Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mimizuku Và Vua Bóng Đêm

Rừng Bóng Đêm - chốn ma quỷ hoành hành, một cô gái nhỏ lang thang tìm đến. Dấu nung con số “332” trên trán, xiềng xích không thể gỡ được đeo chặt trên tay chân. Tự gọi mình là Mimizuku, cô bé đem thân mình dâng tới cho vị Quỷ Vương xinh đẹp. Cô chỉ có một lời thỉnh cầu duy nhất. “Anh có thể ăn tôi không?” Mimizuku muốn tìm đến cái chết, và vị Vua Bóng Đêm căm ghét loài người. Mọi thứ bắt đầu vào đêm trăng sáng lung linh ấy. … Đây là câu chuyện về sự tan vỡ và tái sinh của một cô gái nhỏ đã đi đến cùng cực của nỗi tuyệt vọng. Tác phẩm đã đạt giải Nhất tại Giải thưởng Tiểu thuyết Dengeki lần thứ XIII. *** Nơi Đến Của Những Lời Cầu Nguyện Tôi không còn nhiều ký ức về lần đầu tiên mình gửi một bản thảo tiểu thuyết. Bản thảo đó được viết tay bằng bút chì nên những gì có thể gợi lại ký ức cũng chẳng còn nguyên vẹn, nhưng tôi nhớ đó là một mẩu chuyện về ông già Noel, một truyện ngắn chừng 30 trang trên giấy bản thảo. Hình như đó là thời tôi còn học trung học. Tuy không có kết quả gì, nhưng tôi đã cảm thấy rất vui. Tôi không biết cách nộp bản thảo thế nào cho đúng, nên đã đến nhà bạn để làm vài thứ, như là dán phong thư chẳng hạn. “Đừng có bỏ vào bao nylon đấy nhé.” Thậm chí tôi còn nhớ rằng tôi đã giật mình khi nghe bạn tôi nhắc vậy. Cô ấy đã đi cùng tôi đến hòm thư bưu điện. Hai người chúng tôi dùng một phong bì màu nâu vàng, rồi cùng đi đến hòm thư ở sau nhà cô ấy. Mặt trời đã lặn, xung quanh chẳng nhìn thấy bóng người. Chúng tôi kiểm tra phong bì kỹ càng, cuối cùng bỏ vào khe trên hòm thư. Được rồi, tôi nói và chuẩn bị quay trở về, đúng lúc đó, bạn tôi đứng bên cạnh đã kéo tôi lại. “Này, cậu phải cầu nguyện thành tâm nữa chứ.” Bạn tôi nói như thế đấy. Tôi ngạc nhiên vô cùng. Hai chúng tôi đứng trước hòm thư, chắp tay lại và yên lặng nguyện cầu. Tôi không theo bất cứ một tôn giáo nào, và thực ra lúc đó tôi không biết phải cầu nguyện với ai nữa. Có lẽ là cầu nguyện với ban biên tập - những người sẽ đọc bản thảo của tôi, hoặc cầu nguyện với các vị thần, hoặc cầu nguyện với một người nào đó. Nên tôi chỉ im lặng và cầu nguyện. Sau lần đó, tôi gửi bài đi nhiều hơn, và cũng không còn đứng trước thùng thư để cầu nguyện nữa, (không tính đến cái lần mà tôi vừa khóc vừa mếu máo với nhân viên ca đêm ở quầy tiếp nhận bưu điện rằng “xin hãy đóng dấu hủy thư hôm nay” vì bị nhầm ngày), nhưng khi tôi gửi tiểu thuyết đi, tôi luôn nhớ đến câu nói “Này, cậu phải cầu nguyện thành tâm nữa chứ” của bạn mình. Tôi cũng nhớ lại rằng, cô ấy đã giúp đỡ tôi hoàn thành câu chuyện đó như thế nào. Đã qua bao nhiêu lâu rồi, tôi vẫn chưa thể đạt được độ chín muồi trong việc kể chuyện bằng ngòi bút, nhưng điều mà tôi có thể làm được là, dù thế nào, mỗi ngày tôi đều viết. Và từ đó trở đi, tôi cũng bắt đầu biết nói những lời cầu nguyện. Tới bây giờ, tôi không biết bao nhiêu năm đã trôi qua, nhưng, ừm... hình như lời cầu nguyện mà tôi chắp tay vào đêm khuya hôm ấy đã trở thành hiện thực. Cuối cùng cũng đã đến, ừm, nếu so sánh với ánh sáng của những ngôi sao trên bầu trời đêm rọi xuống tay tôi thì lời cầu nguyện của tôi đến nhanh hơn, nên tôi nghĩ, mình đã thành công một cách tốt đẹp. Tôi muốn viết một câu chuyện nhẹ nhàng, tôi đã nhắc đi nhắc lại điều đó giống y như người bệnh bị mê sảng khi đang trong cơn sốt, hay giống như một người say khướt luyên thuyên không ngừng. Tôi muốn viết một câu chuyện nhẹ nhàng. Không nhất thiết phải được lưu danh sử sách. Dù có bị quên lãng cũng không sao. Dù mọi người chỉ đọc qua thôi cũng được. Một câu chuyện khi bạn trở thành người lớn, có lỡ quên cũng không vấn đề gì. Chỉ cần như vậy thôi. Chỉ cần trong một khoảnh khắc. Một thứ có thể lay động trái tim bạn. Một thứ giống như ánh sáng. Chẳng hạn như một ai đó chưa bao giờ đọc sách, họ sẽ nghĩ rằng những quyển sách thật chán ngắt và khô khan. Tôi muốn dùng cuốn sách của mình để mở ra một thế giới mới cho những đứa trẻ đã từng nghĩ như vậy. Đại khái là như thế. Ừm, tôi muốn viết những tiểu thuyết như vậy. Tôi thì thầm điều đó với chính mình và cố gắng đến bây giờ. Cần có lý tưởng và luôn nghĩ tới những điều tốt đẹp. Một sempai đã nói với tôi rằng “Em không thể sống chỉ bằng những điều tốt đẹp” với một gương mặt tỏ vẻ thông thái. Trước vị sempai ấy, tôi không còn trẻ con hay nhỏ nhít để đáp lại rằng “Em vẫn sẽ tiếp tục!”, tôi chỉ cắn chặt răng và mơ giấc mơ của mình. Đến bây giờ, tôi vẫn đang mơ đây. Tôi đã có ý tưởng cho cuốn “Mimizuku và Vua Bóng Đêm” này vào năm cuối phổ thông, khi ấy đang trong thời gian ôn tập cho kỳ thi đại học. Câu chuyện đột nhiên tuôn trào từ trong tôi, khiến tim tôi đập mạnh. Để lưu lại tất cả những khung cảnh chớp nhoáng hiện ra rồi lại dần biến mất, tôi đã viết kín một cuốn rưỡi vở đại học trong vòng hai ngày, và rồi tôi nhẹ nhàng đặt nó vào trong giá sách. Nếu có thể đỗ đại học, tôi sẽ viết tiếp câu chuyện này. Tôi định bụng rằng, câu chuyện này sẽ là phần đầu tiên của một tiểu thuyết dài. Việc thi đại học rất khổ cực, nhưng mỗi lần mệt mỏi, tôi lại tự nhủ với chính mình. “Đây chỉ là điều quá bình thường.” Câu chuyện này đối với tôi rất đặc biệt, và nếu như nó có thể trở nên đặc biệt với một ai đó, quả thật chẳng còn niềm hạnh phúc nào bằng. Khi câu chuyện này ra đời, tôi đã nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều người. Những người bạn của tôi đã đọc trước bản thảo, họ rất yêu Mimizuku nhỏ bé và đã động viên tôi nhiều, sau khi câu chuyện hoàn thành, họ đã vỗ đầu tôi và nói rằng “Cậu đã làm rất tốt.” Cũng có những người bạn đã khiến tôi nghĩ ra những hình tượng quan trọng. Nếu không có họ, chắc chắc tôi đã không thể hoàn thành câu chuyện này. Bản thân tôi tự thấy không xứng đáng với giải thưởng lớn thế này, sau khi đoạt giải, người phụ trách và nhiều người khác đã giúp đỡ tôi, họ đã dốc sức để cuốn sách này có thể ra đời với hình thức đẹp nhất có thể. Tôi là dân tỉnh lẻ, nên lần đầu tiên được đặt chân đến trung tâm Tokyo, tôi gần như không thể ngủ được. Gửi lời đến các vị sensei trong ban giám khảo, Isono Hiro-sensei đã vẽ nên thế giới quan của Mimizuku với trang bìa tuyệt vời này, Arikawa Hiro-sensei đã đọc câu truyện này và đón nhận một Mimizuku nhỏ bé, thật sự vô cùng cảm ơn mọi người. Tất nhiên tôi cũng xin gửi lời cảm ơn trân trọng nhất đến quý độc giả gần xa, những người luôn ở phía sau và ủng hộ tôi. Khi công bố giải thưởng, tôi đã nhận được lời chúc mừng từ một tiểu thuyết gia mà tôi rất ngưỡng mộ rằng: “Chúc cho những ngôn từ của cô sẽ mang pháp thuật đến cho trái tim hàng vạn độc giả trẻ.” Tôi vẫn còn non kém, nên vẫn chưa thể mang pháp thuật đến cho mọi người... Có vẻ hôm nay tôi chỉ biết cầu nguyện mà thôi. *** Lời bình Arikawa Hiro Tôi xin thú nhận. Tôi đã khóc. Tôi đã hoàn toàn chịu thua trước tác phẩm có kết thúc bất ngờ này. Khốn thật. Thật lòng mà nói, tôi được nhờ bình luận cho câu chuyện này trong khi đang khá bận, nên tôi sẽ không phủ nhận rằng tôi có hơi bực mình. Thật phiền phức. Vậy nên lúc đó tôi đã định rằng sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh, khi bản thảo được gửi đến đã bắt đầu đọc ngay lập tức, thế nhưng mà, úi chà, cái lực hấp dẫn gì thế này. Cảm giác như có ai đó túm lấy gáy tôi và dúi đầu vào trong bản thảo. Chà, chỉ sơ sẩy thôi là bị tác phẩm này nuốt chửng, quên khuấy mất phải phê bình như thế nào. Nhưng đã được nhờ viết lời bình, cũng không thể lừng khừng mãi được. Tôi hốt hoảng lấy lại bình tĩnh và tập trung, nhưng vẫn là cảm giác bị mắc vào một tấm lưới. Có lẽ nói là bị câu thì chính xác hơn. Bản thảo là cần câu, và tôi là cá. Hơn thế nữa, dây câu lại còn rất chắc. Kết quả là, sau khi đọc hết một lèo tôi đã không kìm được nước mắt. Tôi đã bị lôi cuốn bởi một thứ tuyệt vời. Cho nên nếu như nói về thắng thua thì tôi là người bại trận. A, đúng là tôi đã bị tác phẩm này đánh bại. Giống như một câu chuyện cổ tích được kể bằng văn chương bình dị. Ngày xửa ngày xưa ở một nơi nọ, những câu chuyện cổ tích trên thế giới đều bắt đầu bằng những câu chữ như vậy, nhưng trong câu chuyện này không kể tường tận như thế. Trong câu chuyện này cũng không kể rõ bối cảnh chi tiết diễn ra ở thế giới hay đất nước nào. Không cần thiết phải kể ra. Câu chuyện này dù có bắt đầu với câu “ngày xửa ngày xưa ở một nơi nọ” cũng được. Hoàn toàn chẳng sao cả. Đây là câu chuyện của một chú chim cú đại bàng (Mimizuku) có tính cách không nắm bắt được, nếu mượn lời trong tác phẩm là “có chút không đủ”, tuy nhiên chú chim cú này lại phát ra một sức lôi cuốn kỳ lạ. Và rồi, chú chim cú này đã đến gặp Vua Bóng Đêm, tuy nhiên câu chuyện không chỉ có vậy thôi. Sau đó tất cả những nhân vật bị cuốn theo họ đều rất đáng yêu. Có lẽ chính là vì bản thân Mimizuku đã vô cùng đáng yêu. Con người (và trong thế giới này thì quái vật cũng vậy?) để trở thành hình mẫu mình mong muốn là việc rất dễ dàng và cũng rất khó khăn. Người ta muốn thay đổi, nhưng lại luôn chống cự hoặc chần chừ không chịu thay đổi. Rồi một ngày nọ, một chú chim cú xuất hiện trước những người này, đem đến một mảnh vỡ nhỏ. Cái mảnh vỡ nhỏ tầm thường này có lẽ là thứ cần thiết để thay đổi mọi thứ. Chính chú chim nhỏ cũng không biết mảnh vỡ mà mình vô ý đánh rơi ấy lại có ý nghĩa đến thế. Chính vì điểm đó mà chú chim nhỏ này mới thật đáng yêu. Bạn hãy tự mình xem xem chú chim cú bé nhỏ ấy đã lần đầu tiên trong đời có một ý chí mạnh mẽ và kiên định đến nhường nào. Hoặc để sau cũng được. Xin độc giả hãy đón nhận kết thúc giống như một thứ gì đó từ trước mắt bay thẳng vào ngực mình, đừng tỏ ra khiên cưỡng. Thứ bay thẳng vào ngực các bạn chính là chú chim nhỏ đáng yêu ấy đấy. Nếu ôm chặt chú chim nhỏ đó, có lẽ bạn sẽ có được trong tay một điều đặc biệt nào đó chăng? Mời các bạn đón đọc Mimizuku Và Vua Bóng Đêm của tác giả Kougyoku Iduki.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trấn Ma Đạo Nhân Truyện - Trần Nguyễn Minh Hoàng
Từ xưa đến nay, dân gian luôn lưu truyền những câu chuyện tâm linh, các thế lực siêu nhiên và những con người hành nghề trong lĩnh vực ấy. Những câu chuyện ấy luôn thu hút sự quan tâm của những người hiếu kì, tò mò và cả đam mê tìm đến. Chính điều ấy đã giúp tác giả có nguồn cảm hứng và  động lực để viết nên bộ truyện này. *** Trời đã nhá nhem tối, đám người chạy băng băng trên con đường mòn chạy lên núi Cấm. Thằng Tư cõng Thầy Bảy trên lưng, phía trước là thằng Hai dẫn đường còn theo sau là 2 thằng nhỏ sinh đôi Minh, Mẫn chỉ mới mười tuổi, mặt mũi lem luốc, khóc thút thít chạy theo. Gần hết con đường mòn thì thằng Tư rẻ trái chạy thẳng vào trong rừng, 3 đứa còn lại vội vàng chạy theo, chúng băng rừng chạy như bay, cứ đạp cỏ vén cành mà chạy. Trời lúc này đã tối hẳn, chạy được thêm một đoạn thì thằng Hai quay lại bảo - Sư phụ giờ chỉ còn 3 phần hồn, e không trụ được lâu nữa...... còn Thầy Lĩnh.. trước giờ chỉ nghe qua lời kể của sư phụ, chưa ai từng gặp được ông. Anh sợ.............. - Anh cứ yên chí, sư phụ dặn ta lên gặp thầy Lĩnh ắt là có nguyên do, đi... đi mau kẻo không kịp - Thằng Tư vừa thở vừa nói.. ... Mời các bạn đón đọc Trấn Ma Đạo Nhân Truyện của tác giả Trần Nguyễn Minh Hoàng.
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Ngoại Truyện - Thanh Tử
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Ngoại Truyện, tập trung giới thiệu các vấn đề bên lề của truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân như: pháp khí, quyết chú, thông tin về đạo giáo..... Bổ sung thông tin cho bạn đọc hiểu rõ hơn bộ truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân. Diệp Thiếu Dương vốn là một Truyền nhân Mao Sơn đời thứ ba mươi tám, hậu nhân Thiên Sư Diệp Pháp Thiện. Khi còn bé bị độc thi suýt chết, bái sư Mao Sơn, trưởng thành phụng sư mệnh hạ sơn, xông vào đô thị, kết giao nhiều bạn tốt, một đường trảm yêu trừ ma, cửu tử nhất sinh, sơ tâm không đổi, lịch kiếp chứng đạo. Đối với hắn có một điểm, đó chính là dù mang tước vị Thiên Sư Nhân Gian, thế nhưng địch nhân lớn nhất không phải là Tà Thần thượng cổ hay là thiên niên lệ quỷ, mà chính là tâm ma của mình, về phương diện tình cảm càng làm cho kẻ khác lo lắng… Hắn dũng cảm tiến vào đô thị, gặp người đấu người, gặp quỷ đấu quỷ, gặp yêu đấu yêu, gặp hồ đấu hồ... Mời các bạn đón đọc Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Ngoại Truyện của tác giả Thanh Tử.
Lời Nguyền Truyền Kiếp - Paula Morris
“Lời nguyền truyền kiếp” là nỗi ám ảnh của con người về những hồn ma lang thang hàng trăm năm trong các nghĩa địa đổ nát, âm u và gần như bị thế giới hiện đại lãng quên. Đó là những hồn ma với những câu chuyện kỳ bí, những cái chết bi thảm, những lời nguyền rùng rợn đeo bám con người. Cuốn sách được viết bằng một câu mở đầu rất thú vị “Chào mừng bạn đến New Orleans, thành phố của QUYẾN RŨ và PHÉP THUẬT, của CUỒNG PHONG BÃO LỐC và NHỮNG HỒN MA”. Cha đi công tác, Rebecca phải đến sống với dì ở New Orleans. Vào học viện Temple Mead, cô lạc lõng giữa môi trường của giới thượng lưu xa hoa, phù phiếm và hợm hĩnh. Vào một đêm, trong nghĩa trang Lafayett, Rebecca đã kết bạn với Lisette, một cô bạn bí ẩn, một hồn ma. Từ đây, những bí mật về lời nguyền truyền kiếp hơn trăm năm bao phủ lên một dòng họ cũng như thân thế cô dần hé lộ. (Hải Nguyên - TBKTSG Online) *** Cuốn sách về một hồn ma tuổi teen vừa được xuất bản sẽ là một sự lựa chọn thú vị cho những người thích phiêu lưu rùng rợn. Từ ngàn xưa, hồn ma đã là nỗi ám ảnh của con người, nhất là những linh hồn bị nguyền rủa còn lảng vảng trong rừng sâu, trên những cánh đồng hoang trong một đêm tối trời hay trong những lâu đài châu Âu âm u đổ nát… Hồn ma mang theo những câu chuyện thê lương kéo dài qua hàng thế kỷ, những cái chết bi thảm và những lời nguyền rùng rợn đeo bám con người… Ngày nay, ở nước Mỹ xa xôi, nơi vốn được coi là vùng đất của văn minh hiện đại, vẫn còn những dãy phố cổ kéo dài với các phong tục được truyền lại từ đời này sang đời khác, vẫn còn những tòa nhà đổ nát sau bão lốc, những nghĩa địa cổ vắng người, và dĩ nhiên là cả những hồn ma lang thang suốt hàng trăm năm... “Lời nguyền truyền kiếp” đưa bạn đọc vào một không khí như thế. Nhân vật chính trong truyện là cô gái Rebecca mười sáu tuổi.Vì bố đi xa trong suốt sáu tháng trời nên Rebecca được gửi đến thành phố New Orlean cổ kính sống cùng dì Claudia – một người quen của bố cô - trong một căn nhà cũ u ám. Ở ngôi trường mới, Rebecca bị coi như không tồn tại trong mắt đám con gái nhà giàu kiêu căng. Chỉ mình cậu bạn đẹp trai Anton Grey dường như đối xử tốt với cô, nhưng cô lại có cảm giác cậu luôn che giấu cô điều gì đấy. Và một đêm, ở nghĩa địa Lafayette, Rebecca kết bạn với một người - Lisette, cô bạn ngọt ngào và bí ẩn, người luôn háo hức được nói chuyện với cô và chỉ cho cô thấy những góc tối, những xó xỉnh của thành phố. Nhưng chỉ có một vấn đề: Lisette là một hồn ma. *** Paula Moriss sinh năm 1965 tại Auckland (New Zealand), là tiểu thuyết gia và tác giả của nhiều truyện ngắn. Năm 1985, bà hoàn tất bậc học cử nhân ngành Ngôn ngữ và Lịch sử, sau đó hàm thụ bằng Tiến sĩ Triết học tại ĐH York năm 1990. Năm 2001, Morris cho xuất bản cuốn Queen of Beauty và giành giải tác phẩm giả tưởng xuất sắc nhất của Montana New Zealand Book. Bên cạnh các tiểu thuyết nổi tiếng của mình Morris đồng thời sáng tác một số truyện ngắn, hợp tuyển văn học và đã được xuất bản thành sách mang tên Forbidden Cities năm 2008. Các tác phẩm này được phát hành rộng rãi tại New Zealand và Mỹ. Phần lớn thời gian Morris làm việc tại London và New York. Hiện bà đang là giảng viên tại trường ĐH Tulane, New Orleans, Bang Louisiana, Mỹ.   Mời các bạn đón đọc Lời Nguyền Truyền Kiếp của tác giả Paula Morris.
Oan Hồn Máu - Kendare Blake
Kendare Blake là tác giả của sáu cuốn tiểu thuyết bao gồm: Sleepwalk Society, series kinh dị "Oan hồn máu" (Anna Dressed in Blood - 2011) và Girl of Nightmares (2012), series The Goddess War được xây dựng dựa trên nền tảng cuộc chiến của các vị thần trong thần thoại Hy Lạp gồm Antigoddess (2013), Mortal Gods (2014), và Ungodly (2015).  Đồng thời, cô dự định ra mắt series truyện thuộc thể loại Dark fantasy mang tên Three Dark Crowns vào năm 2016. Oan hồn máu là cuốn đầu tiên trong series Anna Dressed in Blood ăn khách của Kendare Blake. Cuốn sách này nằm trong top 5 những cuốn tiểu thuyết kinh dị ăn khách năm 2011 trên Đài phát thanh Công chúng quốc gia của Mỹ, top 10 Kirkus. Oan hồn máu được đánh giá là cuốn tiểu thuyết kinh dị nhưng cũng đầy lãng mạn, một câu chuyện mang màu sắc đen tối, ẩn chứa sự phức tạp và hấp dẫn, cuộc gặp gỡ định mệnh của một thầy trừ tà chuyên săn lùng và diệt trừ các hồn ma sát nhân, với oan hồn của một cô gái đã bị sát hại dã man vào năm 1958, vẫn luôn mắc kẹt trong vòng nguyền rủa và thù hận. Kịch tính, hồi hộp, cuốn sách mang theo hơi thở huyền bí, lãng mạn nhưng không kém phần rùng rợn, khiến người đọc không thể nào dời mắt được. Câu chuyện bắt đầu từ Cas Lowood - người kế thừa một nghề nghiệp khác thường: Hạ sát những người đã chết. Cha cậu trước đó cũng làm công việc này, cho đến ngày ông bị giết hại một cách man rợ bởi chính con ma ông cần tiêu diệt. Giờ đây, được trang bị bằng con dao tế bí ẩn và nguy hiểm của cha, Cas du hành khắp đất nước cùng bà mẹ phù thủy vườn và con mèo trông thấy ma. Họ theo đuổi các truyền thuyết và chuyện đồn thổi ở địa phương, hòng hủy diệt những hồn ma sát nhân và bỏ mặc cả tương lai lẫn bạn bè mình. Trong lúc truy tìm một hồn ma mà dân địa phương gọi là Anna Vấy Máu, Cas tưởng đây sẽ chỉ là một ca thông thường: tìm, săn, diệt. Thay vào đó cậu lại tìm ra một cô gái bị vướng vào vòng nguyền rủa và hận thù, một hồn ma cậu chưa từng đụng phải trước đó. Cô gái vẫn còn mặc bộ váy của cái ngày cô bị giết hại dã man năm 1958: trước là màu trắng, giờ đây thì đẫm máu và nhỏ giọt xuống sàn. Kể từ khi chết, Anna đã giết sạch tất cả những kẻ dám bước chân vào ngôi nhà kiểu Victoria bị bỏ hoang mà trước đây cô gọi là nhà. Thế nhưng cô đã tha chết cho Cas…. *** “Oan hồn máu là sự cân bằng hoàn hảo giữa phong cách truyện kinh dị đan xen với sự hài hước nhẹ nhàng. Xuôi theo từng con chữ, bạn có thể rùng mình ớn lạnh, chỉ muốn cuộn tròn trong chiếc chăn dày nhằm giảm bớt nỗi sợ hãi, để rồi ngay trang tiếp theo, Kendare lại có thể khiến bạn phải bật cười. Hòa quyện hai trải nghiệm đọc tưởng chừng như tách biệt ấy, Kendare đã thành công trong việc chinh phục những độc giả khó tính nhất.” *** Mời các bạn đón đọc Oan Hồn Máu của tác giả Kendare Blake.