: Cũng giống như bệnh chân khống, thủ khống, thanh khống..."Thê khống" chỉ những người có sự yêu thích đặc biệt gần như là điên cuồng chấp niệm đối với thê tử của mình. Và nam chính của chúng ta mắc chứng bệnh này ạ :) ________ Văn án: "Nàng là một tiểu cô nương đến cậy nhờ nhà ông ngoại. Gặp được một cái biểu ca mắc chứng "muội khống" sủng nàng đến đáng sợ, đây vẫn là bất hạnh hay vạn hạnh?   Sau này thành thân nàng mới hiểu được. Bệnh "muội khống" biến thành "thê khống" mới là đáng sợ hơn. Không có cái gì mà biểu ca nàng làm không được, nếu làm không được, lại khiến cho một tá biểu ca khác đi làm là được." Kiếp trước, Lục Vô Nghiên phạm phải rất nhiều sai lầm nhưng sai lầm lớn nhất của chàng chính là không thể bảo vệ chở che cho biểu muội Phương Cẩn Chi - người chàng yêu thương nhất. Lúc ấy, rõ ràng đã đem nàng đặt vào tim lại vẫn cứ vô tình thương tổn và khiến nàng xa cách không mở lòng với mình.  Ngày hôm ấy, nàng đã đánh cược tình yêu, niềm tin và chút may mắn cho duyên phận của họ. Nhưng chàng lại chỉ hứa hẹn rồi vội vã rời đi... Lại không thể ngờ rằng: "Có đôi khi, có những người, một lần ly biệt là cả cuộc đời..." (**) Họ gặp lại nhau khi tất cả mọi chuyện đã không thể vãn hồi. Một lần buông tay là một lần mãi mãi mất đi. Cứ thế, Cẩn Chi mang theo tất cả những đau đớn khổ sở mà rời xa chàng. Nước mắt nàng rơi, vương vào gió thấm đượm cả vùng trời u sầu... Lục Vô Nghiên chàng khi ấy mới nhận ra, chàng thế nhưng không còn lại gì cả... Cẩn Chi đi rồi, thương tâm như thế, đau lòng như thế, tổn thương như thế... đều là vì chàng... Nếu chàng có thể bên cạnh nàng những tháng ngày chông chênh đó. Nếu chàng có thể bảo vệ cho nàng tránh khỏi những mưu toan thâm sâu ấy. Nếu chàng không vội vã rời đi vì quốc sự thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này... Chàng thật sự ân hận, ân hận và đau đớn đến mức trái tim tan vỡ làm trăm mảnh. Cẩn Chi.... Giờ chỉ có thể gọi tên nàng trong giấc mơ cùng nước mắt, gọi tên nàng bằng tất cả những đau thương phiền muộn của thế gian này... Vậy mà vẫn không thể nào lấp đầy trái tim chàng được.......... Đau - đến tận cùng Bi - đến tan vỡ Hận - đến điên cuồng...... . . Có lẽ, đến ông trời cũng thương xót cho duyên phận dang dở của họ nên đã cho Lục Vô Nghiên thêm một cơ hội nữa. Chàng được trùng sinh quay lại lúc còn thơ bé, khi mà Cẩn Chi vẫn còn là một tiểu cô nương chưa vương sự đời. Nếu đã biết tương lai bi kịch kia trong kiếp trước thì kiếp này chàng nhất định sẽ vì nàng mà đổi thay vận mệnh. "Cẩn Chi, ta đã quay về rồi. Nàng chỉ cần đứng yên ở đó, ta nhất định đến tìm nàng và đưa nàng rời đi. Ta nhất định sẽ dùng cả tính mạng và trái tim mình để yêu thương và bảo vệ nàng. Cẩn Chi, nàng ở đây, vẫn ở đây bên cạnh ta, đừng rời đi như kiếp trước, vậy là đủ rồi..." Cẩn Chi nàng vốn là viên ngọc quý trên tay phụ thân mẫu thân và ca ca. Cuộc sống của nàng tràn đầy tình yêu và ấm áp lại bất ngờ vì biến cố mà bị hủy trong chốc lát. Từ thiên đường nàng rơi xuống địa ngục, từ ấm áp lại lạnh lẽo tận xương tủy. Cứ thế, nàng bơ vơ một mình chống chọi với thế giới tàn nhẫn này khi chưa tròn 6 tuổi. Đằng sau câu chuyện bi thương đó còn cất giấu một bí mật đáng sợ. Nàng thật sự sợ hãi và không muốn bị vạch trần. Bởi nàng mất đi tất cả rồi, không thể chịu đựng thêm được sự chia ly nào nữa. Làm ơn, làm ơn.... Đối với cơ hội trùng sinh này, Lục Vô Nghiên rất trân trọng. Chàng muốn bù đắp lại tất cả mọi lỗi lầm của mình ở kiếp trước. Thế nên, khi trông thấy Cẩn Chi lần đầu tiên ở kiếp này, trái tim chàng cảm giác rất đau. Là đau lòng, là xúc động, là chua xót, là ân hận, là hối tiếc… Lỡ một kiếp rồi nào đâu thể buông lơi thêm kiếp nữa…. Vậy nên, thấy Cẩn Chi bé nhỏ lại hiểu chuyện ngoan ngoãn, luôn dùng sự ngọt ngào giả dối để lấy lòng mọi người xung quanh nhằm bảo vệ bản thân và bí mật cất dấu kia, Vô Nghiên muốn thay nàng gánh hết tất cả mọi bi thương và khổ sở này. Rõ ràng, nàng bé như thế lại chẳng có ai yêu thương thật lòng, bé như thế đã phải tự mình đối mặt với những mưu toan của thế gian này… Chua xót cỡ nào kia chứ. Bản thân chàng ở Định Quốc công phủ có thân phận tôn quý và đặc biệt nhất. Mọi người đều biết chàng là người độc đoán khó dò, tâm tư sâu nặng và nhất là độc ác tàn nhẫn vô cùng. Nên khi nhìn thấy chàng đối xử đặc biệt với Cẩn Chi ai nấy đều cảm thấy nghi hoặc. Duy chỉ mình chàng biết, thế gian này chàng có thể nhẫn tâm tuyệt tình độc ác với bất kỳ ai cũng được, chỉ có với Cẩn Chi là ngàn vạn không được. Bao nhiêu lỗi lầm và đau thương, một kiếp là đủ rồi…. “Cẩn Chi, đời này kiếp này vì nàng mà sống.  Cẩn Chi, đời này kiếp này vì nàng mà chết. Không oán không hận. Không xa không rời. Vĩnh vĩnh, viễn viễn” Thế nên, mọi người sẽ nhìn thấy một Tam ca ca Vô Nghiên biến mình thành kẻ “muội khống” vô pháp vô thiên với biểu muội Cẩn Chi như thế nào. Đệ đệ tráo trà thành rượu trêu chọc nàng ư? Đem ném vào hai lu rượu nặng nhất cho ta. Nô tỳ khiến nàng bị thương ư? Đem ra lột da băm thịt ném cho chó ăn đi. Tiểu hoàng đế đẩy nàng ngã vào tuyết ư? Ta sẽ chôn hắn trong đống tuyết luôn… Cẩn Chi - không phải là tên ai cũng có thể gọi. Cẩn Chi - không phải là người ai cũng có thể tùy tiện ức hiếp. Bởi Cẩn Chi là nơi mềm nhẹ dịu dàng nhất trong lòng chàng. Là tình yêu cũng là đau thương cả hai kiếp chưa được lấp đầy. Có chàng ở đây, sao để cho nàng chịu chút nào thương tâm khổ sở chứ.  Khoảnh khắc đẹp nhất là những phân đoạn khi còn thơ bé, Cẩn Chi ở trong vòng tay chàng ăn cơm, Cẩn Chi học bài có chàng bên cạnh, Cẩn Chi nô đùa cùng chàng… Rồi khi chàng tự mình mang hài giúp nàng, tự mình băng bó vết thương cho nàng, tự mình đưa tay gạt đi nước mắt trong giấc ngủ của nàng…. Bấy nhiêu đó thôi, đã biết trước rằng, Cẩn Chi là viên ngọc trong tâm khảm của chàng. Từ “muội khống’’ biến thành ‘’thê khống’’ có chăng chỉ là thời gian mà thôi :) ............................... Nội dung “Thê khống’’ là một câu chuyện chuyên sủng kể lại quá trình “nuôi thê tử từ bé’’ của Vô Nghiên dành cho Cẩn Chi. Truyện đan xen giữa hiện tại kiếp này và những bí mật ẩn dấu của kiếp trước. Mặc dù gắn mác truyện sủng nhưng đọc rất cảm động, có nhiều phân đoạn thật sự rơi nước mắt. Đó là khi Vô Nghiên nhớ lại những đau thương trong kiếp trước đã trải qua, là khi bí mật Cẩn Chi che dấu bị vạch trần, là khi đã biết trước vận mệnh nhưng lại không cách nào đổi thay được… Mọi chuyện vẫn di chuyển theo đúng bánh xe định mệnh đã đặt sẵn, khiến Vô Nghiên gần như điên cuồng để có thể cứu vãn. Nhưng mn đừng lo lắng nha, người có tâm thì đến đất trời cũng phải đổ lệ, nên mọi chuyện không lặp lại bi kịch kiếp trước đâu ạ. Nam chính Vô Nghiên thật sự khiến mình rất yêu thích, được trùng sinh quay lại không phải là để quên hết quá khứ và bắt đầu lại mà là quay về và sửa sai tất cả lỗi lầm. Sự ân hận đau đớn và hối tiếc của chàng càng làm nổi bật sự thâm tình, thương yêu chàng dành cho Cẩn Chi. Nữ chính thì là kiểu mẫu của một cô nương thông minh hiểu chuyện và kiên cường đến mức khiến người khác đau lòng. Từ bé chịu nhiều mất mát, lại gánh trên vai trách nhiệm cùng bí mật lớn. Nàng đã phải ngọt ngào giả dối để lấy lòng mọi người xung quanh dù bản thân thiệt thòi tổn thương. Nàng như thế, ai mà không yêu, không thương, không đau lòng kia chứ? Truyện còn có điểm cộng là dàn nhân vật phụ nhiều nhưng ai cũng mang dấu ấn riêng, đặc sắc và có sự thu hút không lẫn vào đâu được. Tuy motif cũ nhưng tác giả có cách viết và diễn biến không cũ chút nào. Bởi ngay đến đọc cv mà mình cũng khóc theo nhân vật là mn biết truyện hay thế nào rồi đấy ạ. Truyện max sủng mà sao vẫn thấy nhói trong tim lắm, đọc nhiều đêm cứ thút thít vì cảm động ạ :'( :'( Nên mn ai yêu thích kiểu truyện như vậy thì nhảy hố với mình nha. Đáng tiếc chút là chưa có nhà nào phát hiện ra bộ này hay mà edit hết, thành ra mn phải đọc cv thôi, mà may mắn là cv cũng dễ đọc lắm ạ ^^ ___________________ Văn án được mình tự edit lại cho mn đọc dễ hiểu. Vì không rành nên khó tránh khỏi có sai sót nên mong mn thông cảm bỏ qua ạ. (**): Trích dẫn từ truyện Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc / Ân Tầm #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Review bởi: Trúc Quỳnh - fb/hoinhieuchu Đây là câu chuyện kể về con đường không lối về chuyển từ muội khống* thành thê khống của nam chính. Toàn truyện là một bể đường, không sợ ngược nam nữ chính chỉ sợ ngược FA. (* muội khống= cuồng em gái, thê khống = cuồng vợ) Nam chính là Lục Vô Nghiên – cháu đích tôn của Lục gia, nổi tiếng tính tình khó chịu, mắc ưa sạch sẽ đến đáng sợ. Sinh ra dưới ánh hoàng quang của cha mẹ. Cha là tướng quân nắm binh quyền, mẹ là trưởng công chúa nắm quyền lực trong tay, tương lai có thể sẽ trở thành người đứng đầu thiên hạ. Kiếp đầu tiên quả đúng như thế. Chàng thành công trở thành người đứng đầu đất nước đại ngụy nhưng bên cạnh chẳng còn ai, cha mẹ hi sinh vì quốc gia, người cậu hoàng đế nhưng không khác gì anh em ruột ra đi để lại quyền lực cho chàng nhưng chàng nào thiết. Người con gái chàng thương lại chết trên tay chàng. Ngoài đế vị lạnh lẽo, chàng chẳng còn lại gì. Kiếp này gặp lại Lục Vô Nghiên quyết không để mọi thứ lặp lại như xưa. Nhưng bánh xe định mệnh giường như vẫn vòng quay như cũ. Nữ chính là Phương Cẩn Chi, nàng 5 tuổi mất cha mất mẹ, nương tựa ở nhà ngoại tổ phụ ở Lục gia. Xuất thân cha là thương nhân, mẹ chỉ là thứ nữ, đến nương nhờ nhà người thân nhưng không được coi trọng, để tồn tại trong một gia tộc lơn một cô bé chỉ mới 5 tuổi phải học cách trưởng thành, học cách lấy lòng người khác, học cách tự bảo vệ bản thân và bảo vệ em gái của mình. Kiếp trước nàng không tiếc lòng học cách hoàn thiện bản thân để có thể lấy lòng nam chính cầu một sự bảo vệ. Cầm kỳ thi họa không gì nàng không thông. Trù nghệ, trà nghệ không gì không tài, cùng với sự thông minh nàng thành công bước vào lòng nam chính và cũng đồng thời sa vào lưới tình lúc nào không hay. Nhưng giữa hai người là tầng tầng hiểu nhầm để rồi lạc mất nhau. Kiếp này nam chính gặp nữ chính sớm hơn bảo bọc nàng từ bé nhằm xoa đi tầng tầng khoảng cách giữa hai người. Kiếp này dưới tình yêu của nam chính nàng không còn phải áp lực biến thành con người hoàn hảo nữa nhưng vẫn không ngừng tự mình cố gắng. kiếp trước gặp được nam chính không biết là bất hạnh hay may mắn của nàng. Nhưng kiếp này Lục Vô Nghiên là hạnh phúc của Phương Cẩn Chi. Cả truyện là quá trình truy thê của nam chính. Thuở bé nam chính chăm sóc, dạy dỗ nữ chính từng tí một, hi vọng nữ chính có một tuổi thơ vô lo và có thể tin tưởng mình ngay cả khi lớn lên. Kèm theo “lừa” nữ chính tự bán mình vào hôn nhân :> Lâu lâu lại có cảnh bạn ấy “lỡ” để bé nữ chính ăn đậu hũ, xong lại tự dằn vặt bản thân có nên để cho nữ chính ăn tiếp không :> đoạn hồi bé là đoạn dễ thương nhất trong truyện. Sau này nữ chính lớn lên thì nam chính thành công lấy được sự tin tưởng và tình yêu tuyệt đối và sự chân tình của mình. Cũng đúng thôi, người ta giành cả thanh xuân để chăm nữ chính cơ mà. Cuối cùng thì cũng câu được nữ chính về một nhà nhưng lúc này sóng gió mới thực sự bắt đầu nổi lên. Cùng nam nữ chính thì couple phụ cũng khá đẹp đôi, nhiều khi mình còn thích chuyện tình cặp đôi nam nữ phụ hơn chính nữ, nếu viết ra thành truyện riêng ngắn ngắn cũng hay. Đầu tiên là cặp cha mẹ nam chính. Sở Ánh Tư xuất thân là trưởng công chúa, sinh ra là phận nữ nhi nhưng tài năng tuyệt thể không kém đấng mày râu. Dám yêu dám hận, lúc còn trẻ kề dao lên cổ Lục Thân Kỵ để ép cưới và thành công rước con nhà người ta về dinh thành cha nam chính. Đến khi có cung biến – đất nước lâm nguy, bà rời bỏ nữ nhi tình trường để gánh việc nước, dẹp nội loạn, buông rèm nhiếp chính. Thân là trưởng công chúa nhưng không khác gì nữ vương. Bà đánh đổi hạnh phúc của mình để đổi lấy một Đại Ngụy bình yên, mặc cho bản thân trở thành cái gai trong mắt triều thần. Sở Ánh Tu yêu Lục Thân Kỵ, cũng thương con mình nhưng Đại Ngụy còn quan trọng hơn. Giữa đất nước và người thân bà chọn đất nước. Nhưng giữa lợi ích bản thân và lợi ích người thân, bà chọn người thân. Sở Ánh Tư sẵn sàng rời xa Lục Thân Kỵ để bảo vệ ông. Lục Thân Kỵ là một người đàn ông có bản lĩnh cũng như tài năng. Chính nhờ tài năng của mình mà ông lọt vào mắt công chúa kèm theo đó là sở thích M, nên khi bị kề dao ép cưới đã lọt vào bể tình cùng con gái nhà người ta. Sau này ông trở thành một đại tướng quân bảo vệ biên cương cũng vì ước mơ của người con gái mình yêu. Bảo vệ quốc gia là phụ, bảo vệ tâm huyết của vợ mới là chính. Không có vợ, ông cũng chẳng còn là ông. Chính Sở Ánh Tư cũng biết điều này. “ Bởi vì… Nếu thật sự có một ngày bổn cung gặp bất trắc thì cái tên sống nửa đời mà vẫn còn ngốc nghếch ngớ ngẩn kia không chừng sẽ lập tức đi theo. Cho dù không đi theo cũng uống rượu đánh bạc giống như một phế vật vô tri vô giác mà chịu đựng sống cho qua ngày.” Cả hai người trong lòng đều có nhau và đều biết đối phương cũng thế nhưng lại không ngừng ngược lẫn nhau. Kiếp trước chính vì sự cứng đầu đã khiến một người táng thân dưới móng ngựa người kia chết trong biển đao. Kiếp này nhờ nam chính trọng sinh nên hai người không để lỡ nhau. Cặp thứ hai là Sở Hoài Xuyên và Lục Giai Bồ. Một người là hoàng đế bù nhìn, bệnh tật quấn thân nhưng lại ẩn giấu tài năng khiến nam chính cũng phải nể phục. Một người là đích nữ của Lục gia, dịu dàng yêu thương gia đình nhưng lại bị mẹ và em gái phản bội. Hai người sưởi ấm cho nhau trong cung điện lạnh lẽo. Kiếp trước Sở Hoài Xuyên chết khi Lục Giai Bồ đang có thai, ngay lập tức Lục Giai Bồ liền đi theo. Dù có phần ích kỷ nhưng cũng không thể trách nàng được vì đó là lựa chọn của mỗi người “ Chàng rất mong chờ đứa bé này, ta mang nó đến gặp chàng, chắc chắn chàng sẽ rất vui” Cặp thứ ba là Phương Trông Khác và Sở XX (thông cảm mình quên mất tên bạn này rồi) đây là một câu chuyện có cái kết SE. nhưng đã HE ở ngoại truyện. Điểm trừ là hơi dài, khúc sau thân phận của nữ chính khá rắc rối, làm mình đoán trật lất mấy lần. Đoạn cuối viết hơi đuối tay. Nữ chính thành thân với nam chính khi còn ít tuổi quá làm mình thấy sao sao ấy dù là cổ đại nhưng vẫn hơi không quen. Edit mới đc 70/200 chương Điểm cộng: CV rất dễ đọc, đây là CV dễ nhất mình từng đọc luôn. Khúc nam nữ chính còn nhỏ đọc rất dễ thương. Sau này lớn lên nữ chính với nam chính luôn tin tưởng nhau. Các cặp phụ cũng hay, nhiều khi hóng hơn cặp chính :> Chấm điểm: 4/5   Mời các bạn đón đọc Thê Khống của tác giả Lục Dược.
Trẫm Thật Mệt Tâm
Tên khác: TÂM TRẪM THẬT LÀ MỆT Tác giả: Mộc Yêu Nhiên Thể loại: Cổ đại, cung đình, nữ phẫn nam trang, nam chính trọng sinh, là vị vua lầy nhây level max, cường, hài, sạch, sủng, HE. Độ dài: 138 chương Tình trạng: Hoàn edit. Văn án: Trẫm sau khi bị bẻ cong mới biết được đối tượng mình yêu thích lại là một nữ nhân. Trẫm sau khi trọng sinh, mặc dù biết thần tử của mình chính là nữ nhân nhưng lại cố tình giả vờ là không biết. Trẫm kế vị nhiều năm nhưng vẫn còn là trai tân. *** Thái giám đại tổng quản bê một khay thẻ bài và hỏi: “Bệ hạ, đêm nay người muốn lật thẻ bài của vị tiểu chủ tử nào?” Trẫm nhìn mấy tấm thẻ bài bằng ngọc kia liền sâu kín nói: “Có thể lật thẻ bài của Thẩm ái khanh sao?” Thái giám đại tổng quản: “….” Bệ hạ, Thẩm đại nhân là nam nhân nha! *** Thẩm Ngọc đang muốn cởi bỏ buộc ngực để tắm gội thì lại luôn cảm giác có người đang nhìn trộm nàng… Bệ hạ phía trên nóc nhà: Ái khanh ơi là ái khanh, ngươi hãy nhanh chóng tiến hành bước tiếp theo a!!! --- Một Hoàng đế yêu thầm một người “nam nhân” suốt 8 năm trời, tự cong đến uất nghẹn bản thân, sưu tầm đầy một rương “tài liệu” nam nam, lại không dám tỏ bày sợ làm cho người kia nhục nhã tự sát. Chỉ đến khi Hoàng đế trúng độc nằm liệt giường suốt mấy năm, chỉ còn chút hơi tàn người kia mới áy náy mà thú nhận là nữ phẫn nam làm cho nội tâm Hoàng đế bùng nổ: đến khi trẫm sắp chết khanh mới chịu nói, trẫm đã nằm co quắp trên giường rồi, muốn đứng dậy cũng không nổi nữa rồi!!!! Mở đầu câu chuyện là cái chết của hoàng đế Phương Duệ, đăng cơ 8 năm đâu ai ngờ có một ngày vị minh quân lỗi lạc ấy lại chết trên tay mẫu thân thân sinh của mình bởi một loại độc hạ suốt 8 năm, ăn mòn ngũ tạng.  Trước khi chết, Phương Duệ được người “nam nhân” mình thầm thương thả cho một tin vừa vui vừa giận rằng người kia là nữ nhân. Hoàng đế vui vì mình không có đoạn tụ, lại cực kì tức giận vì nếu sớm biết nàng là nữ, chàng đã không ôm xuân cung đồ nam nam yy suốt 8 năm, giờ chàng sắp chết nàng nói cho chàng biết để làm chi nữa.  Có lẽ chấp niệm đem tiêu hủy đống “tài liệu nam nam” kia quá lớn, muốn đem chúng đổi thành nam nữ, hay nói đúng hơn là vấn vương người đó,  Phương Duệ được trọng sinh về năm năm trước, lúc mọi chuyện chưa đến mức không thể vãn hồi. Đời này của Phương Duệ chỉ có ba mục đích, thứ nhất là lật đổ Thái hậu, thứ hai là đưa Thẩm Ngọc tiến cung và thứ ba là làm một đời minh quân, tối thiểu là phải trở thành một minh quân trong suy nghĩ của dân chúng và Thẩm Ngọc. Vậy Thẩm Ngọc của Phương Duệ là ai?  Thẩm Ngọc, người giống như tên là một văn nhân ôn nhã như ngọc, trầm tĩnh uy nghi.  Thẩm Ngọc đỗ trạng nguyên khi rất trẻ, một đường làm thân tín của Hoàng đế đến chức Thái Thường Khanh. Thẩm Ngọc là nữ, vì sự hưng thịnh của phủ Thái Bảo, của gia tộc, vì sự ích kỷ của người lớn, hai mươi năm qua nàng chưa từng được sống dưới thân phận thật sự của mình. Truyện không đặt nặng vấn đề chính sự mà chỉ là quá trình “truy hậu” của Phương Duệ. Đầu tiên là vứt bỏ tôn nghiêm mặt mũi tìm cách phá bỏ sự xa cách vì đạo quân thần của Thẩm Ngọc, sau đó nói cho nàng rằng mình đã biết bí mật của nàng rồi, từng bước phá vỡ từng lớp áo giáp, từng giới hạn của nàng, đem chính mình nhét vào lòng Thẩm Ngọc, đến khi nào người thương tình nguyện vào cung thì mới thôi. Sống lại một lần, Phương Duệ mặt nào cũng mạnh hơn đời trước . Từ nghe, nhìn, văn, võ đến cả mặt cũng dày hơn hẳn, kinh nghiệm đeo bám rình mò tôi luyện suốt 8 năm cũng không phải nói bỏ là bỏ được: “Có thể từ cổng Nam Cung đi thẳng ra ngoài khoảng nửa nén hương rồi rẽ trái đi thêm một nén hương rồi lại rẽ phải đi thêm nửa nén hương nữa là đến phủ Thái Bảo, trong phủ Thái bảo sẽ có một người tên là Thẩm Ngọc”. rồi thì leo tường dỡ ngói nhìn trộm đến thuần thục, nhắm mắt lại cũng biết đường đi từ phòng tắm đến phòng ngủ của Thẩm Ngọc :v Khi chưa vạch mặt với nhau, Phương Duệ thích nhất những lúc Thẩm Ngọc hành lễ, lúc đó y có thể đường đường chính chính đỡ vai sờ tay ăn đậu hũ =) Theo cá nhân mình thì Phương Duệ đúng là một vị vua “ngộ nghĩnh” và có phần đa nhân cách tâm thần phân liệt, trước mặt quần thần Phương Duệ diễn xuất ngang tầm ảnh đế: uy nghi mặt lạnh, bá đạo nói một không nói hai, mưu mô tài trí vô cùng; còn ở trước mặt Thẩm Ngọc, Phương Duệ bắt đầu lộ bản chất: không cần thể diện, vô sỉ, nhây lầy và thích chiếm tiện nghi.  Đây đơn giản là một câu chuyện tình yêu gà bông ngây ngô của hai nhân vật chính, do là truyện trọng sinh nên mọi biến cố đều được biết trước và xử lý ổn thỏa, nếu bạn muốn thư giãn với một câu chuyện nhẹ nhàng và đáng yêu thì đây là một lựa chọn tuyệt vời. --- Phương Duệ biểu hiện chính trực, nhìn về phía Dung Thái, giống như có đồ vật rất quan trọng muốn giao cho hắn: "Dung Thái, trẫm yêu thích tìm kiếm cái lạ ngươi cũng biết, nhưng mà, hiện tại trẫm cũng nên kiên định, đồ vật trong đây, ngươi giúp trẫm xử lý, không nhiều lắm, chỉ có mười bản." Dung Thái: "..." Hắn thật sự muốn biết bệ hạ nói không nhiều lắm chỉ có mười bản, vậy bao nhiêu bản mới gọi là nhiều? Lúc đem hộp gỗ đưa cho Dung Thái, hắn vẫn còn luyến tiếc, rốt cuộc hộp gỗ này đã theo hắn suốt tám năm trời, nói như thế nào thì bên trong cũng tràn đầy hồi ức của hắn cùng Thẩm Ngọc. Hắn nhất định từ nay về sau đi đúng quỹ đạo, nếu còn lưu luyến những vật này, Phương Duệ sợ đến cuối cùng hắn vẫn cong. Đem hộp gỗ đặt lên tay Dung Thái, Phương Duệ nghiêm trang nói: "Nhớ kỹ mang hộp gỗ này trả lại cho trẫm.   Dung Thái: "..." "Còn nữa, tìm mấy bản bình thường mang tới đây" Dung Thái lộ ra nghi hoặc, khó hiểu hỏi: "Bệ hạ, như thế nào là bình thường?" Bệ hạ nghiêm trang: "Nam nữ hoan ái." Dung Thái: "..." Hắn có nên tìm cho bệ hạ một thái y? ___________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khải Nguyên năm thứ mười ba. Hồng đế băng hà, hoàng trưởng tử là thái tử Phương Duệ lên ngôi kế vị. Nói đến vị thái tử này, cũng là nhân vật truyền kỳ, thân mẫu có phân vị phi. Nhưng vì hoàng hậu vô tử, cho nên hắn mới được ký danh dưới danh nghĩa của hoàng hậu, trở thành hoàng trưởng tử. Tuổi còn trẻ lại học phú ngũ xa, long chương phượng tư, khí chất tự nhiên. (Yul: học phú ngũ xa nghĩa là học năm xe sách, học rộng hiểu nhiều, tri thức phong phú. Long chương phượng tư nghĩa là phong thái xuất chúng) Tại vị tám năm, để lại một đoạn truyền kỳ. Đêm đã khuya, nguyệt sáng như gương. Bên ngoài Đại Nguyên Điện truyền đến từng trận tiếng khóc, trong điện lại an tĩnh như không có người. Nếu kim rơi trên mặt đất, có lẽ cũng có thể nghe tiếng. Phương Duệ là hoàng đế, đăng cơ tám năm, cũng bị người bẻ cong tám năm. Suốt tám năm này, hắn bị bẻ đến nổi so với cái móc còn cong hơn, ngay lúc sắp chết, mới biết người hắn lén lút thích, lại là...... Nữ nhân! - Lúc phụ thân thần chuẩn bị thành thân thì bị ngã ngựa chết, mẫu thân thần là thông phòng, đang mang thai, lão phu nhân đem mẫu thân thần nhốt vào phòng chứa củi, chuẩn bị lạc thai (phá), nhưng tin tức phụ thân thần té ngựa bỏ mình truyền đến phủ, tổ phụ nghe xong tin dữ liền phun máu ngất xỉu, sau đó bệnh không dậy nổi, Thẩm gia không thể vô hậu, cho nên, vì muốn tổ phụ cố gắng chịu đựng, tổ mẫu mới nói với tổ phụ, mẫu thân thần đã có thai, chỉ là lúc thần được sinh ra, tổ phụ rất thất vọng, tâm trí rối bời không thể suy nghĩ thấu đáo, cho nên mới có thể nghĩ ra chuyện hoang đường như thế này. Phương Duệ không nói lên lời, nhất định hắn nghe nhầm. - Bệ hạ, thần tự biết mình mang tội không thể tha, dám lừa gạt người lâu như vậy, thần chỉ cầu bệ hạ nhẹ tay xử lý Thái Bảo Phủ, mặc kệ bệ hạ xử trí thần như thế nào, thần cũng không có nửa câu oán hận. Phương Duệ nhìn về phía Thẩm Ngọc đang quỳ ở mép giường, vẻ mặt bình tĩnh nói: - Thẩm ái khanh, rót cho trẫm một ly trà. Mời các bạn đón đọc Trẫm Thật Mệt Tâm của tác giả Mộc Yêu Nhiên.
Sủng Thê Làm Hoàng Hậu
Kiếp trước, Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp lại ham hư vinh, không hiểu chuyện. Khi ấy, nàng dùng tất cả yêu thương của mình dành cho biểu ca Từ Thừa Lãng, luôn lo sợ sẽ đánh mất hắn. Trái tim khi yêu trở nên mù quáng và ích kỷ khiến nàng từng bước mắc vào sai lầm. Mà biểu ca lại phản bội tình yêu của họ để bảo vệ tình thân và quyền lực. Một lựa chọn, cắt nát tim nàng. Cuối cùng, nàng mang theo những đau đớn thương tổn mà chết đi khi thanh xuân đang chớm nở. Kiếp này, Chân Bảo Lộ được trùng sinh quay trở về quãng thời gian còn bé, khi tất cả mọi bất hạnh và khổ đau vẫn có thể sửa đổi. Lần này, nàng học cách bảo vệ bản thân và gia đình, tránh xa những ân oán yêu hận kiếp trước. Nàng sẽ giúp phụ thân vượt qua tử nạn, giúp tỷ tỷ kế sống tốt, chăm sóc hai đệ đệ song sinh khỏe mạnh lớn lên. Tâm nguyện nàng bây giờ chỉ là như vậy mà thôi. Đơn giản và bình yên.   Nhưng mà, nàng không hề hay biết trong cả hai kiếp luân hồi của mình luôn có một người vì nàng mà chờ đợi. Là chàng, kiếp trước không có đủ năng lực và quyền thế để chở che cho nàng, khiến nàng phải thương tâm mà chết đi. Là chàng, đã đánh mất nàng khi trái tim yêu đến tâm can đều đau. Vậy thì, nếu như kiếp này được trùng sinh quay lại, sẽ không để cho bất cứ ai và bất cứ điều gì có thể làm nàng rơi nước mắt cùng đau khổ. Bởi Bảo Lộ, Bảo Lộ mà chàng yêu thiết tha lòng là hòn ngọc là trái tim của chàng. Nam chính của chúng ta tên là Tiết Nhượng, cũng được trùng sinh quay về. Không như kiếp trước giữ chặt tình yêu trong lòng và sau đó thì nhìn nàng mất đi. Kiếp này, chàng đã định sẵn, Bảo Lộ là thê tử duy nhất của mình. Thứ nàng muốn cho dù là sao trên bầu trời chàng cũng sẽ tìm cách lấy về. Thế nên, sau khi trùng sinh chàng liền ra sức củng cố vị trí của bản thân. Năng lực cùng quyền thế chàng nhất định phải nắm trong tay. Như vậy, mới có thể bảo vệ nàng một đời bình an vui vẻ. Vậy nên, mới có chuyện sau này khi cả hai trở thành vợ chồng sống bên nhau hòa thuận ấm êm, chàng thì đuợc thăng quan tiến chức liên tục, hại nàng lo lắng không yên. Cuối cùng, cũng có ngày nàng lại nhận được thông báo: "Phu quân tạo phản thành công" :v :v  Nhưng đó là chuyện của sau này thôi ạ, còn bây giờ con đường truy thê của chàng vẫn còn gian nan lắm. Bởi chàng đâu có biết là nàng cũng đã được trùng sinh như mình, nên lúc nào cũng sợ nàng sẽ như kiếp trước mà yêu biểu ca rồi xa cách chàng. Vì thế, chàng tận dụng tất cả mọi cơ hội để có thể lại gần bên nàng, từng chút từng chút một dùng tất cả ấm áp yêu thương để nàng hiểu rằng bên nàng luôn có một chỗ dựa vững chắc và vô điều kiện cho dù ngoài kia xảy ra chuyện gi đi chăng nữa. Trong lần gặp mặt đầu tiên của kiếp này, chàng đã hái giúp nàng một nhánh hoa trên cao rồi nhẹ nhàng thả vào tay nàng. Là chàng, đã quỳ xuống mặt đường đầy bùn đất để mang hài giúp nàng. Là chàng, khi nàng say giấc trên chiếc ghế ngoài sân đã chẳng ngại dùng áo của mình làm vạt che nắng cho nàng.... Những dịu dàng ấy, những ân cần ấy, những yêu thương ấy không hề che lấp mà cứ lớn dần hơn trong lòng nàng. Tuy nhiên, tổn thương của kiếp trước khiến nàng sợ hãi với tình yêu lúc này. Nên khi chàng tỏ tình, nàng vô cùng bối rối, sợ sẽ đánh mất đoạn tình cảm tốt đẹp này, sợ chuyện cũ lặp lại. Hại chàng tức giận và điên cuồng đến mức hôn nàng không kiểm soát được luôn. Người ta cũng là chờ đợi đến hai kiếp rồi đấy. Nếu những gì kiếp này chàng thay đổi vẫn không thể đem nàng về bên cạnh và nàng cứ thế mà từ chối là chàng không biết sẽ gây ra chuyện gì đâu. Cũng may, sau nụ hôn đầy tính chiếm hữu đó thì chuyện đã chuyển biến tốt. Bởi nàng nhận ra chàng cũng đã chiếm một vị trí vô cùng lớn trong lòng mình. Vậy thì, thay vì chạy trốn sao không thử cho chàng cơ hội bên mình kia chứ? Trong truyện nam chính Tiết Nhượng là một người mà mình cực kỳ cực kỳ yêu thích. Ở chàng là sự kết hợp hoàn hảo của sự dịu dàng và mạnh mẽ, của sự thông minh và thâm trầm. Chàng có thể vì nàng mà không ngại làm tất cả mọi việc, kể cả nguy hiểm đến tính mạng cùng quyền lực của mình. Nhưng, kẻ từng gây ra thương tổn cho nàng, chàng sẽ từng bước một dẫm nát bằng những cách trả thù tàn nhẫn độc ác nhất. Bởi trên thế giới này, chỉ có nàng là sinh mệnh chàng nguyện ý dùng tất cả để bảo vệ yêu thương mà thôi. Thế nên, khi nàng bị bắt cóc ném vào rừng sâu trong ngày tuyết lớn lạnh giá. Chàng đã bất chấp hiểm nguy mà đi tìm. Trong giây phút sinh tử tìm thấy ấy, chàng đã nhận ra: "Lật đổ thiên hạ không đáng sợ, chỉ sợ không tìm thấy nàng mà thôi". Và tất nhiên, cái giá khi chạm vào người không nên chạm phải trả rất đắt rồi. Ngươi ném nàng vào rừng giữa bão tuyết ư? Vậy ta sẽ ném ngươi xuống vực cho gấu cắn nát mặt ngươi ra. Ngươi không thể chết mà phải sống suốt đời với những nỗi đau ấy. Quả thật là tàn nhẫn nhưng lại không thể trách được. Đọc truyện này mn sẽ không cần lo lắng về tiểu tam gì đó đâu nha. Vì nam chính của chúng ta là siêu cấp thê nô chung thủy, con gái mà lại gần là chàng liền dùng mặt than đe dọa và lời nói ác độc đuổi đi hết. Còn nam phụ biểu ca Từ Thừa Lãng kiếp này khá đáng thương nhưng mà kệ. Mình là người luôn theo phe nam chính nên quả thật càng muốn đá hắn ta ra xa nữ chính càng nhanh càng tốt. Mà buồn cười nhất là mấy đoạn tên này muốn bộc lộ tài năng cho nữ chính xem khi còn bé ý, toàn bị nam chính chơi trội dìm hàng méo thấy mặt trời luôn. Ha Ha. Ai bảo, kiếp trước thương tổn nữ chính làm gì, kiếp này còn muốn đến gần nữa ư? Mơ đi. Bảo Lộ là hoa đã có chủ, bông đã có chậu rồi nhé. "Sủng thê làm hoàng hậu" chỉ đơn giản là một câu chuyện song trùng sinh với nội dung rất hay, rất sủng cũng rất ngọt ngào ấm áp khiến người đọc thư giãn thoải mái. Có thể, motif này khá quen thuộc nhưng vẫn luôn thu hút. Bởi những tình tiết và cách xử lý tình huống trong truyện khá hay. Đặc biệt, tính cách của nam chính xây dựng tốt và để lại ấn tượng mạnh trong lòng người đọc. Vậy nên, nếu mn thích thể loại truyện như vậy thì nhanh nhảy hố nghen. Mình là mình cuồng Tiết Nhượng lắm luôn nè