Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Thương Thi Yêu

Chú ý: Truyện này siêu ngược, ngược thân, ngược tâm. Nàng xinh đẹp có nụ cười tỏa nắng đã len lỏi vào trái tim của hắn, nàng gọi hắn là " ca ca", một cuộc sống nội tâm từ lâu nay đã có người chia sẻ.  Những biến cố khó khăn ập đến, hắn bị giam cầm vào nhà lao, liệu tình yêu giữa hai người có giúp họ vượt qua được.. *** Review : Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Lâu nay Nhất Độ Quân Hoa luôn vang danh là mẹ kế, ai muốn nhảy hố của bả thì xác định phải có một trái tim mạnh mẽ làm bằng sắt đồng thiếc…, chứ bằng sứ dễ vỡ thì khó có thể lành lặn sống sót qua được những màn ngược tâm ngược thân mà bả viết ra. Biết vậy nên trước khi đọc truyện này, mình cũng hạ quyết tâm lớn và hít một hơi sâu rồi, vừa mở văn án ra tác giả lại bồi thêm một câu “cực độ ngược thân ngược tâm” (khóc không ra nước mắt >.<). Thế là mình ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi một hồi gió tanh mưa máu dội xuống. Nhưng, phải nói sao nhỉ? Đọc đến những dòng cuối truyện, có rất nhiều cảm xúc hỗn tạp trong lòng mình, xót xa có, đau tim cũng có, nhưng nhiều hơn hết hình như là “hụt hẫng”. Cái yếu tố “ngược” rõ ràng rất dã man, mình cảm giác cả nam và nữ chính đều đang quằn quại trong sự sắp đặt của tác giả vậy, nhưng cái sự “quằn quại” ấy không “chạm” được đến mình, nghĩa là mình thấy được, nhưng không cảm được nhiều. Cái này không biết là do không hợp gu hay là do yếu tố nào khác. Nói về văn phong, mình vẫn luôn hài lòng về phong cách của tác giả này, ngắn gọn súc tích, không lan man dông dài mà đi thẳng vào kể truyện chính. Rất tốt, đó chính là lý do hầu như tác phẩm nào của má Nhất mình cũng có thể đọc một mạch không nản, không ngừng nghỉ. Đương nhiên “Tình thương thi yêu” không nằm ngoài điều này, thậm chí còn “vượt quá” điều này. “Vượt quá” nghĩa là sao, nghĩa là theo mình thấy, tác giả gần như là “xộc” thẳng vào kể truyện vậy. Có nhiều đoạn chuyển cảnh, nói chuyển là chuyển, không dẫn dắt chút nào. Việc này điểm tốt là khiến mình không bị sốt ruột khi theo dõi truyện, điểm xấu là khiến truyện bị khô đi, có phần rời rạc. Mình cả gan cho rằng, chính vì tác giả lược bớt nhiều, kể quá nhanh, mạch truyện như ngựa phi khiến cho cảm xúc không được đào sâu, dẫn đến việc nam nữ chính thì bị ngược, còn mình thì không bị ngược @@ Nói thì nói vậy nhưng mình vẫn thích lối kể chuyện súc tích hơn là lê thê dài dòng, chỉ mong má Nhất ơi đừng quá súc tích như vậy nhe! ^^ Mình vẫn luôn tin tưởng vào tài năng của Nhất Độ Quân Hoa bởi đây là một trong số ít những cái tên có thể bảo chứng được nội dung của tác phẩm. Tuy nhiên tác giả này nhiều khi cũng khiến mình phát khiếp, lời văn mạnh bạo, có thể viết ra những tình tiết mà không phải tác giả nào cũng dám viết, có thể xây dựng nên hình tượng nhân vật mà không tác giả nào cũng cả gan dám xây dựng. Mộ Dung Viêm (Phế hậu tướng quân) hay Mộ Dung Lệ (Đông phong ác) là điển hình, hai nam chính này có tính cách khác nhau, nhưng có một điểm chung là khiến độc giả chia làm 2 phe: 1 phe cảm thấy thương tình thay 2 anh, 1 phe lại ghét cay ghét đắng vì không thể chấp nhận nổi hành động làm tổn thương nữ chính của họ. Mà Nam Cung Ngạo trong “Tình thương thi yêu” cũng thuộc dạng nhân vật như vậy. _ _ _ _ _ Nam Cung Ngạo là một đấng nam nhi nuôi chí lớn, từ nhỏ đã mong có được chỗ đứng trong thiên hạ. Hắn cao ngạo lãnh đạm, dường như không có thứ gì trong thiên hạ khiến hắn mảy may chú ý tới. Sự xuất hiện của Ly Nhi – một thi yêu mang điềm xấu – khiến hắn trở nên “có tình”. Lần đầu tiên hắn vì một nữ nhân mà muốn từ bỏ tất cả, suýt đánh mất lý tưởng lớn lao của mình để cùng nàng sống vui vẻ. Thế nhưng hắn vẫn là Nam Cung Ngạo, một kẻ vốn máu lạnh từ trong tâm, hắn cho rằng anh hùng nào mà chẳng một lần rơi vào giấc mộng nữ nhi tình trường, khác biệt ở chỗ tỉnh mộng sớm hay muộn mà thôi. Vậy là hắn chủ động dập tắt lửa tình, tiếp tục luyện Băng Tâm Liệt Hỏa, một thứ tà pháp có thể khiến hắn duyệt tình tuyệt ái. Từ lúc quen biết nhau, hắn hai lần hại chết đứa con của nàng và hắn: một lần đấm vào bụng nàng khiến nàng sảy thai, một lần mặc kệ người ta thiêu chết đứa bé. Hắn hai lần muốn thiêu nàng, nhưng cũng hơn hai lần đón nàng trở về bên mình. Mỗi khi ở bên nàng hắn sẽ bị Băng Tâm Liệt Hỏa phản phệ, dù đau đến lạnh người nhưng vẫn cố chấp muốn ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào trong lòng. Nhưng nàng là một thi yêu, là một yêu quái hút dương khí và óc người để sống, cho nên có quá nhiều bất đắc dĩ quấn lấy hắn. Hắn không còn cách nào khác trơ mắt nhìn nàng bị thiêu cho đến chết, sau đó quay người rời đi, chỉ có điều tay nắm chặt thành quyền, lòng đau đến lợi hại. Nỗi đau này đi theo hắn suốt nhiều năm về sau, cái tên Ly Nhi là điều cấm kỵ đối với hắn. Đến một ngày kia Hoàng đế tặng cho hắn một lễ phẩm, một quan tài bằng vàng cùng Ly Nhi đang an nhiên nằm trong. Nàng sống lại, cùng hắn xây dựng một cuộc sống hạnh phúc. _ _ _ _ _ Nữ chính Ly Nhi mình không có nhận xét gì nhiều, bởi nàng là thi yêu, phần lớn thời gian xuất hiện trong truyện đều là ngồi ngây ngô trì độn, chả nhớ gì cũng chả biết gì. Hành động nàng làm hầu như chỉ có: phản kháng yếu ớt với những nam nhân muốn tra tấn/cường bạo nàng; và ngoan ngoãn làm nũng/làm tình với Nam Cung Ngạo >.< Điểm nổi bật nhất của nàng là trở thành người “ăn đủ” những màn ngược tâm ngược thân, chung tình và trong mắt chỉ có một mình nam chính. Nói chung nữ chính bánh bèo nhưng mình lại không thấy ghét, chỉ thấy đáng thương. Về nam chính Nam Cung Ngạo, mình cũng không biết nên yêu hay nên ghét nữa. Đối với một người có tính cách máu lạnh như Nam Cung Ngạo thì việc yêu một người như vậy là quá dễ dàng, quá nhanh quá nguy hiểm. Phần lớn thời gian ở cùng nàng đều là chịch chịch và chịch >.< cảm giác như tình yêu này dựa trên skinship vậy á. Hắn được một điểm cộng là khi nhận ra đã yêu nàng thì sủng vô bờ bến, thâm tình một cách bất ngờ. Ly Nhi vì nghe lời xui dại của mẹ Nam Cung Ngạo mà muốn rời xa hắn, tính cách nàng đơn giản nên chỉ nghĩ ra được chiêu trò rất trẻ con như là cố tình để hắn “bắt gian tại trận” nàng với người đàn ông khác (đây chính là kiểu ngược cẩu huyết trong truyền thuyết đây mà). Nhưng may thay Nam Cung Ngạo sáng suốt không bị mắc lừa, thành công tránh được một xô máu cún dội vào người. Đáng khen! Mặc dù Nam Cung Ngạo rất yêu và đau đớn khi mất đi Ly Nhi, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn là người đã tạo ra mọi đau thương cho Ly Nhi, giết người nuôi dưỡng nàng rồi cướp nàng về, giết con nàng, giết nàng, tất cả những gì hắn làm đều khiến hắn không xứng đáng có được hạnh phúc. Vì có kết SE và ngoại truyện HE, nên ai muốn ngược nam, muốn nhìn hắn đau khổ dằn vặt suốt đời thì nên bỏ qua 2 cái phiên ngoại. Riêng mình thấy ngoại truyện HE cũng không có gì là không tốt. Dù sao Ly Nhi đã đau khổ quá nhiều, mà một thi yêu đơn thuần như nàng thì biết hận ai được chứ, bởi vậy thiết nghĩ được trở về bên Nam Cung Ngạo âu cũng là điều nàng mong muốn. P/s: Dạo này tự dưng không hiểu lấy đâu ra cảm hứng, viết review dài kinh khủng @@ Trên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của mình về tác phẩm này, ban đầu cũng chỉ định viết đôi lời nhận xét ngắn ngắn thôi, cũng không định chê bai gì cả, ai ngờ cứ viết, viết viết lại thành ra dài ngoằng ngoẵng thế này, lại còn giống như đang ném đá vậy >.< Hic, mình không có ý ném đá truyện của má Nhất đâu mà, ngàn sai vạn sai đều là cái bàn phím sai ^^ *** Đêm, ánh trăng mờ ảo như sương. Kiếm Tự Hồn hai tay gối trên đầu, nằm ngửa trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra màn sương màu tím nhạt ngoài cửa sổ, không làm sao ngủ được. Cạch một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, sau đó cái người mà luôn phảng phất trong đầu hắn thong thả đi vào. Dưới ánh trăng liếc mắt nhìn một cái, có lẽ ấn ký trên trán nàng sẽ làm cho người ta giật mình kinh hãi, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện vẻ xinh đẹp yêu mị toát ra mạnh mẽ từ thân thể nàng. Kiếm Tự Hồn không nói lời nào, nhắm mắt lại giả ngủ, một lát sau liền cảm giác có người như cá trạch rúc vào lòng mình, mà hắn lại không tự giác vươn tay, mặc cho tay phải bên kia vẫn nắm Kiếm Thần, tay còn lại vuốt ve mái tóc đen mềm như tơ. Bàn tay thô ráp vân vê vài sợi tóc, mùi hương mê ly thoang thoảng tràn vào mũi. Chỉ một lát sau, người trong lòng đã ngủ thật say. Kiếm Tự Hồn lúc này mới hơi hơi cúi đầu nhìn xuống mỹ nhân ở trong lòng, khuôn mặt gần như trong suốt, hai mắt khép hờ, hàng lông mi dài che lấp đôi mắt màu nâu, ánh sáng chiếu lên mi hắt xuống mí mắt bóng đen nhàn nhạt, cái mũi xinh xắn, môi phấn hồng nở nang, chớp mắt một cái, trái tim vốn đã tĩnh lặng nhiều năm vậy mà bỗng nổi lên một tia dục vọng. Hắn cúi xuống gần hơn, gần như muốn hôn lên gương mặt phấn nộn kia, đột nhiên lại bị hành động của mình làm cho kinh sợ, bây giờ Kiếm Tự Hồn mới phát hiện người nằm trong lòng vốn đã không còn là đứa trẻ năm nào nữa rồi. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua biển sương màu tím, xào xạc rung động, người trong lòng hình như có chút lạnh, lại lùi vào trong ngực hắn một chút. Kiếm Tự Hồn theo bản năng siết chặt vòng tay ôm nàng, dưới ánh trăng, trên dung nhan khuynh quốc kia là một đóa hoa được vẽ kéo dài từ trán xuống má phải, bàn tay thô ráp mơn trớn ấn ký giống như giọt nước rơi xuống, đột nhiên nhớ đến thi yêu, nếu không phải có ấn ký này, nàng và những mỹ nhân bình thường khác có gì khác nhau đâu? Mời các bạn đón đọc Tình Thương Thi Yêu của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Thế Giới Không Còn Ánh Sáng (Tôi Đã Chết Rồi)
Văn Án: Quý Ngôn đã chết. Không hiểu sao trở thành một du hồn. Không nghĩ tới lúc sống đã dây dưa không rõ, đến khi chết còn muốn dằn vặt nhau không ngừng. Chỉ tiếc là —— Cuộc đời của người kia còn rất dài. Còn nhân sinh Quý Ngôn đã kết thúc. “Tôi đã chết rồi” là câu chuyện ngược tâm mình đọc lại gần đây và rất muốn giới thiệu tới bạn đọc yêu thích đam mỹ. Truyện mở đầu như đúng cái tên của nó, nhân vật thụ đã qua đời và chỉ xuất hiện như một u hồn còn quanh quẩn chốn nhân gian. Từ đó, cậu mới dần vén được bức màn bí ẩn để có thể hiểu được tất cả những nguyên nhân dẫn đến tình cảnh ngày hôm nay cho chuyện tình giữa cậu và nhân vật công. Với mình nhân vật công rất đáng thương, vì tai nạn mất đi trí nhớ, quên đi tất cả về người mà anh từng yêu. Giá như khi đó anh có thể gặp lại thụ, mình tin chắc rằng dù nhớ ra hay không, cái người mang tên “Quý Ngôn” ấy vẫn sẽ là ma chướng vây lấy trái tim anh. Yêu cậu? Chẳng phải dù gặp lại đã là 7 năm sau, dù cậu chỉ là một hồn ma hiện lên lúc 3h sáng nhưng anh vẫn không thể rời mắt khỏi cậu đấy thôi? Tiếc rằng trên đời không có giá như. Câu chuyện có lối hành văn giản dị nhưng thấm vào tim gan đến từng chi tiết, tác giả khéo léo viết nên nỗi đau đớn đầy bi kịch của hai con người yêu thương nhau thiết tha nhưng lại bị cuộc đời, bị định kiến, bị hoàn cảnh tách rời. Quý Ngôn vừa đáng thương vừa đáng trách, nếu cậu mạnh mẽ hơn, tìm Tần Vị sớm hơn, có lẽ kết cục của câu chuyện sẽ không bi thương đến vậy. Tuy nhiên phần ‘thương’ mà cá nhân mình dành cho cậu lại lớn hơn phần ‘trách’ rất nhiều, bởi lẽ, khi mà cậu biết tất cả sự thật, biết Tần Vị thật ra không hề muốn lìa xa mình thì mọi chuyện đã chẳng thể vãn hồi nữa rồi. Còn Tần Vị thì sao, anh bị thương dẫn tới mất trí nhớ quên đi người mình yêu, nên trách anh hay nên thương anh đây? Mình nhớ có chi tiết thụ hỏi công về người con gái ở bên công sau này, đọc tới đó mình vừa thấy chua xót, lại vừa thấy day dứt… [Quý Ngôn hỏi: “Tại sao anh còn lên giường với người phụ nữ đó?” “Cũng không biết nữa! Chỉ là nghe thấy tên cô ấy thì không khác nào trúng phải mê dược?” “Cô ấy tên gì?” Tần Vị nói: “Quý Ngôn.” …] Chỉ là một cái tên mà thôi, cái tên mà anh yêu và khắc vào đầu tim đã khiến anh ngờ nghệch ngộ nhận về tình yêu, khiến cho nút thắt của câu chuyện ngày càng lớn, khiến cho tình yêu của họ ngày càng mong manh. Mình thương Tần Vị vô cùng, suy cho cùng anh ấy là kẻ phải hứng chịu hết bi thảm sau cùng, vô tình chặt đứt sợi dây tình yêu của bản thân, người anh yêu nhất đã chết, còn ‘phản bội’ tình yêu của chính mình….. Câu chuyện không lấy đi nước mắt của mình, nó chỉ là cảm giác đau buồn rưng rưng nói khóe mắt, để rồi mỉm cười với một kết cục tươi đẹp cho cả hai nhân vật. Không phải HE, không phải BE mà là một kết thúc đầy hoa mộng và mong ước. *** CẢNH BÁO: - TRUYỆN KHÔNG CÓ H - ĐỒNG RÂM ƯA THÍCH NGỌT NGÀO HƯỜNG PHẤN ĐỀ NGHỊ CÂN NHẮC THẬT KĨ TRƯỚC KHI XEM - THỤ LÀ HỒN MA, CÔNG CHỈ CÓ THỂ NGHE, NHÌN, CHẠM VÀO THỤ TRONG KHOẢNG 2 GIỜ ĐẾN RẠNG SÁNG, BẠN NÀO SỢ MA HAY DỊ ỨNG THÌ CŨNG VUI LÒNG CÂN NHẮC THẬT KĨ TRƯỚC KHI XEM (Cái chi tiết này mình nhớ không rõ lắm, bạn nào thấy sai thì chỉ để mình sửa lại nhé) TÓM TẮT: Nếu người ngươi yêu hứa chỉ đi hai năm rồi trở về, ngươi có tình nguyện ở lại chờ đợi hay không? Nếu người hứa yêu ngươi hết quãng đời còn lại nay đã quên mất ngươi, hắn ta lấy vợ, sinh con, sống một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, liệu rằng ngươi có thể hay không tha thứ cùng chúc phúc? Nếu như Quý Ngôn có thể quay lại thời khắc lần đầu gặp gỡ Tần Vị, nếu như Quý Ngôn không tự sát, nếu như Tần Vị làm tròn lời hứa sẽ trở về, thì phải chăng giữa hai người bọn họ sẽ là một kết cục khác viên mãn hơn, tròn đầy hơn? Tiếc thay nhân sinh vốn chẳng có nếu như, Quý Ngôn và Tần Vị vĩnh viễn không thể như lúc ban đầu... ĐÁNH GIÁ: + 7.5/10 cho toàn bộ tác phẩm và 8.5/10 cho nhà edit, cái cách chủ nhà chuyển ngữ câu từ thật sự gây ấn tượng bởi lẽ edit một tác phẩm ngược luyến kết BE là một điều rất không dễ dàng, nó đòi hỏi người làm phải có vốn từ nhất định, phải cảm được nỗi đau của từng nhân vật mới có thể truyền tải trọn vẹn những gì tác giả muốn thể hiện, và nhà Bonne Nuit đã không làm mình thất vọng. + Tuyến nhân vật: _Nhân vật thụ: Quý Ngôn Tôi nghĩ rằng độc giả sẽ chia thành hai quan điểm khi nhắc tới nhân vật này. Một là Quý Ngôn đã quá ngu ngốc khi quyết định tự sát, bởi vì sau khi xuất ngũ Tần Vị gặp tai nạn, anh ấy quên mất Quý Ngôn là ai, người nhà và bạn bè che giấu, rằng trong cuộc sống của Tần Vị, Quý Ngôn không tồn tại, rằng anh thẳng, anh phải lấy vợ sinh con cho nên xét về khía cạnh khách quan Tần Vị không có lỗi. Sai lầm ở đây chính là Quý Ngôn quá nhu nhược, nếu như khi ấy anh mạnh mẽ vạch trần tất cả, kiên quyết đi tìm Tần Vị thì tôi tin chắc rằng Tần Vị sẽ nhớ ra Quý Ngôn và hai người bọn họ sẽ vẫn hạnh phúc, Quý Ngôn sẽ không chết một cách vô ích như vậy, cái chết của anh để lại nỗi đau quá lớn cho đứa em trai cùng cha khác mẹ là Quý Trạch, người đã luôn ở bên che chở, lo lắng cho anh trong khoảng thời gian bảy năm mà Tần Vị ra đi không lần nào trở về. Cho nên Quý Ngôn quá ích kỉ, vì tình yêu mù quáng mà hi sinh bản thân, làm đau những người thân cận, có đáng hay không? Hai là Quý Ngôn không ngốc, chỉ là anh chọn cho mình một sự giải thoát, bởi lẽ Tần Vị đã lấy cắp đi tất cả tuổi xuân của Quý Ngôn, cho dù Tần Vị không trở về Quý Ngôn vẫn như cũ sống trong căn nhà mà hai người từng ở, mãi như thế cho tới khi già đi rồi chết trong cô độc, nếu kết cục là như thế thì không bằng tự sát cho rồi, đỡ phải dằn vặt khổ sở mãi, cũng bởi vì Quý Ngôn yêu Tần Vị rất nhiều, vì yêu cho nên muốn người mình yêu hạnh phúc, cho nên Quý Ngôn đồng ý với mẹ của Tần Vị rằng anh sẽ không phá vỡ hạnh phúc gia đình của người anh yêu, rằng anh trả tự do cho người ấy, rằng anh cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vĩnh viễn không đi tìm người thương. _Nhân vật công: Tần Vị Thật sự, tôi yêu cái cách mà tác giả để Tần Vị bước vào cuộc sống của Quý Ngôn, dịu dàng và đầy tình cảm. Anh lặng lẽ ở cạnh Quý Ngôn khi mẹ Quý Ngôn qua đời, anh lẳng lặng dùng thời gian của chính mình dâng tặng những gì đẹp đẽ nhất cho Quý Ngôn, thậm chí dù cho anh quên mất Quý Ngôn là ai thì sâu thẳm đâu đó trong linh hồn anh, anh vẫn yêu Quý Ngôn sâu đậm, nếu không sao anh lại đặt tên con của mình là Tần Nhất Ngôn - Cả cuộc đời này yêu mình Quý Ngôn, chỉ là dù có cố đến đâu Tần Vị vẫn thua một thứ gọi là duyên phận, mà giữa Tần Vị và Quý Ngôn chính là nghiệt duyên, cho dù sau này Tần Vị nhớ ra tất cả, anh hứa sẽ sống cô độc chờ đợi Quý Ngôn 7 năm y như cái cách người anh yêu nhất chờ anh khi còn sống rồi sau đó anh sẽ đi theo Quý Ngôn, nhưng liệu rằng sau khi Tần Vị tự sát với 5 vết cắt trên tay, anh có thể một lần nữa gặp lại Quý Ngôn? Hay là Quý Ngôn sớm đã uống chén canh Mạnh Bà, luân hồi chuyển thế, đã không còn nhớ Tần Vị là ai, sẽ không đau, không hận, không thống khổ như bây giờ. Kết cục của bọn họ chỉ e chính là bỏ lỡ cả đời. _Nhân vật em trai thụ: Quý Trạch Tôi dành rất nhiều tình cảm cho cậu em này, dù cho thứ tình cảm mà cậu ấy dành cho thụ không chỉ đơn thuần là anh em nửa dòng máu. Quý Trạch từ một đứa nhỏ cái gì cũng không biết, lớn lên trong lời căn dặn của mẹ rằng hãy đối xử tốt với Quý Ngôn vì Quý Ngôn là anh trai của cậu, và cũng vì mẹ của cậu với vị trí là bạn thân đã cướp đi cha của Quý Ngôn, bà đã khiến đứa nhỏ ấy không được hạnh phúc, thế nên bà muốn con trai bà đem đến sự ấm áp cho nó. Thế là Quý Trạch trưởng thành, cậu dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ người anh trai đáng thương này, cậu quỳ gối dập đầu tạ ơn lễ Phật chỉ vì các Ngài để cho cậu nhìn thấy anh lần nữa, và cũng vì các Ngài để cho cậu nghe được từ người anh đã chết của mình nói rằng nếu có kiếp sau anh ấy nguyện yêu cậu, nếu có kiếp sau Quý Ngôn sẽ mãi mãi là của Quý Trạch. Một lời hứa giữa người và hồn ma ấy vậy mà lại đổi lấy một cuộc sống yên bình cho Quý Trạch tới khi già và chết đi, thứ tình cảm vượt qua luân thường đạo lí ấy thế mà cứu rỗi cả một đời người... _Nhân vật mẹ của công: Khi bà đau khổ dọn dẹp căn phòng nơi mà Tần Vị tự sát, tôi bật khóc vì thương cho một người mẹ làm tất cả vì con cái để rồi nhận ra rằng năm xưa bà sai lầm biết bao. Giá như khi ấy bà không ngăn cản Quý Ngôn thì có lẽ con trai bà sẽ không chết cũng không đau khổ sống bảy năm trời mà như cái xác không hồn. Bà không hận Quý Ngôn đã cướp đi con trai bà, bà hận là hận chính mình độc ác, nhẫn tâm chặt đứt hạnh phúc của Tần Vị, để rồi giờ đây hai đứa nhỏ vĩnh viễn rời khỏi thế gian, bà chẳng hay tụi nó có thể hay không gặp lại nhau, bà chỉ biết thời không của hai đứa con trai vĩnh viễn dừng lại tại căn phòng này... « » 。。。。๖ۣۜLAM 。。。。« » “๖ۣۜTa nguyện ý dùng tánh mạng của mình để đi đổi lấy yêu. Mặc cho tình yêu này, đã tựa như đóa hoa tan tác theo bụi trần.” *** Qúy Ngôn chết rồi. Ở cổ tay có vết dao cắt thật sâu. Thân thể đã mất đi độ ấm, không còn di chuyển được nữa. Nhưng mà, linh hồn của anh vẫn còn. Không biết lí do vì sao, Qúy Ngôn chết, nhưng linh hồn thoát ra không có chỗ để đi. Bất tri bất giác, anh thấy mình ở nhà Tần Vị. Tần Vị, người mà Qúy Ngôn yêu sâu đậm. Đến khi cắt tay tự tử, vẫn thủy chung hướng về bức tranh có vẽ Tần Vị. Có lẽ Tần Vị không biết, Qúy Ngôn đau lòng và tuyệt vọng như thế nào. … Tần Vị yêu Qúy Ngôn. Qúy Ngôn cũng yêu Tần Vị. Thế nhưng Tần Vị bị tai nạn, quên đi Qúy Ngôn. Qúy Ngôn bảy năm chờ đợi Tần Vị trong vô vọng. Còn Tần Vị lại đi lấy người khác. Qúy Ngôn vẫn luôn đợi Tần Vị nhớ ra mình, tới kéo anh ra khỏi quãng thời gian tăm tối đó. Nhưng mà bảy năm đó, chỉ có Qúy Ngôn ngốc nghếch chờ đợi một Tần Vị không bao giờ đến. Anh cuối cùng vẫn là đợi không được. Giống như Qúy Trạch - em trai anh nói với Tần Vị: “Anh trai tôi rốt cuộc không đợi được anh.” ... Mình đã đọc khá nhiều truyện SE, nhưng chỉ đến “Khi thế giới không còn ánh sáng”, mình mới được trải nghiệm cảm giác khóc từ đầu truyện tới cuối truyện là như thế nào. Tình yêu của Qúy Ngôn dành cho Tần Vị rất lớn, lớn đến nỗi nhiều lúc mình còn tự hỏi tại sao một người có thể yêu một người đến vậy. Nghe nói, linh hồn người chết nếu vẫn còn ở lại nhân gian không chịu biến mất, chỉ có thể là bởi vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành. Mà tâm nguyện của Qúy Ngôn, chính là Tần Vị. Qúy Ngôn chết đi, mà vẫn giống như trước, vô hình trước mắt Tần Vị - đã quên mất Qúy Ngôn, hàng ngày quan sát Tần Vị, lo lắng cho Tần Vị, bất lực vì Tần Vị. Thời gian duy nhất Qúy Ngôn có thể xuất hiện trước mắt người khác, chính là vào khoảng thời gian trước khi chết ba mươi phút. Lúc này, Tần Vị đã nhìn thấy Qúy Ngôn. Nhưng hắn lại hỏi Qúy Ngôn: “Anh là ai?” Chuyện Qúy Ngôn yêu Tần Vị, không ai là không biết. Mà Tần Vị lại cứ thế quên đi. … Chuyện gì đau lòng hơn, bị người mình yêu nhất quên đi hay nhớ lại người mình yêu đến tê tâm liệt phế khi người đó đã chết? Bốn tháng sau khi Qúy Ngôn ra đi, Qúy Trạch dứt khoát đem toàn bộ ảnh Qúy Ngôn vẽ Tần Vị trong suốt bảy năm cho Tần Vị. Qúy Trạch muốn Tần Vị phải sống trong ăn năn đau khổ. Nhưng mà, Tần Vị vẫn không nhớ ra. Chỉ cảm thấy trái tim co rút đau đớn. Việc yêu Qúy Ngôn đối với Tần Vị, như đã trở thành bản năng. Tần Vị bị tai nạn, không nhớ ra Qúy Ngôn. Nhưng người phụ nữ lên giường cùng hắn hôm đó, được Tần Vị để ý, cũng là bởi vì trùng tên với Qúy Ngôn. Mãi sau này, khi Tần Vị nhớ lại, thì bọn họ thực sự như Qúy Ngôn nói, không thể quay lại được quãng thời gian đó nữa. _________________________________________ “Cậu ấy vẫn luôn vẽ con, cậu ấy vẫn luôn nhớ con, cậu ấy vẫn luôn chờ con trở về.” Tần Vị chậm rãi nói. Lúc trước, chỉ cần nhìn những bức tranh này thôi, hắn đã cảm thấy đau lòng, mà hiện giờ hắn đã nhớ lại tất cả. Một vài hình ảnh thoáng hiện lên trong đầu, theo đó chính là những ký ức vô cùng rõ nét. Tất cả những ký ức đẹp đẽ quý giá nay lại trở nên đau thấu tim, xé rách linh hồn hắn: “Con đã nói chỉ cần một mình cậu ấy, con đã nói muốn kết hôn với cậu ấy…” Nhưng mà, hắn đều đã quên, hắn quên Quý Ngôn ở xó xỉnh ấy, khiến Quý Ngôn lặng lẽ đợi mình bảy năm, mãi đến khi chết. “Con bảo cậu ấy chờ con, con nói với cậu ấy nửa năm sau con sẽ trở lại, là con bảo cậu ấy chờ con.” Ánh mắt Tần Vị vừa bi ai vừa tuyệt vọng. “Nhưng con lại không trở lại, con… con lại không trở lại.” ... “Mẹ, con nhớ con đã từng nói với mẹ, chờ… chờ hai năm sau con về, con sẽ kết hôn với Quý Ngôn, sau đó mở một công ty ở thành phố X. Con sẽ nuôi Quý Ngôn, để cậu ấy tiếp tục vẽ tranh, để cậu ấy có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Con sẽ luôn yêu chiều Quý Ngôn, trân trọng cậu ấy, để cậu ấy biết yêu Tần Vị tuyệt đối là việc làm đúng nhất trong đời cậu ấy.” Tần Vị run giọng nói, sau đó chậm rãi nhếch miệng một cách trào phúng: “Ai ngờ, đây lại là điều sai nhất mà Quý Ngôn từng làm.” “Nếu như không phải là yêu con, Quý Ngôn sẽ không mãi núp trong ngôi nhà trọ nhỏ hẹp kia chờ con trở lại; nếu như không phải là yêu con, Quý Ngôn sẽ không mãi nhớ con, vẽ hình con suốt bảy năm ròng; nếu như không phải là yêu con, cậu ấy sẽ không lẻ loi ở lại nơi đó chỉ vì không muốn phá hoại gia đình và sự nghiệp của con; nếu như không phải là yêu con, cậu ấy sẽ không… mãi đến lúc chết, vẫn nhìn tranh con.” Nói đến cuối cùng, sợi dây kéo căng trong đầu Tần Vị dường như rốt cuộc cũng đứt phựt. Tần Vị thở hổn hển, nước mắt tràn khỏi vành mắt đỏ bừng. Tần Vị sao nỡ. Tần Vị có thể chịu mệt, chịu đau, chứ cũng không muốn Quý Ngôn phải chịu một chút thương tổn nào.” ___________________________________ Thực sự ngay từ đầu khi bắt đầu đọc truyện này, mình đã biết, từ khoảnh khắc Qúy Ngôn rạch tay tự sát, anh và Tần Vị đã không còn cơ hội hạnh phúc nữa. Một người một ma, yêu nhau cỡ nào cũng không thể ở bên nhau. Chia lìa là điều khó tránh khỏi. Thử hỏi có bao nhiêu đau lòng? Qúy Ngôn, rốt cuộc cũng sẽ tan biến. Anh vốn không còn là người của thế giới này nữa. “Thời gian rốt cuộc đến ba giờ sáng, mà thân hình Quý Ngôn đã trong suốt đến gần như hoà vào màn đêm. Quý Ngôn quay đầu nhìn về phía hồ nước dưới trời đêm, giọng nói vừa hư ảo vừa yếu ớt, tựa hồ vừa ra khỏi miệng đã vỡ tan trong không khí. “Tần Vị, cậu biết mà.” Anh chậm rãi quay đầu lại, nhẹ nhàng mỉm cười, lặng yên nhìn Tần Vị. —— Tôi yêu cậu. Tần Vị lẳng lặng nhìn thân thể Quý Ngôn dần dần biến mất, hắn gắng sức mở to đôi mắt đỏ bừng nhìn Quý Ngôn, nhưng bóng hình Quý Ngôn tựa như bị gió phút chốc thổi tan, sau đó hoà vào màn đêm. Chiếc nhẫn trên ngón áp út Quý Ngôn lẻ loi rơi xuống mặt cỏ. Trước người hắn không còn một bóng người, chỉ còn lại một chiếc nhẫn yên lặng nằm dưới đất.” … “Trên đời này, đã mãi mãi không còn Quý Ngôn.” _______________________ “Khi thế giới không còn ánh sáng” thực sự là một câu chuyện rất buồn. Có nên trách Qúy Ngôn hèn nhát yếu đuối, chỉ biết chờ đợi mà không đi tìm Tần Vị không. Có nên trách mẹ Tần Vị đã khiến hai người bảy năm cách trở hay không. Có nên giận tất cả mọi người không nhắc Tần Vị nhớ lại tình yêu của hắn, để hắn sống không mảy may hay biết Qúy Ngôn suốt bảy năm hay không… Tất cả nhân vật trong câu chuyện này đều rất đáng thương. Qúy Trạch vì Qúy Ngôn làm đủ mọi thứ, cuối cùng vẫn phải ra đi trong cô độc. “...hãy cho em kiếp sau của anh, anh nhé.” Mẹ Tần vì lỗi lầm của mình mà mất đi đứa con trai mình yêu nhất. Khi đọc đến đoạn mẹ Tần bước vào căn hộ của Tần Vị sau khi Tần Vị chết, thương bác rất nhiều. Thực sự có muốn giận cũng không giận nổi. Cha mẹ nào chẳng mong muốn những gì tốt nhất cho con. Nhưng cái tốt nhất của bà, lại đổi thành sự đau khổ cho cả Tần Vị và Qúy Ngôn. Tất cả mọi người, đều không thể quay đầu lại nữa. Kiếp sau… liệu có còn kiếp sau… _____________________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Hy tần Mời các bạn đón đọc Khi Thế Giới Không Còn Ánh Sáng (Tôi Đã Chết Rồi) của tác giả Mộng Thường Uyển.
Kịch Bản Không Phải Như Vậy
Có thể dùng ba câu để khái quát câu chuyện này: Tra công ngược tiện thụ. Tiện thụ tâm như tro tàn, rời khỏi tra công. Tra công hoàn toàn tỉnh ngộ, ờ, vậy tôi đi tìm người tiếp đây, bye bye~ Khoan đã — ngược tra công đâu? Tra công biến trung khuyển đâu? Kịch bản không phải như vậy á á á á! --- Trích đoạn chương 1: Trác Phồn vừa xách theo một túi lớn đồ tươi và rau dưa bước ra từ siêu thị đã nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen vô cùng quen mắt đậu trước cổng, người đàn ông trong xe hạ cửa sổ xuống, quăng cho cậu một cái nhìn lướt qua, phun ra hai chữ: “Lên xe.” Trác Phồn chui vào xe, ngồi vào chỗ của mình, ôm hai cái túi lớn nhìn hắn từ kính chiếu hậu, trong mắt có chút ngạc nhiên vui mừng: “Sao anh lại tới đón em?” Lái xe rất nhanh, Tiêu Hàm nhìn thẳng con đường phía trước, thuận miệng đáp: “Hôm nay Thần Lễ về nước, năm giờ máy bay hạ cánh, anh đi đón, cùng nhau ăn một bữa cơm, tẩy trần cho cậu ấy.” Nghe thấy cái tên Thần Lễ, trong lòng Trác Phồn chợt căng thẳng. Trong vô thức, ngón tay nắm lấy túi plastic siết chặt lại, ngoảnh lại nhìn nửa gương mặt lạnh lùng của Tiêu Hàm, dò hỏi: “Hay về nhà, em nấu cơm cho hai người ăn nhé? Em vừa mua một khúc xương tươi lắm, có cả…” “Không cần, anh đặt bàn trước ở một nhà hàng Pháp rồi.” Tiêu Hàm cắt giọng cậu, kéo kéo cà-vạt thắt hơi chặt, nở một nụ cười bất đắc dĩ hiếm thấy: “Cái tên Thần Lễ kia ở Pháp lâu, sợ là ăn không quen đồ ăn Trung Quốc.” Trác Phồn nhìn vào nụ cười kia, cả người hơi cứng lại. Tiêu Hàm chưa bao giờ cười với mình như thế, chiều chuộng như thế, chói mắt như thế. “Hình như trước kia anh từng nói… Anh ấy có nét giống em?” Trác Phồn dò hỏi. “Không.” Tiêu Hàm nghiêm túc sửa lại: “Là em giống cậu ấy, nhưng cũng chỉ là có nét thôi.” “…” Túi thức ăn tươi sống trong lòng xem ra là mua phí rồi. Cảm giác lạnh giá tỏa ra từ bàn tay cậu. Tiêu Hàm đương nhiên sẽ không để ý những chuyện nhỏ nhặt như thế. Trên thực tế, sau khi kêu Trác Phồn lên xe, hắn còn chưa nhìn cậu được một cái. Hốc mắt Trác Phồn hơi hồng lên, em tốt với anh như vậy, vì sao đến bây giờ trong lòng anh vẫn chỉ có Lương Thần Lễ? --- Đọc sơ qua đoạn đầu của chương 1, mọi người nghĩ đây lại là áng văn cẩu huyết về “tra công - tiện thu -> tiện thụ tâm như tro tàn -> tra công hối tiếc không kịp -> sau đó biến thành tình tiết kinh điển: Tra công biến thành trung khuyển – tiện công” ư? No no no, hoàn toàn không phải vậy nhe. Mà tình tiết chính của câu chuyện này chính là: tra công - tiện thụ -> tiện thụ tâm như tro tàn -> tra công hoan hỉ “cấu kết” cùng pháo hôi công -> tra công - pháo hôi công HE. Vậy đó  Mọi người nghĩ mình đọc nhầm hả? Không hề! Nếu không chắc thì hãy đọc lại lần nữa đi. Rõ là câu chuyện về hai anh giai công chính, công phụ “khốn nạn” cùng dắt tay nhau bỏ trốn khỏi tiện thụ đó ???? Đây là một câu chuyện thuộc thể loại khoái xuyên. Phải nhấn mạnh trước luôn là trước đây mình cực “thị” thể loại này, tại cơ bản não mình hơi đơn bào, đọc mấy thứ khoái xuyên quá ư là hack não nên mình không thích lắm. Nhưng vì đây là truyện do idol Fiery của mình edit, nên mình lấy hết can đảm để nhảy hố ẻm, và không ngờ là ẻm quá hài, quá dễ thương và đọc cực kỳ cực kỳ dễ hiểu luôn. Tất cả là nhờ idol toàn năng edit đó, hí hí hí Quay lại xíu thì đây là một câu chuyện thuộc loại khoái xuyên, chỉ trải qua 4 thế giới thôi, vì cơ bản truyện chỉ có 19 chương, nên diễn biến ở mỗi thế giới đều khá nhanh và ngắn gọn. Ở thế giới thứ nhất, Tiêu Hàm phát hiện mình bị lọt vào một “kịch bản”, mà tại đây, nhất nhất lời nói, cử chỉ, hành động của hắn đều phải tuân theo “kịch bản”, nếu không sẽ bị trừng phạt. Ở nơi này, hắn là bạn trai của Trác Phồn, nhưng hắn lại là tra công thứ thiệt, không chỉ lấy Trác Phồn làm thế thân, còn là khi tình huống nguy hiểm xảy ra, đã lựa chọn cứu người bạn thanh mai trúc mã thầm mến chứ không cứu Trác Phồn. Chính vì vậy, Trác Phồn “tâm như tro tàn”, kiên quyết muốn chia tay với hắn. Lúc xô xát, Trác Phồn đã tát Tiêu Hàm một cái khá đau, mất bình tĩnh, Tiêu Hàm quyết định kệ mọe cái gọi là “kịch bản”, hắn nói: “Biến m* nó tâm như tro tàn đi, bye bye~” một cách rất ư là sảng khoái rồi dứt khoát đường ai nấy đi với Trác Phồn. Hậu quả của việc làm trái với “kịch bản” là: --- Lái ô tô rời khỏi bệnh viện, ánh dương bên ngoài rực rỡ hệt như tâm trạng của hắn vậy. Ngay khi Tiêu Hàm đang nghĩ đến chuyện sau này sẽ tiến hành chuyện an bài cuộc sống không dựa theo kịch bản như thế nào nữa thì một chiếc xe tải từ hướng đối diện lao về phía hắn! Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Tiêu Hàm chỉ kịp để lại di ngôn của hắn ở thế giới này… Chỉ có hai chữ, ha ha. --- Vậy đó, nếu không tuân theo “kịch bản”, “kịch bản đại nhân” sẽ trừng phạt Tiêu Hàm bằng cái chết khá thảm khốc. Thế là qua kiếp thứ hai, thứ ba, thứ tư sau đó, hắn đã biết học khôn hơn, nhất nhất tuân theo những gì “kịch bản” yêu cầu. Nhưng dần dần, Tiêu Hàm cũng rút ra mánh khóe cho riêng mình. Đó là hắn có thể lách luật. Những gì “kịch bản” bắt nói thì dĩ nhiên phải nói, nhưng nói như nào, nói to nói nhỏ, nói thêm vài chữ… thì chả ai quản được hắn. Thế là, một đống hài kịch đã diễn ra khi vị nhân vật chính này quyết tâm muốn làm phản “kịch bản”. Cũng nhờ vậy, mà Tiêu Hàm phát hiện, hóa ra pháo hôi công Ôn Mộ Ngôn là một người rất thú vi, và hóa ra Ôn Mộ Ngôn cũng chán ghét tiểu thụ Trác Phồn như hắn. Vậy là hai người quyết tâm bắt tay, không chỉ lén lút làm một đôi gian phu sau lưng Trác Phồn, mà còn bày đủ mọi mưu kế để làm sao thoát hẳn khỏi bàn tay “kịch bản-kun”, giành lại cuộc sống tự do cho riêng mình. Túm lại, đây là một câu chuyện rất đỗi mới mẻ, hài hước và nhiều tình tiết bất ngờ về một đôi công - công lẽ ra nên là tình địch, lại cấu kết quay đầu hãm hại tiểu thụ để quang minh chính đại đến được với nhau. Truyện do idol nhà mình edit, nên về mặt này thì hoàn toàn yên tâm ha, rất rất mượt luôn. Truyện ngắn, H cũng ít, chỉ khoảng 2 cái, nhưng cái nào chất lượng cái đó, khá ư là kích thích Ai tối nay tối mai không có ý định đi chơi Halloween thì mau mau nhảy hố đi hoặc nhào vô chém gió với mình nè, đang mốc meo chán chớt đây ???????????? *** Tiêu Hàm tan tầm trở về, vừa mở cửa đã nhìn thấy Ôn Mộ Ngôn đeo tai và đuôi ngồi trên sofa, thấy hắn về nhà, hớn hở làm nũng kêu một tiếng: “Gâu!” . . . Thật ra mọi chuyện đều bắt nguồn từ một câu chuyện bi thương. Cũng không biết thiếu sót ở chỗ nào mà Trác Phồn năm đó, từ nhỏ cái động trong não [82] đã to hơn người khác, năng lực “bổ não [83]” cho mình vô cùng khỏe mạnh. Nhưng cậu bé Trác Phồn đáng thương còn mắc phải một căn bệnh không thuốc nào cứu được, gọi là “bệnh dậy thì [84]”. Sau đó bệnh tình phát triển càng ngày càng không thể khống chế, bệnh dậy thì chậm rãi biến thành bệnh nan y — bệnh hoàng tử… [82] Nguyên văn “Não động” (cái động trong não), chỉ những khoảng không gian trống được để dành ra cho “bổ não” (xem chú thích [83]), hoặc chỉ người ngây thơ, có suy nghĩ hành động bất thường như trong não có động, tương đương với não úng thủy – não ngập nước. [83] Bổ não: Nghĩa là tự mình lấp đầy những khoảng trống mà tác giả cố ý để trống cho người đọc/người xem/người nghe tưởng tượng, gần nghĩ với YY (tự sướng). [84] Nguyên văn là “Trung nhị bệnh”, trong đó, “trung nhị” chỉ năm hai sơ trung Nhật Bản (tương đương với lớp 8 của mình), các thanh thiếu niên trong độ tuổi dậy thì này (13 – 14 tuổi) luôn tự cho mình là đúng, nhất là về lời nói và hành động. May mắn duy nhất chính là, bệnh này là bệnh ngầm… Trác Phồn lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Hàm là khi vào cấp III, bởi vì ở trọ trong trường nên bình thường hiếm khi bước chân ra khỏi cửa, nếu muốn mua gì thì đều đặt hàng qua mạng. Không biết bắt đầu từ khi nào, Trác Phồn phát hiện vào thứ sáu hàng tuần, trước cửa phòng ngủ đều được đặt một bó hoa được bó lại vô cùng đẹp đẽ, lẳng lặng nằm nơi đó. Tuy ngoài miệng tỏ vẻ lạnh nhạt khinh thường ném bó hoa vào thùng rác, nhưng trong lòng cậu lại rất vui, dù sao thì cảm giác có người thầm mến mình khá là thích thú. Cứ vậy trong vô thức, cậu âm thầm chờ mong bó hoa được mang đến đều đặn thứ sáu hàng tuần kia. *** Một thứ sáu nọ, cậu rời giường từ sớm, không để ý tới sự bất mãn mãnh liệt của thằng bạn cùng phòng duy nhất Ngũ Cổ bị đánh thức, cậu làm bộ bê một chậu quần áo vốn nên giặt từ hôm qua vào buồng vệ sinh, để cửa phòng ngủ mở một khe hẹp, vừa giả vờ giặt quần áo, vừa trộm chú ý đến cửa, từ góc quan sát của cậu vừa vặn có thể nhìn qua cái khe kia để thấy động tĩnh ngoài hành lang. Đến tầm tám giờ, một bóng người cao gầy bước nhanh đến trước phòng ngủ thì dừng lại, cúi người nhẹ nhàng đặt bó hoa trong lòng xuống. Ngay khi người ấy chuẩn bị bỏ của chạy lấy người, cửa phòng ngủ bị người bên trong đẩy ra. Trác Phồn dựa vào cửa, cực lực làm ra vẻ mặt lãnh ngạo, ngẩng đầu nhìn người đàn ông anh tuấn cao hơn mình một cái đầu, kỳ thật trong lòng cuống đến quên hết mấy câu định nói. Tiêu Hàm hơi kinh ngạc, hắn vừa mới chuẩn bị mở miệng nói gì đó thì đã thấy đối phương đột nhiên đóng cửa “rầm” một cái. Hắn ù ù cạc cạc, sau đó cứ vậy mà rời đi. *** Mọi chuyện cứ giằng co như vậy đến hơn một tháng. Vậy là thứ sáu hàng tuần, Trác Phồn đều dùng đủ mọi cách để “đúng lúc” phát hiện thấy Tiêu Hàm đem hoa tới tặng. Cậu âm thầm phỏng đoán không biết khi nào Tiêu Hàm mới có thể chính thức tỏ tình với mình. Cậu tưởng tượng lúc đó nhất định là một buổi sáng sớm, cầu vồng rực rỡ sau cơn mưa, trên bầu trời có đám mây bảy màu, Tiêu Hàm ôm một bó hoa hồng lớn gõ cửa phòng cậu, dịu dàng mỉm cười với cậu và nói: Trác Tiểu Phồn, anh thích em. Trác Phồn mỗi ngày đều “bổ não” như vậy, ngày ngày chờ mong. Đáng tiếc, cái gã tên Tiêu Hàm kia hình như vô cùng không hiểu chuyện tình cảm, mỗi lần đặt hoa xuống rồi lập tức vội vã rời đi. Cho đến một ngày, rốt cuộc cậu đã không thể nhịn được nữa. Cậu chặn lại Tiêu Hàm đang chuẩn bị bỏ đi, ngữ khí cao ngạo nói: “Này, anh cứ tặng hoa cho tui hoài như vậy là có ý gì? Anh có biết anh làm thế khiến tui bối rối lắm không!” ... Mời các bạn đón đọc Kịch Bản Không Phải Như Vậy của tác giả Tử Vũ Nguyệt Diên.
Yêu Tinh Chân Dài
Lạc Minh Kính là một chàng trai vô cùng nổi tiếng trong giới nam mặc đồ nữ, một hôm đang trên đường chạy tới hội triển lãm Anime, có chút vội vàng, vì thế xe đạp của vị "mỹ nữ" này vô tình quẹt trúng chiếc Maserati của người khác. Chủ xe là một mỹ nữ đeo kính râm, cong môi cười: “Không sao, tôi có bảo hiểm.” Mép váy đỏ rực của Lạc Minh Kính đón gió tung bay, anh vô cùng cảm kích: “Thật sự không cần bồi thường sao?” Giọng nói trầm thấp này… Nữ tổng giám đốc hạ kính râm, nhỏ nhẹ đáp: “Là nam à? Vậy phải bồi thường nhé.” “Cô đang kì thị giới tính!” ... Lạc Minh Kính là một chàng trai hai mươi bảy tuổi làm công việc tự do, sống thoải mái giữa nơi thành phố bộn bề. Lạc Minh Kính mở một phòng tranh nhỏ tại nhà, hằng ngày vẽ tranh, hóa trang thành nữ và phát sóng trực tiếp giao lưu cùng fan. Một ngày đẹp trời nọ, Lạc Minh Kính lái xe đạp đến dự một buổi triển lãm, trên đường đi xe của anh lại va phải một chiếc ô tô sang trọng. Chủ chiếc xe là nữ tổng tài Thời Mẫn. Đó là lần đầu tiên Lạc Minh Kính và Thời Mẫn gặp nhau. Thời Mẫn từ lần gặp ấy đã biết rằng Lạc Minh Kính chính là mẫu bạn trai lý tưởng mà bao năm qua cô luôn tìm kiếm. Cho nên cô liền đối với anh nảy sinh tình cảm, quá trình theo đuổi bạn trai của tổng tài Thời Mẫn cũng từ đó mà bắt đầu. Lạc Minh Kính sau vụ va chạm với Thời Mẫn thì bị mất xe đạp, cô liền giúp anh tìm lại. Thời Mẫn tìm hiểu cuộc sống của Minh Kính, khám phá nơi anh sống, đối với anh ngày càng phát sinh nhiều cảm tình. Vì muốn theo đuổi anh mà mỗi ngày đều đem đến nhà anh một đóa hoa hồng to đỏ rực. Vốn con gái theo đuổi con trai một cách lộ liễu như thế, ít nhiều sẽ tạo cảm giác mất giá, nhưng hành động đó xảy ra trên người Thời Mẫn, lại khiến người khác cảm thấy rất ngầu  Các bạn ắt hẳn đã đọc qua những câu chuyện tình yêu giữa tổng tài bá đạo và cô gái gia cảnh bình thường nhưng hiền lành lương thiện rồi nhỉ? "Yêu tinh chân dài" cũng giống như vậy, chỉ là vai vế giữa nam nữ chính đảo ngược mà thôi  Thời Mẫn từ nhỏ sinh ra trong gia đình giàu có, cô vẫn luôn chính trực ngay thẳng, dám yêu dám hận, mạnh mẽ quyết đoán. Trong tình cảm cũng như vậy, Thời Mẫn đã vừa ý ai, thì liền tích cực mà theo đuổi, không bỏ qua bất cứ cơ hội nào. Giống như gã thợ săn trải đời ngắm trúng mục tiêu, không chừa cho con mồi một lối thoát. Đối với sự tấn công vô cùng trực tiếp của Thời Mẫn, Lạc Minh Kính ít nhiều có chút sợ hãi. ... Lạc Minh Kính nhíu mày: “Trước kia cô… từng gặp tôi sao?” Sẽ không đột ngột như vậy đâu nhỉ. Thời Mẫn một tay chống đầu một tay lái xe, trả lời: “Hôm qua là lần đầu tiên gặp, vậy là đủ rồi.” “Sau đó liền vừa ý tôi?” Lạc Minh Kính ngạc nhiên. “Ừ.” Thời Mẫn nói: “Anh chính là kiểu người tôi thích, vô cùng thích.” Lạc Minh Kính thu hồi sự ngạc nhiên, nét mặt nghiêm túc: “Kỳ thực, nếu cô nói cô chỉ muốn ngủ với tôi, tôi cảm thấy hợp logic hơn…” Thời Mẫn cười: “So với vừa gặp đã yêu thì anh tin tưởng vào việc thấy sắc nổi lòng tham hơn sao?” Lạc Minh Kính sững sờ: “Vừa gặp đã yêu?” “Không tin hả?” Thời Mẫn đè thấp giọng: “Anh có bản lĩnh khiến tôi vừa gặp đã yêu, Lạc Minh Kính.” (*) ... Tuy ban đầu Lạc Minh Kính chưa hoàn toàn chấp nhận Thời Mẫn, cô muốn cùng anh nói chuyện yêu đương, anh chỉ muốn làm bạn bè với cô. Nhưng một thời gian rất ngắn sau đó, anh liền nhận ra bản thân cũng có tình cảm với cô, cả hai liền nhanh chóng xác nhận mối quan hệ và tiến đến quá trình yêu đương ngọt ngào. Như mình đã nói trên, những soái ca trong các quyển ngôn tình tổng tài ngầu thế nào, bá đạo thế nào thì ngự tỷ Thời Mẫn của chúng ta cũng ngầu và bá đạo không kém tí nào đâu ạ  Trong quá trình hẹn hò, Thời Mẫn vẫn luôn giữ vị trí chủ động, chẳng chừa cho Lạc Minh Kính hi vọng đảo chính nào. Lạc Minh Kính vốn là một nhà thiết kế vô cùng tài năng, đáng lẽ anh đã có tiền đồ vô lượng, tương lai rộng mở chứ không phải chỉ quẩn quanh ở nơi phòng tranh nhỏ bé. Thế nhưng, trong quá khứ anh đã từng chịu bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu biến cố, nỗi khổ của Minh Kính, e là chẳng ai biết được. Minh Kính vốn sinh ra ở Hải Thành, một vùng duyên hải xa xôi. Năm xưa anh theo học thiết kế thời trang, lại xui xẻo gặp phải một người thầy cặn bã, ông ta vô liêm sỉ lấy cắp bản thiết kế của anh, lại trắng trợn làm ra bao việc bất lương khác. Lạc Minh Kính không thể hoàn thành chương trình học, sóng sau xô sóng trước, anh bị vu oan cho tội quấy rối tìn* dụ* một nữ sinh. Gia đình nữ sinh kia vì muốn tống tiền mà ầm ĩ khắp nơi ép anh cưới nữ sinh kia, còn đòi một khoản tiền hồi môn khổng lồ. Hải Thành chỉ là một vùng duyên hải còn lạc hậu và cổ hủ. Mẹ Lạc Minh Kính vô cùng truyền thống, biết được chuyện này cộng thêm lòng uất ức dồn nén nhiều năm, liền nhảy lầu tự vẫn. Lạc Minh Kính bị tạm giam vì tội quấy rối tìn* dụ*. Trong tù lại bị ngược đãi tàn nhẫn, anh liền mắc phải vấn đề về tâm lý. Quá khứ này giống như vết thương chẳng bao giờ lành mà anh vẫn luôn che giấu bao năm. Chuyện đã qua không thể trở lại, nhưng hiện tại Thời Mẫn đầu tư cho Lạc Minh Kính để anh có thể hoàn thành ước mơ hoài bão của đời mình. Nhưng những kẻ từng hãm hại anh lại xuất hiện lần nữa và gây cản trở đến con đường của anh. Vết thương năm nào lại vỡ toạc, nhưng lần này Lạc Minh Kính không còn cô đơn, không còn một mình chống chọi nữa. Mà hiện tại anh đã có Thời Mẫn ở bên, có một người luôn cùng anh tiến bước. Đây là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào, nhưng lại vô cùng độc đáo. Tớ vô cùng đề cử "Yêu tinh chân dài" cho các bạn đang chán các câu chuyện motif cũ và tìm kiếm những bộ truyện mới lạ. Nếu có hứng thú thì hãy nhảy hố nhé, đây là một sự lựa chọn không tồi để giải trí và bắt đầu một tuần mới đấy ạ. ________ Chú thích: (*): trích từ truyện Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Yêu Tinh Chân Dài của tác giả Phượng Cửu An.
Gửi Ngài Kim Chủ Sâu Không Lường Được
Trịnh Hòa là ngôi sao hạng hai. Tức là loại chìm nghỉm trong tất cả cái loại chìm nghỉm. Trong chốn showbiz vàng thau lẫn lộn này, Trịnh Hòa là một trong số ít nghệ sĩ không có ai chống lưng, hơn nữa do tuổi đã vượt quá hai mươi nên càng có nguy cơ bị các tiểu thịt tươi khác chiếm chỗ, công ti đào thải không thương tiếc. Vì thế Trịnh Hòa đi đến một quyết định: Phải đi tìm kim chủ. ٩(๑`н´๑)۶ Nhưng là ai mới được?  Trịnh Hòa vô cùng rối rắm, vì mấy năm lăn lộn trong ngành giải trí, cậu chính xác vẫn là một tiểu bạch thỏ trong chuyện lên giường lấy lòng người ta, quan hệ cũng chả có rộng rãi gì, thế nên đành phải nhờ mai mối thôi. Nhưng không ngờ, người Trịnh Hòa được “mai mối” cho lại là Bạch Ân - ông trùm hô mưa gọi gió không chỉ trong giới giải trí mà còn trong thương nghiệp, doanh nghiệp… vân vân. ( ͡° ͜ʖ ͡°) Thế là một mối quan hệ ra đời, hai người chầm chậm bước vào thế giới của đối phương, cuối cùng yêu nhau. Kết HE viên mãn. (♡ >ω< ♡) Nghe tóm tắt cốt truyện thì đơn giản vậy thôi, nhưng “Gửi ngài kim chủ sâu không lường được” có lẽ còn vượt xa cả mong đợi của bạn đấy. Đây là câu chuyện hay nhất về showbiz mà mình đọc đến thời điểm hiện tại. Văn phong Yên Tử thoải mái, edit lại mượt, Trịnh Hòa là một tiểu thụ rất đáng yêu, Bạch tiên sinh thì… ờm, là mẫu thần kinh độc chiếm công mình thích nhất.(*´▽`*) Ổng tuy lạnh lùng nhưng đối xử với Trịnh Hòa rất tốt, rất dịu dàng, không bao giờ phải để cậu chịu ủy khuất. Qủa thật là vừa đọc vừa thấy con tim tan chảy vì sự ngọt ngào của bộ này, hơn nữa bộ này đáng yêu theo kiểu không phải khiến người ta cười haha tràn cả nước mắt đâu, mà là kiểu vừa đọc vừa mỉm cười kiểu hoa hậu ấy. ( 〃´艸`) Đừng nhìn số chương mà nản nhé. Thực ra mỗi phần chỉ là một phân đoạn ngắn thôi, giống như nhật kí ấy (nhưng không phải nhật kí nhé). Cá nhân mình thì đọc một lèo và cảm thấy không mệt cũng không nản. Trích vài đoạn trong truyện ra cho mọi người đọc cùng để thấy sự đáng yêu của truyện nè: ___________________ Trịnh Hòa đi mua đồ, qua cửa hàng thú cưng thì làm gãy hàng rào của người ta, bất đắc dĩ phải mua một con chó về ( ͡° ͜ʖ ͡°) : “Bạch tiên sinh mở cửa, thấy một người, một chó cùng một núi túi mua hàng chất đống ngoài cửa. Lặng đi 2s tự hỏi, Bạch tiên sinh cúi người xuống, xoa đầu con chó: “Trịnh Hòa, sao về muộn thế?” Trịnh Hòa cầm túi mua sắm, định bỏ vào phòng: “Mua đồ tốn hơi nhiều thời gian.” Bạch tiên sinh tiếp tục nói chuyện với con chó: “Trịnh Hòa, em mua gì thế?” sau đó ngẩng đầu, nhìn Trịnh Hòa, “Ôi chao, lại còn mua hẳn một người về cơ à?” Trịnh Hòa: “…” Husky chạy qua chạy lại, Trịnh Hòa tìm một chỗ sạch sẽ trong vườn, đặt nhà cho chó xuống. Bạch tiên sinh đứng cạnh cửa, hỏi: “Sao đột nhiên em lại muốn mua chó?” Trịnh Hòa hoàn toàn lơ đi cái lý do thật rằng cậu ngã sấp xuống hàng rào, nói bừa: “Em thấy nó rất hợp với em.” Bạch tiên sinh ‘à’ một tiếng thật dài, cười hỏi: “Thế cái hàng rào có hợp với em không?” Trịnh Hòa: “…” ….................... Khi Trịnh Hòa cho chó ngố ăn nhầm kẹo cao su: “Ở một mình quá chán, Trịnh Hòa ôm chó ngố ngồi xem phim. “Oăng!” Husky bị Trịnh Hòa ôm vào lòng, cảm thấy khó chịu nên cứ cựa qua cựa lại. “Im nào.” Trịnh Hòa lấy hai miếng khoai tây chiên, đút cho chó ngốc một miếng, mình ăn miếng còn lại. Husky ăn xong khoai tây, chưa đầy 2s lại oăng oẳng kêu. “Đã bảo im mà!” Trịnh Hòa tiện tay đút kẹo cao su cho nó, chó ngố không để ý, há miệng ăn ngon lành. Đút xong, Trịnh Hòa mới nhận ra chó ngố vừa ăn kẹo cao su, vội vàng bóp chặt cổ nó, lay qua lay lại: “Sao mày lại ăn? Nôn ra mau!!! Bạch tiên sinh! Trịnh Hòa sắp chết rồi!” Bạch tiên sinh đang trong thư phòng, nghe Trịnh Hòa kêu thế, giật hết cả mình. Đóng máy tính, xóa hết văn kiện bí mật, Bạch tiên sinh tháo kính xuống, mở cửa xuống lầu: “Sao lại bảo mình chết cơ chứ?” Trong phòng khách, Trịnh Hòa dùng cặp mắt rưng rưng nhìn con chó, chó bị Trịnh Hòa bóp cổ đến thập tử nhất sinh. Xung quanh một người một chó là một đống đồ ăn vặt, TV còn đang chiếu phim. Bạch tiên sinh đột nhiên thấy đau đầu. “Bạch tiên sinh… Trịnh Hòa sắp chết rồi…” Trịnh Hòa thút thít nói. Bạch tiên sinh giờ mới nhớ ra con chó kia cũng tên Trịnh Hòa, thở phào: “Có chuyện gì?” “Nó, nó ăn kẹo cao su… là lỗi của em…” Trịnh Hòa ôm Husky, lòng đầy hối hận. Bạch tiên sinh dừng một chút, kéo tay Trịnh Hòa ra, nói: “Không sao, em cứ buông nó ra đi.” Trịnh Hòa không hiểu sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo: “Em buông… sau đó làm gì? Đưa nó đi rửa ruột?” “Không cần.” “Chẳng nhẽ nó chỉ còn đường chết?” Hốc mắt Trịnh Hòa đã đỏ hoe. “Không phải, ý tôi là – chó không chết nếu ăn nhầm kẹo cao su.” Bạch tiên sinh vỗ vai Trịnh Hòa như vỗ một cậu bé tiểu học “Về sau em phải học tập thêm.” ….............. Trịnh Hòa come out kiểu đáng yêu ( từ khi còn bé ): ( ͡° ͜ʖ ͡°) “Giới tính của Trịnh Hòa đã là bí mật mà cả nhà đều biết, từ lúc 3 tuổi cậu đã để lại manh mối. Một ngày, khi cả nhà đang bàn chuyện tương lai, ông Trịnh ôm Trịnh Hòa, cười hỏi: “A Hòa, mai sau con muốn làm gì ?” Trịnh Hòa nắm bàn tay mũm mĩm lại, trả lời rất nghiêm túc: “Con muốn làm cô dâu!” _____________ _______________ Nói chung, kim chủ của Trịnh Hòa bự rất bự, tình cảm giữa hai người cũng rất thắm thiết (>y<) Nhưng thần kinh lại không được ổn định cho lắm. Vì sao? Vì nhà họ Bạch ai sinh ra cũng có trí thông minh vượt trội, dẫn đến “thiên tài thì hay bị điên”. Họ Bạch có cả một tập đoàn bác sĩ tâm lí để điều trị cho thành viên gia tộc. Và chứng bệnh Bạch Ân mắc phải là rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Trong truyện có đề cập. Và cũng chính từ sự phát bệnh đột ngột của ổng, mối quan hệ của hai người mới thăng tiến thần kì. Nói chung bộ này có nhiều cái hay lắm. Mình muốn trích nhiều đoạn ra ghê mà muốn review ngắn nhất cho mọi người nên đành chịu vậy.  Muốn biết thêm thông tin chi tiết thì hãy nhảy hố ngay “Gửi ngài kim chủ sâu không lường được” thôi. (∩`ω´)⊃)) Review by #Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Tơ Chiêu Nghi *** Quỷ súc công là gì? Nói thật trước giờ chưa đọc bộ nào là quỷ súc công Quỷ súc công là công tàn nhẫn, vô tình, không lương thiện, không có lòng tư bi. Nhân thê thụ là gì? Ôi hôm qua lướt facebook, có bạn bảo nhân thê thụ là gái giả thành nam á làm mình cười lăn lộn nhân thê thụ theo mình hiểu là thụ đảm đang, dịu dàng, hiểu chuyện, bao dung như 1 người vợ ý. nên mới gọi là nhân the đó :”> Mình nghĩ phải là nhân thê thụ thì mới thông cảm và kiên nhẫn nổi với mấy bạn quỷ súc công, tại bạn công này “tâm thần” lắm. Mình mê truyện giới giải trí từ lâu lắm rồi, cái thời mình mê, mới có mỗi bộ Siêu sao tính cái gì hoàn, đọc không đủ đô :)) thời ý Siêu Sao còn đang edit cơ, chắc khoảng 1,2 năm nhưng cảm giác lâu lắm rồi ý. Bây giờ thì nhiều lắm mình đọc không xuể, Ôn Văn Nho Nhã, Cự tinh j j đó, v.v Bộ này thì nhiều người đề cử lắm, nhưng lúc nó mới hoàn mình chưa hứng thú lắm, giờ mới đọc, giờ đọc thì đúng là quá ổn, quyển 2 của truyện này vừa hoàn chính văn, Ngáo đang edit phiên ngoại. Sao mình lảm nhảm nhiều thế nhỉ? Tai vì có nhiều thứ muốn nói quá, phần nào in nghiêng đều là mình tự kỉ hết nhá. Mình cop word truyện này lâu rồi, từ lúc chưa có vụ report nhà cửa cơ, đọc xong word rồi giờ lại lên đọc onl để like cho Ngáo Chả biết bạn ý có sợ luôn cái con độc giả này không :-ss Trong số các nhà editor chắc có mỗi bạn Ngáo là bị rì pọt nhưng vẫn rất kiên cường lập nhà mới, post lại truyện, không hề nao núng, ngay cả mấy trò set pass, private bạn ý hình như cũng không làm. Thật là ngưỡng mộ! Trong khi rất nhiều nhà editor hoảng loạn, xong rồi pri hoặc pri hẳn hoặc nghỉ edit thì Ngáo vẫn mở rộng cửa chào đón mọi người làm 1 reader im lặng như mình thấy vui lắm, tại vì mình chả bao giờ comment nên hầu như các bạn editor chả biết mình là ai ???? Thấy mình đúng là muộn tao. Mình thực ra thì không phản đối chuyện các nhà private, kể cả có private hẳn thì mình cũng không dám ho he gì vì mình hiểu edit là 1 công việc đòi hỏi nhiều công sức, nhất là những người edit tâm huyết, edit từ ngữ đa dạng, chú thích tỉ mỉ. Chỉ có 1 điều mình ghét đó là có những nhà editor mình cảm giác hơi kiêu, chưa kể còn bất lịch sự, cảm giác reader như nô lệ của họ ý ???? Có nhà đồng ý cho mình vào, mình comt cảm ơn, chị ấy cũng rep, xong đùng 1 ngày bị kick ra, mình còn tưởng mình quên chưa request, nên xin vào lại, xin vào được rồi lại đùng 1 cái bị kick @@! Inbox chị ấy hỏi thì chị ấy đọc nhưng không trả lời, đúng là chạnh lòng. .~ Biết rằng nhà chị ấy nhiều người đọc, nhiều view, nhưng mà thế này cũng chảnh quá rồi nhỉ? Mà chả phải chảnh, bất lịch sự quá, mình request vào để đọc truyện chứ mình cũng không có hành động copy gì cả, word chỉ có bộ nào siêu hay mình mới cop thôi =.= Chị ấy là editor lão làng rồi, mình đọc đam cũng lâu nhưng mà hầu như chỉ like không comment, xong còn đổi nick nên chắc chị ấy cũng không biết mình. Thực sự thì sau chuyện này mình khá là buồn, các bạn hỏi chị ấy là ai? Dạ đó là chị Hoại Băng ????  Than thở thế này mình cũng chỉ muốn làm rõ một chuyện đó là những nhà nào như Fangsui Fan, Fiery, Phù Anh Các, Ngáo, Huyết Phong đều là những nhà edit cần phải được trân trọng :((((( không các bạn ấy lại khó tính thì chỉ có reader thiệt thôi TT..TTTT Quay lại với review thì truyện này nhìn số chương rất khủng nhưng nó viết dưới dạng tổng hợp của nhiều siêu đoản văn, mỗi chương chắc khoảng 100-150 chữ, rất ngắn, hơn 400 chương nhưng cũng chỉ có 180k chữ. Truyện ngắn, rất ngọt ngào ấm áp. Thụ tên là Trịnh Hoà, em nó là ngôi sao hạng hai, đã lăn lộn ở giới sô bít đã 8 năm, sắp hết hạn hợp đồng với công ty quản lý, lựa chọn duy nhất có thể giúp Trịnh Hoà ngóc đầu lên trong giới giải trí là tìm 1 kim chủ – 1 đại gia bao dưỡng, nâng đỡ, bơm tiền cho em nó ở các dự án. Sau đó em nó đến BEACHER – 1 club và gặp Bạch tiên sinh – Bạch Ân rồi hai người bắt đầu câu chuyện tình. Bạch Ân là tổ hợp của các loại tính cách như: ôn nhu, bá đạo, lạnh lùng, thâm tình, quan tâm, nóng nảy, đa nghi, ghen tuông, tàn nhẫn, máu lạnh. Các loại tính cách mâu thuẫn nhau đều xuất hiện, thế mới nói Bạch Ân là quỷ súc ) Trịnh Hoà thì là chuẩn nhân thê luôn, dịu dàng, bao dung, có ghen tuông, đảm đang, nấu ăn ngon, giỏi việc nhà, dâm đãng, quyến rũ, ngốc ngốc. Trời ơi đáng yêu cực! Truyện có rất nhiều tình tiết bỉ bựa đọc không nhặt được mồm. Mời các bạn đón đọc Gửi Ngài Kim Chủ Sâu Không Lường Được của tác giả Yên Tử.