Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sống Lại Tái Hôn Lần Nữa

(Tên gốc: Trọng Sinh Chi Tái Hôn Một Lần) Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, HE Độ dài: 164 chương Edit & Beta: Rùa Tuki Vương Tĩnh Kỳ cảm thấy, đời này của mình đã chịu quá nhiều uất ức rồi, trước khi lấy chồng không dám chống đối lại người cha hung bạo, sau khi lập gia đình cho dù ba mẹ chồng cùng chồng gây khó dễ cũng không dám biện bạch, cả đời đều phải nhẫn nhịn người khác, lúc già thì bị bệnh nằm trên giường, bên cạnh lại không có ai để nói chuyện, chứ đừng nói có người chăm sóc, cô cảm thấy chuyện này thật xót xa và bất hạnh. Giây phút cuối cùng của sinh mệnh, cô chỉ có một nguyện vọng, đó là có thể làm lại từ đầu một lần nữa. Cô kìm nén đã đủ rồi… *** Vương Tĩnh Kỳ cô đơn nằm trong bệnh viện, nhìn bức tường trắng xung quanh âm thầm rơi lệ. Ung thư gan giai đoạn cuối, chỉ sống được tối đa ba tháng, đây là bệnh viện chẩn đoán cho cô. Cô đã một mình ở bệnh viện gần hai tháng, lúc mới đầu anh trai và cháu gái còn đến thăm cô, nhưng sau đó cũng không còn nhìn thấy bóng dáng người thân nào nữa, về phần những người bên nhà chồng, ngay cả hi vọng cô cũng không dám. Con người khi đi tới điểm cuối cùng của sinh mệnh, đều vô thức hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra trong đời, Vương Tĩnh Kỳ cũng không ngoại lệ, mấy ngày nay nằm trên giường, cô không ngừng nhớ lại cả đời này của mình đã làm nên trò trống gì. Không biết vì sao, ban đầu mọi chuyện rất mơ hồ, bây giờ nhớ lại lại rõ ràng như vậy, giống như chỉ vừa mới trải qua. Cô vừa hồi tưởng lại vừa rơi nước mắt, cô rất hối hận, vì sao bản thân lại nhu nhược như vậy, vì sao cuộc sống của chính mình phải kìm nén nhiều đến như thế. Trước khi chưa lấy chồng, bởi vì có người cha thích uống rượu đến điên cuồng, từ nhỏ không có ngày nào cô được sống yên ổn, mỗi khi tan học về nhà, cô đều lo lắng sợ hãi, tuổi thơ của cô không lúc nào vui vẻ, trong ký ức chỉ là hình ảnh cô bị mẹ ôm lấy ẩn núp khắp nơi. Khi đó cô luôn mong anh trai đừng tăng ca nữa, bởi vì từ sau khi anh trai trưởng thành, những khoảng thời gian anh trai ở nhà, ba cô không còn dám mượn rượu để phát tiết nữa. Nghĩ đến lúc đó anh trai mở rộng cánh tay bảo vệ cô và mẹ ở sau lưng, cô cảm thấy rất vui vẻ hạnh phúc. Sau khi anh trai kết hôn liền dọn ra ngoài ở, nguyện vọng lớn nhất của cô là cũng có thể kết hôn, mau chóng kết hôn, cũng có nhà của mình, đưa mẹ rời xa người cha nát rượu kia. Cho nên thời điểm khi cô học đại học, vừa mới có người ngỏ lời tỏ tình, cô đã rất chờ mong một tương lai hạnh phúc gần kề, người đó chính là chồng kiếp này của cô. Nhớ lại những năm tháng trên giảng đường, Vương Tĩnh Kỳ cảm thấy mình thật hạnh phúc, bởi vì khi đi học có người giữ chỗ cho cô, lúc ăn cơm mua cơm cho cô, khi ra về đạp xe đưa cô đi ra phố tản bộ, mặc dù cô cũng làm bài tập giúp người ta, rửa chén cho người ta, chi tiền mua vé xem phim vân vân, cô vẫn cảm thấy ấm áp. Thế nhưng phần tình cảm ấm áp không dễ có được mà cô trân trọng giữ gìn này tất cả đều bị sụp đổ dập tắt khi hai nhà bàn luận chuyện kết hôn sau khi cô vừa tốt nghiệp. Cô vừa mới ra trường đã đi đăng ký kết hôn, lúc trước còn tưởng rằng bởi vì Trương Dương quan tâm cô, sợ cô chạy mất mới có thể nghĩ đến quyết định tiến tới hôn nhân, về sau mới biết được, đó là do chuyên ngành của Trương Dương không tốt, bằng bản thân hắn, muốn ở lại thành phố D là rất khó khăn, nhưng nếu có người thân ở đó thì vẫn có thể thu xếp, cho nên Trương Dương mới có thể vừa tốt nghiệp đã cùng cô kết hôn. Hai người như mong muốn đều được phân trở về thành phố D, nhưng không có lập tức cử hành hôn lễ, bởi vì mẹ của Trương Dương nói phòng ở trong nhà quá nhỏ, Trương Dương kết hôn cũng không có chỗ ở, đợi hai năm, chờ Trương Dương mua phòng tân hôn xong sẽ cho hai người cử hành hôn lễ. Thế nhưng một lòng chờ đợi hai năm, Trương gia vẫn không mua được phòng tân hôn, cuối cùng vì cha Vương ghét bỏ nuôi không cô hai năm, chạy đến Trương gia náo loạn một trận, hôn lễ hai người mới được tiến hành. Phòng tân hôn đã không có, chỉ có thể chen chúc ở cùng cha mẹ và em gái chồng. Cuộc sống sau khi kết hôn hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của Vương Tĩnh Kỳ, tuy rằng ở đây không cần đối mặt với người cha nát rượu kia, nhưng ở cùng với cha mẹ chồng luôn luôn không ngừng chỉ trích, em gái chồng không chỗ nào không làm khó dễ, thậm chí nếu cô làm tốt thì vẫn như vậy. Cô đã từng bị chọc tức chạy về nhà mẹ đẻ, nhưng mẹ Vương đã năm mươi tuổi, tóc cũng trắng xóa lại khuyên nhủ cô, phàm là việc gì cũng phải nhẫn nại một chút, nhường nhịn hơn một chút, em gái chồng dù sao thì cũng vẫn phải lập gia đình, con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, đợi cho em chồng lập gia đình thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Về phần cha mẹ chồng, hai người đã già rồi, thân thể như vùi một nửa trong đất, dù cho sống thêm vài năm nhưng có thể sống lâu hơn người trẻ tuổi ư, chỉ cần chịu đựng cho đến lúc đó, cô cũng sẽ không còn khổ nữa. Lúc ấy cô không còn biện pháp khác, nhà mẹ đẻ cũng không trông cậy được, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. Mời các bạn đón đọc Sống Lại Tái Hôn Lần Nữa của tác giả Tiểu Thạc Thử 5030.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đạo phi thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân Converter: RjnChan  Nguồn TTV Edit: Bé Panda. Ebook: http://www.dtv-ebook.com Giới Thiệu:      Đính hôn tám năm, khổ sở chờ bốn năm, chờ đến khi gặp lại hắn, thấy hắn ôm một nữ tử tuyệt sắc khác. Đêm đó, nàng từ chính phi bị giáng xuống làm trắc phi.Cửa vào hào môn sâu thăm thẳm, tịch mịch gần nhau, lòng nàng như mặt nước yên lặng không gợn sóng, không tranh thủ tình cảm, không nhận ân thừa. Chính phi bị thương, nàng bị vu oan, hắn phế võ công của nàng, đuổi nàng ra khỏi phủ. Trời ơi, ngay cả nàng tính tình đạm bạc, nhưng trái tim chung quy không thể bảo vệ. Cho dù nàng thông minh lanh lợi, vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay của hắn. Vốn tưởng rằng, nàng trợ hắn giúp hắn, cùng hắn cộng hoạn nạn sát cánh bên nhau, cuối cùng sẽ đạt được lòng yêu say đắm của hắn. Thực trêu chọc, hắn làm tất cả cho một nữ tử khác. Hắn một chưởng đánh nàng xuống vách núi đen, chỉ vì cứu nữ tử trong lòng hắn. Thì ra, đoạn tình này, đều là nàng diễn một người. Náng dứt khoát lấy dao cắt đoạn tình này, hướng vực sâu vô tận nhảy xuống. Trái tim đã mệt mỏi, tình về nơi đâu?   Lời bạn RjnChan: Đây là bộ truyện được đánh giá cao nhất của Nguyệt Xuất Vân tính đến thời điểm này. Truyện ngược, vẫn có cao trào theo motip “mất rồi mới tiếc quằn quại”, bối cảnh hùng hậu, tây ta đủ cả, nữ chủ làm cướp biển (đạo phi ) còn nam chủ thì tạo phản Nữ chủ cường, yêu hận rõ ràng, không có tình cảm thì quyết tuyệt luôn không dây dưa. Nam chủ lãnh tình, nhưng dù sao anh cũng có nỗi khổ riêng, gần đến cuối nghe anh tự thú với chị mới hiểu . Thực ra nam chủ rất thâm tình, có đoạn chị bị bắt lên đoạn đầu đài, anh dù phải đi đày vẫn một thân một mình lao đến pháp trường cứu, không sến sụa ướt át mà chỉ nói đúng một câu “Đừng sợ, ta đã ở đây rồi” làm mềnh Độ ngược của bộ này so với Sai Phi Dụ Tình cao hơn một chút, nữ chủ chịu nhiều tủi cực, bị lừa gạt, tính kế, đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần, đứa con sinh ra cũng trúng hàn độc (sao mấy bà tác giả chuộng loại độc này thế nhỉ ) đổi lại nàng rất mạnh mẽ Nhưng mà yên tâm, chị khổ nhục bao nhiêu thì anh bị ngược tơi tả bấy nhiêu (thậm chí còn hơn ). Phiên ngoại rất buồn cười, nói về con của các nhân vật “chín con vịt giời” Nam chính là rau sạch nha, không bị sâu, không thuốc sát trùng hehe. Lấy chính phí để đó nhìn thôi a^^ Nữ chính rất có cá tính, yêu hận rõ ràng, có tài có sắc, võ công giỏi Nam chính thâm tình, cũng giỏi võ, tuấn tú phong lưu. Truyện có nhiều tình tiết gay cấn, hấp dẫn.
Tình yêu nơi đâu - Bộ Vi Lan
  Tác Giả: Bộ Vi Lan Người dịch: Đỗ Mai Dung Nhà xuất bản Thời Đại Đơn vị phát hành: Bách Việt Năm xuất bản: 2013 NGUỒN: HỘI EBOOK FREE Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh - người con trai có ánh mắt lấp lánh, giọng hát ấm áp, người con trai đã khiến một cô bé trầm tĩnh như cô có thể sôi nổi bộc lộ hết những suy nghĩ và ước mơ của mình. 3 năm sau, lần đầu tiên cô thực sự gặp lại người con trai đó bằng xương bằng thịt chứ không phải một hình ảnh trong kí ức, thì anh đã quên cô rồi. Anh, khi đó đã là bạn trai của một người con gái khác, trong mắt anh cũng chỉ nhìn thấy người con gái đó. Vì cô ấy, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan mấy năm. Còn cô, cũng chỉ âm thầm theo đuổi và giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án. Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã vì cuộc sống quá khắc nghiệt mà kết thúc sinh mệnh, cũng chính là cô đã giả danh người con gái ấy mà để viết thư choanh. Cô giấu kĩ tình yêu của mình mà biến thành cô ấy, không phải vì cô muốnnhận được tình yêu của anh, cô chỉ đơn giản là muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống. Khi anh được tự do, mặc dù biết tình yêu của anh cũng đóng băng theo cái chết của người con gái ấy nhưng cô vẫn luôn ở bên anh, vẫn âm thầm hy vọng. “Không cần thề nguyền, không cần kết duyên. Không liên quan gì tới anh hết, em chỉ đang cố gắng để yêu thôi. Một lần, cho dù có phải chết.”   Vậy mà anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô đã yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Càng ngày cô càng cảm thấy rõ ràng sự đổi thay của anh. Anh đã không còn là “anh” trong lòng cô và rồi cô đã quyết định ra đi… Cuối cùng thì anh có thể sống mãi trong quá khứ, vì quá khứ mà bỏ qua hiện tại?
Đức Phật và nàng: Hoa sen xanh - Chương Xuân Di
Tên gốc: Tên gốc: Không phụ Như Lai không phụ khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Tên khác: Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh Tác giả: Tiểu Xuân (Tên thật Chương Xuân Di) Đức Phật Và Nàng - Hoa Sen Xanh - Cuốn sách ngồn ngộn những tri thức quý báu và hiếm có về lịch sử triều đại nhà Nguyên, Mông Cổ, về lịch sử phật giáo Tây Tạng và những biến động to lớn của thời cuộc. Tiểu thuyết này không dành tặng những ai muốn nhanh chóng tìm kiếm một chuyện tình bay bổng, lãng mạn. Chúng ta buộc phải nhẩn nha thưởng thức chầm chậm những dòng tri thức văn hóa, lịch sử, tôn giáo rất dày, rất sâu chảy cuồn cuộn trong cuốn sách, buộc phải có một cái nhìn thật sự nghiêm túc về tình thân, tình yêu, tình người trong sự hỗn mang của thời cuộc, để từ đó thêm thấu hiểu, thêm yêu thương và trân trọng những gì ta có.
Không kịp nói yêu em - Phỉ Ngã Tư Tồn
  Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó. Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt. Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa. Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế. Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.   Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục? Là tình yêu hay là lý tưởng? Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?