Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuân Khởi

Văn án: Em có từng yêu anh không? “Không. Đây là thẻ ngân hàng của tôi.” Thực ra anh biết rõ cô là một chú cá bị ném lên bờ coi anh trở thành bình dưỡng khí. Còn anh sẵn lòng hao hết tất cả dưỡng khí cung cấp nuôi dưỡng cô, nhưng không dám để cho cô biết. Chú ý: Nữ chủ nhà vs Đại ca lắp đặt thiết bị Cả hai đều là kẻ keo kiệt, một người vì tiền, một người vì mệnh Phần đệm Tháng hai năm này, Triệu Hằng nhận được một tấm thẻ ngân hàng. Trên thẻ không có tên, cũng không có mật mã. Cô yên lặng nắm thật lâu dưới ánh mặt trời, tìm được một máy ATM gần đó. Sau khi đút thẻ vào, ngón tay cô cong lên, cho đến khi thẻ tự động ra khỏi máy, cô mới đút vào lần nữa, ngón trỏ chậm rãi ấn phím. Đã có con số đầu tiên, cô nhanh chóng ấn nốt năm số còn lại, ấn vào chữ "OK". —— Đúng rồi. Cô không làm thêm động tác nào khác, cũng không xem số dư trong thẻ. Cô nhìn ngày tháng hiện lên trong màn hình, ngày 4 tháng 2 năm 2019. Không hiểu sao cô cảm thấy quen thuộc. Xoay người, ánh mặt trời hoàn toàn chiếu lên đỉnh đầu. Hoá ra đã ba năm rồi. Chương 1: "20 km/h? Lúc nào thì có thể đến được khách sạn chứ?" Triệu Hằng ngồi trong xe, nhìn vào gương đánh son, hỏi cô bạn thân đang lái xe. "Gấp cái gì, họp lớp năm giờ cơ, hiện tại mới có ba giờ. Cậu sốt ruột đến thế sao? Mấy kẻ GATO đang đợi chê cười cậu đấy, nếu bọn họ hỏi chuyện của cậu và Chu Dư Vĩ, cậu sẽ trả lời thế nào?" Lý Vũ San hỏi. Triệu Hằng bỏ son xuống, thả vào trong túi, nói: "Bọn họ cũng chỉ là đám râu ria." Lý Vũ San phấn khởi khi nghe thấy giọng điệu thờ ơ của cô, "Ôi, vậy mới phải chứ!" Trong xe hơi nóng, Triệu Hằng mở he hé cửa sổ, hạt tuyết nhỏ bay vào. Không trách bạn cô lái xe như rùa bò, chỉ trong một ngày cả thành phố đã biến thành một màu, mặt đường kết băng, tất cả xe đều đi với tốc độ rất chậm, suy nghĩ của cô cũng trở nên chậm chạp mà ngốc nghếch. Sau mấy phút om sòm bên tai, cô mới nghe thấy rõ"... Cặn bã chính là hắn, chúng ta gấp làm gì, dựa vào khuôn mặt dáng người của cậu, lượn một vòng họp lớp cũng câu được mười tám người!" Lý Vũ San khích lệ. Triệu Hằng ừ một tiếng, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cẩn thận, lên 30 km/h rồi kìa." "Moá nó!" Lý Vũ San vội vàng điều chỉnh tốc độ. Lúc Triệu Hằng đang buồn ngủ, điện thoại lại vang lên, cô nhất thời không thể phân biệt được ai gọi tới ở đầu bên kia. Cô vén tóc ra sau tai, hỏi: "Là bên căn hộ à?" "Đúng vậy, cô Triệu, tôi là Tiểu Trần đây." Anh ta giải thích, "Là như thế này, tầng một có một chủ nhà suýt chút nữa thì bị đá nện vào, bên cô đang lắp đặt thiết bị sao?" Lúc trước Triệu Hằng chung tiền đặt cọc với Chu Dư Vĩ mua trả góp một căn hộ, bốn tháng trước hai người chia tay, Chu Dư Vĩ nói trả lại căn hộ cho cô, cô dốc hết tất cả tài sản, hoàn trả đủ tiền cho anh ta, hiện tại cô là chủ nhân duy nhất của căn hộ. Hai tháng trước căn hộ đã được bàn giao, hiện nay đang lắp đặt thiết bị. Triệu Hằng nói: "Đi đến Hoa Vạn Tân Thành trước đã." Dù sao đến đó cũng không xa, chỉ cần đi qua một giao lộ, Lý Vũ San lái xe về phía Hoa Vạn Tân Thành, lúc đến gần cô ấy lắc đầu: "Hoang vu thế, đến cả chỗ bán thức ăn cũng không có." Trước khi xuống xe Triệu Hằng nói: "Cho nên tớ mới mua được giá tốt." Trong cư xá tuyết đọng rất dày, xe không thể đi vào bên trong, đành đỗ ở ven đường. Triệu Hằng mặc áo khoác màu đỏ qua đầu gối đứng trong gió tựa như màu nước đỏ chậm rãi lan tràn trên tờ giấy trắng. Quá trình chậm chạp nhưng hiện ra màu sắc chói mắt. Kết cấu đẹp thế cơ mà, Chu Dư Vĩ cũng đúng là mắt mù. Thục ra cô ấy cũng coi họp lớp trở thành chiến trường, nếu không cũng sẽ không cách ăn mặc long trọng như vậy. Lý Vũ San vừa nghĩ vừa giơ điện thoại lên, chụp bóng lưng đứng cô độc trong tuyết, gửi cho chồng: "Em cũng muốn mua chiếc áo khoác như vậy!" Chồng cô ấy trả lời rất nhanh: “Đắt không?" Đạp trên tuyết, khi đi đến thang máy tuyết cũng hóa thành nước. Triệu Hằng nhìn thấy hai người đứng ở cửa phòng 1003, lấy chìa khóa từ trong túi ra. Một người vừa đi vừa thuyết minh tình huống, Triệu Hằng nói: "Lắp đặt thiết bị cũng đã được một tháng, tôi cũng không biết hiện tại tiến triển như thế nào." "Cô chưa từng tới à?" Tiểu Trần hỏi. "Chưa, gần đây hơi bận." Cửa mở ra, lọt vào trong tầm mắt là bức tường vừa xanh vừa vàng, trên tường vẽ đủ các đường định vị, chân tường chồng chất đồ mất trật tự , trên mặt đất phòng bếp còn có nồi cơm điện và ấm nước, ở chỗ sâu trong phòng truyền đến tiếng trát tường. Tiểu Trần ngạc nhiên: "Một tháng mà chỉ làm được có tí này thôi sao, điện nước còn chưa bắt đầu làm?" Bên trong đột nhiên có thiếu niên đẩy xe đi tới, trên xe chất đầy đá vụn, nhìn thấy ba người Triệu Hằng, cậu ta hơi sửng sốt, quay đầu lại dường như muốn gọi người. Triệu Hằng đến gần cậu ta, nói: "Tôi là chủ nhà, vừa rồi cậu đang trát tường sao?" Chàng trai a a khua tay múa chân mấy cái, trong chớp mắt, phía sau cậu ta lại có một người đi tới. "Có chuyện gì?" Triệu Hằng nhìn về phía đằng sau chàng trai. Người đi tới vóc dáng cực kỳ cao lớn, mặc áo jacket màu đen cũ kĩ, trên tay cầm một điếu thuốc và búa, cả người từ đầu đến chân dính một tầng vôi, nhìn không rõ ngũ quan. Giọng anh ta thận trọng. Triệu Hằng lời ít mà ý nhiều: "Tôi là chủ căn hộ này, vừa rồi dưới nhà có người suýt chút nữa bị đá đập vào, bọn họ hoài nghi là nhà tôi lắp đặt thiết bị rơi xuống." Tiểu Trần ở bên cạnh bổ sung: "Đá cẩm thạch trang trí trên tường tầng bốn cũng bị vỡ một miếng, bởi vì sắp bước sang năm mới rồi, hiện tại chỉ có sáu căn hộ lắp đặt thiết bị, chúng tôi cũng đã kiểm tra mấy hộ kia rồi." Anh ta tiện tay ném điếu thuốc xuống mặt đất, hỏi, "Vậy có nện trúng người không?" "Không, nhưng cháu gái chủ nhà tầng một bị doạ sợ, hiện tại người còn đang chờ bên dưới." Đối phương trả lời. Triệu Hằng nhân lúc này gọi điện cho quản lý hạng mục lắp đặt thiết bị. Không biết quản lý hạng mục đang làm gì, Triệu Hằng nói mọi chuyện, đối phương dường như không nghe vào, nghe xong chỉ "Hả?", Triệu Hằng nhẫn nại hỏi: "Bây giờ còn đang trát tường, một tháng qua các anh chưa làm gì sao?" Quản lý hạng mục nói: "Đâu có, không phải vẫn đang làm sao, đội chúng ta đã làm với tốc độ nhanh nhất rồi đấy, cậu ta —— " Đối phương rõ ràng say đến hồ đồ rồi, Triệu Hằng cúp luôn điện thoại, gọi cho bên tổng giám sát lắp đặt thiết bị. Bên quản lý căn hộ lại nói một lần nữa, đi vào trong phòng kiểm tra, phát hiện mặt tường đang trát là nơi lắp điều hoà, có thể dựa vào chỗ này để mở rộng thêm diện tích, tuy nhiên bên quản lý bọn họ không cho phép làm như vậy. Bên dưới chỗ này, vừa vặn là chỗ đá cẩm thạch tầng bốn bị nện vỡ. Cậu thiếu niên nhìn người đàn ông. Anh ta vẫn cầm búa trong tay, nhìn về phía cô gái đang gọi điện thoại, đợi đối phương gọi xong, anh ta mới lên tiếng: "Vậy đi xuống dưới xem một chút?" Triệu Hằng thấy anh ta đang nói chuyện với mình, cô nói: "Đương nhiên phải đi xuống dưới xem rồi." Anh ta gật đầu, gọi cậu thiếu niên một tiếng, "Tiểu Á." Sau đó hai tay làm thủ ngữ. Người gọi Tiểu Á bỏ xe đẩy ra, đi theo bọn họ xuống dưới, hai người quản lý căn hộ nhìn nhau. Anh ta nói: "Đi đi, xem phải chịu trách nhiệm như thế nào." Tầng dưới cùng, hai bà cháu còn đang chờ, bọn họ cũng là chủ nhà đang lắp đặt thiết bị, tranh thủ hôm nay cuối tuần, cố ý đến xem tiến độ, ai ngờ từ trên trời giáng xuống một tảng đá, đúng lúc rơi bên chân, cháu gái nhỏ bốn tuổi sợ tới mức khóc lớn. Tiểu Á là người câm, dáng vẻ vừa gầy vừa nhỏ, cậu ta không ngừng cúi đầu, đánh chữ xin lỗi trên điện thoại, dáng vẻ thấp bé yếu ớt, thái độ thành khẩn, chỉ còn thiếu nước quỳ xuống. Vốn là thề không bỏ qua, nhưng bà lão đành bất đắc dĩ tỏ vẻ thông cảm. Triệu Hằng đút tay vào túi, im lặng đứng ngoài quan sát, khi bà lão đã không còn giận, cô đột nhiên ngẩng đầu, trông thấy người đàn ông kia đứng ở cửa sổ tầng mười, trong tay anh ta lại kẹp một điếu thuốc. Anh ta dựa vào lan can hút, chạm phải ánh mắt đối phương, anh ta mới đứng thẳng người, lùi ra phía sau một bước. Còn khối đá cẩm thạch kia, bên quản lý tỏ vẻ phải đi hỏi ý kiến giá cả để bồi thường, rồi sẽ liên hệ với Triệu Hằng sau. Triệu Hằng không lên trên nữa. Căn hộ của cô nằm ngay toà nhà số một, cách cửa tiểu khu không xa. Trên mặt đất tuyết đã xoá nhoà hết dấu chân, cô lại để lại một chuỗi dấu chân, ngồi trở lại trong xe ấm áp. Lý Vũ San biết rõ chuyện đã được giải quyết, nhưng thấy sắc mặt cô không tốt, vội hỏi: "Sao vậy?" "Không có gì." Dừng một chút, cô mới nói, "Thói đời này thật đúng là ai yếu thế thì là người có lý." Lý Vũ San cười nói: "Cậu được tiện nghi còn khoe mã, nếu không có người câm kia, vấn đề này sẽ còn kéo dài." Triệu Hằng dường như không cho là đúng. Lý Vũ San vội nói bị muộn rồi rồi, Triệu Hằng bảo cô ấy đổi chỗ. Triệu Hằng tăng tốc độ xe, Lý Vũ San nhìn cô trên mặt đường kết băng cũng dám lái với tốc độ 40-50km/h, không khỏi bội phục nói: "Sớm biết như vậy nên đi con Polo của cậu." Sau khi xe rời đi nửa tiếng, cuối cùng quản lý hạng mục đã chạy tới Hoa Vạn Tân Thành. Ông ta vẫn còn say, cả người đầy mỡ chống lạnh, quần áo mặc rất ít, vẫn còn trong niềm vui mới đón vợ con từ quê lên. Ông ta dựa theo tiếng động tìm được người, hỏi: "A Dương, chủ nhà đâu rồi?" Chu Dương dừng động tác lại, phủi bụi trong tóc, nói: "Đã sớm đi rồi." Vậy lúc nào gặp thì nói sau. Quản lý hạng mục nhìn xung quanh, Chu Dương đưa cho ông một điếu thuốc, cũng châm một điếu, hỏi: "Vợ con chú đến rồi à?" Quản lý hạng mục nói: "Ừ, vừa đến, vội vội vàng vàng ăn xong bữa cơm, rượu còn chưa uống được mấy ngụm, đã bị điện thoại bên này làm tỉnh lại rồi. Sao bất cẩn như vậy." "Quản lý Ôn ——" kéo dài cách xưng hô này, Chu Dương mới nói, "Không có tiền ăn cơm, xin nương tay." Quản lý Ôn tay cầm điếu thuốc run run, bất đắc dĩ nói: "Biết rồi, yên tâm đi. Tôi sẽ thúc giục khoản tiền này, kinh tế công ty đình trệ, cậu xem căn hộ này đấy, nếu không có cậu chịu tới cứu gấp, bị chủ nhà nhìn thấy tiến độ này, thì xui xẻo biết bao." Ông ta rất tự nhiên nói sang chuyện khác, "Chủ nhà này cũng không dễ chọc đâu, làm cẩn thận chút." Tiểu Á không nói gì đã hiểu thông qua khẩu hình miệng của ông, khua tay múa chân, quản lý Ôn hỏi: "Cậu ta nói gì?" Chu Dương nói: "Cậu ta hỏi sao cô gái kia không dễ chọc." Quản lý Ôn nêu ví dụ: "Lần trước cô ta tới công ty ký hợp đồng lắp đặt thiết bị, cậu biết giá cả cũng đã chi tiết rõ ràng, vậy mà cô ta ở lại đến hai giờ, tính ra công ty thu thêm hai trăm tệ. Ôi trời ạ, tôi làm lắp đặt thiết bị đã được hai mươi năm, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có người tính toán chi li đến vậy! Quá kinh khủng." Ông ta nói xong, cảm thán lắc đầu, thịt mỡ trên gương mặt rung động theo. Tiểu Á ở bên canh mở to hai mắt nhìn rất kinh ngạc. Chu Dương cười, bỏ thuốc lá trong miệng xuống, tiện tay phủi khói bụi, nói: "Vậy đúng là khó chơi thật." *** Có ai đã từng nói với em rằng anh rất yêu em? Trên dòng nhật kí của em, có ai đã từng bật khóc Có ai từng nói với em về nỗi lòng canh cánh trong anh Nỗi lòng chất chứa tại nơi thành phố xa vời này....   Có ai từng nói với em-Trần Sở Sinh OST phim "Mười năm yêu em" Sau một thời gian dài lăn lộn trong những bộ truyện nàng dâu cực phẩm thanh xuân vườn trường ngọt sủng đáng yêu, thì có vẻ như cuối cùng mình cũng đã quay trở lại với thể loại truyện phù hợp với lứa tuổi của mình nhất: truyện thực tế, về những con người trưởng thành. Vậy nên, chuyện mà mình sắp review đây, không phải là một câu chuyện tình yêu kinh tâm động phách, không phải là một chuyện tình ngọt ngào, cũng chẳng dễ thương, nó càng không phải là một câu chuyện về tinh anh trong tinh anh, chỉ là một câu chuyện về hai con người rất đỗi bình thường, những con người mà mục đích sống của họ đôi khi chỉ đơn giản là cố gắng tồn tại trong cái cuộc sống khắc nghiệt và đầy rẫy phản trắc, rủi ro này. Nhưng chắc cũng không cần rào trước đón sau nhiều đến thế, mình chỉ cần nhắc đến cái tên Kim Bính thì có lẽ các bạn độc giả đã quen thuộc hoặc mến mộ tác giả này cũng đã tương đối hiểu nam nữ chính của cô ấy thường như thế nào rồi đấy. Nữ chính Triệu Hằng, sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, bị đem đi cho làm con nuôi từ bé. Năm 5 tuổi, cô đã biết mình là con nuôi, một đứa con nuôi không được nuông chiều khi sau cô còn có một cô em gái con ruột, vậy nên cũng từ đó, cô đã hình thành cho mình thói quen tự lập, tự mình kiên cường sống, tự mình thương mình. Nhưng từ sâu trong tâm thức, có lẽ Triệu Hằng cũng không phải là một cô gái mạnh mẽ đến thế. Cô luôn lập mọi kế hoạch cho cuộc đời của mình. Đọc nhiều sách, học thật giỏi, dành dụm tiền, trước 30 tuổi sẽ mua nhà, lấy chồng sinh con. Cuộc đời Triệu Hằng tưởng chừng như đã viên mãn như cô dự định khi cô gặp, yêu và chấp nhận lời cầu hôn của Cố Dư Vĩ, người yêu từ thời Đại học, vừa đẹp trai vừa có học thức và gia thế. Hai người góp tiền mua căn nhà mơ ước, chuẩn bị kết hôn. Hạnh phúc, chưa bao giờ ở gần Triệu Hằng đến như vậy. Nhưng rất tiếc, đây chưa phải là đoạn kết, mà mới chỉ là khởi đầu câu chuyện. Bởi vì trong lúc Triệu Hằng tưởng chừng đang nắm giữ mọi thứ trong tay, nó lại như một hiệu ứng Domino, từ từ sụp đổ trước mắt cô. Sau bao năm bỏ mặc, mẹ ruột tìm đến cô, mang theo người em trai tàn tật, giở đủ thói lưu manh ăn vạ đòi cô trợ cấp, càng cho tiền lại càng được thể lấn tới, ầm ĩ đến nỗi ảnh hưởng cả gia đình bạn trai, Cố Dư Vĩ không chịu nổi áp lực từ bố mẹ (vốn đã không ưa cô con dâu không môn đăng hộ đối này), nói tiếng chia tay. Chia tay dù không đòi quà, nhưng vì tự tôn của bản thân mà Triệu Hằng gom góp gần hết tiền tiết kiệm để trả lại phần góp mua nhà của Cố Dư Vĩ. Rồi lại vì muốn thoát khỏi sự đeo bám của mẹ và em trai ruột, mà cô đành bỏ công việc đã gắn bó 5-6 năm trời, cũng bỏ cả cơ hội được thăng chức. Hoàn cảnh hiện tại của cô bây giờ tóm gọn trong mấy câu: bị bạn trai 7 năm bỏ, không việc làm, tiền tiết kiệm gần hết, có nhà, nhưng ngôi nhà đó cần có một khoản tiền lớn để hoàn thiện nó. "Trời không tuyệt đường sống của ta", câu này thật cmn nực cười khi áp dụng lên Triệu Hằng. Vì cố tình ngay lúc này, cái công ty lắp đặt thiết bị nhà ở mà cô đã tỉ mỉ lựa chọn lại rơi vào tình trạng phá sản, việc sửa chữa tạm ngưng, cô có nguy cơ mất hết số tiền đặt cọc.(giống ngư hương tứ dật nhỉ) Dù có kiên cường mạnh mẽ đến mấy, đứng trước bao biến cố như vậy, là con người chứ đâu phải sắt thép, Triệu Hằng cũng không chịu đựng nổi. Và trong lúc tuyệt vọng nhất ấy, cô vớ được cái phao cứu sinh là Chu Dương. Anh vốn là công nhân lắp đặt điện nước cho phòng ở của cô. Vài lần gặp gỡ, giao tình không tính là sâu, nhưng người đàn ông đó cứ hết lần này đến lần khác tiếp cận rồi quan tâm, giúp đỡ cô. Anh cũng nghèo, chỉ là một người đàn ông đến từ phương Bắc xa xôi đã mồ côi cả mẹ lẫn cha, một người ở tầng lớp lao động bình thường nhất mà ta vẫn thường dùng từ "tay làm, hàm nhai". Anh không có nhiều tiền để giúp cô, mà có lẽ cô cũng không cho phép, nhưng anh nguyện ý cho cô tất cả những gì mà anh có: sự quan tâm không cần hồi đáp, đứng lên khi cô bị ức hiếp, làm chỗ dựa cho cô mà không đợi cô yêu cầu hay đòi hỏi. Anh đã cho cô bàn tay để cô vịn vào lúc cô cần điều đó nhất. Họ cứ thế ở bên nhau, ban đầu có lẽ là để phát tiết (hay là tìm chút hơi ấm và chân thật cuối cùng còn sót lại?l), nhưng dần dần, sự chân tình của Chu Dương đã đánh động cảm xúc của Triệu Hằng, khiến cô từng chút từng chút một chấp nhận anh. Chuyện tình của họ không phải là loại tình cảm mãnh liệt, thơ mộng, oanh oanh liệt liệt, mà chính là kiểu củi gạo mắm muối, sớm chiều bên nhau sinh tình. Hai con người vẫn tự mình vật lộn giữa dòng đời, nhìn bề ngoài có vẻ như không có gì chung: một người thuộc tầng lớp tri thức cao cấp, một người chỉ là lao động chân tay; người mềm mại xinh đẹp, người thì cao to thô kệch, nhưng họ lại tìm thấy sự đồng điệu nơi nhau. Có lẽ phải cảm thán một chút, nhân sinh ấy mà, người với người vốn dĩ đâu có nhiều khác biệt đến thế, chỉ cần cho chúng ta cơ hội để lại gần nhau, gạt bỏ những chướng ngại không đáng có, xé tan lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, thì bên trong mỗi người, có lẽ đều cũng chỉ là những tâm hồn vụn vỡ cần chút hơi ấm, cần chút cảm thông, cần chút thấu hiểu từ đồng loại mà thôi. Theo đuổi Triệu Hằng thời điểm đó, thực ra cũng không chỉ có Chu Dương, còn có một Tưởng Đông Dương công việc thỏa đáng tiền lương cao, gia thế tốt, lại còn đẹp trai; chưa kể Cố Dư Vĩ cũng manh nha ý định muốn nối lại với cô, nhưng tại sao lại là Chu Dương-kém hơn hẳn về mọi mặt? Không thể là vì anh cao, to, lớn, vô cùng khỏe mạnh (ầy, reviewer nói theo nghĩa đen nhé, cấm bạn đọc suy diễn lung tung )?! Triệu Hằng là một người con gái vô cùng lí trí, trước kia thế mà bây giờ càng thế. Nhưng phụ nữ ấy mà, chúng ta thực tế, nhưng chẳng phải do chúng ta chưa gặp được người đàn ông nguyện ý đặt chúng ta lên trên tất cả, người mà vì họ chúng ta sẽ chấp nhận gỡ bỏ dần mọi sự thực tế và phòng ngự của mình hay sao? Cuộc đời Triệu Hằng, nào đã có ai thật sự đặt cô lên trên hết thảy? Bố mẹ ruột không? Mẹ nuôi không? Rồi đến Cố Dư Vĩ, yêu thương bao năm nhưng cuối cùng vẫn chọn lựa bố mẹ thay vì mình; đã gặp gỡ một Tưởng Đông Dương, tốt đấy, chu đáo đấy, nhưng tình yêu đó vẫn cần có sự hồi đáp từ phía cô, anh đi một bước về phía em, rồi lại đợi em bật đèn xanh mới dám bước tiếp. Chu Dương thì khác. Anh ngang nhiên xông vào cuộc sống của cô, bảo vệ cô dù cô chưa bao giờ cho anh tư cách đó, mà có lẽ anh cũng không dám mong đợi điều đấy. Anh làm đơn giản vì anh yêu cô, thứ tình yêu mà anh thậm chí còn không dám nói ra lời bởi sợ cô sẽ áp lực và né tránh anh. Giống như có một người phụ nữ khi nhìn thấy ảnh chụp của Triệu Hằng đã hỏi Chu Dương "Đây là vợ của anh à?" "Không" "Là cuộc sống của tôi". Tình yêu của Chu Dương dành cho Triệu Hằng là thế. Không sướt mướt, không hường phấn, đơn giản như vậy. Cô là sinh mệnh của anh, là thứ đẹp đẽ nhất xuất hiện nơi cuộc đời anh. Có thể anh học hành ít, gia thế bình thường, anh không trao cho cô được những thứ mà Cố Dư Vĩ, Tưởng Đông Dương hoặc những người đàn ông ở giai tầng đó có thể trao cho cô. Nhưng thứ họ trao, dù là thứ tốt, nhưng không phải là tốt nhất của họ. Còn Chu Dương, những thứ tốt đẹp nhất của anh, anh nguyện trao hết cho cô. Tôi vẫn cho rằng, cuộc đời người phụ nữ, có một người đàn ông yêu mình bằng cả sinh mạng như thế, đặt mình lên trên tất cả như thế, vậy là đủ rồi. Nhưng tất nhiên, Triệu Hằng cũng không và chưa bao giờ là một cô gái si tình ngốc nghếch như thế. Giống như Tưởng Đông Dương từng nói với cô: "Duy trì một đoạn tình cảm chỉ cần yêu, nhưng duy trì một đoạn hôn nhân thật sự cần phải cân nhắc rất nhiều mặt. Hai thế giới va chạm có lẽ là kích thích nhất thời, nhưng va chạm thời gian dài, cuối cùng cũng chỉ là quá khứ mà thôi". Triệu Hằng hiểu điều đó hơn ai hết, nên cô có thể từng xem Chu Dương là bình dưỡng khí cho con cá bị vứt lên bờ là cô đây, bấu víu vào anh, cô đã từng rất muốn rất muốn vứt bỏ lí trí để toàn tâm toàn ý ở bên anh, nhưng cô vẫn không làm như thế được. Cuối cùng... vẫn là lựa chọn chia tay. Vậy nhưng, sợi dây duyên nợ giữa họ vẫn chưa đứt, vì định mệnh lại một lần nữa kéo hai người về bên nhau. Lần này lại đến Chu Dương gặp chuyện. Đứng trước sự lựa chọn khó khăn giữa một bên là mặc kệ Chu Dương không quản, một bên là giao thứ đáng giá nhất của mình ra giúp anh, Triệu Hằng đã nhận ra rằng thật ra, cô không có sự lựa chọn. Hoặc nói cách khác, cô đã thân bất do kỉ mà lựa chọn anh từ lúc nào rồi. Nói đi nói lại, tên của truyện là "Xuân khởi" (bắt đầu mùa xuân), trước tiên là do cảm hứng từ một bài hát mùa xuân xưa, nhưng cũng đủ cho độc giả chúng ta hiểu, khó khăn bão bùng thế nào, sau tất cả, thì mùa xuân rồi cũng sẽ đến với Triệu Hằng mà thôi. "Anh đã trở lại". Cô chưa từng nói cô sẽ đợi anh, anh chưa từng hứa sẽ về bên cô, nhưng anh đã về với cô. Tình yêu của họ chẳng cần hứa hẹn, càng không có thề nguyền, nhưng cứ như vậy thuận lý thành chương mà ở bên nhau. Chu Dương đã mang theo mùa xuân ấm áp, bình yên và đẹp đẽ để trở về với cô. Đã đọc qua một số tác phẩm nổi bật của Kim Bính như Con đường vấy máu, Sinh đồ, Tương Tư Hữu Thời ...mình có thể nói, Xuân Khởi không xuất sắc và thu hút bằng. Nhưng nó vẫn có nét duyên dáng riêng của mình. Người đàn ông như Chu Dương, có thể không bá đạo, không cường ngạnh, không hào nhoáng như nhiều nam chính ngôn tình khác, tình yêu của anh cũng không quá phô trương nhưng làm cho người ra có cảm giác sâu sắc và chắc chắn như những mạch nước ngầm bên dưới, đầy bao dung, chở che và luôn ở đó vì bạn. Vậy nên, nếu bạn yêu thích những thứ thực tế, hoặc đã quá chán ngán những sơn hào hải vị ngôn tình hào nhoáng ngoài kia, mình xin được đề cử câu chuyện này. Dù chỉ là cơm rau dưa đạm bạc nhưng được chấp bút bởi tác giả Kim Bính với bút pháp có lực, có chiều sâu, biết dẫn dắt và xây dựng cốt truyện, lại còn được truyền tải qua dịch giả bảo chứng chất lượng Rabbitlyn nữa. Vậy nên, nếu có hứng thú thì xin các bạn cứ yên tâm mà nhảy hố ạ. Ngoài ra nếu vẫn còn yêu thể loại ngọt ngào thì bạn có thể đón đọc ngay truyện rất yêu rất yêu em nhé,nhiệt liệt đề cử nè Mời các bạn đón đọc Xuân Khởi của tác giả Kim Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kiếm Tu Lãnh Loại Tốc Thần Pháp - Khải Tát Nguyệt
Đây là một chuyện xưa về việc tu kiếm lên con đường NP thần thánh… Thiên chi kiêu tử Lâm Phương Sinh trên đường tu hành ngoài ý muốn gặp gỡ một con yêu quái, từ nay đi theo con đường tu kiếm bất đồng với thiên hạ…. “Sư tôn người đừng như vậy…” “Sư huynh đừng như vậy…” “Súc sinh cút ngay!” “Sâu quá…” Về cơ bản, đây chính là phương pháp tu hành vô cùng mới lạ a~ Nhân vật chính: Lâm Phương Sinh Nhân vật phụ: Hách Liên Vạn Thành, Chinh Mạc, Tư Hoa Quân, Viêm Dạ,.. *** Ngày Huyền Xương diệt quốc ấy, cũng trùng vào ngày sinh thần chín tuổi của Mục Thiên Hàng. Thiên tử vốn không cótuổi thơ, mẫu phi Mục Thiên Hàng vì bị đế quân chán ghét mà vứt bỏ, ngay cả lúc sinh hạ long mạch cũng không được đoái hoài. Cung đình thâm sâu, người người tâm kế, gọn lại là nâng cao dìm thấp, Mục Thiên Hàng tuy tuổi nhỏ đã nếm trải thế nào là nhân tình ấm lạnh, lòng người dễ đổi thay. Khi Mục Thiên Hàng sáu tuổi, hắn được đưa tới trường thái học, chia lìa cùng mẫu phi. Thiên tử Huyền Xương kia nhiều kẻ nối dòng, chỉ riêng hoàng tử công chúa cùng tuổi Mục Thiên Hàng đã có sáu, bảy đứa, cho nên kẻ không được sủng ái như Mục Thiên Hàng, từ lúc sinh ra đến nay thật chưa từng nhìn thấy long nhan. Mục Thiên Hàng đương nhiên không chuốc khổ, mỗi ngày chăm chỉ đọc sách, luyện võ, được thị vệ thiếp thân là Lâm Tụng chăm nom cho thì càng muốn thành niên, làm ra chút sự nghiệp, để cho mẫu phi ốm yếu có thể được sống thoải mái hơn. Nhưng mà tâm nguyện rất rất nhỏ ấy của hắn, cuối cùng vẫn không thể trở thành sựthật. Năm Mục Thiên Hàng tám tuổi, bốn phía Huyền Xương nạn loạn nổi lên, bộ tộc Công Dã tự xưng là hậu duệ của rồng, khởi binh từ Đại Uyên đến, thế như chẻ tre. Nội triều Huyền Xương thì rối loạn, ai ai cũng thấy bất an, người nào còn rảnh lo lắng cho một phi tần bị thất sủng? Ngay khi mẫu phi bệnh nặng khó ngờ, Mục Thiên Hàng nhằm ngay giữa lúc thiên tử bàn luận chính sự giữa triều mà quỳ gối xuống chân thiên tử, khẩn cầu phụ hoàng cho hắn được vào cung gặp mẫu phi. Nhưng đúng lúc ấy quân Huyền Xương vừa thua trận, hoàng đế đương cơn tức giận, không ai dám lấy cái việc nhỏ ấy để phiền nhiễu ông ta. ... Mời các bạn đón đọc Kiếm Tu Lãnh Loại Tốc Thần Pháp của tác giả Khải Tát Nguyệt.
Khuynh Tàn Địa Tẫn - Hạ Nguyệt
Vừa mới sinh ra thì hắn đã là thiên tài, nhưng hắn sống cô đơn hơn 20 năm, mẫu thân hắn thì sợ hắn còn phụ thân thì chỉ toàn lợi dụng hắn.  Chỉ vì hắn là thiên tài trong các thiên tài.Từ bé hắn hiểu nhiều thứ mà người khác không hiểu. Hắn nhìn thấu nhân tâm kẻ khác làm họ vừa sợ vừa kính nể hắn.Hắn, thiên tài. Hắn, cô độc.Ngày 11/3/2011, Nhật Bản động đất. Hắn, ở đó. Khi đang đi trên cao tốc, hắn thấy sóng thần ập đến dưới chân. Hắn nhảy xuống cứu 1 đứa bé. Nhưng khi thấy đứa nhỏ an toàn, hắn mỉm cười. Buông thân mình cho sóng trôi đi. Tiếng hét, tiếng khóc vang lên. Hắn mỉm cười. Ít nhất, cuối cùng có người thật tâm khóc thương cho hắn. Nếu có kiếp sau, hắn ước gì có tình thân. Y nhíu mày nhìn đứa trẻ đang đối diện mình. Trong mắt một mảng thanh tịnh. Đứa trẻ này mới 5 tuổi sao? Y không tin. Đôi mắt ấy, trầm lắng nhưng lại nhing thấu kẻ khác.Nhưng đôi mắt ấy, không xuất hiện hình ảnh của bất cứ ai, kể cả y.Y không muốn. Y muốn đôi mắt kia khắc sâu bóng hình y. Một mình y. Đứa con của y, chỉ thuộc về mình y. *** Hôm nay là lễ hội hoa đăng, năm nay nó còn náo nhiệt hơn mọi năm trước, bởi vào đúng dịp tân hoàng đăng cơ. Hoàng đế bỗng dưng thoái vị để lại ngôi vị cho thái tử, chuyện chóng vánh diễn ra chỉ trong một tháng khiến triều thần khiếp sợ. Có nhiều người đứng ra khuyên can nhưng cũng đành thất bại, đế vương kiên quyết nào ai dám nhổ lông ở đuôi cọp đâu chứ. Còn dân chúng sao? Ai làm vua hay không làm vua có đâu sao. Họ chỉ cần quan tâm rằng hôm nay trong bát có đủ cơm ăn không, ngày mai có thể cơm no áo ấm hay không, còn ai làm vua, thì họ chẳng cần để ý tới. Nhân dịp tân hoàng đăng cơ, lễ hội hoa đăng lần này càng được làm thêm rực rỡ và hoành tráng. Đêm nay, cả kinh thành rực sáng lung linh, ngay cả hang cùng ngõ hẻm cũng đều sang tỏ như ban ngày. Khắp nơi đều treo đèn lồng màu đỏ, trên sông cũng là những đèn hoa đăng nhỏ nhỏ, lững lờ trôi. Người tới người đi tấp nập, ngay cả những tiểu thư thường ngày ở trong khuê phòng cũng nhân dịp này cất bước ra khỏi cửa dạo chơi cùng những nữ tỳ, nên phải nói, trên đường phố hoan thanh tiếu ngữ không hề dứt, cảnh xuân mơn mởn cũng nhờ cảnh đẹp ý vui ấy mà thêm mê lòng người. Không ai chú ý tới một nam nhân tuấn mĩ vận thanh y đang đi một mình trong dòng người. Nam nhân đi như vô mục đích, không ngắm đèn lồng cũng chẳng nhìn những gian hàng, chỉ lặng lẽ đi như vậy mà thôi. Nam nhân thanh y đó chính là Hoàng đế bệ hạ, không, hiện tại hắn là thái thượng hoàng, hoặc là nói, ngay lúc này đây hắn chỉ là một người tên Hiên Viên Ngạo Thiên mà thôi. Hắn nhìn khắp trong đám người đang tấp nập tới tới đi đi, những đã mấy ngày rồi mà hắn chẳng tìm kiếm được bóng hình mình ấp ủ bấy lâu. Buồn khổ, có, sầu thương, có, nhưng không có tuyệt vọng. Lúc hắn nghĩ rằng Phong nhi đã mất, lúc đó hắn có tuyệt vọng, nhưng, hiện tại hắn biết y còn sống, còn sống là còn hi vọng. Hôm nay là ngày cuối cùng của lễ hội, hắn đã đi rất nhiều ngày rồi nhưng chẳng thể tìm thấy người mình nhớ thương. Đột nhiên, có một tiếng chào mời vang lên bên cạnh hắn “ Công tử, mua hoa đăng đi, thả hoa đăng trên sông sẽ tìm thấy người thương.” Hiên Viên Ngạo Thiên khóe miệng co rúm, hắn là một nam nhân có đứa con lớn nhất cũng qua 20, mà còn được xưng là công tử, tuy rằng không thể phủ nhận bề ngoài được bảo dưỡng kĩ lưỡng của hắn cũng nom không quá thanh niên 25, nhưng nghe chữ công tử vẫn thấy cách ứng vô cùng. Nhìn lại thì thấy một nữ hài như tiên đồng đang mỉm cười với hắn, đưa ra trước mặt hắn một chiếc hoa đăng. “ Công tử, trời trao nhân duyên, viết tên của mình và ái nhân rồi thả hoa đăng này trên sông, ngài sẽ tìm được người thương của mình.” Nữ hài cười híp mắt, trao cho hắn chiếc hoa đăng rồi biến mất vào đám đông. ... Mời các bạn đón đọc Khuynh Tàn Địa Tẫn của tác giả Hạ Nguyệt.
Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún - Phong Lưu Thư Ngốc
“Cẩu Hoàng đế” được sủng phi “bia đỡ đạn” nhận nuôi, đi theo sủng phi rồi trải qua các loại cung đấu tàn khốc, rốt cuộc cũng tìm được tình yêu đích thực đời mình. PS: Ngược thể xác và tinh thần “cẩu Hoàng đế”, không ngược nữ chính. “Cẩu Hoàng đế” sẽ về lại hình người. Đây không phải là truyện cung đấu chính hiệu, tình yêu cũng có, chuyên sủng cũng có. Từ góc nhìn của chó con quan sát chính phi tần cùng nhi tử của mình, thì ra con người dịu dàng, đóa hải đường động lòng người ấy thực chất cũng là hoa ăn thịt người; những Hoàng tử Công chúa hiếu thảo lễ nghĩa, thông minh đáng yêu, chỉ trong giây lát đã có thể biến thành ác ma, mỗi một bước đã phá vỡ tất cả mọi thứ. Nhưng cũng là ông trời phù hộ, cẩu Hoàng đế đã đi theo một chủ nhân tốt, tháo gỡ mọi nút thắt ấy. Mặc dù quá trình cũng khá gian nan, kết cuộc cũng thực tốt đẹp. *** Thời gian lẳng lặng trôi, chỉ chớp mắt, mùa xuân trăm hoa đua nở, yến oanh ríu rít đã qua đi, cái nắng oi ả của mùa hè, tiếng ve râm ran cũng gần kết thúc. Thắng lợi trong trận chiến với Tương Bắc Vương đã gần kề, bầu không khí trên triều đình cũng dễ thở hơn không ít. Mà một khi người ta không có chuyện gì làm thì ắt sẽ cố tìm chuyện khác để ‘phát sinh.’ Hoàng hậu mang thai đã sáu tháng, thời gian Hoàng thượng độc sủng Hoàng hậu đã gần một năm dài, không hề có ý triệu tẩm các phi tần ở biệt cung, điều này làm cho các gia tộc của phi tần địa vị cao vô cùng bất mãn, âm thầm khích Ngự sự dâng tấu chương, khuyên can Hoàng đế rải đều ‘mưa móc.’ Ngày lâm triều hôm nay, Chu Vũ Đế mặt vô cảm bước vào Thái Hòa Điện, phía sau là Thường Quý ôm theo một chồng tấu chương, nhìn về quần thần bên dưới mà thương hại. Thường Hỉ đã ‘chết bệnh’, làm sư phụ, hắn giao cho đồ đệ rất nhiều bí kíp, điều thứ nhất chính là đắc tội với Hoàng thượng cũng không thể đắc tội với Hoàng hậu. Hoàng thượng chính là ‘thê nô’, một ‘thê nô’ không thể cứu vớt được gì nữa! Bây giờ bụng Hoàng hậu càng ngày càng lớn, thân thể đang trong thời gian yếu ớt mệt mỏi nhất, Hoàng thượng quan tâm yêu thương mấy cũng cảm thấy không đủ, mấy người này còn nhân lúc này vuốt râu cọp, quả nhiên là chán sống mà. “Có việc khởi tấu, vô sự bãi triều!” Thường Quý dài giọng hô. “Thần có bản khái tấu!” Một Ngự sử đứng ra, dõng dạc trần thuật chuyện Hoàng tự quan trọng với Hoàng gia như thế nào, xin Hoàng thượng đừng nên trầm mê nữ sắc, hại nước hại dân. Hắn vừa dứt lời, vài Ngự sử khác cùng đại thần đương triều cũng bước ra khỏi hàng phụ họa, vô cùng ‘náo nhiệt.’ “Trầm mê nữ sắc, hại nước hại dân. Trẫm không biết yêu thương thê tử cũng là một loại tội lỗi.” Chu Vũ Đế từ từ mở miệng, giọng nói âm trầm lạnh lẽo khiến quần thần bên dưới run lên. ... Mời các bạn đón đọc Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.
Bạch Vũ Một Thạch Lăng - Arams
Lăng Thư Minh, vì cha nuôi phạm tội mưu phản mà phải chịu tội, trở thành quân nô, đày ra biên ải. Hắn động tâm với Tiêu Lâm, nhưng tiêu lâm bao nhiêu phần tình ý đều là dối gạt, thư minh vì nghĩa phụ đã cố hết sức trong kế hoạch của nghĩa phụ. trước khi sung quân thư minh phát hiện hắn mang thai, đứa con của hắn và Tiêu Lâm, người hắn hận vô cùng. Tiêu Lâm vì lo cho Thư Minh nên một mình tìm đến biên cương xem hắn, ai ngờ lúc đến chính là bắt gặp hắn trong tình cảnh cực khổ mà đau lòng, bị nhân đánh, bị nhân sỉ nhục. Đưa Thư Minh về chạy chữa mới phát hiện hắn mang thai, đứa con là của mình. Chưa kịp mừng vì được làm cha thì cái thai đã mất. Đang tính toán thế nào an ủi khi Thư Minh tỉnh, Tiêu Lâm không ngờ rằng khi hắn tỉnh lại, lại đối với mình vô tình, Thư Minh a Thư Minh, ta biết mình làm sai nhưng ta quyết sẽ giành lại ngươi một lần nữa… *** Biên cương phía Bắc của Vệ quốc, gần đại mạc. Một năm bốn mùa cát vàng cuồn cuộn, quanh năm nóng bức. Quân doanh đóng tại một tòa thạch lớn, mấy chục dặm xung quanh không bóng người, chỉ duy nhất tòa thạch này đứng vững trên sa mạc mênh mông, đây là nơi đóng quân bảo vệ biên cương của Vệ quốc. Đại tướng quân Lưu Mạnh lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán, nơm nớp lo sợ đứng ở bên cạnh nhìn Cảnh vương đang ăn nho. Cảnh vương ngồi trên ghế lắc lắc đôi chân, vừa ăn nho vừa phun hạt, nói “Ta chỉ đến đây dạo, ngươi không cần phải sợ như vậy, không phải Hoàng Thượng phái ta đến.”. Lưu đại tướng quân gật đầu như đảo toán,“Dạ, dạ, dạ.” Trong tâm thì nói không phải hoàng thượng phái tới là tốt rồi, bất quá Cảnh vương cùng hoàng đế là cùng mẹ sinh ra, vẫn là nên cẩn thận hầu hạ cho tốt, vị này cùng hoàng đế thật không thề nói ai quyền cao hơn ai a. Chạng vạng hôm nay vương gia bỗng nhiên đến, lẻ loi một mình, bên người một cái thị vệ cũng không mang. Hắn ngẩng đầu thử hỏi “Không biết vương gia có cần mạt tướng làm gì không?”. Lông mi Cảnh vương khẽ run, nhãn châu chuyển động, xua tay nói “Không có việc gì, ta đang trên đường du ngoạn, ở nơi này của ngươi nghỉ chân một lát.”. Gặp Cảnh vương không muốn nói rõ, Lưu đại tướng quân sẽ không dại gì mà hỏi thêm, liền đổi đề tài, cung kính nói “Vương gia nếu có việc gì cứ phân phó. Mạt tướng sẽ đi làm ngay, nơi này vương gia tạm thời ngụ lại, nếu như có gì không thích, Vương gia cứ sai người nói với mạt tướng, mạt tướng nhất định chỉnh sửa thỏa đáng.”. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của tác giả Arams.