Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

1300 eBook Ngôn Tình hay PRC

Đây là kho ebook truyện ngôn tình mà mình lấy bên hoabanland.wordpress.com, tổng cộng có gần 1.300 ebooks ngôn tình các loại. Rất nhiều, mình chưa thể làm bài giới thiệu từng ebook được, nay vứt tạm vào cùng một thư mục để mọi người tải về nhé. :)   1.300 Ebook Ngôn Tình hay PRC Để tìm truyện nhanh hơn bạn nhấn Ctrl+F để tìm nhé , nó sẽ hiện lên ở góc trên cùng bên phải đối với Chrome, góc bên dưới bên trái đối với Firefox, góc trên cùng bên trái đối với IE !   Chú thích: tác giả – tác phẩm:   1.Huyền Ẩn = Thi Định Nhu   2.Sói xám mọc cánh = Sói mọc cánh dài   3.Sugar = Thư Cách   4.Scotland Chiết Nhĩ Miêu = Mèo Folk Scotland   5.Hồ Tiểu Mị = Khiêu Dược Hỏa Diễm   6.Con hồ ly kia = Na Chích Hồ Ly   7.Tắc Mộ = Tựu Mộ   Chú ý: Một số truyện có 2 bản ebook: edit và sách   Thông tin dữ liệu:   -Tổng dung lượng download hiện tại: 767 MB   -Tổng dung lượng sau khi giải nén: 1.03 GB   -Sắp xếp: Tên tác giả – [Tên hệ liệt] Q? Tên tác phẩm 50 Độ U Lam – Cưng Chiều Em Cả Đời Ai là mẹ anh – Tắc Mộ Ân Tầm – Đại Hoàn Dư – Cho Ta Khuynh Thất Giang San Âu Dương Mặc Tâm – Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ (Tập 1) Âu Dương Tuyết – Tuyệt đỉnh vương phi Bích Tố – Đào hoa nhất thế Cá thích leo cây – Quân sinh ta đã lão Cầm Sắt Tỳ Bà – Nam bác sĩ và nữ thạc sĩ Chiêm Qua – Không kết hôn liệu có chết Cúc Tử – Dựa vào hơi ấm của em Cúc Tử – Người đẹp phải mạnh mẽ Cuồng Ngôn Thiên Tiếu – Ninh Phi Cuồng Thượng Gia Cuồng – Dục vọng chiếm hữu Cửu Lộ Phi Hương – Tình kiếp tam sinh (sách) Cửu Lộ Phi Hương – Trăng trong gương Cửu Lộ Phi Hương – Tuyết thảo Dạ Sơ – Nương tử, nàng đừng quá kiêu ngạo Điệp Chi Linh – Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp Diệp Lạc Vô Tâm – Nếu không là tình yêu Diệp Mê – Mộc Ngọc thành ước Đinh Mặc – Hãy nhắm mắt khi anh đến Đinh Mặc – Từ bi thành (sách) Đông Bôn Tây Cố – Hai cầm cùng vui Đồng Hoa – Đại mạc dao (Tập 1) Đường chim bay – Cuồng Ngôn Thiên Tiếu Đường Thất Công Tử – Năm tháng là đóa Lưỡng Sinh Hoa (sách) Guai Wu – 365 ngày hôn nhân (Khóa trụ tim em) Hà Lạc – Tân hôn phòng Hắc Nhan – Vãn hương nguyệt Hàn Hàn – 1988 Tôi muốn trò chuyện với thế giới Hàn Ni – Vọng Nguyệt Hiên Viên Huyền – Chú Thiền ký Hoa Mai – Lệnh truy nã đông cung ái phi đừng chạy trốn Họa Thi Ngữ – Thái hậu nương nương mười sáu tuổi Jeong Un-gwol – Vụ bê bối ở Sung Kyun Kwan Khuyết danh – Tội lỗi Lam Bạch Sắc – Yêu không lối thoát Lâm Địch Nhi – Hoa hồng sớm mai Lâm Địch Nhi, Hồng Táo – Truyện ngắn Lâu Vũ Tình – Dịu dàng im lặng Liên Tâm – Scandal giá trên trời Lục Ngân – Lái buôn Lục Xu – Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu Lưu Trúc Mã Đích Thanh Mai – Nhẹ nhàng vào lòng anh Mặc Giản Không Đường – Mã Văn Tài ngươi đáng đánh đòn Mạc Nhan – Yêu thương ma cà rồng Mèo Lười Ngủ Ngày – Hưu thư khó cầu Mỗ R – Hoàng hậu lười Y Nhân (Q3,4,5) Ngải Mễ – Trúc mã thanh mai Ngô Trầm Thủy – Phồn Chi (Tập 1) Ngũ Canh Vũ – Thú nam và tiểu bạch Nguyễn Sênh Lục – Lang thang trong trái tim anh Nhạc Nhan – Mèo hoang nhỏ từ đâu tới Nhâm Thủy Yên Vân – Bá Nữ Khiêm Quân Ni Mạc Tiểu Ngư – Âm mưu nơi công sở Orange Quất tử – Chỉ ôn nhu mình em Hạ Thiên Phồn Hoa Ca Tẫn – Đại Hán phi ca Phong Hiểu Anh Hàn – Loạn thế giang hồ Sói Xám Mọc Cánh – Bình yên khi ta gặp nhau Tâm Lam – Cuồng đồ hái hoa Táo Đỏ – Ăn trộm gà Thái Trí Hằng – Gặp chính mình nơi miền đất tuyết Thanh Ca Mạn – Đấu Thiên Thánh Yêu – Ám dục Thiên Y Hữu Phong – Phượng Tù Hoàng Thục Khách – Trọng tử (Tập 1) (sách) Thương Nguyệt – Đỉnh Kiếm Các hệ liệt Thương Thái Vi – Bến xe (sách) Thủy Tụ Nhân Gia – Dây leo Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây – Tỷ, cho em đường sống Tinh Dã Anh – Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) Tình Không Lam Hề – Không chỉ trong lời nói Tô Tiểu Tứ – Mở Ra Ngoại Đeo Liền Xuyên Qua Toái Dạ – Tiệm Quan Tài Phố Tây Tội Gia Tội – Ai cứu vớt ai Tứ Diệp Linh Lan – Giang sơn như họa Tuyết Linh Chi – Chi hương như tô Tuyết Linh Chi – Dấu mộng Vụ Thỉ Dực – Hiền thê khó làm Danh sách ebook hiện có:   A Bạch Bạch – Ánh sáng nhạt A Đậu – Cố tích A Đậu – Trọng sinh Lý Mạc Sầu A Đậu – Vinh hoa phú quý A Đinh đại thảo nhân – Mê muội vì em A Đồng – Hành quân liên A Đậu – Trọng sinh tên ta là Lâm Đại Ngọc Ái hành thụ đích ngư – Thay đổi vận mệnh Ám Dạ Lưu Tinh – Xin chào, vợ đồng chí An Dĩ Mạch – Mây trên đồng bay mãi (sathanhsong) Ẩn Hình Đích Xí Bàng – Sứu nữ cũng khuynh thành An Kỳ – Cô vợ bỏ trốn của bạo quân An Mộng – Mỹ nhận đá An Nhiên – Chiều bỗng lạ khi yêu anh An Nhiên – Ngã rẻ đi về phía anh An Ninh – Huyền của Ôn Noãn Ân Tầm – Bảy ngày ân ái Ân Tầm – Dụ tình – Lời mời của boss thần bí Ân Tầm – Trò chơi nguy hiềm Tổng tài tội ác tày trời An Tư Nguyên – Duyên trời định An Tư Nguyên – Mê trước cưới sau An Tư nguyên – Mỹ Mãn đệ nhất thiên hạ An Tư Nguyên – Giang hồ kỳ cục Anchan – [HL Sếp! Anh là tên xấu xa] Q1 Sếp ta chuyên ngành là đào bẫy Anchan – [HL Sếp! Anh là tên xấu xa] Q2 Sếp ta mặt dày vô đối Anchan – [HL Sếp! Anh là tên xấu xa] Q3 Sếp ta thực ôn nhu Ảnh Chiếu – Ai gửi cánh thư vào trong mây Anh Tú – Điều bí mật của chồng Âu Dương Hinh – Tiểu miêu tân nương Âu Dương Mặc Tâm – Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ (Tập 2) Ba Nữu – Năm mươi thước thâm lam Bạch Đồng – Đồ vô sỉ (P1) Bạch Thủ Chữ Khê Đản – Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này… Bài Tang – Con gái của biển cả Bàn Tơ – Chưa đủ Banana Yoshimoto – Vĩnh biệt Tugumi Băng Triệt – Tổng tài mặt trắng Bào Kình Kình – 33 ngày thất tình Bảo Kình Kình – 33 ngày thất tình Bát Bảo Trang – Vận đào hoa của Tiểu Mật Béo Phù – Tình triền nhật nguyệt Bí Bứt Bông – Lửa nở thành hoa Bích Diệp Phi Tuyết – Chiếc bông tai định ước Bích Tuyết – Bản chất sau những chiếc mặt nạ Bình Quả Thụ – Quán cà phê XY Black. F – Noãn Đông Blue – Ở nơi nào có cây dẻ gai Blue An Kì Nhi – Anh chàng xấu tính BMW – Lọ lem đường phố Bố Đinh – Tổng tài lên giường đi Bộ Vi Lan – Sự nhầm lẫn tai hại Bộ Vi Lan – Tình yêu nơi đâu (Tập 1) Bộ Vi Lan – Tình yêu nơi đâu (Tập 2) Bổn Túi Túi – Xà vương tuyển hậu Bồng Vũ – [HL Bắc Đẩu Thất Tinh ] Q1 Chiến Xu Chi Tinh Bồng Vũ – [HL Bắc Đẩu Thất Tinh ] Q3 Cuồng lãng chi tinh Bồng Vũ – [HL Bắc Đẩu Thất Tinh] Q2 Lãnh lệ chi tinh Bồng Vũ – [HL Đông Phương mĩ nhân] Q1 Lời nguyền mỹ nhân Bồng Vũ – [HL Đông Phương mĩ nhân] Q2 Sinh tử kiến Bồng Vũ – [HL Linh lực câu lạc bộ] Q3 Báo nam Bồng Vũ – [HL ngũ hành kì lân] Q1 Kiếp hôn kí Bồng Vũ – Ác điêu Bồng Vũ – Chết cũng không thể yêu Bồng Vũ – Cô gái mù kì duyên Bồng Vũ – Dã Phượng Bồng Vũ – Nhiệm vụ cứu yêu Born – Sẽ để em yêu anh lần nữa Búp bê Chiqu – Thái Tử Phi rắc rối Cá Du Du – Khinh Thủy Dao Cá Thích Leo Cây – Chớ cười ta hồ vi Cá thích leo cây – Quân sinh ta đã lão Cẩm Sắt – Lưỡng thế hoa Q1 Cầm Sắt Tỳ Bà – 7788, em yêu anh Cầm Sắt Tỳ Bà – Giường đơn hay giường đôi Cẩm Tố Lưu Niên – Lục Thiếu Phàm, em yêu anh Cẩm Trúc – Bác sĩ, Nhất Thế cần gì Cẩm trúc – Bình hoa đại thần Cận Niên – Tổng tài thật đáng sợ Cần Thái – Ân nhân của Võ Hoàng Cần Thái – Người hầu kiếm thánh Cần Thái – Tướng gia ái thê Cảnh Hành – Thích Cảnh Hành – Thính Phong Cát Cánh – Bí mật của bạn trai mẫu mực Cát Cánh – Nương tử nàng là lớn nhất Cầu Mộng – [HL Ném tú cầu] Q1 Ăn định trạng nguyên phu Cầu Mộng – [HL Ném tú cầu] Q2 Túc vương thiên tuế Cầu Mộng – [HL ném tú cầu] Q3 Triền định tướng quân phu Cầu Mộng – Ác bá cửu vương gia Cầu Mộng – Ân Nhân quá vô lại Cầu Mộng – Bánh bao thịt tướng công Cầu Mộng – Cự gả vương gia phu Cầu Mộng – Dã man kiều thê đánh tới đây Cầu Mộng – Đại ôn thần Cầu Mộng – Hồ ly phu Cầu Mộng – Lên xà nhà trộm thê Cầu Mộng – Nhà có tà phu Cầu Mộng – Nuôi dưỡng thỏ tiểu thư Cầu Mộng – Nương tử tạm khoan dung Cầu Mộng – Nương tử thích tác quái Cầu Mộng – Tổng tài chung nhà, xấu xa Cầu Mộng – Tướng gia xin bớt giận Cầu Mộng – Tướng quân lấy chồng Cầu Mộng – Vương gia sợ vợ Cầu Mộng – Yêu nghiệt nhà ta Cầu Mộng -Tướng công hoắc hoắc triền Cầu Mộng- Vợ yêu thích tán gái Caycodai – Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi Chanh Tinh – Âm mưu của hoa mĩ nam Chanh Tinh – Bách biến tiểu mỹ nhân Chanh Tinh – Nam cương trực sợ nữ dây dưa Chanh Tinh – Thú vợ tùy thê Chỉ Tiêm Nhi – Cho bạc hà thêm đường Chiết Chỉ Mã Nghị – Em là đôi cánh của anh Chiết Chỉ Mã Nghĩ – Sự mềm mại dưới quân trang Chirikamo -Biệt thự hoàng tử Chiu Kon-Loh – Điệu slow trong thang máy Chu Ánh Huy – [HL Mỹ nhân quan] Tà vương diễn tì Chu Ánh Huy – Làm khốc bảo chủ tức giận Chu Ánh Huy – Minh vương đoạt hậu Chu Ánh Huy – Trò đùa của Nguyệt Lão Chu Đức Đông – Cưới ma Chu Khinh – Cô nàng không muốn kết hôn Chu Khinh – Hàng phục băng sơn mỹ nhân Chu Khinh – Kết hôn rồi yêu Chu Khinh – Nhật ký anh chàng yêu vợ Chu Khinh – Thưởng hôn Chu Khinh – Tôi muốn chàng nam sủng này Chu Khinh – Yêu nữ hoành hành Chu Kinh – Khất phu Chu Mộng – Công chúa Đại Phúc Chu Ngọc – Đạo Tình Chu Ngọc – Quay về đời Đường làm lưu manh Chu Ngọc – Thú phi Chử Nguyệt – Bắt được người đàn ông lưu manh Chu Sa – Tiểu thư kỳ quái Chu Tiếu Y – Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu Chu Tuyết Nhi – Nhật ký ly hôn Chu Y Điểm Thủ – Darling, chúng ta ly hôn nhé (Tập 1) Chương Xuân Di – Đức Phật và nàng – Hoa sen xanh (Tập 1) Chương Xuân Di – Đức phật và nàng – Hoa sen xanh (Tập 2) Chương Xuân Di – Đức Phật và nàng (Tập 1) Chương Xuân Di – Đức phật và nàng (Tập 2) Chúy – Gom nắng cho em Cỏ già ăn trâu trẻ – Hạnh phúc quả táo chín Cổ Hạnh Linh – Ma vương hoàng hậu Cổ Linh – [HL Kinh thành tứ đại cấm vệ] Nương tử, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn Cổ Linh – [HL Thất Tu La] Q2 Độc nhất nam nhân tâm Cổ Linh – [HL Thất Tu La] Q4 Ách dương tình quanh co Cổ Linh – [HL Thất Tu La] Q5 Ôn nhu nộ tướng công Cổ Linh – Chỉ sợ tương tư khổ Cổ Linh – Cưới hỏi sinh tử duyên Cổ Linh – Dẫn lang cắn câu Cổ Linh – Dê ác đánh sói Cổ Linh – Độc nhất nam nhất tâm Cố Mạn – Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên Cố Mạn – Bên nhau trọn đời     Cố Mạn – Gặp gỡ trên cầu Hỉ Thước Cố Mạn – Tôi như ánh dương rực rỡ Cô Nham Nhụy Vy – Đấu tranh đến cùng cho tình yêu Cổ Tân – Tướng công không bằng cha Cố Tây Tước – Bức thư bị lãng quên Cố Tây Tước – Cùng chung một ngày Cố Tây Tước – Nắm bắt trái tim Cố Tây Tước – Thần Hi Cổ Tây Tước – Vì sao hạ mát (Phần 2 Vì sao đông ấm) Cổ Tây Tước – Vì sao mùa đông ấm áp Cố Tô Lan – Anh yêu em rất nhiều Cốc Dủy Tử – Nắm tay sai, gả đúng người Con hồ ly kia – Vật trong ao Cống Trà – Cuộc chiến hôn nhân Cù Khải Minh – Kết hôn ly hôn Cư Ni Nhĩ Tư – Đen ăn đen (bản full PN) Cư Ni Nhĩ Tư – Đen ăn đen Cư Tiểu Diệc – Yêu em thiên trường địa cửu Cúc Hoa Trà Xanh – Chồng yêu của em Cung Sơn Thiến – Hồng trang tình lang Cương quyết mạnh, Ưng lâm liên – Giấc mộng giang sơn Cusiu – Chị ơi … anh yêu em Cửu Bả Đao – Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi Cửu Cửu Kỳ Tất – Cân đo tình yêu Cửu Dạ Hồi – Mối tình đầu Cửu Lan Tử Tuyết – Xuyên không, ta kết duyên cùng tổ tiên Cửu Lộ Phi Hương – Bách quỷ tập Cửu Lộ Phi Hương – Cô nàng mạnh mẽ Cửu Lộ Phi Hương – Đào yêu Cửu Lộ Phi Hương – Khuynh Thế Cửu Lộ Phi Hương – Mười năm không xa Cửu Lộ Phi Hương – Nhẫn Đông Cửu Lộ Phi Hương – Nhất thời xúc động bảy kiếp không may Cửu Lộ Phi Hương – Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử Cửu Lộ Phi Hương – Tang Ca Cửu Lộ Phi Hương – Ti mệnh Cửu Lộ Phi Hương – Trần tiên sinh và Trình phu nhân Cửu Lộ Phi Hương – Vài lần hồn mộng Cửu Tiểu Diệc – Chạy theo thuyền giặc Dạ Cát Tường – Nương tử, vi phu bị bắt nạt Dã Cố Giai – Ấu niên ký sự bộ.mobi Dạ Dao – Khi ta đi lướt qua nhau Dạ Lai Chử Tửu Luận Anh Hào – Muôn ngàn sợi tuyết vấn vương Dạ Lễ Phục Mông Diện – Oan gia ngõ hẹp! Đa Lộc Lộc Đa – Đại lục thất lạc Dạ Tử Vũ – Thuần thú sư Dạ Tuyết Miêu Miêu – Thích khách vô danh Dạ Vi Lan – Tình muộn Đại Bài Nha Hoàn – Đều là thiên kim chọc họa Đại Phong Quát Quá – Nhiễm Hương Phiến Đạm Anh – Ai gia, có hỉ Đạm Mạc Đích Tử Sắc – Minh tinh kiêm tổng giám đốc Đạm mạc đích tử sắc – Một đêm ân sủng Đạm mạc đích tử sắc – Sầu triền miên Đạm Nguỵêt Tân Lương – Ái phi tuyệt sắc của thần bí vương gia Đản Đản – Mảnh vá trái tim Đản Đản 1113 – Hoa Lửa Đản Đản 1113 – Sự hiểu lầm của Tiêu Đồ Đản Đản 1113 – Tôi là bảo bối của ai Đản Đản 1113 – Trời sáng rồi, nói tạm biệt! Đan Ninh – Bị tuyển giai phu Đan Phi Tuyết – Bản báo cáo tình yêu Đan Phi Tuyết – Độc thân tính theo thời gian đếm ngược Đan Phi Tuyết – Hắc la sát Đan Phi Tuyết – Người yêu thích giả ngốc Đan Phi Tuyết – Quán rượu nhỏ yêu nhau Đan Phi Tuyết – Xuỵt, đừng nói ta yêu hắn ! Đan Phi Tuyết- Theo đuổi em, khổ quá cơ! Đan Thanh Mộng – Mẹ, chúng con muốn cha Mật Đường bảo bối Đằng Dã Kha – Chuyện ba người Đặng Nguyễn Đông Vy – Hãy tìm tôi giữa cánh đồng Đằng Qua – Tình yêu đau đớn thế Đào Đào Nhất Luân – Độc nữ PK thầy giáo lưu manh Đào Hắc Tiểu Thất – Bảy năm lại bảy năm Đào Nghiên – Tuấn Nam Vs Tiểu Dã Miêu Đào Nhạc Tư – Bảo bối trong lòng phúc hắc tổng tài Đào Nhạc Tư – Sống riêng không đơn giản Đào Tĩnh Văn – Dụ hương Đào Tử Hạ – Tình yêu là một lần cảm cúm Dật Danh – Xấu nữ tung hoành thiên hạ Đậu Hoa – [HL Ma Lạt Thiên Hậu sau học viện] Yêu người không thông minh Dạy Hư Nương Tử – Yêu nghiệt, buông tha ta Di Sinh Hạ Thảo – Trình gia có hỉ Dịch Phấn Hàn – Bốn năm phấn hồng Dịch Phấn Hàn – Cô đơn vào đời Dịch Phấn Hàn – Thẻ đọc tâm Địch Tư Nhân – Hà mộ sanh Tiêu bảo bối Điển Điển – Kết hôn với tổng tài Điền Phản – Em là học trò của anh thì sao Điển Tâm – [ HL Giai nhân] Q4 Lâu Lan giai nhân Điển Tâm – [HL “Tần” tập đoàn] Q1 Sói Điển Tâm – [HL “Tần” tập đoàn] Q2 Thất tịch (Soái ca quản gia) Điển Tâm – [HL Đảng ác ma] Q1 Chú rể của ác ma Điển Tâm – [HL Kim tiểu khí gia tộc] Q6 Tề gia chi bảo Điển Tâm – [HL Nhân viên công vụ] Q1 Đại Hùng và Nghi Tĩnh Điển Tâm – [HL Nhân viên công vụ] Q2 Kiều thê của tôi Điển Tâm – [HL Nhân viên công vụ] Q3 Người hùng của em Điển Tâm – [HL Phúc nhĩ ma sa] Q1 Dương Oa Oa vô địch Điển Tâm – [HL Phúc nhĩ ma sa] Q2 Hân Hân Hướng Vinh Điển Tâm – [HL Phúc nhĩ ma sa] Q3 Làn váy lay động Điển Tâm – [HL Phúc nhĩ ma sa] Q4 Phản nghịch Điển Tâm – [HL Phúc nhĩ ma sa] Q5 Tương tư cơm nắm Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q1 Thiên hạ đệ nhất gả Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q10 Mẫu đơn của Hắc Báo Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q12 Tây hoàng đậu mỹ nhân Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q15 U Lan Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q16 Phú quý nhuyễn nương tử Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q7 Họa mi Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q8 Khuynh quốc Điển Tâm – [HL Tân Long Môn khách sạn] Q9 Long vương Điển Tâm – [HL Thục nữ] Q1 Thục nữ mất hồn Điển Tâm – [HL thục nữ] Q2 Cực phẩm thục nữ Điển Tâm – Bao quân mãn ý Điển Tâm – Chọc giận thục nữ Điển Tâm – Kiều thê của tôi Điển Tâm – Trầm Hương Điện Tuyến – Hương mật tựa khói sương (Tái bản) Điện Tuyến – Hương mật tựa khói sương Điện Tuyến – Mãn Hán toàn ngư Điệp Chi Linh – Chờ một ngày nắng Điệp Chi Linh – Cực phẩm tiểu Bạch chơi game Điệp Chi Linh – Tình yêu đau dạ dày Điệp Chi Linh- Ốc sên chạy Diệp Chính Linh – Nấc thang hạnh phúc Diệp Khuynh Thành – Ai là kẻ thứ ba Diệp Lạc Vô Tâm – Chờ em lớn, được không Diệp Lạc Vô Tâm – Đồng lang công chẩm (Sói và dương cầm) Diệp Lạc Vô Tâm – Đồng lang cộng hôn Diệp Lạc Vô Tâm – Động phòng hoa chúc sát vách Diệp Lạc Vô Tâm – Gió chớ động tình Diệp Lạc Vô Tâm – Mãi mãi là bao xa Diệp Lạc Vô Tâm – Ngàn năm chờ đợi Diệp Lạc Vô Tâm – Sa ngã vô tội Diệp Lạc Vô Tâm – Thoát không khỏi ôn nhu của anh Diệp Lạc Vô Tâm – Trao lầm tình yêu cho anh Diệp Lạc Vô Tâm – Vượt qua lôi trì Diệp Toàn – Hotgirl lưu lạc giang hồ Diệp Tử – Đáng tiếc không phải anh Diệp Tử – Dùng cả đời để quên Diệp Tử – Gặp anh là sự bất ngờ tuyệt vời Diệp Tử – Mùa hạ chung tình Diệp Tử – Thù Đồ Diệp Tử – Tương tư tuyệt Diệp Vi Linh – Ngốc nghếch vương gia xuyên việt phi Diệp Vi Linh – Phi tử của vương gia ngốc Đình Hòa – Xuyên Qua Thành Hoa Tranh Đinh Mặc – Độc quyền chiếm hữu Đinh Mặc – Độc quyền chiếm hữu Đinh Mặc – Dục vọng kẻ chinh phục Đinh Mặc – Kiêu sủng Đinh Mặc – Nếu ốc sên có tình yêu Đinh Mặc – Săn lung truyền Đinh Mặc – Từ bi thành Đinh Mặc – Xem mắt người chồng thật và giả Đình Nghiên – Người giám hộ tà ma Đô Xuân Tử – Vợ trước của Satan Đóa Diên – Hướng hết sủng nịnh Đoan Mộc Đồng – Đản sinh vương phi Doãn Thần Y – Công chúa yêu phò mã Độc Độc – Phù Hiểu, em là của anh! Độc Mộc Châu – Ánh trăng nói đã lãng quên Đông Bôn Tây Cố – Nhớ mãi không quên Đồng Hoa – Bí mật bị thời gian vùi lấp Đồng Hoa – Bộ bộ kinh tâm Đồng Hoa – Đoá mạn đà la của cô dâu xứ Lâu Lan Đồng Hoa – Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó Đồng Hoa – Từng thề ước (2 tập) Đồng Hoa – Vân Trung Ca Đông Ly Cúc Ẩn – [HL Lục Phúc nhàn rỗi] Q3 Nhất chân tâm Đông Ly Cúc Ẩn – Đâm lao phải gả theo lao Đông Ly Cúc Ẩn – Tối Chân Tâm (Tập 1) Đổng Ny – [HL hoàng triều diễm sử truyền] Q1&2 Phong lưu diễm vương, Tiêu dao bá vương Đổng Ny – [HL hoàng triều diễm sử truyền] Q3 Tuyệt thế hôn quân Đổng Ny – Đường triều khởi nữ tử Đổng Ny – Man nữ hiệp Đổng Ny – Tùy hứng hoàng đế Đồng Phi pHI – Huyên thảo chưa tàn Đông Phương Trúc Nguyệt – Trong mộng kỳ duyên Đông Tẫn Hoan – Thú nhân chi Long Trạch Đông Tẫn Hoan – Trộm trái tim đoạt ái tình Đông Tẫn Hoan – Trộm trái tim, đoạt ái tình Đồng Tranh – Kim bình mai hoa kỷ nguyệt hoa khai Đồng Tranh – Thỏ nữ lang tây du ký Du Đăng – Cuộc sống mới của Đường Uyển Du Hoan Hoan – Có con chó nhỏ tên Du Hoan Hoan Du Nhược Thanh Phong -Tiểu Thất, chậm đã Dư Phàm – Câu được anh trai thân yêu.mobi Dư Uyển Uyển – Đào hôn tám trăm năm Dư Uyển Uyển – Phúc yêu Dục Hồng Y – Chuyện tình vượt thời gian Dung Cửu Ngôn – Yêu nghiệt nhớ thuần ngốc Dụng Hồng Sắc Thiên Ái Thông – Chỉ yêu mình em (Câu chuyện về Đại Lệ) Dụng Hồng Sắc Thiên Ái Thông – Tam tiếu Đường Ân – Bạch hổ khiêu tình Đường Cán Sa – Người tình tóc vàng Duong Gia Tam Thieu – Băng hỏa ma trù Đường Khả Điền – Hiệp nữ khuynh thành (Tập 1) Đường Khả Điền – Hiệp nữ khuynh thành (Tập 2) Đường Nhân – Độc Vương cốc Đường Nhân – Ngốc thê Đường Nhân – Thật giả vị hôn thê Đường Nhân – Thiên hạ đệ nhất trang Đường Nhân -Vương gia cầm phi Đường Quả Mạch Tử – Săn chồng Dương Quan Tình Tử – Đương gia cách cách Dương Quang Tình Tử – Hoàng thượng tạo tặc thuyền Dương Quang Tình Tử – Phu nhân vạn an Đường Quyên – Ác ma mỉm cười Đường Quyên – Ấn kí của lão hổ

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà)
Tên khác: Thanh mộng áp ngân hà Đánh giá nội dung truyện: ★★★★✰ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★✰ Đánh giá bản convert truyện: ★★★★✰ Đề cử: ★★★★✰ “Mình từng hứa sẽ vượt qua, vậy mà kết thúc rời xa. Cớ sao vẫn mãi yêu anh dại khờ” * Chân Chu kết hôn với Hướng Tinh Bắc mười năm, thế nhưng thời gian chung đụng dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết. Những đêm cô đơn kéo dài, sự lạnh nhạt của mẹ chồng cùng vết thương không thể khép miệng từ việc mất đi một sinh mệnh khiến Chân Chu quyết định lấy thân phận người nhà lên Viễn Dương chiến hạm, đưa Hướng Tinh Bắc thỏa thuận ly hôn. Chân Chu vốn cho rằng chia tay là một sự giải thoát, cứ cho rằng duyên cạn, tình tan, từ nay về sau sẽ không còn lưu luyến. Thế nhưng, vào giây phút nhận được tin tức Hứa Tinh Bắc gặp nạn trên biển, mang theo ký ức cùng tình yêu của bọn họ chôn vùi dưới ba vạn biển sâu, Chân Chu rốt cuộc không thể phủ nhận trái tim cô vẫn luôn hướng về anh. Dù rằng, những năm tháng kết hôn đó là cô đơn chồng chất, thế nhưng vẫn tốt hơn là những đêm dài gặm nhấm nỗi đau không còn anh trên đời. Nếu có cơ hội làm lại, Chân Chu tình nguyện chịu thương tổn, cũng nhất định không buông tay anh, khiến tình yêu của bọn họ trở thành âm dương cách trở. Giữa nỗi đau trập trùng cùng nỗi nhớ, Chân Chu gặp được mèo yêu. Hắn nói, chỉ cần cô tình nguyện luân hồi, ở mỗi kiếp khiến cho “bản thể” * của Hướng Tinh Bắc lại yêu cô, đến mức sẵn sàng hy sinh tính mạng, thì cô có thể có được cơ hội để cứu lấy anh ở kiếp này. Nhưng nếu, cô không làm được, cái giá phải trả chính là cả tính mạng.  Mèo yêu hỏi cô có nguyện ý, vì anh mà đặc cược, cô liền không do dự mà gật đầu. Chỉ cần có thể khiến anh trở lại, cho dù trả giá cỡ nào, cô cũng đồng ý. *** “Em ôm ấp tình yêu tỉnh lại từ trong giấc mộng Anh vẫn cố chấp đợi chờ, chưa hề rời bỏ em Mỗi lần tỉnh giấc là một lần luyến tiếc Đừng do dự nữa vì anh chính là sự kỳ vọng đẹp nhất trong lòng em.” * Từ trong mộng tỉnh lại lần thứ nhất, Chân Chu trở thành một xà yêu, bị giam hãm trong linh thạch. Cô chờ đợi ở nơi này suốt năm trăm năm, rốt cuộc cũng gặp được người muốn gặp. Thế nhưng, ở thế giới tu tiên này, Hướng Tinh Bắc không còn là Hướng Tinh Bắc. Anh là Thanh Tử Dương, là đệ tử nhỏ tuổi nhất của Hồng Quân lão tổ, đã tu đạo ngàn năm, còn thiếu một bước, sẽ trở thành Thượng Quân.  Chân Chu mang theo tình yêu của kiếp trước, mặt dày quấn lấy, rốt cục cũng khiến Thanh Tử Dương động phàm tâm. Thế nhưng bọn họ, một người là tiên, một kẻ là yêu, lại bởi vì vận mệnh an bài, không thể không yêu nhưng lại cũng chẳng thể bên nhau.  Thanh Tử Dương vì động tâm mà trả giá đại giới, bị nhốt trong Minh đàm một ngàn năm, rốt cục, ở những ngày tháng cuối cùng của mình, cũng có thể gặp lại tiểu xà yêu, ở trong lòng Chân Chu mà nhắm mắt. Mang theo nước mắt ly biệt, tỉnh lại một lần, Thanh Tử Dương đã chết, tu tiên giới cũng không còn. Trước mắt Chân Chu, là một đại lục huyền bí, nơi chỉ có các loại thú cùng nhau sinh tồn, còn cô lại là nhân loại duy nhất.  Hướng Tinh Bắc ở thế giới này, bản thể là một chú rồng, tương ngộ cô lúc vẫn còn chưa hoàn toàn “lột xác”. Chân Chu gọi bản thể này của Hướng Tinh Bắc là Trụ, lý do đơn giản vì lần đầu gặp gỡ trong tình cảnh quá mức đẫm máu mà chú rồng nhỏ này thực sự quá hung tàn, khiến cô nhớ đến Trụ Vương. * Bọn họ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau chiến đấu sinh tồn, từng bước trở thành bá chủ của lục địa. Thế nhưng, người và thú tuổi thọ vốn khác biệt. Khi Chân Chu dần già đi, Trụ lại vẫn còn trong giai đoạn thanh xuân. Vì thế, kết cục của lần này, là Chân Chu rời đi trước, trong vòng ôm và tiếng rên rỉ đau khổ của Trụ. Mộng tỉnh, tình vẫn còn đây, nhưng Chân Chu đã lần nữa luân hồi, bước vào thế giới dân quốc chiến loạn. Kiếp này, cô là tiểu cô nương bị câm, do gia cảnh sa sút, bị người thân lừa gạt gả cho Tam thiếu gia đã chết nhà họ Từ.  Thế nhưng, không lâu sau, người chồng bị cho là đã chết của Chân Chu bỗng trở lại, lắc mình trở thành đốc quân, càng bất ngờ hơn nữa, người này chính là bản thể của Hướng Tinh Bắc ở kiếp này - Từ Trí Thâm.  Ban đầu, anh vốn muốn giải trừ hôn ước với cô, thế nhưng, Chân Chu đâu chịu. Biết bao cay đắng cô mới tìm thấy anh, sao có thể buông tay. Vì thế, bọn họ làm hiệp ước, đợi đến khi anh giúp cô chữa khỏi bệnh câm, bọn họ liền chia tay.  Trong thời gian ước định ấy, Chân chu hao tổn hết tâm cơ, dùng một điệu múa, rốt cục cũng câu được trái tim của Từ đốc quân. Thế nhưng, dân quốc chiến loạn, giữa mưa bom bão đạn, cả người anh đầy máu, viết xuống tay cô bốn chữ nguyện kiếp sau gặp lại, cũng đặt dấu chấm hết cho kiếp này của hai người. *** Luân hồi ba kiếp, gặp lại rồi chia ly, mang theo hơi ấm cuối cùng từ bàn tay Từ Trí Thâm, Chân Chu quay về với thực tại, vừa lúc có thể cứu Hướng Tinh Bắc, đồng thời lại cho bọn họ một cơ hội để bắt đầu lại. Những năm tháng đau khổ, cô đơn đó, là anh không tốt, khiến em một mình chịu đựng, chỉ cần em ở cạnh bên, anh liền dùng hết phần đời còn lại, vì em vẽ lên mười năm lại mười năm ấm áp. *** Chân Chu cùng với Hướng Tinh Bắc chính là nhất kiến chung tình. Cô dành hết thanh xuân rực rỡ nhất để đuổi theo anh, rốt cục như nguyện trở thành Hướng phu nhân. Thế nhưng, người cùng cô kết hôn là một quân nhân binh chủng đặc biệt, quanh năm sống cùng biển lớn. Cô chịu đựng mười năm cô đơn, sự lạnh nhạt của mẹ chồng, cuối cùng cũng không thể bước tiếp liền dứt khoát chia tay.  Những tưởng, thời gian đã biến tình yêu thành tro tàn, thế nhưng, giây phút nhận được tin anh mãi mãi rời đi cùng biển sâu vạn trượng, trái tim cô vẫn không theo khống chế mà đau nhói. Cô nguyện trải qua luân hồi, tìm anh, yêu anh, lần nữa lại mang anh về bên cạnh.  Chân Chu là một cô gái thông minh nhưng đồng thời cũng là một người ích kỷ. Cô yêu một người nhiều năm đến thế, có thể vì anh trả giá tính mạng lại không nguyện vì anh cúi đầu, cùng mẹ chồng cởi bỏ khúc mắc, cùng anh một lần chân chính nói ra nguyện vọng của bản thân. Cho đến khi mất đi, mới vội vàng đi tìm, vội vã đuổi theo. Hướng Tinh Bắc là một người hùng của quốc gia, thế nhưng anh lại là một kẻ tệ bạc với tình yêu. Anh yêu Chân Chu, thế nhưng lại để cô cô đơn mười năm, một mình đối mặt với tất cả các vấn đề. Anh cho rằng cô độc lập, cô mạnh mẽ nên ỷ lại vào tình yêu của cô, để cuối cùng kết thúc là một lá đơn ly hôn chính tay cô mang đến.  May mắn là bọn họ lại có một cơ hội nữa gặp lại, may mắn anh từng viết xuống dòng thư bảy chữ “em là rượu nguyên chất của anh”, mới đổi lại một kiếp có thể nắm tay cô đi đến bạc đầu. Điều khiến tớ suy nghĩ nhất là truyện này, chính là việc liệu tình yêu của Chân Chu có thực sự hoàn toàn là dành cho Hướng Tinh Bắc. Cô ấy trải qua ba kiếp, gặp được ba người đàn ông khác nhau.  Mặc dù bọn họ đều là “bản thể” của Hướng Tinh Bắc nhưng rốt cuộc lại cũng không thật sự là Hướng Tinh Bắc. Bởi yếu tố hoàn cảnh tác động, khiến cho bọn họ có suy nghĩ riêng, mang theo một phần tính cách độc lập so với Hướng Tinh Bắc nguyên bản. Chân Chu mang theo tình yêu với Hướng Tinh Bắc mà đến, nhưng đến cùng, tình yêu này có bởi vì hoàn cảnh tác động mà biến thể? Nếu cô ấy yêu Hướng Tinh Bắc ban đầu, vậy tình cảm với Thanh Tử Dương, Trụ hay Từ Trí Thâm là gì? Ngoài ra thì tớ cảm thấy cách tác giả sắp đặt các chuỗi thời gian chưa thực sự hợp lí. Tớ vẫn hy vọng là đi từ thượng cổ đến cổ đại, dân quốc rồi quay về hiện tại. Nhưng thay vì cổ đại, tác giả lại chèn một thế giới nhân thú khiến tớ có cảm giác rối loạn logic. Nhìn chung thì tác giả viết chắc tay, nếu tách riêng từng thế giới thì rất cảm động. Ngay cả đoạn quay về thực tại, tác giả cũng viết rất tốt biến chuyển tâm lý của nữ chính. Cái cảm giác tỉnh mà như không tỉnh, cảm giác lưu luyến, không thể tự thoát ra thực sự rất chân thật và hợp lý. Đây là một bộ xuyên nhanh khá có đầu tư và có thể gợi cho người đọc nhiều suy nghĩ. Vì thế, nếu muốn trở thành các thiếu nam, thiếu nữ có nội hàm, thì các bạn nên thử nhảy hố nhé. __________ Chú thích theo thứ tự: *trích lyric bài hát “Yêu em dại khờ” do Lou Hoàng thể hiện, có sửa đổi cho phù hợp với nội dung truyền đạt trong rv. *bản thể: Một bản sao chép của nam chính ở kiếp khác. Mỗi một thế giới, nam chính sẽ “đầu thai” thành một nhân vật mới, gọi chung là bản thể ở kiếp đó. *trích bản dịch lời bài hát “Sự kỳ vọng đẹp nhất” do Châu Bút Sướng thể hiện. *Trụ Vương: Hoàng đế trong Đắc Kỷ - Trụ Vương, là nhân vật nổi tiếng tàn bạo. Review by #Gian Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 *** Phun hết dạ dày sáng nay đi xuống tất cả đồ vật, cuối cùng nôn liền gan thủy đều ra tới, Chân Chu lưỡi căn phiếm khổ, ghé vào khoang kia trương lược hiện hiệp trắc thiết giường phía trên, nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt. Nàng thề, chờ lần này trở về, cả đời này, nàng cũng sẽ không lại đi đi nhờ bất luận cái gì tàu thuỷ. Theo hạm thể bị sóng lớn chụp hơi hơi chấn động, lại một trận đầu váng mắt hoa cảm tùy theo đánh úp lại, Chân Chu sắc mặt trắng bệch, năm ngón tay nắm chặt thiết giường đầu giường lan can, trợn mắt cúi người hướng ra ngoài, lại nôn vài cái, lại rốt cuộc phun không ra bất cứ thứ gì. “Muội tử! Ngươi như vậy không thể được a! Ta lại đi tìm lão Lý!” Nói chuyện, là cùng Chân Chu cùng nhau đi nhờ này tiếp viện hạm đi hướng ở vào biển rộng chỗ sâu trong mỗ tiều đảo vấn an trượng phu Chương tỷ. Chương tỷ 40 tuổi, đăng hạm sau bị an bài cùng Chân Chu ở tại cùng khoang. Nàng tính cách hào sảng, nhiệt tâm mà hay nói, khởi điểm thấy Chân Chu tuổi trẻ xinh đẹp, thoạt nhìn giống mới vừa tốt nghiệp đại học tiến vào xã hội không lâu, cho rằng nàng là đi thăm tân hôn đã bị bách chia lìa trượng phu, chờ biết được nàng đã kết hôn mười năm, kinh ngạc qua đi, liền muội tử muội tử kêu Chân Chu, lại bởi vì cùng là người nhà duyên cớ, thấy Chân Chu thân thể không khoẻ, đối nàng rất là chiếu cố. Chân Chu biết chính mình say tàu, chuyến này phía trước đã làm tốt đầy đủ dự bị, các loại say tàu dược toàn bộ bị tề, nhưng kết quả không làm nên chuyện gì. Từ bước lên này lấy mười lăm tiết khi tốc đi ở biển rộng phía trên viễn dương hạm ngày đầu tiên khởi, mặc dù mặt biển gió êm sóng lặng, đứng ở boong tàu phía trên, nàng cũng cảm thấy choáng váng đầu tưởng phun, mấy ngày trước nàng cơ bản nằm ở trên giường, từ ngày hôm qua bắt đầu, theo thuyền thâm nhập ngoại hải, sóng gió tăng lên, nàng say tàu càng sâu, đã tới rồi ăn cái gì phun gì đó nông nỗi. Chương tỷ trong miệng lão Lý là này hạm thượng phụ trách tiếp đãi các nàng này đó thăm người thân người nhà một cái người phụ trách, biết Chân Chu trượng phu, biết được Chân Chu say tàu phản ứng lợi hại, sợ nàng nôn mửa nghiêm trọng mất nước, tối hôm qua cố ý mang đến tùy thuyền bác sĩ, cho nàng điếu quá một lọ nước muối. Chân Chu hữu khí vô lực mà lắc lắc đầu: “Hắn sự cũng nhiều, đừng lão phiền toái hắn, ta không có việc gì. Tỷ, phiền toái ngươi giúp ta bắt lấy dược, ta ăn ngủ thì tốt rồi……” br /> Mời các bạn đón đọc Chưởng Thượng Kiều (Thanh Mộng Áp Ngân Hà) của tác giả Bồng Lai Khách.
Tiểu Phu Nhân
Văn án:   Lần đầu tiên Lục Hành thấy vị hôn thê nhỏ của anh là ở trong thang máy bệnh viện.   Lúc đó Ôn Miểu bởi vì đào hôn nên xảy ra tai nạn xe cộ, mất trí nhớ.   Cô gái mặc quần áo bệnh nhân, khuôn mặt nhỏ khóc đến đỏ bừng, đáng thương đâm sầm vào trong lồng ngực người đàn ông, bàn tay nhỏ bé của cô gắt gao nắm chặt cổ áo anh, giọng nói sợ hãi: “… Cứu, cứu tôi.”   Người đàn ông còn chưa nói chuyện, lại nghe cô gái tiếp tục khóc ròng nói: “Người nhà muốn gả tôi cho một ông già, nghe nói đối phương đã hơn sáu mươi, tướng mạo xấu xí, còn liên tiếp đánh chết bốn người vợ…”   Bốn phía đều yên lặng.   Thật lâu sau, trên đỉnh đầu rốt cuộc truyền đến tiếng cười trầm thấp của người đàn ông.   Lục Hành nhếch môi, ngón tay thon dài nâng cằm cô bé lên: “Em nói người nọ ----”   Hơi ngừng, anh nhẹ giọng cười nói: “… Hình như là tôi.” (*)   Ôn Miểu mang danh đại tiểu thư nhà họ Ôn, nhưng ai mà không biết cô là đứa trẻ cha không yêu mẹ chẳng thương. Cô như đứa con ghẻ trong nhà, mọi sủng ái đều chỉ dành cho em gái Ôn Điềm Hinh, chưa bao giờ tới lượt cô.   Lúc đầu, Ôn Miểu cũng từng phản kháng vì sự bất công ấy, từng tranh giành đến cùng cái thuộc về mình. Nhưng ở một mùa hè năm cấp ba, cô đã tình cờ khám phá ra bí mật đáng xấu hổ của gia đình. Hóa ra, cô chỉ là con cờ thế mạng nhà họ Ôn nhặt được ngoài đường, vì vậy, cô làm gì có tư cách hưởng tình yêu thương của họ.   Từ đó, Ôn Miểu sống khép mình lại, chỉ chờ một cơ hội được rời khỏi cái gia đình hờ ấy. Nhưng chưa kịp chờ cô vẫy cánh vùng bay đi mất, thì biến cố đã ập tới. Nhà họ Lục danh giá đột ngột muốn liên hôn giữa hai nhà Lục - Ôn, đối tượng là Lục Hành, một lão già xấu xí. Miếng bánh có độc này Ôn gia không dám từ chối, chỉ có thể đẩy Ôn Miểu ra đầu sóng ngọn gió, nhận lấy mối hôn sự cưỡng ép ấy.   Nhưng Ôn Miểu cũng không phải quả hồng mềm ai muốn bóp thì bóp. Ngoài mặt cô im lặng chấp nhận số mệnh, nhưng bên trong lại âm thầm chuẩn bị. Trong ngày lễ thành hôn, Ôn Miểu dưới sự trợ giúp của đàn anh Phó Tu, trốn khỏi lễ đường. Nhưng, vẫn luôn có một chữ nhưng ở đây, niềm vui của cô chưa kịp nhân đôi thì nỗi buồn đã nổ hai nháy - chiếc xe đưa cô chạy trốn gặp tai nạn, Ôn Miểu bị thương, mất trí nhớ!   Có lẽ các bạn đọc đến đây sẽ cảm thán, ôi thật là máu chó, cái tình tiết này xưa như Trái Đất rồi không có gì mới lạ hết. Yên tâm đi vì tui cũng thấy vậy, nhưng càng đọc tiếp thì tui lại càng bị cuốn theo mạch truyện từ lúc nào, quên hết sạch mấy cái suy nghĩ ban đầu.   Vì mất trí nhớ nên Ôn Miểu không hề biết rằng người đàn ông phong độ đẹp trai cô gặp trong bệnh viện chính là chồng chưa cưới của mình. Lục Hành không phải lão già xấu xí, anh chỉ là một người đàn ông cô độc bị gia tộc ghét bỏ. Họ sắp xếp cho anh lấy một cô vợ "chẳng ra sao" như tiểu thư nhà họ Ôn, muốn chặt đứt sinh ý của anh, mà đâu có ngờ cô gái ấy lại tình cờ lọt vào mắt xanh của Lục Hành.   Lục Hành biết cô mất trí nhớ, cũng biết cô đào hôn vì ghét anh, nhưng không sao, cướp người về trước rồi chầm chậm bắt trái tim cô sau. Thế là Lục tổng của chúng ta quyết định giấu nhẹm chuyện kết hôn với Ôn Miểu, đem cô về nhà cất giữ trong lồng kính để cưng chiều hằng ngày.   Nhưng mà giấy sao gói được lửa. Em gái hờ của Ôn Miểu khi thấy vị hôn thê của chị mình đẹp trai phong độ hơn người thì hết sức ghen ghét, tìm mọi cách để phá đám. Còn một người cũng điên cuồng muốn phá hỏng mối hôn sự này, đó chính là mẹ ruột của Lục Hành, bà Lục. Lục Hành theo họ mẹ, ở trong nhà họ Lục, nhưng những người đó chưa bao giờ chân chính coi anh là con cháu trong nhà.   Khi xưa, ba Lục Hành ngoại tình, gặp sự cố bất ngờ mà chết. Mẹ Lục Hành đổ mọi tội lỗi lên đầu anh, thái độ lúc nào cũng đầy thù hận. Bà ta không muốn Lục Hành được hạnh phúc, vì vậy khi thấy anh cùng với Ôn Miểu, bà ta nổi điên muốn phá rối hai người.   Một nhân vật nữa cũng xuất hiện đó là Phó Tu, đàn anh có quan hệ thân thiết đặc biệt với Ôn Miểu. Qua những đoạn kí ức ngắn ngủi của cô, hai người đã từng qua lại với nhau rất lâu về trước. Khi biết chuyện đào hôn của cô thất bại, Phó Tu tìm mọi cách để lần ra manh mối về Ôn Miểu, rồi lại hết lần này đến lần khác tiếp cận cô.   Mục đích của nam phụ này là gì, chắc phải đọc đến cuối truyện tác giả mới giải đáp cho các bạn. Nhưng yên tâm truyện dán mác sạch nên nữ chính không hề yêu ai khác ngoài Lục Hành đâu ạ, các bạn có thể vững tâm mà đọc.   Cái kết truyện hé lộ nhiều bất ngờ lắm đấy mọi người ạ. Thân thế thật sự của Ôn Miểu, quá khứ của Lục Hành, ý đồ của Phó Tu và hơn hết là Ôn Miểu sau này sẽ nhớ lại tất cả mọi chuyện, quyết định ở lại bên cạnh Lục Hành.   Sau một thời gian đọc truyện của Nhu Đoàn Tử này, tui đã nhận ra vị tác giả này chuyên viết truyện nam chính có tâm lí u ám, như Lục Chu trong "Bệnh tương tư", giờ thì đến Lục Hành trong "Tiểu phu nhân".   Điểm chung giữa các anh nam chính ấy là tuy hơi có vấn đề tâm lí nhưng lại cực kỳ yêu chiều và sủng nữ chính, độc chiếm nhưng không quá đáng khiến người ta ghét. Vả lại anh nào cũng có quá khứ đáng thương, khiến người đọc như tui không thể nào mà ghét được.    Truyện sủng, cực kì cực kì sủng luôn không có chút xíu ngược nào hết á, mà có ngược cũng chỉ ngược tâm nam chính thui, nhiệt liệt đề cử cho các bạn nhé. Có điều truyện chưa edit nên ai cày được cv như tui mới nên nhảy hố, truyện cũng ngắn lắm có mấy chục chương thôi à.   Chúc mọi người tuần đọc truyện vui vẻ nha ???? __________________   Văn án được edit bởi rv-er.   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, vụn vặt dương quang xuyên thấu qua song sa, rải rác rơi xuống đầy đất, nhiễu một thất thanh tịnh. Ôn Miểu ngồi ở hoá trang trước bàn, một đôi mắt hạnh đen tối không ánh sáng, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn chằm chằm trong gương quen thuộc nữ hài xuất thần. Như cũ là kia phó lại quen thuộc bất quá dung nhan, chỉ là nhiều Ngày chưa ăn cơm, Ôn Miểu khuôn mặt nhỏ tái nhợt như tờ giấy, mặc dù đánh má hồng, lại như cũ ngăn cản không được khuôn mặt tiều tụy. Tóc nhu thuận mà khoác ở hai sườn, khó khăn lắm che khuất đơn bạc bả vai. Váy là mạt ngực thiết kế, tinh xảo xương quai xanh có thể thấy được đốm. Ngón tay thon dài trắng tinh như ngọc, Ôn Miểu ngước mắt, tinh tế nhìn chăm chú trong gương chính mình. Hóa trang, trong gương nữ hài mắt ngọc mày ngài, môi hồng răng trắng, chỉ tiếc ngày xưa kia một đôi rực rỡ lấp lánh con ngươi, lúc này lại không còn nữa nửa điểm sáng rọi. Gợn sóng vô ngân, giống như nước lặng giống nhau bình tĩnh. Ôn Miểu đôi tay gác ở đầu gối, an an tĩnh tĩnh ngồi, tùy ý chuyên viên trang điểm đứng ở chính mình phía sau, giúp nàng xử lý tóc. Sợi tóc nhẹ hoạt nhu thuận, phảng phất nàng bản nhân giống nhau. Bởi vì hôm nay hôn lễ duyên cớ, chuyên viên trang điểm riêng giúp Ôn Miểu đem tóc bàn lên, chỉ dùng một cây nho nhỏ cây trâm đừng ở sau đầu. Cây trâm dưới ánh mặt trời phiếm ra điểm điểm kim quang, càng sấn đến nữ hài da thịt như tuyết, ngay cả chuyên viên trang điểm cũng nhịn không được cảm thán một câu. Chỉ tiếc cây trâm chủ nhân cũng làm hắn tưởng. Cửa khách khứa thanh ầm ĩ, xuyên thấu qua kẹt cửa, mơ hồ còn có thể nghe thấy bên ngoài chúc mừng thanh âm, hết đợt này đến đợt khác, trong đó không thiếu hỗn loạn Ôn mẫu cùng ôn phụ thanh âm. Nhớ tới phía trước mẫu thân đối chính mình lời nói, Ôn Miểu hơi hơi câu môi, như hành móng tay gác ở bàn duyên chỗ, cuối cùng chậm rãi củng khởi, cuộn thành một đoàn. Suy nghĩ gian, phòng đại môn bị người từ bên ngoài đẩy ra, Ôn mẫu quen thuộc gương mặt xuất hiện ở cạnh cửa. Mời các bạn đón đọc Tiểu Phu Nhân của tác giả Nhu Đoàn Tử.
Giảo Phụ
Cuộc đời của một người nam nhân cổ đại quan trọng nhất là cái gì? Một, chính là công thành danh toại, đạt được quyền cao chức trọng. Hai, chính là mỹ nhân vây quanh, con đàn cháu đống.  Rất tiếc là cả hai điều trên, Chân Ngọc đều không có. Hắn là Bảng nhãn gia danh tiếng vang xa, trí sĩ được Cửu Giang vương trọng dụng nhất. Cực khổ bao nhiêu năm trời bày mưu tính kế cho Vương gia ngồi lên ngai vàng, hắn không dám hưởng thụ tửu sắc, bỏ qua hết ham muốn của nam nhân bình thường. Chờ đợi mòn mỏi mới đến ngày công thành danh toại, thì hắn lại vì "mệt mỏi quá độ" mà lăn ra chết. Ông trời ơi, công lí ở đâu???  Chân Ngọc buồn bực nhắm mắt xuôi tay, ngỡ phải xuống địa phủ đầu thai thì khi tỉnh lại phát hiện điều kì diệu. Hắn thế mà chưa chết. Hắn đã sống lại, nhưng là trong thân xác "Chân Ngọc" phu nhân của trạng nguyên Vương Chính Khanh. Đời này, Chân Ngọc bảng nhãn cũng đã chết, đại nghiệp của Cửu Giang vương vẫn chưa thành, nghiễm nhiên Vương Chính Khanh được trọng dụng. Chân Ngọc sau khi phát hiện ra sự thật này, chỉ hận không thể đập đầu để quay lại gặp Diêm Vương.    Vương Chính Khanh là ai chứ, chính là kẻ năm đó dùng sắc đẹp mê hoặc lão hoàng đế, đoạt mất danh hiệu trạng nguyên của Chân Ngọc, khiến hắn phải ngậm ngùi ôm cái chức bảng nhãn. Sau này hai người lại cùng đầu nhập dưới trướng Cửu Giang vương, âm thầm cạnh tranh sự sủng ái của vương gia. Đời trước Chân Ngọc đắc ý bao nhiêu vì đè ép được Vương Chính Khanh thì đời này lại buồn bực bấy nhiêu về tình cảnh của bản thân. Hắn giờ đã là nữ nhân đã có phu quân, làm sao có thể xuất đầu lộ diện can dự vào chính trường được nữa.  (Từ đoạn này tớ xin phép gọi Chân Ngọc là "nàng" nhé) Chuyện triều chính đã bó tay, Chân Ngọc bắt đầu thăm dò việc nhà trong phủ trạng nguyên. Chủ nhân thân xác mới này cũng không vui vẻ gì, thành thân đã được một năm mà Vương Chính Khanh chẳng hề đoái hoài đến nàng. Nàng lại dăm ba bữa nháo một trận, ốm một hồi, càng làm cho Vương Chính Khanh ghét bỏ. Chân Ngọc cân đi nhắc lại, vỗ đùi cảm khái thế này quá tốt rồi, Vương Chính Khanh không muốn nhìn mặt nàng, nàng cũng lười đi lấy lòng hắn. Giờ nàng chỉ muốn ôm mỹ nhân tiêu dao thôi. Kiếp trước nàng còn chưa kịp hưởng qua ít xuân tình nào đâu đấy. Nghĩ là làm, Chân Ngọc ngay lập tức gọi hai vị thiếp xinh đẹp của Vương Chính Khanh qua, ngày ngày bóp chân đấm lưng, thi thoảng lại sờ chỗ nọ bóp chỗ kia. Nói trắng ra là chơi bách hợp giữa nhà, làm các di nương sợ hết hồn, chỉ dám âm thầm than khổ.  "Mỹ nhân dưới thân chợt rên rỉ một tiếng, toàn thân tản mát ra hương thơm mê người, môi mọng hé mở. Chân Ngọc xuân tâm nhộn nhạo, không kiềm chế được nữa, chỉ cảm thấy bụng dưới nổi sóng, vội vạch áo dài ra, thò tay vào quần quờ quạng một hồi. Nàng cứ móc, cứ móc, cứ móc mãi mà không tìm được "cái" cần tìm.  Chân Ngọc vươn tay, chợt chạm phải cái cột đỡ giàn dưa. Dò dẫm một hồi lại bắt được quả dưa leo trên giàn rủ xuống. Sờ được hai quả dưa lớn, nhất thời vui mừng, vặt lấy một quả đặt ở dưới bụng ướm thử. Tự hỏi: quả dưa này có đủ lớn không nhỉ?" * Chờ đến khi Vương Chính Khanh nhận ra ba nữ nhân của mình ngày nào cũng quấn lấy nhau, bỏ mặc vị phu quân là hắn đây làm bù nhìn, mới thấy có gì đó không đúng lắm. Hắn nạp thiếp mà chẳng được hưởng thụ, còn phu nhân thì cứ vui cười hớn hở là sao?  Vương Chính Khanh cũng không phải là ngốc, hắn nhận ra Chân Ngọc rất thông minh, cũng một lòng vì Cửu Giang vương. Nàng hiểu biết không kém gì nam tử, cầm kì thi họa đều tinh thông vượt bậc, nếu đặt ngang hàng với hắn thậm chí không biết ai hơn ai.  Và đặc biệt là, nàng làm hắn nhớ đến cố nhân Chân bảng nhãn, người hắn âm thầm mến mộ bao năm qua. Giờ Chân bảng nhãn đã qua đời, nhưng lại có một Chân Ngọc cứ lượn qua lượn lại trước mắt, Vương Chính Khanh thật sự chịu không nổi. Thế là hắn bắt đầu thân cận, lấy lòng nàng. Nhưng Chân Ngọc cũng là người có một không hai, chỉ thích mỹ nhân không muốn phu quân. Vương Chính Khanh mấy lần bị nàng "động tay chân", ăn đủ khổ. Nhưng vì việc lớn, hắn nhịn rồi lại nhịn. Một lần nhịn đến cả nửa năm trời! Còn Chân Ngọc ấy à, nàng tuy vẫn là "hồn Trương Ba da hàng thịt", nhưng dần dần cũng có chút hơi thở của nữ nhân. Lại tối ngày kề cận bên Vương Chính Khanh ngọc thụ lâm phong, nàng chợt nhận ra mình cũng hơi xiêu lòng. Dường như, ở chung với hắn cũng không khó khăn đến thế.  Trong một lần chắn tên của thích khách cho Cửu Giang vương, Chân Ngọc trọng thương tưởng như không sống nổi, trước khi nhắm mắt đã phun ra một câu vào tai Vương Chính Khanh: "Ta chính là Chân bảng nhãn trọng sinh đấy, ngươi liệu mà làm!" khiến trạng nguyên gia bị dọa đến thất thần. Sau phút bối rối, Vương Chính Khanh bỗng thấy mừng như điên vì Chân Ngọc chưa chết, lại còn trở thành người bên gối của mình. Nàng là nam cũng tốt, là nữ cũng được, chỉ cần là Chân Ngọc thì hắn đều yêu. Chút tình cảm ái mộ dành cho Chân bảng nhãn năm nào đã được hợp thức hóa, hắn muốn ngửa mặt lên trời mà cười thật to.  Sau khi tỉnh lại, nàng thế mà mất trí nhớ tạm thời. Không sao, dù nàng có là Chân Ngọc nương hay là Chân bảng nhãn thì đời này, đã không thể thoát khỏi tay của Vương Chính Khanh nữa rồi. Hắn nhân lúc cháy nhà hôi của, dụ dỗ nàng lên giường lăn lộn, sinh ra sản phẩm. Nàng có nhớ lại thì cũng đã muộn, có hài tử níu chân, làm sao có thể cao chạy xa bay được nữa!  Một đời của Chân bảng nhãn uy danh, cứ thế mà trao cho Vương Chính Khanh, phu thê nhốn nháo vui vẻ cùng chung sống đến bạc đầu.  ---------- Thú thật đọc xong truyện này tớ cũng không biết đây là giả danh bách hợp hay đam mĩ trá hình nữa :v. Nửa đầu truyện Chân Ngọc lăn lộn cùng đám di nương đến vui vẻ, khiến Vương Chính Khanh tức điên mà không làm gì được. Nửa sau khi Vương trạng nguyên biết được sự thật thân thế của Chân Ngọc thì lại lộ ra là, hắn cũng từng âm thầm mến mộ Chân bảng nhãn. Thuận nước đẩy thuyền, Vương Chính Khanh lừa Chân Ngọc lên giường, chờ đến lúc nàng nhớ lại thân phận "nam nhân" của mình thì hài tử cũng đã có, làm gì chạy được nữa.  Do là nữ nhân mang trí óc của nam nhân nên Chân Ngọc làm gì cũng thấy buồn cười. Nàng không cầm nổi cây kim thêu nhưng nói đến chuyện chính trị lại sắc bén như dao. Nàng mang tấm lòng nhớ chủ nhân cũ, tha thiết nhìn Cửu Giang vương, vào mắt người ta lại thành "lẳng lơ quyến rũ", mang đến bao chuyện dở khóc dở cười. Vì nàng mà Vương Chính Khanh mỹ nhân đưa tới cũng không thèm nhìn, kè kè đi giám sát phu nhân, chỉ sợ nàng đem mỹ nhân về nhà thì mình lại "ra rìa".  Truyện cũng không xoắn não mấy chuyện đấu đá giữa các vương gia với nhau lắm. Chỉ có Chân Ngọc xui xẻo, hay bị rơi vào bẫy của các vị nữ nhân trong hậu trạch, nhưng lần nào cũng thoát được hiểm cảnh. Chân Ngọc thì từ khi còn là nam nhân đã sạch như tờ giấy trắng, sau khi trọng sinh thành nữ nhân cũng là sạch tinh tươm. Còn Vương Chính Khanh trước khi cưới Chân Ngọc có vài nha đầu thông phòng, nam nhân cổ đại mà, không tránh khỏi. Nhưng từ sau khi cưới nàng thì hắn còn chẳng dám động vào nữ nhân khác. Thứ nhất là sợ Chân Ngọc ghen, thứ hai nhỡ đâu nàng nổi thói xấu, hắn lại đi ghen ngược với thiếp nhà mình thì mệt.  Truyện nhiều đoạn cười chảy nước mắt với cặp đôi oan gia truyền kiếp Chân Ngọc bảng nhãn và Vương Chính Khanh trạng nguyên, sẽ "đổi gió" rất tốt cho bạn nào thích cốt truyện mới lạ nhé.  Nếu thích rv này của tớ thì hãy like và cmt chia sẻ cảm nhận của bạn nào! ___________ *: Trích bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chân Ngọc nhìn dung mạo của người trong gương, tròng mắt suýt chút nữa lồi hẳn ra ngoài, vội vàng cầm ống tay áo chà qua xát lại mặt gương. Mặt gương sáng choang, khuôn mặt người trong gương cũng càng thêm rõ ràng, xác nhận không có nhìn lầm, mới buồn bã ủ rũ nói: “Thì ra là phu nhân của Vương Chính Khanh!” Lúc này đã qua giờ ngọ, trong phòng không có ai, Chân Ngọc ngồi ở trước gương nhìn một hồi đánh giá. Tuy người này tóc mây tán loạn, thần sắc tiều tụy, nhưng không thể che giấu hết được vẻ đẹp diễm lệ kia, không khỏi có chút xúc động, thương tiếc nói: “Tiểu nương tử xinh đẹp như thế này! Chẳng lẽ ông trời cũng không nỡ để nàng hương tiêu ngọc vẫn, nên mới để ta trọng sinh vào thân thể của nàng sao?” Chân Ngọc vốn là một thiếu niên tuấn kiệt, là tiến sĩ của Cảnh Thái năm thứ ba, nhưng con đường làm quan bắt đầu không được thuận lợi, về sau làm mưu sĩ dưới trướng của Cửu Giang vương, dốc hết sức lực cùng tham mưu giúp Cửu Giang vương đoạt ngôi vị Thái tử. Chân Ngọc cố gắng suốt ba năm, cuối cùng Cửu Giang vương cũng được lập thành Thái tử, sau đó là lên ngôi vị hoàng đế, sửa quốc hiệu thành An Bình, rồi ban thánh chỉ đại phong công thần. An Bình đế vừa lên ngôi, chuyện đầu tiên là dự định để cho Chân Ngọc vào Đại nội, trở thành nội quan trẻ tuổi nhất trong Đại nội từ trước tới giờ. Năm nay, Chân Ngọc hai mươi lăm tuổi, đúng là lúc đang tràn đầy khí thế, tuổi trẻ đắc ý, là thời điểm huy hoàng nhất của của đời. Nhưng ngay khi An Bình đế chuẩn bị hạ chỉ thì Chân Ngọc lại đột nhiên đổ bệnh, nằm bẹp trên giường không dậy nổi, dầu hết đèn tắt (chết ~). Sau khi Thái y khám nghiệm, về bẩm báo lại cho An Bình đế: Chân Ngọc do lao lực quá độ, vắt hết óc suy tính mưu kế, ngủ không đủ giấc, lại thêm ăn uống không đúng giờ, thiếu chất trầm trọng, ảnh hưởng lớn tới khí huyết. Nên một khi ngã xuống, bên ngoài mắc bệnh, bên trong hư nhược, dùng thuốc hay châm cứu cũng đều vô dụng. An Bình năm thứ hai, Chân Ngọc bệnh mà chết. Lúc sắp chết, hắn thề trước ngọn đèn dầu, nếu có thể được làm công việc nặng một lần, nhất định phải chọn công việc không phải động não, phải chăm sóc bồi bổ bản thân thật béo tốt khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi. Mời các bạn đón đọc Giảo Phụ của tác giả Cống Trà.