Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mục Nhiên

Một đứa trẻ mồ côi có mong ước đơn giản chỉ là một mái nhà, vậy mà hắn lại không có được. Lần đầu tiên gặp được anh đã khiến tim hắn rung động , bất chấp mọi thủ đoạn muốn có hắn bên cạnh , hắn dùng tình yêu chân thật cùng thời gian để khiến anh cảm động nhưng tất cả mọi cố gắng của hắn hoàn toàn bị xem thưởng đến phút cuối cùng hắn mới biết được hắn đã sai lầm rồi. Liệu hắn có thoát được tình yêu đầy đau khổ này hay không ? *** Review T.Y: Tại thời khắc đó, Mục Nhiên chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiên cậu gặp anh, kể từ khi cậu bất chấp thủ đoạn vì muốn giữ anh ở bên cạnh. Những tưởng rằng chỉ cần có thời gian, chỉ cần cậu thật lòng, rồi đến một lúc nào đó anh sẽ đem tình yêu trao cho cậu. Nhưng không, là cậu đã sai rồi... Truyện này chắc có nhiều bạn đọc rồi, review cũng có nhưng mình vẫn muốn review một lần nữa. Chỉ dùng từ ngữ thật sự không thể miêu tả hết cảm xúc và sự yêu thích của mình dành cho Mục Nhiên. Đây cũng là cột mốc quan trọng trên con đường đọc đam của mình. Sau khi đọc xong bộ này, tiêu chuẩn chọn đam của mình trở nên khó hơn. Đọc 10 truyện thì hết 8 truyện đứt gánh giữa đường vì cảm thấy chưa đủ "hay như Mục Nhiên", bản thân bất tri bất giác đem Mục Nhiên ra làm tiêu chuẩn để chọn truyện. Bình thường đọc truyện hay xem phim dù có hay cỡ nào thì mình cũng sẽ không bỏ thời gian để xem lại. Nhưng Mục Nhiên lại là một ngoại lệ, mình đọc lại vô số lần, tất cả tình tiết trong truyện đều có thể nhớ rõ. Edit rất mượt. Tác giả miêu tả tâm lý nhân vật rất tốt, rõ ràng, khiến người đọc có thể sâu sắc cảm nhận từng nỗi đau mà Mục Nhiên đã trải qua. Từng câu từng chữ tác giả viết ra khiến mình cảm giác như tim bị ai đó bóp nhẹ, thương Mục Nhiên khi chưa kịp cảm nhận rõ hương vị hạnh phúc thì bất hạnh lại liên tiếp ập đến với cậu. Dịch Thiên tuy có tra nhưng mình không thể nào ghét được. Mình cảm giác như từ đầu Mục Nhiên so với những bạn giường khác của Dịch Thiên là có khác biệt, không phải vì lý do Mục Nhiên đã uy hiếp Dịch Thiên nhưng là do hai người đã biết nhau từ trước. Dịch Thiên luôn lấy lý do trả thù để dày vò Mục Nhiên (cả thể xác lẫn tinh thần), nhưng vẫn sai người theo dõi Mục Nhiên vì sợ cậu xảy ra chuyện. Nếu thật sự chán ghét Mục Nhiên thì để cậu biến mất hoàn toàn đối với anh không phải là một việc khó. Sau đoạn Mục Nhiên tự tử, mình thấy nhiều bạn mong Mục Nhiên có thể dừng lại ở đó vì cái chết giúp cậu chấm dứt mọi đau khổ. Nhưng cá nhân mình nghĩ như vậy thật không đáng, cậu đã khổ lâu như vậy rồi tại sao khi nhắm mắt cũng không thể có chút hạnh phúc nào? Liệu Mục Nhiên có thực sự cam tâm hay do đó là lựa chọn duy nhất? Đây là một trong những đoạn mình thích nhất trong truyện: "Từ Nhiễm ngây người, sau đó chậm rãi ôm lấy Hạ Húc Đông, trong mắt lại dâng lên một tầng hơi nước. Cô là con gái út trong nhà, phía trên còn có hai người anh trai, từ nhỏ đến lớn đều được mọi người sủng ái, nói là được phủng trong lòng bàn tay mà lớn lên cũng không đủ. Rồi sau đó gặp được Hạ Húc Đông, mọi việc y đều làm vì cô, ngay cả lời nói nặng cũng luyến tiếc nói với cô một câu. Còn người nọ, nhiều năm qua như vậy, trừ bỏ nữ nhân câm kia, liệu đã từng có ai quan tâm, để ý đến cậu? Khi cậu tứ cố vô thân, liệu đã từng có ai đứng ra chở che? Khi cậu rơi lệ, liệu đã từng có ai bao dung ôm cậu vào lòng? Cho dù một lần cũng được, liệu đã từng có ai không?" Chỉ sau vài lần đầu gặp mặt nhưng Từ Nhiễm đã thật sự xem Mục Nhiên như em trai của mình mà bảo vệ. Sẵn sàng vì cậu chống đối Dịch Thiên, đấu tranh vì quyền lợi mà Mục Nhiên nên có. Từ Nhiễm như một chất xúc tác giúp Dịch Thiên nhận ra tình cảm thật sự của mình dành cho Mục Nhiên. Dịch Thiên cũng vì Mục Nhiên mà thay đổi. Một Dịch Thiên cao ngạo, lại vì Mục Nhiên mà cầu xin sự giúp đỡ của Từ Nhiễm. Một Dịch Thiên luôn cho mình là đúng, lại vì Mục Nhiên mà bắt đầu đặt mình vào người khác để suy nghĩ. Một Dịch Thiên bá đạo, lại vì Mục Nhiên mà dần thay đổi bản thân để có thể giữ cậu bên mình. Mục Nhiên thật ra là một kẻ may mắn. May mắn vì có một người mẹ yêu thương mình vô điều kiện. May mắn vì có một người chị bảo vệ mình hết mực. May mắn vì có một cô con gái ngoan ngoãn lại hiểu chuyện. May mắn vì sau tất cả, cậu cũng đã có một cái gia cho riêng mình. *** Review Nỏ: Có thể sau khi đọc truyện sẽ có nhiều cảm nhận khác nhau, có người sẽ nói sẽ nói Mục Nhiên không những tiện, yếu đuối nhu nhược lại mà lại còn ngu ngốc khi cố chấp với một người chẳng thương mình; nhưng cũng sẽ có người như tớ, thương cho một Mục Nhiên mồ côi, một Mục Nhiên khát khao tình cảm gia đình hơn bao giờ hết. Mục Nhiên cũng từng được một gia đình nhận nuôi, nhưng lại bất hạnh khi những gì cha mẹ mới cho cậu không phải là những cái ôm đầy yêu thương mà là những lần bạo hành dở sống dở chết. Đặt trong hoàn cảnh đó, có người sẽ mạnh mẽ vươn lên, nhưng đâu phải ai cũng làm được vậy, và những người yếu đuối luôn sợ hãi với thế giới vì những gì mình đã trải qua thì cũng có gì sai? Và Mục Nhiên gặp Dịch Thiên, anh cứu cậu, đem đến cho cậu ánh sáng trong một thế giới cô đơn và tăm tối nhất, khiến cậu lại một lần nữa khát khao yêu thương. Khát khao và giành lấy, dù cách thức có sai trái nhưng thực sự cậu chưa hề thương tổn ai ngoài Dịch Thiên, cậu cũng đã dùng ba năm nhận lấy sự ghẻ lạnh khinh thường từ anh và những trò đùa quái ác của bạn bè anh để đổi lấy sai lầm. Ai có thể hiểu thấu và hình dung nổi những đau đớn mà cậu phải chịu? Thực sự tớ đã khóc khi Mục Nhiên mất đi người đàn bà câm, người duy nhất dành cho cậu tình yêu thương như một người mẹ mà chẳng cần hồi đáp. Cái cảm giác tưởng chừng như đã có được hạnh phúc, quá đỗi vui sướng, rồi lại chẳng may để nó vụt mất khỏi tầm tay. Chỉ vì một hành động lỗi lầm trong quá khứ, chỉ vì chẳng có ai bênh vực mà tất cả mọi người đều cho rằng cậu không xứng đáng được sống, không xứng đáng có được quyền hạnh phúc. Đỉnh điểm là giấc mơ về một thế giới, mà trong thế giới ấy, Mục Nhiên vẫn còn cha mẹ, vẫn đang được sống trong nỗi vô âu vô lo, hơn hết là cậu còn có một người bạn trúc mã tên Dịch Thiên. Cách hành văn của tác giả chân thật đến mức khiến tớ sợ hãi khi nghĩ đến viễn cảnh Mục Nhiên tỉnh lại và mọi êm đềm trong giấc mơ phút chốc tan biến... Và tớ thực sự thấy may mắn vì ít nhất còn có Dịch Thiên. Một người từ nhỏ đã phải sống trong cảnh tranh đấu chốn tiền quyền thì sao có thể dễ dàng mở lòng với một người, cuối cùng lại trở nên nguội lạnh khi biết người mình khó khăn lắm mới tin tưởng lại sử dụng những chiêu trò bỉ ổi. Dù trong ba năm đó, anh vẫn cảm thấy giận dữ với Mục Nhiên, nhưng làm sao có thể bỏ qua những hành động ấm áp và tình cảm chân thật mà cậu dành cho anh? Cuối cùng thì sau bao chậu máu chó của mẹ ruột đại thần hai người vẫn trở lại bên nhau =]]] Những gì Mục Nhiên đã chịu đựng và những hành động chân thành ấm áp từ sâu tận trái tim của Dịch Thiên sau này đều thật sự xứng đáng với tương lai hạnh phúc của cả hai về sau. Truyện phù hợp với con dân đang chán nản vì đời quá nhàm và có một con tym cháy bỏng nỗi thèm ngược tới điên dại~ Đánh giá: 9/10 Thiếu một số vì Cô Quân đại nhân đã ngược quằn quại Mục Nhiên của tuôi quá nhiều -.- tuôi đang đau đớn không muốn yêu nữa. Bonus tay nghề editor hơi bị đỉnh, không có tình trạng Hán Việt để anh chị em hộc máu chơi đâu =]]]] Mời các bạn đón đọc Mục Nhiên của tác giả Cô Quân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Yêu Đừng Quấy Rầy
Converter: Ngocquynh520 Edit: Team TieuKhang [Dung Hoàng + coki + Bồ Công Anh] Nội thất, máy điều hòa, internet đều có đủ cả, cần người ở chung. Không có nhu cầu vui lòng đừng làm phiền. Mẫu tin đăng tải cho thuê phòng ở trên mạng cùng thành phố, một tin tức cho mướn phòng được đăng tải trên internet, Khiến Giang Diệc Hãn xông vào thế giới của Vãn Vãn, Cũng hoàn toàn thay đổi cuộc sống trạch nữ đơn điệu của cô. Gần gũi lâu ngày, tình cảm đã dần dần chớm nở trở thành sự thật, Chỉ là, dù cho Vãn Vãn có là chú Koala chậm chạp trì độn cỡ nào đi nữa, rồi cũng có một ngày cô sẽ hiểu ra rằng, Anh chỉ lợi dụng cô để trốn tránh người con gái khác, Tổn thương ấy như là kim châm vào người, dù phải mất rất lâu cô mới có phản ứng, thốt lên tiếng rên rỉ đau đớn, Dù có yêu sâu đậm đến đâu, một ngày nào đó, cô cũng phải dốc cạn dũng khí để nói với anh: Không yêu xin đừng quấy rầy! *** Thể loại: Hiện đại thực tế, nam chính phóng viên - nữ chính nhà văn, có chút thanh xuân, #ngược tâm, HE Độ dài: 37 chương Tình trạng: Hoàn edit ---------------- Cuộc sống của Hạ Vị Vãn vốn đang rất yên bình. Sau khi cha mẹ mất đi, cô chính thức sống cuộc đời của một trạch nữ. Tốt nghiệp rồi cũng chỉ quanh quẩn ở nhà, viết sách và trở thành một tác giả lớn đầy bí ẩn. Rồi bỗng một ngày, người đàn ông tên Giang Diệc Hãn xông vào cuộc đời của cô, à mà không, chính xác thì phải là xông vào căn nhà của cô trước mới đúng. Chuyện là thế này, người bạn vẫn luôn ở cùng phòng với cô trước kia “sắp” được bạn trai cầu hôn nên muốn dọn ra ngoài, thế nên Hạ Vị Vãn mới đăng một mẩu tin rao vặt về việc tìm người cùng thuê phòng. Dòng đời xô đẩy thế nào mà người đến lại là một người đàn ông, còn là một người đàn ông đẹp trai và đầy khí chất nữa. Mặc dù biết nam nữ cùng thuê là không tiện(hon nhan bat ngo), nhưng hoàn cảnh của anh hiện tại không cho phép anh quay đầu, thế là nhắm mắt nhắm mũi xông vào thôi. Nhưng cũng rất may, người ở cùng anh là một cô gái vô cùng lặng lẽ, không hề giống với kiểu bèo nước gặp nhau không cười thì cũng phải nhìn xã giao lấy một cái. Anh vào ở đã gần ba tháng mà chẳng gặp được cô thêm lần nào ngoài lần đầu tiên ra mở cửa. Bản chất tò mò của phóng viên cộng thêm tính tình cũng không phải dạng hiền lành gì, Giang Diệc Hãn liền bày đủ trò để “dụ” con ốc sên cùng nhà chui ra khỏi vỏ. Ví dụ như anh sẽ ngồi lì ở phòng khách khiến cô phải nhịn đến mức sắp vỡ bàng quang, hoặc anh sẽ đóng hết cửa phòng rồi... khui sầu riêng! Nhưng mà cuối cùng, con ốc sên nhà anh dù sắp chết sặc cũng kiên quyết không ra khỏi phòng. Điều đặc biệt chính là cô không hề có bất cứ một sự khó chịu hay phàn nàn nào đối với sự “cẩu thả” cố tình của anh. Nếu như truyện cổ tích Việt Nam có một cô Tấm trong quả thị, thì Hạ Vị Vãn có thể được ví giống như vậy. Hằng ngày, Giang Diệc Hãn ra khỏi nhà vứt lại một đống các thứ bừa bộn thế nào thì khi anh quay về, căn nhà lại sạch bóng. Cảm giác này, thật sự rất… khó tả. Vừa thoải mái, lại vừa khiến anh tò mò. Thế là, Giang Diệc Hãn phải dùng đến khổ nhục kế, quả nhiên cô gái nhỏ đã lọt hố mà không mảy may nghi ngờ. Và sau lần ấy, họ mới thực sự bắt đầu “sống chung”. Đừng vội hiểu lầm nhé, sống chung ở đây chỉ là hai người vẫn sống cùng nhà nhưng không theo kiểu quái dị như trước kia mà thôi, nghĩa là Hạ Vị Vãn không còn cố tình né tránh Giang Diệc Hãn nữa. Thật ra, anh không hề biết rằng, sở dĩ Hạ Vị Vãn tránh gặp mặt anh bởi vì cô đã nhận ra anh ngay từ ngày đầu tiên. Đời vốn dĩ là lắm chuyện bất ngờ như vậy đấy. Hạ Vị Vãn không hề biết rằng người mình thầm mến suốt một quãng thời gian dài cho đến tận bây giờ lại đột nhiên xuất hiện trong hoàn cảnh như thế này. Thế nhưng, cô không hề có hy vọng hay bất cứ ảo tưởng gì. Cho dù cô vẫn giữ chiếc áo của anh ngày ấy, cho dù cô vẫn nhớ như in những lần gặp gỡ hiếm hoi ngày ấy, thì cô vẫn tỉnh táo hiểu một điều rằng, anh chưa bao giờ để ý đến cô. Lúc trước cũng vậy mà bây giờ cũng vẫn vậy. Hạ Vị Vãn không trách anh, bởi vì cô đã thay đổi rất nhiều. Ngày ấy cô là một cô gái mập mạp không có gì nổi bật, còn anh đã có bạn gái. Việc một cô gái thầm thích ai đó là chuyện rất bình thường, đặc biệt khi mà đó là người đã từng giúp đỡ mình, không chê bai cười nhạo mình như những người khác. Nếu như sự yêu thích của Hạ Vị Vãn đối với anh khi đó xuất phát từ sự cảm kích, từ ngoại hình và khí chất của anh, thì bây giờ tình cảm ấy đã nâng lên một mức cao hơn như vậy nữa. Anh lại cứu cô, lại quan tâm và chăm sóc cô, khiến cho cô cảm thấy hình như cô lại có thêm một chút hy vọng. Có một sự thật mà ai cũng biết, trong một mối quan hệ, người nào đặt tình cảm vào nhiều hơn thì cũng sẽ phải nhận lấy nhiều khổ não hơn. Khi Giang Diệc Hãn chấp nhận lời tỏ tình của Hạ Vị Vãn, cũng chính là lúc cô bắt đầu nhận lấy những dằn vặt này. Cô rất vui vì mình được toại nguyện, nhưng cũng rất hoang mang vì tình cảm của anh dành cho mình quá tốt. Anh chăm sóc và yêu thương cô vô cùng chu đáo, nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Sự thật là vậy, không có gì trên đời là hoàn mỹ cả. Nếu như bạn cảm thấy nó hoàn mỹ thì nghĩa là nó đã sai ở đâu đó mà bạn không biết. Tình cảm của con người là vậy, không cần quá hoàn hảo để cảm thấy không chân thực. Hạ Vị Vãn biết mình đã yêu anh quá nhiều, thế nên mới đè nén những cảm giác không chân thực ấy xuống, tự an ủi bản thân bằng những điều mà chính mình cũng không muốn tin. Cho đến một ngày, cô mới vỡ lẽ ra, tất cả chỉ là tự mình ảo tưởng. Người phụ nữ kia xuất hiện rồi, người phụ nữ mà Giang Diệc Hãn đã lợi dụng cô để chạy trốn. Thì ra không phải anh động lòng, cũng không phải vì cô thực sự tốt, mà bởi vì anh cần một lý do. Không cần nói cũng biết, Hạ Vị Vãn đã đau khổ đến dường nào khi phát hiện sự thật này. Giang Diệc Hãn không phải người xấu, càng không phải đểu cáng lừa con gái nhà lành, nhưng khởi đầu của hai người không phải tình yêu là sự thật không thể chối cãi. Anh làm rất tốt nhiệm vụ của một người bạn trai, chỉ có điều, anh… không yêu cô. “Không yêu, xin đừng quấy rầy”, chính là cảm giác của Hạ Vị Vãn ngay lúc này. Không yêu, thì anh đừng đồng ý làm bạn trai của tôi, không yêu thì anh đừng để cho tôi hy vọng ảo tưởng, không yêu thì anh đừng làm phiền cuộc sống của tôi. Dù tôi là trạch nữ, dù tôi buồn chán đến mức nào thì cũng không cần anh đến khuấy đảo mọi thứ. Hạ Vị Vãn nuốt nước mắt, dứt khoát chia tay. Cô yêu anh nhiều thật đấy, nhưng cũng không đến nỗi không có anh thì sống không được. Trước kia cô sống không vui không buồn, nhưng không đến nỗi phải khổ sở dằn vặt như bây giờ. Cô cũng có tôn nghiêm của chính mình. Giang Diệc Hãn đã rất nhiều lần không dám nghĩ đến kết cục này, anh thực sự cố gắng không để cô nhận ra, cố gắng để yêu cô theo cách mà cô muốn. Nhưng anh sai rồi, tình yêu vốn dĩ đâu cần cố gắng? Thế nên, ngay khi Hạ Vị Vãn bước chân ra khỏi cuộc đời anh thì anh vô cùng hối hận. Hối hận vì đã luôn tự lừa mình dối người, hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn. Không biết từ bao giờ, anh… đã yêu cô mất rồi. Nhưng liệu có còn kịp không khi xung quanh cô đã bắt đầu xuất hiện những người đàn ông rất có sức uy hiếp? Giang Diệc Hãn lúc này mới thực sự nghiêm túc nhìn nhận bản thân, vận dụng toàn bộ năng lực để theo đuổi Hạ Vị Vãn lại từ đầu. Nói thế nào nhỉ, người đàn ông vì chạy trốn tình cảm mà phải lợi dụng một cô gái thì quả thật vô cùng đáng trách. Nhưng ai bảo cô gái ấy lại yêu anh nhiều như vậy, đến cuối cùng không chịu nổi sự theo đuổi mãnh liệt của anh lại mềm lòng. Thật ra, trong chuyện này không có ai đúng hay sai cả. Sự tha thứ của Hạ Vị Vãn cũng quá là khoan dung rồi, nhưng biết làm sao được? Chúng ta không phải Giang Diệc Hãn nên không biết khi để vuột mất Hạ Vị Vãn anh đã đau đớn đến thế nào. Chúng ta không phải Hạ Vị Vãn nên không biết khi rời xa anh, nhìn thấy anh mệt mỏi và hối hận, cô đã đau lòng đến thế nào. Thôi thì, cứ xem như là may mắn đi. Đã từng để mất lại tìm được, đã từng là người có lỗi lại được tha thứ, hy vọng họ có thể trân trọng hạnh phúc này. …… “Không yêu, đừng quấy rầy” là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, cũng rất thực tế. Tình yêu của Giang Diệc Hãn và Hạ Vị Vãn nhắn nhủ chúng ta rất nhiều điều. Đừng bao giờ tùy tiện dùng người khác để giải quyết việc của bản thân mình. Không một ai muốn bị đem ra làm bia đỡ đạn cả, hơn nữa còn bởi người mà mình thích. Người ta thích bạn trước không có nghĩa là người ta vui vẻ để bạn lợi dụng. Dù là đơn phương thì tình cảm của họ vẫn rất đáng trân trọng(người tình trí mạng). Nếu yêu, xin hãy thật lòng. Không yêu, xin đừng quấy rầy. ***   Mời các bạn đón đọc Không Yêu Đừng Quấy Rầy của tác giả Đản Đản 1113.
Khoảnh Khắc Tinh Quang
"Đã từng có một tấm chân tình ở trước mặt tôi, chỉ là tôi không biết quý trọng..." Thầm mến chính là một loại bệnh, cần phải chữa. *** #REVIEW: KHOẢNH KHẮC TINH QUANG Tác giả: Minh Nguyệt Đang. Thể loại: Hiện đại, thầm mến. Tình trạng: Edit hoàn, có ebook. Reviewer: Le Giang - fb/hoinhieuchu ---- Xuyên suốt truyện là mối tình bí mật của Bùi Giai và Đường Nhã Bửu. Mỹ Bảo - chị gái Nhã Bửu đã yêu và điên cuồng theo đuổi anh chàng lạnh lùng Bùi Giai nhưng chưa từng được đáp lại. Tình cờ Bùi Giai phát hiện Nhã Bửu cũng thầm có tình cảm với mình nên bắt đầu để ý đến cô hơn. (thực ra là sợ gặp phải Mỹ Bảo ver 2 ) Và rồi anh nhanh chóng bị cô thu hút, hai người sa vào tình yêu cuồng nhiệt. Trước đây họ đều loanh quanh trong cùng vòng tròn giao tiếp nhưng quan hệ chỉ dừng ở mức "có quen biết", thậm chí 2 bà mẹ còn có mối thù truyền kiếp từ trước (kiểu trẻ con buồn cười chứ không nặng nề đâu, không biết 2 cặp bố - mẹ đôi chính có truyện riêng không chứ thấy tiềm năng quá à) và bị đẩy lên đỉnh điểm vì chuyện theo đuổi bất thành của cô con gái lớn nhà họ Đường. Đây cũng chính là rào cản lớn nhất trong mối quan hệ của nam nữ chính sau này, là lý do Nhã Bửu luôn muốn giấu nhẹm, giấu tiệt Bùi Giai, là nguồn cơn bao lần uất ức đến bất lực của nam chính. Nữ chính là tiểu thư đúng nghĩa, gia đình giàu có, được nuông chiều hết mực. Cô là diễn viên múa, không chỉ xinh đẹp mà còn có phong thái dịu dàng nhã nhặn. Tuy nhiên thâm tâm Nhã Bửu lại tồn tại những sự phản nghịch ngấm ngầm. Ví như biết tình yêu thầm lặng dành cho Bùi Giai khó mà có kết quả nhưng vẫn yêu. Ví như luôn là đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời nhưng lại giấu giếm yêu cái đứa mà mẹ mình ghét nhất trên đời. Ví như luôn được giáo dục là con gái phải giữ giá nhưng lại yêu bất chấp, không toan tính chút gì. Nhã Bửu yếu đuối, chút xíu tổn thương cũng chịu không nổi, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là nghĩ đến chuyện phải chia tay rồi, xong lại đau lòng buồn bã. Nam chính ngược lại, là người kiên định, giỏi giang, bề ngoài hơi hơi lạnh lùng (và đẹp trai ) Nhưng gặp nữ chính rồi là anh hóa sói ngay Bùi Giai khi yêu Nhã Bửu như trở về làm chàng trai trẻ mới biết vị yêu đương, lãng mạn, ngọt ngào, cuồng nhiệt. Dù đọc đoạn đầu có thể cảm thấy nữ chính yêu nhiều hơn, lúc nào cũng lo được lo mất. Nhưng càng đọc sẽ càng thấy nam chính mới thật sự là người yêu nghiêm túc, yêu đến mức có thể làm trái với nguyên tắc của bản thân. Và độc giả chắc sẽ nhiều phen điên tiết với Nhã Bửu và cám cảnh thay cho số phận hẩm hiu chỉ có thể làm người tình trong bóng tối của Bùi Giai Điều mà nam chính cần đến cuối cùng chỉ là một lời khẳng định tình cảm, một gia đình mà thôi. Nhưng chị toàn làm anh giận tái cả mặt. Mà giận cái là nữ chính lại dùng mỹ nhân kế. Nam chính không bao giờ mắc mưu nhưng dạy dỗ xong là kiểu: rồi, giờ dùng mỹ nhân kế được rồi đó honey à =)) Truyện H nhiều nhưng toàn theo style: phủ màn, tắt đèn =)) đọc không bị phản cảm. À có điều nam nữ chính xxoo hơi sớm, thích cái là anh mần thịt chị rồi. Bạn nào không nhai được thì bỏ qua nhaa. Nói tóm lại là truyện đọc được, mình đọc một lèo hết luôn. Có điều cảnh báo là bản dịch và convert đều đến hết chính văn thôi, ngoại truyện chỉ có ở sách xuất bản bên Trung :(( ngày trước đọc xong mà mình chưng hửng í, hụt hẫng dã mann vì hóng nhất là phản ứng của các nhân vật xung quanh :(( Từ đầu đến cuối chỉ có 3 người biết mối quan hệ này: nam nữ chính và chị gái nữ chính " Mình search mọi ngóc ngách mà không thấy, nghe bảo ngoại truyện có phần Bùi Giai lấy lòng mẹ vợ rất hấp dẫn. Ahuhu *** Đường Nhã Bửu lái xe chạy vào nhà, cô út của cô vừa khéo đứng trước mặt, Nhã Bửu phiền chán bứt tóc, xuống xe cô đã khôi phục lại bộ dáng dịu dàng: “Cô út.” Đường Diệu nhìn về phía chiếc xe của Nhã Bửu nhíu mày: “Sao cháu còn chạy chiếc xe cổ sĩ này chứ, không an toàn.” Đường Nhã Bửu nhìn thấy gương mặt biểu hiện như kính chống đạn của cô út thì không nói nữa. Đường Diệu đem chìa khóa trong tay ném cho Nhã Bửu: “Cháu lấy chiếc xe này mà dùng, đừng nói là cô không thương cháu.” Đầu Nhã Bửu như muốn nổ tung, đánh giá chiếc xe trước mắt, màu tím sang trọng, nội thất bên trong khá xa hoa, cũng may là chưa viết thêm bốn chữ “Ông trùm than đá”. Nhã Bửu nhõng nhẽo cầu xin: “Cô út, chiếc xe này hẳn là dượng tặng cho cô, toàn là màu sắc tình yêu, cháu nào dám nhậń.” “Cháu là đứa cháu gái yêu quý nhất của cô, cháu hoàn toàn xứng đáng, nhận đi, trưởng bối ban thưởng cấm con cháu từ chối.” Đường Nhã Bửu còn chưa vào tới cửa thì đã nghe thấy tiếng cô út nũng nịu: “Chồng à, vừa rồi Nhã Bửu nhìn thấy chiếc xe yêu quý của em đẹp quá, con bé cứ nằng nặc đòi xin, ý anh thế nào?” Đường Nhã Bửu bị Đường Diệu đổ oan, cô đứng hình tại chỗ, ba người trên ghế nhìn cô trưng trối, tay cô còn đang cầm chiếc chìa khóa xe, khuôn mặt ngây thơ vô tội nhìn bà Diệp Tranh. Bà Diệp Tranh đưa tay lên trán, người không hiểu nội tình còn tưởng rằng bà mệt mỏi, kì thực bà lấy tay che mắt đồng tình thông cảm nhìn con gái, Đường Diệu là một bà cô lanh lợi, cư nhiên muốn Nhã Bửu chịu tiếng xấu. Nhã Bửu thấy dượng vỗ lưng an ủi Đường Diệu: “Ngoan, Nhã Bửu muốn thì em cứ đưa cho nó, anh tặng em chiếc xe khác vậy.” “Được, lần này phải do em tự chọn màu sắc nhé chồng.” Đường Diệu nũng nịu. Nhã Bửu nghĩ trong lòng, hai người này cộng lại cũng hơn chín mươi tuổi, ngàn vạn lần đừng ở trước mặt cô hôn hít, có khi còn hại cô ăn cơm không ngon. Đuôi mắt Đường Diệu nhìn qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhã Bửu, bất mãn nói: “Chị à, Nhã Bửu khi nào thì mới kết hôn, lớn như vậy rồi, chị nói xem có chướng mắt không?” Diệp Tranh là tuýp người đàn bà cò lòng tự trọng rất cao, lập tức trả lời: “Ngại chướng mắt thì đừng nhìn, Nhã Bửu nhà chúng tôi gả cho ai cũng đều tốt cả, nếu cả đời này nó tình nguyện ở đây, tôi và cha nó cũng không ép. Con gái có nhất thiết phải lập gia đình không?” Bà Diệp Tranh cực kì tự hào: “Nhã Bửu, Nhã Bửu của mẹ tuyệt đối cũng nghĩ như vậy đúng không?” Nhã Bửu vội vàng gật đầu, sau đó nói: “Dì, dượng, mọi người ngồi chơi cùng mẹ cháu một lúc, giữa trưa cháu còn có hẹn với bạn dùng cơm.” “Nam hay nữ vậy con?” Bà Diệp Tranh đứng lên đuổi theo Nhã Bửu. “Nữ ạ.” Nhã Bửu cũng không thèm quay đầu lại, cô trả lời một câu. “Chị à, em nói này, Nhã Bửu nhà chúng ta năm nay đã 26 tuổi rồi, nó đi ra ngoài ăn một bữa cơm mà chị cũng phải quản?” Đường Diệu nói: “Lúc trước sao không thấy chị quản nó nhiều vậy?” Gương mặt bà Diệp Tranh trầm xuống, Đường Diệu cũng nhanh chóng im lặng, bản thân biết đã động đến nổi đau của chị dâu, nhanh chóng kéo chồng đứng dậy: “Chồng à, chúng ta lên lầu tìm anh hai thôi.” Mời các bạn đón đọc Khoảnh Khắc Tinh Quang của tác giả Minh Nguyệt Đang.
Giường Đơn
Nếu ngươi ở trên giường, thì đó sẽ là một nơi đầy hạnh phúc. Nếu ngươi đã bỏ đi, nơi đó chỉ còn một mảnh giường đơn lẻ loi. Khi cô buông tay anh, tình yêu đã ghi rõ bảng giá. Tất cả, đều đã được định sẵn, đường dài cô độc. ************************************************** Lần thứ hai lại lựa chọn người phụ nữ đầy thủ đoạn này? Phàn Dực Á, mày điên rồi nên mới rơi vào cạm bẫy, cưới cô ta. *** [REVIEW] Giường đơn – Đản Đản 1113 Từ khi xem Mắt trái khá là ấn tượng tác giả này. Truyện của Đản Đản ngược lắm nhưng cũng có cái riêng. Tuy nhiên độc giả không cần quá kì vọng vào “Giường đơn”. Truyện rất dài, có khuynh hướng ngôn tình lê thê với các loại tình tiết thập cẩm, phổ biến. Phần đầu giống truyện teen, thanh xuân vườn trường, liên tưởng phim Vườn sao băng. Phần sau khá hoang tưởng với sự xuất hiện của vua Ả Rập gì đó, hơi bị điên rồ. Thế nhưng khúc giữa khá là cảm xúc, ngược tâm thôi rồi, bạn có thể trực tiếp xem phần “Cô bé chăn cừu Mạt Mạt”, nữ chính vì lừa dối nhiều lần nên đến lúc nói thật đã ko được nam chính tin tưởng nữa. Nhìn chung thì truyện này vừa xem vừa nhảy cũng được, để giết thời gian.  *** Lại là một ngày mới, lại là một buổi sáng sớm có ánh nắng rực rỡ, lại là tiếng mắng mỏ gay gắt của mẹ. Hạ Vũ Mạt 18 tuổi, tâm tình vẫn giống như trước, cô bình tĩnh rời giường, bình tĩnh gấp chăn gọn gàng đặt trên chiếc giường đơn của mình. “Ông là đồ bỏ đi! Ông chết với quỷ đi, bà đây theo ông đúng là xui xẻo tám đời…” Nếu cảm thấy không tốt, có thể tái hôn. Vừa đánh răng Hạ Vũ Mạt vừa nghĩ tới lời kịch tiếp theo. “Bà đây chẳng qua chỉ đánh ván bài nhỏ, ông cần gì phải nói ma nói quỷ suốt nửa ngày với tôi?!” Ba chỉ nhỏ giọng nói gì đó. “Người ta đi chết, sao ông không đi chết đi? Tìm cái xe sang trọng nào đó mà đâm đầu vào, như vậy ba mẹ con tôi cũng có tiền sống được thêm mấy tháng!” Thật đúng là càng mắng càng phát hỏa. Người cha yếu đuối của cô, chắc chắn đùi đã bị cấu đến thâm tím, ngay cả ho một tiếng cũng chẳng dám. Hờ hững cầm lấy túi sách, cô cứ thế không nhìn vai võ phụ đang trình diễn trong phòng khách. (vai võ phụ: vai phụ trong vở kịch khi biểu diễn đánh võ) Cô không đồng tình với cha, là đàn ông, nếu ngay cả người phụ nữ cũng không khống chế được thì có gì để người khác thông cảm? Cô vẫn tự nói với chính mình, tương lai, cô sẽ tìm một người đàn ông thật mạnh mẽ, nhất định phải có cánh tay cứng rắn, mạnh mẽ mà có ý chí. “Chị, cùng nhau đi!” Tiểu Minh mười hai tuổi, từ trong phòng vọt ra, giữ lấy tay cô. “Ừ.” Cô thản nhiên lên tiếng, nắm tay em trai, đi ra cửa lớn. Bọn họ có cha mẹ, nhưng ngay từ nhỏ đã nghe những tiếng đập phá, càng ngày càng ác độc, tiếng nói ngày càng gay gắt, bọn họ không có nhà, bởi vì lúc nào cũng có thể không viên ngói che đầu, nhiều lúc phải lẩn trốn. Nơi như thế, sao có thể gọi là nhà? Cô vẫn nói với mình, tương lai, cô muốn tìm một người đàn ông có rất nhiều tiền, ít nhất phải có tiền để em trai cô ra nước ngoài du học tại một trường nổi tiếng. Cô phải giúp em trai trở thành người tầng lớp trên, không thể giống như cha, cả đời bi ai! “Tiểu Mạt, anh đưa hai người đến trường.” Phía sau có giọng nói dịu dàng gọi cô. Cô quay đầu, bắt gặp một đôi mắt dịu dàng thắm thiết. Là hàng xóm mới của cô, cũng là con trai duy nhất của bà chủ nhà. “Anh Ngôn.” Cô mỉm cười, lịch sự nói. “Đi nào, anh đưa các em đi.” Ánh mắt Ngôn Thần Minh nho nhã, dịu dàng, nhìn cô chăm chú. “Anh Ngôn, cảm ơn.” Cô gật đầu cảm ơn. Tiểu Minh không nói một lời, chỉ liếc mắt với chị gái. Nhận được lời chấp thuận, Ngôn Thần Minh nhanh chóng bế Tiểu Minh lên xe máy của mình, sau đó để Hạ Vũ Mạt ôm lưng em trai, cùng lên xe máy. Mời các bạn đón đọc Giường Đơn của tác giả Đản Đản 1113.
8 Giờ Rưỡi - Yêu Em Nhớ Em
Edit: Tiểu Dương Trích đoạn:  Vĩnh viễn gọi điện thoại lúc 8 giờ rưỡi. Vĩnh viễn hẹn em lúc 8 giờ rưỡi. Vì em mà dựng nên Tinh Quang 8 giờ rưỡi Nhưng lại không chờ được em. Quá trình của tình yêu là quá trình giày vò nhau, có tự giày vò bản thân, cũng có bị giày vò, dù sao không giày vò thì không vui, nó cũng giống như hạt tiêu trong món cay Tứ Xuyên, nhất định phải có một chút, nhưng không phải ai cũng có thể thưởng thức. (Câu lạc bộ tên Tinh Quang chỉ mở cửa lúc 20:30 – 8 giờ rưỡi tối) (8 giờ rưỡi tức 20:30 đọc là nhị linh tam linh đồng âm yêu em nhớ em.) *** “Cạch” một tiếng cửa phòng học 2201 bị đẩy ra, tiếp theo đó là âm thanh “cộc cộc cộc” rất sắc của giày cao gót nện xuống sàn nhà. Ba mươi bảy ánh mắt trong phòng học đều đồng loạt quét về một phía. Nhìn từ đôi giày cao gót màu đen tới cặp chân ấy, chưa nói đến độ nõn nà trắng trẻo thon gọn, chưa nói đến độ mảnh mai vừa chuẩn, mà chỉ cần nhìn độ “thẳng nuột” của của nó cũng đủ để miêu tả cả ngày. Thon gọn dễ có, thẳng nuột khó cầu. Theo lời của Lư Túc thì “Chỉ cần đôi chân này cũng đủ chơi mười năm.” Lư Túc, nhân vật làm mưa làm gió ở khoa Kiến trúc trường đại học A, bố là cổ đông quản lý trường đại học A, mẹ không rõ, chưa có bạn gái. Đại học A, được xưng là đại học NB(lớn mạnh)nhất cả nước, chú ý, không có thứ nhất. (NB là tiếng lóng牛屄[niúbī] ý là lớn mạnh) Khoa Kiến trúc, được xưng là khoa NB nhất đại học A, chú ý, không có thứ nhất. Lư Túc, ở đại học A, nếu cậu tự gọi mình là NC (đần độn), thì không ai dám tự nhận mình là NB. Tóm lại, Lư Túc nói: “Chỉ cần đôi chân này cũng đủ chơi mười năm.” Vậy đôi chân ấy nhất định sẽ không đả kích thẩm mỹ của người ta trong vòng chín năm rưỡi. Ánh mắt tiếp tục nhìn lên từ đôi chân, là chiếc váy màu xanh dương và chiếc áo màu xanh trắng kiểu hải quân được sơ vin gọn gàng, từ dùng để khái quát chính là “Rất đứng đắn.” Đây tuyệt đối không phải lời tán dương, giống như có người nói bạn đủ tài đủ đức thì bạn nhất định phải đáp lại một câu, “Mẹ kiếp mày mới là đồ đủ tài đủ đức, cả nhà mày đều đủ tài đủ đức.” Xem lại quá trình học tập của bạn, chắc chắn bạn sẽ phát hiện, trong đám bạn học cùng lớp của bạn người sau này thành công nhất, chắc chắn không phải một trong đám con mọt sách đủ tài đủ đức trước đây. Nhưng Lư Túc không thể không thừa nhận, bộ đồ đứng đắn như đồng phục này vẫn được người đó mặc mang phong vị rất mê hoặc. Không phải vì cô ấy mặc hở hang lộ liễu, mà toàn thân che đậy rất kín kẽ, ngay cả cúc áo cũng chỉ mở một cúc, xương quai xanh còn không nhìn thấy chứ đừng nói đến khe rãnh. Thế mà vẫn cứ có người chảy máu mũi. “Tôi họ Vụ, các bạn có thể gọi tôi là Brume.” Vụ Nùng Nùng hé miệng mỉm cười. Mời các bạn đón đọc 8 Giờ Rưỡi – Yêu Em Nhớ Em của tác giả Minh Nguyệt Đang.